Hiện đại
Dã Hỏa Thiêu Đồng Kỳ thi đại học kết thúc, cả lớp tổ chức chuyến du lịch tập thể. Nữ sinh chuyển trường thầm yêu cậu bạn thanh mai trúc mã chẳng may gặp h/ỏa h o/ạ.n trong lúc đang tắ/m, bị m/ắc kẹt trong phòng tắm, hoảng loạn cầu cứu người ấy. Cậu bạn lập tức lao đi cứu cô, bất chấp nguy hiểm. Tôi vội vàng cản lại, nói bằng giọng thành thật: “Lử/a lớn quá, cậu sẽ gặp ngu/y hiểm đấy! Tôi đã gọi lính cứu hỏa rồi.” Cậu ấy ngừng lại, không xông vào nữa. Cuối cùng, nữ sinh kia được lính cứu hỏa đưa ra ngoài trong tình trạng không mảnh vải che thân. Cô ta không những không cảm ơn mà còn òa khóc, tố cáo rằng danh tiết của mình đã bị phá hủy. Cô ta gọi cậu ấy tới từ biệt: “Giang Dự Bạch, kiếp sau em sẽ yêu anh bằng một trái tim trong sạch. Anh nhất định phải chờ em.” Tự cho rằng bản thân bị sỉ nhụ/c, cô n h//ả.y lầu 44. Mười năm sau, tôi lâm bồn nguy kịch. Cậu ấy lại nhất quyết không ký vào giấy cam đoan mổ lấy con. “Đây là cái giá cô phải trả cho Diêu Diêu. Đều do cô cản tôi lúc đó, nếu không thì người ch .t đã là cô!” Tôi ch .t cùng đứa con trong bụ/ng. Cậu ấy, lại vì cô gái kia mà oán hận tôi suốt 10 năm. Thế nên, khi quay lại một lần nữa, tôi quyết định thay đổi. Tôi không cản cậu ấy nữa. Khi cậu ấy lao vào biển lửa cứu người, tôi còn chu đáo giúp hai người họ… đóng cửa lại.
Giáo Sư Thẩm Ghen Tuông Tôi và Thẩm Tầm Nam đã kết hôn theo thỏa thuận được hai năm, nhưng anh luôn lạnh nhạt với tôi. Mãi cho đến khi ánh trăng sáng của tôi trở về nước, sau khi tham gia một bữa tiệc, tôi mang về một chiếc áo sơ mi nam. Anh say rượu, đẩy tôi vào cửa, ánh mắt nóng rực và kiên quyết. “Em quên rồi sao, chúng ta còn chưa ly hôn?” Đêm đó, giáo sư Thẩm, người luôn ôn tồn nho nhã, trở nên điên cuồng đến cực điểm. Trước lúc rời đi, đôi mắt anh đỏ hoe: “Nhìn anh được không? Anh thật sự không thua kém gì anh ta.”
Lần thứ mười tám đi xem mắt.Tôi lười đến mức chẳng buồn ngẩng đầu: “Tôi ly hôn mang theo hai đứa nhỏ, nếu không được thì để lần sau vậy.”Người đàn ông đối diện khẽ cười một tiếng: “Hình như công ty quy định không được yêu đương?”Cứu với…Ai mà ngờ được chỉ đơn giản đi xem mắt lại gặp ngay ông chủ của mình chứ.Trước tiên, tôi không hề thích thú chuyện xem mắt.Mười bảy lần trước là mẹ tôi ép buộc, lần thứ mười tám này là chị gái trong công ty nhờ tôi đi.
Tây Ương Khi Phó Tây Tân bị mù hai mắt, tôi đưa hắn về nhà. Hắn thích cắn tai tôi và nói hắn là con chó ngoan của tôi. Còn thích ở trong đêm tối dùng hai tay đo đạc cơ thể của tôi, nói muốn hình dung ra bộ dáng của tôi. Sau đó hắn lấy lại thị lực, hắn lại là thiếu gia của Phó thị bị mất tích, sớm đã có người trong lòng. Thừa dịp hắn còn chưa thấy mặt tôi, tôi để lại một tờ giấy chứng tử, biến mất không dấu vết. Trốn năm năm, nghe nói hắn mới kết hôn, tôi mới dám xuất hiện lần nữa. Nhưng máy bay vừa mới hạ cánh, sân bay đã bị rất nhiều vệ sĩ mặc đồ đen vây quanh. Phó Tây Tân cầm áo cưới được đặt may, nụ cười dịu dàng nhưng cố chấp. “Vợ sắp cưới, số đo của năm năm trước không chuẩn rồi.” “Ngoan, bây giờ để anh đo lại.”
Anh Ấy Thích Thầm Tôi Thời Quyện bị tai nạn xe nên mất trí nhớ, quên mất chúng tôi đã kết hôn. Tôi đến bệnh viện thăm anh, anh tỏ ra rất lạnh nhạt. Tôi cố nén chua xót bước ra khỏi phòng bệnh thì nghe thấy anh kích động lên tiếng: “Chết rồi, tôi trúng tiếng sét ái tình rồi. “Tôi vừa gặp đã yêu cô gái đó rồi.” “Không dám nghĩ nếu cô ấy là vợ tôi thì tôi sẽ hạnh phúc biết nhường nào.” Tôi, người đã là vợ anh: ???
Âm Mưu Hoa Hồng Tôi mang thai khi đang ở trong tù. Lúc sinh con, tôi bỏ trốn. Từ đó, viên giám ngục trở thành một người đàn ông già không ai muốn, phải nuôi con một mình. Ba năm sau. Tôi đang lừa một chàng trai ngây thơ. Thì một bóng người cao lớn bất ngờ còng tay tôi lại. “Giả mạo thân phận với cấp trên, mức án khởi điểm là 3 năm.” “Ngủ với người ta mà không chịu trách nhiệm, tội càng nặng thêm một bậc.” ??
Hồi Kết Cho Kẻ Phản Bội Kết hôn năm năm, tôi cuối cùng cũng mang thai. Đang định nói cho Tư Nam Tầm biết tin vui này thì lại nghe thấy mẹ chồng hỏi hắn: “Bên An Tình, con dự định khi nào sẽ nói chuyện với nó? Tiểu Khê đã lộ rõ bụng bầu rồi, nhà họ Tư chúng ta không thể không có người nối dõi.” “Đợi thêm chút nữa, cho con thêm thời gian, con sẽ xử lý ổn thỏa.” Tôi đứng tựa ở cửa, lặng lẽ rút lại tờ giấy kiểm tra thai kỳ trong tay. Tư Nam Tầm, lời hứa của anh, rẻ mạt chẳng đáng một xu.
Dao Kỳ Tôi đính hôn với Thái tử Bắc Kinh, bạn thân cũng đính hôn với em trai Thái tử. Chúng tôi quyến rũ vị hôn phu của đối phương, sau khi thành công lại giả vờ khóc sướt mướt, bỏ trốn cùng nhau. Có được phí chăm sóc giá trên trời đêm đó, bạn thân hỏi tôi: “Chạy không? Vị hôn phu của cậu quá mạnh mẽ.” “Chạy! Tớ cũng sắp mệt chết rồi.” Chúng tôi đang chuẩn bị chạy thì đụng phải hai lồng ngực rắn chắc. Thái tử và em trai Thái tử đồng loạt cởi bỏ cúc áo, sải bước chân dài tới gần chúng tôi. “Nói chúng ta là lục ca lục đệ?” “Khoản nợ này, tối nay phải tính cho xong.”
Một Ngày Trước Khi Đăng Ký Kết Hôn, Vị Hôn Phu Mất Trí Nhớ Một ngày trước khi đi đăng ký kết hôn, Lâm Vũ đi làm liệu pháp sốc điện để xóa ký ức một năm. Trước khi lên bàn mổ, anh ta nhắn cho tôi một tin: “Anh muốn dùng một năm để thử thách tình cảm giữa chúng ta.” Lần gặp lại anh ta sau đó, cô thư ký trẻ đang ngồi trên đùi anh ta, nghiêng người đút rượu giao bôi. Anh em của Lâm Vũ vội vàng giải thích: “Anh ấy vẫn chưa hồi phục trí nhớ, cô đợi thêm chút nữa đi.” Lâm Vũ nhìn tôi, lạnh lùng hỏi: “Em là cô bạn gái suýt nữa kết hôn với tôi đấy à? Hơn một năm rồi còn chưa buông được sao?” “Chỉ cần em không quản chuyện riêng của tôi, tôi có thể cân nhắc cưới em.” Tôi bật cười: “Anh nghĩ nhiều rồi, tôi có con rồi.”
Cựu Sơn Xuân Vị hôn phu của tôi đã hỗ trợ một nữ sinh sau lưng tôi. Khi tôi đi ngang qua trường của cô, phát hiện ra cô ấy đang kéo ống tay áo bạc màu của một thiếu niên, rụt rè gọi cậu ấy là “anh Từ”. Thiếu niên kia có đôi mày mắt thanh tú, vóc dáng cao ráo, khôi ngô như cây bạch dương. Tôi ra lệnh: “Dẫn cậu ấy qua đây.” “Tiểu thư?” Tôi ngẩng cằm lên, giọng điệu thờ ơ: “Không làm gì cả, chỉ là cũng muốn hỗ trợ một chút.”
Nhị Thiếu Gia! Gọi Chị Dâu Đi Năm thứ tư sau khi yêu đương bí mật. Tôi tình cờ gặp Phó Thời Cẩm ở quán bar gọi hai em tay vịn, trái ôm phải ấp. Có người trêu ghẹo: “Phó nhị thiếu, không sợ bạn gái khóc nhè à?” Giọng điệu của anh ta lẳng lơ: “Dù sao cũng là trêu đùa, tôi sẽ không cưới cô ấy.” “Tôi đường đường là nhị thiếu gia, vị trí phu nhân của tôi sao có thể là con gái của bảo mẫu chứ?” Đêm đó, mưa lớn cả thành phố. Cả đêm tôi không về. Phó Thời Cẩm lo lắng gọi điện thoại cho anh cả của anh ta: “Anh, dùng các mối quan hệ của anh, giúp em tìm Hiểu Hiểu nhé! Cô ấy sợ nhất là sấm sét.” Cậu ấm của Phó gia tắt điện thoại, ngược lại thấp giọng dụ dỗ dưới người tôi: “Ngoan, chủ động một chút, vị trí đại thiếu phu nhân của Phó gia cho em ngồi.”
Sau Khi Không Nuôi Con Thay Em Gái Vong Ân Bội Nghĩa Em gái tôi còn đang học đại học thì lại mang thai. Mẹ tôi nói, “Đúng lúc đấy, không cần cha, giữ con. Sinh ra thì để chị con nuôi.” Kiếp trước, bị hai người họ dỗ ngọt hết nước hết cái, tôi đồng ý. Thế là tôi trở thành một bà mẹ đơn thân chưa chồng đã có con. Bạn trai chia tay tôi. Công việc thì vì chuyện chăm trẻ mà bị đuổi. Khó khăn lắm mới nuôi nấng đứa cháu nên người, thì em gái và bố đứa nhỏ lại nối lại tình xưa, rồi kết hôn. Họ tuổi tác lớn không thể sinh thêm, bèn muốn đón con về nuôi. Tôi không đồng ý. Họ bèn xúi cháu tôi, nói là tôi đã cướp nó khỏi tay cha mẹ, chính tôi đã chia cắt một gia đình hạnh phúc, khiến nó phải lớn lên trong đơn thân. Thằng bé bị tẩy não, thừa lúc tôi không đề phòng đã đ/ẩ/y tôi từ tầ/ng m/ười bả/y xuố/ng. Mẹ và em gái tôi tận mắt nhìn thấy mà vẫn chọn bao che, còn đứng ra làm chứng giả. Tôi ch .t rồi. Chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ thản nhiên thừa kế nhà, xe, tiền bạc mà tôi dành dụm cả đời, rồi sống cuộc đời mẹ hiền con hiếu như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Oán khí ngút trời khiến tôi trùng sinh. Trở lại đúng ngày em gái nói với tôi là nó mang thai.
Trở Lại Năm 70: Ba Mẹ Hoảng Loạn Khi Tôi Đăng Ký Xuống Nông Thôn Gia đình gặp biến cố lớn, tôi theo cha mẹ tới nông trường vấ/t v/ả nh/ất, sống những tháng ngày cơ cực đến mức bệ/nh t/ật đầy mình. Sau khi cha được minh oan và phục chức làm thủ trưởng quân khu được người người kính trọng, chị gái lại trở thành người khiến ba mẹ cảm thấy áy náy nhất trong lòng. “Thư Nguyệt, tất cả là do ba vô dụng. Năm đó khi bị điều đi lao động, ba chỉ có thể đoạn tuyệt quan hệ với con để bảo vệ con. Con có thể tha thứ cho ba không?” “Thư Nguyệt, trước khi mẹ rời đi mẹ không hề muốn nói những lời tuyệt tình đó, tất cả là do tình thế bắt buộc, con có thể hiểu cho mẹ không?” Mà tôi, mười lăm năm ở nông thôn, từ thiên kim tiểu thư con nhà thủ trưởng quân khu đã biến thành một người phụ nữ nhà quê phong trần, sương gió. Ngay cả vị hôn phu từng thề thốt trước khi tôi rời thành phố: “Thư Hòa, anh sẽ đợi em trở về, rồi cưới em”, cũng quay sang yêu thích người chị gái xinh đẹp trắng trẻo, có học thức. “Thư Hòa, mình hủy hôn đi. Anh tốt nghiệp đại học, còn em đến trung học cũng chưa học xong, chúng ta không hợp nhau.” Rồi anh ta quay người cầu hôn chị gái tôi – người cũng là cử nhân như anh ta – nhận được lời chúc phúc của tất cả mọi người. Trong buổi tiệc cưới, tôi bị sắp xếp ngồi ở góc khuất nhất, suốt cả ngày nghe không biết bao nhiêu lời bàn ra tán vào. Cho đến khi…
Nhớ Mãi Không Quên Năm đó vì mê sắc quá độ, tôi đã cưỡng ép cậu học sinh nghèo đang tạm trú trong nhà mình. Trong căn phòng vẽ chật hẹp, tôi đè nam sinh dưới thân. Quần áo xộc xệch, trên người toàn là vết đỏ… Vừa nhục nhã, vừa nhẫn nhịn. Lâu ngày gặp lại, Dư Hoài Dự được đám thiếu gia ăn chơi ở kinh thành vây quanh như sao vây trăng. “Ai mà ngờ được, trong tụi mình thì anh Dự lại là người hỗn nhất, năm đó chú Dư còn phải đánh gãy liền ba cây gậy sắt mới tiễn được người lên máy bay, chạy về Cảng Thành dưỡng thương.” “Này này, anh Dự là vì vị hôn thê từ nhỏ của mình mới về Cảng Thành đấy. Haha, nghe nói còn làm gia sư tại nhà cho người ta mấy năm trời, thật sự thành ba người ta rồi.” Về sau nữa, tôi bị Dư Hoài Dự chặn trong phòng thay đồ, hắn bóp lấy cổ tôi, hôn đến mức các đầu ngón tay cũng run rẩy. “Đồ cầm thú.” Đối phương chẳng những không giận, còn bật cười khẽ bên tai: “Sao hả, giờ chỉ biết ngồi trên người tôi mà khóc thôi à?”
Chuyện Tình Gió Xuân Năm thứ 3 sau khi kết hôn, Diệp Lê trở về. Tối hôm đó, Tống Thừa Chu lần đầu tiên không ăn cơm ở nhà, vớ lấy áo khoác rồi lập tức đến sân bay. Đêm ấy, anh không về. Tôi lần theo danh sách theo dõi trên Weibo của Tống Thừa Chu, tìm được tài khoản của Diệp Lê. Vừa lướt một cái, Diệp Lê đã cập nhật trạng thái: “Cuối cùng cũng về nước rồi, người yêu và bạn bè đều ở bên cạnh.” Trong ảnh, Tống Thừa Chu nghiêng người về phía cô ta, cùng nhìn vào ống kính. Bao quanh hai người là bạn bè của anh. Tôi tắt điện thoại, nhắm mắt lại. Cũng đóng luôn cả trái tim mình.
Chiêu Chiêu Hạ Hạ Kiếp trước, tôi và Giang Hạ Hạ được nhận nuôi vào cùng một thời điểm. Giang Hạ Hạ rạng rỡ như ánh mặt trời được một gia đình lạnh nhạt nghiêm khắc nhận nuôi, kế tiếp bị ép đến mức trầm cảm, sau cùng cậu ấy đã chọn cách dại dột nhất. Còn kẻ âm u tang thương như tôi, lại bị một gia đình hòa ái yêu thương nhau trả về. Sau khi bị trả về, tôi gặp phải cảnh cô lập nghiêm trọng, dần dần đi theo vết xe đổ của Giang Hạ Hạ. Trở lại kiếp này, Giang Hạ Hạ hỏi: “Nếu không chúng ta…” Tôi không chút do dự đáp: “Đổi.”
Đồng Nghiệp Trà Xanh Cô đồng nghiệp liên tục mấy ngày kể về về chiếc xe Bentley đỗ trước cửa khu dân cư. Tôi nghe phát chán, thuận miệng nói một câu: “Hay là cô học theo nữ chính trong tiểu thuyết, giả đò đụng phải người ta rồi làm quen luôn một thể?” Tôi tưởng cô ta hiểu ý tôi không muốn nghe về chủ đề này nữa, không ngờ hôm sau, cô ta khóc lóc chạy vào văn phòng, bắt tôi bồi thường ba mươi vạn.
Trà Xanh Không Dành Cho Tôi Vừa rót xong cà phê ở phòng trà nước, tôi bị lễ tân chặn lại: “Ai cho cô uống cà phê của công ty? Cô biết như vậy là trộm cắp không?” Tôi thật sự không hiểu. “Mọi người đều uống, tại sao tôi lại không được?” “Cô không biết thân phận mình là gì à?”
Vùng Vẫy Khi đi chợ mua thức ăn, tôi đóng hết cửa sổ trong nhà lại. Tôi mỉm cười nửa miệng và nói: “Chồng ơi, bếp gas nhà ta đã cũ lắm rồi, dễ bị tắt, anh nhớ trông chừng nồi cơm nhé.” Chồng tôi lườm tôi một cái, tiếp tục nằm trong chăn chơi điện thoại, không biết đang nhắn tin với ai mà cười tít mắt. Tôi đóng cửa lại, thầm nghĩ: “Chồng à, vĩnh biệt anh nhé.”
Không Ai Được Phép Trộm Đồ Của Tôi Trước kỳ thi đại học, tôi thay ba đứa em trai từ chối lời mời sinh nhật của hoa khôi. Để ba đứa tập trung nước rút ôn thi thật tốt. Ngày có điểm thi, ba đứa em trai chiếm hết ba vị trí đầu bảng của toàn tỉnh. Còn hoa khôi thì vì điểm quá thấp mà nghĩ quẩn, tự cắt cổ tay. Nhiều năm sau, ba đứa em tốt nghiệp từ những trường danh tiếng ở nước ngoài, tiếp quản sự nghiệp gia đình. Ngày tôi kết hôn, chúng đánh chết chồng tôi. Xé váy cưới của tôi, đẩy tôi vào một căn phòng đầy đàn ông. Chúng mặc kệ tôi gào khóc, khoá chặt cửa lại. “Nếu không phải chị, Tư Dao căn bản sẽ không nghĩ quẩn, cổ ấy chỉ muốn tổ chức sinh nhật một lần thôi, sao chị lại ngăn cản?!” Một ngày một đêm sau, chúng tìm thấy tôi với thân thể đầy vết thương vì bị tra tấn. Chúng dùng dao cắt cổ tay tôi. “Chị cũng nên nếm thử nỗi đau của Tư Dao đi!” Lúc mở mắt lần nữa, tôi thấy hoa khôi đang nhét thiệp mời sinh nhật vào ngăn kéo của ba đứa em trai. Tôi không thèm nhìn thêm lần nào, quay người bỏ đi. Kiếp này tôi sẽ không ôm mộng cứu rỗi nữa, ai có số phận nấy thì cứ theo số phận đó mà sống.