Hiện đại
Cốt truyện tiến đến đoạn nam chính rơi xuống biển, cả tôi và thiên kim thật đều chẳng buồn động lòng.Tôi đang thắc mắc thì cô ấy thăm dò hỏi: “Cô cũng trọng sinh à?”Tôi lập tức hiểu ra, mỉm cười: “Không, tôi là người xuyên sách.”Cô ấy trọng sinh, còn tôi thì xuyên sách.Tránh xa tên nam chính cặn bã đó, cả hai chúng tôi đều sẽ có một tương lai xán lạn và rực rỡ.
Sau 5 năm kết hôn, chồng tôi ngày càng lạnh nhạt với tôi.Chỉ sau một đêm, anh ấy như biến thành một người khác.Không còn ôm, cũng chẳng còn hôn, thậm chí còn bắt đầu ngủ riêng phòng.Anh ấy lạnh lùng với tôi như thể tôi là người xa lạ.Đúng là đàn ông, luôn chỉ thích những điều mới mẻ.Thời gian trôi qua, cuối cùng cũng chán ngấy.Tôi không thể chịu đựng sự lạnh nhạt của anh ấy thêm nữa, ném thẳng giấy ly hôn trước mặt anh.“Ký đi.”Không ngờ anh lập tức đỏ hoe mắt, như thể chịu uất ức lớn lao lắm.“Cuối cùng em cũng không diễn nổi nữa rồi đúng không?”Tôi: ?
Học Bá Gọi Tôi Là Mẹ Kế Sau kỳ thi đại học, nam sinh giỏi nhất lớp trở thành thủ khoa toàn tỉnh. Trong buổi phỏng vấn, cậu ta bất ngờ quỳ rạp xuống trước mặt tôi. “Cô giáo, cảm ơn cô đã tận tình dạy dỗ em suốt thời gian qua. Nhưng… cô có thể trả lại ba cho em được không? Mẹ em đã 3 năm không gặp ông ấy rồi, xin cô đừng chia rẽ họ nữa…” Tôi lập tức trở thành mục tiêu công kích của dư luận. Bị đào bới đời tư, bị chửi rủa, bị điều tra, bị đuổi việc. Tôi muốn tìm chồng để hỏi rõ đầu đuôi sự việc, nhưng chưa kịp nói gì đã bị một đám người quá khích vây quanh. Một quả trứng thối bay thẳng vào trán tôi. Đến khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay ngược thời gian. Lúc này, cậu học sinh ấy vẫn chưa chuyển vào lớp tôi.
Hồi Sinh Giữa Gấm Hoa Trọng sinh về năm 1970, lần này tôi chọn lấy người đồ tể mà mẹ giới thiệu, từ chối anh bạn thanh mai trúc mã làm giáo viên ở nhà bên. Tôi không còn bỏ lỡ cơ hội vào nhà máy dệt, không còn phải sống cả đời chăm sóc mẹ chồng nằm liệt giường, quanh quẩn trong bếp núc cơm áo gạo tiền. Tôi sẽ không còn bị chồng cằn nhằn vì đi chợ lỡ tiêu hơn hai hào, mua hai quả quýt chua. “Suốt ngày chỉ biết hoang phí!” Tôi cũng sẽ không còn bị lũ trẻ trách móc chỉ vì muốn ra ngoài xả hơi vài hôm. “Mẹ đi rồi ai trông tụi con?” Ở kiếp này, tôi đi từ một nữ công nhân bình thường, trở thành tổ trưởng, rồi làm tới nữ xưởng trưởng đầu tiên trong lịch sử nhà máy. Tôi không còn chỉ là “vợ của ai”, “mẹ của ai”, mà là chính tôi – là tôi, một con người độc lập. Tôi có sự nghiệp vững chắc, gia đình hạnh phúc. Tôi trở thành vết chu sa trong tim người năm xưa tôi từng yêu. Còn trúc mã đời trước của tôi, người luôn coi tôi là lựa chọn dự phòng thì sao? Cô bạch nguyệt quang mà anh ta theo đuổi cuối cùng lại trở thành người phụ nữ già nua hơn tuổi vì chăm sóc mẹ chồng tai quái, không có công việc, bị chồng xem là “người ăn không ngồi rồi”. Nữ thần của năm xưa, hoa khôi lớp học cuối cùng cũng chỉ là hạt cơm dính trên cổ áo đàn ông. Tôi kéo cô vợ của trúc mã vào lớp đào tạo lại cho phụ nữ tại nhà máy, để cô ấy một hoa khôi từng bị lãng quên, lại một lần nữa tỏa sáng rực rỡ.
Hồ Sơ Giám Sát Của Thiếu Phu Nhân Tôi là một người cuồng theo dõi, vừa mới ra khỏi bệnh viện tâm thần. Đang buồn rầu vì không tìm được việc làm, lúc nghèo rớt mùng tơi nhất, lão gia nhà họ Cố đồng ý cho tôi một tháng mười vạn, để tôi giám thị cháu trai của ông. Thế là, tôi lắc mình biến hóa, trở thành phu nhân của Cố thiếu gia.
Lần Này, Tôi Không Làm Mẹ Kế Nữa Tôi kết hôn với Thẩm Bùi suốt 30 năm. Nuôi nấng hai đứa con riêng của anh ấy, chăm lo cha mẹ chồng. Vì điều đó, thậm chí tôi chưa từng sinh lấy một đứa con cho riêng mình. Cuối cùng, năm 55 tuổi, vì lao lực mà mắc u.n/g th/ư dạ dày. Ngoài phòng bệnh, con riêng của chồng lại cãi nhau với người nhà tôi vì chuyện hậu sự. Chúng không muốn sau này tôi được chôn cùng Thẩm Bùi. “Theo quy củ ngày xưa, dì Tống chỉ là vợ kế, là thiếp.” “Thiếp thì sao được vào từ đường tổ tiên? Sau này bố tôi dĩ nhiên phải hợp táng với mẹ tôi.” Thẩm Bùi cúi đầu không nói, cuối cùng chỉ thở dài một hơi: “Chuyện này, ba nghe theo các con.” Tôi nhắm mắt lại, không cam lòng. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về năm 22 tuổi. Lúc đó là năm thứ hai sau khi tôi lấy Thẩm Bùi. Ngoài cửa, cả nhà đang đợi tôi dậy để hầu hạ. Còn tôi thì chỉ lặng lẽ đưa ra tờ đơn ly hôn: “Thẩm Bùi, chúng ta ly hôn đi.” Khoảnh khắc ấy, vành mắt anh đỏ bừng: “Chỉ là một phần mộ thôi mà, có gì quan trọng đâu.” “Kiếp trước, người anh yêu từ đầu đến cuối chỉ có mình em.”
Nuôi Nhầm Một Kẻ Vong Ân Tôi đã nhận nuôi một đứa bé bị bỏ rơi, vất vả nuôi dưỡng đến khi con bé trở thành sinh viên của một trường đại học danh tiếng. Vậy mà, cha mẹ ruột của con bé đột nhiên xuất hiện đòi nhận lại con. Ngôi nhà và chiếc xe mà tôi chuẩn bị cho nó, nó liền sang tên nhà và xe cho em trai của nó, còn tiền dưỡng già của tôi thì bị nó lấy đưa cho em trai nó làm sính lễ cưới vợ. Tôi hỏi nó lý do tại sao lại làm như vậy, nó khóc và nói: “Hai người không phải là cha mẹ ruột của con, thì làm sao mà hiểu được tình cảm máu mủ ruột thịt.” Sau khi sống lại, tôi quay về thời điểm cha mẹ ruột của nó đến nhận con. Lần này, tôi chọn cách hoàn thành tâm nguyện hiếu thuận của nó. Tôi đã nhận nuôi một đứa bé bị bỏ rơi, vất vả nuôi dưỡng đến khi con bé trở thành sinh viên của một trường đại học danh tiếng. Vậy mà, cha mẹ ruột của con bé đột nhiên xuất hiện đòi nhận lại con. Ngôi nhà và chiếc xe mà tôi chuẩn bị cho nó, nó liền sang tên nhà và xe cho em trai của nó, còn tiền dưỡng già của tôi thì bị nó lấy đưa cho em trai nó làm sính lễ cưới vợ. Tôi hỏi nó lý do tại sao lại làm như vậy, nó khóc và nói: “Hai người không phải là cha mẹ ruột của con, thì làm sao mà hiểu được tình cảm máu mủ ruột thịt.”
Bảo Bối Bốn Chân Của Mẹ
Bảo Mẫu Nhà Con Dâu Tôi Rất Kỳ Lạ Bảo mẫu nhà con dâu rất kỳ lạ. Rửa rau phải dùng nước Evian (nước khoáng từ núi Alpas), lau bàn phải dùng khăn ướt cho em bé, bật điều hòa thì mở toang cửa sổ, đi tắm phải mất hai giờ đồng hồ. Con dâu cứ hễ mở miệng nhắc nhở hai câu bảo mẫu lại nói giọng quái gở. “Nếu nghèo thì thuê bảo mẫu làm cái gì? Bảo mẫu đẳng cấp như tôi làm việc thế này đấy. Không chịu được thì thuê cái loại rẻ nhất ấy.” Con trai tôi đi làm vội vàng trở về, cũng chỉ biết bảo con dâu chịu một chút. Nhìn hóa đơn tiền điện nước cứ tăng vọt mà con dâu gửi tôi hoàn toàn không nhịn được nữa. Tôi thu dọn quần áo tới nhà con trai ở. Thằng con trai ngu xuẩn, con dâu da mặt mỏng chứ bà già này không phải loại dễ chọc.
Mười Ngày Nữa Em Sẽ Quên Anh Mẹ, chú Đoạn, hồ sơ du học của con được duyệt rồi. Con quyết định sẽ ra nước ngoài.”Trong phòng khách yên ắng, giọng nói của Hướng Vân Lộc vang lên nhẹ nhàng như giọt nước rơi xuống mặt hồ, gợn sóng rất khẽ.Mẹ Hướng ngồi đối diện trên ghế sofa, nghe vậy thì mừng rỡ không thôi:“Nhanh vậy sao? Khi nào con đi?”“Mười ngày nữa.”Bà Hướng không ngờ lại gấp đến thế. Vừa xúc động, khóe mắt bà lại ánh lên vẻ không nỡ:“Vậy để mẹ giúp con thu dọn hành lý ngay bây giờ. Lần đầu con đi xa, lại là ra nước ngoài, mẹ thật sự không yên tâm. Mẹ đã liên hệ với một người bạn cũ, con trai bác ấy cũng đang học ở London. Nếu có chuyện gì thì con cứ tìm cậu ấy, không cần ngại. Mà con với cậu ấy từng được hai bên gia đình định sẵn hôn ước từ nhỏ đấy, nếu hợp thì làm bạn trai bạn gái, không thì làm bạn cũng được.”Hướng Vân Lộc khẽ gật đầu:“Dạ, mẹ.”Nghe con trả lời như thế, mẹ Hướng thoáng ngỡ ngàng:“Vân Lộc, con đồng ý rồi sao? Vậy là con và bạn trai trước kia… chia tay rồi à?”Cô lập tức im lặng.Ba Đoạn như bừng tỉnh ra điều gì đó, đập mạnh tay xuống bàn:“Nó không chịu về gặp gia đình, rõ ràng là chẳng nghiêm túc gì với con cả. Chia tay là đúng rồi!”“Bạn trai? Bạn trai nào cơ?”Một giọng nói đột ngột phá vỡ không khí trầm lắng trong phòng.
Ba Mùa Xuân Rực Nắng Ba tôi mất tích trên đường đem bán con trâu già duy nhất trong nhà để mua áo ngực cho mẹ kế. Một tháng sau, ông trở về từ dưới vực, mình đầy thương tích. Ông còn nhớ tôi, nhưng lại quên mất người vợ trẻ mà ban đêm không rời nửa bước. Mẹ kế đóng cửa phòng, đòi ông đưa sổ tiết kiệm. Chẳng mấy chốc bà khóc lóc lao ra ngoài, đến cả tiền sính lễ chưa trả cũng không thèm lấy nữa. “Ba mày đúng là thứ không ra gì! Thân tàn ma dại như vậy rồi mà vẫn còn định làm chuyện đó với tao—” Trên áo bà một mảng đỏ loang lổ, nhìn như dính máu, lại giống như thịt vụn. Mẹ kế bỏ đi, người đánh tôi ít đi một, ban đầu tôi còn thấy nhẹ nhõm. Nhưng rồi tôi nhanh chóng phát hiện, ba có gì đó không đúng.
Thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh – Chu Tuần – bị hạ thuốc rồi bị đưa nhầm đến giường tôi.Để tỏ lòng áy náy, tôi để lại… 300 tệ trên đầu giường cho anh ta. Lần tái ngộ, anh ấy đã là cấp trên trực tiếp của tôi.Ánh mắt nhìn tôi như muốn nói điều gì đó, nhưng lại thôi. “Trợ lý Trình, chúng ta… đã từng gặp nhau phải không?” Tôi còn chưa kịp đáp, trước mắt liền hiện ra mấy dòng bình luận bay lơ lửng:【Nữ phụ và nam chính cuối cùng cũng tái ngộ!】【Nữ phụ mau chạy đi! Đợi nam chính phát hiện cô là người đêm đó thì xong đời đấy!】 Tôi: Ủa?
Sếp Tổng Mê Tôi Như Điếu Đổ Lần đầu đi công tác cùng sếp… tôi đã ngủ với anh ta. Sau đó, tôi hoảng hồn đến mức chỉ muốn cắt đứt mọi liên quan: “Cái đó… anh cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tôi không để bụng đâu.” Ai ngờ người đàn ông lúc nào cũng lạnh lùng kiêu ngạo ấy, lại tỏ ra có chút… ủy khuất? Anh nắm lấy cổ tay tôi, giọng trầm khàn: “Ngủ với anh rồi, em còn muốn phủi tay không chịu trách nhiệm à?”
Chim Lượn Giữa Trùng Sơn Mọi người đều nghĩ rằng tôi không thể rời xa Giang Niệm Từ. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã làm “liếm chó” của anh ta suốt ba năm. Cho đến khi Chu Ngọc Sơn trở về. Trong phòng bao, Giang Niệm Từ ôm eo một cô gái, nhắn tin cho tôi: “Đem chiếc váy mới đến đây, cái này bẩn rồi, không dùng được nữa.” Tin nhắn vừa gửi đi, biểu tượng cảm thán to đùng hiện lên, báo hiệu rằng tôi đã chặn anh ta. Anh ta tưởng rằng tôi chỉ đang giận dỗi, cho đến khi nhìn thấy tôi tại buổi tiệc chào đón công tử nhà họ Chu trở về nước. Lúc đó, anh ta mới hiểu rằng bản thân chỉ là kẻ thay thế. Hóa ra, ngọn núi mà tôi luôn nói rằng không thể vượt qua, chính là chỉ về Chu Ngọc Sơn. Hôm đó, anh ta gọi tôi lại. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, đôi mắt anh ta ánh lên vẻ mỉa mai: “Chu Du, cô dám chơi tôi à?”
Tiệm Vàng Mã 5: Lửa Thiêu Đốt Tâm Can Cửa tiệm vàng mã của tôi nằm ở nơi giao thoa giữa âm và dương, chỉ có những hồn ma và người sắp chết mới nhìn thấy được. Một người đàn ông đi ngang qua tiệm, nói rằng hắn yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên. Từ đó, ngày nào hắn cũng đến thăm tiệm. Đêm hôm đó, tôi tiếp một vị khách đặc biệt. Làn da cô ấy như ngọn nến bị đốt chảy, tay ôm một đứa trẻ ma quỷ đang gào thét ghê rợn. Cô ấy kể rằng chồng bạo hành cô, mẹ chồng đổ rượu đầy người cô, bố chồng ném tàn thuốc lên người cô. Cả ba người trong gia đình nhốt cô trong căn phòng, đứng nhìn cô bị thiêu sống. Khi có khách đến, tôi đương nhiên sẽ đáp ứng yêu cầu của họ. Vì vậy, khi người đàn ông kia quay lại tiệm, tôi mỉm cười với hắn. Năm tháng sau, tôi mang bụng bầu, bước chân vào nhà họ Hứa.
Vừa khai giảng năm nhất đại học, tôi quen một anh chàng nghèo rớt mồng tơi trong group tân sinh viên – người có hẳn tám múi bụng săn chắc.Tôi nói nhà mình nghèo đến mức không đủ ăn.Anh ta bảo nhà anh dột nát đến nỗi trời mưa cũng phải bung dù trong nhà.Hai đứa sống tằn tiện, mỗi ngày chỉ ăn cháo trắng.Vì tôi từng nói cháo trắng khiến tôi có cảm giác như được trở về nhà.Không có khổ thì tự tạo ra khổ để cùng nhau chịu đựng!“Núi không còn sườn, đất trời hợp nhất, ta mới dám lìa người!”Trong khi đó, con gái của cô bảo mẫu lại diện đồ hiệu, đeo trang sức của tôi, đi xe sang, sống biệt thự – thành công xây dựng hình tượng “bạch phú mỹ”.Còn tôi, xoay người bước lên chiếc Limousine dài của mình.Lúc này, Sở Từ thức dậy từ chiếc giường 180m trong căn biệt thự xa hoa của anh ấy.…Tại một buổi tiệc thượng lưu đình đám,Tôi khoác lên mình bộ váy cao cấp, bước vào sảnh tiệc sang trọng, bốn mắt chạm nhau với Sở Từ đang đứng trên bục phát biểu
Mùa Tuyết Năm năm trước, tôi mang thai đứa con của Phó Diên Lễ. Dựa vào đứa trẻ ấy, tôi gả vào Phó gia, trở thành vợ hợp pháp của anh ta. Nhưng suốt năm năm qua, Phó Diên Lễ đối với mẹ con tôi chỉ toàn lạnh nhạt và xa cách. Ba ngày trước, tôi và đứa con của anh gặp t//ai n.ạ n xe. Con tôi qua đời. Còn anh thì cùng Bạch Nguyệt Quang là Lương Bình Sương, bay sang Tây Lệ, tay trong tay thực hiện tâm nguyện thời niên thiếu. Đến ngày thứ 3 sau cái ch .t của Tiểu Trì, Phó Diên Lễ vẫn chưa quay về.
Tôi và Chu Từ cũng là một đôi “oan gia ngõ hẹp”.Chúng tôi chửi rủa nhau, đánh nhau, cuối cùng còn thề độc: “Ai không ly hôn thì làm chó.”Trên đường ra tòa, chúng tôi dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất để nguyền rủa đối phương.Thế nhưng khi chiếc xe chở dầu lao tới, anh ta lại đột ngột bẻ lái, dùng chính cơ thể mình để hứng trọn cú va chạm.Anh ta đã giúp tôi sống thêm 0,01 giây.Lần tiếp theo mở mắt ra, tôi đã quay về mùa hè năm lớp 11.Chu Từ cũng đang ôm một bó hoa, hỏi tôi có muốn thử lại không.Giây tiếp theo, anh ta uể oải ngước mắt lên, cả khuôn mặt tràn đầy u ám.Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tôi liền biết — anh ta cũng quay về rồi.
Chuyện Tình Gió Xuân Năm thứ 3 sau khi kết hôn, Diệp Lê trở về. Tối hôm đó, Tống Thừa Chu lần đầu tiên không ăn cơm ở nhà, vớ lấy áo khoác rồi lập tức đến sân bay. Đêm ấy, anh không về. Tôi lần theo danh sách theo dõi trên Weibo của Tống Thừa Chu, tìm được tài khoản của Diệp Lê. Vừa lướt một cái, Diệp Lê đã cập nhật trạng thái: “Cuối cùng cũng về nước rồi, người yêu và bạn bè đều ở bên cạnh.” Trong ảnh, Tống Thừa Chu nghiêng người về phía cô ta, cùng nhìn vào ống kính. Bao quanh hai người là bạn bè của anh. Tôi tắt điện thoại, nhắm mắt lại. Cũng đóng luôn cả trái tim mình.
Chiếc Két Tình Yêu Sau khi ly hôn, tôi bất ngờ nhận được một khoản tiền lớn không rõ nguồn gốc, kèm theo một két sắt chứa đầy ảnh của chính mình. Mặt sau mỗi bức ảnh đều viết một dòng: “Mong Thẩm Từ bình an thuận lợi.” Người ký tên: Phó Vân Xuyên – anh trai của chồng cũ tôi. Không lâu trước đó, anh đã qua đời vì ung thư gan. Khi được sống lại, tôi quay về đúng ngày hai nhà bàn chuyện liên hôn. Một lần nữa được chọn đối tượng kết hôn, tôi không chút do dự, chỉ tay về phía người đàn ông đang lặng lẽ dõi theo mình ở góc phòng: “Tôi chọn anh ấy.”