Hài Hước
Trong nhóm cư dân chung cư, một dì đăng một thông báo:“Tìm vợ cho con trai thực vật. Mỗi tháng chu cấp cho con dâu 500.000 tệ, chỉ mong con dâu chăm sóc con trai tôi thật tốt, luôn luôn ở bên nó.”Tôi, một kẻ nghèo rớt mồng tơi, vui mừng khôn xiết, lập tức liên hệ với dì phú bà.Nhìn người đàn ông đẹp trai đang nằm trên giường, tôi tiếc nuối thở dài.“Trời ơi, một người đàn ông đẹp như vậy mà lại thành người thực vật. Tiếc thật sự! Đẹp trai thế mà cơ thể lại không dùng được. Haiz!”Một tháng sau, chồng thực vật của tôi bỗng nhiên tỉnh lại.Tin tốt là mẹ chồng nói tôi là phúc tinh, thưởng cho tôi một tỷ tệ.Tin xấu là chồng thực vật có thể nghe thấy hết tiếng lòng của tôi, và anh ta tỉnh lại vì bị tôi chọc tức.
Giờ học thay chán quá, tôi nhắn tin cho người yêu qua mạng.[Hôm nay nắng to ghê á. À mà nhắc đến to, bên anh có…][Thật ra em thấy cái trò này gượng gạo thật.][À mà nhắc đến gượng gạo…][Haiz, chỉ là mấy câu theo công thức thôi mà.][À mà nhắc đến công thức…]Đột nhiên, xung quanh vang lên tiếng cười khúc khích đầy mờ ám.Tôi ngẩng đầu lên thì… trời ơi! Toàn bộ tin nhắn tôi vừa gửi đang hiện to đùng trên màn hình chiếu!Còn chưa kịp phản ứng lại, thì thầy giáo – người có vẻ ngoài lạnh lùng, nghiêm nghị – đã đứng ngay bên cạnh tôi, chậm rãi gõ trả lời:[Nắng rất to. Anh đang dạy học. Ngoan nhé.]Sau đó, thầy rút sổ điểm danh ra, nhìn tôi:“Học sinh tên Hạ Nhan?”Tôi giật mình hoảng hốt.Đó là tên tôi dùng khi đi học thay mà!
Sát Thủ Giả Ngốc Ta là một nữ sát thủ dung mạo khuynh thành nhưng đầu óc đơn giản. Lần thứ mười hành thích vị Nhiếp chính vương lạnh lùng kia, thị vệ bên người hắn cuối cùng cũng không nhịn được nữa, mở miệng khuyên nhủ: “Cô nương à, đâu có ai đi hành thích mà mỗi ngày đều ném phi tiêu đến báo trước như cô?” Ta đảo mắt một vòng, nghiêm túc hỏi lại: “Vậy phải chuẩn bị gì trước mới đúng?” Nhiếp chính vương ở trong phòng bật cười vì tức, thanh âm lười biếng truyền ra: “Ngày mai mặc vũ y đến.” Ta làm theo lời. Sau đó ta hỏi hắn: “Bây giờ có thể hành thích ngài chưa?” Hắn vỗ vỗ đùi, giọng dụ dỗ: “Ngồi lên đây, bản vương từ từ nói cho nàng nghe.” Sao ta cứ có cảm giác… hắn đang quyến rũ ta vậy?
Tôi Là Kim Chủ Giới Giải Trí Ba tôi là đạo diễn, mẹ tôi làm sản xuất phim, anh trai là ngôi sao hạng A. Nhưng bạn trai tôi sau khi nhận vai nam chính trong bộ tiểu thuyết ngôn tình chuyển thể đang hot, thì bắt đầu lăng nhăng. Hắn dan díu với một hotgirl mạng, còn bắt tôi làm trợ lý cho cô ta: “Tần Nhiên Nhiên, cô không có bằng cấp cũng chẳng có quan hệ, nếu không phải nhờ tôi, giờ chắc cô vẫn đang ở xưởng lắp ốc vít. Ngoan ngoãn làm trợ lý cho Nhu Nhu, tôi trả cô 3 triệu rưỡi một tháng.” Hắn không biết rằng, tôi thực ra là nhà đầu tư cho bộ phim mới của hắn. Ngay lập tức, tôi chọn một nam chính trẻ trung khác, đá bay hắn ra khỏi vai diễn.
Tôi là thiên kim giả của nhà giàu.Thiếu gia giả nhà bên là bạn thân khác giới của tôi.Vì cậu ấy, tôi làm gián điệp trong công ty của thiếu gia thật, làm thư ký để truyền tin mật.Cậu ấy lôi kéo thiên kim thật về làm trợ lý riêng, cố tình hành hạ cô ta để xả giận thay tôi.Rồi một ngày nọ.Tôi nhìn thấy thiếu gia giả bị thiên kim thật ôm eo, hôn đến mức đuôi mắt đỏ bừng.Còn thiếu gia thật từ phía sau ôm lấy tôi, đôi mắt cụp xuống, khẽ cười.“Lịch trình tối nay của tôi là cùng em nghe lén, rồi tiết lộ bí mật nhé.”
Tổng Tài Lạnh Lùng Thầm Yêu Tôi Tôi vô tình nhầm WeChat của sếp thành tài khoản của chị quản gia. Mỗi ngày đều làm nũng, đáng yêu đòi tiền sinh hoạt phí. Trong lúc trốn việc trong buổi họp sáng, tôi tiện tay gửi một tấm ảnh selfie trong bộ váy quây gợi cảm: 【Đinh! Tiểu mèo hoang đã online, váy này 12.000 tệ, chuyển khoản đi nào~】 Ngay giây tiếp theo, bức ảnh giống hệt vậy bỗng hiện lên trên màn hình lớn của phòng họp. Sếp lạnh lùng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ngay lập tức kết thúc chế độ trình chiếu. Nhưng… vành tai anh đỏ đến mức sắp nhỏ máu, cúi đầu lặng lẽ nhắn lại: 【Ngoan, giờ anh đang bận, tan làm dỗ em có được không?】 Tôi: ???! Không phải chứ, con người ta… sao có thể gây ra tai họa động trời như thế này cơ chứ?!
Sau Khi Đầu Thai Thành Con Gái Nam Chính Tôi là nữ phụ mắc bệnh hiểm nghèo. Trước khi chết, tôi hỏi nam chính bá đạo rằng kỳ rụng trứng tiếp theo của nữ chính là ngày bao nhiêu. Nam chính gầm lên giận dữ: “Cái gì? Cô còn muốn hại cô ấy sao?!” Tôi lắc đầu giải thích: “Không, tôi chỉ muốn kiếp sau đầu thai thành con gái anh, chơi ch.ếc anh mà thôi!”
Thiên Kim Không Giả Học muội trong nhóm chat giả mạo thân phận tôi, nói mình là con nhà giàu. Tôi chỉ thấy kỳ lạ: khi nào ba tôi lại có thêm một cô con gái thế? Sao tôi không biết?
Tin tốt: Cả đời này tôi sẽ không bao giờ lo hết tiền.Tin xấu: Tôi cần phải còn sống để tiêu tiền.Tôi vô tình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết.Ở trong đấy, nguyên chủ mà tôi xuyên vào kết hôn thương mại với một vị Phật tử cấm dục trong giới quyền quý Bắc Kinh, nhưng cô ấy lại cố chấp đeo bám lấy anh ta.Sau khi nữ chính xuất hiện, với tính cách trong sáng và đáng yêu, cùng với sự kiên cường của mình, cô ấy đã thành công thu hút lấy vị Phật tử Bắc Kinh ấy.Cuối cùng, vì tình yêu, anh ta từ bỏ mọi quyền lực và cưới nữ chính, yêu thương cô suốt đời.Chỉ có nguyên chủ, nữ phụ độc ác, đã cố tình gây sự với họ, tự đưa mình vào tình cảnh bị đuổi khỏi nhà.Sau khi trở về nhà mẹ ruột, cô ấy tiếp tục đối đầu với nữ chính, khiến gia đình phá sản, và cuối cùng lâm vào cảnh nhảy lầu tự vẫn.Trước khi chết, cô ấy thậm chí còn rủa hai người họ tuyệt tử tuyệt tôn, không có kết cục tốt đẹp.Cuối cùng, ngay cả tro cốt của cô ấy cũng bị rải đi.Và giờ đây, tôi đã xuyên không vào chính cuốn tiểu thuyết này. Xuyên vào vị nữ phụ độc ác ấy.Vì không thể kiềm chế, tôi đã rơi hai hàng nước mắt cho số phận của mình.
Tôi Đào Ngôi Mộ Của Chính Mình Tôi bị người bạn thân hại chết, vậy mà bố mẹ tôi lại nhận cô ta làm con gái nuôi. Bạn trai tôi cũng chuẩn bị cưới cô ta. Tôi phải làm gì đó để bọn ngốc này biết rằng tôi đã chết oan.
Nhân Vật Xui Xẻo Trong Truyện Đoàn Sủng Con gái tôi là nữ phụ ác độc trong truyện đoàn sủng. Còn tôi chính là người mẹ nuôi “chính nghĩa” luôn đứng về phía nữ chính, từng bước đẩy con gái ruột đến đường cùng. Sau khi thức tỉnh, để cứu lấy bản thân và con gái mình, tôi bắt đầu điên cuồng “sủng” nữ chính. Nam chính không có thời gian chăm sóc nữ chính? Tôi lập tức ra tay rút quyền con trai tổng tài. Nam phụ có hôn ước với nữ phụ, không thể yêu nữ chính? Tôi giải trừ hôn ước của con gái mình. Nữ chính được cả nhà cưng chiều, sao có thể đi làm kiếm tiền? Tôi đem hết việc điều hành công ty, cái việc mệt bở hơi tai đó, giao cho con gái ruột. Cuối cùng, tôi và con gái đúng là “thảm thương”, chỉ đành ngồi trên đống tài sản nghìn tỷ, cô độc tận cùng thế giới.
Khi thiên kim thực sự trở về, cũng là lúc tôi trở lại làng quê.Vị hôn phu đang ở Anh quốc gửi tin nhắn cho tôi: “London đang có tuyết, anh nhớ em, em đang làm gì thế?”Tôi trả lời: “Cho gà ăn.”Anh ấy nói đùa: “Em định mang gà đến gặp anh vào đêm Giáng Sinh sao?“Tôi từ chối: “Không được, bà ngoại sẽ đánh chết em mất. Còn nữa, đừng nhắn tin cho em nữa, vị hôn thê của anh đã thay đổi rồi.”
Tình Yêu Dưới Ánh Mặt Trời Lúc biết bạn trai là thái tử gia trong giới Bắc Kinh, tôi đã mang thai đứa con của anh. Tin anh đính hôn với cô gái môn đăng hộ đối leo lên hot search. Tôi xé giấy khám thai, để lại mảnh giấy: [Không chỉ giả nghèo lừa tôi còn định để tôi làm tiểu tam! Chia tay đi, đồ cặn bã!] Ba ngày sau, tôi nằm tắm nắng trên một hòn đảo nhỏ ở Nam Thái Bình Dương. Một đôi tay xoa bụng tôi. Người đàn ông cắn tai tôi nói: “Bảo bảo, ôm bụng bỏ chạy vui không?”
Tôi tình cờ nhìn thấy cuốn nhật ký màu hồng của Tổng Giám đốc, tôi không nhịn được mà bật cười ra tiếng:“Đàn ông có nhiều loại, hôm nay tôi là loại si tình.”“Trước kỳ nghỉ Tết Dương lịch, hai nữ nhân viên móc ngoéo nhau đi ăn đồ Nhật. Tôi mãi không hiểu nổi, móc ngoéo thì tại sao phải treo cổ…”Phía sau vang lên một giọng nam trầm thấp:“Ba giờ chiều, trợ lý của tôi lén đọc nhật ký của tôi, thật vô văn hóa.”
Kết Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Thì Sao
Ngày đầu tiên nhập học, tôi gặp lại bạn trai cũ học bá mà tôi từng chia tay.Anh ta dồn tôi vào góc văn phòng trường học, nói: “Tìm được em không dễ chút nào đâu.”Cứu với!!! Tôi phải có bao nhiêu “thể diện” mới khiến anh ấy lặn lội tìm đến trường của tôi?Chẳng lẽ anh ấy muốn trả thù vì tôi đã đá anh ấy một năm trước?
Mùa hè năm tôi đỗ vào Đại học Thanh Hoa, tôi đã quen qua mạng với một thiếu gia giàu có.Anh ấy nói muốn gọi đồ ăn ngoài cho tôi, nhưng tôi từ chối.Anh ấy khen tôi không chạy theo vật chất, nhưng thực ra ở làng tôi thì làm gì có dịch vụ giao đồ ăn.Tôi luôn nhắn tin chào buổi sáng cho anh ấy vào lúc năm giờ, anh ấy lại khen tôi có giờ giấc sinh hoạt điều độ.Nhưng thực ra năm giờ là lúc gà trống gáy, tôi bị đánh thức và không ngủ tiếp được, lo lắng rằng anh ấy sẽ nghe thấy tiếng gà gáy.Chúng tôi đã duy trì một mối quan hệ như thế suốt mùa hè, cho đến khi anh ấy khóc lóc đòi gặp tôi.Tôi hoảng hốt, vì anh ấy phải đi máy bay, chuyển tàu cao tốc, bắt xe buýt đến thị trấn, sau đó đi xe máy đến đầu làng và cuối cùng đi bộ vài dặm đường núi nữa mới đến được.Thế là tôi nhắm mắt, xóa kết bạn với anh ấy và xách hành lý lên Thanh Hoa.Không ngờ rằng buổi học đầu tiên, trợ giảng của giáo sư bảo chúng tôi thêm bạn bè trên WeChat, và tôi đã nhìn thấy một hình đại diện quen thuộc.
Tiểu Sư Muội Phản Nghịch Thời điểm ta cùng phu quân động phòng, hắn đột nhiên phi thăng. Lúc phi thăng, hắn thậm chí chưa kịp dừng lại, cứ thế nhẹ nhàng phiêu diêu mà thành tiên. Mà ta, những cảm xúc sắp trào dâng bỗng chốc nghẹn lại trong cổ họng, một cái nghẹn này, đè nén đến mức khiến ta trở nên lãnh đạm trong mọi phương diện. Từ đó, ta chuyên tâm tu luyện Vô Tình Đạo, ba ngàn năm sau trở thành thần, rút kiếm đi tìm tên phu quân kia. Không ngờ, khi vừa dò hỏi tung tích, chúng thần đều cười ầm lên: “Ồ? Ý ngươi là chiến thần trần truồng phi thăng kia sao~” “Hiện giờ, nhân gian đâu đâu cũng có miếu thờ hắn, ngươi chưa thấy kim thân của hắn sao? Hai cái mông sáng loáng được dát vàng, chói mắt vô cùng.” “Thế nào? Ngươi quen hắn sao?” Ta: … “Không quen, chưa từng gặp.”
Học Bá Giả Nghèo Tôi được tuyển thẳng vào Đại học Thanh Hoa nhưng lại bị trường cấp ba buộc tạm nghỉ học, và vô tình tôi đã đăng ký làm “người giao hàng cho đội ngũ xinh đẹp”. Khi tôi vừa cầm tháng lương đầu tiên định dẫn ba mẹ đi ăn một bữa ở khách sạn năm sao. Ba mẹ tôi ngồi trước cửa gặm dưa hấu và ném chùm chìa khóa trước mặt tôi. “Mười tám tuổi rồi, con nên học cách tự đi thu tiền thuê nhà đi.”
Hệ Thống Ép Làm Bảo Mẫu 1 Khi tỉnh dậy, tôi đã xuyên thành bảo mẫu mập mạp trong truyện Tổng tài bá đạo. Nữ chính về nhà muộn. Tôi tiến lên đón: “Phu nhân đã về. Đồ ăn đã hâm nóng cho ngài rồi.” Tổng tài bá đạo nhìn tờ báo mà không nhướng mi: “Vú Vương, ai cho phép cô chừa đồ ăn lại cho cô ấy? Đem đổ đi.” “Tiền nhà họ Cố không dùng để nuôi những người rảnh rỗi. Vú Vương, tiền hiệu suất tháng này của cô không còn nữa.” Tôi: “…” Ngày hôm sau nữ chính vẫn về muộn. Phát hiện không có đồ ăn. Tổng tài bá đạo đặt tờ báo xuống, không hài lòng nhìn tôi: “Vú Vương, đã nói với cô bao nhiêu lần rồi, phu nhân bị đau bao tử, phải chừa cơm cho phu nhân.” “Tiền lương tháng này của cô sẽ bị cắt giảm một nửa.” Tôi: “…#*&”