Hài Hước
Năm đó là năm tôi cảm thấy bản thân mình ngu ngốc nhất.Tôi giả làm chị gái, hẹn “trùm trường” Giang Hoài đến phòng dụng cụ thể thao.Lén lút giúp anh ấy điều trị chứng thèm khát tiếp xúc da thịt.Thế nhưng trong không khí bỗng hiện lên một loạt bình luận:【Nữ chính này đúng là ngu ngốc, chẳng phải đang làm áo cưới cho người khác sao? Ngủ với nam chính xong anh ấy lại tưởng là chị cô, sau đó còn kéo theo cả hành trình hiểu lầm dài hơn một trăm tám mươi chương.】【Không thể chịu nổi, kiểu “văn học thế thân” ép buộc tình cảm này, làm ơn hãy cho một nữ chính có đầu óc được không?】【Được rồi, cứ hôn đi. Đợi chị cô đến, cô sẽ bị thế vai ngay thôi.】Tay tôi đang định tháo khuy áo sơ mi của Giang Hoài thì khựng lại.Nghĩ ngợi một chút, tôi vội vàng cài lại cho anh ấy.Sau đó ghé sát vào tai Giang Hoài, lớn giọng hỏi:“Anh biết tôi tên là gì không?”Bình luận: 【Tuyệt quá, cuối cùng nữ chính ngược tâm cũng thông minh ra rồi.】
Ngủ quên, tôi lại vô tình đụng mặt ông sếp “trốn việc” tại quán ăn sáng.Tôi sợ đến mức chỉ muốn đào một cái hố chui xuống, còn anh ấy thì ngượng chín mặt, ngón chân như muốn bới tung cả tòa lâu đài phép thuật.Ngày hôm sau, công ty lan truyền tin đồn rằng chúng tôi đang lén lút yêu đương…
Sau khi mất trí nhớ, tôi vô tình trở thành trợ lý của kẻ thù không đội trời chung.Sếp Lục Thời Diệu đúng chuẩn ông chủ tốt, luôn biết giữ khoảng cách với cấp dưới:Anh ta sốt?: “Không cần cô lo.”Anh ta say?: “Tôi tự về được.”Tôi nhìn mà rưng rưng xúc động: Đúng là người đàn ông có nguyên tắc!Cho đến một ngày, anh ta ép tôi vào tường, mắt đỏ bừng như sắp hóa Hulk:“Cô thấy giả vờ không quen tôi vui lắm hả?!”Tôi ngơ ngác: “Ủa? Chúng ta từng quen nhau á?” 🤡
Anh Nghĩ Anh Là Ai? Trên máy bay, tôi giúp trông một đứa bé giùm người khác, tình cờ gặp lại người từng bao nuôi tôi. Đứa bé cứ gọi tôi là mẹ không ngừng. Lúc tôi vừa đi vệ sinh quay lại thì thấy hắn đang chơi với đứa trẻ, còn dạy bé gọi: “Gọi ba đi.” “Hoa Anh, gan em to thật đấy, sinh con cho tôi mà dám giấu à?” Tôi còn chưa kịp phản bác thì ba ruột của đứa nhỏ đã xuất hiện.
Giáo sư Mạnh rất kiêu ngạo Tôi đã thích anh trai của chồng bạn thân, giáo sư đại học Mạnh Quan Hạc. Giữa đêm khuya, tôi nhắn tin cho hắn: [Chồng à, anh thật đẹp trai.] Hắn trả lời tôi hai chữ: [Tự trọng.] Theo đuổi hơn một tháng, bông hoa lạnh lùng không hề lay chuyển. Tháng thứ hai, bạn thân khóc lóc nói muốn ly hôn. Tôi vỗ ngực: “Mình sẽ đi cùng cậu!” Rồi gửi tin nhắn cho Mạnh Quan Hạc: [Đàn ông lớn tuổi, nhìn là biết không ổn!] [Tạm biệt, không gặp lại nữa!] Tối hôm đó, tôi bị Mạnh Quan Hạc nhốt trong phòng, nước mắt rơi xin lỗi: “Tôi sai rồi.” Hắn cười lạnh: “Muộn rồi.”
Gả Cho Chồng Lão Đại Có Thuật Đọc Tâm Gả cho một đại lão thương giới vừa tàn nhẫn vừa độc ác, tôi chỉ có thể giả vờ nhu nhược để bảo toàn tính mạng. Nhưng ai mà ngờ, đại lão lại có thể đọc được suy nghĩ của tôi! Trên bàn ăn, tôi chỉ ăn một quả trứng gà rồi nói mình no. Nhưng thực tế trong lòng tôi đang gào thét: 【 No ư? Không đời nào! 】 【 Sáng ăn trứng gà luộc, trưa ăn lòng đỏ trứng, tối làm luôn trứng gà mẹ, còn đặt 18 đơn giao hàng shipper tới tận nhà! 】 【 Không hề nói quá, giờ mà tôi cắn một phát thì lực hàm có khi mạnh ngang một con linh cẩu trưởng thành! 】
Cưới Trước Yêu Sau Hôm trước ngày cưới, vị hôn phu của tôi đánh gãy mũi chồng người yêu cũ, chỉ vì muốn bênh vực cô ta, kết quả bị khép vào tội cố ý gây thương tích cấp độ hai, đeo luôn vòng tay bạc. Anh ta bảo tôi, hãy đợi anh ta 2 năm. Nhưng Khương Chanh tôi, có học thức, có ngoại hình, lý lịch trong sạch, gia đình đàng hoàng, tôi dựa vào đâu để đi đợi một kẻ phạm tội? Dựa vào việc anh làm gì cũng bốc đồng, bạo lực, không suy nghĩ? Dựa vào chuyện trong một ngày đặc biệt như vậy mà anh nỡ khiến tôi mất mặt ê chề? Hay là dựa vào việc anh vẫn nhớ mãi không quên, si tình khắc cốt với mối tình đầu?
Tôi gả vào hào môn.Tin tốt là chồng tôi sở hữu khối tài sản lên đến hàng chục tỷ.Tin xấu là mỗi tháng anh chỉ cho tôi 5.000.Tôi thật sự muốn phát điên. Trên mạng, ai cũng bảo mức chi tiêu trung bình mỗi tháng phải trên 500.000.Vì vậy, khi Lục Chước say rượu, nhẹ nhàng thì thầm bên tai tôi rằng anh yêu tôi,Tôi nhăn mặt: “Anh đang sủa cái gì đấy?”“Anh không biết rằng cơ sở vật chất quyết định nền tảng tình cảm sao?”
Tin tốt là, tôi đã có thành tựu rồi, được tham gia cùng một chương trình tạp kỹ với ảnh đế.Tin xấu là, ảnh đế đó lại là Tạ Du – nổi tiếng với miệng độc như dao.Tôi sợ đến run tay trong phòng mật thất, Tạ Du lạnh nhạt mở miệng: “Tuổi trung bình mắc Parkinson là 55 tuổi, cô 55 rồi à?”Tôi: “……”Bình luận trực tiếp đang cười hả hê, bỗng khựng lại trong giây kế tiếp.Vì tôi đưa bàn tay đang run như sàng sẩy vào tay anh ta: “Vậy anh thương người già yếu một chút đi.”Tạ Du: “……”Bình luận: “?!”
Bạn Trai Tôi Là Cậu Ấm Thất Lạc Của Giới Thượng Lưu Bắc Kinh Bạn trai tôi là cậu ấm thất lạc của giới thượng lưu Bắc Kinh. Ngay ngày thứ hai sau khi anh ấy được nhà họ Kỳ nhận về, mẹ Kỳ đã tìm đến tôi. Bà ta đưa tôi mười triệu tệ, yêu cầu tôi rời xa bạn trai. Tôi không chút do dự rồi cầm tiền rời đi. Cách đây không lâu, tôi tình cờ biết được mình chỉ là nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết. Trong truyện, sau khi bạn trai tôi – Kỳ Nghiên được gia đình giàu có nhận về thì rất nhanh anh ấy đã có đối tượng kết hôn chính trị. Còn tôi vẫn bám riết lấy anh ấy, dùng mọi cách gây khó dễ cho nữ chính. Cuối cùng, tôi gặp tai nạn xe hơi và chết thảm. Đàn ông nào có quan trọng bằng mạng sống, lần này, tôi chọn cầm tiền và cao chạy xa bay. Ba năm sau, Kỳ Nghiên, người đã trở thành cậu ấm của giới thượng lưu Bắc Kinh, anh ấy tìm thấy tôi. Anh ấy cười nhạt: “Mười triệu tệ mà em đã bán tôi rồi, em giỏi lắm.” Tôi hối hận không kịp: “Tôi cũng thấy là mình lấy ít quá.” Cậu ấm giới thượng lưu Bắc Kinh: “…”
Kế Hoạch Theo Đuổi Thái Tử Gia Bắc Kinh
Tôi say rượu, gửi tin nhắn thoại cho bạn thân để than thở về sếp.“Tôi là thư ký của anh ta, đâu phải bạn gái anh ta!”“Ngày nào cũng tăng ca, dính lấy nhau, đến thời gian đi xem mắt cũng không có!”“Anh ta có khi nào thầm thích tôi, cố ý như vậy không?”Ngày hôm sau, nhóm chat công ty bùng nổ.Tôi nhận được cuộc gọi từ sếp.“Em phát hiện ra tôi cố ý từ bao giờ vậy?”
Tôi có một chiếc gối ôm hình cơ bụng, mỗi tối phải vừa sờ vừa ôm thì mới ngủ ngon được.Một đêm nọ, tôi dậy đi vệ sinh, mơ màng đi nhầm vào phòng con trai của chủ nhà.Lên giường theo thói quen vén áo gối ôm lên rồi cứ thế mà xoa đi xoa lại.Đột nhiên, trên đầu vang lên một giọng nói khàn khàn:“Sờ đủ chưa? Tôi sắp có phản ứng rồi đấy.”
Tại buổi tiệc đóng máy, mọi người hò reo bảo Tống Trì và Tiêu Yên “hôn một cái” giống như trong phim.Hai người nhìn nhau, cười với sự thấu hiểu.Giây tiếp theo, họ đã dính chặt vào nhau.Giữa tiếng la hét phấn khích, có người đột nhiên nói: “Nữ phụ và nam chính cũng hôn một cái đi!”Ánh mắt của Tống Trì lập tức trầm xuống.Nữ phụ chính là tôi.Và tôi mới là bạn gái của Tống Trì.
Ta Và Thái Tử Cùng Lộ Thân Phận Hồi kinh trên con đường dài đằng đẵng, ta tình cờ gặp một công tử tuấn tú, vừa vặn lọt vào mắt xanh của ta. Hắn nói mình là một thư sinh nghèo khó, lên kinh ứng thí. Ta nói ta là một cô nhi đáng thương, lên kinh nương nhờ người thân. Hắn ngày đêm khổ công dùi mài kinh sử, ta thức trắng đêm thêu thùa, đều vì mưu cầu một tương lai rạng rỡ. Sau này, trong buổi yến tiệc tại cung đình, ta và hắn chạm mặt nhau. Hắn là Thái tử, còn ta lại là Thái tử phi sắp bị từ hôn. Ta: “???”
Chồng Ơi Chồng À Chồng tôi không hài lòng với cuộc hôn nhân liên minh này, ba năm cưới nhau chưa từng gặp mặt tôi lần nào. Hôm đó hắn trúng thuốc kích thích, trợ lý hắn gọi tôi tới giúp. Xong việc. Hắn không nhận ra tôi là vợ hợp pháp, còn chuyển cho tôi năm trăm nghìn tệ coi như bồi thường. Mắt tôi sáng lên, cảm giác như tìm được bí quyết phát tài. Tôi bắt đầu dốc hết tâm sức quyến rũ hắn. Cho đến khi hắn quyết định nuôi tôi như chim hoàng yến trong lồng. Hắn nói: “Đừng bao giờ yêu tôi, tôi sẽ không yêu em, càng không thể cưới em.” Rồi giữ lấy tay tôi đang cởi áo choàng tắm của hắn: “Đợi đã, để tôi đi ly hôn cái đã.” Giây tiếp theo, hắn bấm số gọi vào điện thoại tôi.
Bị bán cho một đại lão tàn tật, anh ta đặt ra quy tắc cho tôi.Có thể khóc, có thể làm nũng, nhưng không được gọi anh ta là “chồng”.Tôi rất ngoan ngoãn:“Biết rồi, chồng ơi.”Vành tai của anh ta đỏ bừng, nhưng vẫn cố sửa lại cho tôi.Sau này, trong buổi họp lớp.Khi giới thiệu anh ta, tôi không chớp mắt mà lạnh lùng gọi một tiếng “ngài”.Nhưng anh ta lại ép tôi vào góc hành lang tối tăm, hôn tôi hết lần này đến lần khác.Nghiến răng nghiến lợi, như một kẻ điên vì ghen tuông:“Ngài sẽ đối xử với em thế này sao? Không nói với họ tôi là ai, em định để dành chỗ cho thằng khốn nào?”
Nguyệt Nguyệt Vân Giang Ta là nha hoàn nhất đẳng của tiểu thư, vì tiểu thư mà lên núi đao xuống biển lửa. Tiểu thư muốn ăn sữa đông chưng đường, ta sẽ làm. Tiểu thư muốn bắt bướm, ta sẽ đi bắt. Nhưng hôm nay, tiểu thư nhìn ta với ánh mắt ái muội, vỗ nhẹ lên giường: “Lãm Nguyệt, lại đây nghỉ ngơi.” Ta:”?” Tiểu thư, trong khế ước bán thân không có mục này!!!
Hệ Thống Ăn Dưa Ngày Tết Sau khi bố mất, đây là cái Tết đầu tiên. Mẹ theo tục lệ dẫn tôi về nhà bà nội ăn Tết. Mẹ vất vả chuẩn bị một mâm cơm tất niên, vậy mà bà nội lại không cho tôi và mẹ lên bàn ăn: “Nhà các người năm nay có tang, chỉ được ăn trong bếp.” Mẹ tôi không đồng ý, bác dâu liền mắng một câu: “Xui xẻo!” Lúc này, người vừa mới bị ràng buộc với “Hệ Thống Ăn Dưa Ngày Tết” là tôi, lập tức đứng dậy: “Phải rồi bác dâu, việc bác Cả cặp với bạn thân của bác đúng là xui thật đấy.” Bác dâu: “???” Tôi: “Họ còn có con riêng bảy tuổi rồi cơ. Vừa nãy bác Cả nói hẹn đánh bài là vì muốn đến đón năm mới với tiểu tam đó.” Bác dâu phát điên, kéo bác Cả ra ngoài đánh ghen, thế là trống ra hai chỗ ngồi. Tôi kéo mẹ ngồi xuống, nhìn đám họ hàng kỳ dị trên bàn ăn. Hê hê, tối nay đừng ai mơ được yên ổn.