Hiện đại
Người Được Chọn Thay Thế Anh trai tôi mua được một món đồ cổ bằng đồng thanh ở chợ đen. Khi đổ đầy nước vào, món đồ này có thể trò chuyện với người từ thời cổ đại. Anh dùng lời ngon tiếng ngọt, để dụ dỗ một tiểu thư thế gia xuyên không đến đây. Cô gái ấy không chỉ dịu dàng hiền thục mà còn vô cùng hào phóng, khéo léo. Anh trai tôi cảm thấy rất hài lòng, khoe khoang khắp nơi rằng anh không cần sính lễ mà vẫn có thể lấy được vợ. Sau đó, anh lại muốn giở trò cũ, học theo người xưa để cưới thêm ba vợ bốn nàng hầu. Tôi khuyên anh nên cẩn thận khi sử dụng món đồ đồng này. Nhưng anh cho rằng tôi nhỏ mọn, đố kỵ vì anh sở hữu bảo vật. Thậm chí, anh sợ tôi phá hỏng chuyện tốt và tiết lộ bí mật, nên đã hợp sức với mẹ đẩy tôi ngã từ cửa sổ xuống. Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đã được trọng sinh.
Đừng Tùy Tiện Nhặt Đồ Đồ đạc không thể tùy tiện nhặt. Bất kể là đắt hay rẻ. Bởi vì… ai mà biết được, nó có phải là thứ bị lột ra từ xác chết hay không!
Chờ Đến Khi Gặp Được Em Ông xã ảnh đế ẩn hôn ba năm đột nhiên có thuật đọc tâm, nhưng tôi lại không biết chuyện này. Vì để tác hợp cho anh và ánh trăng sáng ở bên nhau, tôi còn không ngừng cố gắng sắm vai nữ phụ độc ác. “Em có chết cũng không ly hôn, đời này hai người đừng hòng quay lại với nhau!” Trong lòng lại mắng: [Tên chó cặn bã, mối tình đầu của anh sắp bị tôi hành hạ chết rồi, anh còn không mau ký vào giấy ly hôn đi, bà đây vẫn đang đợi đóng máy xong sẽ cầm 10 tỷ bồi thường đi nuôi người mẫu nam nữa.] Không ngờ ảnh đế không chỉ không ly hôn mà còn nhất quyết kéo tôi đi công khai cho bằng được.
Bụi Trần Lắng Đọng Vị hôn phu của tôi cầu hôn chị gái tôi. Mọi người đều nghĩ tôi sẽ làm loạn. Ngay cả chị ấy cũng khuyên tôi nên nhường chị em một chút. Nhưng không ai ngờ, tôi bình thản chúc phúc cho họ. Thậm chí còn công bố hôn sự giữa tôi và thái tử giới hào môn, Thẩm Vọng. Xin lỗi nhé. Từ giờ, tôi không diễn phim ngược tâm nữa, mà đổi sang kịch bản nữ chính sảng văn.
Mùa Tuyết Năm năm trước, tôi mang thai đứa con của Phó Diên Lễ. Dựa vào đứa trẻ ấy, tôi gả vào Phó gia, trở thành vợ hợp pháp của anh ta. Nhưng suốt năm năm qua, Phó Diên Lễ đối với mẹ con tôi chỉ toàn lạnh nhạt và xa cách. Ba ngày trước, tôi và đứa con của anh gặp t//ai n.ạ n xe. Con tôi qua đời. Còn anh thì cùng Bạch Nguyệt Quang là Lương Bình Sương, bay sang Tây Lệ, tay trong tay thực hiện tâm nguyện thời niên thiếu. Đến ngày thứ 3 sau cái ch .t của Tiểu Trì, Phó Diên Lễ vẫn chưa quay về.
Xoá Tan Băng Tuyết Thế giới yên lặng đến kỳ lạ. Không tiếng xe cộ, không tiếng điện cao thế rè rè, không tiếng người gọi nhau trên phố, không có cả tiếng động của thực vật. Gió cũng không thổi qua nơi đây, chỉ có một thứ tĩnh lặng bao trùm như tấm chăn khổng lồ, nặng nề đè nén lên mọi giác quan. Mỗi khi bước ra đường, tôi luôn có cảm giác như đang đi vào một không gian hai chiều. Những tòa nhà, những hàng cây khô khốc phủ đầy màu trắng như những hình vẽ nguệch ngoạc trên nền giấy cũ. Mọi thứ thiếu sức sống, thiếu chiều sâu, như thể cả thế giới đã bị ai đó tước mất trái tim.
Tu Hú Vọng Tưởng Chiếm Tổ Chim Khách Con gái của bảo mẫu muốn lên thành phố học đại học, dù có ký túc xá nhưng lại nhất quyết đòi ở nhờ nhà tôi. Tôi không đồng ý, vậy mà cô ta lại quỳ xuống cầu xin, khiến chồng tôi hiểu lầm rằng tôi đang bắt nạt người yếu thế. Sau khi cô ta dọn vào ở, thì tự ý đụng chạm, lựa chọn quần áo và trang sức cao cấp của tôi. Tôi tức giận báo cảnh sát, chồng tôi lại trách móc rằng tôi cố tình gây khó dễ. Thật ra, tôi hiểu rất rõ. Mọi hành động của con gái bảo mẫu chỉ là để quyến rũ chồng tôi, từ đó chiếm đoạt tài sản của tôi. Đúng là một kế hoạch không cần tốn sức mà vẫn đạt được mục đích, giống như chim khách bị tu hú chiếm tổ.
Ngỗng Se Duyên Mười năm đèn sách ai , một ngày rượt ngỗng khắp trường ai cũng biết. Trên confession của trường, ai đó đã dán bức ảnh mặt mày dữ tợn đang rượt theo đít một con ngỗng. Chủ nhân bé ngỗng giận dữ: “Đứa nào, là đứa nào rượt con trai làm nó sợ tới mức đẻ thì thôi, đã thế còn—” “Nhổ trụi lông đít của nó là ý gì hả!???” Tôi đáp : “Nó cắn nát bài thi cuối kỳ của , rượt nó để nhổ lông thì chẳng lẽ rượt để nhổ ?” Chủ nhân con ngỗng im lặng một lúc, : “… Cũng là .”
Phu Nhân Phản Kích Trong giới ai cũng biết, từ nhỏ tôi đã thèm khát Cố Bùi Tư. Anh học gì, tôi học nấy. Anh học 8 thứ tiếng, tôi cũng học 8 thứ tiếng. Anh học tài chính, tôi cũng học tài chính. Dù sao thì hai nhà Cố và Thẩm chắc chắn sẽ liên hôn. Đế chế thương mại rễ sâu gốc vững, thiếu một bên cũng không được. Nào ngờ đến ngày cưới, Cố Bùi Tư trên đường đi đón dâu lại bất ngờ rẽ hướng, bay ra nước ngoài cứu ánh trăng sáng yếu đuối kia. Thanh mai trúc mã, trở thành trò cười lớn nhất. Tôi mặc chiếc váy cưới giá tám chữ số, một mình hoàn thành hôn lễ xa hoa này. Hôm đó tin tức phủ khắp trời đất, tên tôi lần đầu tiên được xếp trước anh ta. Đồ ngốc. Đàn ông hai chân đầy ngoài đường. Đế chế thương mại đã thành hình, chỉ có một cái, không có người thay thế. Tôi không chỉ thèm thân thể anh ta, tôi còn thèm cả tiền của anh ta.
Bão Tuyết Đã Đến Năm thứ ba thầm yêu Chu Kinh Hòa, tôi kết hôn với anh. Một năm sau, tại khu trượt tuyết, tôi và người bạn thân khác giới của anh cùng lúc gặp nạn. Chu Kinh Hòa lao tới, bảo vệ cô bạn ấy ngã lăn ra tuyết. Khoảnh khắc thân thể va xuống mặt đất lạnh giá, tôi bỗng thấy… chẳng còn gì đáng giá nữa. Mà những thứ đã vô nghĩa, thì chỉ có thể vứt bỏ thôi.
Bị Ép Làm Tổng Tài Tôi và anh em tốt cùng xuyên vào một bộ đam mỹ. Hắn trở thành tra công của một em thụ hiền lành như vợ hiền, còn tôi thì trở thành kim chủ của một sinh viên nghèo. Cả hai đứa mạnh mẽ nhịn nhục diễn theo cốt truyện, cưa đổ thụ chính rồi tra tấn cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng sau lưng thì ngày nào cũng đốt nhang bái Phật, chỉ mong đối phương bớt hận mình một chút. Theo nguyên tác, những tra nam bị thụ chính hận thấu xương cuối cùng sẽ bị công chính chủ điên cuồng trả thù, kết cục không ngoài cái chớt. Nhìn thời điểm sắp đến cao trào, tôi và anh em tốt quyết đoán giả chết chạy trốn. “Đêm nay cày game thâu đêm không?” “Cày cái đầu cậu ấy, cuối cùng cũng có thể thoải mái chơi game rồi!” Hai tháng sau, khi đang chiến game điên cuồng trong một quán net thị trấn, cả hai chúng tôi bị tóm gọn. “Anh bảo là anh thích người hiền lành, tôi đã giả vờ làm vợ hiền suốt nửa năm, vậy mà anh chạy mất?” Anh em tốt: “……” “Tôi làm kim chủ chơi với cậu lâu vậy, bảo bối, cậu thực sự nghĩ tôi là sinh viên nghèo à?” Tôi: “……” “Tại sao thụ chính lại không hề đúng với tính cách trong truyện?” Hệ thống: “Có khi nào, người các cậu tán lại là công chính không?”
Nữ Phụ Bị Ép Phải Độc Ác Tôi bất cẩn bắt cóc kẻ ác thì phải làm sao bây giờ? Trong khoảnh khắc sinh tử, tôi lặng lẽ đặt câu hỏi trên diễn đàn. Cư dân mạng: “Hôn đi, trước khi chết cũng phải nhục mạ anh ta chút.” Sau khi hôn xong tôi đã chết, … Kẻ ác giết người không chớp mắt lại lên án: “Cô thật biết chơi, ban nãy chính là nụ hôn đầu của tôi.”
Trả Thù Đêm Giao Thừa “Chúc cả nhà năm mới vui vẻ!” Tôi nở một nụ cười chuyên nghiệp đúng kiểu hậu bối, trơ mắt nhìn nụ cười trên khuôn mặt “người thân yêu quý” đông cứng lại, sau đó méo xệch đi. “A! Ma kìa!” Người phản ứng đầu tiên là chị họ của tôi. Cũng không trách chị ta sợ, năm xưa chị ta đã lừa không ít tiền của tôi mà. Nhưng chị ta nói đúng một nửa, tôi thực sự từng là một con ma.
Hợp Tác Với Virus Tôi bị nhiễm virus nằm trên giường không dậy nổi, bạn trai lại bận rộn ve vãn thanh mai trúc mã của hắn ta. Trong lúc bất lực nhất, tôi nghe thấy tiếng virus nói chuyện: [Hợp tác với tôi đi. Tôi sẽ giúp cô hạ độc đôi cẩu nam nữ đó.] Tôi: “… Có chuyện tốt thế à?”
Như Ý Bắt Chồn Tinh Phần 1: Như Ý bắt chuột quỷ Phần 2: Như Ý bắt Yêu Hồ Phần 3: Như Ý bắt Lợn Yêu Phần 4: Như Ý bắt Chồn Tinh Phần 5: Như Ý bắt Cốt Yêu Bạn cùng phòng của tôi là một cô dâu chuyên nghiệp. Cô ấy nói rằng gần đây đã nhận được một hợp đồng lớn, khách hàng rất hào phóng. Tôi nhìn số tiền thù lao được gói trong giấy đỏ và khuyên cô ấy nên từ bỏ công việc này. Nhưng vào ngày diễn ra sự kiện, bạn cùng phòng vẫn lén lút đi. Và rồi cô ấy không quay trở lại. Cô ấy không biết rằng những người tổ chức sự kiện này, đều không phải là con người.
Trước khi gặp Giang Lộ, tôi không biết có một từ gọi là “nữ hán trà xanh”.Giang Lộ, giới tính nữ, là bạn thân của bạn trai tôi, Trần Vi.Tôi đã nghe Trần Vi nhắc rằng, họ đã quen nhau hơn mười năm rồi.Lúc đó, tôi ngây thơ nghĩ rằng, bạn thân con gái của bạn trai tôi hẳn là người phóng khoáng, và có thể trở thành bạn của tôi. Cho đến khi lần đầu gặp mặt, Giang Lộ không ngần ngại đặt chân lên người Trần Vi.“Đi bộ tới đây mỏi chân quá, mau bóp chân cho đại ca.”Nói xong, cô ấy mới nhìn tôi từ đầu đến chân rồi cười nhẹ:“Cậu là bạn gái của Trần Vi à? Chị đây với cậu ấy quen lâu rồi, cậu không phiền chứ?”Tôi chưa kịp nói gì thì Trần Vi đã nhanh chóng đáp: “Cô ấy không phiền đâu.”Giọng anh ta nhẹ nhàng như thể đã chắc chắn rằng tôi sẽ không phản ứng gì.
Áo Cưới Máu Ba năm rồi, tôi luôn mơ thấy một người phụ nữ. Trong giấc mơ, tôi đẩy cô ấy, nhẹ nhàng đu đưa trên chiếc xích đu, dây xích phát ra những tiếng kẽo kẹt nhẹ. Tôi có thể nghe thấy tiếng cười trong trẻo như chuông bạc của cô ấy, và mùi hương theo làn gió thoảng qua khi mái tóc đen dài của cô bay lên, mùi hương giống như hoa hạnh, thật dễ chịu. Cô ấy rất thích vuốt ve làn da tôi, đôi bàn tay mềm mại ấy luôn đầy tình cảm, nhẹ nhàng vuốt ve cổ tôi, mang lại cảm giác run rẩy trên da thịt, tôi mê mẩn sự mới mẻ và kích thích ấy. Nhưng tiếc thay, tôi vẫn không thể nhìn rõ gương mặt cô ấy, chỉ nhớ có một vết bớt đỏ như máu ở phía sau vai cô. Mỗi lần thức dậy, tình yêu dành cho cô ấy lại càng sâu đậm hơn, tôi tin chắc rằng cô ấy chính là người tình định mệnh của tôi. Và cuối cùng, chúng tôi cũng sẽ gặp nhau, ngày đó, như tôi mong muốn, sẽ đến rất nhanh… Bạn đã từng đu đưa trên xích đu chưa? Cái “xích đu” mà cả đời chỉ có thể đu một lần…
Tượng Năm Đầu Tôi mở tiệm xăm đã bảy tám năm, đã xăm hơn mười ngàn người, nhưng chưa từng thấy một hình xăm nào như thế này. Một bức tượng thần kỳ dị với năm cái đầu phải được xăm lên bụng dưới của một cô gái, mà người bỏ tiền ra cho tôi xăm lại là một vị Thái tử gia ở Bắc Kinh. “Hình vẽ và nguyên liệu đều dùng của tôi, anh chỉ cần thể hiện tay nghề của mình.” Gã đặt tấm séc năm vạn trước mặt tôi. Tôi không kìm được mà lộ vẻ vui mừng, vội vàng gật đầu: “Ngài yên tâm, tôi đảm bảo không sai một nét.” “Xong việc còn có thêm năm vạn nữa. Đừng hỏi nhiều, nhớ kỹ… giữ mồm giữ miệng, mạng mới dài lâu.” Bàn tay trắng nõn của gã vỗ nhẹ lên tay tôi đang nắm tấm séc. Tôi sững người, cố gượng cười, ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh mắt ôn hòa như gió xuân của gã, nhưng ẩn sâu bên trong lại là sát khí lạnh lẽo như mùa đông.
Nữ Đế Góa Chồng Ngày kết hôn của tôi và bạn trai, chúng tôi bất ngờ xuyên không. Hắn là thái tử, còn tôi là thái tử phi. Hệ thống hứa rằng nếu chúng tôi không thay lòng đổi dạ, hoàn thành cốt truyện, chúng tôi có thể trở về. Nhưng đến ngày đăng cơ, hắn tưởng chừng như biến thành người khác: “Trẫm là hoàng đế, lấy thêm vài người phụ nữ thì có gì sai?” “Ngươi tưởng trẫm thật sự muốn trở về sao?” “Còn ngươi, đã không thể giữ lại.” Tôi nhìn bạn trai nhập vai quá sâu, khóe môi khẽ nhếch lên: “Hệ thống, đổi sang kịch bản Nữ Đế góa chồng đi.”
Không Là Nữ Phụ Tôi trở thành nữ phụ pháo hôi trong tiểu thuyết, vì bảo vệ nữ chính mà suýt bị xâm hại, vừa bước vào lớp đã bị mọi người bịa đặt trước mặt: “Bạch Á sao, đừng nhìn vẻ ngoài thanh cao của cô ta, thực ra sau lưng đối mặt với con trai thì dâm lắm!” “Các cậu không biết đâu, ba ngày trước, tôi tận mắt nhìn thấy cô ta đi theo một người đàn ông vào ngõ nhỏ trước trường học…” Mặt đối phương đầy vẻ đê tiện, trong lớp nói năng vô sỉ, nhất thời khiến cả lớp cười ồ lên. Nữ chính bạch liên hoa đứng một bên, vẻ mặt lo lắng muốn thay tôi giải thích nhưng lại chậm chạp không chịu giúp tôi nói ra sự thật lúc đầu. Nam chính thanh mai trúc mã với tôi từ nhỏ, vì muốn bảo vệ danh tiếng của bạch liên hoa, cũng lựa chọn lạnh lùng đứng nhìn trước cảnh người nọ vu oan giá hoạ cho tôi. Còn tôi không vội không vàng, nắm chặt chiếc điện thoại đã mở sẵn chế độ ghi âm trong tay, nhanh chân đi đến trước mặt hắn ta, chỉ vào hắn ta lớn tiếng nói: “Vương Việt, chẳng phải mấy ngày trước cậu tỏ tình với tôi bị từ chối sao? Nhục đến nỗi phải ở trước mặt nhiều bạn học như vậy bịa đặt vu khống tôi để trả thù sao?”