Hiện đại
Khi tôi phát hiện mình là nữ phụ ác độc trong một truyện ngược luyến tình thâm, thì tôi đã kết hôn với nam phụ si tình được ba năm. Tôi vừa biết mình mang thai, trước mắt bỗng hiện ra một loạt dòng chữ như đạn bay: 【Không ai thấy nữ phụ đáng thương sao? Chồng cô ta mong cô ta có thai, chỉ để chặt đứt mọi khả năng vướng víu giữa cô và nam chính, giúp cặp chính thuận lợi bên nhau.】 【Không hiểu sao nhiều người thích nam phụ thế. Hắn rõ ràng là loại cặn bã ngoại tình tinh thần trong hôn nhân mà!】 【Nữ phụ à, khi cô đang hạnh phúc vì có thai, thì trong đầu nam phụ lại đang nghĩ. Cuối cùng, nữ chính cũng có thể hạnh phúc rồi.】
Tôi Không Chết, Ai Thất Bại? Hôm tôi phẫu thuật tim, bạn trai quen 5 năm bỏ trốn cùng con em gái nuôi giả làm tiểu thư nhà họ Tống. Vì chuyện này mà ca mổ buộc phải hoãn lại, tôi – người đã được tiêm thuốc mê – bị đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật. Không ngờ lại vô tình nghe được cuộc nói chuyện qua điện thoại giữa dì Vương và ai đó. “Yên tâm đi con, con đưa Y Y đi rồi, không có tim thì nó không làm phẫu thuật được đâu.” “Nó chỉ là con nuôi thôi, dù nó có chết cũng chẳng sao, sau này toàn bộ tài sản sẽ là của con và Y Y.” Thì ra, bạn trai tôi quen suốt 5 năm không hề là con nhà giàu, mà là con trai của dì Vương – người giúp việc trong nhà tôi. Anh ta lừa tôi suốt từng ấy năm, chỉ để tiếp cận Tống Y Y và giành lấy quyền thừa kế. Bởi ngoài kia ai cũng đồn rằng, con gái lớn nhà họ Tống mắc bệnh tim bẩm sinh, sống không quá 25 tuổi. Nhưng anh ta đâu biết, Tống Y Y là con nuôi từ nhỏ. Người duy nhất có quyền thừa kế Tập đoàn Tống Thị – là tôi, Tống Viên Viên.
Chiếc Két Tình Yêu Sau khi ly hôn, tôi bất ngờ nhận được một khoản tiền lớn không rõ nguồn gốc, kèm theo một két sắt chứa đầy ảnh của chính mình. Mặt sau mỗi bức ảnh đều viết một dòng: “Mong Thẩm Từ bình an thuận lợi.” Người ký tên: Phó Vân Xuyên – anh trai của chồng cũ tôi. Không lâu trước đó, anh đã qua đời vì ung thư gan. Khi được sống lại, tôi quay về đúng ngày hai nhà bàn chuyện liên hôn. Một lần nữa được chọn đối tượng kết hôn, tôi không chút do dự, chỉ tay về phía người đàn ông đang lặng lẽ dõi theo mình ở góc phòng: “Tôi chọn anh ấy.”
Cô Ấy Có Thể Nghe Thấy Ca sĩ thiên tài Bách Xuyên phát hành album mới, trong đó, ca khúc [Cô Ấy Có Thể Nghe Thấy] nhanh chóng nổi tiếng khắp phố lớn ngõ nhỏ, càn quét các giải thưởng lớn. Anh đã viết bài hát này từ hồi cấp ba, khi đó, anh là bạn cùng bàn của tôi. Khi anh ta hát đến câu cuối cùng, anh ta đưa tay ra giật lấy máy trợ thính của tôi nên tôi đã không thể nghe thấy. Nhiều năm trôi qua, cuối cùng tôi cũng nghe được lời kết của bài hát – “Anh thích em.”
Đại Tiểu Thư Tới Rồi, Tất Cả Tránh Đường! Bạn cùng phòng tổ chức buổi liên hoan, rủ tôi đi cho đủ số. Kết quả, cả ký túc xá chỉ có mình tôi là con gái đến. Bốn chàng trai đối diện nhìn tôi, rơi vào trầm tư. Tôi vung tay hào sảng: “Đã đến rồi thì ăn chung đi, tôi mời!” Không khí lập tức trở nên vui vẻ, tôi cùng bốn anh chàng đẹp trai nâng ly trò chuyện. Nhưng bạn trai cũ bất ngờ xuất hiện, đứng trước mặt tôi, mặt mày u ám. “Giang Ấu Lâm, cô chơi bời ghê thật đấy.” Tôi liếc nhìn cô nàng trà xanh đứng sau lưng hắn, giơ tay tát một cái. Tra nam! Đang nói ai đấy hả?!
Tiểu Quỷ Tặng Tài Nửa đêm tỉnh dậy muốn đi vệ sinh, không ngờ lại nhìn thấy hai con quỷ đang trò chuyện bên cửa sổ. Một bé gái nói: “Ai cũng ngủ hết rồi, chán quá.” Một người phụ nữ trung niên đáp: “Ai bảo thế? Chẳng phải có người vừa tỉnh giấc sao?”
Ảnh Đế Sập Nhà Vào cái ngày Giang Lâm “sập nhà”, tôi đang ở nhà nấu bún ốc cay. Mùi măng chua nồng nặc vừa kịp bá chủ cả phòng khách, điện thoại tôi liền nổ tung. Không phải nói ví von. Nó thực sự “oong—— oong—— oong——” rung lên theo nhịp điệu t/ận thế, lăn từ trên bàn trà xuống mép thảm, suýt nữa thì bổ nhào xuống đất. Tôi vừa hút sợi bún cuối cùng vừa luống cuống với tay nhặt điện thoại lên. Trên màn hình là tên của cô bạn thân Tô Hà nhấp nháy liên tục, phía sau là mười mấy tin nhắn chưa đọc, toàn là kiểu hét lên như đang chá/y nhà: “Vãn Vãn!!!!!!! Mau xem hot search!!!!!!!!!!” “Vãi linh hồn vãi linh hồn vãi linh hồn!!!!!! Nhà chị Giang s/ập rồi!!!!!!” “Livestream!! Mở livestream mau!!! Show truyền hình của Giang Lâm phát sinh chuyện rồi!!!” Nước súp bắn lên tay tôi, bỏ/ng đến mức tôi giật nảy mình. Tim tôi chợt lỡ một nhịp. Giang Lâm? Xảy ra chuyện?
Tình Yêu Giấu Kín Một giấc ngủ dậy, tôi phát hiện mình đã xuyên đến năm năm sau, còn kết hôn với người chú nghiêm túc của bạn thân! Thiếu nữ trong sáng biến thành người vợ hiền dịu? Ban đầu, tôi nghĩ rằng cuộc sống hôn nhân của chúng tôi chắc chỉ dừng lại ở mức tôn trọng nhau, tình cảm bình thường. Mạnh ai nấy sống. Ai ngờ việc đầu tiên Lục Minh Yến làm sau khi đi công tác về… Là ôm chặt tôi đang ngơ ngác đứng trước cửa mà hôn lên. Hôn xong còn chưa thỏa mãn, anh trầm giọng trách móc: “Bảo bối, em lạnh nhạt quá rồi, có phải ở sau lưng anh nuôi trai bao không?” Không phải chứ! Người đàn ông luôn nghiêm túc cứng nhắc, cúc áo lúc nào cũng cài đến tận cổ – Lục Minh Yến đâu?! Còn cái con công lòe loẹt này là ai?!
Giáo Sư Thẩm Ghen Tuông Tôi và Thẩm Tầm Nam đã kết hôn theo thỏa thuận được hai năm, nhưng anh luôn lạnh nhạt với tôi. Mãi cho đến khi ánh trăng sáng của tôi trở về nước, sau khi tham gia một bữa tiệc, tôi mang về một chiếc áo sơ mi nam. Anh say rượu, đẩy tôi vào cửa, ánh mắt nóng rực và kiên quyết. “Em quên rồi sao, chúng ta còn chưa ly hôn?” Đêm đó, giáo sư Thẩm, người luôn ôn tồn nho nhã, trở nên điên cuồng đến cực điểm. Trước lúc rời đi, đôi mắt anh đỏ hoe: “Nhìn anh được không? Anh thật sự không thua kém gì anh ta.”
Đại Boss Là Mèo Cưng Tôi mắc một căn bệnh kỳ quặc. Sau khi dị biến đến, tôi nhìn tất cả sinh vật đều thành mèo. Tôi vừa thọc vào họng của boss vừa lấy ra một miếng thịt zombie: “Mèo con, đừng ăn đồ bẩn, chị đã chuẩn bị snack cho em rồi đây.” Thậm chí còn quay sang em bé ma mà làm âm thanh hôn chụt chụt: “Mọi người xem tui tìm thấy gì này! Một bé mèo con lạc đàn nè đó he he he~~” Các người chơi khác đều phản ứng: “Có bệnh à? Cô xem cái thứ đó mà gọi là mèo sao?” Về sau, tôi thành công mở một quán cafe mèo trong trò chơi kinh dị, còn đại boss trở thành đội trưởng bảo an. Quái vật mới đến run rẩy nhìn boss: “Sát Tinh, tại sao cô ta lại gọi ngươi là mèo con vậy?”
Luôn Rung Động Vì Anh Trốn học ra ngoài đi chơi, tôi gửi nhầm ảnh cho đàn anh trợ giảng môn học, tôi trong đó còn đang lộ eo nhỏ. Đối phương lập tức gửi một dấu chấm hỏi lại. Tôi hóa đá ngay tại chỗ, đại não không ngừng chuyển động, hỏi lại anh: [Hình của anh đâu?] Nam thần trợ giảng gửi cho tôi danh sách điểm danh, tôi trốn học hai lần, sắp trượt môn. Tôi gửi voice chat xin anh bỏ qua cho mình. “Đừng, xin anh, anh trai, anh chờ chút!” Voice chat này bị anh không cẩn thận bấm mở, cả lớp bùng nổ.
Lời Nguyền Của Cánh Đồng Lúa Mì Tôi luôn biết rằng mình là một “thiên kim” giả. Bởi vì năm đó, mẹ tôi đã cố tình đổi tôi, đứa trẻ vừa mới chào đời, không phải để lấy một thiên kim tiểu thư mà là một cậu con trai. Mưu kế của bà ta thực sự quá tuyệt diệu: Tôi nhận được danh phận của một tiểu thư nhà giàu, còn bà ta cuối cùng cũng có một đứa con trai để dựa vào. Ông bà nội tôi vì thế mà ngẩng cao đầu trước mặt họ hàng, còn ba tôi thì tự hào rằng ông đã thắng người bạn từ thuở nhỏ đang làm lớn ở thành phố. Còn Tĩnh Tử Ngôn, người bị đổi đến sống ở nông thôn, từ nhỏ đã hiếu thảo, từ nhỏ đã xuất sắc, dù bị ba tôi đ//ánh g//ãy cả chân ghế vẫn phải đứng ra che chở cho mẹ ta. Cho đến khi cậu ấy phát hiện ra rằng, người mẹ mà cậu ấy bảo vệ bằng cả m//ạng sống chính là kẻ đã đánh cắp thân phận của mình. Cho đến khi cậu ấy nhận ra rằng, tôi – kẻ tr//ộm này và con cháu của kẻ tr//ộm, đã không biết xấu hổ mà chiếm lấy hạnh phúc vốn dĩ thuộc về cậu ấy
Giả Vờ Vào tuổi mười tám. Lần đầu tiên Ôn Nam Tịch gặp Phó Diên, anh đứng bên cạnh Nhan Khả – kẻ thù cũ của cô. Khoảng cách giữa cô và hai người họ là một con hẻm dài, tối tăm, tựa như ranh giới giữa hai thế giới, cô không thể bước qua, còn anh cũng không có ý định đi tới. Sau này, trong một buổi chiều hè nắng cháy, giữa căn phòng u tối, anh cúi đầu, tay ôm lấy eo cô, đầu ngón tay khẽ mân mê làn da cô, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào cô: “Nam Tịch, ngẩng đầu nhìn tôi.” Năm hai mươi bốn tuổi. Ôn Nam Tịch và Phó Diên gặp lại nhau, anh vẫn đứng bên cạnh Nhan Khả, hai tay đút túi quần, vẻ mặt lạnh lùng, vô cảm. Cô đứng từ xa, cầm sơ yếu lý lịch, nhìn anh rồi lên tiếng: “Phó Diên, đã lâu không gặp.” Anh không hề thay đổi sắc mặt, chỉ liếc nhìn cô một cái. Công ty này là của anh, cô hiểu rõ rằng mình không có cơ hội. Vậy nên cô xoay người, rời đi. Nhìn bóng dáng cô dần xa khuất, lòng bàn tay anh siết chặt. Lần gặp lại sau đó. Ngày hôm ấy sương mù dày đặc phủ kín khung cửa sổ, những giọt mưa tí tách lăn dài. Khi cô càng tiến đến gần, anh vươn tay nắm lấy cổ tay trắng ngần của cô, đôi mắt đen nhánh nhìn sâu vào mắt cô: “Ôn Nam Tịch, có phải em lại muốn đùa giỡn với tôi không?” Ngày ấy, lớp sương phủ đầy cửa kính xe, trên đó in đậm hình bóng của cô.
Biết tin phải tăng ca vào dịp 1/5, tôi phát điên lên mạng xã hội.Tôi liệt kê từng món đồ trong văn phòng sếp, từ ghế sofa da thật đến bàn chải đánh răng anh ta dùng.Tôi bảo rằng tan làm sẽ đem hết mấy thứ đó đi bán, rồi lấy tiền gọi 18 nam người mẫu.Không ngờ video lại hot.Bình luận được nhiều lượt thích nhất là của chính sếp:Anh ấy viết: “Cô bị bệnh à? Sao không dứt khoát đem tôi bán luôn đi? Hay là cô còn điều gì lấn cấn chưa giải quyết được?”
Hoa Hồng Rực Rỡ “Bạch nguyệt quang của anh quay về rồi, tôi nhường chỗ.” Tôi nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt với vẻ mặt u ám, nói. “Được thôi.” Anh bỗng nhiên cười, như bầu trời xanh rạng rỡ sau cơn giông, đôi mắt sâu thẳm như xoáy nước khóa chặt lấy tôi. “Nhưng trên hợp đồng của chúng ta vẫn còn hạn đến tháng sau, nếu em muốn đi sớm.” Anh đột nhiên vươn tay kéo tôi lại, bàn tay rộng lớn giữ chặt eo tôi, khiến tôi không thể trốn thoát. “Phiền em trả trước phí vi phạm hợp đồng đã.” Tên khốn này. Mãi đến một tháng sau, khi nhìn thấy Bạch Chấp trong cơn say, tôi mới biết “bạch nguyệt quang” mà anh mãi không quên, hóa ra tôi chưa từng gặp qua.
Những Gì Đã Thấy, Những Gì Đã Biết Khi tỏ tình với Lục Kỳ Niên, tôi bất ngờ nhận ra hắn chính là nam chính trong tiểu thuyết, còn nữ chính không phải là tôi. Tôi sụp đổ, mặt mũi biến dạng khi giật lấy bức thư tình từ tay hắn. “Người như tôi sao dám mơ mộng đến người tri thức như cậu chứ?” “Tạm biệt.” Lục Kỳ Niên ngơ ngác: “?” Sau đó, tôi bị Lục Kỳ Niên ôm vào lòng cưỡng hôn. Trong lúc thở hổn hển, hắn cười lạnh: “Anh đã tốn bao công sức để quyến rũ em, vậy mà em lại nói anh cợt nhả?” “Thật sự chỉ có em.”
Nữ Phụ Đỏng Đảnh Và Anh Thợ Sửa Xe Mặt Lạnh Để trốn hôn, tôi dọn đến ở nhờ nhà nam chính. Nửa đêm, tôi gõ cửa phòng anh ta. “Tôi muốn ngủ trên giường anh.” Thịnh Tiêu liếc qua vết hằn đỏ do ga trải giường rẻ tiền để lại trên da tôi, ánh mắt trầm xuống: “Đại tiểu thư à, trong nhà chỉ có hai cái giường, cô chắc chắn muốn ngủ phòng tôi?” Tôi vừa định gật đầu thì dòng bình luận hiện lên trước mắt: 【Nữ phụ đúng là phiền thật, suốt ngày gây rối cho nam chính. Sau này nam chính phát đạt, vừa gặp đã yêu nữ chính, còn nữ phụ thì hãm hại bất thành, bị ném vào núi rồi mới biết điều lại.】 Tôi nhếch môi, đối diện ánh mắt của Thịnh Tiêu: “Anh thấy… tôi đang gây rối cho anh à?” Anh bật cười khẽ: “Không có chuyện đó đâu.” Thế nhưng sau này… Cũng chính trên chiếc giường ấy. Thịnh Tiêu giữ chặt mắt cá chân tôi, kéo tôi vào lòng, hôn đi giọt nước mắt nơi khóe mắt. “Đại tiểu thư, em thích bị tôi ‘gây rối’ như thế này không?”
Tôi đã theo đuổi thái tử gia Bắc Kinh Thẩm Cẩn Hành suốt ba năm, và ngay trước khi định tỏ tình với anh ấy, tôi đã mơ một giấc mơ.Trong mơ, tôi là nữ phụ độc ác, còn nữ chính lại là cô giúp việc nhỏ trong nhà anh ta.Và anh ta sẽ vì nữ chính mà khiến gia đình tôi phá sản.???!!!Ngày hôm sau, anh ta ngồi đối diện tôi, vẻ mặt lạnh nhạt: “Tìm tôi có chuyện gì?”Nhìn quanh căn phòng được trang trí đầy hoa, tôi lúng túng nói: “Một lát nữa anh giúp tôi làm chứng nhé, tôi định tỏ tình với bạn thân của anh.”Sắc mặt anh ta lập tức u ám, giọng nói lạnh lùng cất lên: “Em nói lại lần nữa.”Tôi hoảng hốt: “Nếu không muốn làm chứng cũng được, vậy anh mau đi đi.”Anh ta cười lạnh, nắm lấy cổ tôi, nói: “Dùng xong rồi định bỏ rơi tôi à?”
Cứu Rỗi Lẫn Nhau Tôi cứu được người giàu nhất đang đột phát bệnh tim, ông hứa sẽ đáp ứng một nguyện vọng của tôi. Mọi người đều nghĩ tôi sẽ nói muốn con trai của nhà giàu nhất cưới tôi. Dù sao thì tôi cũng thích anh ta bảy năm rồi. Tôi do dự hồi lâu: “Có thể cho tôi ít cổ phần không? Tôi muốn lấy tiền chia hoa hồng đi tìm người mẫu nam.” Tất cả mọi người đều ngây người. Thấy bọn họ như vậy, tôi tưởng họ không đồng ý, vội vàng đổi giọng: “Nếu không thì ông cho tôi mượn con nuôi chơi, à không, mượn yêu đương hai tháng, sau đó sẽ trả lại ông.” Hiện trường vẫn im lặng như tờ. Một lúc lâu sau, con nuôi lên tiếng: “Tìm người mẫu nam thì trả tiền, tìm tôi liền chơi miễn phí ?”
Giăng Bẫy Cặn Bã Tiêu Cẩn Nhiên ngoại tình rồi. Chúng tôi yêu nhau bảy năm, kết hôn bốn năm. Cuối cùng anh ta cũng không cưỡng lại được sự tươi mới cùng dáng vẻ ngưỡng mộ của cô gái trẻ. Ngày biết anh ta ngoại tình. Tôi ngồi bên cửa sổ cho đến khi mặt trời mọc, quyết định trả thù. Cô ta phá vỡ hôn nhân của tôi, tôi sẽ phá vỡ sự nghiệp cùng tương lai của cô ta. Anh ta phản bội tình cảm của tôi, tôi sẽ phá vỡ tiền tài với hạnh phúc của anh ta. Không ai được sống tốt hơn.