Hiện đại
Chồng Đẹp Trai Của Tôi Giỏi Thả Thính Lắm
Bạn Trai Cũ Của Tôi Chỉ Nghĩ Đến Chuyện Yêu Đương Bạn trai cũ của tôi chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương. Tôi sắp tốt nghiệp cần tìm công ty để thực tập, cuối cùng tôi đành phải gửi sơ yếu lý lịch cho bạn trai cũ. Bạn trai cũ: [?] Tôi: [Đến chỗ anh làm hai tháng.] Anh: [Công ty của tôi không phải là nơi chứa chấp chó mèo đâu.] Tôi: [Vậy quên đi.] Sau đó tôi bỏ điện thoại xuống, đi tắm rửa. Lúc quay lại mới phát hiện điện thoại di động đã nhận được một đống tin nhắn. …
Nghịch Tập Thi Đại Học: Vả Mặt Cả Nhà Em gái thiết kế hại tôi gãy chân, mất cơ hội vào Học viện Thể thao Thanh Hoa. Cha mẹ không phân biệt đúng sai, vu cho tôi gian lận thi cử rồi đoạn tuyệt quan hệ. Họ chắc chắn rằng đứa từng được gắn mác “thiên tài thể thao” như tôi sẽ sa sút thảm hại, trượt tốt nghiệp. Nhưng… ai nói tôi chỉ biết dựa vào thể thao?
Tôi là thế thân cho mối tình đầu của Chu Cảnh Hoài.Anh ta cần gương mặt tôi, tôi cần tiền của anh ta.Chúng tôi vẫn luôn phối hợp ăn ý, cho đến khi anh ta phá sản.Tôi không do dự, lập tức thu dọn đồ đạc trong đêm chuẩn bị rời khỏi anh ta, nhưng lại bất ngờ nhìn thấy bình luận nổi lên:【Nữ phụ này đúng là tuyệt tình, nam chính vừa phá sản là cô ta chạy còn nhanh hơn thỏ, chẳng trách sau này nam chính quay lại việc đầu tiên là báo thù cô ta.】【Loại người nhỏ nhen, thấy người sa cơ là đạp, chẳng bao giờ làm nổi nữ chính đâu.】【Không để lại cho nam chính dù chỉ một đồng, chuyện này đúng là không bênh nổi, nữ phụ độc ác thật sự.】Bình luận càng lúc càng đáng sợ, thậm chí còn có người nói tôi vì áy náy nên đã quỳ xuống xin lỗi Chu Cảnh Hoài.Tôi hoảng hốt, lập tức hủy vé xe về quê, gọi điện cho Chu Cảnh Hoài.“Chồng ơi, anh đến đón em đi, trời mưa rồi, em không về nhà được.”
Tin Nhắn Khiêu Khích Của Tiểu Tam Chồng tôi tài trợ cho một nữ sinh nghèo, và cô ta gửi tin nhắn khiêu khích đến tôi. Trong ảnh, cô ta mặc bộ đồ ngủ của tôi, nằm trên giường của tôi. [Chị ơi, chị già rồi, da dẻ chảy xệ, khi cười còn có nếp nhăn, xấu chết đi được.] [Nhưng em thì khác, em mới mười chín tuổi, vẫn còn trong trắng, đàn ông nào mà từ chối nổi em chứ.] [Anh ấy vừa ôm em, suýt nữa làm em kiệt sức…] Từng chữ từng câu, thật không thể chịu nổi. Mười chín tuổi thì đã sao? Tôi không thèm đôi co với cô ta, chỉ đánh dấu mờ bức ảnh của cô ta và gửi thẳng vào nhóm lớp đại học của cô ta. Chẳng bao lâu sau, Chu Hằng gọi điện đến: “Cô bao nhiêu tuổi rồi mà còn đi so đo với một cô gái mới lớn? Cô có biết hành động này sẽ gây ra bao nhiêu rắc rối cho cô ấy không? Khương Nhiên, cô thật sự khiến người ta phát tởm!” Tôi chẳng buồn đáp lại một câu, cúp máy ngay lập tức và chặn mọi liên lạc của anh ta. Chẳng sao cả, đồ bẩn rồi, tôi cũng không cần nữa.
Không Còn Là Cái Bóng Ngày kỷ niệm kết hôn. Tạp chí quốc tế hàng đầu vừa đăng tải bài báo trang bìa mới nhất. Bài luận văn đủ sức làm chấn động cả giới học thuật, nhưng ở phần tác giả lại là một cái tên xa lạ với tôi – Lâm Sở Sở. Mà cô ta chính là học trò đắc ý nhất của chồng tôi – Cố Tri Ngôn. Tôi nhìn tin nhắn mà Cố Tri Ngôn gửi đến cách đây mười phút: 【Vãn Khanh, tối nay nhóm nghiên cứu có buổi hội thảo quan trọng, kỷ niệm ngày cưới chúng ta để hôm khác bù nhé.】 Tôi mở tập tin PDF của bài luận văn ấy, chụp lại toàn bộ bản thảo gốc để lưu trữ. Rồi bấm gọi cho luật sư sở hữu trí tuệ.
Anh Lính Quân Đội Tôi say rượu, ngồi tàu cao tốc thì đụng ngay một nhóm “anh lính quân đội”. Trong cơn choáng váng, tôi lao tới ôm tay người có vẻ là thủ lĩnh, vừa khóc vừa gào: “Chú ơi, rốt cuộc khi nào nhà nước mới phát người yêu cho cháu vậy ạ?!” Chú ấy thuận miệng chỉ đại một cái: “Trần Hoài, bước ra!”
Đường Cùng Tìm Thấy Lối Thoát Mẹ tôi năm nay 43 tuổi, vừa được chẩn đoán mang thai ở tuần thứ 22. Cả nhà rơi vào bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Chuyện này không quá nghiêm trọng, nhưng mẹ tôi đã bị liệt toàn thân suốt ba năm nay. Từ cổ trở xuống hoàn toàn không có cảm giác.
Tôi đã chọc phải một “đại ca” trong giới.Ở một góc khuất chật chội, anh ta dồn tôi vào tường.“Anh… anh đừng làm bậy… tôi… tôi đã có người mình thích rồi…”Hơi thở nóng bỏng lướt qua vành tai, khiến người tôi run rẩy.“Sao tôi lại nghe nói, cô vẫn còn đang theo đuổi người đó? Hửm?”“Anh… sao anh biết?”“Tôi đương nhiên biết chứ.”Đại ca tháo kính râm xuống, để lộ… gương mặt của nam thần?“Không nhận ra à? Vậy bây giờ nhận cho rõ đi.”
Vào Phòng Thấy Toàn Trai Đẹp Tan làm về đến nhà, vừa mở cửa ra, tôi sững người khi thấy một đám trai đẹp cởi trần trong phòng. Tôi đi nhầm phòng à?
Thật Giả Lẫn Lộn Ngày công bố điểm thi tốt nghiệp, thanh mai hỏi tôi được bao nhiêu điểm. Tôi nói 0 điểm. Hắn không có phản ứng gì, nhưng lại lật tay đổi điểm của tôi cho Lâm Uyển Uyển. Lâm Uyển Uyển cầm 0 điểm chạy đến trước mặt tôi khoe khoang: “Tôi là thí sinh được ẩn điểm đấy, top 50 toàn tỉnh, chắc chắn sẽ học cùng trường với anh Lâm.” “Chị chỉ được năm trăm điểm, điểm này, ừm, trường trọng điểm chắc còn không đỗ nổi!” Thanh mai cũng lên tiếng: “Anh và Uyển Uyển mới là người cùng một thế giới.” Nhưng tôi vốn đâu có đi thi tốt nghiệp, nên tất nhiên là 0 điểm rồi.
Tất Nhiên Là Làm Phú Bà Rồi *捧杀 trước nịnh nọt khen ngợi khiến đối phương tự mãn dẫn đến sai lầm. Tôi trả lại đệm y tế giá hai chục ngàn tệ mà mẹ chồng mua. Ngăn bọn họ bán em chồng để góp tiền sính lễ cho chú em. Khuyên chồng làm việc tử tế, không đầu tư vớ vẩn. Tôi tự nhận bản thân đã bảo vệ tốt cái nhà này. Nhưng cả nhà bọn họ lại cho rằng tôi là sao chổi ngăn cản con đường tài lộc của bọn họ. Mẹ chồng lén đổi thuốc của tôi, hại tôi tái phát bệnh tim không kịp thời cứu chữa. Sống lại đời này, tôi bắt tay với hệ thống ban thưởng phủng sát. Một câu nịnh hót là được thưởng tới mười nghìn tệ. Tôi nhìn số dư trong tài khoản không ngừng tăng thì khóe môi cũng không nhịn được mà vểnh lên. Các người thích nhảy vào biển lửa hả? Vậy để tôi cho các người thêm mồi lửa.
Phụ Thân Dẫn Ta Đi Tạo Phản Phụ thân ta tạo phản thành công, không biết nên khoe khoang thế nào cho phải: “Phế đế vẫn còn phong vận, tiền thái tử kia khá có tư sắc, đều ban cho nữ nhi của ta!” Cha con ông ta tức đến mức thổ huyết. Ta còn kích động hơn: “Ban cho con làm gì! Ban chết đi!”
Lời Thì Thầm Trong Câm Lặng Chồng tôi có một gia đình khác ở bên ngoài, bọn họ đều nghĩ tôi không biết. Nhưng bọn họ lại không biết rằng, người phụ nữ đó là do tôi cẩn thận dạy dỗ ra. Họ muốn đuổi tôi tay trắng ra khỏi nhà, nhưng bọn họ không ngờ mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Dù sao thì, đã làm điều xấu thì sao có thể không nhận quả báo được chứ?
Yêu Kiểu 502 「Chùm nho tím này đúng là giống cô thật đấy… vừa đen vừa to。」 Tôi khen thân hình nóng bỏng của vợ bạn mình trong phòng xông hơi. Ai ngờ lúc ăn cơm, cô ta lại buông câu đó ngay trước mặt bao người. Cả bàn ăn lập tức im phăng phắc, chồng tôi thì chỉ cúi đầu ăn cơm lia lịa. Tôi chậm rãi lau miệng: “Nếu không phải cái mặt cô vẫn còn dán cái mác thẩm mỹ, chỉ nhìn mỗi cái bụng thôi thì tôi còn tưởng là chó Shar Pei đấy.” Chồng tôi đột nhiên ném mạnh đũa xuống bàn: “Em so đo với Thanh Thanh làm gì? Cô ấy từng sinh con rồi mà!” Tôi hoảng hốt đưa tay che miệng: “Trời ơi, xin lỗi nha, em đâu biết đứa bé là của anh.”
Em Vẫn Là Em Trong một chương trình truyền hình, tôi bốc trúng câu hỏi mà người chồng cũ – ảnh đế nổi tiếng – để lại hai năm trước. “Bạn và mối tình đầu đã đi đến cuối cùng chưa?” Tôi mỉm cười trả lời: “Vâng, tháng sau chúng tôi sẽ kết hôn.” Trên sân khấu, chồng cũ bất ngờ ngẩng đầu, thất thố nhìn chằm chằm vào tôi. Đến tận giờ anh ấy mới biết — Mối tình đầu của tôi không phải là anh. Ly hôn hai năm, đây là lần đầu tiên tôi và Chu Hằng cùng xuất hiện trên sóng truyền hình. Năm đó chúng tôi bí mật kết hôn, rồi cũng lặng lẽ l///y hô///n. Trên livestream, đám khán giả vẫn đang mê mẩn “đường hóa” couple Chu Hằng – Lâm Dao, tưởng rằng họ là mối tình đầu của nhau.
Trong bữa tiệc gia đình, tôi vô tình làm rơi đũa xuống chỗ dưới chân của chú nhỏ ngồi đối diện.Không biết một tổng tài như chú ấy thì trên chân có lông không nhỉ?Tôi lén lút sờ sờ chân của chú nhỏ.Ừm.Mịn màng như ngọc.Thử sờ thêm cái nữa.Bỗng nhiên có người túm cổ áo kéo tôi ra khỏi gầm bàn.Chú nhỏ nở nụ cười như không cười: “Nhóc con, chơi vui nhỉ?”
Dải Ruy Băng Dâu Tây Tôi là nữ phụ “làm màu” trong truyện thanh xuân vườn trường. Để đối đầu với nữ chính, tôi đã khóc lóc lừa gạt nam phụ trung thành Lương Tấn Niên: “Thật ra chúng ta là nam nữ chính trong một cuốn truyện thanh xuân vườn trường. Nếu anh không tốt với tôi, tôi sẽ chết mất.” Anh ấy tin là thật, để mặc tôi sai bảo, hành hạ suốt một thời gian dài. Sau kỳ thi đại học, tôi không nói một lời đã biến mất. Lúc gặp lại, anh đã trở thành thương nhân hô mưa gọi gió, quyền thế ngập trời. Trên bàn rượu, chỉ vì thanh mai trúc mã cầu hôn tôi. Tối hôm đó, Lương Tấn Niên với đôi mắt hoe đỏ, trói chặt tay tôi, phát điên lên: “Cô dám lấy hắn ta thử xem?”
Hướng Về Ánh Dương Mẹ tôi qua đời chưa lâu bố tôi đã cưới vợ mới. Điều kiện đầu tiên của bà ta chính là không thể giữ tôi. Tôi là con trai, bố tôi có hơi do dự. Nhưng vợ mới của bố nói bà ta sẽ sinh cho bố mấy đứa con trai, sau đó dứt khoát đổ cho tôi lấy trộm nhẫn vàng của bà ta. Tôi bị bố đánh gần chết rồi ném vào đống tuyết. Ông trời đã giữ lại cho tôi nửa cái mạng, ngày hôm sau, tôi chạy.
Trốn Chạy Sau ba năm kết hôn, tôi phát hiện tôi là một nữ nhân vật phụ xinh đẹp và giàu có trong cuốn tiểu thuyết do một quan chức cấp cao ở Bắc Kinh viết. Qua 24 giờ nữa, chồng của tôi – Tư Trạm sẽ phải lòng nữ thực tập sinh dễ thương xinh đẹp ở công ty, sống chết vì cô ấy thậm chí còn vì cô ấy mà hoãn chuyến bay quan trọng ở lại Bắc Kinh. Sau đó, họ bắt tay bán tôi sang phía Bắc Myanmar, khiến tôi bị làm nhục cho đến chết. Tôi quyết định bỏ chạy càng sớm càng tốt. Không nghĩ tới vào đêm đó, Tư Trạm – người luôn luôn lạnh lùng thờ ơ lại lật tung toàn bộ Bắc Kinh lên, hắn nhéo eo tôi và ép tôi dựa vào cửa kính sát đất. Hắn vuốt ve tai tôi, khàn giọng hỏi: “Vợ, em định mang theo hạt giống của anh trốn đi đâu?”