Hiện đại
Yêu Em Say Đắm Trong tất cả những người bạn gái của Phó Dung Xuyên, tôi là người không xinh đẹp nhất, nhưng hết lần này tới lần khác chỉ có tôi làm cho hắn ta có ý nghĩ kết hôn. Tất cả mọi người đều rất hâm mộ tôi đã làm cho lãng tử biết quay đầu lại. Nhưng sau khi đính hôn khoảng nửa năm, hắn liền thấy chán, lại bắt đầu cùng người mẫu hay minh tinh thường xuyên ra vào khách sạn. Tôi không hỏi hắn vì sao nữa, chỉ trả nhẫn cưới lại cho hắn, rồi nói chia tay. Hắn ôm mỹ nữ nóng bỏng hồn nhiên không thèm để ý tới, còn cùng bạn bè châm chọc: “Làm sao lại có người nói Tô Viên là cô gái nóng bỏng chứ, ai mà cưới cô ta thì tôi sẽ gọi hắn là ông nội.” Hắn vẫn cho rằng tôi yêu hắn đến mức không thể kiềm chế. Nhưng suốt một tháng, tôi cũng không chủ động tìm hắn dù chỉ một lần. Trong đêm mưa, hắn say khướt đi tới trước cửa hàng hoa của tôi: “Tô Viên, anh đau dạ dày…” Người cầm quyền thần bí của Mạnh thị ôm tôi sau khi mới bị hôn đến mức chân mềm nhũn bảo vệ trong lòng ngực, cười nói: “Ông nội còn ở đây, Phó thiếu trước tiên không nên chào hỏi một tiếng sao?”
Tình Yêu Sụp Đổ Bạn trai cũ trở thành người nổi tiếng hàng đầu rồi hợp tác với công ty để đóng băng tôi, tôi lại quay lại nằm trên giường của thái tử gia để xin tài nguyên. Thái tử gia mặt lạnh lùng: “Cởi bỏ móng tay đi, tối qua cào tôi bao nhiêu lần rồi? Còn dám yêu cầu gì nữa?” Tôi tức giận, nhuộm xanh con chó yêu quý của anh, rồi cùng bạn trai cũ Hình Triều ghi hình chương trình giải trí. Tối đó, thái tử gia đột ngột đến phim trường, đá ngã máy quay: “Ngực không lớn, tính khí lại không nhỏ, lại còn dám bảo tôi hôn một cái.”
Lấy Thân Trả Nợ Ba năm yêu thầm Chu Gia Thuật, bỗng nhiên hắn tuyên bố kết hôn. Cô dâu không phải là tôi. Có người cảm thấy bất bình thay tôi, Chu Gia Thuật cười đến lãnh đạm: “Nếu anh đau lòng, không bằng cưới một người nghèo như cô ta đi?” Sau đó, ông nội bệnh nặng, công ty gặp nguy hiểm, tôi đang mang thai bị ép công bố tin kế thừa gia nghiệp. “Xin hỏi cô Hứa, đứa bé là của Chu tổng sao?” Tôi nhìn phóng viên, cười khéo léo: “Đứa nhỏ không liên quan gì đến Chu tổng cả.” Nghe nói ngày đó Chu Gia Thuật nhìn tôi với cái bụng hơi nhô lên trên ti vi, tức giận đến mức đập vỡ đồ đạc trong phòng. Về sau nữa, có người chụp được người đàn ông khiêm tốn, thần bí nhất giới nhà giàu Bắc Kinh kia, ở trên đường thấp giọng dỗ một cô gái. “Nhan Nhan, đứa nhỏ cũng sắp một tuổi, sắp gọi ba được rồi, em còn không cho anh một danh phận sao?”
Thời Gian Hôn Khi cơn khát da bùng phát, tôi cầu xin Cố Thịnh giúp tôi giảm bớt. Nhưng tôi không đợi được anh ta, mà lại nhận được cuộc gọi từ bạn cùng phòng của anh ta. Trong điện thoại, Cố Thịnh chán nản nói với bạn mình: “Có bệnh thì đi chữa, chẳng lẽ tôi không có cuộc sống riêng sao?” “Dạo này cậu không có việc gì, giúp tôi đối phó với cô ấy đi. Khi cô ấy phát bệnh cũng không biết nhờ ai.” Tôi buồn đến mức rơi nước mắt, liền nhắn tin cho bạn cùng phòng của anh ta: “Tôi thấy khó chịu, cậu có thể đến giúp tôi không?” Sau đó, bạn cùng phòng của anh ta nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt của tôi, cười khẽ. “Khó chịu cũng khóc, thoải mái cũng khóc.” “Nghe lời, để dành nước mắt cho sau này nhé.”
Tham Thì Thâm Nhà tôi mở một siêu thị thực phẩm tươi sống, khẩu hiệu là “Không bán rau qua đêm”. Mỗi tối đều có chương trình giảm giá, cứ nửa giờ lại giảm thêm, đến 11 giờ tối thì còn 10%. Đến sớm thì thực phẩm tươi ngon, đến muộn thì được hưởng ưu đãi. Nhưng lại bị vài ông bà già tham tiện nghi để mắt tới, ngày nào cũng đến lúc 7 giờ rưỡi tối, chọn xong đồ cũng không chịu thanh toán, cứ ngồi lì đó đến tận 11 giờ. Ba cân thịt bò nạm chỉ còn mười đồng, xương sườn chất lượng cũng chỉ còn năm đồng. Cả tôm hùm hải sản cũng không thoát khỏi tay họ. “Cậu trai kia! Cửa hàng của các người quy định là 11 giờ giảm còn 10%, bọn tôi vừa chọn xong. Đến trước thì hưởng trước, nếu cậu tính tiền sai, cẩn thận tôi tố cáo để cửa hàng này phải đóng cửa!” Tôi: ??
Bánh Bao Máu Kiếp trước tôi vì mang thai long phụng mà bị cô hàng xóm hiếm muộn căm ghét. Cô ta cho thu/ốc d/iệt c/ỏ vào món thịt kho, đ/ầu đ/ộc tôi đến ch/ế/t, một x/á/c ba mạ/ng. Trước khi chế/t, tôi thấy cô ta điên cuồng đạp mạnh vào bụng bầu của tôi, miệng cười man dại: “Ha ha, để xem cô còn dám khoe nữa không!” “Có bầu thì ngon lắm hả? Mang thai long phụng thì sao? Tôi cho cô không sinh nổi con luôn!” Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày mình vừa phát hiện mang thai. Trong thang máy, chồng tôi – Cố Minh – đang cẩn thận đỡ tôi: “Giờ cơ thể em yếu lắm, phải chú ý đấy.” Tôi ngoảnh lại, thấy ngay sau lưng mình là Hà Thúy Phương – và trong tay cô ta là một hộp bưu phẩm đã bị bóc ra, bên trong rõ ràng là một chai thuốc trừ sâu. Cô ta đang nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt âm u rợn người.
Tôi có hai kẻ thù không đội trời chung.Một là học bá đại học A – Phó Thiên Từ.Một là đại ca trường đại học A – Lục Nhiên.Mà tôi, với tư cách là một hủ nữ kỳ cựu, đã hiểu nhầm hai người họ là g a y, suốt ngày mong được xem họ yêu nhau.Ai ngờ đâu hai người bọn họ dường như đều thẳng tăm tắp!!Thậm chí sau này, Phó Thiên Từ còn đẩy tôi vào tường, ánh mắt lạnh lẽo:“Tôi thật không hiểu, tại sao cô cứ thích gán ghép tôi với Lục Nhiên.”“Tôi đã dạy dỗ cô mấy lần rồi, sao cô vẫn không biết điều, còn lấy chuyện này để khiêu khích tôi?”
Cuộc Đời Có Em Tôi bị Bạch Nguyệt Quang của Lục Hoài An đẩy xuống cầu thang, đầu tôi bị thương. Từ cả ngày quấn quýt bám lấy hắn giờ chỉ cần nhìn thấy hắn là sợ muốn tránh còn không kịp. Tất cả mọi người đều chúc mừng hắn cuối cùng cũng thoát khỏi tôi. Lục Hoài An lại ném ly rượu trong tay. Lúc gặp lại tôi ở nhà cũ Lục gia. Tôi đang bị chú của hắn hôn môi. Người đàn ông liếc xéo, cười mở miệng: “Chú mang thím của cháu về ra mắt gia đình, ngoan, gọi thím đi!”
Kết Hôn Rồi Tôi Lại Yêu Kết hôn được nửa năm, Thẩm Nghiên Chu vẫn luôn hờ hững với tôi. Một hôm nọ, tôi bắt gặp một nữ đồng nghiệp có những cử chỉ thân mật, mờ ám với anh ngay tại văn phòng. Tôi nhìn một lúc rồi nhẹ nhàng nói: “Nếu anh đã có người mình thích, thì chúng ta ly hôn đi!” Đúng lúc đó, điện thoại reo lên là bà nội anh gọi chúng tôi về ăn cơm. Tối hôm đó, anh uống say bí tỉ. Nắm lấy cổ chân tôi, từ từ tiến lại gần. Anh gằn từng chữ: “Ly hôn?” “Anh đã tốn bao nhiêu công sức mới đưa em vào hộ khẩu. Muốn ly hôn, trừ khi anh chết.”
Nhớ Mãi Không Quên Năm đó vì mê sắc quá độ, tôi đã cưỡng ép cậu học sinh nghèo đang tạm trú trong nhà mình. Trong căn phòng vẽ chật hẹp, tôi đè nam sinh dưới thân. Quần áo xộc xệch, trên người toàn là vết đỏ… Vừa nhục nhã, vừa nhẫn nhịn. Lâu ngày gặp lại, Dư Hoài Dự được đám thiếu gia ăn chơi ở kinh thành vây quanh như sao vây trăng. “Ai mà ngờ được, trong tụi mình thì anh Dự lại là người hỗn nhất, năm đó chú Dư còn phải đánh gãy liền ba cây gậy sắt mới tiễn được người lên máy bay, chạy về Cảng Thành dưỡng thương.” “Này này, anh Dự là vì vị hôn thê từ nhỏ của mình mới về Cảng Thành đấy. Haha, nghe nói còn làm gia sư tại nhà cho người ta mấy năm trời, thật sự thành ba người ta rồi.” Về sau nữa, tôi bị Dư Hoài Dự chặn trong phòng thay đồ, hắn bóp lấy cổ tôi, hôn đến mức các đầu ngón tay cũng run rẩy. “Đồ cầm thú.” Đối phương chẳng những không giận, còn bật cười khẽ bên tai: “Sao hả, giờ chỉ biết ngồi trên người tôi mà khóc thôi à?”
Giả Vờ Ly Hôn Vào đêm sinh nhật 50 tuổi, người chồng đã ngủ riêng giường với tôi nhiều năm bất ngờ chủ động muốn gần gũi. Tôi cứ ngỡ đó là món quà sinh nhật, nhưng ngay khi xong việc, anh ta lại nói: “Chúng ta ly hôn đi, vẫn như lần trước, toàn bộ tài sản để lại cho em.” Tôi vừa khóc vừa gật đầu đồng ý. Người phụ nữ anh ta ngoại tình cách đây 5 năm, đã quay lại… và mang theo một đứa trẻ. Hôm nhận giấy ly hôn, tôi đưa cho anh ta một tờ xét nghiệm ADN.