Hiện đại
Bạch Nguyệt Quang Khi tôi du học về nước, thanh mai trúc mã của tôi đã trở thành một tổng tài bá đạo, đang say đắm với thế thân của tôi. Mẹ anh ta tìm đến tôi: “10 triệu, hãy quay lại bên con trai tôi.” Tôi từ chối khéo: “Dì ơi, dì hiểu mà, làm một bạch nguyệt quang đúng nghĩa thì phải như đã chet rồi.” “1 tỷ, làm hay không?” “Không vấn đề gì, con đảm bảo dì sẽ hài lòng!”
Người Giấy Trở Về Trong một chương trình, nữ diễn viên nổi tiếng trong làng giải trí nói rằng cô ta có một cửa hiệu làm người giấy, đó là nghề thủ công và được thừa kế từ tổ tiên. Cô ta nói năng rất tự nhiên về truyền thống và phong tục dân gian, còn không ngại ngần nhắc đến việc sính ngoại. Toàn bộ mạng xã hội reo lên rằng cô ta là nữ nghệ sĩ tài năng, là bậc thầy huyền học số một trong giới giải trí. Nhưng khi tôi nhìn vào những bức ảnh mà cô ta đăng, tôi chỉ lắc đầu. Cô ta chỉ là tu hú chiếm tổ chim khách, ngăn cản người giấy trở lại nên đã chọc giận người giấy. Ba ngày sau sẽ đột tử trước ống kính trực tiếp. Mọi người không biết rằng, chủ nhân thực sự của cửa hiệu làm người giấy này chính là tôi.
Năm lớp 12, ở chỗ chúng tôi xảy ra một vụ án nghiêm trọng. Để bảo vệ nạn nhân, nhà trường cho cả lớp nghỉ nửa tháng. Lúc ấy, chẳng ai dám hỏi nhiều. Nhưng không ngờ, mười năm sau trong buổi họp lớp, lại có người nhất quyết muốn moi ra thân phận nạn nhân năm ấy…
Người Giữ Lửa Núi Rừng Sau khi cha mất, tôi quyết định ly hôn với người chồng là đại đội trưởng của mình, và ở lại ngôi làng nhỏ này mãi mãi. Ngày đầu tiên, tôi lừa anh ta ký vào đơn ly hôn. Ngày thứ năm, tôi nộp đơn xin nghỉ việc tại đơn vị cũ. Ngày thứ bảy, tôi nấu một bàn cơm ngon để chia tay tất cả bạn bè. Lục Việt Xuyên nhíu mày, trách móc tôi vì sao lại nấu món mà thanh mai của anh ta không thích ăn. Tôi đứng dậy, nâng ly rượu kính cô ta: “Từ nay về sau, giữa tôi và Lục Việt Xuyên, không còn quan hệ gì nữa.” Nửa tháng sau, tôi gặp lại Lục Việt Xuyên đang trở về từ một nhiệm vụ. Chỉ là lần này, gió chiều quê thổi hồng đôi mắt anh.
Dưới Ánh Đèn Mờ Tôi xuyên vào một cuốn truyện ngôn tình thô kệch, trở thành hàng xóm câm của nữ chính. Nữ chính dẫn theo một người đàn ông lạ mặt bị thương tới gõ cửa, cầu xin tôi chữa trị cho anh. Người đàn ông nhìn tôi đầy ẩn ý: “Không nói được? Tốt, đỡ phiền phức.” Sau đó, anh đè tôi xuống, từng nụ hôn rơi xuống cổ tôi: “Ngoan nào, thử xem lần này em có kêu thành tiếng không.”
Dư Ngươi Ái Mộ Tôi cùng bạn thân đi bắt ghen, máu dâng lên não, tôi vô tình đâm vào chiếc Rolls-Royce. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt khiến bạn tôi hoảng sợ đến mức suýt ngất, tôi cũng tê cả người. Người ngồi trong xe… WTF??? Lại là kẻ thù không đội trời chung của tôi. Giọng nam trầm thấp vang lên từng chữ một: “Lần này cuối cùng cũng để em đuổi kịp rồi, Tô Nghênh.” “……” Xin hỏi bây giờ vẫn nên chửi hắn hay là nên quỳ lạy hắn đây???
Trước kỳ thi đại học một tháng, mẹ tôi khóc nức nở gọi điện cho tôi, nói rằng em trai tôi đã đánh mù một mắt của bạn học, mà gia đình không có tiền bồi thường. Bà bảo tôi về nhà gả cho một người đàn ông đã được chọn sẵn, lấy tiền sính lễ để trả nợ thay em. Bà nói bà sinh tôi, nuôi tôi, tôi chỉ cần báo đáp lần này là coi như hết nợ. Tôi bàng hoàng hỏi: “Tại sao con phải báo đáp mẹ?” “Nếu không muốn sinh con, thì có bản lĩnh đừng lên giường với bố con chứ.”
Cây Kết Hương Nửa đêm về sáng, khoảng hai giờ, người yêu cũ của tôi lại đến. Anh ta dùng chìa khóa mở cửa, thay dép rồi đi vào phòng tắm, sau đó ra bếp nấu mì… Nghe tiếng anh ta lúi húi làm những việc quen thuộc mà ồn ào ấy, tôi bực bội vùi đầu vào chăn, cố ép mình ngủ. Nhưng càng cố ngủ thì càng không tài nào ngủ được, tôi bất giác nhớ lại tất cả những chuyện đã qua.
Ly Hôn Với Chồng Già Khi tôi nói muốn ly hôn, vợ tôi đang nấu cơm trong bếp. Tay bà ấy khẽ run lên, rồi nhẹ nhàng đáp lại: “Được.” Đây là lần thứ 10 tôi đề nghị ly hôn. Chín lần trước, bà ấy như phát điên, vừa khóc vừa gào, nói tôi ép bà ấy ch .t khi bắt một người sắp xuống mồ phải ly hôn. Tôi đã quá chán cái mùi già nua trên người bà ấy, không như tình nhân của tôi, lúc nào cũng tràn đầy sức sống. Không ngờ lần này bà ấy lại đồng ý. Đồng ý nhẹ hẫng như thể tôi chỉ hỏi “hôm nay ăn gì.” Tôi nhìn bóng lưng tất bật trong bếp của bà ấy, trong lòng mừng rỡ… mà cũng bất an kỳ lạ.
Đôi Ta Về Với Biển Người Vì không có xiền nên tôi đã mua một căn nhà có vong theo với giá rẻ rồi mau chóng xách vali tới đó sống. Buổi tối úp mì ăn liền, lại phát hiện ra quên bỏ gói gia vị, thế là tôi bèn gõ mặt bàn vài cái: “Ném qua đây đê.” Con ma nam trầm giọng đáp: “Tự qua lấy đi, tôi không thích mùi viên hải sản.”
Hương Hỏa Bị Đánh Tráo Suốt nhiều năm kết hôn, tôi vẫn không thể mang thai. Mẹ chồng vì muốn duy trì “hương hỏa” của dòng họ, định chuốc say chồng tôi rồi đưa phụ nữ lên giường anh. Khi biết chuyện, tôi không làm ầm lên, mà lặng lẽ đưa người phụ nữ đó, lên giường bố chồng. Mười tháng sau, mẹ chồng bế đứa trẻ đến ép tôi ly hôn nhường chỗ. Chồng tôi lập tức ôm lấy đứa trẻ, nhét vào tay bố chồng: “Mẹ à, mẹ nhầm rồi, đây đâu phải con của con, rõ ràng là con trai út của bố mà.”
Xiềng Xích Tự Do Tôi là một beta, cả đời mong muốn lớn nhất là cưới được một cô vợ trông vừa mắt rồi sinh một đứa con. Cho đến khi tôi bị một alpha giam cầm suốt ba ngày ba đêm.
Tạm Biệt Mười Năm Vào đúng ngày kỷ niệm 10 năm yêu nhau, vị hôn phu của tôi lại đang đi công tác nước ngoài với cô trợ lý nhỏ. Tôi gọi hơn chục cuộc, nhưng không ai bắt máy. Gần như cùng lúc đó, tài khoản mạng xã hội của cô trợ lý cập nhật trạng thái mới. Trong đoạn video, người đàn ông phía sau cô ta đang c/ởi áo sơ mi, ánh sáng mờ ảo càng khiến cơ ngực rắn chắc của anh ta thêm rõ nét. Dòng chú thích là: “Ra nước ngoài mở mang tầm mắt cùng đại luật sư~ Ban ngày dạy làm việc, ban đêm dạy làm người, hí hí~” Tôi không nổi giận cũng chẳng kích động, chỉ thản nhiên thả tim và để lại bình luận: “Cố gắng nhé! Mong sớm thành người!”
Ma Cà Rồng Xuyên Thành Omega Thì Phải Làm Sao? [Tưởng Tịch Thiên Dị lúc nào cũng lạnh lùng, kiềm chế, không ngờ sau lưng lại là người như vậy.] Là một ma cà rồng, tôi lại xuyên không đến thế giới ABO, trở thành một Omega. Không phải chứ, xuyên thì xuyên, nhưng mà cũng nên là Alpha chứ! Là Omega đến răng nanh còn chẳng có, tôi cắn người kiểu gì đây? Cắn không khí cho người ta ngạt thở à? May mắn thay, tôi đã tìm được một “túi m*u di động”. Trên người hắn lúc nào cũng có vết thương, tôi chỉ có thể lén lút trèo lên giường hắn vào ban đêm để hút m*u từ những vết thương đó. Nhưng mà, sao càng ngày vị trí bị thương của hắn lại ngày càng kỳ lạ thế? Ngực, bụng dưới thì còn được, bây giờ sao ngay cả giữa đùi cũng chảy máu rồi? Ngay khi tôi đang phân vân có nên hút hay không, người đang ngủ say bỗng mở mắt: “Hôm nay không hút sao?”
Sẽ Không Quay Đầu Trần Hạo Vũ vừa đi công tác về, trong căn nhà nhỏ đi thuê của bọn họ không một tiếng động, một chút sức sống cũng không có. Lúc này anh ta mới mở cuộc trò chuyện với bạn gái ra, tin nhắn gần đây nhất là từ ba ngày trước, một câu “chúng ta chia tay đi” của Bạch Tiểu Dụ. Tình cảm của Bạch Tiểu Dụ đối với Trần Hạo Vũ là ngày càng tăng thêm, thời gian càng lâu càng sâu sắc, Trần Hạo Vũ thì ngược lại, càng lâu càng nhạt đi. Sau khi chia tay, tình cảm của Bạch Tiểu Dụ đối với Trần Hạo Vũ lùi dần về con số không, càng lâu càng phai, Trần Hạo Vũ thì ngược lại, càng lâu càng quyến luyến.
Chị gái tôi vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, tính tình trong sáng ngây thơ. Chính chị đã xin ba mẹ đi nhận nuôi một cậu bé từ cô nhi viện tên là Thẩm Tự Cẩn.Ở trường, tôi bị bắt nạt, chị chỉ khuyên nhủ tôi rằng nhịn một chút cho thế giới được yên bình. Nhưng khi Thẩm Tự Cẩn bị kỳ thị, chị lập tức đứng ra bảo vệ cậu ấy, rồi quay sang nói với tôi:“Tình cảm giữa chúng ta là thứ tình cảm cao quý vượt lên cả nam nữ.”Chị tôi chăm sóc cậu ấy từng li từng tí, khi lớn lên thì bí mật đính ước, rồi đưa cậu ấy vào làm việc tại công ty gia đình. Kết quả, Thẩm Tự Cẩn hại công ty phá sản. Ba nhảy từ sân thượng xuống, mẹ đau lòng quá mà hóa điên. Chị lại cùng Thẩm Tự Cẩn cao chạy xa bay.Tôi hỏi chị tại sao lại đi cùng kẻ thù của gia đình, chị chỉ ngây thơ đáp lại:“Tự Cẩn là nam chính, chị đi cùng cậu ấy không phải là lẽ đương nhiên sao? Hơn nữa, chính ba mẹ đã khiến gia đình cậu ấy phá sản, chết trong tay cậu ấy cũng chỉ là báo ứng thôi.”Thì ra chị ấy tự cho mình là người xuyên không, muốn trở thành nữ chính định mệnh của nam chính.Khi tôi mở mắt lần nữa, trước mặt là cậu bé cô đơn lạnh lùng ngồi trong góc cô nhi viện. Tôi lập tức bước qua Thẩm Tự Cẩn, quay sang ba mẹ, nói:“Ba mẹ, con muốn nhận nuôi anh trai đẹp trai kia!”Kiếp này, để kẻ nam phụ âm trầm đánh bại nam chính chắc không phải là quá đáng đâu nhỉ.
Tôi Không Còn Là Cô Gái Ngày Xưa Vào ngày sinh nhật của chồng, tôi vội vã bắt chuyến xe đêm trở về từ nơi công tác. Nhưng người ra mở cửa lại là cô trợ lý mặc áo choàng tắm của tôi. “Chị Linh, em chỉ đến báo cáo công việc với anh Cố thôi, chẳng may bị mưa nên mới tắm nhờ. Chị đừng hiểu lầm…” “Cô còn gì để giải thích nữa?” Chồng tôi, cũng mặc áo choàng tắm, bước ra từ phòng tắm với vẻ mặt đầy chán ghét, ánh mắt nhìn tôi như nhìn kẻ dư thừa. “Cô không phải đi công tác sao? Về làm gì?” Tôi im lặng vài giây, khẽ cười lắc đầu: “Không có gì, chỉ là quay về lấy ít tài liệu thôi.” Tôi tiện tay ném món quà sinh nhật tỉ mỉ chọn lựa vào thùng rác, sau đó nhắn tin cho luật sư: “Giúp tôi soạn đơn ly hôn.” …
Tôi và Cận Nam Triều đã kết hôn ba năm, nhưng chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa.Ngày tham gia show ly hôn, tôi lại thấy hàng loạt bình luận nhảy lên:【Nữ chính vẫn chưa biết đúng không? Nam phụ căn bản không hề muốn ly hôn! Anh ta đến đây chỉ để được gần vợ nhiều hơn thôi!】【Nam phụ đúng chuẩn kiểu u ám, bệnh hoạn đấy! Vợ to đùng trước mặt rồi, còn giả vờ yêu thầm cái gì nữa, xông lên luôn đi!】【Nữ chính, cô cứ thử mở cửa ra xem! Cô mà bảo liếm chân, anh ta cũng vui vẻ làm ngay đấy!】Tôi không tin lắm.Nhưng khi đẩy cửa phòng ra, tôi thấy trong tay Cận Nam Triều đang cầm thẻ bài phiên bản giới hạn của tôi, ánh mắt nóng rực.Tôi sững sờ, đối diện ánh nhìn đó, khẽ mở miệng nói:“Ờm… tôi bị trật chân rồi, có thể xoa bóp giúp tôi không?”Nếu không phải do vừa nhìn thấy loạt bình luận kia, tôi chắc chắn sẽ không để ý đến sự thay đổi trong ánh mắt của anh ta.Nhưng giọng điệu của anh ta vẫn lạnh lùng như cũ: “Lại đây, đau chỗ nào?”Trên màn hình, bình luận bùng nổ:【Ôi trời ơi! Nữ chính chơi chiêu này cao tay thật!】【Ngồi chờ nữ chính bắt đầu trêu ghẹo đây! Để xem nam phụ giả vờ được bao lâu!】
Câu Cá Vui Vẻ Nửa đêm ra bờ sông câu cá, ai ngờ lại bị anh chàng cảnh sát đẹp trai coi là hung thủ vứt xác mà bắt lại thẩm vấn. Tôi ra sức giải thích: “Tôi đến để câu cá mà!” Cảnh sát không tin: “Mồi đâu?” Tôi bất lực: “Cá ăn hết rồi.” Cảnh sát chất vấn: “Cần câu đâu?” Tôi thở dài: “Cá kéo tuột mất rồi.” Cảnh sát cười lạnh: “Cá đâu? Tôi theo dõi cô nửa tiếng rồi, một con cá cũng không có, dân không quân à?” Tôi lập tức sụp đổ: “Ha ha, thật ra tôi là hung thủ! Tôi đúng là hung thủ! Anh bắt tôi đi! Bắt tôi đi!!!”
Thái Tử Gia, Chị Không Tin Trị Không Được Em Trên chương trình tạp kỹ, tôi và tiểu hoa trà xanh được yêu cầu gọi điện thoại cho một người khác giới và nói em yêu anh. Cả hai chúng tôi đều gọi cho Thái tử gia Bắc Kinh. Đến lượt tiểu hoa trà xanh, Thái tử gia vô cùng thâm tình: “Anh cũng yêu em.” Đến lượt tôi, Thái tử gia vô cùng hoảng sợ: “Chị uống nhầm thuốc à?” Lập tức, tôi bị cả mạng mỉa mai là chó liếm, tiểu hoa trà xanh dương dương đắc ý nói với tôi: “Dù cô là bạn gái cũ của anh ấy thì đã sao? Bây giờ người anh ấy yêu sâu đậm là tôi.” Cô ta không biết, tôi không phải người yêu cũ của Thái tử gia, mà là chị ruột của cậu ta. Cái thằng não yêu đương này, tôi không tin tôi trị không được nó.