Hài Hước
Hậu Cung Của Công Chúa Tôi tên là Lưu Diệu, một chàng trai năng động. Một hôm xuyên không, tôi lại trở thành một trong những “trai lơ” trong phủ công chúa. Một người đàn ông cao lớn như tôi, làm sao có thể dựa dẫm vào người khác? Tôi muốn thành đạt trong sự nghiệp và thành lập bang hội Diệu gia của riêng mình. Nhưng không ngờ rằng, khi bước vào phủ, tôi lại nhận được sự sủng ái đặc biệt từ công chúa.
Tôi là một học bá và đã yêu sớm với thái tử gia của giới Kinh Thành.Mẹ của thái tử gia tìm đến tôi, đưa cho tôi 3 triệu.“Cầm lấy số tiền này…”Thái tử gia lao vào, mắt đỏ bừng: “Mẹ, con thật sự rất thích…”“Chăm chỉ dạy kèm cho nó đi, thành tích nó tệ quá rồi.”Quý phu nhân liếc cậu ấy một cái, vỗ vai tôi rồi rời đi.Thái tử gia: “?”
Đạo Sĩ Cà Lơ Phất Phơ Tuyết Mai đứng trước mặt sư phụ, đôi mắt đầy kiên định nhưng lại có chút ngại ngùng: “Sư phụ, con… con thật sự không muốn xuống núi.” Sư phụ cô, một ông lão tóc bạc phơ, vuốt râu nhìn cô, gật gù: “Không muốn à? Nhưng đạo quán này cần sửa chữa, không phải đợi gió tự thổi bay tiền vào đây đâu!” “Vậy con làm sao có tiền?” Tuyết Mai nhíu mày. “Đi kiếm thôi! Hỏi xem người ta có muốn xem vận mệnh không, có ai cần diệt quái không, kiểu gì cũng kiếm được một ít. Đừng có nằm nhà mãi như con mèo lười, con phải tự lo lấy cho mình!” Sư phụ nói, giọng đầy nghiêm túc, nhưng lại pha chút… không thèm quan tâm. Tuyết Mai thở dài, tự nhủ: “Kiếm tiền cũng như đấu ma, chỉ cần gặp người ngu là xong!” Vậy là, cô xuống núi, mang theo hy vọng và một túi tiền rỗng, chẳng biết thế giới ngoài kia sẽ đối xử với cô như thế nào.
Hồng Nhan Lực Bạt Sơn Hà Ta vì dung mạo mỹ miều mà được nghĩa phụ nhận nuôi. Lại vì sức mạnh quá lớn mà bị đưa đến chỗ Cửu Vương gia. Nhưng xui xẻo thay, ngày hôm sau Cửu Vương gia liền bị tống vào thiên lao vì tội mưu nghịch. Ta hỏi Cửu Vương gia có muốn vượt ngục hay không. Cửu Vương gia u sầu nói: “Thiên lao trùng trùng, cắm cánh cũng khó bay.” Đêm đó, thiên lao bị san thành bình địa, Cửu Vương gia không cánh mà bay, biến mất khỏi kinh thành.
Kết hôn với “kẻ thù truyền kiếp” nhiều năm, rồi bỗng dưng quay trở về thời trung học.Vừa bước ra khỏi phòng ngủ, tôi đã va phải anh ấy ở tuổi 18.Tôi dụi mắt, mặc váy ngủ và nũng nịu nói:“Chồng ơi, em mệt quá, ngủ thêm tí nữa với em đi mà.”Nhưng “kẻ thù truyền kiếp” của tôi chỉ nhìn chằm chằm vào vết đỏ trên cổ tôi, mặt lạnh tanh và giọng nói mỉa mai:“Lại gọi nhầm người à?Bạn trai lần này của cậu tệ quá đấy, chẳng khác gì con chó cắn bậy.”Tôi: ???Không phải chứ, anh ơi, rõ ràng là anh làm mà!
Trọng Sinh Ôm Chặt Đùi Vàng Thứ Tỷ Thứ tỷ ta tuyệt đối là nữ chính. Kiếp thứ nhất, ta giành trước gả cho Thái tử, tỷ ta liền gả cho Tam hoàng tử, không ngờ Thái tử mưu phản, ta chết, Tam hoàng tử lên ngôi, tỷ ta thành Hoàng hậu. Kiếp thứ hai, ta sửa chữa sai lầm, gả cho Tam hoàng tử, tỷ ta liền gả cho Thái tử, kết quả Thái tử đăng cơ, ta lại chết. Kiếp thứ ba, ta đi đường tắt, chân đạp hai thuyền vừa đạp thuyền Thái tử vừa đạp thuyền Tam hoàng tử, kết quả tỷ ta lên làm Nữ Hoàng, ta lại chết. Còn lần này, là lần thứ tư. Cha mẹ để ta chọn gả cho ai. Ta lập tức quỳ xuống: “Con nguyện ý gả cho tỷ tỷ, cho dù là thiếp!”
Thái Tử Trộm Chó Của Tôi Thái tử gia quyền lực nhất Bắc Kinh giữa đêm chạy đi trộm chó. Trộm được rồi liền đăng Weibo: “Cuối cùng cũng trộm lại con trai về rồi.” Ảnh đính kèm là hắn cùng một con Alaska khổng lồ. Nửa tiếng sau, nữ minh tinh hot nhất hiện nay đăng một bức ảnh selfie tại nhà: “Huhu, chó bị ba nó dắt đi mất rồi, một mình ở nhà thật cô đơn.” Hot search nổ tung. Tất cả mọi người đều bắt đầu ship hai người họ là một đôi trời sinh. Tôi quay xong chương trình, trở về biệt thự, nhìn căn phòng trống trơn. Đệt! Chó của tôi đâu?!
Sau khi chia tay với Cố Nam Khâm, tôi mắc phải chứng biếng ăn nghiêm trọng.Không kìm được, tôi nhắn tin cho hắn: “Tôi đã ba ngày rồi không ăn gì rồi.”Tin nhắn mãi lâu sau mới được hồi âm: “Ngầu thật.”Vào trang cá nhân của hắn, tôi ngay lập tức nhìn thấy bức ảnh hắn và bạn gái mới công khai hôn nhau.Đối thủ một mất một còn từ nhỏ của tôi, Nguyên Dã, cũng nhìn thấy.Tôi cứ nghĩ cậu ta sẽ cười nhạo, nhưng không ngờ cậu ấy lại bay xuyên đêm về nước, mất hơn mười tiếng trên máy bay.Vừa về, cậu ấy lao ngay vào bếp, bận rộn chuẩn bị một bàn đồ ăn.Trứng xào tôm cần, há cảo hấp cách thủy, và cả sườn xào chua ngọt.Cậu ấy đặt đồ ăn xuống, nói với tôi:“Vì một thằng tồi mà nhịn ăn à? Cậu cũng giỏi thật đấy.”“Du học sinh đặc biệt xin nghỉ phép chỉ để về nấu cho cậu, nên cậu phải ăn sạch hết đấy.”Sau này, vì muốn tôi quay lại, Cố Nam Khâm cũng nhịn ăn ba ngày.“Hết giận chưa, bảo bối? Tên kia ngoài biết nấu ăn thì còn làm được gì chứ?”Tôi xoa đôi môi sưng vì bị hôn, nghiêm túc đáp lại.“Anh ấy không chỉ rất giỏi nấu ăn, mà còn… cực kỳ giỏi nấu ăn.”
Tỏ tình với hot boy trường, anh ấy nói: “Hẹn gặp ở tháp Đỉnh Phong.”Tôi lại nghe thành: “Hẹn gặp ở đỉnh cao.”Nghĩ rằng đã bị từ chối khéo, tôi quyết tâm học ngày học đêm để chứng minh bản thân.Cuối cùng, vào ngày anh ấy thắng giải quán quân cuộc thi, tôi cũng nhận được giải thưởng.Khi được cử đi phỏng vấn anh ấy, tôi cố ý hỏi:“Hồi cấp ba, anh có từng hứa hẹn gì với ai không?”Hot boy nghiến răng: “Bị lừa đứng chờ ở tháp Đỉnh Phong cả đêm.”
Bạn Trai Tôi Là Cậu Ấm Thất Lạc Của Giới Thượng Lưu Bắc Kinh Bạn trai tôi là cậu ấm thất lạc của giới thượng lưu Bắc Kinh. Ngay ngày thứ hai sau khi anh ấy được nhà họ Kỳ nhận về, mẹ Kỳ đã tìm đến tôi. Bà ta đưa tôi mười triệu tệ, yêu cầu tôi rời xa bạn trai. Tôi không chút do dự rồi cầm tiền rời đi. Cách đây không lâu, tôi tình cờ biết được mình chỉ là nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết. Trong truyện, sau khi bạn trai tôi – Kỳ Nghiên được gia đình giàu có nhận về thì rất nhanh anh ấy đã có đối tượng kết hôn chính trị. Còn tôi vẫn bám riết lấy anh ấy, dùng mọi cách gây khó dễ cho nữ chính. Cuối cùng, tôi gặp tai nạn xe hơi và chết thảm. Đàn ông nào có quan trọng bằng mạng sống, lần này, tôi chọn cầm tiền và cao chạy xa bay. Ba năm sau, Kỳ Nghiên, người đã trở thành cậu ấm của giới thượng lưu Bắc Kinh, anh ấy tìm thấy tôi. Anh ấy cười nhạt: “Mười triệu tệ mà em đã bán tôi rồi, em giỏi lắm.” Tôi hối hận không kịp: “Tôi cũng thấy là mình lấy ít quá.” Cậu ấm giới thượng lưu Bắc Kinh: “…”
Bạn Lữ Của Sói Vương Xuyên thành một con sói dưới đáy xã hội, để không bị đói, ta quẫy đuôi lấy lòng dưới chân Lang vương. Cho đến khi kỳ sinh sản đến, Lang vương đè ta trong ổ: “Là Lang hậu, ngươi nên thực hiện nghĩa vụ sinh sản đi thôi.” Ta run rẩy dưới thân Lang vương: “Nhưng … nhưng mà… ta là sói đực mà.”
Soái ca trường học – Chu Cẩn đang thầm thích tôi.Nửa đêm, tôi trùm chăn nằm trong ổ, lén gửi tin nhắn cho anh ấy:“Gửi ảnh đi, đàn ông không to, tôi không yêu.”Ai ngờ gõ vội quá, quên mất hai chữ “cơ bụng”.Cậu ấy trả lời liền:“Gửi trên điện thoại thì hơi bất tiện nhỉ?”“Hay là… cậu đến đây, sờ thử cho chắc?”
Túi Thơm Tặng Tình Lang Ta tình cờ cứu giúp một thư sinh nghèo khó đang trên đường vào kinh ứng thí. Lúc chia tay, ta lưu luyến không rời, tặng chàng một chiếc túi thơm để định tình: “Đợi khi công tử đỗ đạt cao, chớ quên ta nhé.” Hắn đi rồi, cứ ba bước lại ngoái đầu nhìn. Trên điện Kim Loan, Hoàng Đế muốn tứ hôn cho trạng nguyên kì này. Hắn quỳ xuống tạ tội: Thần đã có ý trung nhân, không phải nàng ấy sẽ không cưới. Rồi hắn lấy ra chiếc túi thơm đã phai màu trong ngực áo. Trên điện, tiếng hít thở dồn dập liên tiếp nổi lên, các thí sinh xôn xao, cùng nhau móc ra mười tám chiếc túi thơm y hệt nhau. Hoàng đế hỏi: “Còn cưới nữa không?” Trạng nguyên nghiến răng nghiến lợi: “Cưới, ta cưới chết nàng.” Bức bình phong bị đá đổ, Thái Tử mặt đen như đít nồi, nắm chặt chiếc túi thơm trong tay đến biến dạng. “Khoan đã, ta cũng muốn cưới.”
Duyên Trời Định Phụ thân ta là một đại gian thần. Tỷ tỷ ta là một yêu phi. Vì vậy, các ngươi đã hiểu rồi đúng không, khắp chốn kinh thành Biện Lương này không có một nhà nào ưa thích gia đình nhà ta cả. Khi ta còn nhỏ, đi đến đâu cũng nghe thấy người ta m@ng nhiếc nhà ta trên đường. Nào là cả nhà ta chếc hết đi, cả nhà sẽ bị Diêm Vương dẫn đi, Tư Mệnh đại nhân trên trời sẽ đầu thai cả nhà ta thành lợn… đủ thứ lời độc ác. Mỗi lần nghe thấy, tỷ tỷ ta đều rất tức giận, luôn xuống tranh cãi với họ, cuối cùng vẫn bị tức đến phát khóc. Lúc này mẫu thân sẽ dịu dàng ôm tỷ tỷ vào lòng, nói: “Ngoan nào, đừng giận nữa nhé.” Còn ta, chỉ đứng một bên ăn táo đường, không nói gì. Tỷ tỷ ta không biết rút kinh nghiệm. Biết rõ mỗi lần đều bị mắng, nhưng vẫn cứ cãi nhau với đám người đó. Có lẽ cãi quá lớn, thậm chí còn bị Hoàng thượng nhìn thấy. Lúc đó, mặt tỷ tỷ đỏ bừng vì cãi nhau, mồ hôi chảy dọc theo thái dương, như con nghé con mới sinh, quanh mắt đỏ hoe một mảng. Không biết Hoàng thượng gu thẩm mỹ cái kiểu gì, lại thấy tỷ tỷ ta như vậy là đẹp, lập tức đưa tỷ tỷ vào cung, phong làm Lâm phi. Từ đó, tỷ tỷ ta trở thành yêu phi.
Gió Mang Em Về Bên Anh Đối tượng liên hôn hiểu lầm rằng tôi sắp chết. Nhưng tôi hoàn toàn không hay biết gì về chuyện đó. Anh im lặng rất lâu, rồi do dự hỏi: “Chúng ta còn bao nhiêu thời gian nữa?” Tôi tưởng anh đang hỏi về thời hạn một năm của cuộc liên hôn, nên thành thật trả lời: “Còn ba tháng.” Người đàn ông luôn lạnh lùng xa cách, lịch thiệp ấy bỗng đỏ hoe mắt. Đã chia phòng hơn nửa năm, lần đầu tiên giữa đêm anh lén chui vào chăn tôi, ôm chặt tôi mà khóc ướt nửa chiếc giường. “Vẫn chưa kịp nói với em, thật ra anh đã thầm yêu em nhiều năm rồi… hu hu.”
Mù Mắt Vì Sáu Múi Rồi! Xuyên không về những năm 80, tôi thành đứa bị cả thế giới ghét. Ba mẹ chẳng thương, em gái thì suốt ngày khiêu khích, ngay cả vị hôn phu cũng chán ghét tôi. Lấy cớ lo cho tương lai tôi, họ định gả tôi cho một gã đàn ông quê mùa thô kệch. Cô gái mà tôi nhập vào vì chuyện đó mà nhảy sông, làm ầm lên một trận. Tôi quyết đi tìm anh ta để hủy hôn. Nhưng vừa thấy người thật—vai rộng eo thon, cao 1m93, mồ hôi lấp lánh trên lưng… Cái gì mà đàn ông quê mùa, rõ ràng là gu chồng lý tưởng của tôi mà! “Cô tìm tôi để hủy hôn?” Tôi lắc đầu như quạt máy: “Cưới! Cưới ngay! Cưới liền lập tức!”
Oán Khí Tám Trăm Năm Tôi bị lừa đi giữ mộ, mỗi đêm được trả ba trăm. Người ta thì thầm rằng mộ này oán khí ngút trời, mỗi đêm đều phải giết một người để tiêu tan oán niệm. Tôi ngồi trước mộ thở dài: “Chồng ơi, đã chết tám trăm năm rồi, sao vẫn không nghĩ thoáng ra?”
Chồng của chị tôi ngoại tình. Chị ấy muốn ly hôn, quay sang hỏi tôi có định ly không.“Ly.” Tôi đáp gọn lỏn.Tôi là kiểu em gái “bám váy” chị từ nhỏ, không có chính kiến riêng. Chị tôi thông minh, bản lĩnh, chị làm gì tôi làm theo nấy.Chị cưới một tổng tài bá đạo tên Chu Thời Chính, tôi cũng lấy em trai anh ta – Chu Thời Dạng – rồi sống đời nhàn hạ, sung sướng.Chị đòi ly hôn, tôi đương nhiên cũng chẳng muốn tiếp tục ở lại cái nhà đó nữa.Chu Thời Dạng mắt đỏ hoe, bóp chặt eo tôi, nghiến răng nói: “Anh có ngoại tình đâu, anh không ly!”
Vụ Án Vương Quả Phụ Ngày hôm sau khi ca ca đỗ tú tài. Vương quả phụ mặc áo cưới, bụng lớn treo cổ chết trước cửa nhà ta. Huyện lệnh vì thế mà tước bỏ công danh của ca ca, không cho hắn tiếp tục tham gia khoa cử. Nhưng bọn họ không biết, ta có thể giao tiếp với âm dương, đối thoại cùng ma quỷ. Tối hôm đó, ta và ca ca đốt hương dẫn hồn trong sân. Vương quả phụ thè cái lưỡi dài ngoằng xuất hiện. “Vương quả phụ, rốt cuộc là ai hại chết ngươi?” Ta còn chưa kịp hỏi xong, nàng ta mắt đỏ ngầu xông về phía ca ca ta; “Tên bạc tình kia! Trả mạng lại cho ta!”