Hài Hước
Đệ Nhất Mỹ Nhân Kinh Thành Ta là đệ nhất mỹ nhân ở kinh thành. Ai ai cũng đều ái mộ ta, không phải ta đang nói đùa đâu. Ta đơn phương đ//ánh Hoàng tử, gây chuyện đến trước mặt Hoàng thượng, Hoàng thượng nhìn chằm chằm vào gương mặt ta một hồi lâu, rồi nói với Hoàng tử: “Ngươi cần gì phải tính toán như vậy.” Ta đ//ập v//ỡ chiếc bình hoa mà vương gia đã bỏ ra một số tiền lớn để mua, vương gia nhìn x//ác bình, nắm chặt nắm tay, lại nhìn vào mặt ta: “…Thôi vậy.” Ta nói với Tả Diệp: “Tiểu thư nhà ngươi thiên sinh lệ chất, dung mạo khuynh thành, tài năng hơn người.” Tả Diệp: “…”
Anh Trai Tôi Thích Làm Màu Tôi có một người anh trai chết tiệt. Đối với người ngoài, anh ấy là một kẻ cuồng em gái. Hồi nhỏ, các cô gái khác có váy đẹp, anh trai tôi cũng cắn răng mua cho tôi một chiếc. Lớn lên, các cô gái khác có bạn trai đẹp trai, anh trai tôi cũng chuốc say người bạn xịn nhất của mình rồi nhét cho tôi. Anh trai kiêu ngạo nói: “Người khác có, em gái tao cũng phải có!” Tôi nhìn tên phản diện bị chuốc say kia, run rẩy: “Em lạy anh!”
Đại Hồ Ly Cùng Tiểu Hồ Ly Ta bói quẻ cho người, lại bị một thư sinh bám lấy, sống chết đòi theo ta về nhà. Tiểu thư sinh kia nhìn có vẻ văn nhược, thật ra lại là một tiểu kiều phu. Về sau, “tiểu kiều phu” lười biếng cuộn chín chiếc đuôi cáo lên giường, sai khiến hồ ly nhỏ dưới đất giặt giũ nấu cơm quét dọn. “Giấu đuôi cho kỹ. Nhớ đấy, nương ngươi thích kiểu này nhất.”
Trâm Phượng Và Chén Độc Muội muội song sinh trở thành Hoàng hậu nương nương vô cùng tôn kính. Nhưng trong ngày lại mặt, nàng bị tên hầu say rượu chạm tay, chuyện đó lại bị người khác bắt gặp. Muội muội lo lắng hoảng sợ, khóc lóc cầu xin ta gánh tội thay. Ta nhất thời mềm lòng, đứng ra giúp nàng. Không ngờ Thánh thượng nổi giận, chẳng màng đến tình cảm hay thể diện của phụ thân và muội muội, quyết định phế bỏ một cánh tay của ta! Phụ thân đội mưa gió quỳ ngoài cung suốt ba ngày ba đêm, lúc trở về đã là một cái xác không hồn, chết mà mắt còn mở. Mẫu thân trong một đêm đã bạc trắng tóc, chẳng bao lâu sau cũng lìa đời. Muội muội khi đã trở thành Hoàng hậu, sợ ta sẽ phơi bày sự thật, bèn mời ta vào cung, nhẫn tâm vạch miệng ta ra và đổ một chén rượu độc vào. Ta dùng chút sức tàn, rút trâm phượng trên đầu nàng, cùng nàng chết chung. Khi mở mắt ra lần nữa, cả ta và muội muội đều sống lại. Muội muội ích kỷ từ xưa nay, nhưng lần này lại bất ngờ hỏi ta: “Trưởng tỷ, tỷ có muốn vào cung làm Hoàng hậu không?”
Nhật ký Sứa nhỏ tìm chồng Tôi sống ẩn mình mười năm sau khi xuyên không, mới phát hiện ra rằng cốt truyện đã kết thúc từ lâu. Cuốn tiểu thuyết tận thế này đã gần đến hồi kết. Nhân vật chính Giang Tư Thần đã xây dựng một khu trú ẩn nhỏ cho loài người, giúp nền văn minh nhân loại dần dần phục hồi. Nhưng những điều tốt đẹp này chẳng liên quan gì đến tôi. Ngày đầu tiên xuyên đến, tôi bàng hoàng nhận ra mình là một con sứa mà Giang Tư Thần nuôi trong nhà. Đúng vậy, một con sứa. Tôi không có mắt, chỉ có hệ thống cảm quang cơ bản, và trí tuệ cũng bị giới hạn ở mức độ thấp nhất. Nhưng tôi vẫn luôn nhớ đến người chủ của mình. Hắn thường cho tôi ăn những con tôm nhỏ ngon lành. Hắn pha chế nước muối biển vừa vặn, thoải mái nhất cho tôi. Hắn dùng ngón tay chạm vào chiếc ô và xúc tu nhỏ của tôi. Nhưng rồi một ngày nào đó, hắn không quay về nữa. Tôi… rất nhớ hắn. Đáng ghét, tôi chắc chắn đã bị con người điều khiển cảm xúc rồi!
Hệ Thống Thay Đổi Cốt Truyện Xuyên vào tiểu thuyết bệnh kiều, tôi nắm trong tay khả năng thay đổi cốt truyện. Khi nam nữ chính đi dã ngoại, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Tôi múa bút thay đổi tình tiết “mưa” thành “phân”. Nhìn cặp đôi nhân vật chính hoảng hốt hét toáng lên giữa cơn “mưa phân”, tôi cầm ô, ôm bụng cười ra tiếng gà gáy.
Giấc Mộng Không Tên Tôi có ba anh trai. Bọn họ chẳng thèm để mắt đến tôi, nhưng lại cưng chiều thiên kim giả lên tận mây xanh. 【Anh cả đúng chuẩn tổng tài bá đạo, vừa đẹp trai vừa giàu có, chỉ tiếc cuối cùng công ty phá sản, ảnh thì vô tù.】 【Anh hai là ngôi sao mới nổi trong giới âm nhạc, đáng tiếc tai nạn xe làm hủy dung, trầm cảm mà qua đời.】 【Anh ba là người tôi thích nhất, từng là quán quân e-sports, ai dè… câu lạc bộ giải tán, ảnh cũng mất luôn một chân.】 Rồi một ngày đẹp trời, thiên kim giả bỗng hết được sủng. Anh cả đưa tôi đi chọn trang sức đấu giá. Anh hai chuyển tiền tiêu vặt cho tôi không chớp mắt. Anh ba thì trực tiếp… nhét bạn thân ảnh vào phòng tôi. Tôi: “???” Anh ba: “Em chẳng bảo cậu ta đẹp trai, em muốn ngủ một đêm à?”
Bạn trai cũ của tôi là cảnh sát.Từ sau khi chia tay, cách ba hôm tôi lại bị gọi lên đồn uống trà.Lý do thì đủ kiểu: tình nghi lừa đảo, buôn người, cố ý phóng hỏa…Tôi chỉ biết khóc không ra nước mắt: “Các chú công an ơi, em là công dân lương thiện mà!”
Mỗi Ngày Đều Muốn Tạo Phản Trưởng tỷ trà xanh vì muốn thượng vị, nhân lúc nhiếp chính vương say rượu, đã hạ hẳn ba gói thôi tình tán. Nhiếp chính vương phát cuồng cả một đêm, sáng hôm sau liền dẫn theo mấy ngàn tướng sĩ vây Giang phủ của chúng ta: “Bổn vương muốn cùng với thế đạo này cùng nhau hủy diệt!” Trưởng tỷ trà xanh trốn trong góc run rẩy, đẩy ta ra ngoài. Ta liếc nhiếp chính vương: “Ta gả cho ngươi!” Nhiếp chính vương nghe vậy, nhìn ta một lúc, lặng lẽ thu kiếm, ngửa mặt thở dài: “Cũng đến lúc bổn vương hòa giải với thế đạo này rồi!”
Trèo Cành Cao Ta và thư sinh tuấn tú đang hò hẹn thì tình cờ bắt gặp trúc mã vừa thắng trận trở về. Hắn chặn đường chúng ta, mắt đỏ ngầu: “Không phải nàng đã nói sẽ đợi ta về sao?” Thời cuộc thay đổi chóng vánh, trước đây ta cần một chỗ dựa lớn nhưng giờ ta cần một người đến ở rể. Ta sắp xếp lời lẽ chuẩn bị cãi chày cãi cối nhưng vừa ngẩng đầu lên đã phát hiện, sau lưng trúc mã cũng đi theo một cô nương nũng nịu.
Sau khi trở thành vợ của thiếu gia xã hội đen, để tự bảo vệ mình, tôi giả vờ làm người câm điếc.Kết quả là anh ấy thực sự nghĩ tôi không nghe được, cả ngày cứ than phiền bên tai tôi:“Em làm cái biểu cảm như ăn phải phân khi tôi hôn em là ý gì? Ghét lắm à? Ghét thì lần sau tôi còn hôn nữa, hôn mạnh hơn!”“Hôm qua em lại nói chuyện với thằng Tiểu Triệu ngoài cổng, mai tôi sẽ chuyển nó đi.”“Còn nữa, em có thể cười với tôi nhiều hơn không? Nhìn con chó đất trong nhà còn vui mừng khi gặp tôi hơn em. Tiếp tục thế này là tôi sẽ xử lý em thật đấy.”…Thế là tôi dựa vào việc anh ấy không hiểu ngôn ngữ ký hiệu để phản pháo lại không thương tiếc.Cho đến khi anh ấy âm thầm mời thầy học lén ngôn ngữ ký hiệu, chuyện tôi giả điếc bị lộ tẩy hoàn toàn.Sau bữa tối, anh ấy ngậm điếu thuốc, vẻ mặt âm u chắn trước mặt tôi, tháo chiếc máy trợ thính của tôi ra, cúi sát người cười khẽ:“Dám lừa tôi à? Xong đời em rồi. Lần này tôi xử em thật đây.”
Matcha Và YanDere Chồng tôi là thái tử gia Bắc Kinh, sau khi kết hôn với tôi, hắn ngày nào cũng tỏ ra lạnh lùng. Mẹ chồng nhìn không nổi nữa, nói với hắn: “Con cười một cái thì méo mặt luôn hay gì?” Nhưng chồng tôi lờ đi lời mẹ chồng, chỉ cắm mặt vào điện thoại, điên cuồng lướt lướt. Hơn nữa, sắc mặt cũng càng lúc càng đen. Không cần nói, chắc chắn là bạch nguyệt quang của hắn lại có tin gì mới rồi. Tôi thầm khinh thường trong lòng, một bạch nguyệt quang thôi mà cũng không giải quyết nổi, quá vô dụng. Vẫn là chim hoàng yến của tôi ngoan ngoãn, ngày ngày ở nhà chờ tôi. Thế là, tôi đỏ hoe mắt, vẻ mặt nhẫn nhịn quật cường, nói với mẹ chồng: “Mẹ, con không sao, chỉ cần chồng vui thì con thế nào cũng được. Con tin rằng, đàn ông chơi chán rồi cũng sẽ biết đường quay về nhà thôi.” Mẹ chồng đối với con dâu lộ ra vẻ mặt vừa hài lòng vừa xót xa, vì thế càng thêm bất mãn với con trai. Bố chồng tôi thậm chí còn la hét đòi oánh cho ông chồng tôi một trận. Chồng tôi cuối cùng cũng ngẩng đầu lên khỏi điện thoại, nhìn tôi chằm chằm. Tôi rụt rè nhìn hắn một cái, khẽ rụt người nép ra sau lưng mẹ chồng. Hắn cười nhẹ, đưa điện thoại cho tôi, nhẹ nhàng nói: “Vợ à, vừa rồi anh lấy nhầm điện thoại, cái này là của em.” !!!! (Warning: Nam nữ chính đều không phải người tốt, một đứa trà xanh, một đứa yandere, đi cạnh nhau là tuyệt phối)
Ma Đáng Yêu Sau khi tôi chết, trong nhà có một người đàn ông chuyển đến. Anh ta sống vô tư trong nhà. Ngủ trần, vén áo, thỉnh thoảng lại đỏ mặt thở dốc: “Ah! Ha…~” Mỗi lần vô tình gặp phải, tôi đều muốn chảy máu mũi. Để yên ổn trong cuộc sống của một hồn ma, tôi đã ăn cắp quần lót của anh ta, cố gắng đuổi anh đi. Nhưng lại bị anh ta túm lấy, đè xuống: “Bị tôi bắt được rồi nhé, tiểu sắc quỷ.”
Mối Tình Cơm Chiên Sếp gọi điện nửa đêm gọi điện yêu cầu tôi tăng ca làm thêm giờ. Trong cơn bốc đồng, tôi đã xin nghỉ việc. Không muốn tiếp tục làm một nhân viên pán mình cho tư bản nữa, tôi quyết định đi bán cơm chiên. Không ngờ lại gặp được nam thần mình thầm thương trộm nhớ suốt thời cấp ba… Tôi nhìn anh ấy chăm chú một lúc, rồi vung cái muôi sắt lớn hỏi: “Muốn thêm trứng hay giăm bông?”
Ta Cùng Đối Thủ Một Mất Một Còn Rơi Vào Bể Tình Tôi và phật tử cấm dục là kẻ thù không đội trời chung. Vậy mà trong một đêm say, chúng tôi lại lên giường với nhau, tạm gác lại mọi ân oán. Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, tôi hoảng hốt bỏ chạy ngay lập tức. Hai năm sau, tôi bị hắn chặn lại ở sân bay, trên tay còn bế theo một đứa bé. “Đứa bé là con của anh sao?” Hắn nhìn tôi chằm chằm. Tôi chột dạ cúi đầu, lí nhí nói: “Là của c/hó …” Ngay khi hắn vừa chắc chắn mình là cha đứa trẻ, một người đàn ông khác bất ngờ khoác tay lên vai tôi. “Tôi là chồng cô ấy,họ Cẩu”
Nghênh Xuân Ta là một trong những mỹ nhân được dâng hiến cho bạo quân. Vừa bước vào cửa điện, bạo quân liền cười lạnh lùng: “Thở ồn ào quá, lôi ra ngoài ch.ém đ.ầu đi.” Haha. Thân thể cứng ngắc, hóa ra là sắp ch.ết. Mỹ nhân đứng bên cạnh ta run lên bần bật trước lời nói của bạo quân. Đôi mắt long lanh như nước mùa thu ầng ậng lệ, ngón tay siết chặt tà váy, nàng buồn bã cất lời: “Triệu Dịch …” Lời nói dứt xuống, cả điện bỗng chốc quỳ rạp xuống đất. Vi phạm kỵ húy của bạo quân, khiến bạo quân tức giận, tất cả mọi người trong điện này đều có thể bị ché.m đầ.u. Muốn ch.ết sao. Quỳ hồi lâu, đầu gối đau nhức. Bạo quân ngẩng mắt nhìn nàng, ánh mắt tối sầm lại. Nàng cắn môi nhìn thẳng vào hắn. Bạo chúa bước xuống đài cao, bóp lấy cằm nàng, ánh mắt lại tối sầm xuống: “Khương Phù, ngươi thế mà còn dám quay lại.” “Ngươi không sợ trẫm g.iết ngươi sao?” Ta càng vùi đầu sâu hơn. Chỉ sợ hắn ta nổi điên, chỉ tay vào ta nói “Cả nhà ngươi cũng ch.ết theo luôn đi!” Khương Phù không nói gì, nước mắt lăn dài, lao vào lòng Triệu Dịch, đôi tay mảnh mai ôm lấy vòng eo thon gọn của vị hoàng đế. Nàng ngẩng đầu lên, lộ ra cần cổ xinh đẹp. “Được rồi, vậy ngươi cứ gi.ết hết đi. Thay vì hành hạ lẫn nhau như thế này, thà c.hết còn hơn.” … Trời sập nhờ miệng là nhờ cái miệng ngươi đó. Ta lặng lẽ lùi về sau lưng Khương Phù. “Ngươi không sợ chết, vậy bọn họ thì sao?” Triệu Dịch ánh mắt âm trầm, quét nhìn mọi người trong điện. Ôi mẹ ơi. … Xin lỗi, ta đột nhiên thấy không được khỏe, nên xin phép không tham gia hoạt động lần này nhé. Khương Phù đẩy hắn ra, chắn trước mặt ta: “Không được! Ta sẽ đi với ngươi, ngươi buông tha cho họ đi!” Nói rồi ngoảnh đầu hét về phía ta: “Trần Hạnh tỷ, mau chạy nhanh đi——” Ta nhìn nàng một cái thật sâu, rồi quay đầu bỏ chạy. Hi hi. Lại thêm một ngày sống nữa rồi~ “Trẫm xem ai dám để nàng ta chạy!” Thị vệ nhận được lệnh của bạo quân, cầm kiếm chặn ta lại. Lưỡi kiếm nhọn chĩa thẳng vào cổ họng ta. … Không vui nha mấy cha. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Từ Thu Nương Hắn là chàng rể được đưa đến cửa do ta ném tú cầu chọn được. Để hắn sớm đỗ đạt, ta đã dốc hết gia tài lo lót quan hệ, mở đường cho hắn. Nhưng lúc hắn đỗ đạt, ngày đầu tiên nhậm chức, người đầu tiên hắn ra lệnh bắt giam lại chính là ta. “Thu Nương, trạng nguyên không thể có quá khứ không trong sạch, nàng hãy làm thêm một chuyện cho ta nữa được không?” “Được.” Ta đập đầu vào cột, máu bắn tung tóe, từ đó không còn ai biết rằng – Trạng nguyên từng có một người vợ tào khang, ở kinh thành nàng ta là một nữ thương gia hèn mọn nhưng ở Dương Châu nàng ta… cũng từng là viên ngọc quý trên tay phú hộ giàu có nhất! Sống lại một lần nữa, đúng vào ngày tuyển rể. Nhìn xuống đám đông đen nghịt dưới lầu, ta ôm chặt quả tú cầu rồi quay người bỏ đi. “Thà tự chải đầu, chứ không gả cho thứ chẳng bằng heo chó!” “Cái chức trạng nguyên này chả nhẽ ta không thi đỗ được sao?”
Chiến Thần Nữ Đế Ta là nữ chiến thần, sau khi tạo phản thất bại, cẩu hoàng đế hạ lệnh tru di cửu tộc ta. Ta nói ta là cô nhi, không có cửu tộc, giết đại cho xong. Cẩu hoàng đế không tin, ra lệnh cho nhiếp chính vương dù có lật tung cả thiên hạ cũng phải tìm ra cửu tộc ta để diệt trừ. Kết quả phát hiện ra ta chính là con gái ruột của tiên đế, còn hắn chỉ là hoàng đế được bế về, ngôi vị hoàng đế này vốn dĩ phải là của ta. Nhiếp chính vương: “Ồ, bảo ngươi đừng tra, ngươi cứ phải tra.” Ta: “Người đâu, đem tên hoàng đế giả kia giáng xuống làm quý phi.” Nhiếp chính vương: “???” Ta: “Trẫm thấy nhiếp chính vương vẫn còn phong độ lắm, phong làm hoàng hậu!” Cẩu hoàng đế: “Ha ha ha! Nàng cũng không tha cho ngươi đâu!”
Khương Tụng Khi Hoàng đế và bạch nguyệt quang của hắn thành thân, ta cô độc tắt thở trong lãnh cung. Tất cả mọi người đều không cảm nhận được hơi thở của ta, nhưng chẳng ai biết rằng ta là truyền nhân duy nhất của bế khí công. Hoàng đế gục khóc thảm thiết trước mộ ta, còn ta thì đã chạy đến tận biên cương, vui vẻ ăn uống thỏa thích trong một tửu lâu, tiện thể sờ thử cơ bụng của một tiểu lang quân Tây Vực. Cuộc sống lẽ ra có thể cứ thế trôi qua một cách thư thái, cho đến khi một trận động đất bất ngờ làm sụp đổ hoàng lăng, và Hoàng đế phát hiện trong quan tài của ta chỉ toàn là khoai tây thối. Ngày hôm đó, Thiên tử nổi giận, thề rằng dù có đào sâu ba thước đất, cũng nhất định phải tìm ra ta!