Hiện đại
Quả Ngọt Năm Tháng Chồng đi công tác gửi cho tôi một đoạn video báo bình an, trong mười mấy giây thời gian đó đầy sơ hở đó thì tất cả đều là bằng chứng. Tôi nhắn tin chất vấn anh ta: [Anh gửi đoạn video này là muốn thách thức tôi sao?] Ba ngày sau, lúc anh ta sắp về đến thì anh ta mới trả lời tôi: “Công việc đã xong, trưa mai anh về đến nhà.” Đã xem nhưng lại nói lảng sang vấn đề khác. Anh ta vẫn luôn như vậy, gặp vấn đề thì không giải thích, không giải quyết. Có lẽ khoảnh khắc đó tôi đã hạ quyết tâm ly hôn…
Con Gái Bảo Mẫu Con gái của bảo mẫu trong kỳ nghỉ hè đã đến nhà tôi ở nhờ. Bố mẹ tôi vì nể mặt bảo mẫu nên rất quan tâm chăm sóc cô ta. Cô ta dần dần hòa nhập vào gia đình tôi, chăm chỉ, hiểu chuyện, nói năng ngọt ngào và vui vẻ. Cô ta thường nhờ tài xế nhà tôi chở đi gặp bạn bè, bố mẹ tôi đều vui vẻ đồng ý. Cho đến một ngày, tôi tan làm sớm và vô tình nghe thấy cô ta ngọt ngào nũng nịu với mẹ tôi: “Dì ơi, dù gì chị Băng Băng cũng không có ý định sinh con sau này mà.” “Hay là dì nhận con làm con gái nuôi, con kết hôn với cháu trai của dì, đứa bé chúng con sinh ra đều là người nhà mình, ta kết thông gia thân thiết, để dì hưởng niềm vui gia đình trọn vẹn.”
Hứa Nhất Và Cơm Âm Phủ Khi nhận đơn đặt hàng thức ăn, tôi thấy một ghi chú lạ. [Cơm âm phủ dành cho ma quỷ, đừng gửi những người có bát tự yếu.] Tôi ngạc nhiên vô cùng, lập tức nhận đơn, tiện tay gửi cho đội bắt ma: [Mau đến biểu diễn! Đang trực tuyến chờ đợi, rất cấp bách!]
Hải Thanh Hà Yến Tôi tham gia một chương trình tạp kỹ. Người dẫn chương trình yêu cầu tôi gọi điện cho người trong giới mượn mười vạn tệ. Tôi vừa mới lấy điện thoại ra thì có một cuộc gọi đến. Tôi tiện tay bắt máy. “Alo, cho tôi mượn mười vạn tệ.” Đầu dây bên kia vang lên giọng nói rõ ràng của ảnh đế Thẩm Yến: “Tôi làm gì có tiền? Em còn chưa trả tiền ngủ lại nhà anh tối qua mà.”
Thành Phố Ảo Ảnh “Tôi có chuyện muốn nói với cậu, cậu nhất định không được nói cho ai khác biết.” “Thôi, dù cậu có nói ra, người khác cũng không tin đâu.” Trương Hạo uống cạn ly bia, cười cay đắng như thể vừa e ngại vừa tự giễu: “Tôi đã biết Viên Viên ở đâu rồi.” Con gái của Trương Hạo đã mất tích. Vào đêm hè cách đây vài năm, Trương Hạo như phát điên đập cửa nhà tôi, hỏi tôi có thấy con gái cậu ấy không: “Cậu cho tôi vào xem một chút đi, chiều nay con bé nói muốn đến nhà cậu chơi, cậu có gặp nó không?” Ngoài cửa, Trương Hạo nắm chặt tay tôi như một con thú điên dại. Thời đó camera giám sát còn hiếm, cảnh sát đã kiểm tra vài camera trên đường chính, thông báo tìm người dán khắp nơi, nhưng con gái Trương Hạo như bốc hơi khỏi nhân gian, không một tin tức. Từ đó, Trương Hạo như bị ám ảnh.
Nửa đêm, tôi vô tình nhấn vào avatar của bạn trai cũ.Anh ấy nhắn lại ngay: Muốn quay lại à?Tôi khẽ cười, trả lời: Xin lỗi, con nghịch bấm nhầm.Sau đó, anh ấy say rượu và đứng chặn trước cửa nhà tôi.“Người đàn ông đó là ai? Anh sắp phát điên vì ghen rồi.”
Mẹ của Godzilla Trong một show truyền hình, đối thủ cố tình sắp đặt cho tôi làm việc chung với một con chim, hòng khiến tôi bẽ mặt. Ai ai cũng biết, con chim này là thú cưng của Thái tử gia đất Kinh, nổi tiếng khó tính. Tôi chẳng nói chẳng rằng, tát con chim một cái. Ngay lập tức, đối thủ của tôi lên tiếng đầu tiên: “Giang Lệ, cô ngược đãi chim như vậy là không đúng, ngay cả sinh vật nhỏ bé cũng có cảm xúc mà.” Cư dân mạng chế giễu: 【Giang Lệ tiêu đời rồi, lần trước có một sao hạng hai bị chim mổ, giờ chẳng biết bị đóng băng sự nghiệp tới tận đâu. Giờ cô ta còn dám đánh chim nữa chứ.】 Cùng ngày, Thái tử gia ôm chim xuất hiện tại trường quay. Trước mặt bao nhiêu người, hắn bóp đầu con chim, nháy mắt liên tục: “Mau xin lỗi mẹ của mày đi!”
Tận Thế Quỷ Quái Điều đầu tiên tôi làm sau khi trùng sinh là dùng hết toàn bộ tiền tiết kiệm để đốt 50 vạn cái đùi gà giấy cho vong linh của các liệt sĩ. Khi mọi người đều nghĩ tôi bị điên, tôi lại bán luôn cả nhà để đốt 100 vạn khẩu súng máy giấy xuống đó. Bởi vì, tận thế kinh hoàng sắp giáng xuống. Quỷ quái hoành hành, con người sẽ trở thành những sinh vật yếu ớt nhất. Chỉ có những người đã cúng bái vong linh mới được che chở.
Thỏa Hiệp Vì Yêu Ngày tôi đính hôn với ông trùm trong giới Kinh Châu, một người tự xưng là nữ chính trời định đã xuất hiện. Kéo tay anh ấy gọi chồng ơi ngay trước mặt mọi người. Còn nói tôi chỉ là nữ phụ, sớm muộn sẽ trở thành con tốt thí cho tình cảm của bọn họ. Ngay sau đó, họng súng lục đen nhánh đặt trên trán cô ta. Chồng chưa cưới của tôi cười lạnh: “Ông đây khó khăn lắm mới theo đuổi được, dám quấy rối, có tin ông đây bắn cô không?”
Mong Em Một Đời Hạnh Phúc Trước khi kết hôn, Thẩm Duật Phong và tôi có một thỏa thuận hôn nhân, điều khoản quan trọng nhất trong đó chính là không được phép công khai cuộc hôn nhân của chúng tôi. Sau khi cưới, anh được mời tham gia phỏng vấn. Phóng viên: “Chào tổng giám đốc Thẩm.” Thẩm Duật Phong: “Đúng vậy, tôi đã kết hôn.” Phóng viên: “…Sáng nay ngài đã ăn gì vậy?” Thẩm Duật Phong: “Vợ tôi họ Khương.” Phóng viên: “Chuyện đó…” Thẩm Duật Phong: “Tôi rất yêu cô ấy.” Phóng viên: …Anh trai à, ai cũng nhìn ra được anh vừa mới kết hôn luôn đấy.
Làm Dâu Nhà Hào Môn Trong ngày cưới, chú rể trước mặt toàn thể quan khách bỏ mặc tôi mà rời đi. Tôi chẳng nói một lời, xoay người bước vào phòng thay đồ tháo váy cưới. Mọi người đều tưởng tôi quá đau lòng nên định bỏ đi. Ai ngờ, tôi thay đồ xong lại mỉm cười vui vẻ bước ra mời rượu từng bàn. Một người đàn ông đổi lấy một tỷ, chỉ có kẻ ngốc mới từ bỏ cơ hội này.
Tôi là nữ ca sĩ bị cả mạng xã hội ghét bỏ, nhưng lại kết hôn với một người thuộc giới thượng lưu.Máy quay ẩn đang phát trực tiếp tại nhà, nhưng tôi lại hoàn toàn không hay biết.Trong khung hình, Thiệu Vũ bước đến gần tôi, lạnh lùng hỏi: “Em lại chơi game nữa hả?”Các anti-fan bắt đầu hả hê.“Kiều Linh suốt ngày bám lấy tổng giám đốc Thiệu để giả vờ yêu thương, lần này thì lộ rõ bản chất rồi!”Bố mẹ chồng và em gái chồng cũng nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng.“Nếu A Vũ thực sự không thích cô ta, thì đừng làm khổ nhau nữa.”Nhưng lúc đó, hình ảnh của tôi – người luôn tỏ ra dịu dàng, đằm thắm và đầy yêu thương – lại không kiên nhẫn đẩy mặt Thiệu Vũ đang lại gần ra.“Anh bị làm sao thế? Tránh xa em ra.”Trên gương mặt lạnh lùng của Thiệu Vũ bỗng hiện lên vẻ ủy khuất.“Em chê anh à?”
Vô Diện Nhân Người ta nói, cứ mười triệu người thì có một kẻ vô diện. Chúng không có mặt, chuyên trộm khuôn mặt của người khác để sử dụng. Từ nhỏ, những ai từng gặp tôi đều không thể nhớ được dáng vẻ của tôi. Thậm chí, khi tôi học mẫu giáo, cha mẹ tôi đã từng đón nhầm đứa trẻ khác. Bà ngoại tôi bảo, lý do là vì tôi không có mặt, khuôn mặt của tôi đã bị đánh cắp không lâu sau khi tôi chào đời.
Châm Ngôn Tử Thần Gần đây xuất hiện một cuốn tiểu thuyết vô cùng kỳ quặc. Mỗi ngày, vào lúc nửa đêm, nó sẽ được cập nhật. Mỗi lần cập nhật, sẽ có một người chết. Cách thức chết của họ giống hệt với nội dung trong tiểu thuyết. Và tôi, chính là người tiếp theo mà nó tiên đoán sẽ chết.
Giang Nguyễn Buổi tiệc thường niên của công ty Lục Yến Châu, mốitình đầu của anh ta và tôi mặc đồ giống hệt nhau. Tất cả mọi người đều nói anh ta nhất định sẽ đứng về phía tôi. Nhưng anh ta lại nói với tôi: “Hoặc là cởi ra ngay, hoặc là lập tức cút!” Tôi thay đổi hình tượng ngoan ngoãn, tạt một ly rượu vang đỏ vào người bọn họ. Chuyển khỏi biệt thự ra biển để giải khuây. Ngày hôm sau có cảnh báo bão, cảng bị phong tỏa. Anh trai anh ta khuyên anh ta dỗ tôi về. Anh ta thản nhiên nói: “Chỉ là một thế thân mà thôi, tôi sớm đã chơi chán rồi, anh muốn thì đi mà dỗ.” Sau đó cảng thông thương, Lục Diễn Châu hung dữ chặn tôi lại: “Giang Nguyễn, chơi chán rồi chứ, về nhà với tôi!” “Đừng dọa vợ tôi, vất vả lắm mới dỗ về được.” Anh trai anh ta cười bá đạo: “Hơn nữa, cô ấy nên yêu tôi, chứ không phải đồ giả mạo như cậu.”
Trái Cam Nhỏ Cha tôi phá sản, em gái buộc phải gả cho con trai Cận gia đang sống thực vật để xung hỉ. Trúc mã tôi thầm thương trộm nhớ suốt mười ba năm khóc lóc van xin tôi thay thế em gái. Gã nói rằng nếu phải gả cho một người sống thực vật, em gái tôi sẽ chết mất. Nhưng tôi thì không giống vậy, bởi vì tôi vốn là một kẻ ngốc. Kẻ ngốc cùng ma ốm, đúng là một cặp trời sinh rồi còn gì. Nhưng sau đấy, gã lại tìm tôi mà khóc lóc thảm thiết vô cùng, hơn nữa còn đòi thu dọn đồ đạc rủ tôi bỏ trốn. Lúc này chồng tôi, người sống thực vật kia, mới chĩa súng vào thẳng thái dương gã, nở nụ cười chế giễu với tôi: “Cục cưng, em chọn đi, ở lại hay là mạng gã đây?”
Dị Ứng Trứng Tôi dị ứng với trứng, mẹ tôi nghĩ tôi quá giả tạo, luôn tìm cách cho tôi ăn trứng. Tôi một lần lại một lần bị xe cứu thương đưa vào bệnh viện, cuối cùng chết vì trứng. Nhưng mẹ tôi vẫn nghĩ là tôi giả vờ, là do ăn quá ít trứng nên mới thế. Mỗi năm khi cúng tôi, bà cũng phải mang theo một bát trứng luộc. Sau đó bà lại mang thai, vui mừng không thể ngừng cười. Bà đứng trước mộ tôi nói tôi chết là đúng. Tôi bay lơ lửng trên không nhìn bụng bà cũng cười không ngừng. “Mẹ ơi, hy vọng mẹ sẽ thích món quà con gửi cho mẹ.”
Người Truy Hồn Bố dượng đối xử không tốt với mẹ tôi, ngày nào mẹ tôi cũng khóc lóc kể lể với tôi. Tôi khuyên mẹ ly hôn, mẹ quay sang nói lại với bố dượng: “Con gái tôi khuyên tôi đừng ở với ông nhưng tôi vẫn đối xử tốt với ông như vậy.” Bố dượng tức giận, lỡ tay đánh chết tôi. Sau khi mẹ tôi khóc lóc thảm thiết, với tư cách là người nhà, mẹ tôi đã viết thư xin giảm án cho bố dượng: “Con đã mất rồi, người sống vẫn phải sống tốt.” Sống lại một lần nữa, tôi trở về ngày mẹ lấy bố dượng. Mẹ hỏi tôi: “Con thấy bố mới thế nào?” Tôi cười lạnh: “Nhìn là biết hai người sẽ sống với nhau đến răng long đầu bạc.”
Mọi người đều nói bác sĩ Ôn ở khoa ngoại thần kinh là người không gần gũi với phụ nữ.“Ngoan nào~ Để anh hôn thêm một cái.”Người đàn ông có vẻ mặt lạnh lùng, đôi môi mỏng khẽ mở, giọng nói trầm ấm đầy từ tính thốt ra câu nói khiến tim người nghe đập loạn nhịp.Sao bảo là không gần gũi phụ nữ mà? Tôi khẽ sờ lên đôi môi hơi sưng đỏ của mình mà trầm ngâm suy nghĩ…
Gia đình xảy ra biến cố, khiến Tình Dã như ngôi sao băng chói lọi rớt từ thành phố lớn xuống một thị trấn nhỏ thuộc cấp mười tám, cũng kể từ đó cô đã thắp sáng cái nơi tối tăm cùng cực mang tên đình Trát Trát ấy và gặp được bất ngờ lớn nhất của cuộc đời mình“Chẳng phải anh nói sẽ không ăn cỏ gần hang sao? Bây giờ có thấy mặt đau không hả Ông nhỏ Võ?” “Em không phải cỏ gần hang, em là hoa Mẫu Đơn đến từ Bắc Kinh rộng lớn.” “…Tại sao lại là hoa Mẫu Đơn?” “Bởi vì nó tươi tắn, đẹp đẽ nhất trong muôn vàn các loài hoa.” “…” — Khi em bơ vơ không nơi nương tựa, thì nhà anh chính là nhà em. Khi em tung đôi cánh, anh sẽ đích thân đưa em bay cao. – Hình Võ. Một cô gái xinh đẹp, giàu có không hề “hợp đàn” mới chuyển đến trường An Trung. Thông minh, kén ăn, tính tình kiêu ngạo, thường xuyên khiến người khác phải ghen ghét. Vừa mới khai giảng cô đã bị vây quanh, Tình Dã nhìn chằm chằm vào tên cầm đầu: “Còn dám lại gần tôi thêm nửa bước nữa, thì đệ của tôi sẽ khiến cậu không xuất hiện nổi tại con phố này nữa đấy.” Tên đầu gấu quay đầu, nhìn thấy Hình Võ đang nheo mắt, ngậm điếu thuốc ngồi xổm trong đám người, cậu ta lập tức sợ đến mức gập người xuống chín mươi độ: “Anh Võ.” Từ sau hôm đó, Tình Dã đã có một biệt danh mới, đó là chị đại của trường An Trung. Là một chị đại, đương nhiên cô không thể chịu được cảnh suốt ngày bị một đám thanh niên tóc xanh tóc đỏ ngốc nghếch vây quanh, đang yên đang lành hạ thấp đẳng cấp của mình. Vì vậy, Tình Dã quyết định dẫn dắt đám côn đồ làm giàu, vừa kiếm tiền vừa học tập. Chị đại này hoàn toàn không tầm thường, chẳng những lập được shop bán hàng online nổi tiếng, mà còn mở cả lớp dạy học bổ túc nữa. Lão đại thực sự – Hình Võ nghênh ngang bước vào lớp bổ túc, nhướng mày nhìn dòng chữ “Xông đến Đại học Bắc Kinh, chiếm đóng Đại học Thanh Hoa” được viết trên bảng đen. Tất cả mọi người đều như sắp lâm đại trận, lấy hết can đảm, yếu ớt hỏi: “Anh Võ, anh đến thu phí bảo kê sao?” Hình Võ chậm rãi lấy trong túi ra một quyển vở đã nát, đặt lên bàn: “Tôi đến để học.” … Học cái mẹ gì thế? —