Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

SAU KHI NGHE ĐƯỢC TIẾNG LÒNG, TÔI LẬP TỨC QUAY ĐẦU CƯỚI ANH HÀNG XÓM

Sau cú va đầu, tôi đột nhiên có thể nghe được tiếng lòng của anh trai mình.“Hu hu hu em gái đáng yêu quá đi mất, sau này nhất định phải ở bên cái gã nam chính kia thật sao?”Một giọng máy móc vang lên: “Đúng vậy, nữ chính và nam chính đến với nhau là ý trời, không ai có thể ngăn cản.”Ngay khi tôi nghe được cái “nam chính” ấy hình như là một ông chú ngoài bốn mươi tuổi…Tôi lập tức đồng ý lời theo đuổi của anh hàng xóm, còn giấu gia đình, chớp nhoáng kết hôn với anh ấy luôn.Cười chết mất, tôi mới đôi mươi xuân sắc, nếu lấy chồng thì cũng phải là người cùng tuổi với mình chứ.Bốn mươi á?Anh mà dám cưới tôi, ngày hôm sau tôi sẽ cho anh biết thế nào là bản lĩnh kiên định của con gái hai mươi tuổi.

"Thành Toàn" Phượng Hoàng Nam

“Thành Toàn” Phượng Hoàng Nam Lúc sắp ch .t, chồng tôi đứng bên giường bệnh, thẳng thắn thừa nhận rằng anh ta và “ánh trăng sáng” trong lòng mình đã có với nhau một đứa con ở bên ngoài. “Nếu không phải vì em, Phương Tĩnh Nghi đã chẳng bị què một chân. Chúng ta nợ cô ấy… một đứa con.” “Nhưng em yên tâm, ngoài đứa bé đó ra, cả đời này anh chưa từng vượt quá giới hạn.” Con trai tôi cũng phụ họa theo: “Mẹ à, vì mẹ mà bố với dì Phương lỡ dở cả đời. Chút bao dung đó mẹ cũng không thể dành cho bố sao?” Hai người họ đứng trước giường tôi, nét mặt chân thành đến mức khiến tôi, người sắp lìa đời lại trở thành người dưng nước lã. Tôi tức đến bệnh tim phát tác, cấp cứu không kịp. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về 30 năm trước. Chàng trai trẻ Trương Vệ Đông nhìn tôi chăm chú: “Hứa Lệ Nhiên, tuy em không đẹp lại không có học thức, nhưng anh bằng lòng cưới em.” Tôi đẩy tay anh ta ra, thẳng thừng đáp: “Tôi không đồng ý.”

Chim Hoàng Yến Độc Ác Dựa Vào Bình Luận Đạn Màn Để Lật Kèo

Chim Hoàng Yến Độc Ác Dựa Vào Bình Luận Đạn Màn Để Lật Kèo Tôi là chim hoàng yến mà Hạ Hành Tiêu nuôi dưỡng. Trên giường thì lười biếng, cứ lâu một chút là kêu đau kêu mệt. Mua sắm thì nhanh như gió, ra sức tiêu tiền của anh. Cho đến khi tôi nhìn thấy một loạt bình luận đạn màn: [Những ngày tháng sung sướng của nữ phụ độc ác sắp kết thúc rồi, nữ chính vạn người mê, được cả thế giới yêu chiều sắp gặp nam chính!] [Cô ta sẽ hãm hại nữ chính đủ kiểu, cuối cùng bị nam chính ghét bỏ.] [Chưa kịp bị nam chính bỏ, cô ta đã cuỗm tiền của anh ta chạy theo một tên nhà giàu giả mạo. Kết quả bị hắn lừa hết tiền, bị lấy thận, chết thảm trong căn phòng thuê rách nát.] [Đáng đời! Chỉ có nữ chính hiền lành, không ham mê vật chất mới xứng đáng được lão đại yêu thương!] Tôi không muốn mất đi công việc lương ba trăm nghìn tệ một tháng này. Từ đó về sau, tôi không còn lười biếng nữa, trên giường như được tiêm thuốc kích thích, không để lại cho nữ chính dù chỉ một cơ hội nhỏ. Hạ Hành Tiêu cười mà như không cười: “Em định làm tôi đột quỵ để hưởng toàn bộ tài sản của tôi à?”

Học Sinh Tôi Tài Trợ Không Muốn Để Tôi Lên Bàn Ăn

Học Sinh Tôi Tài Trợ Không Muốn Để Tôi Lên Bàn Ăn Học sinh nghèo tôi tài trợ thi đỗ đại học. Tôi tổ chức tiệc mừng lên đại học cho cậu ta, nhưng cậu ta lại không cho tôi ngồi cùng bàn: “Nếu để người ta biết người tài trợ cho em chỉ là một người bình thường, sau này em còn biết ngẩng đầu lên thế nào?” “Chị đừng đến nữa, để bạn trai thiếu gia nhà giàu của chị tới là được.” Tôi tức đến mức tay run lên. Tôi đã chia tay với thiếu gia đó từ lâu rồi, mà nguyên nhân chia tay lại chính là vì anh ta khinh thường cậu học sinh này. Vậy mà cậu ta lại chẳng thèm bận tâm: “Thiếu gia chỉ là không quan tâm đến chị thôi. Người tài giỏi như em đây, chắc chắn anh ta sẽ coi trọng.” Tôi lập tức hủy bỏ bữa tiệc mừng lên đại học của cậu ta, cắt đứt tiền tài trợ và mọi liên hệ với cậu ta. Được, được lắm. Vậy thì để cho cái người thiếu gia khinh thường cậu, đến coi trọng cậu đi.

BẠN TRAI CHUYỂN KHOẢN MỘT TRIỆU TÔI TƯỞNG LÀ PHÍ CHIA TAY

Bạn trai chuyển khoản một triệu, tôi tưởng là phí chia tayTrước khi xuất ngoại, Lâm Mặc chuyển cho tôi một khoản tiền khổng lồ.Tin nhắn chỉ vỏn vẹn bốn chữ: [Tự lo lấy thân].Tôi hiểu rồi, đây chính là cách anh ấy nói lời tạm biệt.Cầm tiền trong tay, tôi bắt đầu cuộc sống độc thân tiêu xài thả ga – mua sắm, du lịch khắp nơi.Hai tuần sau, anh ấy lôi tôi từ trong lòng huấn luyện viên ở khu nghỉ dưỡng ra:“Biết hưởng thụ quá nhỉ.”Tôi ngượng ngùng cười:“Chẳng phải anh cho tôi tiền chia tay sao? Không tiêu thì uổng.”Anh im lặng vài giây, rồi đột nhiên nổi giận:“Phí chia tay cái gì! Đó là học phí tôi cho em! Em chẳng phải bảo muốn sang Paris học nấu ăn à!”

Chim Hoàng Yến Và Vị Tổng Tài Mê Tình Của Cô Ấy

Chim Hoàng Yến Và Vị Tổng Tài Mê Tình Của Cô Ấy Năm thiếu tiền nhất cuộc đời, tôi trở thành chim hoàng yến của Phó Hàn Thanh. Hết hạn hợp đồng, anh cầm trái dâu tây hỏi tôi: “Đây là quả gì?” “Trả lời đúng thì tôi sẽ cưới em.” Tôi đáp: “Sầu riêng.” Anh em của anh khuyên can: “Bỏ đi, cô ta căn bản không yêu cậu.” Phó Hàn Thanh gầm lên: “Cái đồ chó độc thân thì biết gì chứ? Cô ấy chỉ là phản ứng chậm thôi.” Anh em của anh: ???

Đại Lão Cố Chấp Hàng Ngày Đều Phát Điên

Đại Lão Cố Chấp Hàng Ngày Đều Phát Điên Năm thứ năm thầm thương trộm nhớ chú nhỏ, tôi bèn mượn rượu làm càn với anh. Nhưng vừa hôn một cái đã tỉnh rượu. Hóa ra anh là nam chính, định mệnh của anh là bạn cùng phòng đại học của tôi. Còn tôi chỉ là nữ phụ độc ác, một công cụ giúp cho tình cảm của họ càng thêm nồng nhiệt. Cuối cùng, anh ghét bỏ tôi, tống tôi vào bệnh viện tâm thần. Cơn tức bốc lên đỉnh đầu, tôi mượn hơi men tát anh một cái. Xin lỗi nha, không thèm yêu nữa. Ông già này ai thích thì lấy. Sau đó vào ngày nam nữ chính trong cốt truyện gốc bắt đầu cuộc sống hòa hợp, tôi đã bao một người mẫu nam. Khi đang nhét tiền vào thắt lưng quần của chàng trai đó, người đàn ông kia gần như phát điên đã lao tới khiêng tôi về. Đêm đó, có nhiều lần tôi định bò xuống giường, nhưng lại bị anh nắm chân kéo về. “Sao cưng phải bỏ chạy chứ? Chú nhỏ hầu hạ em không thoải mái sao?”

Chim Hoàng Yến Của Thái Tử Gia

Chim Hoàng Yến Của Thái Tử Gia Năm thứ hai làm chim hoàng yến của Thái tử gia Hỗ Giới, tôi mang thai. Sau khi người nhà hắn biết được, lấy ba ngàn vạn đuổi tôi đi. Tôi nhận tiền, suốt đêm ôm bụng lớn chạy trốn. Nghe nói, Thái tử gia luôn luôn bình tĩnh tự kiềm chế nổi điên trước mặt mọi người, đào ba thước đất cũng phải tìm được tôi. Bốn năm sau, tôi bị bắt trên đường đón con gái đi học về. Đón lấy ánh mắt lạnh như băng của hắn. Tôi cứng đầu nói nhảm: “Tôi kết hôn rồi, xin anh tự trọng.” Không ngờ hắn kéo tôi vào trong ngực, ngữ khí tàn nhẫn: “Làm sao em biết được, tôi đây là thích vợ người ta?”

Trò Chơi Tình Yêu Được Tính Toán Từ Lâu

Trò Chơi Tình Yêu Được Tính Toán Từ Lâu Sau hai năm kết hôn giả với thiếu gia giới hắc đạo để qua mặt cha mẹ anh ta, thì anh bị tai nạn và mất trí nhớ. Đúng lúc hợp đồng cũng đến hạn, tôi cầm bản thỏa thuận đến tìm anh đòi nốt khoản còn lại: “Còn thiếu 100.000, thanh toán xong thì ly hôn.” Người đàn ông ngậm điếu thuốc, nhíu mày khó chịu rồi chuyển cho tôi 1 triệu: “Đã là vợ chồng lâu năm rồi, còn bày trò hờn dỗi gì nữa, có thể ngoan một chút không?” Tôi đầy dấu hỏi trên mặt, cố gắng giải thích, nhưng khi đối diện với gương mặt u ám của anh, tôi chợt nhớ ra người này hình như không dễ chọc vào, đành phải im lặng. Cho đến khi một người phụ nữ tự xưng là mối tình đầu của anh tìm tới khóc lóc: “Yến Cận, anh mất trí rồi, em mới là vợ thật của anh mà.” Tôi nhìn thấy cơ hội đến, vừa hay chuẩn bị lẻn ra cửa trốn. Kết quả là cánh tay dài của anh vươn ra, giữ chặt tôi ép vào tường không thả, đầu không hề ngẩng lên mà ra lệnh cho vệ sĩ: “Ở đâu chui ra cái đồ trà xanh rẻ tiền này, tưởng tôi ngu đến mức không phân biệt nổi vợ mình à?”

Tôi Đã Từng Là Thế Giới Của Em

Tôi Đã Từng Là Thế Giới Của Em Năm Thẩm Gia Thụ lâm vào bước đường cùng nhất, tôi cắt toàn bộ viện trợ, đuổi anh ra khỏi ngôi nhà tổ. Anh vứt bỏ hết tự tôn, cúi đầu cầu xin tôi cho một con đường sống. Sau đó, cha mẹ ruột tìm lại được anh, chỉ trong một bước, anh trở thành tay đầu tư trẻ nhất trong giới tài chính. Năm năm sau gặp lại, anh mặc vest cao cấp, đứng trước cửa tiệm hoa của tôi. “Cô chủ, cho tôi một bó hoa hồng.” Tôi lê chân, khập khiễng vén rèm đi ra. Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi giao nhau, ánh nhìn anh dừng lại trên gương mặt đã biến dạng của tôi, sững sờ.

Giả Vờ Theo Đuổi Thái Tử Gia Kinh Thành

Giả Vờ Theo Đuổi Thái Tử Gia Kinh Thành, Kết Quả Anh Ấy Bị Mất Trí Nhớ Tôi bám riết lấy Thái tử gia Kinh Thành ba tháng liền. Anh ta trước sau vẫn luôn thờ ơ, không thèm để mắt đến tôi. Cho đến khi tôi chán rồi, sau một màn tỏ tình như thường lệ, tôi tiện thể diễn thêm một vở kịch bi thương “yêu mà không được” rồi rút lui trong lặng lẽ. Kết quả, ngay trong ngày hôm đó, anh ta gặp tai nạn và mất trí nhớ. Khi tỉnh lại, anh ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ hoe của tôi, ánh mắt sắc bén quét khắp phòng bệnh: “Ai bắt nạt vợ tôi?” Mọi người: ?!  

Đủ 100 Lượt Thích Sẽ Chia Tay

Đủ 100 Lượt Thích Sẽ Chia Tay Khi đang chiến tranh lạnh với tôi, Thẩm Lẫm Chu đăng một status lên vòng bạn bè: “Đạt một trăm lượt like thì chia tay!” Rất nhanh đã có chín mươi chín người ấn thích. Tôi biết Thẩm Lẫm Chu đang chờ tôi xuống nước, dỗ dành anh ta, nhận sai xin lỗi như tám lần trước, để níu giữ anh ta. Nhưng lần này tôi thật sự mệt mỏi rồi, tôi lặng lẽ nhấn một like cuối cùng, làm tròn một trăm lượt like, hoàn thành tâm nguyện chia tay của Thẩm Lẫm Chu. Từ ngày hôm đó, tôi không còn theo dõi anh ta nữa, mà cố gắng hết sức để tránh va chạm. Mười ngày sau, bạn của Thẩm Lẫm Chu nhắn tin cho tôi: “Lẫm Chu vẫn đang đợi cậu cúi đầu, mai là sinh nhật cậu ấy, cậu mua quà tới mừng sinh nhật cậu ấy là hai người làm lành ngay!” Tôi chỉ nhàn nhạt trả lời hai chữ: “Không rảnh.” Tôi thật sự không rảnh. Ngày mai tôi phải bay sang Đại học Hồng Kông để nhập học. Thẩm Lẫm Chu, như anh mong muốn, từ nay chúng ta không còn gặp lại.

Ly Hôn Xong Tôi Sống Rất Tốt

Ly Hôn Xong Tôi Sống Rất Tốt Tôi và chồng cũ đưa con đi mua quần áo trong trung tâm thương mại thì vợ hiện tại của anh ta cứ liên tục gọi điện tới. Anh ta không còn cách nào khác, đành phải nói dối là đang họp ở công ty. Nhưng cô ta nghe được tiếng ồn ào của trung tâm thương mại, liền nổi giận đùng đùng, gào lên trong điện thoại, nhất quyết không buông tha. Khuôn mặt chồng cũ đầy mệt mỏi và chán ghét, nhưng vẫn phải kiên nhẫn dỗ dành. Tôi đứng bên cạnh, lạnh nhạt quan sát, trong lòng hả hê vô cùng. Ngày xưa, anh ta cũng từng đối xử với tôi như vậy, đứng cạnh người phụ nữ đó, rồi lạnh lùng nói dối với tôi. Nỗi đau mà tôi từng trải qua, giờ họ cũng đang phải nếm mùi.

Ly Hôn Không Phải Là Dọa Anh

Ly Hôn Không Phải Là Dọa Anh Năm thứ tám của cuộc hôn nhân, loạt ảnh chồng tôi – Cố Bắc Xuyên – cùng thanh mai trúc mã đi du lịch châu Âu bất ngờ lan truyền khắp mạng xã hội. Cô ta còn không kiêng dè gì mà đăng caption tình cảm đầy mùi vị chiếm hữu: “Mãi mãi yêu nhau, chuyện tình này sẽ không bao giờ có hồi kết.” Tôi chẳng nói gì, chỉ dùng tài khoản chính của mình nhấn “”thích”” bài viết ấy. Sau đó, tôi đăng công khai ảnh giấy đăng ký kết hôn giữa tôi và Cố Bắc Xuyên lên Weibo. Anh ta lập tức gọi đến chất vấn. Chờ anh trút giận xong, tôi bình tĩnh nói: “Như anh mong muốn, chúng ta ly hôn đi.” Khi Cố Bắc Xuyên gọi đến, tôi vừa thu dọn xong toàn bộ đồ đạc của mình trong căn biệt thự nhà họ Cố. Nghĩ cũng buồn cười, chúng tôi kết hôn tám năm, nhưng ngoài vài món quà lấy lệ mỗi dịp lễ tết, tôi chẳng có mấy thứ thực sự là của mình. Từ khi anh ta vì tôi mà cãi nhau với gia đình, tôi bị giữ chân ở nhà dưới cái mác “hiền thê lương mẫu”. Lúc đầu, anh ta còn đưa tôi dùng thẻ phụ của mình. Về sau, anh ta bắt đầu thấy phiền: Từ chuyện tôi không hiểu gì về tình hình công ty, đến việc tôi không rạng rỡ sắc sảo như Hứa Nhu Nhu.

Có Phước Mà Không Biết Hưởng

Có Phước Mà Không Biết Hưởng Tôi lướt trúng tài khoản phụ của chị dâu mình. Lúc này tôi mới phát hiện, hóa ra chị dâu mà bề ngoài luôn dịu dàng ấy, sau lưng lại không ngừng m/ắ/n/g chửi mẹ tôi. “Con m/ẹ chồng đ/ộc ác ăn tôm hùm Úc với cua hoàng đế, lại bắt tôi – đứa đang mang thai – phải ăn sâu!” Ảnh kèm theo lại là hộp đông trùng hạ thảo tôi mua hết hai trăm triệu.

Không Phải Vợ, Chỉ Là Người Ở

Không Phải Vợ, Chỉ Là Người Ở Ngày thứ ba sau đám cưới, mẹ chồng đã đổi khóa cửa nhà chúng tôi. Bà ta cầm chìa khóa đứng trước cửa, lạnh lùng nhìn tôi: “Căn nhà này là của con trai tôi, cô chỉ là người ngoài.” “Muốn vào à? Mỗi tháng nộp 2000 tệ tiền thuê nhà.” Tôi đứng sững tại chỗ, tay vẫn xách túi rau mới mua, không dám tin vào tai mình. Căn nhà tân hôn này là tôi và chồng, Tề Minh Huyền, cùng nhau góp tiền trả trước, tiền vay mua nhà cũng do cả hai người cùng gánh vác. Dựa vào đâu mà bà ta nói đổi khóa là đổi luôn? Tề Minh Huyền từ trong bếp bước ra, thấy cảnh tượng này liền nhíu mày: “Mẹ, mẹ đang làm gì vậy?” Mẹ chồng ngang ngược đáp: “Mẹ làm vậy là vì con, để cô ta biết trong cái nhà này ai mới là người có tiếng nói.” “Đàn bà ấy mà, không được chiều quá, nếu không sau này còn ra thể thống gì?” Tôi hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh: “Cô ạ, trên sổ đỏ căn nhà này có tên cả hai vợ chồng cháu.” “Cháu có quyền sống ở đây.”

Kế Hoạch Trốn Chạy Bất Thành

Kế Hoạch Trốn Chạy Bất Thành Lúc mặc quần áo, liệm x//ác cho “chồng”, tôi nhận ra người nằm đó không phải anh ta mà là em trai song sinh của anh. Còn chồng tôi – chính là người đàn ông đang tất bật thu dọn hành lý bên nhà hàng xóm, sốt sắng chuẩn bị cùng nữ sinh viên đại học kia đi vùng kinh tế mới. Rất nhanh sau đó, Trịnh An dắt tay cô gái kia đến chào tạm biệt tôi. Anh ta nói: “Chị dâu, đợi bọn em trở về sẽ mời chị uống rượu mừng.” Tôi không hiểu vì sao anh ta lại bỏ cả công việc ổn định ở Cục thành phố chỉ để đi theo cô gái kia, nhưng tôi vẫn tôn trọng quyết định của anh. Thế nhưng chưa đầy ba tháng sau, Trịnh An đã hối hận. Anh ta bỏ trốn khỏi vùng kinh tế mới, quỳ rạp dưới chân tôi cầu xin tha thứ: “Vợ ơi, anh là Trịnh Bình đây… Là anh mà!” “Anh xin em, hãy giúp anh chứng minh thân phận. Anh không muốn quay lại nơi đó nữa, nơi đó chỉ toàn ác mộng…” Tôi lạnh lùng tát anh ta một cái: “Anh cả anh đã ch* rồi. Chỉ để trốn cải tạo mà dám dựng chuyện như vậy sao? Cứ đợi mà bị bêu rếu giữa phố đi!”

Trò Chơi Tình Ái Của Thái Tử

Trò Chơi Tình Ái Của Thái Tử Thái tử của giới thượng lưu Bắc Kinh để mắt đến tôi rồi. Thái tử cho tôi hai mươi triệu, bảo tôi giả làm bạn gái của anh ta để dỗ bà nội vui vẻ. Tôi cười đến méo cả miệng. Ba tháng sau, cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta trở về nước. Thái tử cảnh cáo tôi: “Cậu tránh xa cô ta ra.” Tôi cười khẩy: “Tôi biết chứ, tôi đâu có tranh dành cậu với cô ta.” “Tôi sợ cô ta tranh cậu với tôi!”

TỪ TỰ LO LẤY THÂN ĐẾN ĐỒNG Ý LẤY ANH

Trước khi xuất ngoại, Lâm Mặc chuyển cho tôi một khoản tiền khổng lồ.Tin nhắn chỉ vỏn vẹn bốn chữ: [Tự lo lấy thân].Tôi hiểu rồi, đây chính là cách anh ấy nói lời tạm biệt.Cầm tiền trong tay, tôi bắt đầu cuộc sống độc thân tiêu xài thả ga – mua sắm, du lịch khắp nơi.Hai tuần sau, anh ấy lôi tôi từ trong lòng huấn luyện viên ở khu nghỉ dưỡng ra:“Biết hưởng thụ quá nhỉ.”Tôi ngượng ngùng cười:“Chẳng phải anh cho tôi tiền chia tay sao? Không tiêu thì uổng.”Anh im lặng vài giây, rồi đột nhiên nổi giận:“Phí chia tay cái gì! Đó là học phí tôi cho em! Em chẳng phải bảo muốn sang Paris học nấu ăn à!”