Trang chủ Thể loại Hài Hước

Hài Hước

Phần 5 - Người Dọn Dẹp Công Viên Giải Trí Thế Giới 

Phần 5 – Người Dọn Dẹp Công Viên Giải Trí Thế Giới  Tôi đã mở cánh cửa dẫn vào trò chơi kinh dị cấp 3S. Đây là một thế giới chỉ những kẻ ăn nấm ảo mới có thể hiểu nổi. Kinh dị, dơ bẩn, u ám, đẫm máu, cấm trẻ em dưới 18 tuổi. Tiếng cười ghê rợn của BOSS vang vọng khắp thế giới: “Chào mừng đến với Công Viên Giải Trí Thế Giới, nơi không ai có thể thoát ra.” Hắn không biết rằng tôi là người quét dọn duy nhất của phó bản này, được ông chủ đứng sau trò chơi kinh dị giao phó nhiệm vụ tìm hắn để ký vào một cuốn sách vàng ròng giống như hợp đồng bán thân. Khi tôi dúi cuốn sách vào mặt hắn, thế giới bắt đầu thối rữa. Hắn nhìn tôi chằm chằm: “Không ai có thể chi phối ta.” “Kẻ hèn nhát, tôi chỉ làm một lần thôi.” Khi nguy hiểm ập đến, cái đầu của ông chủ nhảy tưng tưng xuất hiện: “Khuyên ngươi nghĩ kỹ trước khi nói.”

Livestream Gọi Hồn, Ai Gan Lớn Thì Vào

Livestream Gọi Hồn, Ai Gan Lớn Thì Vào Tôi livestream gọi h//ồ/n, bất ngờ kết nối với con trai của một vị tài phiệt. Hắn đưa ra một tấm bát tự. Tôi liếc nhìn, thản nhiên nói: “Người sống thì không thể gọi h//ồ/n.” Hắn cười nghiêng ngả, đập bàn liên tục: “Đó là bát tự của mẹ ruột tôi, bà đã mất nhiều năm rồi.” Tôi nhìn hắn, giọng bình tĩnh: “Bà ấy đang ở tầng hầm thứ 3 dưới nhà anh. Không trụ nổi nữa đâu, tốt nhất anh nên tranh thủ gặp bà lần cuối.” Hắn cười càng dữ hơn, mỉa mai: “Nhà tôi chỉ có một tầng hầm thôi. Cô có lừa cũng lừa cho kỹ một chút đi!” Rồi tiện tay re/p/o/rt luôn livestream của tôi. Tối hôm đó, hắn quỳ sụp trước mặt tôi, run rẩy cầu xin: “Cầu xin cô, cứu lấy mẹ tôi…” Ấn tinh hóa quan sát, thân x/á//c thành trận pháp. Mở qua/n t/ài cầu phát tài, đinh bảy tấc đóng chặt luân hồi. Vụ này… hơi khó xử. Cứu thì vẫn cứu được thôi. Nhưng mà, phải trả thêm tiền.

Khi Cả Tông Môn Xuyên Không Đến Hiện Đại

Khi Cả Tông Môn Xuyên Không Đến Hiện Đại   Mẩu chuyện vô tri hài (điêng), tới cuối mỗi người đều có CP, đảm bảo ngọt 100%, hài 200% – Một giấc ngủ dậy, cả tông môn ta xuyên đến thời hiện đại. Đại sư huynh tu Vô Tình Đạo trở thành idol nổi tiếng. Người ta gọi huynh ấy là “khắc tinh của paparazzi”, “đóa hoa cao lãnh”, “không bao giờ sụp đổ hình tượng”. Nhị sư huynh giỏi ngự kiếm phi hành lại trở thành tài xế giao đồ ăn hạng 1 sao. Đánh giá của khách hàng: “Tốc độ giao hàng siêu nhanh, nhưng mỗi lần nhận đồ ăn thì đã nguội lạnh cả rồi, chấm điểm kém!” Còn ta, một đan tu, vô tình trở thành người kế thừa phi vật thể của nghề nổ bỏng ngô kiểu cổ truyền.

Khi Nghệ Sĩ Xăm Mình Xuyên Về Cổ Đại

Khi Nghệ Sĩ Xăm Mình Xuyên Về Cổ Đại Ta và cô bạn thân làm nghề xăm mình đã xuyên không rồi. Nàng thì lừa đảo trong cung, còn ta thì lừa lọc ngoài cung. Cuối cùng, một ngày nọ, khi ta giả mù đi hành nghề mát-xa cho Thái tử bạo ngược, thấy trên eo hắn nổi bần bật hình xăm heo Peppa, ta cười lớn như gà gáy. Nụ cười đó không chỉ khiến danh tiếng “mát-xa chữa bách bệnh cho người mù” của ta không giữ nổi, mà mạng cũng khó có thể bảo toàn.  

Xuyên Thành Nữ Chính Trong Truyện Truy Thê

Xuyên Thành Nữ Chính Trong Truyện Truy Thê Vừa trúng số 1000 vạn, tôi đã xuyên thành nữ chính trong truyện theo đuổi vợ đến hộc máu anh đài. Giờ phút này, tôi đang cầm tờ chẩn đoán ung thư, nhìn thẳng vào nam chính đang đưa ánh trăng sáng đi khám thai. Ánh trăng sáng nửa người dựa vào nam chính, cười nói: “Chúng tôi không có gì cả, cô đừng hiểu lầm.” Nam chính phụ họa: “Em đừng làm loạn.” Tôi tiến lên một bước, tát cho nam chính hai cái. Sau đó ngồi phịch xuống đất bắt đầu phát điên: “Trời ơi! Tôi vừa được chẩn đoán ung thư, đã thấy chồng dẫn tiểu tam đi khám thai rồi!” “Mọi người hãy phân xét cho tôi đi!”

Đối Thủ Một Mất Một Còn Tỏ Tình Tôi Trong Mơ

Đối Thủ Một Mất Một Còn Tỏ Tình Tôi Trong Mơ Mỗi đêm, tôi đều lạc vào trong giấc mơ của kẻ thù. Ban ngày, hắn ta lạnh lùng kiêu ngạo trước mặt tôi, nhíu mày ghét bỏ: “Tránh xa tôi ra.” Nhưng đến đêm, trong giấc mơ của hắn, hắn lại ôm chặt tôi, hôn tôi say đắm: “Em là của tôi, làm ơn hãy đến gần tôi thêm một chút.”

Xuyên Thành Mẹ Của Nữ Chính Ngôn Tình

Xuyên Thành Mẹ Của Nữ Chính Ngôn Tình Tôi xuyên không thành mẹ của nữ chính truyện pỏn. Mười giờ tối, nam chính đến nhà để kèm cặp bài vở cho con gái tôi. Nghe giọng điệu của hai đứa, tôi cảm thấy có gì đó không ổn. Nam chính: “Em với cậu ta có quan hệ gì vậy?” Con gái tôi: “Đừng hỏi nữa…” Nam chính cười gian: “… Nhóc con, lát nữa em sẽ phải nói thôi.” Tôi đạp cửa xông vào. “Quan hệ gì? Là quan hệ ‘cơm không lành, canh không ngọt’ đấy!”

Sau Khi Xuyên Sách, Ta Ôm Đùi Sư Tổ

Sau Khi Xuyên Sách, Ta Ôm Đùi Sư Tổ   Xuyên vào quyển ngược văn cổ điển, trở thành nữ chính yếu đuối mềm mại, ai ngờ sư phụ, sư huynh, sư đệ đều thèm muốn thân thể của ta. Nhìn tình cảnh sắp bị ăn sạch không chừa mẩu, ta hoảng hốt ôm lấy đùi đại boss của tông môn-– Vị sư tổ thanh lãnh thoát tục, không nhiễm tình ái, được đồn là vô dục vô cầu. Ta ấm ức, mắt đẫm lệ mà kể khổ: “Sư tổ, bọn họ đều muốn làm chuyện xằng bậy với ta!” Sư tổ chẳng mảy may động lòng, tựa khuỷu tay lên gối, lười nhác đọc sách, dáng vẻ an nhàn. Một lúc sau, người kéo ta vào lòng, chậm rãi mở miệng. “Trùng hợp quá, ta cũng muốn.”  

Tiểu Rùa Yêu Ngốc Nghếch

Tiểu Rùa Yêu Ngốc Nghếch Ta là một con rùa yêu ngốc nghếch. Sau khi biến thành hình dạng con người, ta được dâng lên làm tiểu thiếp cho nhà Nhiếp Chính Vương. Đêm đó, ta quấn chăn kín mít, gào mồm khóc lớn: “Đừng, đừng ăn thịt ta mà, thịt rùa không ngon đâu …” Nhiếp chính vương mặt không biểu tình hỏi: “Thế sao ngươi lại không trốn đi?” Ta sụt sịt mũi, đau khổ đáp: “Nhưng .. nhưng mà ta lười di chuyển lắm T–T”

Nhặt Được Thiếu Niên Miêu Cương Mê Hoặc Lòng Người

Nhặt Được Thiếu Niên Miêu Cương Mê Hoặc Lòng Người Ta nhặt được một thiếu niên Miêu Cương. Thiếu niên Miêu Cương giỏi nuôi cổ, càng giỏi mê hoặc lòng người. Chân hắn buộc chuông bạc, bước trên xiềng sắt, cười nhạt nói: “Tỷ à, ta đã bảo rồi, dù tỷ có chạy đến đâu, ta cũng sẽ bắt tỷ về mà.” Ta im lặng nhìn chiếc xích đang giam cầm ta dưới chân hắn, lòng tràn đầy hối hận. Quả nhiên câu nói kia không sai! Đàn ông hoang bên đường tuyệt đối không nên nhặt! Thiếu niên cũng không ngoại lệ!

Mưu Kế

Mưu Kế Ta cùng tiểu thư nhà tri phủ đến chùa thắp hương. Nàng cầu tài vận, còn ta cầu nhân duyên. Ta thầm khấn: “Tín nữ nguyện dùng mười năm độc thân của tiểu thư để đổi lấy một vị phu quân hoàn hảo: tám múi cơ bụng, giọng nói dễ nghe, một lòng một dạ, không nạp thiếp, lo hết việc nhà, có cầu tất ứng, không phải ta không cưới, và sẵn sàng vì ta mà mưu quyền đoạt vị, chặt đầu hoàng đế, trở thành một người chồng nhị thập tứ hiếu!” Đêm đó, ta mơ thấy Bồ Tát ngồi vắt chéo chân, phán: “Gia phê chuẩn!” Hôm sau, tiểu thư ném tú cầu, trúng một gã ăn mày. Ta thay tiểu thư lấy chồng.

SAU MỘT ĐÊM SAY TÔI TỈNH DẬY TRÊN GIƯỜNG CỦA ANH TRAI BẠN THÂN

Sau một đêm say khướt, tôi tỉnh dậy trên giường của anh trai bạn thân.Người đàn ông tôi đã thầm yêu suốt hai mươi năm, luôn lạnh lùng và hờ hững.Nhìn dấu vết ân ái khắp cơ thể anh, tôi vội vàng mặc quần áo rồi bỏ chạy.Tôi trốn sang nhà vị hôn phu thanh mai trúc mã.Không ngờ, cả thành phố náo loạn vì Lục Sĩ Nhiên đi tìm tôi.Người đàn ông vốn luôn điềm tĩnh và tự kiềm chế ấy, lại ép tôi vào góc tường, mắt đỏ hoe hỏi:“Tại sao em không chọn anh?”

Huấn luyện phản công

Ôn Chi Kiều là một thiếu gia câm, trời sinh không thể nói được. Hôm đính hôn, tôi thấy cậu ta ra dấu với anh trai mình: “Tuyên Ninh quá mạnh mẽ, em không thích cô ấy.” “Anh à, hay là anh giúp em huấn luyện cô ta một chút, tốt nhất biến cô ta thành kiểu như Trinh Trinh.” Hứa Trinh là nữ sinh nghèo được cậu ta tài trợ, nhút nhát rụt rè, luôn nép sau lưng cậu ta như một chú thỏ run rẩy. Ôn Thì Duệ sững người, sắc mặt tối lại: “Em chắc chứ?” Tên câm ngốc ấy gật đầu chắc nịch, còn huênh hoang khoác lác với người khác: “Để anh tôi huấn luyện Tuyên Ninh, chẳng khác gì dạy chó.” Thế là, người xuất hiện trước mặt tôi sau đó — chính là Ôn Thì Duệ. Anh luôn lạnh lùng, cấm dục, nhưng lại giả làm kẻ câm. Tôi vờ như chẳng hay biết, vẫn ra lệnh bằng giọng mỉa mai: “Làm tôi đau rồi, cút.” Anh không giống Ôn Chi Kiều — mỗi khi bị tôi mắng, liền giận dữ bỏ đi. Ngược lại, anh quỳ xuống, nắm lấy lòng bàn chân tôi, giọng khẩn thiết: “Vậy thử cách này, em nhất định sẽ hài lòng.”

Mù Mắt Vì Sáu Múi Rồi!

Mù Mắt Vì Sáu Múi Rồi! Xuyên không về những năm 80, tôi thành đứa bị cả thế giới ghét. Ba mẹ chẳng thương, em gái thì suốt ngày khiêu khích, ngay cả vị hôn phu cũng chán ghét tôi. Lấy cớ lo cho tương lai tôi, họ định gả tôi cho một gã đàn ông quê mùa thô kệch. Cô gái mà tôi nhập vào vì chuyện đó mà nhảy sông, làm ầm lên một trận. Tôi quyết đi tìm anh ta để hủy hôn. Nhưng vừa thấy người thật—vai rộng eo thon, cao 1m93, mồ hôi lấp lánh trên lưng… Cái gì mà đàn ông quê mùa, rõ ràng là gu chồng lý tưởng của tôi mà! “Cô tìm tôi để hủy hôn?” Tôi lắc đầu như quạt máy: “Cưới! Cưới ngay! Cưới liền lập tức!”

Hạt Dẻ Mật Ong

Hạt Dẻ Mật Ong Tôi mất trí nhớ vào năm thứ 4 bỏ chạy khi đang mang thai. Tôi gửi tin nhắn cho tất cả các người yêu cũ: “Hình như tôi mới có một đứa con nè, anh nghĩ có khả năng đứa bé là của anh không?” Thái tử kiêu ngạo khó bảo giới thượng lưu Bắc Kinh đăng ảnh thông báo tin vui lúc 3 giờ sáng: “Vui mừng có con gái yêu.” Nam diễn viên nổi tiếng chưa từng có tin đồn tình ái cũng đồng thời đăng bài: “Từ nay là gia đình 3 người rồi.” Nghệ sĩ piano lạnh lùng chưa bao giờ dùng mạng xã hội cũng vội vã đăng ký tài khoản để khoe ảnh con: “Bé con nhà tôi.” Netizen: “Sao tôi thấy con gái của họ trông hơi giống nhau nhỉ?” “Có vẻ là cùng một bé hay sao á.” “Không chắc, để xem thêm.”

Chanh Đường Mùa Hạ

Chanh Đường Mùa Hạ Ngày họp lớp, biết được tôi đang tìm việc, đám bạn cùng lớp cũ nhao nhao đặt câu hỏi, tạo lập một phòng phỏng vấn thử cho tôi: “Nếu như chúng tôi thuê bạn, bạn sẽ mất đi điều gì?” “Làm thế nào để bán được giày cao gót cho nàng tiên cá?” “Đại não của bạn có màu sắc gì?” …… Sao toàn hỏi mấy cái câu đi ngược lại với loài người vậy? Vòng phỏng vấn mô phỏng vẫn tiếp tục: “Nếu như có năm vị lãnh đạo, nhưng chỉ có bốn cái ghế, phải làm như thế nào?” Não tôi bắt đầu ong ong, mở miệng xà lơ: “Nếu như là lãnh đạo giống như Kỷ Tự Hoài, vậy để người đó trực tiếp ngồi lên đùi tôi là xong rồi còn gì?” Lời vừa ra khỏi miệng, phía sau lưng đã truyền đến một âm thanh trầm thấp. “Hửm?” “Em chắc chưa?” ? ! !

New với em không?

New với em không? Lúc đang quẩy trong bar, tôi gặp một anh đẹp trai học giỏi cùng trường. Khói thuốc lượn lờ, tôi nheo mắt hỏi: “Làm không?” Anh đẹp trai nhướng mày, lười biếng nằm dài trên ghế sofa ra hiệu tôi nói tiếp. Tôi phấn khích muốn điên, lập tức móc từ trong túi ra một quyển bài tập: “Toán cao cấp, làm đi.” Rồi tôi vung một xấp tiền ra. Anh ấy khẽ cười, không thèm lấy tiền mà viết hết bài cho tôi. Kết quả là hôm sau, giáo sư gọi tôi lên văn phòng, vỗ vai anh đẹp trai đứng cạnh: “Đây là sinh viên mà hôm qua em nói đã thuê trong bar để làm bài tập đó hả?”

Xuyên Không Thành Thái Giám

Xuyên Không Thành Thái Giám Chỉ vì một sự cố ngoài ý muốn, danh tướng uy chấn phương Bắc – Bắc Vương – bị… thiến! Tây Bắc đại loạn, triều đình nhận được quốc thư khẩn tám trăm dặm: Lập tức đưa công chúa tới hòa thân, cứu lấy hương hỏa dòng dõi! Công chúa giận đến nỗi đập bàn: “Muốn ta gả cho thái giám sinh con, coi ta là lợn nái chắc?” Nàng tiện tay chỉ vào ta – một cung nữ đang lặng lẽ thu dọn trong góc: “Ngươi thay ta đi gả!” Ta chết lặng: Ta cũng đâu muốn gả cho thái giám chứ! Cung nhân ghé tai rỉ rả: “Hồi môn ba ngàn lượng vàng, một tứ hợp viện ở kinh thành, thêm cả thảo nguyên rộng lớn ở Mạc Bắc.” …Thôi được! Có tiền, có đất, lòng chân thành, chuyện gì cũng thành phép màu! Nửa năm sau, ta ôm cái bụng song thai đã lùm lùm, khó hiểu nhìn người trước mặt: “Chẳng phải ngài… không thể sao?” Bắc Vương tuấn tú rắn rỏi, dịu dàng cười nói: “Lỗi đâu tại ta, là nàng quá lợi hại, đã thông thì phải thông đến cùng.”

CHƠI GAME THÂU ĐÊM VỚI ĐẠI CA HỌC ĐƯỜNG

Tôi đã chơi game suốt một đêm với đại ca học đường, tôi lên được rất nhiều sao, còn cậu ấy thì “lên” luôn cả lòng.Khi bị đàn em của cậu ta đăng lên tường tỏ tình, tôi hoàn toàn ngơ ngác.Đàn em cậu ta còn bảo: “Cho bạn một cơ hội theo đuổi đại ca bọn tôi.”Thực ra… cái cơ hội này tôi không cần lắm đâu…Nhưng rõ ràng, đại ca thì không định buông tha tôi.

Tình Yêu Trong Công Sở

Tình Yêu Trong Công Sở Vô tình gửi nhầm icon “Yêu anh” cho sếp. Anh lập tức trả lời: “Bảo cô tăng ca mà cô làm trò gì vậy, thôi! Cô không cần đến nữa đâu?” Từ đó, tôi như phát hiện ra châu lục mới để lười biếng. Thứ Hai: “Sếp ơi, tình yêu của em đối với anh không thể kiềm chế, cần xin nghỉ một ngày.” Sếp: “Cho cô hai ngày, chữa khỏi đầu óc rồi hãy đến.” Thứ Ba: “Sếp ơi, số lương ít ỏi của em khó mà chi trả nổi chi phí chữa bệnh cao.” Sếp: “Tăng lương cho cô, đi làm nhớ uống thuốc.” … Thứ Sáu: “Sếp ơi, nghĩ đến việc em yêu anh như thế mà không thể có được anh, em không thể tập trung làm việc.” Sếp: “Nhà cô hay nhà tôi?” Tôi: “???” Sếp: “Để cô yên tâm làm việc, tôi quyết định để cô có được tôi.” Tôi ngớ người… Tôi: “Sếp ơi, anh đẹp trai lại xuất sắc như vậy, đâu phải là người em dễ dàng có được…” Sếp: “Tôi rất dễ có, cô muốn là có ngay.”