Hài Hước
Mất Hết Mặt Mũi Trước Nam Thần Nhà tôi bốc cháy, anh bạn cùng bàn hồi cấp ba, mặc đồng phục lính cứu hỏa, khiêng ra từ nhà tôi một bức tượng giống hệt anh ấy. Lúc tấm vải quấn quanh eo bức tượng bị kéo xuống, tôi muốn chết ngượng.
Dời Nhầm Mộ Thái Công Ở quê bạn tôi có phong tục dời mộ. Cửu dời cửu táng, thập táng vạn niên. Dời mộ càng nhiều lần, gia đình càng hưng vượng. Nhưng sau khi nhà cậu ấy dời mộ tháng trước, tai họa liên tiếp ập đến. Bất đắc dĩ, cậu ấy tìm tôi giúp đỡ. Tôi mở nắp hũ cốt ra xem, hỏi: “Nhà cậu dời mộ bao nhiêu lần rồi?” “Ba lần.” “Giỏi thật, cả ba lần đều dời nhầm mộ Thái Công!”
Chiếc Ô Nghiêng Vì một cây dù, tôi phát hiện bạn trai ngoại tình. Hắn nhất quyết không thừa nhận, còn mắng tôi: “Ngần này tuổi rồi, đừng có làm quá nữa.” Tôi dứt khoát chia tay, thu dọn đồ đạc quay về quê. Không còn cách nào khác, đúng như lời hắn nói, tôi đã già rồi, phải nhanh chóng tìm một bến bờ mới. Mấy tháng sau, Kỷ Cảnh Xuyên hối hận, tới tìm tôi cầu xin quay lại. Tôi chỉ tay sang bên cạnh, thản nhiên nói: “Đừng gọi linh tinh. Chồng tôi sẽ ghen đấy.”
Diệt Trừ Yêu Đương Mù Quáng Một giấc ngủ dậy, ta thành một đại sư tỷ bình thường không có gì đặc biệt trong tu tiên giới. Vốn định nằm im làm cá mặn, ai ngờ người trong môn phái toàn là yêu đương mù quáng. Nhị sư đệ yêu thanh mai trúc mã, muốn chết đi sống lại. Tiểu sư đệ chìm đắm trong thoại bản, đòi sống đòi chết. Còn sư phụ cứ quấn lấy đòi truyền chức trưởng môn lại cho ta, còn nói muốn dũng cảm theo đuổi tình yêu. Sau đó ta mới biết, thì ra ta mới là kẻ yêu đương mù quáng nặng nhất! Không chỉ có si mê một nam nhân tu vô tình đạo, còn luyện kiếm cho hắn, cam tâm tình nguyện dùng cái chết của bản thân để hắn sát thê chứng đạo, thành công phi thăng. Một ngày nọ, nam nhân này cầm kiếm đi đến trước mặt ta…
Sau một đêm say khướt, tôi tỉnh dậy trên giường của anh trai bạn thân.Người đàn ông tôi đã thầm yêu suốt hai mươi năm, luôn lạnh lùng và hờ hững.Nhìn dấu vết ân ái khắp cơ thể anh, tôi vội vàng mặc quần áo rồi bỏ chạy.Tôi trốn sang nhà vị hôn phu thanh mai trúc mã.Không ngờ, cả thành phố náo loạn vì Lục Sĩ Nhiên đi tìm tôi.Người đàn ông vốn luôn điềm tĩnh và tự kiềm chế ấy, lại ép tôi vào góc tường, mắt đỏ hoe hỏi:“Tại sao em không chọn anh?”
Thế Tử Phi Ngốc Nghếch Ta sắp đến tuổi đôi mươi mà vẫn chưa xuất giá. Nguyên nhân là hồi ta còn nhỏ, tiểu thế tử của Quốc công phủ đã chặn ta ở trong sân, cố đòi bằng được cái bánh hoa quế trong tay ta. Kết quả là ta vung cây hoa thương trong tay, đâm thẳng vào hạ bộ của hắn khiến chiếc khố trắng như tuyết của hắn bị lộ ra, suýt nữa làm ta choáng váng hết đầu óc. Dòng giống của Quốc công phủ suýt nữa đã bị ta tuyệt tự. Nhưng mà chỉ là suýt thôi, chứ không phải tuyệt tự thật. Nhưng từ đó, danh tiếng của ta vang xa, cho tận đến khi ta cập kê bắt đầu bàn chuyện hôn sự. Kết quả là những nam tử cùng tuổi với ta nghe đến tên ta đều sợ mất mật, lắc đầu như trống bỏi.
Tướng Quân Trở Về Ta biết được sau khi mình thủ tiết ba năm, vị tướng quân xuất chinh không những sống lại mà còn mang về một chân ái, muốn bỏ ta. Ta rơi vào trầm tư. Hắn có thể tìm được một tiểu Bạch hoa yếu đuối đáng thương, ta cũng có thể tìm được thư sinh tuấn tú cơ bắp cuồn cuộn. Ta còn muốn dọn sạch Hầu phủ! Ba năm sau, quả nhiên tướng quân gửi về một phong thư bỏ vợ. Ta chuẩn bị dẫn theo thư sinh và hài tử một tuổi của ta về Hầu phủ, tức chết hắn. Nhưng, thư sinh nhìn xem bảng hiệu, lại nhìn ta, cũng đắm chìm trong suy tư…
Kẹo Bông và Nắng Hôm qua tôi ăn một bữa lẩu Trùng Khánh cay đến mức đầu óc choáng váng. Sáng nay ngồi “giải quyết” trong nhà vệ sinh, tôi dùng hết sức lực nhưng mãi mới giải phóng được cái bụng, vừa nhẹ nhõm thì “cửa sau” bỗng đau nhói. Tôi run rẩy đứng lên, kéo quần, chạm tay ra sau và quay lại nhìn. “Mẹ ơi, máuuu!” Lúc này tôi mới hối hận. Tử vi nói rằng cuối tuần tôi không nên ra ngoài, nhưng tôi không tin, còn kéo bằng được Trương Gia Di đi ăn uống thả ga. Và hậu quả là sáng hôm sau cái mông của tôi đã bị hành cho t*n phế. Ra khỏi nhà vệ sinh, tôi cầm cuốn sổ khám bệnh lao thẳng đến bệnh viện. Ngồi trên taxi, tôi bắt đầu tra cứu trên mạng. “Trời đất, chẳng lẽ là ung thư dạ dày?” Tôi lập tức gọi điện hỏi Trương Gia Di, cô ấy là bác sĩ nhi nhưng dù sao cũng liên quan đến ngành y. Nghe tôi kể xong, cô ấy cười ba phút liền rồi nói: “Chắc chắn là trĩ thôi, ra hiệu thuốc mua thuốc bôi là được.” Nhưng tôi không tin.
Thiên Sương Bí Cảnh Ta cùng vị sư huynh thanh cao lạnh lùng rơi vào một bí cảnh không đứng đắn. Điều kiện là phải thân mật tiếp xúc mới có thể thoát ra ngoài. Khi ra được khỏi bí cảnh, có thể chọn xóa ký ức của một trong hai người chúng ta. Ta không chút do dự chọn xóa ký ức của mình. Sư huynh một lòng hướng đạo, chắc hẳn sẽ không bận tâm chuyện này đâu. Kết quả là từ ngày đó, vị sư huynh vốn chưa từng sa ngã vào ái tình. Chưa bao giờ phá được tình kiếp nữa.
Lựa Chọn Của Thiếu Gia Giả [Văn máo choá, không logic, kết mở 3v1.] Tôi là thiếu gia giả nhà hào môn, để không bị đuổi ra khỏi nhà, tôi ngủ với thiếu gia thật. Chủ yếu là tự xử lý nội bộ, giành không lại thì gia nhập. Ngày thân thế bị vạch trần, hắn ta quỳ trước mặt bố mẹ, vẻ mặt kiên quyết: “Nếu hai người không chấp nhận em ấy làm con dâu, thì cũng đừng nhận con là con trai!” Đúng lúc tôi tưởng mọi chuyện đã thành công như mong muốn thì anh trai ruột của thiếu gia thật lại đạp cho hắn ta một phát lăn quay: “Thằng chó, mày dám giành người với anh à!” Người bạn thanh mai trúc mã vốn nhìn tôi không vừa mắt từ nhỏ lập tức vác tôi lên chạy: “Đừng có mơ! Thu Thu là của tôi!” Đù mé! Không cẩn thận một chút mà đâm thẳng vào cái động gay rồi!
Sau khi chia tay với Cố Nam Khâm, tôi mắc phải chứng biếng ăn nghiêm trọng.Không kìm được, tôi nhắn tin cho hắn: “Tôi đã ba ngày rồi không ăn gì rồi.”Tin nhắn mãi lâu sau mới được hồi âm: “Ngầu thật.”Vào trang cá nhân của hắn, tôi ngay lập tức nhìn thấy bức ảnh hắn và bạn gái mới công khai hôn nhau.Đối thủ một mất một còn từ nhỏ của tôi, Nguyên Dã, cũng nhìn thấy.Tôi cứ nghĩ cậu ta sẽ cười nhạo, nhưng không ngờ cậu ấy lại bay xuyên đêm về nước, mất hơn mười tiếng trên máy bay.Vừa về, cậu ấy lao ngay vào bếp, bận rộn chuẩn bị một bàn đồ ăn.Trứng xào tôm cần, há cảo hấp cách thủy, và cả sườn xào chua ngọt.Cậu ấy đặt đồ ăn xuống, nói với tôi:“Vì một thằng tồi mà nhịn ăn à? Cậu cũng giỏi thật đấy.”“Du học sinh đặc biệt xin nghỉ phép chỉ để về nấu cho cậu, nên cậu phải ăn sạch hết đấy.”Sau này, vì muốn tôi quay lại, Cố Nam Khâm cũng nhịn ăn ba ngày.“Hết giận chưa, bảo bối? Tên kia ngoài biết nấu ăn thì còn làm được gì chứ?”Tôi xoa đôi môi sưng vì bị hôn, nghiêm túc đáp lại.“Anh ấy không chỉ rất giỏi nấu ăn, mà còn… cực kỳ giỏi nấu ăn.”
Khương Lưu Công chúa coi trọng phu quân của ta. Đêm hòa ly, ta được một chiếc kiệu khiêng vào phủ Nhiếp chính vương. Hắn lạnh lùng nói: “Tối nay sẽ bái đường thành thân, có ý kiến gì thì có thể viết thư bỏ vào cái hòm gỗ nhỏ ở cửa, ta sẽ vứt đi mỗi ngày một lần.” “Đừng hiểu lầm, ta chỉ thấy tên phu quân cũ của nàng không vừa mắt nên mới cưới nàng mà thôi.” Nửa đêm không ngủ được, ta đi dạo trong phủ. Thấy hắn quỳ trước bài vị tổ tiên, miệng lẩm bẩm, còn có chút tinh thần phân liệt: “Đúng vậy, con đã thành thân với Khương Lưu.” “Con có kém hơn tên phu quân cũ của nàng không? Phải làm sao đây, rất cấp bách.” “Nếu ủng hộ con giết chết tên phu quân cũ của nàng thì xin hãy giữ im lặng.”
Anh Có Dám Yêu Em Không? Kỳ thi đại học năm đó, trên người tôi bỗng dưng xuất hiện một bản đáp án. Giống như đang khiêu khích giám thị: “Nhìn này! Tôi gian lận đó!” Nhưng rõ ràng tôi là học sinh được tuyển thẳng vào Thanh Hoa mà?! Tôi không hiểu, tôi đã được nhận vào Thanh Hoa rồi, còn gian lận làm gì? Cho đến khi tôi về nhà, mới phát hiện ra — tất cả bắt đầu từ đêm trước kỳ thi đại học. Mẹ nuôi cố tình dùng mực tàng hình viết chữ lên áo tôi, muốn tôi nhường lại suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa theo diện chỉ tiêu tỉnh cho con gái sếp của bà ta. Chỉ để đổi lấy một triệu tệ, làm sính lễ cho người anh trai không cùng huyết thống của tôi. Sau đó, tôi chuyển hướng thi vào Bắc Đại. Nhưng lại bị anh ấy ép vào góc tường, nói rằng: “Không cưới em thì không lấy ai cả.” Ơ… thế thì… cho em gửi lời cảm ơn mẹ trước vậy! Không thể không nói: Một triệu này, thơm thật!
Phần 4 – Hứa Nhất Và Bảy Tội Lỗi Tôi có khả năng hồi sinh vô hạn, nhưng lại là một kẻ nhát gan và yếu đuối. Để rèn luyện tinh thần tôi, sếp đã ném tôi vào top 10 bộ phim kinh dị để trải nghiệm và học hỏi. Nhưng khi đối diện với bạn học rủ tôi đi khám phá nhà ma, tôi sợ đến nỗi lập tức bỏ học và cắt đứt quan hệ với cậu ta. Khi đối mặt với tên sát nhân định giam cầm tôi, tôi sợ đến mức tự cắt cổ trước. “Tôi sẽ chết ngay, xin đừng giết tôi!” Tên sát nhân sợ hãi đến mức hét lên “Có ma” và chạy ra ngoài. Tôi cũng hoảng loạn, đuổi theo và ôm chặt lấy hắn. “Ma ở đâu? Đừng chạy, tôi sợ lắm!”
Tôi Là Sao Nữ Giỏi Tiết Kiệm Tiền Nhất Giới Giải Trí Tôi là sao nữ giỏi tiết kiệm tiền nhất giới giải trí. Để tiết kiệm tiền, tôi tạo một tài khoản, giả vờ yêu đương. Tiết kiệm được nửa chừng, người bạn trai cũ là ảnh đế đã điên cuồng spam. “Tên kia thật keo kiệt, lần nào cũng bắt em phải chi tiền, em xem anh có thế đâu.” “Sao em không cân nhắc đến anh? Anh có tiền hơn anh ta, cũng chịu chi hơn anh ta nhiều.” “Thôi vậy, nếu em thực sự thích anh ta, anh cho tiền em xài cũng được, nhưng em không thể nói ra, nếu không anh sẽ mất mặt lắm.” Cư dân mạng bùng nổ.
Đám cưới của tôi và trúc mã, kẻ thù không đội trời chung lại diện bộ đồ cao cấp cả trăm vạn để đến gây chú ý.Tôi liếc mắt đá kháy anh ta:“Sao đây, có người mà anh thích trong đám cưới của tôi à? Chi mạnh tay dát vàng lên mặt như vậy là muốn khoe với ai?”Anh ta liếc tôi một cái, nhếch môi nói:“Tiền nhiều nên không biết làm gì cho hết.”Cuối cùng, trúc mã của tôi bỏ trốn, còn kẻ thù lại thế chỗ anh ấy, tổ chức đám cưới với tôi.Đêm tân hôn, nhìn căn hộ sang chảnh đến lóa mắt nhưng chỉ có một chiếc giường duy nhất của anh ta, tôi ngạc nhiên đến độ ngơ ngác:“Lục Hoài, sao phòng khách nhà anh không có giường?”Anh ta bình thản giải thích:“Không đủ tiền, nhà tôi chỉ có điều kiện như thế thôi.”
Tin tốt: Cả đời này tôi sẽ không bao giờ lo hết tiền.Tin xấu: Tôi cần phải còn sống để tiêu tiền.Tôi vô tình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết.Ở trong đấy, nguyên chủ mà tôi xuyên vào kết hôn thương mại với một vị Phật tử cấm dục trong giới quyền quý Bắc Kinh, nhưng cô ấy lại cố chấp đeo bám lấy anh ta.Sau khi nữ chính xuất hiện, với tính cách trong sáng và đáng yêu, cùng với sự kiên cường của mình, cô ấy đã thành công thu hút lấy vị Phật tử Bắc Kinh ấy.Cuối cùng, vì tình yêu, anh ta từ bỏ mọi quyền lực và cưới nữ chính, yêu thương cô suốt đời.Chỉ có nguyên chủ, nữ phụ độc ác, đã cố tình gây sự với họ, tự đưa mình vào tình cảnh bị đuổi khỏi nhà.Sau khi trở về nhà mẹ ruột, cô ấy tiếp tục đối đầu với nữ chính, khiến gia đình phá sản, và cuối cùng lâm vào cảnh nhảy lầu tự vẫn.Trước khi chết, cô ấy thậm chí còn rủa hai người họ tuyệt tử tuyệt tôn, không có kết cục tốt đẹp.Cuối cùng, ngay cả tro cốt của cô ấy cũng bị rải đi.Và giờ đây, tôi đã xuyên không vào chính cuốn tiểu thuyết này. Xuyên vào vị nữ phụ độc ác ấy.Vì không thể kiềm chế, tôi đã rơi hai hàng nước mắt cho số phận của mình.
Tôi xuyên không thành cô vợ cũ độc ác của nam chính.Tôi ép anh ta đi làm việc nặng ở công trường, còn sau khi anh ta bị tai nạn xe, tôi lại cuỗm hết tiền bồi thường rồi bỏ chạy theo người giàu.Sau này, anh ta khôi phục trí nhớ và trở thành thiếu gia của một gia tộc giàu có hàng đầu.Tôi lại lao vào, muốn tái hôn với anh ta.“Chỉ có liệu pháp kích thích mới giúp anh phục hồi trí nhớ, anh yêu, anh có hiểu lòng em không?”
Tình Duyên Ngàn Năm Của Hoàng Đế Và Quý Phi Ta là sủng phi của hoàng đế. Sau khi chết một nghìn năm, mộ của ta bị người ta đào lên. Một nhát xẻng của máy xúc đã làm hỏng phượng quan mà ta đã tranh sủng rất lâu mới có được. Ta tức giận đến nỗi đội mồ sống dậy, chạy quanh công trường truy đuổi mọi người như điên. Kết quả là bị một đạo sĩ đi ngang qua thu vào trong hồ lô. Đang lúc ta suy nghĩ cách đục một lỗ trên hồ lô để trốn ra ngoài thì bên tai ta vang lên một tiếng nói thầm. [Thứ này trông giống hệt quý phi chết yểu của ta, chỉ có điều con mắt có hơi đỏ.] Mắt ta đỏ ư? Mắt ta đỏ còn không phải vì bị chọc tức à! Không phải, khoan đã, giọng nói này… Ta kinh hoàng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của đạo sĩ. Bệ hạ, người giấu diếm ta tu luyện tà thuật trường sinh bất lão đúng không?
Bí Mật Của Nhiếp Chính Vương Ta nữ giả nam trang thay thế ca ca làm quan Ngự sử ba năm. Bởi vì quá nhát gan nên không dám tham tấu một ai. Hoàng đế mắng ta vô dụng, ám chỉ ta tìm lỗi của Nhiếp chính vương để tham tấu chết hắn ta. Hắn ta không chết thì người chết chính là ta. Sao có thể như vậy được? Để bảo toàn tính mạng, ta như thuốc cao da chó, bám theo hắn ta suốt hai mươi bốn giờ, cuối cùng cũng phát hiện ra trong phòng hắn giấu một mật thất. Nhưng ta không ngờ tới, khi ta hớn hở dẫn đồng liêu ở Ngự sử đài xông vào, lại nhìn thấy đầy tường là chân dung của ta. Còn Nhiếp chính vương ngày thường lạnh lùng nghiêm nghị, lúc này quần áo nửa cởi, đang làm chuyện đó!