Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Văn Ngọc

Văn Ngọc Khi biết mình là nữ phụ độc ác, tôi đang vui vẻ thử váy cưới. Trong chiếc gương lớn sát đất, ánh mắt mờ tối khó lường của anh trai nuôi Văn Tranh đang dừng lại nơi vạt váy của tôi. Trước mắt tôi bất chợt hiện lên hàng loạt dòng chữ như đạn bay: 【Đồ ngu nữ phụ, còn đẹp cái gì chứ! Nam chính kết hôn với cô chỉ để truy tìm tung tích nữ chính mà thôi.】 【Không thể đợi nổi ngày nam chính tìm được nữ chính rồi dằn mặt Văn Ngọc một trận nữa!】 【Văn Tranh không phải nam phụ sao? Sao đến giờ vẫn chưa bước vào tuyến tình cảm với nữ chính, còn đang thầm yêu nữ phụ? Tác giả sửa truyện đi!!!】 Một hình ảnh lướt qua đầu tôi, tôi hại nữ chính không thành, bị cả thế giới quay lưng, lạc lõng bước đi trong mưa đêm, cuối cùng bị xe tải đ âm thoi thóp bên vệ đường… Trời ơi! Thật quá mức. Còn kèm cả cảm giác đau! Tôi run rẩy lắp bắp: “Anh… anh ơi, em không lấy chồng nữa…” Ánh mắt âm trầm của người đàn ông ấy, bỗng bừng sáng.

Dư Ái

Dư Ái Tôi là con gái nuôi của nhà họ Giang. Trong thời gian Giang Tắc Di bị tai nạn giao thông và mất thị lực, tôi đã vô tình có một đêm “rối loạn” với anh. Sau đó, tôi sinh cho anh một đứa con trai, nhưng dưới sự sắp đặt của nhà họ Giang, tôi phải bỏ lại đứa trẻ để đi ra nước ngoài. Giang Tắc Di không hề biết mẹ ruột của con trai mình là ai, và từ đó trở thành một người bố đơn thân. Năm năm sau, tôi quay về nước và trở thành vợ của anh. Ai cũng nói tôi rộng lượng, trẻ tuổi mà đã sẵn sàng làm mẹ kế. Nhưng họ đâu biết rằng, ngay cả Giang Tắc Di cũng không biết tôi chính là mẹ ruột của Giang Dịch, con trai anh.

THẾ THÂN

Sau khi bị ép chia tay với người yêu, tôi bắt đầu nuôi “thế thân” của người mà tôi yêu thầm.Người đó là học trưởng của tôi. Anh trông cực kỳ đẹp trai, phong thái lạnh lùng, còn mang một chút khí chất chán đời.Để không bị anh ấy lấn át, tôi cầm ly rượu vang trong tay rồi nhìn anh ấy với ánh mắt u buồn và lạnh nhạt. Tôi nói: ” Ngoài tình yêu ra, tôi có thể cho anh tất cả mọi thứ.”Tôi cũng nói với bạn bè: “Anh ta chẳng qua chỉ là một món đồ chơi trong lúc nhàm chán của tôi mà thôi.”Tôi bao nuôi anh ấy hai năm, dần dần tôi nhận ra mình đã có tình cảm với anh ấy. Nhưng tôi lại không dám thừa nhận.Thế rồi một ngày nọ, người tôi yêu thầm đã quay về. Vừa hay, hôm ấy là sinh nhật của “thế thân”.Tôi gửi cho anh ấy một tin nhắn lạnh lùng: “Anh ấy đã quay lại, tôi phải đi đón anh ấy rồi.”Nghĩ một lúc, tôi nhắn thêm: “Đừng có làm loạn, sẽ không đáng yêu chút nào đâu.”Trên đường đi, tôi bị hơn chục chiếc xe sang chặn lại. Dẫn đầu là một chiếc Bugatti Veyron, từ đó bước xuống chính là “thế thân” của tôi.Anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt băng giá, khiến tôi không dám giả vờ té ngã để đòi tiền bồi thường thuốc men nữa.Từ những chiếc xe khác bước xuống một loạt công tử, họ huýt sáo rồi nói: “Này, Thái tử gia của Bắc Kinh chúng ta, anh đây là sắp mọc sừng rồi à ha ha ha…”

Con Quỷ Nghèo

Con Quỷ Nghèo Lịch sử trò chuyện giữa tôi và bố đã bị rò rỉ ra ngoài. [Tháng này bố có chút khó khăn, chỉ có thể cho con tầm 100 tiền sinh hoạt phí.] [Không sao đâu bố, vẫn có thể sống sót được.] Trong chốc lát, tôi liền trở thành con quỷ nghèo được cả trường biết đến, đối tượng mập mờ của tôi lập tức xóa tôi ra khỏi danh sách bạn bè. Tôi:”……”. Chẳng lẽ 100 mà bố tôi nói có thể không phải là 100 tệ mà ngược lại là 100 vạn tệ (~3,5 tỷ) à?.

HAI LẦN YÊU EM

Sau khi trở thành vợ của thiếu gia xã hội đen, để tự bảo vệ mình, tôi giả vờ làm người câm điếc.Kết quả là anh ấy thực sự nghĩ tôi không nghe được, cả ngày cứ than phiền bên tai tôi:“Em làm cái biểu cảm như ăn phải phân khi tôi hôn em là ý gì? Ghét lắm à? Ghét thì lần sau tôi còn hôn nữa, hôn mạnh hơn!”“Hôm qua em lại nói chuyện với thằng Tiểu Triệu ngoài cổng, mai tôi sẽ chuyển nó đi.”“Còn nữa, em có thể cười với tôi nhiều hơn không? Nhìn con chó đất trong nhà còn vui mừng khi gặp tôi hơn em. Tiếp tục thế này là tôi sẽ xử lý em thật đấy.”…Thế là tôi dựa vào việc anh ấy không hiểu ngôn ngữ ký hiệu để phản pháo lại không thương tiếc.Cho đến khi anh ấy âm thầm mời thầy học lén ngôn ngữ ký hiệu, chuyện tôi giả điếc bị lộ tẩy hoàn toàn.Sau bữa tối, anh ấy ngậm điếu thuốc, vẻ mặt âm u chắn trước mặt tôi, tháo chiếc máy trợ thính của tôi ra, cúi sát người cười khẽ:“Dám lừa tôi à? Xong đời em rồi. Lần này tôi xử em thật đây.”

Định Mệnh

Định Mệnh Tôi và một bạn đại học cùng giành được cơ hội trải nghiệm siêu năng lực có thời hạn. Cô ta nhanh tay chọn viên thuốc màu đỏ, loại có khả năng gia tăng thiện cảm từ người khác giới. Tôi đành chọn viên thuốc màu xanh, giúp kéo dài thời gian gấp đôi, nhưng chỉ có tác dụng với bản thân. Mười năm sau, khi năng lực của cô ta đã hết, chúng tôi gặp lại trong buổi họp lớp. Lúc này, tôi là giám đốc công nghệ của một công ty khoa học hàng đầu. Còn cô ta, bị gia đình chồng giàu đặt bẫy để ruồng bỏ, nay nghèo túng đến mức phải làm nhân viên dọn vệ sinh tại khách sạn. Cô ta nổi điên, đâm tôi, kéo tôi cùng quay lại thời điểm chúng tôi lần đầu lựa chọn viên thuốc. Lần này, cô ta nhanh chóng nuốt viên thuốc màu xanh, nhìn tôi với ánh mắt đắc ý, mong chờ tôi sẽ đi theo con đường thất bại mà cô ta từng đi qua. Nhưng điều cô ta không hề biết là, từ lúc đầu, viên thuốc tôi muốn thật ra chính là viên thuốc màu đỏ.

Cố Ý Dụ Dỗ 1

Cố Ý Dụ Dỗ 1 Tôi và chồng ly hôn xong, như ý nguyện gả cho lão Vương ở sát vách. Còn chồng trước của tôi cũng như ý nguyện cưới cô góa phụ tên là Hồ Lệ Tĩnh. Vốn tưởng đôi bên mỗi người một nhà, ai nấy yên ổn, nhưng cái gã chồng cũ cùng cô vợ mới của anh ta lại muốn gây chuyện. Chồng cũ chạy sang nhà tôi nói tôi không biết xấu hổ, nói tôi và lão Vương đã lén lút cấu kết với nhau từ lâu. Còn vợ anh ta thì nay chạy sang nhà tôi mượn muối, mai lại chạy sang mượn tiền, mà hễ có dịp là liếc mắt đưa tình với lão Vương nhà tôi. Chồng cũ thì nhiệt tình thích giúp người, vợ hắn mặt dày lại sang gọi “người đàn ông nhà tôi” qua giúp, muốn người đàn ông của tôi gánh nước, bổ củi cho ả. Tôi đời nào chiều theo bọn họ!

Hoa Nở Bên Đường

Hoa Nở Bên Đường Ngày tôi nhận ra mình không còn yêu anh nữa, diễn ra một cách rất đỗi bình thường. Chúng tôi cùng ăn tối. Anh rõ biết tôi không ăn hành lá, vậy mà theo thói quen vẫn cho cả đống vào bát của tôi. Tôi nhìn lớp hành xanh rì nổi lềnh bềnh trong bát canh, nghĩ thầm: Lần này, là vì ai thích ăn nữa đây? Nghĩ đến đây, tôi ngẩng đầu nhìn anh. Còn anh thì sao? Chẳng hề nhận ra gì cả, đang chăm chú nhìn điện thoại, khóe môi còn vương một nụ cười dịu dàng. Thế là tôi đặt đũa xuống, buông lời chia tay. Còn anh chỉ khẽ gật đầu: “Ừ.” Tôi biết rõ, anh hoàn toàn không nghe thấy tôi nói gì.

Chầm Chậm Thích Anh

Chầm Chậm Thích Anh Nhặt được một anh bạn trai bị điếc. Tôi lừa hắn rằng mình mỗi ngày đi làm ba công việc để kiếm tiền chữa bệnh cho hắn. Thực tế thì tôi chỉ lang thang bên ngoài cả ngày rồi về nhà. Dù sao tôi cũng chỉ ham sắc thôi, cần gì phải khổ sở cực nhọc thật sự. Nhưng khi đến câu lạc bộ, tôi vô tình thấy hắn ngồi trong phòng VIP. Chú cún nhỏ đáng thương bỗng chốc hóa thành công tử nhà giàu kiêu ngạo. Có người hỏi hắn định giả vờ đến bao giờ. Hắn cười nhàn nhã, hờ hững đáp: “Đợi Mạn Mạn về nước, cô ta tự nhiên sẽ phải biến mất.” “Cùng lắm thì cho cô ta vài triệu coi như bồi thường.” Lúc đó tôi mới hiểu ra, hóa ra tôi chỉ là thế thân của bạch nguyệt quang. Làm tôi đau lòng đến mức muốn rời đi ngay lập tức. Nhưng vừa xoay người, anh trai của hắn — một phiên bản đẹp trai hơn, khí chất hơn — khẽ cười lạnh, nhìn tôi đầy chế nhạo: “Diễn cái gì chứ? Miệng cô sắp nứt tới tận mang tai rồi kìa.”

Ba Mẹ Tôi

Ba Mẹ Tôi Ngày tôi được nhận nuôi, mọi người xung quanh đều thở dài với ba mẹ tôi: “Nuôi một đứa con gái bệnh tật thế này, sau này sớm muộn gì cũng là gánh nặng, chi bằng tự sinh một đứa còn hơn.” Về sau, ba mẹ tôi dọn vào biệt thự lớn tôi mua, lái chiếc xe sang tôi sắm. Mọi người lại lần lượt trầm trồ: “Hai người thật có phúc, con nuôi còn tốt hơn cả con ruột!”

BÍ MẬT CỦA SẾP TỔNG

Tôi say rượu, gửi tin nhắn thoại cho bạn thân để than thở về sếp.“Tôi là thư ký của anh ta, đâu phải bạn gái anh ta!”“Ngày nào cũng tăng ca, dính lấy nhau, đến thời gian đi xem mắt cũng không có!”“Anh ta có khi nào thầm thích tôi, cố ý như vậy không?”Ngày hôm sau, nhóm chat công ty bùng nổ.Tôi nhận được cuộc gọi từ sếp.“Em phát hiện ra tôi cố ý từ bao giờ vậy?”

Hãy Bảo Vệ Mẹ!

Hãy Bảo Vệ Mẹ! Đứa con ngoài giá thú mà bố tôi giấu kín suốt 8 năm cuối cùng cũng bị mẹ phát hiện. Mẹ tôi quyết tâm vạch rõ ranh giới với ông ta, không ngần ngại rời khỏi nhà. Lần này tôi đã ngăn cản mẹ tôi. Bởi vì tôi đã được sống lại. Bố tôi mắc bệnh hiểm nghèo, sẽ chet rất nhanh thôi, chừng nào ông ta mất thì toàn bộ tài sản đứng tên ông sẽ thuộc về mẹ con tôi.

Hôn Lễ Ba Người

Hôn Lễ Ba Người Bạn trai đột nhiên đi công tác nhưng lại quên thoát tài khoản WeChat trên máy tính. Khi giúp anh ta tắt máy, tôi vô tình liếc thấy lịch sử trò chuyện. [Em yêu, tối nay ở bên anh nhé, ông xã của em sắp chết đói rồi.] Cô gái kia nói: [Vậy thì anh không được không dùng biện pháp, em vẫn chưa muốn có thai.] Bạn trai tôi trả lời: [Có thì sinh, sinh một đứa con gái, đáng yêu như em vậy.] Tôi cố kìm nén sự cuộn trào trong lòng, mở ảnh đại diện lên giống hệt tôi. Bạn bè của cô ấy đăng ảnh cưới, người đàn ông ở góc ảnh trông rất nổi bật. Vậy… tôi chỉ là người thứ ba?

Cặp Đôi Phòng Trọ

Cặp Đôi Phòng Trọ Tôi và Hứa Trì là cặp đôi sống chung trong phòng trọ. Dạo gần đây anh ấy thường ra khỏi nhà từ sáng sớm, đến khuya mới về, bóng dáng cũng chẳng thấy đâu. Tức giận quá, tôi tát anh một cái. Ngay lập tức, màn hình hiện lên dòng bình luận: 【Nam chính đã chuẩn bị lấy nhẫn cầu hôn trong túi ra rồi, bị nữ phụ tát một cái mà dằn lại.】 【Chỉ cần nữ phụ có thể bao dung và thấu hiểu nam chính thêm chút nữa, thì cả khối gia tài to như núi về sau đã không rơi vào tay nữ chính.】 【Một cái tát, tát bay luôn lòng tự trọng cuối cùng của nam chính, hai người từ đó chia đôi ngả…】 Tôi nhắm mắt lại, rồi giơ tay — thêm một cái tát nữa. “Trong túi anh đang giấu cái gì?”

Vở Kịch Cuối Cùng

Vở Kịch Cuối Cùng Tôi kết thúc chuyến du lịch sớm để về nhà. Phát hiện mọi thứ trong nhà, cả ở công ty, đều đã thay đổi. Bộ đồ ngủ bằng vải bông mỏng mà tôi từng mua cho Kỷ Thì đã bị thay bằng đồ vải lanh thô. Trà trong phòng làm việc cũng bị đổi thành cà phê. Cô thư ký nhỏ – kẻ làm ra tất cả những chuyện này – đang nhìn tôi đầy thách thức: “Xin lỗi chị Linh nhé, tổng giám đốc Kỷ nói rồi, cái cũ không đi, cái mới sao đến.” Tôi thở dài một tiếng gần như không nghe thấy. Thực ra, cô ta rồi cũng sẽ thành “cái cũ” thôi. Bởi vì đây đâu phải lần đầu Kỷ Thì ngoại tình. Anh ta coi đám người đó là bạn giường, bạn ăn uống, bạn thể thao… Tôi nhẫn nhịn là vì khối tài sản trong hôn nhân. Chứ còn mấy cô kia, không hiểu là đang mơ tưởng điều gì?

Muôn Kiếp Vẫn Cần Có Em

Muôn Kiếp Vẫn Cần Có Em Khi chúng tôi yêu nhau nhất, Hứa Thụ Bạch đã nói với anh em của mình rằng nếu cô dâu tương lai của anh không phải là tôi, thì họ nhất định không được đến dự đám cưới của anh. Sau đó, Hứa Thụ Bạch kết hôn, cô dâu không phải là tôi. Anh em của anh ta quả thực không đến tham dự đám cưới đó. Đám cưới kết thúc, Hứa Thụ Bạch chất vấn họ. Người đàn ông từ trước đến nay vẫn không ưa tôi đã đấm thẳng vào mặt anh ta, đôi mắt đỏ ngầu. “Hứa Thụ Bạch, kẻ phụ bạc người chân thành là đáng chết nhất.” “Nhưng tại sao người chết lại là Nam Dương.”

MẬT NGỌT

Chủ tịch Tập đoàn Lục Thị, Lục Yến Châu, đã đăng tải một bức ảnh chụp viên kim cương hồng khổng lồ kèm dòng trạng thái: “Đi thăm bà xã.”Vài giờ sau, nữ diễn viên nổi tiếng đăng tải hình ảnh hai ly rượu vang, khoe chiếc nhẫn có viên kim cương hồng lớn trên ngón áp út và kèm dòng trạng thái: “Cảm ơn vì đã đến thăm, chỉ nhấm nháp chút thôi.”Cả mạng xã hội bùng nổ, mọi người đều kinh ngạc khi biết cặp đôi được ghép đôi kia thực ra là vợ chồng thật.Tôi ngơ ngác nhìn Lục Yến Châu đang nấu cháo cho tôi sau khi “hành sự”: “Anh còn có vợ khác bên ngoài à?”Nghe vậy, Lục Yến Châu sợ hãi: “Vợ ơi, đừng nói bậy, tội đa thê là phạm pháp đấy!”

Ngoại Tình Thì Cho Cút

Ngoại Tình Thì Cho Cút Tôi cứ ngỡ mình là người chiến thắng trong cuộc đời này. Từ nhỏ đã được cả nhà cưng chiều, cho dù là hôn nhân sắp đặt thì cũng gả vào nhà giàu có tiếng trong giới ở Bắc Kinh, là con dâu lớn của nhà họ Dư. Con trai lanh lợi, ba mẹ chồng hiền hòa. Trong các buổi tụ họp của giới nhà giàu, tôi luôn là người khiến người khác phải ghen tị. Vậy mà hôm nay, lại nhận được ảnh do con nhỏ kình địch Giang Duyệt gửi đến. “Ha ha ha, cô bị cắm sừng mà còn không biết à? Tới đây, tôi gửi thêm cho vài tấm nữa. Đàn ông chẳng có thằng nào ra hồn. Con trai cũng thế! Độc thân vui hơn nhiều nhé! Đúng là mong chờ ngày cô quay về hội độc thân đấy!”

Tôi Giả Vờ Thất Nghiệp Sau Khi Nhận 5 Triệu Tiền Thưởng

Tôi Giả Vờ Thất Nghiệp Sau Khi Nhận 5 Triệu Tiền Thưởng Cuối năm, tôi chốt được một hợp đồng lớn, được chia hoa hồng năm triệu. Công ty thưởng cho tôi – người đang mang thai tám tháng – được nghỉ thai sản sớm. Mẹ chồng hỏi sao tôi không đi làm, tôi nằm trên ghế sofa cười đùa nói: “Công ty làm ăn kém quá nên đuổi việc con rồi.” “Chắc từ giờ chỉ có thể ở nhà chăm chồng dạy con thôi.” Không ngờ mẹ chồng lập tức vung tay đánh mạnh vào hông tôi: “Vậy còn không lăn dậy mà giặt giũ nấu cơm hả?” “Mới mang cái thai con gái mà đã định nằm ở nhà ăn bám rồi sao?!” Đúng lúc đó, chồng tôi về đến, kéo mẹ chồng vào phòng em bé nói chuyện. Tôi – đầy ấm ức – mở camera giám sát mà họ chưa biết có, định xem chồng rốt cuộc đứng về phía ai. Nào ngờ, tôi lại phát hiện ra hết bí mật lạnh người này đến bí mật lạnh người khác…

Ông Chồng Nghiện Vợ Nhưng Hay Mặc Cảm

Ông Chồng Nghiện Vợ Nhưng Hay Mặc Cảm Thay chị gái gả cho đại lão giới quyền quý Bắc Kinh đã nửa năm, anh ấy vẫn luôn cự tuyệt thân mật với tôi. Dần dần, tôi cũng thấy nản lòng, bắt đầu nghĩ đến chuyện ly hôn. Thế nhưng một lần tình cờ, tôi nghe được cuộc nói chuyện giữa anh và đám bạn: “Có người ấy à, rõ ràng ham muốn cao đến mức phát rồ, nhưng lại sợ dọa vợ nên cứ cố nhịn mãi, ai thì tôi không nói.” “Phụ nữ mà, khó cưỡng lại được cám dỗ lắm đấy. Cứ như vậy, đến lúc vợ chạy theo người khác thì có khóc cũng muộn rồi.” Người bị châm chọc chỉ bình thản nhấp một ngụm rượu: “Những gì tôi không thể cho cô ấy, nếu người khác có thể cho, thì tôi cũng chấp nhận. Chỉ cần sau khi cô ấy chơi chán rồi, vẫn chịu quay về là được.” Lũ bạn cười rộ lên: “Đừng bày ra vẻ độ lượng thế, có bản lĩnh thì đừng dùng tài khoản phụ đi đăng mấy bài sướt mướt nữa.” Tôi như có linh cảm, vội vàng mở tài khoản phụ của Tần Tư Duệ. Ngay đầu trang là một bài đăng được ghim: 【Cuối cùng cũng kết hôn với người mình thầm yêu, nhưng tôi bị ‘nghiện’, phải làm sao để mang lại trải nghiệm tốt cho cô ấy mà không khiến cô ấy hoảng sợ?】