Hiện đại
Ngày hôm đó, tôi bị ốm nghén, liền gõ cửa phòng của Ảnh đế.“Anh lại sắp làm bố rồi đấy, chịu trách nhiệm đi.”Anh ấy tức điên: “Chia tay bốn năm rồi, tôi lại sắp làm bố? Cô nghĩ tôi ngốc à?”Tôi đưa ra bằng chứng: “Con trai lớn giống anh y đúc, chắc chắn là con anh. Đứa nhỏ… anh cứ đưa tiền nuôi dưỡng trước, sinh ra rồi kiểm chứng sau!”“Đem ảnh tôi hồi nhỏ ra lừa tôi à?”Tôi bất đắc dĩ rút lui.Sau đó, anh ôm hai bản sao thu nhỏ của mình, nghiêm túc đăng lên Weibo:“Vợ muốn giữ con, không giữ tôi. Giờ tôi nên mua gói ‘mua hai tặng một’ thế nào đây?”Weibo lập tức dậy sóng.
Không Cưới Đàn Ông Đã Ly Hôn Năm thứ hai đính hôn với Lục Văn Cảnh, anh ta lén đăng ký kết hôn với thanh mai trúc mã. Khi tôi đến cục dân chính, hai người họ đang hôn nhau say đắm. Thấy tôi, Lục Văn Cảnh điềm nhiên giải thích: “Dao Dao tuần sau phải phẫu thuật tim, cô ấy muốn có một tờ giấy kết hôn.” Tôi bình tĩnh tháo nhẫn đính hôn, đi nghỉ lễ 1/5 với cô bạn thân. Bạn bè của anh ta khuyên anh ta nên đến xin lỗi tôi. Lục Văn Cảnh lạnh lùng cười nhạt: “Cô ấy đã từng đính hôn với tôi, ai còn muốn cưới nữa? Cứ chờ xem, vài hôm nữa kiểu gì cô ta cũng khóc lóc quay lại cầu xin tôi thôi.” Nhưng sau đó, khi thấy tôi đốt cuốn nhật ký ghi lại chuyện tình của hai đứa, anh ta như phát điên. Anh ta cầu hôn tôi công khai trên Weibo. Tôi nằm trong vòng tay người bạn thân nhất của anh ta, Chu Thần, đầu ngón tay còn tê rần – bình luận một câu: “Tôi không cưới đàn ông từng có vợ.” Lục Văn Cảnh tức đến nôn ra m áu, van xin tôi chỉ cần liếc nhìn anh ta một lần.
Ve Hè Nói Chuyện Băng Giá Ba tôi là tổng giám đốc một công ty dược phẩm. Mỗi tháng ông ấy cho tôi 10 vạn tiền sinh hoạt, đến khi tôi vào đại học, con số ấy tăng thành 30 vạn. Yêu cầu duy nhất của ông là, đừng để em gái tôi biết đến sự tồn tại của tôi.
Phượng Hoàng Nam Cút Đi Sau khi sinh xong, vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh, chồng tôi liền nói muốn bàn với tôi một chuyện. “Con là do em muốn sinh, sau này tự em nuôi. Đừng có lúc nào cũng mong người khác giúp. Mẹ anh không nợ gì em cả.” Tôi gật đầu: “Không vấn đề.” Vậy là sau khi ở cữ xong, tôi bế con về nhà ba mẹ đẻ. Ba mẹ vui mừng đón lấy đứa bé. “Từ nay đứa nhỏ mang họ, nhập hộ khẩu nhà mình! Nhà mình có người kế nghiệp rồi!”
Chị, Mau Dậy Đi Làm! Tôi đã cứu chị gái khỏi việc cắt cổ tay tự sát. Trong phòng bệnh, ba mẹ vội vã chạy đến, vừa khóc vừa nức nở. Chị cũng khóc, còn làm loạn đòi uống thuốc trừ sâu. Tôi hỏi chị: “Rốt cuộc chị muốn thế nào?” Ánh mắt chị kiên quyết: “Chị muốn chết, chị muốn khiến anh rể em phải hối hận.” Tôi giáng cho chị một bạt tai: “Đứng dậy, tôi tìm việc cho chị làm.”
Sinh Con Trong Tuyệt Vọng Quê tôi có một quy tắc kỳ lạ: phụ nữ sinh con, đàn ông ở cữ. Người phụ nữ dù máu còn chưa ngừng chảy đã phải đứng dậy bổ củi, nấu cơm. Còn đàn ông thì được thay vợ nằm cuộn tròn trong chăn ấm, ngày ngày ăn thịt cá để bồi bổ cơ thể. Nhưng khi mẹ tôi sinh con, người được ở cữ không phải bố tôi, mà là con chó vàng trong nhà.
Cưới Trước Yêu Sau Hôm trước ngày cưới, vị hôn phu của tôi đánh gãy mũi chồng người yêu cũ, chỉ vì muốn bênh vực cô ta, kết quả bị khép vào tội cố ý gây thương tích cấp độ hai, đeo luôn vòng tay bạc. Anh ta bảo tôi, hãy đợi anh ta 2 năm. Nhưng Khương Chanh tôi, có học thức, có ngoại hình, lý lịch trong sạch, gia đình đàng hoàng, tôi dựa vào đâu để đi đợi một kẻ phạm tội? Dựa vào việc anh làm gì cũng bốc đồng, bạo lực, không suy nghĩ? Dựa vào chuyện trong một ngày đặc biệt như vậy mà anh nỡ khiến tôi mất mặt ê chề? Hay là dựa vào việc anh vẫn nhớ mãi không quên, si tình khắc cốt với mối tình đầu?
Hai Lần Bị Đâm Sau Lưng Bạn thân tôi và bạn trai tôi đang quấn lấy nhau trong căn nhà mới tôi vừa mua, bị mẹ tôi bắt gặp tại trận. Sau đó, bạn thân tôi còn đăng một bài dài hàng nghìn chữ lên vòng bạn bè. Cô ta khóc lóc kể lể rằng họ mới là chân ái, còn tôi, người không được yêu mới là kẻ thứ ba chen chân. Tôi còn có thể làm gì chứ? Dĩ nhiên là chọn cách thành toàn cho họ. Tôi rất muốn xem thử, một kẻ bám váy mẹ và một kẻ mê trai thành tinh, kết hợp lại sẽ tạo nên vở kịch hay cỡ nào.
Tôi theo đuổi anh bác sĩ đẹp trai nhà đối diện suốt ba tháng, nhưng chẳng có kết quả gì.Tôi thở dài than vãn với bạn thân.“Tớ thấy Cố Kỳ Bạch chắc chắn là ghét tớ.”Chu Kỳ Kỳ nghe xong thì giật bắn người.“Cái gì? Cố Kỳ Bạch là tình cũ cấp ba của cậu mà!”Cuối cùng, tôi tìm thấy bằng chứng trong cuốn nhật ký thời cấp ba của anh ấy.“Hôm nay lần đầu tiên đưa Tống Miên Miên về nhà, vui quá.”Nhưng tôi từng bị bắt nạt đến mất trí nhớ hồi cấp ba, và quên luôn Cố Kỳ Bạch trong mùa hè năm ấy.
Đổi Lại Long Phụng Song Sinh Cặp song sinh long phụng chào đời, cả nhà đều vui mừng khôn xiết. Mẹ nhìn em trai đầy yêu thương, bố thì bế em gái, cưng chiều chẳng rời tay. Đúng lúc đó, trên không trung xuất hiện vài dòng bình luận bay lơ lửng như đạn pháo: 【Cuối cùng thì bộ truyện loạn luân giả cũng bắt đầu rồi, đây là lần đầu nam nữ chính gặp nhau nhỉ?】 【Tôi spoil tí nha! Con gái bị bố tráo với con gái của bạch nguyệt quang, con trai thì bị mẹ đổi với con trai cậu em trai. Sau này hai đứa con tráo đó lại yêu nhau với thân phận “anh em”!】 【Tôi thích nhất là lúc hai đứa chưa biết sự thật mà vẫn cứ loạn luân giả, hồi hộp chết đi được ấy!】 Vậy tức là… Cặp em trai em gái hiện tại, đều là giả? Tôi sững người nhìn chằm chằm mấy dòng chữ giữa không trung. Sau đó, tôi lặng lẽ tráo lại hai đứa trẻ năm xưa.
Gươm Lạnh Trong Vỏ Nhung “Trên mạng nói có một bộ tộc ở châu Phi lại theo chế độ một vợ nhiều chồng, chẳng phải đó chính là cuộc sống mà em mơ ước sao? Nếu em đến đó, chắc chắn em có thể cưới năm người đàn ông về phục vụ em!” “Trời má, còn có lễ hội kiểu này nữa à? Em muốn ngủ với soái ca nào cũng được luôn. Em vừa liên hệ với một chị bạn rồi, chị ấy bảo có kênh để gia nhập bộ tộc này, với lại có người trong bộ tộc còn định cư bên nước mình nữa kìa!” Em gái tôi – Lưu Trân Bảo – hớn hở tưởng tượng viễn cảnh hạnh phúc khi được sống trong một cuộc hôn nhân một vợ nhiều chồng. Còn tôi thì vừa bừng tỉnh – hóa ra mình đã trọng sinh. Nhìn Trân Bảo đang say sưa mơ mộng, lại thêm ánh mắt ra hiệu liên tục của mẹ, tôi nghiến răng nghiến lợi, hận không thể tiễn cả hai người lên chầu trời ngay lập tức. Mẹ tôi là người mở lời trước: “Trân Linh à, con là chị thì khuyên em một tiếng đi, người châu Phi da đen thui, lại còn mấy cái thói quen sinh hoạt kỳ cục. Dù có sống ở nước mình thì trên người kiểu gì cũng mang bệnh tật!” Tôi lạnh lùng nhìn bà ta, nhưng mặt lại cố ra vẻ ngưỡng mộ, cố tình nói với Trân Bảo: “Em gái, chị ủng hộ em đó. Chị cũng muốn theo em đến bộ tộc châu Phi kia, cưới năm ông chồng về hầu hạ. Em có thể dẫn chị theo được không?”
Cùng Học Trưởng Lạnh Lùng Tu Tiên Kiểu Mới Bạn học khóa dưới đứng trước điện thờ tình duyên, công khai ước nguyện được mãi mãi bên bạn trai tôi, mà bạn trai tôi cũng chẳng phản bác lấy một câu. Tôi lạnh lòng, chúc cô ta thành công. Thế mà bạn trai tôi lại yêu cầu tôi phải xin lỗi giữa đám đông: “Đừng có nói móc nói xiên. Anh với Tiết Gia lớn lên cùng nhau, mặc chung một cái quần còn được. Nếu có gì, đến lượt em xen vào chắc?” Tôi dứt khoát đề nghị chia tay ngay tại chỗ. Đám bạn bè của anh ta vội vàng giảng hòa: “Chỗ này cầu nguyện linh lắm đó chị dâu! Mau mau cầu lấy được anh ấy đi, tranh thủ chốt kèo trước!” Bạn trai tôi cũng mặt lạnh nhạt: “Em chịu cúi đầu xin lỗi, anh sẽ cân nhắc thực hiện điều ước của em.” Tôi chẳng buồn bước xuống cái bậc thang anh ta vứt cho, tiện tay buột miệng ước đại: 【Tôi muốn thành tiên.】 Trong tiếng cười nhạo của đám người, một học trưởng nhà thế gia, lạnh lùng thần bí, bước vào giữa ánh hào quang Phật pháp. Sau đó, anh ấy đưa tay về phía tôi, nhẹ nhàng hỏi: “Giờ người ta chuộng tu tiên bằng khoa học đấy, em có muốn cùng tôi tu luyện không?”
Ly Hôn Với Chồng Già Khi tôi nói muốn ly hôn, vợ tôi đang nấu cơm trong bếp. Tay bà ấy khẽ run lên, rồi nhẹ nhàng đáp lại: “Được.” Đây là lần thứ 10 tôi đề nghị ly hôn. Chín lần trước, bà ấy như phát điên, vừa khóc vừa gào, nói tôi ép bà ấy ch .t khi bắt một người sắp xuống mồ phải ly hôn. Tôi đã quá chán cái mùi già nua trên người bà ấy, không như tình nhân của tôi, lúc nào cũng tràn đầy sức sống. Không ngờ lần này bà ấy lại đồng ý. Đồng ý nhẹ hẫng như thể tôi chỉ hỏi “hôm nay ăn gì.” Tôi nhìn bóng lưng tất bật trong bếp của bà ấy, trong lòng mừng rỡ… mà cũng bất an kỳ lạ.
Hội Chứng Thèm Khát Người Yêu Bạn cùng phòng của bạn trai tôi bị tai nạn giao thông, sau đó mắc chứng rối loạn nhận thức danh tính. Cậu ta cả ngày nhìn vào gương, tự gọi mình là “Tống Chỉ”. Nhưng đó rõ ràng là tên của bạn trai tôi. Không chỉ vậy, cậu ta còn nhầm tôi thành bạn gái mình, liên tục gửi những tin nhắn vượt quá giới hạn. Tôi lúng túng đưa bạn trai xem bức ảnh cơ bụng mà cậu ta gửi tới. Thế mà anh ấy lại bảo tôi nhịn thêm chút nữa: “Trì Bạch Hạc gặp tai nạn là do anh. Anh không có tiền bồi thường, em cứ coi như giúp anh dỗ cậu ấy đi.” Về sau, chỉ cách nhau một cánh cửa. Tôi thật sự không thể chịu nổi nữa. Tiếng khóc của tôi bị Trì Bạch Hạc nghiền nát.
Tôi Đã Nhập Vào Thằng Con Rể Bạo Lực Con gái đến thăm mộ tôi, trên mặt lại đầy những vết bầm tím do bị đánh. Tôi theo con bé trở về nhà, nào ngờ tận mắt nhìn thấy tên súc sinh kia đang cầm chày cán bột đánh nó. Không chịu nổi nữa, con bé rút d a o đ.â m thẳng vào hắn. Trong cơn hỗn loạn, tôi nhập hồn vào thân thể của hắn ta. Khi hắn tỉnh lại, không chỉ tự khai với cảnh sát rằng mình tự đ â.m chính mình, mà còn ký vào đơn ly hôn trước mặt bao người, tình nguyện ra đi tay trắng.
Ác Mẹ Chồng Gặp Ác Con Dâu Chồng tôi đã ly hôn 3 lần, lần nào cũng là vì mẹ chồng, một “lão bà âm dương quái khí” chính hiệu. Lần đầu, bà hầm canh bổ cho con dâu, mà trong nồi là chú chó cưng được nuôi 8 năm trời. Lần thứ hai, bà tổ chức tiệc mừng cho con dâu, đúng vào ngày giỗ cha cô ấy. Lần thứ ba, bà ngồi tâm sự thủ thỉ, rồi sau lưng đem hết bí mật của con dâu kể cho thiên hạ. Bạn bè biết chuyện ai cũng khuyên tôi đừng dại gì mà nhảy vào hố lửa này. Nhưng tôi đã ly hôn 5 lần, chọc cho năm bà mẹ chồng tức đến mức phải tái giá. Vậy nên, mẹ chồng thân mến à, liệu bà có trở thành người thứ 6 không? …
Khi máy bay gặp nạn, mọi người đều khóc lóc gửi tin nhắn cuối cùng cho người họ yêu nhất.Tôi mở khung chat của kẻ thù không đội trời chung và gõ hết sức hăng hái:“Đầu nhà anh chắc chỉ có hai cái lỗ mũi nên mới mù đến mức không nhận ra là tôi thích anh à?Lần trước giả vờ say để anh chủ động mà anh không làm gì, đáng đời! Hối hận cũng vô ích rồi nhé.”“Chị đây sắp được làm lại cuộc đời rồi—”
Sau khi biết bản thân bị ung thư, tôi vừa khóc vừa gọi điện tỏ tình cho crush:“Đời này em chưa yêu ai cả, anh có thể hôn em một cái được không?”Anh ấy đồng ý.Kết quả là từ hôn nhẹ đến… giường, rồi bác sĩ báo tin tôi bị chẩn đoán nhầm.Anh ấy nhướn mày nhìn tôi:“Hôn xong rồi định chạy à?”“Không dễ đâu.”
Bóc ADN, Rụng Cả Gia Đình Chồng tôi gặp tai nạn giao thông trên đường cao tốc khi đi dã ngoại cùng cô bạn thanh mai trúc mã và đứa con của cô ta. Anh ấy tử vong tại chỗ, cô bạn thanh mai bị hôn mê, còn đứa trẻ thì được cô ta bảo vệ rất kỹ, chỉ bị thương nhẹ. Nhận được tin, tôi lập tức đưa chồng đi hỏa táng. Ba mẹ chồng từ nơi khác vội vã trở về, việc đầu tiên làm là đưa đứa trẻ về nhà. Một tuần sau, cô bạn thanh mai tỉnh lại, biết tin chồng tôi đã mất, điều đầu tiên cô ta nói là: “Đứa bé là con của Phó Diêu, nó có quyền thừa kế.” Ba mẹ chồng cũng ngay lập tức đứng ra làm chứng, nói rằng đứa bé chính là máu mủ của hai người họ. Tôi nói rõ, chỉ cần chứng minh được đó là con ruột của chồng tôi, tôi không có ý kiến. Bởi vì Phó Diêu đã được hỏa táng, ba chồng tôi nói ông ấy có thể cùng đứa bé đi xét nghiệm ADN để làm bằng chứng. Tôi hoàn toàn không hoảng hốt, thậm chí còn có chút muốn bật cười, vì tôi biết kết quả chắc chắn sẽ là: không có quan hệ huyết thống.
Bạn Trai Lấy Tôi Thế Thân, Tôi Quay Sang Và Kết Hôn Với Chú Giám Đốc Điều Hành Của Anh Ta Tết năm nay, tôi theo bạn trai Phó Hằng về quê ra mắt nhóm bạn thân từ nhỏ của hắn. Tửu lượng kém, tôi gục xuống bàn, lại vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Phó Hằng và đám bạn thân. “Ê, Tống Dao, bạn gái cũ mà mày mãi không quên đã về nước ăn Tết rồi. Nghe nói lần này không đi nữa đâu.” “Thế còn bạn gái thay thế mà mày dùng để chữa lành vết thương lòng thì tính sao?” Phó Hằng nhanh chóng đưa ra quyết định: “Tết nhất mà chia tay thì xui xẻo lắm. Đợi qua mùng bảy rồi chia, đúng sinh nhật của Tống Dao, tao có thể nhân dịp đó cầu hôn luôn.” Lời của Phó Hằng hoàn toàn dập tắt chút hy vọng cuối cùng mà tôi còn đang níu kéo. Tôi viện cớ đi vệ sinh, gọi điện cho Phó Huyền Dạ: “Hôn ước vẫn giữ, tôi sẽ kết hôn. Nhưng đội phù rể đón dâu, tôi muốn tự chọn một người.” Phó Huyền Dạ sảng khoái đồng ý: “Được, cô nói đi.” “Cháu trai anh — Phó Hằng.”