Hài Hước
Tiểu Hồ Lê Lịch Kiếp Vào ngày thứ ba chiến tranh lạnh với bạn trai, tôi phát hiện mình mang thai. Vì không muốn mất phong độ mà nói cho anh ấy biết chuyện này, tôi đã gửi một tin nhắn cho nhóm bạn của anh ấy. “Tôi có thai rồi.” Tôi nghĩ rằng họ sẽ là những người đầu tiên nói với anh ấy về việc tôi mang thai, sau đó tôi sẽ đợi anh ấy đến quỳ xuống nhận lỗi. Kết quả là não của những người anh em của anh ấy đều không được bình thường. “Đánh cái gì vậy? Chị dâu, đứa trẻ này không phải của em!” “Chị dâu, em không dám có ý đồ gì với chị đâu ạ!” “Đừng đùa, giữa chúng ta trong sạch như nước cất, không thể có con được.” Tôi: “…” Đến tối, cuối cùng cũng có một người có não bình thường, nhìn vào ghi chú, là anh trai của bạn trai tôi: “Nó không muốn nuôi sao?” Tôi đang chuẩn bị ra vẻ đáng thương trước mặt các bậc trưởng bối. Kết quả là giây tiếp theo, Cố Đình Sâm, người vốn ít nói, đột nhiên phát điên. Anh trai anh ấy: “Tôi nuôi.” “Em có phiền nếu đứa trẻ gọi tôi là bố không?” “Đứa trẻ cũng có quan hệ huyết thống với tôi.” “Em mang hộ khẩu xuống đây đi, tôi đến dưới nhà em rồi.” Không phải, anh trai, anh lại định làm trò gì vậy?
Cuối tuần ở nhà một mình quá buồn chán nên tôi lén vào tài khoản game của anh trai.Sau khi tôi bị bắn headshot 25 lần liên tiếp, cuối cùng đồng đội cũng không chịu nổi nữa mà bật mic.“Chơi kém thế này, băng chân của bà tôi còn chơi hay hơn cậu.”Tôi chột dạ mở mic lên, nhỏ giọng xin lỗi:“Xin lỗi…”Đầu bên kia im lặng vài giây rồi tắt mic đi.Tối hôm đó, khi tôi lén vào tài khoản game của anh tôi một lần nữa thì thấy dòng trạng thái mới của anh ấy trong game:“Đúng là đáng chết mà… :((((“
Cưới Chú Của Bạn Trai Tết năm nay, tôi theo bạn trai Phó Hằng về quê ra mắt nhóm bạn thân từ nhỏ của hắn. Tửu lượng kém, tôi gục xuống bàn, lại vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Phó Hằng và đám bạn thân. “Ê, Tống Dao, bạn gái cũ mà mày mãi không quên đã về nước ăn Tết rồi. Nghe nói lần này không đi nữa đâu.” “Thế còn bạn gái thay thế mà mày dùng để chữa lành vết thương lòng thì tính sao?” Phó Hằng nhanh chóng đưa ra quyết định: “Tết nhất mà chia tay thì xui xẻo lắm. Đợi qua mùng bảy rồi chia, đúng sinh nhật của Tống Dao, tao có thể nhân dịp đó cầu hôn luôn.” Lời của Phó Hằng hoàn toàn dập tắt chút hy vọng cuối cùng mà tôi còn đang níu kéo. Tôi viện cớ đi vệ sinh, gọi điện cho Phó Huyền Dạ: “Hôn ước vẫn giữ, tôi sẽ kết hôn. Nhưng đội phù rể đón dâu, tôi muốn tự chọn một người.” Phó Huyền Dạ sảng khoái đồng ý: “Được, cô nói đi.” “Cháu trai anh — Phó Hằng.”
Mỹ nữ
Khi tôi quay lại thành phố A, và Giang Niệm Xuyên giờ đã trở thành một người nổi tiếng trong giới Kinh Thành.Mẹ anh ấy sẵn sàng bỏ ra số tiền lớn để có cháu, chỉ cần ai sinh con cho anh ấy, mỗi đứa trẻ sẽ được thưởng một tỷ.Tôi nhìn sang phiên bản thu nhỏ của Giang Niệm Xuyên bên cạnh mình và gõ cửa nhà họ Giang.“Dì ơi, ba năm trước sinh rồi thì có tính không ạ?”
Để không phải sống xa nhau với cô bạn thân, chúng tôi đã chọn hai anh em từ những đối tượng liên hôn.Tôi kết hôn với tổng tài lạnh lùng Giang Dĩ Xuyên, cô ấy thì kết hôn với nam diễn viên nổi tiếng Giang Tử Dục.Anh trai là người mà tôi thích, một ‘đóa hoa cao lãnh’ còn em trai là người mà cô ấy thích, một ‘chú chó nhỏ vui vẻ.’Kết quả là, “đóa hoa cao lãnh” này vì muốn giữ mình trong sạch mà thậm chí mùa đông vẫn chịu tắm nước lạnh.Còn ‘chú chó nhỏ vui vẻ’ là người cố chấp, giấu thân phận trong giới giải trí và không muốn công khai.Tôi và cô bạn thân muốn ăn thịt thì không được ăn, muốn có danh phận thì chẳng có danh phận.Cô ấy không chịu nổi nữa, kéo tôi đi bỏ trốn để kích động hai anh em nhà họ.Tôi: “Không cần phiền phức như vậy đâu. Tôi chỉ cần gọi một nam mẫu, cô thì tiếp cận đối thủ của anh ta là được.”
Kế Hoạch Chinh Phục Trai Thẳng Mẹ của Thái tử gia Bắc Kinh thả ra tin tức, người phụ nữ nào có thể ngủ thẳng đứa con trai gay của bà ấy thì sẽ được thưởng 10 triệu nhân dân tệ. Tôi thấy tiền liền sáng mắt, ngày nào cũng nghĩ ra đủ chiêu trò khác nhau để quyến rũ Thái tử gia. Lúc đầu, anh ta không hề lay động, nhưng về sau anh lại ta tóm lấy tôi đêm nào cũng chiến đấu, đến cả bạn gay trên Wechat cũng xóa hết. Nhiệm vụ hoàn thành, tôi cầm tiền giả chết nhưng lại bị Thái tử gia dẫn người chặn ở sân bay. Anh ta dùng cà vạt từng vòng từng vòng trói chặt cổ tay tôi, cười lạnh. “Lúc tôi mút em, sao em không nói tôi thích đàn ông? “Bây giờ để em xem rõ, tôi thẳng đến mức nào.”
Ngọt Ngào Ngắm Bắn Tôi lỡ tay ngủ với “anh trai” của bạn thân. Kết quả là hôm sau, nhỏ bạn lắp bắp nói: “Đó là… chú hai tớ, hong phải anh hai đâu.” Nếu là anh hai nghe còn trẻ trung chút. Còn chú hai á, già dữ vậy? Tôi méo hiểu luôn á??? Hong lẽ tôi sắp thành thím hai của nhỏ bạn thân rồi à?
Kịch Bản Trà Xanh Cha tôi tái hôn. Cưới về một chế Lâm Đại Ngọc hở tí là hai mắt rưng rưng, lông mày giật giật, lã chã chực khóc. Lâm Đại Ngọc còn dắt theo một Lâm Tiểu Ngọc yếu đuối đáng thương nữa. Chời má cặp mẹ con thảo mai giả bộ yếu đuối đáng thương này đâu ra vậy nè? Còi báo động kêu vang trong lòng, tôi chuẩn bị đại chiến ba trăm hiệp với bọn họ. Ủa nhưng mà sao tự nhiên thấy sai sai vậy ta?
Hẹn Hò Cùng Đối Thủ Bị bắt đi xem mắt. Để đối phương biết khó mà lui, tôi bịa ra: “Tôi không thể có con.” Chàng trai đẹp trai đối diện ngạc nhiên: “Ồ, thật trùng hợp, tôi cũng không thể có con.” Tôi quyết định cởi áo khoác ngoài, lộ chiếc áo bó sát bên trong. Anh ta nhướng mày, khoe đôi sục Chelsea bằng vàng. Tôi: “…” Mọe, gặp phải đối thủ rồi.
Lén in truyện H, ai ngờ lại kết nối nhầm máy in của sếp.“Làm sếp, có lúc thật sự rất bất lực.”Anh ấy nhìn chồng giấy dày cộp hơn hai trăm trang của “Đẩy ngã tổng tài lạnh lùng (H)”, ánh mắt phức tạp.“Thư ký Tô, não cô bị mấy thứ này làm hỏng rồi à?”Nhưng chưa đầy bao lâu, anh ấy lại gõ cửa phòng tôi.“Thư ký Tô, truyện này có vài chỗ không thực tế lắm.“Mở cửa ra, chúng ta trao đổi chi tiết một chút.”
Chạy Đua Với Tình Yêu Sau khi say rượu, tôi ôm lấy ông chủ mà phát điên. “Em đã phá thai ba lần vì anh, mất một quả thận, cắt bỏ tử cung.” “Từ cẩu đản, anh quên Hạ Vũ Hà bên bờ hồ Đại Minh rồi sao?” Mẹ ông chủ liền nắm lấy tay tôi: “Con gái, mẹ sẽ làm chủ cho con!” *Hạ Vũ Hà 夏雨荷 là mẹ của nhân vật Hạ Tử Vy trong Hoàn Châu Cách Cách
Gặp Lại Tại Địa Phủ Tôi đã thi đậu công chức ở Địa Phủ, ngày đầu tiên đi làm đã thấy hồn phách của bạn trai bị Vô Thường dẫn tới. Anh còn dắt theo một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Cô bé non nớt chạy về phía tôi gọi: “Mẹ ơi!” Tôi: “…” Bị cắm sừng à? Ở Địa Phủ thì không đau khi trở thành mẹ kế sao?
Mỗi Ngày Đều Muốn Tạo Phản Trưởng tỷ trà xanh vì muốn thượng vị, nhân lúc nhiếp chính vương say rượu, đã hạ hẳn ba gói thôi tình tán. Nhiếp chính vương phát cuồng cả một đêm, sáng hôm sau liền dẫn theo mấy ngàn tướng sĩ vây Giang phủ của chúng ta: “Bổn vương muốn cùng với thế đạo này cùng nhau hủy diệt!” Trưởng tỷ trà xanh trốn trong góc run rẩy, đẩy ta ra ngoài. Ta liếc nhiếp chính vương: “Ta gả cho ngươi!” Nhiếp chính vương nghe vậy, nhìn ta một lúc, lặng lẽ thu kiếm, ngửa mặt thở dài: “Cũng đến lúc bổn vương hòa giải với thế đạo này rồi!”
Trà Xanh Đỉnh Nóc Sau khi xuyên qua, ta bị ràng buộc với hệ thống Trà Trà. Cần phải nói đủ 1000 câu trà ngôn trà ngữ. Vì thế mỗi ngày ta điên cuồng nói: “Tỷ tỷ, chẳng phải vị hôn phu của tỷ không thích muội sao? Muội chỉ sợ tỷ thiệt thòi, không phải cố ý nói xấu hắn đâu.” Nam chính bên cạnh hận không thể nuốt sống ta. Ta giả vờ sợ hãi nép sau lưng nữ chính. “Tỷ tỷ, vị hôn phu của tỷ thật đáng sợ, trong mắt hắn còn lóe lên hàn quang. Không như muội, trong mắt muội chỉ có tỷ tỷ.”
Ta và Ninh Vương đã thành thân.Vào đêm động phòng hoa chúc, chàng ấy ép ta phải lập lời thề.Đó là….Ba năm sau ta nhất định phải cùng chàng hòa ly.Vì Ninh Vương là người có tính tình khó lường, âm u và lạnh lùng.Nên ta không dám nhiều lời, vội vàng đáp ứng.Về sau, chàng trở thành Thái tử, ba năm kỳ hạn cũng sắp đến.Ta thăm dò hỏi: “Khi thiếp rời đi, chàng có ban cho thiếp ngân lượng không?”Chàng ấy liếc nhìn ta một cái đáp:“Ừ.”Ta lại hỏi: “Vậy còn cửa hàng? Hoặc là điền trang.”Chàng đột nhiên cười nói: “Nàng có từng nghĩ tới việc không hòa ly với ta không?Nếu như vậy, tất cả mọi thứ mà ta có đều là của nàng.”Ta: “Hả?”Chàng cúi người lại gần ta, nhẹ nhàng dụ dỗ: “Bao gồm cả ta.”
Tình Không Biết Từ Đâu Đến Để giúp bạn thân theo đuổi tổng tài bá đạo mà cô ấy thầm mến. Mỗi ngày tôi đều giả vờ theo đuổi anh em tốt của tổng tài để điều tra hành tung của hắn. Mọi người thân thiện đặt cho chúng tôi cái tên là “cặp đôi chó liếm”. Tôi không để tâm, vì bạn thân thì chút tiếng xấu này có là gì. Sau đó, khi Bạch Nguyệt Quang của tổng tài về nước, bạn thân rất buồn, quyết định buông tay. Tôi cũng dứt khoát chặn luôn anh em tốt của tổng tài, thề không xuất hiện dưới cùng một bầu trời với họ nữa. Ai ngờ mắt đoá hoa lạnh lùng kia lại đỏ ngầu lên, chặn tôi lại trong góc rồi hôn tôi mãnh liệt: “Có lần nào tôi không đáp lại hay từ chối em chưa?” “Lừa tình thì phải trả giá đắt, ngoan ngoãn đi.”
Sát Thủ Giả Ngốc Ta là một nữ sát thủ dung mạo khuynh thành nhưng đầu óc đơn giản. Lần thứ mười hành thích vị Nhiếp chính vương lạnh lùng kia, thị vệ bên người hắn cuối cùng cũng không nhịn được nữa, mở miệng khuyên nhủ: “Cô nương à, đâu có ai đi hành thích mà mỗi ngày đều ném phi tiêu đến báo trước như cô?” Ta đảo mắt một vòng, nghiêm túc hỏi lại: “Vậy phải chuẩn bị gì trước mới đúng?” Nhiếp chính vương ở trong phòng bật cười vì tức, thanh âm lười biếng truyền ra: “Ngày mai mặc vũ y đến.” Ta làm theo lời. Sau đó ta hỏi hắn: “Bây giờ có thể hành thích ngài chưa?” Hắn vỗ vỗ đùi, giọng dụ dỗ: “Ngồi lên đây, bản vương từ từ nói cho nàng nghe.” Sao ta cứ có cảm giác… hắn đang quyến rũ ta vậy?