Trang chủ Thể loại Hài Hước

Hài Hước

Sếp Tui Biến Thành Cún Rồi!

Sếp Tui Biến Thành Cún Rồi! Tôi đến nhà sếp để đưa tài liệu, một con cún đã mở cửa cho tôi. Đừng hiểu lầm, không phải là tui đang khịa ai đâu. Mà thật sự đã có một chú cún ra mở cửa thật á!

Phần 2 - Khôi Lỗi Sư Bắt Ma

Khôi Lỗi Sư Bắt Ma Tôi là Khôi Lỗi Sư, chuyên điều khiển rối, xuyên vào thế giới linh dị trường học. Một ma nữ bị phân xác đưa móng vuốt về phía tôi. Tôi hét lên: “Em sẽ dùng đất sét để làm cơ thể cho cô!” Một cô bé ma mê đàn piano khóc lóc và muốn tôi xuống chơi cùng cô bé. Tôi vẽ người giấy để chơi trò diều hâu bắt gà. Hề hề, trên đời này không có gì mà Khôi Lỗi Đại Sư như tôi không làm được!

Dạ Huyền Tương Tư

Dạ Huyền Tương Tư “Bệ hạ, nương nương nói ngài ấy là người xuyên không.” Hoàng đế: “Ồ, giá 1 cái áo sơ mi là bao nhiêu?” Tôi: “… Chín tệ mười lăm xu?” Kết quả không có cảnh nhận người thân nào xảy ra cả, sắc mặt Hoàng đế bỗng trở nên âm u, hắn ta trực tiếp đày tôi vào lãnh cung. Tôi: “???” Chuyện gì vậy, chúng ta không phải đồng hương sao?! “Nương nương,” cung nữ nhẹ nhàng nói, “Sao nương nương lại bắt chước Tiên hoàng hậu?” Gì cơ? Đây chẳng phải là thứ mà ai học hết cấp ba cũng biết sao? Tôi bắt chước cái gì chứ, có người bắt chước mặt, có người bắt chước giọng, bây giờ thậm chí còn có người đăng ký bản quyền cả khả năng đọc hiểu tiếng anh hả?! “Tiên hoàng hậu và Bệ hạ tình sâu nghĩa nặng, chỉ tiếc là tạ thế quá sớm, để lại Bệ hạ một mình nhìn tập thơ của ngài ấy mà nhớ thương người đã khuất.” Tập thơ? Tôi thăm dò mở lời: “Đầu giường ánh trăng rọi—?” Cung nữ: “Ngỡ mặt đất phủ sương?” Cung nữ: “Đây là bài thơ đầu tiên trong tập thơ của Tiên hoàng hậu, ai trong cung cũng thuộc lòng!” Dumaa, tôi ngồi phịch xuống đất, sao Tiên hoàng hậu không chừa lại con đường nào cho hậu thế vậy chứ!!!

SAU KHI GIA ĐÌNH PHÁ SẢN TÔI KẾT HÔN VỚI MỘT NGƯỜI GIÀU CÓ

Sau khi gia đình phá sản, tôi kết hôn với một người đàn ông giàu có nhưng sức khỏe yếu, ngày ngày mong ngóng thừa kế tài sản.Trước khi cưới, chúng tôi đã lập ba điều ước định rõ.Về tiền bạc, về tài sản, những yêu cầu tôi đưa ra, anh ta đều đồng ý.Tôi hỏi: “Anh có yêu cầu gì không?”Anh ta khẽ gật đầu.“Tôi chỉ có một yêu cầu, sau khi kết hôn tôi hy vọng chúng ta sẽ có đời sống vợ chồng.”Anh ta nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc như đang bàn chuyện làm ăn, cẩn thận bổ sung:“Có thể sẽ hơi thường xuyên một chút.”Tôi gật đầu đồng ý: “Được thôi.”Một tháng sau—Cái quái gì mà gọi là “hơi thường xuyên” đây?!

Bạn Trai Cũ Của Tôi Chỉ Nghĩ Đến Chuyện Yêu Đương

Bạn Trai Cũ Của Tôi Chỉ Nghĩ Đến Chuyện Yêu Đương Bạn trai cũ của tôi chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương. Tôi sắp tốt nghiệp cần tìm công ty để thực tập, cuối cùng tôi đành phải gửi sơ yếu lý lịch cho bạn trai cũ. Bạn trai cũ: [?] Tôi: [Đến chỗ anh làm hai tháng.] Anh: [Công ty của tôi không phải là nơi chứa chấp chó mèo đâu.] Tôi: [Vậy quên đi.] Sau đó tôi bỏ điện thoại xuống, đi tắm rửa. Lúc quay lại mới phát hiện điện thoại di động đã nhận được một đống tin nhắn. …

Phụ Thân Dẫn Ta Đi Tạo Phản

Phụ Thân Dẫn Ta Đi Tạo Phản Phụ thân ta tạo phản thành công, không biết nên khoe khoang thế nào cho phải: “Phế đế vẫn còn phong vận, tiền thái tử kia khá có tư sắc, đều ban cho nữ nhi của ta!” Cha con ông ta tức đến mức thổ huyết. Ta còn kích động hơn: “Ban cho con làm gì! Ban chết đi!”

Hoa Thêu Cài Gấm

Hoa Thêu Cài Gấm “Ta ch-t rồi, ngươi có thể cưới nàng ta. Ngươi chẳng lẽ không vui sao?” Ta giơ kiếm ngang cổ, từng lời nghẹn ngào, từng chữ đẫm nước mắt. Giữa yến tiệc, đột nhiên xảy ra biến cố, ta phải khen một câu: văn võ bá quan quả thực phản ứng nhanh nhẹn. Chỉ trong chớp mắt, chén rượu, đũa đều bị ném sang một bên, đồng loạt quỳ xuống thành một mảng đen kịt, lại còn ngay hàng thẳng lối. Người còn đứng chỉ còn lại ta và Nghiêm Tử Tu. Đặc biệt là Nghiêm tướng, quả nhiên vô cùng chân thành, đến mức dập đầu muốn vỡ cả đất. “Hoàng thượng không thể!” Hắn bi thương kêu lên, nước mắt đầm đìa, khấu đầu nói: “Khuyển tử vô dụng, không dám nhận thánh ân của Hoàng thượng. Hoàng thượng vạn vạn lần phải bảo trọng long thể!” Nghiêm Tử Tu đứng dưới bậc ngọc cấp, thân mặc triều phục đỏ sẫm, tuấn nhã như ngọc, dáng dấp cao lớn. Ta ngước mắt nhìn hắn, lệ rơi như mưa, kiên quyết đưa mũi kiếm kề sát thêm vào cổ. Nghiêm Tử Tu đi qua bên cạnh Nghiêm tướng đang quỳ trên đất, chậm rãi bước lên bậc thềm, lấy thanh kiếm trong tay ta. Hắn xoay lưng về phía mọi người, từ trong tay áo rút ra một đoạn đoản đao, giọng ôn hòa nói: “Kiếm này chưa mài bén, chỉ có thể làm màu, Hoàng thượng không bằng… đổi cái này đi.” Ta, đường đường là một đế vương, trước nay chưa từng thấy qua tình cảnh như thế này. Lúc đó ta liền… Trong lòng thắt lại, trong mắt cay xè. Nước mắt vốn tuôn như suối đột nhiên ngừng chảy. Ngẩng đầu lên, ta liền thấy Nghiêm Tử Tu vẫn giữ nụ cười ôn hòa, tiện tay vứt trường kiếm, duỗi tay về phía ta, nhẹ giọng nói: “Hoàng thượng nếu làm loạn đủ rồi, vậy qua đây đi. Cùng thần nói rõ một chút, thần muốn cưới ai?” [P/S của tác giả:【Bù nhìn nữ đế đầy kịch tính × Ôn nhu phúc hắc quyền thần chi tử】 Nếu không có gì bất ngờ, thì đây là một câu chuyện ngọt ngào.]

Túi Thơm Tặng Tình Lang

Túi Thơm Tặng Tình Lang Ta tình cờ cứu giúp một thư sinh nghèo khó đang trên đường vào kinh ứng thí. Lúc chia tay, ta lưu luyến không rời, tặng chàng một chiếc túi thơm để định tình: “Đợi khi công tử đỗ đạt cao, chớ quên ta nhé.” Hắn đi rồi, cứ ba bước lại ngoái đầu nhìn. Trên điện Kim Loan, Hoàng Đế muốn tứ hôn cho trạng nguyên kì này. Hắn quỳ xuống tạ tội: Thần đã có ý trung nhân, không phải nàng ấy sẽ không cưới. Rồi hắn lấy ra chiếc túi thơm đã phai màu trong ngực áo. Trên điện, tiếng hít thở dồn dập liên tiếp nổi lên, các thí sinh xôn xao, cùng nhau móc ra mười tám chiếc túi thơm y hệt nhau. Hoàng đế hỏi: “Còn cưới nữa không?” Trạng nguyên nghiến răng nghiến lợi: “Cưới, ta cưới chết nàng.” Bức bình phong bị đá đổ, Thái Tử mặt đen như đít nồi, nắm chặt chiếc túi thơm trong tay đến biến dạng. “Khoan đã, ta cũng muốn cưới.”