Hiện đại
Chúng tôi đối diện nhau trong căng thẳng, thì bỗng nhiên một giọng nam từ ngoài cửa vang lên: “Tôi muốn về nhà, về… nhà, tại sao không cho tôi về nhà. Cô là người xấu, tôi không chơi với cô nữa.”Tiếng nói đứt quãng của một đứa trẻ tầm bảy, tám tuổi vang lên.Tôi không thể ngồi yên, liền đứng dậy và nhìn ra, thấy một cậu bé khoảng mười lăm, mười sáu tuổi đang giằng co với một phụ nữ mang thai, nhất quyết muốn đi về phía chúng tôi.Khi tôi thấy món đồ chơi trên tay cậu bé, tôi lập tức lao lên.Con gấu bông đó là tôi mua cho Nhuyễn Nhuyễn, con bé luôn mang theo bên mình.Tôi định giật lại, nhưng cậu bé cũng không màng đến người phụ nữ mang thai kia, mà dùng cả hai tay để giằng co với tôi.Không giành lại được, cậu bé hét lớn về phía người đàn ông râu ria: “Bố, bố, cô ấy xấu, đây là của con.”Tôi mạnh tay giật lại con gấu bông, cậu bé mất thăng bằng ngã xuống đất.Người đàn ông râu ria không giả vờ nữa, vội vàng lao lên ôm lấy con trai mình.Tôi phủi bụi trên con gấu bông, còn người phụ nữ mang thai thì định rời đi, nhưng Tăng Huệ đã nhanh chóng giữ cô ta lại.Cậu bé nằm trên đất không ngừng chỉ vào con gấu bông trong tay tôi: “Đó là của tôi, của vợ tôi.”Tôi hơi bất ngờ, còn người đàn ông râu ria thì vội bịt miệng cậu bé lại.Nhìn người phụ nữ mang thai đang cố thoát khỏi Tăng Huệ, tôi đột nhiên hiểu ra điều gì đó, liền tiến tới hỏi cô ta: “Nhuyễn Nhuyễn đâu? Nói mau!”
Ôn Nam Chi là cô gái ngoan nổi tiếng trong giới thượng lưu Bắc Kinh. Việc liều lĩnh nhất mà cô từng làm, chính là lén lút yêu đương suốt ba năm với kẻ thù không đội trời chung của anh trai mình.Còn một chuyện nữa… chính là để mặc anh ta quay lại vô số video thân mật.Trên chiếc Maybach sang trọng, cô bị anh ta lột sạch quần áo, thâm nhập không chút do dự. Lần nào cũng vậy, cô trần trụi không mảnh vải che thân, còn anh ta thì vẫn chỉnh tề, lạnh lùng mà cấm dục, bên cạnh luôn đặt một chiếc điện thoại đang bật ghi hình.Đôi môi mỏng của anh ta lướt qua xương quai xanh của cô, để lại từng đợt tê dại cùng những dấu hôn chi chít.“Thanh Yến ca…” Cô khẽ gọi anh, giọng mềm mại như nũng nịu, “Có thể… đừng quay nữa không?”Động tác của Thẩm Thanh Yến khựng lại một chút, sau đó bật cười khẽ.Anh ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô, ánh lên vẻ cưng chiều pha lẫn thích thú.“Sao thế, ngại à?”“Yên tâm, sẽ không để lộ ra ngoài đâu. Chỉ là lúc nhớ em, anh muốn xem lại thôi.” Anh cười khẽ, ngón tay thon dài vuốt ve gò má cô, giọng trầm thấp như có như không, “Bảo bối, chiều anh một chút, được không?”Một tiếng “bảo bối” thốt ra khiến tai Ôn Nam Chi nóng bừng, từng đợt tê dại lan khắp người. Cô như bị giọng nói mê hoặc, không còn cách nào từ chối…Thẩm Thanh Yến cúi xuống hôn cô lần nữa, mang theo sự xâm lược không thể chống cự, từng chút một nuốt chửng toàn bộ lý trí của cô.Nhiệt độ trong xe dần dần tăng cao. Động tác của anh ngày càng mãnh liệt, như thể muốn khắc sâu cô vào tận xương tủy. Hơi thở của Ôn Nam Chi trở nên gấp gáp, ngón tay vô thức bấu chặt lấy bờ vai anh.Không biết đã qua bao lâu, chiếc xe cuối cùng cũng ngừng rung động, tất cả trở về tĩnh lặng.Ôn Nam Chi vừa mới chạm tới đỉnh điểm của khoái cảm, vẫn ngồi trên người anh, cả người mềm nhũn, như bị rút cạn sức lực.Thẩm Thanh Yến thong thả cài lại thắt lưng, cúi xuống nhìn cô, đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc rối bời của cô, giọng trầm thấp đầy cưng chiều:“Lát nữa anh còn một buổi tiệc, để tài xế đưa em về trước nhé. Tối anh về với em, được không?”Ôn Nam Chi nhẹ nhàng gật đầu, giọng ngoan ngoãn:“Vâng.”Sau khi Thẩm Thanh Yến rời khỏi, Ôn Nam Chi mặc lại quần áo, nhưng vẫn có chút ngẩn ngơ.Cô vừa định bảo tài xế đưa mình về nhà, thì bất chợt phát hiện chiếc ví của anh bị bỏ quên trên ghế.Vội vàng cầm lấy nó, cô mở cửa xe, chạy đuổi theo.Sau khi hỏi được số phòng nơi Thẩm Thanh Yến đang dự tiệc, cô bước đến trước cửa.Cánh cửa phòng bao chỉ khép hờ.Ngay khi cô vừa định đẩy cửa bước vào, bên trong liền vang lên một tràng cười đùa ồn ào…“Yến ca, động tĩnh của anh cũng lớn quá đấy. Lúc tôi vào, cả chiếc Maybach như muốn rung bần bật!”“Mọi người nói xem, nếu Ôn Vũ Xuyên biết em gái mình ở dưới thân Yến ca mà phóng đãng như vậy, có khi nào tức đến nổ phổi không?”Đầu óc Ôn Nam Chi “ong” lên một tiếng, cả người như bị sét đánh, cứng đờ tại chỗ.“Hahaha, Yến ca và Ôn Vũ Xuyên đấu đá bao năm nay, danh xưng Nam Xuyên Bắc Yến đâu phải chỉ để cho vui. Nếu không, Yến ca cũng chẳng rảnh mà sắp đặt một màn anh hùng cứu mỹ nhân, cố tình ra tay giúp đỡ em gái Ôn Vũ Xuyên, khiến cô ta yêu anh ta đến chết đi sống lại.”“Chuyện này cũng kéo dài bao năm rồi nhỉ? Video quay lại cũng phải cả trăm cái rồi ấy chứ? Yến ca định khi nào mới tung ra đây? Tôi thật sự muốn xem tiểu thư ngoan ngoãn cởi sạch đồ dưới thân Yến ca sẽ có dáng vẻ thế nào. À không, tôi càng mong nhìn thấy biểu cảm của Ôn Vũ Xuyên khi xem mấy cảnh đó hơn, hahahaha!”Mọi người cười nói hào hứng, không ai để ý đến người đang đứng ngay ngoài cửa.Ôn Nam Chi hoàn toàn trống rỗng, đôi tai ù đặc, bên trong chỉ còn những tiếng ong ong vang dội.Những lời nói ấy không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu cô, càng lúc càng rõ ràng, cuối cùng như sấm rền chấn động, muốn nghiền nát toàn bộ thần trí cô.Thẩm Thanh Yến…Màn cứu cô ngày ấy, là anh ta cố tình sắp đặt?Ba năm yêu đương, cũng chỉ là một trò chơi để đối đầu với anh trai cô sao?
Bị Con Riêng Vu Oan Làm Tiểu Tam, Tôi Phát Điên Thật Rồi! Trong buổi tiệc cuối năm của công ty, toàn bộ slide thuyết trình của tôi bất ngờ bị thay thế bằng những bức ảnh thân mật giữa tôi và bố, tổng giám đốc tập đoàn.Dòng chữ đi kèm là: 【Vạch mặt tiểu tam, thay trời hành đạo!】Trước mặt toàn thể nhân viên, một đồng nghiệp lớn tiếng buộc tội tôi chen chân vào gia đình người khác, vì tiền mà mất hết liêm sỉ.Cô ta ép tôi phải xin lỗi, phải từ chức, thậm chí bắt tôi quỳ xuống.Còn chế giễu tôi:“Đồ hèn kém vẫn mãi là đồ hèn kém, cái vẻ nghèo kiết xác đó mà cũng mơ quyến rũ bố tôi, muốn bước chân vào nhà họ Giang á? Nằm mơ đi!”Ngay cả những đồng nghiệp trước đây vẫn thân thiện với tôi, cũng đồng loạt mở livestream.“Có gan làm tiểu tam, mà không có gan thừa nhận sao?”Cả đám người điên cuồng chửi rủa, không chỉ đập vỡ chiếc vòng tay bằng ngọc phỉ thúy gia truyền của tôi, mà còn đánh tôi đến mức chấn động não.Nhìn chiếc vòng vỡ nát, tôi bình tĩnh quay sang người đàn ông là bố tôi vừa tới và hỏi:“Nghe nói, bố có ‘con gái mới’ rồi?”
Sau Khi Phát Điên, Tôi Tự Đổi Cho Mình Một Ông Bố Khác Ba tôi tuổi trung niên lại nhận yêu đương bên ngoài, bỏ vợ bỏ con.Thế là, cả nhà chúng tôi quyết định mặc kệ luôn.Công ty ba phá sản, ông ngoại chủ tịch: “Hết tiền rồi, không chống lưng nổi đâu.”Trà xanh bị trường đuổi học, hiệu trưởng dì hai: “Loại sâu bọ như vậy, đừng làm hư những bông hoa của Tổ quốc!”Con trai họ nguy kịch, cậu ba bác sĩ nhi khoa hàng đầu: “Xin lỗi, tôi cũng lực bất tòng tâm.”Đến lượt tôi: Chả sao cả, tôi tự đi tìm bố mới!
Con Dâu Quậy Phá Trong Tiệc Đầy Tháng Của Cháu Ngoại Tiệc đầy tháng của cháu ngoại, tôi chuẩn bị một phong bao lì xì 10.000 tệ. Vậy mà con dâu lại lăn ra đất, khóc lóc giữa đông đủ quan khách: “Hôm nay nếu mẹ dám đưa 10.000 tệ này ra ngoài, con lập tức ly hôn với chồng con!” Tôi quay sang nhìn con trai. Nó biết rõ chuyện này. Con gái tôi sinh con thứ hai là bé gái, nhà chồng nó thì khinh thường ra mặt. Số tiền này không chỉ là quà gặp mặt cho cháu ngoại, mà còn là cách tôi đứng ra chống lưng cho con gái. Nhưng không ngờ con trai lại né tránh ánh mắt của tôi, nhỏ giọng nói: “Mẹ à, gia đình hòa thuận thì vạn sự hưng thịnh.” Nhưng nếu cái gọi là “hòa thuận” này luôn cần ai đó hy sinh, thì có lẽ cũng chẳng đáng để giữ nữa.
Vào phòng sinh, tôi phát hiện bác sĩ đỡ đẻ cho tôi là người chồng cũ của mình .Tôi kéo tay y tá, năn nỉ cô ấy mau chóng gây mê cho tôi, nhưng có vẻ đã quá muộn.“Chúng ta ly hôn chưa đầy một năm mà em đã có con rồi, chồng mới của em giỏi hơn tôi nhỉ?”Anh ta cầm dao phẫu thuật, mắt lộ rõ sự giận dữ, lạnh lùng nhìn tôi.Tôi cố tình giả vờ ngất, nhưng không thể chịu nổi vì đứa trẻ trong bụng không biết điều.Chân nhỏ của nó đạp mãi trong bụng tôi, đau đến nỗi tôi không kìm được mà bật thốt tiếng chửi thề.“Chết tiệt, cái tên Lữ Tống khốn kiếp nhà anh, nhanh mau lôi con trai anh ra khỏi người bà đây!”
Khoảnh khắc thiên kim thật quay về, Cố Tư Niên lấy lại chìa khóa biệt thự của tôi rồi công khai đính hôn với cô ấy.Tôi không tham dự đám cưới, anh ta thản nhiên nói: “Đỡ một khóc hai làm loạn ba đòi tự tử.”Nhưng em gái lại nhất quyết muốn đảm bảo sự an toàn của tôi.Lúc điện thoại kết nối, tiếng khóc của tôi vang vọng lên khắp nơi.“Đừng mà, xin anh tha mạng… hu hu…”Cố Tư Niên tức đỏ mắt, lập tức cho người kiểm tra toàn bộ khách sạn trong thành phố suốt đêm.
Mẹ Tôi Bảo Tôi Nhường Vị Hôn Phu Cho Em Họ Vào ngày chuẩn bị đón dâu, mẹ tôi đột ngột đòi tăng thêm tiền sính lễ, vị hôn phu của tôi Cố Dĩ Phong, tức giận đến mức cưới luôn em họ tôi. Tôi bị huỷ hôn, xấu hổ vô cùng. Đúng lúc ấy, thanh mai trúc mã – Giang Nhất Minh – bất ngờ xuất hiện. Anh đồng ý cưới tôi. Mẹ tôi chủ động hạ thấp sính lễ, cuối cùng tôi cũng lên xe hoa một cách “thuận lợi”. Ba năm sau, em họ và Cố Dĩ Phong trở thành cặp đôi đứng đầu danh sách đại gia trong vùng. Còn tôi thì ở nhà làm bà nội trợ, một mình chăm con, lo toan mọi thứ. Tết Nguyên Tiêu năm đó, mọi người đến nhà mẹ tôi ăn cơm, tôi lại tình cờ nghe thấy cuộc trò chuyện giữa mẹ và Giang Nhất Minh. “Đúng là mẹ mưu trí, nghĩ ra chuyện nâng sính lễ để ép nhà họ Cố huỷ hôn. Nhờ vậy mà A Ngọc mới lấy được người mình yêu. Nhưng nếu A Tinh biết mẹ bày trò để gả cô ấy cho con, liệu cô ấy có tha thứ không?”
Ly Hôn Xong Anh Ấy Quỳ Xuống Xin Tôi Quay Lại Trong buổi họp lớp, mối tình thanh xuân từng bỏ rơi Lục Châu Ngang đã trở về. Chơi Thật lòng hay mạo hiểm, anh chọn thật lòng. Có người hùa theo trêu chọc: “Tổng giám đốc Lục, hôm nay người anh yêu có mặt ở đây không?” Anh siết chặt ly rượu, giọng nói trầm thấp: “Có.” Nhưng tôi không đi họp lớp. Vậy nên, người anh yêu không phải tôi. Đêm hôm đó, tôi xé nát tờ kết quả kiểm tra thai kỳ, vừa dịu dàng vừa nghiêm túc nói: “Lục Châu Ngang, chúng ta ly hôn đi.”
Kiếp Này Tôi Chỉ Sống Vì Chính Mình Lúc kẻ bắt cóc cầm d ao lao tới, Thẩm Yến Tây nghĩ rằng tôi sẽ giống như kiếp trước, bất chấp tất cả mà lao ra đỡ d ao thay anh ta.Anh ta ôm chặt người con gái trong lòng Kiều Tô Mạn, nhẹ giọng dỗ dành cô ta.Cho đến khi mũi d ao sắc bén đ â.m xuyên qua lồng ngực, cơn đau dữ dội ập đến.Chỉ lúc này, Thẩm Yến Tây mới hoảng hốt ngẩng đầu, nhìn về phía tôi.Tôi vẫn đứng yên, không nhúc nhích.Ánh mắt lạnh lùng đối diện với anh ta.Bốn mắt nhìn nhau—Tôi mỉm cười với anh ta.Đau không?Chắc là đau chứ.Nhưng so với nỗi đau của tôi kiếp trước, thế này đã là gì?Thẩm Yến Tây, chúng ta còn rất nhiều thời gian để tính sổ.
Bạn Trai Bảo Tôi Trả Tiền Đám Cưới Cho Em Gái Ba tôi bỏ ra hai trăm nghìn, đặt trước khách sạn tổ chức tiệc cưới cho tôi.Thế nhưng bạn trai lại muốn tôi nhường khách sạn đó cho em họ của anh ta.“Tiền của em cũng là tiền của anh, em gái anh được gả đi trong vinh quang, thì mặt mũi chúng ta cũng rạng rỡ.”“Chúng ta sẽ chuẩn bị thêm năm trăm nghìn làm của hồi môn cho em ấy.”Tôi tức đến bật cười, em họ anh ta kết hôn thì liên quan gì đến tôi?Bạn trai mất kiên nhẫn: “Em đừng có nhỏ nhen thế, dù sao ba em cũng có tiền, bỏ thêm hai trăm nghìn nữa là được mà.”Tôi lập tức hủy đặt chỗ, tiện thể gọi điện cho công ty, khôi phục mức lương cũ của bạn trai.Nếu anh ta giỏi như vậy, thì tự mình trả tiền thuê khách sạn cho em họ đi.
Anh Hướng Về Tổ Quốc, Em Hướng Về Phía Anh Kỳ huấn luyện quân sự đại học, tôi bị bắt lại khi đang lén mua đồ ăn ngoài. Anh trai shipper vô cùng chính trực mà nói: “Tôi là anh của con bé, cũng xem là người lớn trong nhà, cái này mấy người cũng quản sao?” Giáo quan quân sự nhìn tôi. Anh cười nhạt nói: “Tôi và em có hôn ước mà sao tôi lại không biết em có anh ruột nhỉ?” Đôi khi chỉ mất vài giây để một người tỉnh táo lại. Ba ngày sau, trong kì huấn luyện quân sự, tôi đã nhìn thấu hồng trần. Trước khi bị trường học đưa vào trong núi, tôi chưa từng nghĩ đến những chuyện sau này mình phải đối mặt. Bây giờ tôi đã biết là gì rồi. Là báo ứng.
Lễ Quốc khánh khi tôi về nhà, tôi bị xếp vào chuỗi ngày xem mắt liên tiếp.Ông anh tổng tài bận rộn và mẹ tôi cãi nhau một trận to.“Em ấy còn nhỏ mà, chưa cần vội đâu.”Mẹ tôi tức giận:“Một đứa 24, một đứa 28, chưa yêu ai bao giờ, còn tưởng mình là con nít à?”Đoạn Trầm tự nhiên gắp phần rau mà tôi không ăn bỏ vào bát anh ấy:“Yêu rồi, chia tay rồi.”Tôi giật mình, dưới bàn đá chân anh một cái.Mẹ tôi ngạc nhiên:“Không còn cơ hội quay lại à?”Đoạn Trầm chẳng màng đến việc chân tôi đang dẫm vào chân anh dưới bàn, anh vẫn còn nghịch ngón tay tôi.“Mẹ hỏi đấy, có thể quay lại không?”
Cậu Em Trai Mê Yêu Đương Của Bạn Cùng Phòng Em trai của bạn cùng phòng tôi vừa cao vừa đẹp trai, lại còn là học bá con nhà giàu. Tiếc là, cậu ấy là loại đầu óc chỉ toàn chuyện yêu đương. Mỗi tháng chuyển cho bạn gái hai, ba mươi vạn, vậy mà cô ta lại ngoại tình với người yêu cũ. Ngay lúc cậu ta định tha thứ cho cô ta lần thứ n, bạn cùng phòng tôi không chịu nổi nữa. Cô ấy kéo tôi đến trước mặt em trai mình. “Cô bạn cùng phòng của chị này, hoa khôi ngành Vật Lý, học bá chính hiệu, nhân cách tốt, tam quan chuẩn, em theo đuổi cô ấy đi.” Em trai cô ấy: “…” Tôi: “…”
Từ nhỏ, tôi và Thẩm Nhất Bạch luôn được nhắc đến như những đứa trẻ trong miệng của các bậc phụ huynh, nhưng những lời miêu tả về cậu ta là từ ngữ khen ngợi, còn về tôi thì là những lời chỉ trích.Nhưng tôi không để tâm.Hoa đẹp mà! Thường thì phải đi kèm với lá xanh.Cho đến khi xuất hiện giấc mơ về Chung Thi Lạc, tôi mới nhận ra cuộc sống của chúng tôi giống như một cuốn sách.Thẩm Nhất Bạch là nam chính, còn tôi là nữ phụ độc ác, không có kết cục tốt đẹp.
Vào một lần ngoài ý muốn bị bỏ thuốc, tôi và kẻ thù không đội trời chung của mình đã trải qua một ngày một đêm cùng nhau.Sau đó, bạn tôi hỏi cảm nhận của tôi thế nào. Vì muốn giữ thể diện, tôi bướng bỉnh nói.“Nhìn thì được, nhưng chẳng có tác dụng gì. Tớ còn chưa có cảm giác gì thì mọi thứ đã kết thúc rồi.”Câu nói này lại vô tình bị kẻ thù nghe thấy. Anh ta mỉm cười, kéo tôi trở lại khách sạn mà chúng tôi đã ở lúc đó.Rồi anh đè tôi xuống, từ tốn tháo bỏ máy trợ thính trên tai, dùng khẩu hình để ra hiệu cho tôi.“Tháo nó ra thì sẽ không dừng lại được đâu.”“Đừng có mà khóc lóc cầu xin như đêm đó nữa.”“Dù sao… tôi không nghe thấy gì cả.”
Giả Vờ Vào tuổi mười tám. Lần đầu tiên Ôn Nam Tịch gặp Phó Diên, anh đứng bên cạnh Nhan Khả – kẻ thù cũ của cô. Khoảng cách giữa cô và hai người họ là một con hẻm dài, tối tăm, tựa như ranh giới giữa hai thế giới, cô không thể bước qua, còn anh cũng không có ý định đi tới. Sau này, trong một buổi chiều hè nắng cháy, giữa căn phòng u tối, anh cúi đầu, tay ôm lấy eo cô, đầu ngón tay khẽ mân mê làn da cô, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào cô: “Nam Tịch, ngẩng đầu nhìn tôi.” Năm hai mươi bốn tuổi. Ôn Nam Tịch và Phó Diên gặp lại nhau, anh vẫn đứng bên cạnh Nhan Khả, hai tay đút túi quần, vẻ mặt lạnh lùng, vô cảm. Cô đứng từ xa, cầm sơ yếu lý lịch, nhìn anh rồi lên tiếng: “Phó Diên, đã lâu không gặp.” Anh không hề thay đổi sắc mặt, chỉ liếc nhìn cô một cái. Công ty này là của anh, cô hiểu rõ rằng mình không có cơ hội. Vậy nên cô xoay người, rời đi. Nhìn bóng dáng cô dần xa khuất, lòng bàn tay anh siết chặt. Lần gặp lại sau đó. Ngày hôm ấy sương mù dày đặc phủ kín khung cửa sổ, những giọt mưa tí tách lăn dài. Khi cô càng tiến đến gần, anh vươn tay nắm lấy cổ tay trắng ngần của cô, đôi mắt đen nhánh nhìn sâu vào mắt cô: “Ôn Nam Tịch, có phải em lại muốn đùa giỡn với tôi không?” Ngày ấy, lớp sương phủ đầy cửa kính xe, trên đó in đậm hình bóng của cô.
Châm Ngôn Tử Thần Gần đây xuất hiện một cuốn tiểu thuyết vô cùng kỳ quặc. Mỗi ngày, vào lúc nửa đêm, nó sẽ được cập nhật. Mỗi lần cập nhật, sẽ có một người chết. Cách thức chết của họ giống hệt với nội dung trong tiểu thuyết. Và tôi, chính là người tiếp theo mà nó tiên đoán sẽ chết.
Con Dâu Chưa Qua Cửa Muốn Lập Quy Củ Cho Tôi Trước ngày con trai đính hôn, con dâu tương lai đã đưa ra ba quy tắc với tôi: 1.Cắt trợ cấp sinh hoạt của con gái tôi, để nó tự đi làm kiếm tiền. 2.Chuyển quyền sở hữu căn nhà đứng tên con gái tôi sang cho cô ta. 3.Giao thẻ lương của hai vợ chồng già chúng tôi cho cô ta quản lý. Còn tiền sinh hoạt của vợ chồng tôi, cô ta sẽ phát theo “biểu hiện” của chúng tôi. Tôi không đồng ý, nhưng con trai lại dùng chuyện dưỡng già để ép buộc, nói rằng nếu không phải cô ta thì nó sẽ không lấy ai khác. Nhưng con trai tôi, vốn dĩ không phải con ruột. Nó là đứa trẻ bị bỏ rơi mà tôi nhặt được bên đường. Chỉ có con gái mới là ruột thịt của vợ chồng tôi!
Năm Tám Tuổi, Tôi Vì Cứu Trúc Mã Mà Bị Bắt Cóc Năm tám tuổi, vì cứu trúc mã, tôi đã bị bọn buôn người bắt cóc. Mười năm sau trở về, bên cạnh cậu ấy đã có một cô gái giống tôi đến bảy phần, thế thân tôi, chiếm lấy cuộc sống của tôi. Cô ta đường hoàng bước vào nhà tôi, ôm chầm lấy cha mẹ tôi, thân thiết đến mức không chút e dè. Sau đó, tôi vô tình bắt gặp cô ta gọi bọn buôn người là “ba mẹ”, còn đang thương lượng với bọn chúng về kế hoạch bắt cóc tôi một lần nữa. Trong cơn hoảng loạn, cô ta lái xe đâm chết tôi. Càng đáng sợ hơn là Trúc mã của tôi lại giúp cô ta che giấu tội trạng, ném xác tôi xuống biển. Khi mở mắt ra lần nữa Tôi quay về ngày bọn buôn người sắp sửa bắt cóc trúc mã. Tôi trầm tư suy nghĩ: Không xa đây có một trại trẻ mồ côi… Hình như ở đó có một cậu bé trông rất giống trúc mã của tôi?