Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Dấu Ấn Dưới Da

Đêm tân hôn với Giang Dần, tôi nhìn thấy hình xăm trên người anh ấy. Là một đóa tử la lan. Cành hoa cùng lá uốn lượn từ vùng bụng dưới của Giang Dần – nơi kín đáo nhất – len lỏi kéo dài đến hõm lưng – chỗ nhạy cảm nhất trên cơ thể anh. Vừa hoang dã, vừa gợi cảm, vừa mê hoặc. Thế nhưng tôi lại như bị dội nguyên gáo nước lạnh, mọi khao khát phút chốc tiêu tan. Tôi là kiểu người vừa điên vừa độc lập, lòng chiếm hữu mạnh đến nỗi không thể chịu nổi việc “đồ của mình” lại có dấu vết do người khác để lại. Tôi cố gắng kìm nén cơn giận, hỏi thẳng anh ta: “Người để lại hình xăm này cho anh, là ai?”

Đèn Lòng Không Độ Kẻ Trong Mộng

Đèn Lòng Không Độ Kẻ Trong Mộng Hứa Nghiễn Hàn đã chet. Trước lễ tang, vợ của anh là Diệp Trích Tinh, thu dọn di vật của chồng thì phát hiện một quyển album dày cộp. Bìa ngoài viết hai chữ — [Tình cảm chân thành]. Cô mở ra, từng mảnh ký ức trong đó lại không hề có bóng dáng người vợ là cô. Mà là Thẩm Niệm Hoan — cô gái mà năm xưa Hứa Nghiễn Hàn từng nhận nuôi. Trước giờ Diệp Trích Tinh vẫn luôn nghĩ, tình cảm của Hứa Nghiễn Hàn dành cho Thẩm Niệm Hoan chỉ là sự quan tâm của người trưởng bối đối với hậu bối. Thế nhưng lúc này, trong album là đủ mọi khoảnh khắc về Thẩm Niệm Hoan: khi cười, khi ngủ, khi rơi nước mắt… Mỗi một tấm ảnh đều chan chứa tình cảm của một người đàn ông dành cho người phụ nữ mình yêu. Ngay dưới bức ảnh Thẩm Niệm Hoan mặc váy cưới ngày xưa, còn có một dòng chữ: “Đời này không thể cưới người mình yêu, thà qua loa mà sống cho xong.”

Dưỡng Phản Vi Chính

Dưỡng Phản Vi Chính Năm bận rộn nhất của hệ thống công lược, tôi đồng thời phải công lược cả phản diện bệnh kiều và nữ phụ độc ác. Nhưng lúc tôi đã học thuộc mọi kỹ thuật tán trai, nắm chắc toàn bộ bí kíp công tâm, chuẩn bị bung lụa thì… Lại phát hiện thứ chờ đón tôi không phải là các nam chính cool ngầu hay nữ phụ chua ngoa, mà là… hai nhóc tì mềm mại đáng yêu! Trời đánh mà, tôi đành chấp nhận số phận, vừa định dắt hai đứa nhỏ về nhà. Ai ngờ ngay giây tiếp theo, tôi nghe thấy được tiếng lòng của bọn trẻ: 【Cô ta chắc cũng như mấy người nhận nuôi trước thôi, về nhà là lột mặt nạ liền, không biết lần này là đánh hay chửi đây.】 【Hừ, đồ ngốc đáng thương, không biết cô hành hạ bọn tôi mấy ngày thì sẽ bị anh tôi xử lý cho mất xác đâu ha.】 Tôi lạnh cả sống lưng. Trước khi hai đứa kịp phản ứng, tôi vội nhét hai miếng bánh kem dâu thơm ngọt vào tay bọn chúng.

Hào Môn Tranh Đấu

Hào Môn Tranh Đấu Kỷ niệm tám năm ngày cưới, tôi tự tay chuẩn bị một bàn đầy thức ăn, từ lúc trời vừa sáng đợi đến khi đêm buông, rồi từ đêm đợi đến sáng. Ngôn Nghiêm vẫn không quay về. Tôi gọi điện chất vấn, anh còn chưa kịp trả lời, con trai đã giành lời nói trước. “Ba ơi, canh của dì đã nấu xong rồi, ba mau qua đây đi.” “Má con ở đâu cũng không bằng dì, ba mau ly hôn với má đi, để dì làm má của con nhé.” Ngôn Nghiêm không nói gì, anh ngầm chấp thuận. Tôi thành toàn cho các người.

Đứa Con Gái Không May Mắn

Đứa Con Gái Không May Mắn Ba tôi là một giảng viên ở trường danh tiếng, mẹ tôi là tiến sĩ văn học. Nhưng chỉ có chị gái tôi thừa hưởng được những gene ưu tú của họ. Còn tôi, chỉ biết hát bài “Makka Pakka” và là “quả mướp đắng” trong gia đình họ. Sau đó, ba mẹ tôi ly hôn, chị gái tôi chọn sống cùng ba. Lý do: “Con không muốn có một đứa em ngốc nghếch.” Tôi nói: “Mẹ ơi, phải vui vẻ lên nhé, Makka Pakka!” May mắn là mẹ nghe theo lời tôi, bà vui vẻ nghỉ việc và bắt đầu khởi nghiệp. Khi trưởng thành, người chị từng thông minh vượt trội của tôi suýt nữa bị ba ép đến mức phát đ//iên. Còn tôi, vẫn “Makka Pakka” nhưng lại trở thành một phú nhị đại.

Bức Thư Tình Tới Muộn

Bức Thư Tình Tới Muộn Xuyên vào truyện pỏn, tôi bị nam chính cầu hôn rồi. Thế nhưng kịch bản tôi nhận được lại là kiểu người vợ cực kỳ – cực kỳ vô cảm. Cụ thể là, chồng tôi và nữ chính thì ngọt ngào tình tứ, còn tôi – với độ vô cảm max cấp – hoàn toàn không hề hay biết, bị họ xem như một phần trong “cuộc chơi”. Đối mặt với chiếc mũ xanh mà nam chính đưa tới, tôi phấn khích cướp lấy rồi đội lên đầu như bảo vật. Vừa đếm khoản tiền kếch xù chồng gửi hàng tháng, tôi vừa hào hứng quỳ rạp xuống biểu thị lòng trung thành: “Chỉ cần anh lên tiếng, tôi lập tức làm trâu làm ngựa cho phu nhân… Không, cả chăm cô ấy khi ở cữ tôi cũng làm được luôn!” … Sau này tôi mới biết… Nam chính thực ra ngay từ đầu đã chệch khỏi kịch bản rồi.

Nghĩ Nhiều Rồi

Nghĩ Nhiều Rồi Tôi chia sẻ ảnh cosplay váy cưới mới của mình cho bạn thân nhưng lại gửi nhầm cho anh trai cô ấy. Tôi lập tức thu hồi tin nhắn, rồi gửi lại ảnh cho bạn thân. Bình thường cô ấy trả lời tin nhắn rất nhanh, nhưng lần này lại lâu lắm mới online. “Muốn nghe chuyện thú vị về anh trai tớ không?” “Anh tớ vừa khóc đấy! Vừa nấu ăn vừa rơi nước mắt, còn cứng miệng bảo là do khói dầu mỡ quá cay.” “Tớ nghe anh ấy lẩm bẩm cái gì mà kết hôn rồi mới nói cho tôi…” “Anh tớ thất tình rồi phải không?”  

Phụ Thân Dẫn Ta Đi Tạo Phản

Phụ Thân Dẫn Ta Đi Tạo Phản Phụ thân ta tạo phản thành công, không biết nên khoe khoang thế nào cho phải: “Phế đế vẫn còn phong vận, tiền thái tử kia khá có tư sắc, đều ban cho nữ nhi của ta!” Cha con ông ta tức đến mức thổ huyết. Ta còn kích động hơn: “Ban cho con làm gì! Ban chết đi!”

Vạn Dặm Trở Về Đại Dương

Vạn Dặm Trở Về Đại Dương Tôi vô tình cứu được một chàng thủ lĩnh hải tặc cùng một cô gái câm xinh đẹp. Hai năm sau, hắn ta nhận nhầm ân nhân cứu mạng, hơn nữa còn đòi cưới nàng câm kia về làm vợ. Bọn hải tặc muốn gi*t tôi, cuối cùng chính là nàng ấy đã cứu tôi. Chúng tôi nương tựa nhau ngày qua ngày, rồi một hôm nàng say rượu, nửa đêm tôi sờ soạng vô tình chạm vào đuôi nàng, mới nhận ra hóa ra đuôi người ta còn to hơn cả của mình nhiều … “Nàng” cất tiếng nói, một giọng nam trầm khàn vang lên khiến tôi giật mình không dám nhúc nhích: “Bé yêu, ngoan, tôi khoét tim hắn mang về cho em nhé, có được không?”

Nếu Mặt Trời Còn Có Thể Lên

Nếu Mặt Trời Còn Có Thể Lên Mùa hè năm thi đại học kết thúc. Tôi tỏ tình với Tạ Diễn, người tôi thầm thích suốt bao năm. Anh cười giễu cợt: “Muốn thích em thì tôi đã ở bên em từ lâu rồi. Em là con gái, có thể tự trọng một chút không?” Sau đó, tôi quay lưng bước vào đại học và bắt đầu hẹn hò với một bạn trai. Tạ Diễn phá hỏng mối tình vớ vẩn đó của tôi. Anh đè tôi xuống, giọng khàn khàn mang theo vẻ mê hoặc khiến người ta không cách nào kháng cự: “Hắn đã từng chạm vào chỗ này chưa…”

Ngân Hàng Tủy Sống

Ngân Hàng Tủy Sống Năm thứ hai sau khi hiến tủy, một cô gái tìm đến nhà tôi. Cô ta nói mình bị tái phát bệnh bạch cầu, yêu cầu tôi lập tức bỏ đứa con trong bụng để hiến tủy cho cô ta thêm một lần nữa. Tôi không thể tin nổi, và đã từ chối. Không ngờ, chồng tôi – người trước nay luôn yêu thương tôi, lại chỉ trích rằng tôi là kẻ máu lạnh. Anh ta lớn tiếng trách mắng: “Em khiến anh quá thất vọng rồi. Con cái có thể sinh lại, nhưng người chết thì không thể sống lại được.” Trong cơn bàng hoàng, tôi đã thuê một thám tử tư. Không ngờ, kết quả điều tra cho thấy cô gái đó chính là “bạch nguyệt quang” mà chồng tôi ngày đêm nhung nhớ. Từ lúc thuyết phục tôi tham gia ngân hàng tủy, anh ta đã lên kế hoạch biến tôi thành nguồn tủy sống di động để cứu “bạch nguyệt quang” của mình… Tôi kìm nén cảm xúc, gọi đến khoa sản. “Tôi sẽ làm theo lời chồng, dù đau lòng vì đứa con thế nào, tôi cũng sẽ hiến tủy!”

Vượt Qua Tất Cả Để Yêu Em

Vượt Qua Tất Cả Để Yêu Em Sau khi chị gái qua đời, Giang Hoài Châu đã coi tôi như thế thân. Anh ta cưới nhưng lại ghê tởm tôi. Anh ta nuôi biết bao nhiêu tình nhân bên ngoài. Còn chế nhạo tôi: “Dù Vi Vi đã chết, cô cũng mãi mãi không bằng cô ấy.” Anh ta hạ thấp tôi đến mức không đáng một xu. Nhưng tôi lại nhớ, đã từng có một người nói với tôi: “Âm Âm, người khác không quan trọng, em mới là quan trọng nhất.”

Nam Phụ Thâm Tình Trọng Sinh

Nam Phụ Thâm Tình Trọng Sinh Sau hai mươi năm xuyên qua truyện ngược, ta mới biết phu quân của ta, Bùi Độ, là người được trùng sinh. Mỗi lần gặp gỡ sau khi xuyên đến, đều là do hắn tỉ mỉ tính toán, bởi vì ở kiếp trước cùng thời không, ta đã nhiều lần hãm hại nữ chính. Thậm chí cưới ta, cũng là Bùi Độ muốn ngăn ta gả cho nam chính, để thành toàn cho nam nữ chủ. Chỉ vì thân phận ban đầu của ta là nữ phụ độc ác đáng ghét, là chướng ngại vật trên con đường hạnh phúc của nam nữ chủ. Nhưng đó không phải là ta, ta cùng nữ chính đã trở thành bạn thân không chuyện gì không nói, đối với nam chính thì tránh xa, cuối cùng gả cho nam phụ si tình nhất trong truyện. Nhưng những điều trước đó đều là thật, còn câu cuối cùng chỉ là ta tưởng tượng. Bùi Độ si tình, nhưng ta lại quên mất rằng đối tượng si tình trong thiết lập nhân vật của hắn lại không phải là ta. Ngày ta nhìn thấy nhật ký Bùi Độ giấu trong ngự thư phòng, ta đã xuất cung tìm nữ chính. Bùi Độ biết được, vội vã đuổi đến, rút kiếm thẳng về phía bóng lưng ta. Mũi kiếm từ sau gáy đâm tới, lạnh như băng, áp sát mạch đập, bên tai là giọng nói lạnh lùng của hắn: “Đứng lại, đừng đến gần nàng.” Hóa ra, Bùi Độ luôn ôn nhu cũng có thể tuyệt tình như vậy.     Sắp tới mê truyện có kết hợp với lazada tung ra một loạt mã giảm giá, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, ai là tín đồ săn sale của Lazada, shopee thì join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhe😘

CHIẾC GỐI ÔM HÌNH CƠ BỤNG

Tôi có một chiếc gối ôm hình cơ bụng, mỗi tối phải vừa sờ vừa ôm thì mới ngủ ngon được.Một đêm nọ, tôi dậy đi vệ sinh, mơ màng đi nhầm vào phòng con trai của chủ nhà.Lên giường theo thói quen vén áo gối ôm lên rồi cứ thế mà xoa đi xoa lại.Đột nhiên, trên đầu vang lên một giọng nói khàn khàn:“Sờ đủ chưa? Tôi sắp có phản ứng rồi đấy.”

Giáo Sư Thẩm Ghen Tuông

Giáo Sư Thẩm Ghen Tuông Tôi và Thẩm Tầm Nam đã kết hôn theo thỏa thuận được hai năm, nhưng anh luôn lạnh nhạt với tôi. Mãi cho đến khi ánh trăng sáng của tôi trở về nước, sau khi tham gia một bữa tiệc, tôi mang về một chiếc áo sơ mi nam. Anh say rượu, đẩy tôi vào cửa, ánh mắt nóng rực và kiên quyết. “Em quên rồi sao, chúng ta còn chưa ly hôn?” Đêm đó, giáo sư Thẩm, người luôn ôn tồn nho nhã, trở nên điên cuồng đến cực điểm. Trước lúc rời đi, đôi mắt anh đỏ hoe: “Nhìn anh được không? Anh thật sự không thua kém gì anh ta.”

Luôn Rung Động Vì Anh

Luôn Rung Động Vì Anh Trốn học ra ngoài đi chơi, tôi gửi nhầm ảnh cho đàn anh trợ giảng môn học, tôi trong đó còn đang lộ eo nhỏ. Đối phương lập tức gửi một dấu chấm hỏi lại. Tôi hóa đá ngay tại chỗ, đại não không ngừng chuyển động, hỏi lại anh: [Hình của anh đâu?] Nam thần trợ giảng gửi cho tôi danh sách điểm danh, tôi trốn học hai lần, sắp trượt môn. Tôi gửi voice chat xin anh bỏ qua cho mình. “Đừng, xin anh, anh trai, anh chờ chút!” Voice chat này bị anh không cẩn thận bấm mở, cả lớp bùng nổ.

Bạn Trai Keo Kiệt

Bạn Trai Keo Kiệt 【Bạn trai bắt tôi nộp một triệu tiền tiết kiệm】 Sau khi biết tôi có một triệu trong tài khoản, hắn bắt tôi nộp hết cho hắn. “Hồi giờ không phải tại tôi hay mua đồ cho em thì em làm gì tiết kiệm được từng đó? Phải hơn nửa số tiền này là công tôi rồi, đáng ra phải tính là tài sản chung của hai đứa.” Chưa dừng lại ở đó, hắn còn đòi tôi phải chuyển toàn bộ lương hàng tháng vào tài khoản của hắn, rồi giả vờ hào phóng cho tôi một cái “thẻ người thân” với hạn mức 1.500 tệ. Mỗi tháng chi tiêu sinh hoạt của tôi đều phải gói gọn trong 1.500 tệ đó. Nghe thì có vẻ cao thượng: “Anh giữ tiền giúp em, sợ em tiêu hoang.” Tôi gật đầu đồng ý, ngay tối đó xài sạch 1.500 tệ trong thẻ, rồi chặn hắn luôn. Trước khi chia tay mà còn kịp ăn một bữa tối xịn giá 1.500 tệ, cũng đáng.

Yêu Hoa Báo Thù

Yêu Hoa Báo Thù Ngày Lục Tử Tuân đưa tôi về nhà, hắn đã biết tôi có một năng lực: Có thể hấp thụ bệnh tật trên cơ thể người khác. Hắn dựa vào tôi để chữa khỏi bệnh cho ông nội, nhờ đó giành được quyền quản lý Lục gia. Tôi giúp hắn chữa khỏi bệnh cho đối thủ cạnh tranh, khiến người ta tâm phục khẩu phục, từ đó không còn tranh giành làm ăn với hắn nữa, và hắn một bước trở thành người giàu nhất Giang Thành. Khi hắn bị hạ độc, tôi hút hết chất độc vào người mình, đau đớn đến mức sống không bằng chết, suýt chút nữa không qua khỏi. Tỉnh lại, tôi cảm thấy tim mình như bị xé toạc một vết nứt. Vết máu hắn để lại trong tim tôi cuối cùng cũng phủ bụi, mục rữa đến mức chỉ một cái chạm là vỡ tan. Sau đó, người con gái hắn yêu, mối tình đầu trong sáng thuần khiết, đã mắc bệnh ung thư. Hắn cầu xin tôi cứu cô ta. Tôi miệng thì đồng ý. Nhưng rồi, tôi chuyển căn bệnh đó sang cho hắn.

Thú Vương Sủng Ái

Thú Vương Sủng Ái  Cái bình giữ nhiệt của tôi, hình như có sự cộng hưởng nào đó với Thú Vương. Tôi vặn nắp bình, Thú Vương mặt đỏ bừng. Tôi rót nước, Thú Vương ngửa đầu thở dốc. Tôi uống nước, Thú Vương… cong lưng lại, biến về nguyên hình. Một ngày nọ, tôi đánh mất bình giữ nhiệt. Thú Vương tốt bụng lấy ra hai cái: “Ngươi làm mất cái biết động đậy này, hay cái biết phát nhiệt này?” Tôi nói, không phải cái nào cả. “Ngoan lắm, vậy ta thưởng cả hai cho ngươi.”

Chờ Được Ánh Trăng

Chờ Được Ánh Trăng Sau khi trở thành bạn cùng bàn với đại ca trường, để sinh tồn, tôi giả vờ yếu đuối dịu dàng. Đại ca trường nổi giận, tôi nước mắt lưng tròng: “Xin lỗi… Đừng đánh tôi, sợ quá…” Đại ca lật bàn oánh nhau, tôi giả ngất, túm lấy quần hắn: “Hu hu hu… ôi trời ơi, ồn ào quá, sợ muốn chếc rồi…” Cuối cùng, một ngày nọ, hắn giật điếu thuốc trên tay tôi, ép tôi vào tường: “Sao không diễn tiếp đi, học sinh ngoan?” Tôi cười nhạt. Ai mà chẳng là đại ca trường chứ.