Hiện đại
Kế Thừa Ánh Sáng Thiếu gia nhà quyền quý trong giới Kinh thành ghét nhất là loại con gái ham tiền. Đáng tiếc, tôi chính là kiểu người như vậy. Biết được tin này, tôi hỏi Tạ Dận: “Nếu có người tiếp cận anh vì tiền thì sao?” Anh hờ hững trả lời: “Giết.” Tôi: ? Không phải chứ, sao anh vẫn còn là kiểu người tuân thủ pháp luật vậy? Thế thì không ổn rồi, tôi ham tiền đấy. Tôi thu dọn đồ đạc quý giá, nửa đêm chuồn đi. 【Không dây dưa với anh nữa, tôi đi đây, chúc anh sớm tìm được người không ham tiền của anh】 Ba ngày sau, khi tôi đang trả giá ở tiệm thu mua hàng hiệu, bỗng một chiếc thẻ đen đặt trước mặt tôi. Khóe mắt người đàn ông đỏ hoe: “Bé cưng, toàn bộ tiền của anh đều là của em, quấn lấy anh cả đời được không?”
Vạn Dặm Sao Trời Tết Nguyên Đán, với thân phận thiên kim thật của hào môn, tôi được nhận tổ quy tông. Nhưng bố tôi lại ở ngay trước mặt tôi, đã đổ một chai thuốc trừ sâu vào bữa cơm tất niên. Nói, hoặc là tôi để đứa con gái nuôi ở lại, cùng hưởng vinh hoa phú quý. Hoặc là cả nhà cùng chết, ông ta đã kiếm được vinh hoa phú quý, tôi đừng hòng động vào. Tôi nhìn vào thông báo trúng tuyển kế toán viên trên điện thoại, bật cười. Muốn tôi dính dáng gì đến ông? Tôi không vui, thì đừng ai được sống!
Thiên Kim Giả Bạn cùng phòng ném báo cáo kiểm tra quan hệ cha con vào mặt tôi, nói rằng cậu ta mới là thiên kim thật còn tôi mới là kẻ giả mạo. Nhưng tôi chăm chú nhìn vào… Cái báo cáo kiểm tra quan hệ cha con kia, phía trên viết chính là tên của vệ sĩ nhà tôi nha.
Món Quà Của Tôi Chồng tôi ngoại tình, mẹ chồng liền đuổi tôi ra khỏi nhà. Con giáp thứ mười ba đang mang thai ba tháng vội vã tới khoe khoang, cái tay đeo chiếc nhẫn kim cương năm carat vung vẩy như muốn xé gió. “Cô chắc chưa từng thấy nhẫn to cỡ này đâu nhỉ, nghe nói hồi xưa hai người cưới nhau còn chẳng có nổi cái đám cưới! Tháng sau tôi với anh Nguyên làm đám cưới, nhất định cô phải đến mở mang tầm mắt đấy nhé!” Tôi liếc nhìn chồng tài liệu đặt trên bàn trà, cùng bản kiểm tra sức khoẻ của Giang Nguyên. Tôi mỉm cười chân thành đáp lại: “Ừ, tôi nhất định sẽ tới sớm. Tặng hai người món quà lớn cho hoành tráng.”
Búp Bê Liên Kết Sau khi công ty phá sản, tôi kết hôn với vệ sĩ thô kệch. Anh tỉ mỉ chuẩn bị nhẫn kim cương, tôi lại tùy tiện tặng anh một con búp bê. Anh nghiêm túc nhận lấy, còn thay váy mới cho nó. Ai ngờ con búp bê lại liên kết mật thiết với tôi. Đêm đến, tôi ngủ riêng với anh, nhưng lại cảm giác như bị ai đó ôm chặt. Dường như có râu ria cọ vào trán, tôi nghe thấy tiếng anh thì thầm khàn khàn. “Bẩn thỉu… Cô ấy không thích mày sao? Không sao, cô ấy cũng không thích tao.”
Tiên Tri Tội Ác Tôi đã có một phần mềm có thể dự đoán vị trí của con người. Trước kỳ nghỉ, tôi thử kiểm tra vị trí của mình sau năm ngày. Phần mềm đưa ra câu trả lời: “Tây Minh Viên, Đông Thịnh Viên, Nam Cảnh Viên, Bắc Lệ Viên.” Đây là bốn khu vườn xanh trong trường học của tôi. Làm sao tôi có thể xuất hiện ở bốn nơi cùng lúc? Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi chợt hiểu ra.
Nụ Hôn Say Đắm Năm năm bên cạnh Hạ Kỳ, anh ta đã tổ chức một màn cầu hôn thế kỷ cho tôi. Nhưng ngay đêm trước đám cưới, tôi đã tình cờ thấy anh ta mất kiểm soát, ép em gái nuôi vào góc tường: “Anh ở bên cô ta chỉ để cho cô ta không quấy rối Thẩm Ngộ Châu.” “Em thật sự muốn thấy anh cưới người khác sao?” Tôi không hề muốn trở thành nhân vật phụ trong mối tình chấn động của họ. Khi tôi chuẩn bị bỏ trốn khỏi hôn lễ, có người đã nắm chặt lấy cổ tay của tôi. Người đó ghé sát tai tôi, nói: “Anh dự định sẽ cướp hôn lễ, em có đồng ý không?”
Bạch nguyệt quang của Cố Hoàn Chi trở về, tôi chủ động đề nghị ly hôn.Anh ta lại bảo nhà anh có quy định, mười năm đầu không được ly hôn.Tôi không nhịn được, còn lo giùm anh:“Vậy anh với cô ấy định vụng trộm sau lưng tôi à?”Anh quay đầu lại, trợn mắt quát lớn:“Em bị ngốc à?!”Chửi xong thì quay người bỏ đi.
Đêm Giao Thoa Học muội ở quán bar chơi trò chơi và bị thua, Giang Duyên bắt tôi phải thay cô ta để chịu phạt. Hắn thờ ơ ném thẻ phòng cho anh em tốt Phó Thâm. “Có chơi có chịu, cậu muốn đi thì đi.” Mọi người phá lên cười. “Ôi, Giang thiếu gia thật là hào phóng!” Giang Duyên nhếch môi, lắc ly rượu trong tay. “Sợ cái gì, cô ấy chắc chắn không dám mở cửa. Một cô bé ngoan, chẳng có gì thú vị.” Nhưng hắn không biết rằng Phó Thâm là anh trai kế của tôi, và chúng tôi đã từng có mối quan hệ mập mờ. Cho đến đêm khuya, Giang Duyên gọi điện thoại tới: “Anh bạn, cậu thật sự đi sao?” “Thế nào, cô ấy sợ khóc rồi à?” Phó Thâm thở hổn hển, ngậm vành tai tôi, giọng điệu trêu chọc: “Ừ, đang khóc, khóc đến khàn cả cổ họng.”
Hoa Trà Trắng Tôi đến đồn cảnh sát để bảo lãnh con trai nuôi, tình cờ gặp lại chồng cũ. Tôi đến để đón đứa con nuôi của mình. Còn hắn thì đến đón cô bạn gái trẻ trung, xinh đẹp của hắn. Sau đó, trong lúc cảm xúc mất kiểm soát, hắn chặn tôi lại trong hành lang, giọng nói như rít qua kẽ răng: “Lâm Sở, em thà làm mẹ kế cho người khác chứ không chịu tái hôn với anh, đúng không?”
Chia Tay Xong, Tôi Nhanh Chóng Kết Hôn Với Một Yêu Tinh Quyến Rũ Trên tàu cao tốc, cô em thanh mai trúc mã của bạn trai tôi – Lương Thư – bỗng nhiên thức tỉnh thành yêu tinh mê hoặc, cứ nhào vào lòng anh ta, đòi ôm đòi hôn. Tôi nhắc nhở cô ta, thời kỳ phát tình có thể tự mình chịu đựng. Vậy mà Kỷ Tiêu lại lạnh lùng trách mắng tôi: “Cho em uống thuốc kích tình thử xem em chịu được không?” “Anh chỉ đang giúp cô ấy giảm bớt đau đớn, giống như quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân, đừng nghĩ bẩn như thế!” Tôi hoàn toàn thất vọng, đề nghị chia tay, rồi quay người xuống tàu. Kỷ Tiêu bận ôm cô em nhỏ không rảnh phân thân, liền nhờ người anh em thân thiết của anh ta – Lâm Tự Nam – đi tìm tôi. “Con gái thì nhỏ mọn vậy đấy, cậu giúp tôi dỗ dành cô ấy một chút.” Kết quả, Lâm Tự Nam dỗ thẳng tôi đến tận Cục Dân Chính. Khi Kỷ Tiêu biết chuyện, trời như sụp xuống, mắt đỏ ngầu đi tìm Lâm Tự Nam đòi công lý. Lâm Tự Nam lạnh lùng cười khẩy: “Xe đâm vào tường mới biết rẽ, con chết rồi mới đến cho bú.” “Cậu biết vì sao Vệ Ca là vợ tôi mà không phải vợ cậu không? Bởi vì tôi dám tranh dám đoạt!”
Âm Mưu Đã Lâu Sau khi người thanh mai trúc mã của tôi – Hạ Lăng – thức tỉnh thành một yêu ma cấp S, cậu ta luôn cần tôi để xoa dịu cơn phát tình. Tôi dự định sẽ kết khế ước với cậu ta vào sinh nhật của cậu ta, nhưng lại vô tình nghe được cậu ta phàn nàn với bạn: “Yêu ma kết khế ước chẳng khác gì đeo gông chung tình, chạm vào người khác thì sẽ bị phản phệ.” “Hoa khôi không chịu kết khế ước với tôi, còn Giang Lệnh Du thì cứ tự mình dính lấy, phiền chết được.” Tôi hoảng loạn bỏ chạy, vô tình xông vào một căn phòng tối. Tôi thấy chú nhỏ của Hạ Lăng đang dùng dải ruy băng tôi vừa tháo ra để… thủ dâm. Gương mặt anh đỏ ửng, ánh mắt khẩn cầu: “Em có thể… cho anh ăn no được không?” Sau đó, vào lúc Hạ Lăng phát tình, cậu ta run rẩy gọi điện cho tôi: “Đến với tôi được không? Tôi cần em.” Chú nhỏ nghe vậy liền nổi cơn ghen, cắn tôi, giọng khàn khàn, hèn mọn: “Chủ nhân, đừng bỏ rơi anh.”
Số Báo Danh Lần đầu gặp Cố Hành là hồi cấp 3, anh là người nổi bật nhất trường, còn tôi chỉ là một trong vô số cô gái thầm yêu anh. Lên đại học, tôi học cùng trường với anh, nghe nói anh thay bạn gái như thay áo, là kẻ phong lưu nổi tiếng trong giới. Vì một trò đùa, anh trở thành bạn trai tôi. Mọi người cười ầm đặt cược: “Gái ngoan à, xem lần này anh Hành chơi chán trong bao lâu?” Thế mà đến đêm khuya, tôi lại khóc, vừa đánh Cố Hành vừa tức giận. Anh vòng tay ôm lấy eo tôi, nhẹ giọng dỗ dành: “Em muốn đánh thế nào cũng được, tất cả là lỗi của anh. Đừng giận anh nữa.”
Sầm Vịnh Vi Thời niên thiếu, Cố Cảnh Chiêu từng thích một cô gái. Lúc cô ta ly hôn quay về nước, tôi bị bỏ quên trong một cơn mưa lớn. Hôm đó, tôi hỏi mượn nhân viên vệ sinh đi ngang qua một chiếc ô. Lại tới sân bay, tùy tiện mua vé máy bay chuyến bay gần nhất. Tôi nghĩ, đi đâu cũng được, chỉ cần không có Cố Cảnh Chiêu và Thư Mạn. … Sáu giờ, xe của Cố Cảnh Chiêu về đến nhà. Người ra đón là người giúp việc chứ không phải phu nhân Sầm Vịnh Vi của anh ta. Lúc này Cố Cảnh Chiêu mới nhớ tới, bởi vì lo lắng cho Thư Mạn mà anh ta quên tới chợ đón cô. Nhưng mà không sao, phu nhân của anh ta có tính cách dịu dàng, chưa bao giờ tức giận vì mấy chuyện nhỏ nhặt này. Bảy giờ, mưa tạnh, trời rất tối, Sầm Vịnh Vi còn chưa về nhà. Trong lòng Cố Cảnh Chiêu bắt đầu có chút vô cớ hoảng hốt. Anh ta gọi cho cô ba cuộc, lần đầu không có ai nghe. Lần thứ hai, lần thứ ba, cũng không gọi được.
Thiên Vị Ngày sinh nhật mẹ, tôi tặng mẹ một vạn tệ, em gái tặng mẹ một chiếc vòng tay vàng. Mẹ vờ vô tình nói một câu: “Vẫn là con gái út chu đáo, tặng mẹ chiếc vòng tay mẹ thích nhất.” Rõ ràng trước đó mẹ đã tự nói qua điện thoại: “Đừng mua đồ trang sức cho mẹ nữa, mẹ đeo không hết.” Tôi tưởng rằng sau bao năm, tôi đã quen với việc bị so sánh rồi bị hạ thấp nhưng không hiểu sao, lần này tôi không muốn nhịn nữa. Tôi giật phắt phong bao lì xì từ tay mẹ: “Nếu không thích thì đừng nhận. Sau này con cũng không tặng nữa.”
Sai Vị Trí Tôi làm thư ký cho Cận Ngạn suốt chín năm, luôn cẩn trọng, chăm chỉ. Đến khi tôi sắp được thăng lên chức phó tổng, hắn lại đưa mối tình đầu của mình vào thay chỗ tôi. Hắn nói cô ta có bằng cấp cao hơn, giỏi giang hơn tôi. Nhìn người đàn ông mình đã yêu suốt mười năm, tôi cứng họng, không nói được lời nào. Không nói được nhưng tôi cười được, để rồi xem không có tôi tên bù nhìn như hắn làm được gì?
Không Xứng Tống Khải nhỏ hơn tôi năm tuổi, ai cũng biết, tôi là chị gái mà anh ta luôn nâng niu, coi như báu vật. Tôi đã chờ đợi anh ta cầu hôn tôi vào năm ba mươi tuổi. Thế nhưng, tôi lại vô tình thấy được tin nhắn của anh ta: “Cô ta ba mươi tuổi rồi, làm sao có thể xứng với anh chứ?”
Xuất Chúng Cùng bạn thân mua vui uống say với người mẫu nam, ngoài ý muốn đụng phải đội cảnh sát trong chiến dịch chống mại dâm. Cảnh sát đến bắt người là một anh chàng đẹp trai. “Ngoại trừ uống rượu ra, còn có hành vi nào khác hay không?” Tôi khiêu khích nhìn hắn: “Anh là bạn trai của em, em có thật sự ngủ với người khác hay không thì anh nhìn qua là phải biết rồi chứ?” Hắn không chút hoảng hốt, ngữ khí lạnh nhạt: “Hứa tiểu thư, tôi phải nhắc nhở cô một câu, chúng ta đã chia tay được một tháng rồi.”
Định Mệnh Tháng thứ ba đính hôn với Thẩm Tự, hắn liên tục thay đổi bốn người bạn gái. Ngày từ hôn, tôi uống đến say không còn biết gì, từ trong một đống người mẫu nam tôi chọn ra người đẹp trai nhất: “Chính là anh, đêm nay ở bên tôi!” Sau một đêm lăn lộn, tôi nhìn hình xăm con rồng trên cổ tay trái của người đàn ông hoàn toàn choáng váng. Sau đó, tôi bỗng nhiên nôn mửa, đi khám phát hiện tôi mang thai, bị người nhà ép phá bỏ đứa bé đi. Đêm đó, ở bệnh viện bị vô số vệ sĩ áo đen vây quanh. Người đàn ông mặt nghiêm nghị đá văng cửa phòng, khom lưng ôm tôi từ bàn phẫu thuật lên. Một tháng sau khi sinh, lúc tôi và con gái được đưa đến hôn lễ, lại nhận được điện thoại của Thẩm Tự. “Thương Thương, em đang làm gì vậy, anh rất nhớ em, đi tìm em được không?” Tôi liếc nhìn người đàn ông đang ghen tuông cách đó không xa, mỉm cười: “Con tôi mới đầy tháng, tôi đang làm hôn lễ, nếu tới nhớ mang theo phong bì và quà, cảm ơn.”