Hiện đại
Trang betaRa ngoài du lịch, tôi vô tình lạc mất ba mẹ.Trong lúc bối rối, một anh chàng cao 1m88 bất ngờ bế bổng tôi lên cao và hét lớn:“Con nhà ai đây?! Ai để lạc con thế này?!”Tôi: “?”Sau này mới biết, anh ấy là anh trai ruột của bạn thân tôi.
Kết hôn ba tháng, số lần tôi gặp Giang Chu không quá năm lần.Hôm nay, tôi để tờ đơn ly hôn trên bàn, dùng chìa khóa đè lên, rồi quay người rời khỏi nhà anh ấy.Buổi tối, khi tôi đang uống rượu một mình bên đường, anh ấy gọi điện tới.“Trình Miểu, em đang ở đâu?”“Bác sĩ Giang, cảm ơn anh đã từng cứu tôi. Trò chơi đến đây là kết thúc.”Giang Chu, người luôn lịch sự và lạnh nhạt, bất ngờ văng tục:“Ai mẹ nó chơi trò gì với em? Em đang ở đâu? Anh đến đón em về nhà!”Tôi cúp máy, uống cạn ly bia, bóp méo lon bia trong tay đến phát ra tiếng răng rắc.
Tôi Gặp Được Nam Chính Của Đời Mình Sau khi nhiệm vụ công lược Bùi Chấp thất bại. Hệ thống đã ném tôi đến một thế giới khác để tự sinh tự diệt. Ngày rời đi, đứa con trai năm tuổi của tôi nắm tay nữ chính. “Mẹ cuối cùng cũng bị hệ thống trừng phạt rồi, con với bố con đều biết, bà ta mang nhiệm vụ đến gần hai người bọn con, không giống như dì Lạc Lạc, sẽ vô điều kiện yêu con với bố.” Lúc này. Tôi mới biết, Bùi Chấp và con trai đều có thể nghe thấy tiếng lòng của tôi. Đến thế giới khác, tôi không còn người thân. Họ vui mừng vì không còn nghe thấy tiếng lòng phiền phức của tôi nữa. Ba năm sau. Tôi gặp được người thực sự yêu tôi, còn có một đứa con trai đáng yêu. Hệ thống đột nhiên xuất hiện. [Ký chủ, tiếng lòng của cô lại đột nhiên bị lộ, đối tượng công lược ban đầu và con trai cô nghe thấy đã phát điên ngay lập tức!] [Bây giờ đã phá vỡ chiều không gian, xông vào rồi!]
Thoát Khỏi Cốt Truyện Máu Chó Người giàu nhất tìm đến và nói rằng tôi chính là thiên kim tiểu thư thật sự của gia đình ông, yêu cầu tôi quay về thừa kế gia tài nghìn tỷ. Tôi trả lời: “Không, tôi đã thi đỗ công chức, phải ở nơi tận cùng vũ trụ để phục vụ nhân dân.” Người cha tỷ phú vô cùng cảm động, ngay trong đêm đã đăng ký mười công ty tại huyện của tôi, giúp đơn vị tôi hoàn thành vượt mức chỉ tiêu thu hút đầu tư. Lãnh đạo cười tươi không khép miệng được: “Đồng chí Tiểu Phương có triển vọng đấy, cố gắng làm tốt nhé.”
Tôi Không Phải Là Á Quân Một đứa suốt đời chỉ đứng nhì toàn khối như tôi đột nhiên được hệ thống trao cho cơ hội trao đổi một lần duy nhất. Trên màn hình ảo trước mắt tôi, những dòng bình luận cuồn cuộn trôi qua: 【Xong rồi, xong rồi, nữ phụ độc ác lại ghen tỵ với thành tích hạng nhất của nữ chính, chắc chắn sẽ dùng hệ thống để tráo điểm thi đại học của cô ấy!】 【May mà nữ chính có thể nghe được đối thoại giữa nữ phụ và hệ thống, nên mới quyết định bỏ mặc tất cả, tận hưởng thanh xuân, ngày thi thì ngủ từ đầu đến cuối luôn!】 【Nữ phụ có tính toán thế nào cũng vô ích! Cuối cùng chẳng đổi được gì ngoài con số 0! Nữ chính nhà ta thì một phát donate nguyên cái tòa nhà cho Harvard! Đỉnh quá trời luôn!】 Nữ phụ độc ác? Là… tôi sao? Nhưng — Ai nói tôi muốn đổi điểm thi của nữ chính? Thứ tôi muốn đổi, là một thứ còn quý giá hơn nhiều.
Quán bar mới khai trương có sự kiện: uống đủ mười ly rượu là có thể mang về bất kỳ món đồ nào trong quán.Tôi uống liền một hơi mười ly, không chút biểu cảm, rồi kéo luôn anh chàng bartender đẹp trai bên cạnh ra về.Cuối cùng, ông chủ quán bar trung niên vốn đang bình thản cũng thay đổi sắc mặt.“Cô gái! Để con trai tôi xuống ngay!”
Thư Nhã Từ nhỏ, tôi đã được chọn làm con dâu tương lai của nhà họ Bùi. Năm 20 tuổi, tôi gả cho Bùi Túc, một người mắc chứng tự kỷ. Năm năm hôn nhân, Bùi Túc vẫn luôn chán ghét tôi. Không chấp nhận bị tôi chạm vào, càng đừng nói đến chuyện chung giường. Sau đó, anh ấy gặp một cô gái. Trước mặt cô ta, anh thu lại hết thảy sự cáu kỉnh, vụng về mà ngoan ngoãn. Anh viết nhạc tặng cô, cũng chuẩn bị quà cho cô. Ngay cả thư phòng, nơi anh cấm tôi bước vào cũng mở cửa đón cô ấy một cách không giữ lại gì. Tôi biết… Bùi Túc đã có người mình thích. Mà tôi cũng chẳng muốn tiếp tục chăm sóc anh nữa. Vì vậy, tôi tìm đến lão gia nhà họ Bùi, nói rõ: Tôi muốn ly hôn.
Khoảnh khắc thiên kim thật quay về, Cố Tư Niên lấy lại chìa khóa biệt thự của tôi rồi công khai đính hôn với cô ấy.Tôi không tham dự đám cưới, anh ta thản nhiên nói: “Đỡ một khóc hai làm loạn ba đòi tự tử.”Nhưng em gái lại nhất quyết muốn đảm bảo sự an toàn của tôi.Lúc điện thoại kết nối, tiếng khóc của tôi vang vọng lên khắp nơi.“Đừng mà, xin anh tha mạng… hu hu…”Cố Tư Niên tức đỏ mắt, lập tức cho người kiểm tra toàn bộ khách sạn trong thành phố suốt đêm.
Tôi Nổi Tiếng Sau Sự Kiện Huyền Bí Tôi tham gia chương trình thực tế về làng quê. Ngôi làng này ban ngày có người sống, ban đêm bách quỷ dạ hành. Những người tham gia đều có bối cảnh lớn. Do tôi có nhiều anti-fan lại không có bối cảnh, nên trở thành người bị so sánh và bị toàn mạng chỉ trích. Sau đó, phòng của các khách mời khác vào ban đêm thì lúc đèn bật, lúc đồ đạc di chuyển, khiến họ sợ đến mức không dám nhắm mắt. Chỉ có tôi muốn uống nước là có nước, đói thì trong phòng bỗng xuất hiện đồ ăn. Cư dân mạng: [Sau lưng cô ta có ma!]
Tôi Giúp Con Dâu Phản Công Tôi đón con dâu và cháu gái lên thành phố đúng ngày con trai tôi cùng cô thư ký từ chuyến du lịch trở về. Ngay tại ga tàu cao tốc, tôi bắt gặp hai đứa. Con trai tôi lập tức chắn trước mặt thư ký, như thể đang bảo vệ báu vật: “Con sẽ không quay về sống với cái con quê mùa vừa béo vừa xấu đó đâu. Nếu mẹ muốn sống với nó thì tự mà sống!” Chồng tôi ôm lấy vai tôi, im lặng không nói gì, còn tôi thì tức đến mức đầu óc choáng váng. “Được, mẹ sống với nó cũng được. Còn con, mau về dọn đồ rồi cút cho khuất mắt mẹ!”
Tôi Đã Nhập Vào Thằng Con Rể Bạo Lực Con gái đến thăm mộ tôi, trên mặt lại đầy những vết bầm tím do bị đánh. Tôi theo con bé trở về nhà, nào ngờ tận mắt nhìn thấy tên súc sinh kia đang cầm chày cán bột đánh nó. Không chịu nổi nữa, con bé rút d a o đ.â m thẳng vào hắn. Trong cơn hỗn loạn, tôi nhập hồn vào thân thể của hắn ta. Khi hắn tỉnh lại, không chỉ tự khai với cảnh sát rằng mình tự đ â.m chính mình, mà còn ký vào đơn ly hôn trước mặt bao người, tình nguyện ra đi tay trắng.
Chồng Tôi Vẫn Chưa Muốn Siêu Thoát Tôi bị lừa đi trông mộ, một đêm được ba trăm. Bọn họ thì thào nói ngôi mộ đó oán khí ngút trời, mỗi đêm đều phải giết một người để xua bớt oán khí. Tôi ngồi trước mộ thở dài: “Chồng à, đã chết tám trăm năm rồi, sao vẫn chưa buông bỏ được vậy?”
Chiến Lược Theo Đuổi Vợ Của Người Chồng Tuyệt Vọng Năm thứ 6 sau khi kết hôn, người chồng vốn luôn điềm đạm, ít nói của tôi – Ứng Lâm – bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ. Anh bắt đầu dành một tiếng mỗi ngày để chăm chút ngoại hình, hai tiếng để tập gym, ba tiếng chỉ để mang cơm cho tôi, và… quan sát kỹ lưỡng từng chàng trai trẻ lướt ngang qua tôi với ánh mắt cảnh giác. Tôi chẳng hiểu rốt cuộc đã có chuyện gì. Cho đến một ngày, tôi vô tình nhìn thấy nhật ký của anh. 「Hôm nay cô ấy ra ngoài mà không đeo nhẫn cưới. Là vô tình hay cố ý? Không nghĩ ra. Không dám hỏi. Tôi sắp phát điên rồi…」 「Cô ấy lại thả tim cho tên thực tập sinh đó. Cô ấy định gi .t tôi sao? Tất cả là do thằng đàn ông không biết xấu hổ kia…」 「Tôi trong gương đang già đi, mục rữa, xấu xí dần. Không được. Tôi phải hoàn hảo hơn nữa, mới không bị cô ấy bỏ rơi…」 「Thật bất lực… thật tuyệt vọng… tôi lớn hơn cô ấy 5 tuổi. Tôi đã không còn trẻ. Sắc suy tình cạn. Đây chính là kết cục của tôi sao…」
Thẩm Triết gặp tai nạn xe và trở thành một người có chỉ số thông minh như đứa trẻ năm, sáu tuổi.Người trong mộng của anh ta vì vậy mà nhanh chóng hủy hôn.Đúng lúc công ty của bố tôi phá sản, tôi bị đẩy lên xe hoa, buộc kết hôn với anh.
Trong thời gian nghỉ quay phim, tôi bị người đại diện sắp xếp đồ đạc và đưa vào một chương trình tạp kỹ chậm rãi, được gọi một cách hoa mỹ là ” cuối tuần sống chung”. Nói thẳng ra, đó là nhốt một nhóm nghệ sĩ chẳng có điểm chung nào ở cùng một nơi trong một căn biệt thự và phát sóng trực tiếp 24/24, dưới chiêu bài thể hiện khía cạnh chân thực nhất của các ngôi sao.Tôi – Nhiễm Chức – chuyên trị vai phản diện nổi tiếng trong giới giải trí.Cái gọi là “mặt thật” của tôi ấy à? Là muốn lười biếng, muốn hết giờ, muốn cầm tiền rồi đi.Tiếc là đời không như mơ.Trùng hợp làm sao, người yêu cũ từng hẹn hò bí mật ba năm với tôi cũng có mặt.Càng cay hơn, bây giờ anh ta là Ảnh đế quốc dân – Yển Trầm, cúp thưởng nhiều đến phát ngán.
Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn Quý Thính và Đàm Vũ Trình từng ngồi cùng bàn suốt hai năm. Cô thích anh, tình cảm ấy nhẹ nhàng như đóa phù dung, mong manh nhưng đẹp đẽ. Thế nhưng, anh chưa từng để ý đến cô. Cô hiểu rõ, giữa cô và anh không bao giờ có khả năng. Sau này, họ bắt đầu thân thiết hơn, thường xuyên gặp gỡ và tiếp xúc. Dẫu vậy, cô biết rõ trái tim anh vẫn luôn hướng về người bạn gái cũ. Rồi sẽ có một ngày, anh và cô ấy quay lại bên nhau. Nhưng Quý Thính chưa từng nghĩ rằng, bản thân sẽ có một khoảng thời gian dây dưa với anh, dù ngắn ngủi như đóa phù dung nở rộ một sớm mai rồi tàn lụi trong bóng tối. Cô và anh thỏa thuận với nhau, bất cứ lúc nào cũng có thể dừng lại, có lẽ là vào mùa đông. Và khi sinh nhật cô cận kề một ngày, bạn gái cũ của anh đã trở về. Quý Thính đứng ở phía đối diện, cách anh một con đường. Cô mỉm cười nói: “Tạm biệt.” Rồi xoay người, rời đi, mang theo tất cả những cảm xúc đẹp đẽ và mong manh của mối tình phù dung ấy.
Chồng tôi không kịp đợi đến sinh nhật 73 tuổi của mình thì đã ra đi.Năm năm sau, tôi bị đột quỵ đột ngột và ngã gục bên đường. Khi được người ta đưa đến bệnh viện, tôi vẫn ôm chặt cuốn nhật ký mà ông ấy không bao giờ rời khỏi người.Tôi không biết chữ, nên nhờ cô bé cùng phòng đọc giúp những gì ghi trong cuốn sổ đó.Cô bé cầm cuốn sổ, khuôn mặt đầy ngưỡng mộ, “Bà ơi, tình yêu của bà và ông ấy thật thuần khiết, có thể đi cùng nhau suốt cả cuộc đời như vậy.”Rồi cô ấy mở trang đầu tiên và đọc, “Người yêu quý Ngọc Khanh…”Tôi sững sờ, miệng lẩm bẩm, Ngọc Khanh, Ngọc Khanh…Nhưng tôi không phải là Ngọc Khanh.Khi mở mắt ra, tôi thấy một chàng trai nghèo khổ mặc trang phục kiểu Trung Sơn, tay cầm một túi trứng, đứng hơi lúng túng trước cửa nhà tôi. Tôi định đóng cửa lại, nhưng anh ta đưa tay ngăn cản.“Khánh Âm, em không muốn gả cho anh nữa sao?”
Bố tôi bị trĩ phải nhập viện.Ông bảo tôi tan làm xong đến trông coi KTV giúp ông.Một mình tôi bận không xuể.Gọi mấy thằng em đẹp trai qua phụ một tay.Tàn tiệc.Thằng em họ hỏi: “Chị, tối nay lại qua nhà em chứ?”Tôi chỉ sang em ruột mình: “Thôi, tối nay ngủ nhà nó.”Chuyển khoản cho thằng em họ một vạn tệ tiền lương: “Tiền công hôm trước.”Nó vui mừng quá vừa ôm vừa hôn: “Chị ơi, mai chọn em đi, em cầm cự được hai tiếng lận!”“Tới nhiều lại chán, để sau đi.”Sau đó.Tôi bị đối tác ép sát lên bàn họp.Người đàn ông lạnh lùng, cao quý, mắt đỏ hoe nhượng bộ:“Em có thể nuôi nhiều cá, nhưng chính cung nhất định phải là anh.”