Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Gươm Lạnh Trong Vỏ Nhung

Gươm Lạnh Trong Vỏ Nhung “Trên mạng nói có một bộ tộc ở châu Phi lại theo chế độ một vợ nhiều chồng, chẳng phải đó chính là cuộc sống mà em mơ ước sao? Nếu em đến đó, chắc chắn em có thể cưới năm người đàn ông về phục vụ em!” “Trời má, còn có lễ hội kiểu này nữa à? Em muốn ngủ với soái ca nào cũng được luôn. Em vừa liên hệ với một chị bạn rồi, chị ấy bảo có kênh để gia nhập bộ tộc này, với lại có người trong bộ tộc còn định cư bên nước mình nữa kìa!” Em gái tôi – Lưu Trân Bảo – hớn hở tưởng tượng viễn cảnh hạnh phúc khi được sống trong một cuộc hôn nhân một vợ nhiều chồng. Còn tôi thì vừa bừng tỉnh – hóa ra mình đã trọng sinh. Nhìn Trân Bảo đang say sưa mơ mộng, lại thêm ánh mắt ra hiệu liên tục của mẹ, tôi nghiến răng nghiến lợi, hận không thể tiễn cả hai người lên chầu trời ngay lập tức. Mẹ tôi là người mở lời trước: “Trân Linh à, con là chị thì khuyên em một tiếng đi, người châu Phi da đen thui, lại còn mấy cái thói quen sinh hoạt kỳ cục. Dù có sống ở nước mình thì trên người kiểu gì cũng mang bệnh tật!” Tôi lạnh lùng nhìn bà ta, nhưng mặt lại cố ra vẻ ngưỡng mộ, cố tình nói với Trân Bảo: “Em gái, chị ủng hộ em đó. Chị cũng muốn theo em đến bộ tộc châu Phi kia, cưới năm ông chồng về hầu hạ. Em có thể dẫn chị theo được không?”

Dây Chuyền Tai Hại

Dây Chuyền Tai Hại Một ngày trước kỳ thi đại học, trúc mã tặng tôi một mặt dây chuyền hình mèo cưng. Tôi đang vui vẻ đeo lên cổ thì đột nhiên thấy mấy dòng bình luận hiện lên. 【Chậc chậc, nên tôi mới nói phụ nữ đúng là không có não mà, trong mặt dây chuyền giấu camera siêu nhỏ, ngày mai từng chữ cô ấy viết sẽ bị nhỏ nữ phụ chép vào bài thi của mình!】 【Đúng rồi đó, đây là truyện ngược luyến cẩu huyết không não mà, phòng thi còn chả có máy dò kim loại. Nữ chính sắp tiêu rồi, vì gian lận mà cả đời bị hủy hoại, sau đó vội vã lấy chồng, cuối cùng bị chồng đánh đến chết!】 【Nam chính cũng từ lúc đó mới bắt đầu hối hận, bừng tỉnh nhận ra người mình yêu là nữ chính, rồi bắt đầu báo thù nữ phụ với tên chồng vũ phu, chậc chậc, nam chính điên cuồng cuối cùng cũng bước lên con đường trả thù!】 【Có thể tua nhanh được không chứ, tôi chỉ thích xem đoạn nam chính phát điên thôi ấy! Nghiện thật!】

Mẹ Kế Ác Độc Không Sụp Đổ Nhân Thiết

Mẹ Kế Ác Độc Không Sụp Đổ Nhân Thiết Xuyên thành mẹ kế độc ác, để không sụp đổ hình tượng,Mỗi ngày tôi đều sai con trai lớn bóc tôm, con trai thứ pha trà, con gái út đấm lưng.Cho đến nửa tháng sau, nam chính trở về nhà.Tôi đã chuẩn bị sẵn hành lý, chờ bị đá ra khỏi cửa.Không ngờ, con trai lớn lại nói:“Ba, ba cũng đừng rảnh rỗi nữa, mau vào trải giường cho mẹ đi.”Tôi: ?

Chim Lượn Giữa Trùng Sơn

Chim Lượn Giữa Trùng Sơn Mọi người đều nghĩ rằng tôi không thể rời xa Giang Niệm Từ. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã làm “liếm chó” của anh ta suốt ba năm. Cho đến khi Chu Ngọc Sơn trở về. Trong phòng bao, Giang Niệm Từ ôm eo một cô gái, nhắn tin cho tôi: “Đem chiếc váy mới đến đây, cái này bẩn rồi, không dùng được nữa.” Tin nhắn vừa gửi đi, biểu tượng cảm thán to đùng hiện lên, báo hiệu rằng tôi đã chặn anh ta. Anh ta tưởng rằng tôi chỉ đang giận dỗi, cho đến khi nhìn thấy tôi tại buổi tiệc chào đón công tử nhà họ Chu trở về nước. Lúc đó, anh ta mới hiểu rằng bản thân chỉ là kẻ thay thế. Hóa ra, ngọn núi mà tôi luôn nói rằng không thể vượt qua, chính là chỉ về Chu Ngọc Sơn. Hôm đó, anh ta gọi tôi lại. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, đôi mắt anh ta ánh lên vẻ mỉa mai: “Chu Du, cô dám chơi tôi à?”

Ly Hôn Với Chồng Già

Ly Hôn Với Chồng Già Khi tôi nói muốn ly hôn, vợ tôi đang nấu cơm trong bếp. Tay bà ấy khẽ run lên, rồi nhẹ nhàng đáp lại: “Được.” Đây là lần thứ 10 tôi đề nghị ly hôn. Chín lần trước, bà ấy như phát điên, vừa khóc vừa gào, nói tôi ép bà ấy ch .t khi bắt một người sắp xuống mồ phải ly hôn. Tôi đã quá chán cái mùi già nua trên người bà ấy, không như tình nhân của tôi, lúc nào cũng tràn đầy sức sống. Không ngờ lần này bà ấy lại đồng ý. Đồng ý nhẹ hẫng như thể tôi chỉ hỏi “hôm nay ăn gì.” Tôi nhìn bóng lưng tất bật trong bếp của bà ấy, trong lòng mừng rỡ… mà cũng bất an kỳ lạ.

Hoa Hồng Có Gai

Hoa Hồng Có Gai Đồng nghiệp của Giang Dịch gửi cho tôi một bức ảnh anh ta ôm thư ký, kèm theo một tin nhắn: “Để ý cô ta chút nhé, chị dâu.” Tôi không để tâm. Bởi vì Giang Dịch từng cho tôi xem ảnh chụp chung của công ty. Giữa một nhóm những cô gái xinh đẹp, thư ký của anh để mặt mộc, làn da vàng vọt, ngoại hình tầm thường đến mức không thể bình thường hơn. Anh cũng đã vô số lần phàn nàn với tôi: “Chưa từng thấy ai ngốc như vậy, việc gì cũng làm không xong.” “Nhìn bình thường đã đành, lại còn không biết trang điểm, ảnh hưởng hình tượng công ty.” Tôi vẫn còn nhớ rõ giọng điệu đầy chán ghét đó. Nhưng sau này, anh lại vì cô ta mà đánh nhau với vị hôn phu của cô ấy, bị giam 10 ngày.

Bất Ngờ Trong Phòng Họp

Bất Ngờ Trong Phòng Họp Trong buổi họp trực tuyến, thực tập sinh mới vô tình bật camera. Khi tôi định nhắc nhở thì bạn trai của cô ta đã xuất hiện trên màn hình. Ồ, đây chẳng phải là ông chồng vừa đi công tác một tuần của tôi à?

Tên Trộm Không Tồn Tại

Tên Trộm Không Tồn Tại Tôi là một tên trộm. Lúc đang trộm đồ thì chủ nhà trở về. Hết cách, tôi đành trốn dưới gầm giường. Nhưng chỉ một giây sau, người đàn ông đã cắt cổ người phụ nữ, sau đó móc điện thoại ra gọi. Ngay khi cuộc gọi được kết nối, di động trong túi tôi cũng run lên.

Nghịch Lý Của Nạn Nhân

Nghịch Lý Của Nạn Nhân Tòa nhà nghệ thuật bốc cháy lớn, rõ ràng tôi có thể tự mình thoát thân, nhưng lại bị người bạn diễn nam cưỡng ép bế kiểu công chúa. Hắn giả vờ như đang cứu tôi. Nhưng khi sắp thoát ra ngoài, hắn cố tình đẩy tôi xuống cầu thang, khiến cột sống tôi gãy, phải nằm liệt giường suốt đời. Sau đó, hắn còn khóc lóc trước ống kính phỏng vấn: “Tôi có lòng tốt muốn cứu cô ấy, nhưng chính cô ấy vùng vẫy nên mới xảy ra tai nạn.” “Chẳng lẽ bây giờ cứu người cũng là tội sao?” Chỉ như vậy, hắn từ kẻ gây hại trở thành nạn nhân, thu về hàng loạt sự thương cảm và thi đỗ vào trường đại học mơ ước. Còn tôi, bị mang tiếng là kẻ “vô ơn báo oán”, kéo lê cơ thể tàn tật, khó khăn bò lên tòa nhà cao tầng để tự tử. Nhưng khi mở mắt ra, tôi lại trở về ngày tòa nhà nghệ thuật bốc cháy. Lần này, tôi đã sớm hơn một bước đẩy hắn xuống cầu thang…

Sau Khi Cộng Cảm

Sau Khi Cộng Cảm Chồng tôi là một đóa hoa cao lãnh lạnh lùng. Kết hôn một năm, giữa chúng tôi vẫn chưa có đời sống vợ chồng. Sau một vụ tai nạn xe, tôi và chồng cao lãnh đột nhiên có sự đồng cảm kỳ lạ. Nửa đêm đang ngủ say, bất chợt cảm giác mãnh liệt truyền đến từ hạ thân. Tôi giật mình cúi đầu nhìn, lại phát hiện bản thân căn bản không có “bảo bối” nào ở đó. Cùng lúc, từ phòng tắm vang lên một tiếng thở dài mãn nguyện. Tôi: “???”

Người Thay Thế

Người Thay Thế *Pháo hôi: Đá lót đường, bia đỡ đạn cho nhân vật chính. Lúc phát hiện ra mình chỉ là người thay thế, tôi vừa mới bước xuống từ giường của Thẩm Thính Tứ. Trong không khí bỗng nhiên xuất hiện từng hàng từng hàng bình luận bay lơ lửng: “Tên pháo hôi* độc ác này cuối cùng cũng sắp bị ngược chết rồi, một chữ thôi: Sướng.” “Chỉ muốn xem cảnh bạch nguyệt quang và công gương vỡ lại lành, xin hãy tua nhanh, muốn xem cảnh lần nữa tái hợp của hai người họ!” “Nếu năm đó không phải cậu ta tự biên tự diễn cứu công, khiến công áy náy mà ở bên cậu ta, thì kiểu người con cưng của trời thế này sao có thể để mắt đến một đứa câm như vậy?” Phải rồi, một đứa câm không nơi nương tựa như tôi thế mà cũng có thể bị xem là pháo hôi độc ác. Tôi không để tâm. Nhưng hôm sau, Thẩm Thính Tứ – người lẽ ra phải đi công tác xa, lại đột nhiên xuất hiện ở sân bay.

Thanh Xuân Cảm Lạnh

Thanh Xuân Cảm Lạnh Sau khi thiên kim thật trở về, hàng giả là tôi đây bị đá khỏi nhà hào môn. Giữa đêm tối, không một xu dính túi, tôi buộc phải nai lưng ra kiếm tiền nuôi sống bản thân. Trùm trường đó giờ chẳng quan tâm tới chuyện trường lớp lại đột nhiên tới tìm tôi. “Làm bạn gái anh đi, em dạy anh học, anh bao nuôi em.” Tôi cảm thấy rất được nhưng các bạn khác lại lo lắng thay tôi. Lớp trường: “Thần đồng là của chung.” Lớp phó học tập: “Yêu nhưng không được bỏ rơi bạn bè.” Thiên kim thật: “Mình sẽ buồn lắm nếu thiếu bạn.” Vậy nên bọn họ quyết định để tôi làm bạn gái của ba mươi mốt con người cùng một lúc. Được, được, được lắm, học sinh cấp ba phải điên vậy mới đúng.

Mẹ Đơn Thân Đỉnh Cấp

Mẹ Đơn Thân Đỉnh Cấp Bạn trai và gia đình anh ta yêu cầu tôi phải mang thai trước rồi mới được đăng ký kết hôn, sau đó mới tổ chức lễ cưới. Bị cha mẹ nổi giận lôi đình mắng cho một trận, nhưng tôi vẫn sảng khoái gật đầu đồng ý. Dù sao thì… gien của bạn trai tám năm cũng tạm coi là không tệ. Ngoại hình ổn, học vấn cao. Cũng xem như là lựa chọn tốt nhất nếu sau này cần bỏ cha giữ con.

Kẻ Cứu Rỗi Đáng Thương

Kẻ Cứu Rỗi Đáng Thương Sau khi hoàn thành cốt truyện cứu rỗi, tôi đã đến với nam phụ si tình. Ba năm sau khi kết hôn, hắn ngày càng kiệm lời trước mặt tôi. Thời gian hắn về nhà cũng ngày càng muộn. Tôi biết, hắn đã thay lòng. Hắn đã phải lòng cô thư ký trẻ trung, đáng yêu luôn bám lấy hắn, và muốn cho ả một mái ấm. Đối với điều này, tôi không hề khóc lóc. Tôi chỉ yêu cầu hắn cho tôi thêm một tháng. Tôi muốn thu hồi từng kỷ niệm giữa chúng tôi. Trong một tháng hắn để mặc tôi tự chữa lành vết thương lòng. Tôi đã nhanh chóng sắp xếp lại công ty, phân chia tài sản và chuyển giao nguồn lực. Cuối cùng, trong ánh mắt ngỡ ngàng của hắn, tôi lịch sự tiễn hắn ra khỏi công ty và nhà. Cười chết mất, tôi là nữ chính trong truyện cứu rỗi cơ mà. Đã có khả năng cứu rỗi người khác, sao lại để mặc bản thân rơi vào vũng bùn?

CHIẾC GỐI ÔM HÌNH CƠ BỤNG

Tôi có một chiếc gối ôm hình cơ bụng, mỗi tối phải vừa sờ vừa ôm thì mới ngủ ngon được.Một đêm nọ, tôi dậy đi vệ sinh, mơ màng đi nhầm vào phòng con trai của chủ nhà.Lên giường theo thói quen vén áo gối ôm lên rồi cứ thế mà xoa đi xoa lại.Đột nhiên, trên đầu vang lên một giọng nói khàn khàn:“Sờ đủ chưa? Tôi sắp có phản ứng rồi đấy.”

Người Đi Hoa Cũng Tàn

Người Đi Hoa Cũng Tàn Kỷ niệm ba năm ngày cưới, tôi đang mang thai tháng thứ năm, lại chứng kiến cảnh Lục Kỳ Niên cùng một cô gái trẻ trong phòng ngủ. Hắn từ tốn đứng dậy, thong thả mặc áo, rồi đuổi cô gái ấy đi. Ánh mắt hắn lướt nhẹ qua bụng tôi, tràn đầy sự chắc chắn và ngạo mạn: “Chuyện này sẽ không có lần sau đâu. Gia Nghi, đừng chấp nhặt mấy chuyện này. Sinh đứa con ra mới là chuyện quan trọng.” Tôi ngơ ngác nhìn hắn. Trong khoảnh khắc này, tôi cảm thấy như chưa từng quen biết người đàn ông trước mặt – người từng nằm bên tôi mỗi đêm. Sau đó, nhân lúc hắn ra ngoài, tôi thu dọn hành lý, mang theo người đập nát ảnh cưới, chém hỏng và phá tung mọi thứ trong căn nhà này, rồi rời đi không quay đầu. Hắn nghiến răng nghiến lợi, nói với bạn: “Tôi muốn xem thử khi Thẩm Gia Nghi sinh con, cô ta còn cứng rắn như thế không.” Hắn còn nói: “Cô ta đã ba mươi tuổi, cái thai cũng hơn năm tháng rồi, chẳng lẽ còn dám bỏ?” Theo ý hắn, tôi đã chủ động liên lạc. Sau khi tôi tiêm thuốc bỏ thai. Để hắn phải chứng kiến cùng tôi, xem đứa con này từng chút một rời bỏ thế giới. Mười năm quen biết, ba năm làm vợ chồng, cuối cùng ngay cả một lời từ biệt êm đẹp, để mỗi người có hạnh phúc riêng, cũng không thể. Vậy thì, cá chết lưới rách, ngọc nát đá tan.

Anh Ấy Sắp Bị Câu Thành Cá Rồi

Anh Ấy Sắp Bị Câu Thành Cá Rồi Lục Tiêu rất tiêu chuẩn kép. Một cô gái nóng bỏng lắc hông tới bắt chuyện với anh. Anh thậm chí không thèm ngẩng đầu. “Ngứa thì đi tắm đi.” Ba ngày không gội đầu, mặt mộc ra đường, tôi vừa xuống lầu đã đụng phải anh. Chưa kịp mở miệng, Lục Tiêu đã không nhịn được mà khẽ nuốt nước bọt. “Đừng quyến rũ tôi.” “Nhưng tối nay tôi rảnh.” “Nhà em hay nhà tôi?”

GẶP EM BẤT NGỜ

Vừa mới qua Tết, bạn trai đã gửi cho tôi một tin nhắn: “Em yêu, anh sẽ biểu diễn ảo thuật cho em xem nhé!” “Được thôi.” “Bùm! Anh thay lòng rồi, chia tay đi.” “?”

GỌI NHẦM SỐ LẠI NHẶT ĐƯỢC BẠN TRAI

Hôm đó, tôi gọi điện cho ba nhưng bấm nhầm số. Sau khi kết nối, tôi mơ màng gọi một tiếng: “Ba ơi!”Đầu dây bên kia im lặng hai giây, rồi bật cười: “Anh không già đến mức đó, em có thể gọi là anh trai.”Và rồi…Chẳng bao lâu sau, anh ấy trở thành bạn trai tôi.

GẶP EM LẦN NỮA

Lý do tôi chia tay Cận Nhiên là: Tôi thích ông già, có tiền, không dính người, chết nhanh, di sản rất phong phú, anh làm được không?Sau này, tôi tham gia một chương trình tạp kỹ hạng ba, bị yêu cầu gọi điện quay lại với mối tình đầu trước mặt mọi người. Tôi nói: “Chúng ta quay lại đi.”Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, rồi giọng nói trầm thấp của Cận Nhiên vang lên.“Anh năm nay mới hai mươi bảy tuổi, chưa chết sớm như vậy đâu.”