Hiện đại
Bình Luận Trực Tiếp Luôn Khuyên Tôi Chia Tay Với Chồng Tôi mang thai ngoài ý muốn, đang do dự không biết có nên giữ đứa trẻ hay không. Trước mắt lại lướt qua vài dòng bình luận trực tiếp. 【Con của nam chính chỉ có thể do nữ chính sinh ra, nữ phụ mau chạy đi, biết đâu còn sống được.】 【Cô chỉ là pháo hôi bị cốt truyện vứt bỏ thôi, chạy mau đi!】 Nhưng ai bảo tôi nặng 50kg thì có đến 49kg là ngỗ nghịch. Không nói một lời, tôi ném thẳng tờ kết quả khám thai vào mặt gã lão đại quyền lực nhất giới Kinh Thành. “Cưới tôi, hoặc con sẽ mang họ người khác.” Anh ta nhìn tôi với vẻ trêu chọc, rồi chọn vế đầu tiên. Về sau, có người tự nhận là nữ chính trời định tìm đến tận cửa, vừa khóc vừa gọi anh là chồng. Bình luận trực tiếp đang im lìm bỗng sôi trào. 【Nữ chính cuối cùng cũng xuất hiện rồi, xem nữ phụ còn dám kiêu ngạo thế nào.】 【Nữ phụ cứ chờ bị nam chính đá đi thôi.】 Gã lão đại đang dỗ con thì mặt đen lại, thuần thục lấy cái ván giặt đồ ra quỳ xuống. “Hu hu vợ ơi, anh không quen biết cô ta, đừng đuổi anh đi…” Bình luận trực tiếp: 【 ???】 【Não yêu đương, hết thuốc chữa rồi.】
Khi Mẹ Giở Chiêu Tại Cuộc Họp Phụ Huynh Con gái tôi vừa chuyển tới trường mới, thì hội phụ huynh và giáo viên chủ nhiệm lập tức “dằn mặt”. Hội trưởng hội phụ huynh thì mỉa mai: “Mẹ của bé Thanh Thanh à, công việc hội rất phức tạp, mà chị học vấn thấp thì không hiểu cũng dễ hiểu thôi, cứ phối hợp là được.” Giáo viên chủ nhiệm cũng không kém cạnh: “Chị nên có tầm nhìn lớn hơn một chút, đừng vì vài chuyện nhỏ mà khiến bé Thanh Thanh bị cô lập trong lớp.” Ai nấy đều bảo tôi nên nhẫn nhịn vì con. Nhưng xin lỗi, tôi chưa bao giờ là kiểu mẹ phải cúi đầu. Tôi lật ngược thế cờ: – Đăng ảnh bằng tốt nghiệp Bắc Đại. – Gọi điện thẳng cho tổng giám đốc nhà máy, hủy hợp tác chỉ vì… vợ ông ta đòi đuổi con tôi khỏi trường. – Tung bằng chứng cô giáo chủ nhiệm và hội phụ huynh chia chác tiền quỹ lớp. “Cô Trương, hay là mình hẹn nhau lên Phòng Giáo dục làm ly trà nhỉ?”
Khi Mục Tiêu Của Tôi Là Mẹ Của Thái Tử Gia Mẹ của Thái tử gia trong giới Kinh Thành, lúc nào cũng dùng tiền để đuổi đi những cô gái xinh đẹp vây quanh con trai mình. Tôi nhìn mà đỏ cả mắt. Để bà ấy cũng cho tiền tôi, tôi bắt đầu theo đuổi anh ta, còn cố tình tạo ra bầu không khí như thể chúng tôi đang quen nhau. Quả nhiên, mẹ anh ta mắc bẫy, đưa tiền cho tôi và bảo tôi tránh xa con trai bà. Sau khi tạm thời cắt đứt liên lạc với Thái tử gia, mẹ anh ta tỏ ra vô cùng hài lòng, còn đưa luôn khoản thanh toán cuối cùng cho tôi. Nhưng lúc tôi đưa tay nhận thẻ, một bàn tay thon dài bất ngờ đè lên tay tôi. Thái tử gia, Thẩm Tại Châu, với ánh mắt lạnh lùng và sắc bén, liếc nhìn tôi, cười nhạt một tiếng: “Bảo sao đột nhiên không theo đuổi nữa.” Anh cúi người sát lại gần, thì thầm bên tai tôi: “Dám giỡn mặt với tôi? Chán sống rồi à?”
Sốc! Chồng Tôi Là Boss Trong Trò Chơi Kinh Dị Sau khi vào trong game đánh quái thú để thăng cấp, tôi gửi tin nhắn cho chồng của tôi: [Chồng ơi, buổi tối em muốn ăn hải sản, yêu anh.] Sau đó, tôi cứ thế giết quái một cách sảng khoái. Kết quả, cuối cùng cũng gặp được boss ẩn, hắn ngồi trên ngai vàng với vẻ mặt thiếu kiên nhẫn. “Vợ ta còn đang chờ ta về nấu cơm, các ngươi chỉ có mười phút.” Tôi: “???!!!” Ôi trời?! Sao tên boss này lại trông giống hệt chồng tôi thế?
Em trai tôi chơi bóng rổ ở trường đại học thì bị chấn thương, nhà trường gọi phụ huynh đến.Tôi là người đến thay.Trớ trêu làm sao, giáo viên chủ nhiệm của nó lại chính là người yêu cũ của tôi!“Cô là người nhà em ấy à?” — anh ta nhíu mày, mím môi hỏi.“Ừm, cô ấy là tôi…”d oc tru yệ n tại B a p c ải d á ng y e u“Tôi là bạn gái của cậu ấy!”Tôi khoác tay em trai, đối mặt với người yêu cũ thì tuyệt đối không thể thua khí thế!
Mẹ Ơi, Con Không Còn Là Cây ATM Nữa Khi thi đại học, tôi bị bạn học tố cáo gian lận. Giám thị phát hiện một mẩu giấy nhỏ giấu trong ống quần của tôi. Tôi bị đuổi khỏi phòng thi, bài làm bị hủy bỏ. Ngay cả suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa – Bắc Đại cũng bị dân mạng đặt nghi vấn. Dưới áp lực dư luận, kết quả tuyển thẳng của tôi bị hủy bỏ. Mẹ tôi, biết tôi không còn trường nào để vào, liền bán tôi cho một lão già thô lỗ ở làng bên để đổi lấy sính lễ. Tôi bị lão ta hành hạ đến chết. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại một tuần trước kỳ thi đại học. “Bây giờ bắt đầu phát thẻ dự thi.” Giọng của giáo viên chủ nhiệm kéo tôi về khỏi cơn ác mộng của kiếp trước. Lòng bàn tay tôi toát mồ hôi lạnh. Nỗi tuyệt vọng và nhục nhã của kiếp trước như lưỡi dao cắm sâu vào tim tôi. “Chiêu Đệ, cậu thi ở phòng nào thế?” Một giọng nói ngọt đến mức khiến người ta phát ngấy vang lên bên tai tôi. Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt giả tạo đầy quen thuộc của Lưu Thanh Thanh. Nụ cười của cô ta ngây thơ, vô hại. Nhưng bên trong lại lạnh lẽo như rắn độc.
Xin Lỗi Tôi 728 Điểm Sau kỳ thi đại học, tôi đi làm shipper. Không ngờ lại giao hàng đến nhà của hoa khôi trường — và còn đúng lúc bắt gặp nam thần đang tỏ tình với cô ấy. Hoa khôi quay sang an ủi tôi: “Đừng buồn nhé, vào cao đẳng rồi em sẽ gặp được những anh chàng còn xuất sắc hơn.” Ơ kìa? Tôi được 728 điểm mà, ai nói tôi học cao đẳng chứ? Sau kỳ thi đại học, tôi đi giao đồ ăn kiếm tiền sinh hoạt. Không ngờ lại giao đến tận biệt thự của hoa khôi lớp tôi. Trong nhà toàn người quen, gần như cả lớp đều có mặt. Cánh hoa rải khắp sảnh, nến xếp thành hình trái tim, nam thần trong mộng của tôi — Chu Tử Cẩn — quỳ một gối xuống đất, nâng chiếc nhẫn kim cương, ánh mắt dịu dàng nhìn Dư Y. Dư Y mỉm cười e ấp, hai má ửng hồng. Chỉ là… tôi xuất hiện, phá hỏng màn tỏ tình lãng mạn ấy. Cả lớp đồng loạt quay lại nhìn tôi, ngơ ngác. Tôi cũng ngơ ngác. Đây là lớp tôi mà, Chu Tử Cẩn là người tôi từng thích nữa chứ. Dư Y chớp mắt, khoé môi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý: “Đồ ăn đến rồi à? Nhưng shipper này trông quen ghê…”
Sau Khi Cưa Đổ Tên Phản Diện Sau khi hoàn thành nhiệm vụ cưa đổ phản diện, tôi mới phát hiện ra mình nhắm sai đối tượng. Phản diện kiểu ngoài trắng trong đen đã bị tôi câu dẫn thành công, giờ lại phải nghĩ cách chia tay. Tôi thăm dò hỏi: “Nếu có người phản bội anh thì sao…?” Anh thản nhiên đáp: “Quăng xuống biển sâu.” Tôi sợ xanh mặt, đành phải biến thành kẻ dính người, cố gắng để anh tự chủ động chia tay. Mỗi ngày tôi đều quấn lấy anh: “Anh có yêu em không? Sao không trả lời tin nhắn ngay lập tức? Có phải đang lăng nhăng không? Đưa điện thoại đây, em kiểm tra.” Tôi chăm chỉ gây chuyện, chỉ mong sớm bị đá. Vậy mà lại nghe thấy anh than thở với người khác—— “Bạn gái tôi quá bám người, chắc do tôi không cho cô ấy đủ cảm giác an toàn.” “Tôi quyết định, ngày mai sẽ cầu hôn cô ấy.” Tôi chết đứng tại chỗ.
Bao Dưỡng Bạch Nguyệt Quang Của Thiên Kim Giả Xong, Hắn Hắc Hóa Rồi Vì muốn trả thù thiên kim giả, tôi bao dưỡng bạch nguyệt quang của cô ta. Tôi không ngừng hành hạ anh, nhìn anh tức giận đến phát điên. “Tưởng An, thủ đoạn của cô cũng chỉ có vậy thôi sao?” Tôi càng hưng phấn hơn, vắt kiệt anh hết lần này đến lần khác. Cho đến khi trước mắt tôi hiện lên một hàng chữ: 【Nữ phụ đúng là đang tìm đường chết.】 【Tạ Chỉ chính là người thừa kế duy nhất của nhà họ Tạ – gia tộc giàu nhất. Ngày anh ta trở về Tạ gia cũng chính là ngày chết của cô.】 Tôi sợ đến mức ngồi phịch xuống người Tạ Chỉ. “Ưm…” Nghe tiếng rên đau đớn của anh, tôi không quay đầu lại mà lập tức rời khỏi anh. Đến tận ngày tôi về nước để liên hôn, Tạ Chỉ lạnh mặt nhìn tôi: “Không phải rất giỏi sao?”
Ạnh Trai Ủ Mưu Sau Khi Trọng Sau khi trùng sinh, tôi quyết định làm một người em gái ngoan ngoãn, không còn dây dưa với Hạ Húc, không tiếp tục có ý định với anh ấy nữa. Anh ấy nghỉ phép ở nhà, tôi liền đi hát karaoke bên ngoài đến tận nửa đêm. Anh ấy làm việc ở thành phố này, tôi thì chỉ nộp đơn xin việc ở những nơi khác. Để có thể không còn yêu anh ấy, tôi còn thử chấp nhận lời tỏ tình của một nam sinh cùng lớp. Ai nấy đều cảm thấy vui mừng vì cuối cùng tôi cũng không còn u mê với chính anh trai mình nữa. Nhưng người anh “lãnh đạm vô dục” của tôi, lại như biến thành một con người hoàn toàn khác. Trong đêm xuân mập mờ, anh dồn tôi vào một góc hẹp đến mức không thể lùi lại được, Vừa thở dốc, vừa cắn nhẹ bên tai tôi, khàn giọng thì thầm: “Trốn gì chứ?” “Không phải vẫn luôn thích anh sao?”
Khi Trúc Mã Trở Thành Đại Gia Trúc mã và phú nhị đại cùng theo đuổi tôi, kết quả tôi chọn phú nhị đại. Trúc mã tức giận nói: “Đừng coi thường thiếu niên nghèo. Một ngày nào đó tôi sẽ khiến cậu phải hối hận.” Sáu năm sau, trúc mã lái một chiếc xe sang trọng, bên cạnh còn có mỹ nữ. Tôi tình cờ gặp hắn ta khi đang bán xúc xích nướng ven đường. Hắn ta trêu chọc nói: “Vì là người quen nên tôi sẽ mua thêm hai cái nữa.”
Cưng Ơi, Anh Tỉnh Rồi! Tuyển chồng trong nhóm mai mối,Mẹ chồng tương lai tìm dâu, sở hữu 53 căn nhà cho thuê, 3 biệt thự, 5 chiếc xe, mỗi tháng cho con dâu 100 nghìn tệ tiêu vặt, khuyết điểm duy nhất: con trai là người thực vật. Tôi yêu ngay tại chỗ. Đây đâu phải người thực vật gì chứ, rõ ràng là hoàng tử ngủ trong rừng của tôi mà! Hoàng tử ơi, em đến đây!
Kẻ tôi ghét nhất ngày nào cũng khoe tình yêu, tôi thật sự không chịu nổi cái kiểu khoe khoang đó, bèn điên cuồng gửi tin nhắn thoại cho bạn trai mạng để trút giận.“Bạn tôi phiền chết được, suốt ngày gọi ‘bé yêu’ ơi, ‘bé yêu’ à. Như thể cả thế giới chỉ có cậu ta có người yêu vậy.”“Hu hu hu, anh ơi, bao giờ chúng mình mới gặp nhau đây.”“Nó còn cười nhạo tôi nữa, hu hu, em cũng muốn khoe lại một lần.”Ngay giây tiếp theo, trong điện thoại của kẻ thù tôi lại vang lên chính giọng điệu uốn éo của tôi.Tôi trợn tròn mắt, giọng run run: “Giang Tu Dã, đừng nói với tôi là… là anh đấy nhé…”Anh ta cười khẽ, lười biếng nói đùa: “Bé yêu, sao không giả vờ nữa đi?”
Lúc chia tay với Đình Vân Thâm, tôi và anh ta cãi nhau đến mức rất khó coi.Anh ta đập hết tất cả những thứ có thể đập, mắt đỏ bừng, gào vào mặt tôi:“Tô Uyển, nếu lần nữa phải cúi đầu trước em, tôi không bằng con chó!”Vài năm sau, nhà tôi phá sản.Anh ta chuyển cho tôi năm trăm vạn.Bạn thân của anh ta hỏi:“Cậu không phải thề là không bao giờ quan tâm đến cô ta nữa sao?”Đình Vân Thâm thở dài:“Cậu không hiểu đâu. Tô Uyển xưa nay luôn kiêu ngạo, nhưng hôm nay… cô ấy đã cúi đầu rồi.”Bạn thân anh ta ngơ ngác:“Cô ấy cúi đầu lúc nào? Hai người còn chưa gặp mặt à.”Đình Vân Thâm nói rất nghiêm túc:“Cô ấy nhận tiền của tôi. Cô ấy muốn quay lại với tôi.”Bạn thân anh ta tức đến bật cười:“Cậu chuyển thẳng vào tài khoản ngân hàng người ta, người ta từ chối kiểu gì?”“Trả lời tôi đi!”
Người Không Tốt Không Nên Tiếc Kết quả thi được công bố, tôi với vị trí thứ bốn mươi vừa đủ điểm vào lớp chuyên. Lúc chuyển chỗ thể nào lại bị bạn thân khóc lóc chất vấn: “Dựa vào gian lận mới có thể thay thế vị trí của tôi, cậu còn mặt mũi đến đây sao?” Vô số ánh mắt ngờ vực đổ dồn về phía tôi, tôi vội vàng muốn giải thích. Nhưng cậu bạn thanh mai trúc mã lại cau mày nhìn tôi. “Lê Dương, về lớp B của cậu đi, đừng làm mình khó xử.” Tôi không giải thích nữa chỉ âm thầm lặng lẽ nỗ lực. Về sau, tôi được cơ hội tuyển thẳng sớm rời trường, cậu bạn thanh mai trúc mã lại đỏ mắt tìm tới. “Chúng ta đã hẹn cùng nhau thi Nam Đại đúng không? Cậu không cần tôi nữa sao…”
Khi Yêu Thương Trở Thành Hối Tiếc Yêu nhau với Cung Yến năm năm, chia tay rồi quay lại vô số lần, hắn phụ trách nói chia tay, tôi phụ trách xin quay lại. Vừa mới cùng bạn nối khố tụ tập trở về, hắn nhìn thấy tôi trên sô pha, lại một lần nữa nói chia tay. Tôi biết ánh trăng sáng của hắn xuất hiện trong bữa tiệc. Lúc này đây, tôi không cầu xin quay lại, ném nhẫn đôi, sắp xếp toàn bộ đồ đạc, về quê. Sau đó, hắn gọi điện thoại cho tôi, lần đầu tiên cầu xin quay lại: “Hạ Hạ, khi nào em trở về?” Đầu dây bên kia, lại truyền đến tiếng cười của người đàn ông: “Cô ấy đang tắm, không nghe điện thoại được. Còn nữa, bây giờ cô ấy có bạn trai rồi.”
Anh Đứng Ở Cuối Hồi Ức Khi kết hôn với Thẩm Từ An, cô 22 tuổi, còn anh 32. Anh không chỉ lớn hơn về tuổi tác, mà những phương diện khác… cũng “lớn” hơn. Ba năm kết hôn, anh dành cho cô sự dịu dàng không bao giờ cạn. Muốn gì cho nấy, nói hái sao là hái sao, nói lấy trăng là lấy trăng, chiều chuộng cô như bảo vật. Chỉ trừ mỗi đêm khuya, khi anh đòi hỏi đến mức cô khóc lóc van xin vẫn bị anh mỉm cười nhẹ nhàng mà không tha. Cô biết, người đàn ông này có rất nhiều tiền, rất nhiều tình yêu, và tất cả đều thuộc về cô. Cho đến ngày cha cô qua đời, cô gọi cho anh 99 cuộc điện thoại, tất cả đều bị anh từ chối. Ngay sau đó, cô nhận được một bức ảnh từ bạn thân: “Hề Hề, đây là chú nhà cậu đúng không? Tớ thấy anh ta đang ôm một người phụ nữ trên phố Paris.” Cô mở ảnh ra nhìn, thấy hai người trong ảnh. Người đàn ông, chính là anh. Còn người phụ nữ, là dì ruột của cô. …
Cuộc Chiến Với Cặp Vợ Chồng 1501 Trong nhóm chat cư dân, một người hàng xóm đang mang thaikhông biết xấu hổ, yêu cầu mỗi hộ gia đình đưa cho côta 50.000 tệ. “Chỉ cần 50.000, chồng tôi có thể giúp các cô mang thai đấy.” “Chồng tôi siêu đỉnh, chắc chắn giúp các cô sinh con trai. Một đêm bảy lần, thời gian có hạn, nhanh tay lên nào!” “Đến lúc đó, con cái cả tòa nhà đều là anh em ruột, chuyện tốt biết bao.” Các cư dân khác bị quấy rầy đến mức oán hận đầy mình. Tôi vừa mới mua nhà ở đây, liền gửi một bức ảnh chàng trai cơ bắp đầy e thẹn. “Anh trai mạnh mẽ quá, em thích lắm, anh thấy em có được không? Không cần sinh con trai đâu, người đến là được rồi, thời buổi này muốn tìm một ‘top’ không dễ đâu.”
Chim Hoàng Yến Luôn Muốn Bỏ Trốn Kim chủ của tôi bị mất trí nhớ rồi. Trong phòng bệnh, cô thanh mai trúc mã của anh giả làm tôi, giọng ngọt như mật: “Chồng ơi, em là vị hôn thê của anh mà!” Tôi chết trân tại chỗ. Vừa lau nước mắt, vừa âm thầm mừng rỡ trong lòng: 【Cuối cùng cũng không cần phải đi làm nữa rồi!】 【Con trâu khó dỗ, mảnh ruộng cày nát.】 【Đã nói là kết hôn giả, kết quả tôi phải cày 365 ngày không nghỉ!】 Tôi lập tức gom tiền, tính kế bỏ trốn trong đêm. Nhưng lại bị Phó Dụ Bạch dẫn người chặn ở sân bay. Anh nhìn chằm chằm vào mặt tôi, cười lạnh tức giận: “Chồng em sắp bị người ta cướp mất rồi, mà em còn giả vờ không biết sao?” “Bao năm nay, xem như nuôi em uổng phí rồi.”
Bị Tâm Thần Cũng Thật Sảng Khoái Trên tàu điện ngầm, gã đàn ông lặng lẽ kéo khóa quần ngay trước mặt tôi. “Hàng ngon thế này chắc cô em chưa thấy bao giờ đúng không?” Tôi liếc mắt nhìn một cái. “Đúng là chưa bao giờ thấy con hàng nào… nhỏ đến vậy.” Mặt hắn lập tức biến sắc, như thể bị chọc trúng điểm yếu. Hắn điên tiết, vung tay tát tôi một cái nổ đom đóm mắt. Tuyệt vời! Đây tính là phòng vệ chính đáng rồi nhỉ? Tôi có thể tiễn hắn lên đường luôn không?