Hiện đại
Thầm Yêu Anh Trai Kế Năm thứ 3 tôi thầm yêu anh trai kế của mình. Nhân lúc có hơi men tiếp sức, tôi lấy hết can đảm, trực tiếp cùng anh trai kế của tôi – Tuân Khâm, lăn lên giường. Nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt bỗng hiện lên từng hàng từng hàng bình luận. 【Tôi thừa nhận phụ nữ chúng ta thích thứ gì nhất định phải lấy cho bằng được, nhưng mà cưng ơi, giờ nhiệm vụ duy nhất của cưng là phải chạy thật nhanh!】 【Nam chính của chúng ta nổi tiếng là tổng tài cấm dục, ngoài nữ chính là ánh trăng sáng thì ai cũng không được đụng vào đâu đấy!】 Tuy rằng trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng tôi rất quý trọng mạng sống của mình. Vì vậy lập tức đặt một tấm vé máy bay, nhanh như chớp rời khỏi nơi này. Năm năm sau, lúc đón người tại sân bay, tôi run rẩy nhìn người anh trai kế trước mặt. Tôi quay sang nói với con trai mình: “Bảo bối, mau chào cậu đi con.” Tuân Khâm nghe thấy, khoé môi hơi cong lên, mỉm cười lạnh lùng. “Anh cho em thêm một cơ hội nữa, gọi ba hay gọi cậu đây?”
Canh Bạc Cuối Cùng Ba tôi là một con b/ạc. Ở ván cuối cùng, ông ta đem tôi ra đặ/t cư/ợc. “Con gái tôi mệnh tốt, có thể trấn trạch! Mang về nuôi như c/h/ó cũng được!” Người đàn ông ngồi đối diện, tên là Giang Mặc Diêu, nhìn tôi một hồi rồi nhướn mày: “Cô bé này cũng ăn đồ ăn ch/ó à?” Tôi vừa định mím môi khóc thì ngay trước mắt hiện ra một dãy dòng chữ như màn hình phụ đề. 【Đứa nhỏ này còn chưa biết người trước mặt là nam phản diện đấy! Mà phản diện thì lại cực kỳ mê mấy thứ đáng yêu lông xù!】 【Nam chính vốn chỉ định thắng cô bé về nuôi chơi thôi, ai ngờ nhóc con này lại tự ý bỏ trốn, bị người ta b/á/n đi mất, ảnh tìm khắp nơi luôn đó.】 【Bảo bối à, cô cười một cái thôi, ảnh sẽ mua cả xe kẹo bông cho cô!】 Cười một cái thôi mà được hẳn một xe kẹo bông? Tôi lập tức rầu rĩ kéo khóe miệng ra, ôm lấy tay Giang Mặc Diêu, giọng nũng nịu: “Anh ơi~ Bế~”
Tôi Bị Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Anh Trai Cưa Đổ Liên tục dành được ba hạng mục từ tay đối thủ một mất một còn của mình, anh tôi lập tức trở nên kiêu ngạo, ở trước mặt tôi không ngừng nói khoác. “Thi đậu thủ khoa đại học thì sao chứ? Là hot boy đại học A thì sao? Cha là đại gia giàu nhất thì thế nào? Không phải cũng bị anh giẫm đạp à.” “Chậc chậc chậc, đấu nhiều năm như thế, anh biết anh mới là người thắng cuối cùng mà.” “Ôi, nghe nói gần đây cậu ta đang yêu đương, không biết ai mắt mù mà xem trọng cậu ta vậy chứ?” Nghe được câu nói đó, tôi lạnh hết cả sống lưng, chỉ có thể cười gượng. Bởi vì chỉ cách một cánh cửa, tôi đang bị đối thủ không đội trời chung của anh ấy ôm chặt ở trong ngực. Người đàn ông nhẹ nhàng cắn lấy vành tai của tôi, cười khẽ. “Cục cưng, anh có giỏi không?” “Anh ta còn chẳng phát hiện là anh đang nhường anh ta đấy.” “Vậy em có định ban thưởng cái gì khác cho anh không, hửm?”
Vạn Dặm Trở Về Đại Dương Tôi vô tình cứu được một chàng thủ lĩnh hải tặc cùng một cô gái câm xinh đẹp. Hai năm sau, hắn ta nhận nhầm ân nhân cứu mạng, hơn nữa còn đòi cưới nàng câm kia về làm vợ. Bọn hải tặc muốn gi*t tôi, cuối cùng chính là nàng ấy đã cứu tôi. Chúng tôi nương tựa nhau ngày qua ngày, rồi một hôm nàng say rượu, nửa đêm tôi sờ soạng vô tình chạm vào đuôi nàng, mới nhận ra hóa ra đuôi người ta còn to hơn cả của mình nhiều … “Nàng” cất tiếng nói, một giọng nam trầm khàn vang lên khiến tôi giật mình không dám nhúc nhích: “Bé yêu, ngoan, tôi khoét tim hắn mang về cho em nhé, có được không?”
Em Họ Muốn Thay Thế Tôi Sau khi cậu mất, ba mẹ tôi nhận nuôi em họ. Tôi cảm thấy đau lòng khi thấy ba mẹ cô ta đều đã qua đời, nên đối đãi với cô ta như em gái ruột của mình. Đêm trước kỳ thi, tôi thức thâu đêm soạn lại các ghi chú môn học cho cô ta, nhưng lại phát hiện cô ta dùng các ghi chú ấy làm đệm chân bàn, còn mình nằm trong phòng xem phim khuya. Tôi tức giận vì cô ta xem nhẹ tương lai của mình, không nhịn được đã mắng cô ta một trận. Cô ta lại vì vậy mà đi bộ mười cây số về nhà cũ ngay giữa đêm khuya. Lúc tìm đến cô ta, cô ta khóc lóc cáo trạng với mẹ tôi: “Chị họ nói đây không phải nhà con, bất kể con làm gì cũng phải nghe lời chị ấy, nếu không thì con phải cút đi.” Vì câu nói này, lần đầu tiên mẹ ra tay đánh tôi. Cô ta lại nở nụ cười đắc ý về phía tôi. Tôi ôm mặt, ngay trước mặt tất cả bạn bè và người thân, tôi thề từ nay tuyệt đối sẽ không quản cô ta nữa. Tôi sẽ chống mắt lên xem, cuối cùng cô ta sẽ tự hủy hoại bản thân như thế nào.
Người Chồng Hai Mặt Chàng thiếu gia danh giá bậc nhất thủ đô có hai nhân cách. Đêm khuya, anh ta leo lên giường tôi, anh ta quấn quít đòi tôi yêu chiều. “Thích cục cưng đến mức muốn làm cún của cục cưng cả đời.” Nhưng đến ban ngày, anh ta lại cực kỳ lạnh nhạt với tôi. “Chúng ta chỉ là hôn nhân thương mại, cô nên tự biết thân biết phận, đừng vượt quá giới hạn.” Tôi chưa từng nghi ngờ về điều đó. Cho đến khi anh ta một lần nữa quỳ xuống và điên cuồng hôn lấy tôi. Ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa dữ dội. “Mở cửa ra, Tạ Kinh Từ! Cô ấy là chị dâu của mày đấy!” Tôi giật mình. Người đàn ông trước mặt chẳng những không hề hoảng sợ, ngược lại anh ta còn cười một cách điên cuồng và bệnh hoạn. “Bị phát hiện rồi.” “Cục cưng à, em nghĩ nếu chúng ta làm trước mặt anh trai thì… có kích thích hơn không?”
Tôi Ký Tên Tôi nằm trên giường sinh đau đến chết đi sống lại, đầu đứa bé lại không ra được. “Nếu cứ tiếp tục như vậy đứa nhỏ sẽ thiếu oxy. Chúng ta tiến hành mổ đi!” Y tá vội vàng chạy ra ngoài phòng sinh, lấy giấy đồng ý phẫu thuật sinh mổ, bảo người nhà ký tên. “Không thể mổ. Đứa nhỏ đẻ mổ sẽ bị ảnh hưởng, chẳng may cháu trai của tôi bị tổn thương thì làm sao?” Giọng mẹ chồng vừa bén nhọn vừa chói tai. Tôi lại không nghe được tiếng của Chương Hồi. Dường như trải qua một phen tranh cãi, y tá thở hồng hộc chạy về. “Bác sĩ, người nhà không ký tên, làm sao bây giờ?” “Tôi ký tên.” Tôi cũng không biết lấy đâu ra sức lực, ngồi dậy, bình tĩnh lấy lại lý trí.
Dưới Ánh Đèn Cùng Anh Kiếp trước, tôi bị đánh thuốc, vội vã tìm đến vị hôn phu để cầu cứu, nhưng anh ta lại chụp ảnh tôi rồi tính toán khiến tôi phải chết. Sau khi trọng sinh, tôi không chút do dự lao vào vòng tay của một thợ sửa xe thô kệch. Người đàn ông cao lớn ánh mắt u ám, giọng nói kìm nén: “Ngoan nào, đừng đùa với tôi.” Tôi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, quàng tay qua cổ hắn, run rẩy nói: “Không quan tâm, tôi muốn.” Cuối cùng, tôi phải tự gánh chịu hậu quả, giọng nói cũng trở nên mệt mỏi vì khóc, nghẹn ngào mắng hắn là đồ khốn. Chu Lệ hôn lên giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi, dịu dàng dỗ dành: “Ừ, anh yêu em đồ ngốc.” “Còn có một thứ khốn nạn hơn, em muốn xem không?”
Trêu Nhầm Anh Trai Ba năm yêu thầm Trì Ngạn, tôi quyết định từ bỏ. Lần đầu tiên tôi nói với anh: “Trì Ngạn, em thích anh.” Anh trả lời rất lạnh lùng: “Tôi là anh trai của em ấy.” Lần thứ hai, tôi đè anh xuống giường. “Trì Ngạn, cậu phải chịu trách nhiệm với tôi.” Anh ấn trán, nghiến răng nghiến lợi: “Vẫn là anh trai em ấy.” Trời ạ! Tôi không phân biệt được cặp song sinh này. “Thôi thì, anh trai thì anh trai.” Kể từ đó, tôi không quan tâm tới Trì Ngạn nữa. Anh ta lại nhịn không được tới tìm tôi. Tôi mở cửa, giọng điệu lo lắng: “Ờ… là Trì Ngạn sao?” Giọng điệu của anh ta vẫn như thường lệ rất châm biếm: “Lâu Tiểu Tiểu, mắt cô mù sao? Sao lại ở chỗ anh trai tôi?” Anh trai anh ta bước ra với chiếc khăn tắm, đặt tay lên hông tôi, khẽ hôn lên má tôi: “Chị dâu em bị mù mặt, nói chuyện cho cẩn thận vào.”
Câu Chuyện Về Cô Con Gái Nuôi Hàng xóm láng giềng xì xào rằng nhiều năm trước, bố mẹ tôi đã nhận nuôi một bé gái. Tôi cứ tưởng đó là tôi. Vì sao ư? Bởi bố mẹ luôn thiên vị chị gái. Làm sao có thể thiên vị con của người khác được chứ? Cho đến khi tôi tìm thấy giấy nhận nuôi có ghi tên chị gái. Nhiều năm sau, trên giường bệnh, bố nắm tay tôi, xin tôi tha thứ. Tôi nói: “Con không thể tha thứ.”
Mưa Tạnh Người Tan Trong danh sách bạn bè của bạn trai có một đồng nghiệp nữ được chú thích là “Trạm xăng cảm xúc.” Tôi còn bảo anh ta, gọi người ta như vậy là bất lịch sự. Cho đến khi tôi nhìn thấy lịch sử trò chuyện của họ, toàn là lời than phiền về tôi. “Đi mua đồ ăn mà có thể cãi nhau với người bán hàng cả buổi, đi siêu thị mua giấy mà cũng phải tính toán giá cả xem cái nào rẻ hơn.” “Hôm kia anh cởi hết đồ rồi, cô ta còn lải nhải là anh tè ra ngoài bệ bồn cầu.” “Trần Gia phiền gớm, cô ta lúc nào cũng mặc cái bộ đồ ngủ đó, cúi xuống là mỡ xệ thành từng ngấn.” Lúc than phiền về bộ đồ ngủ của tôi, cô đồng nghiệp nọ lập tức gửi cho anh ta một bức ảnh chụp vóc dáng thon thả của cô ta. Đằng trước đằng sau đều đầy đặn không phải là vấn đề chính, cái chính là cô ta chỉ mặc mỗi đồ lót. Bạn trai tôi trả lời cô ta: [Anh có thể ổn định cảm xúc, hoàn toàn là nhờ em làm trạm xăng cảm xúc.] Tôi nhìn anh ta đang nằm dài trên ghế sofa, chẳng buồn chải chuốt. Cảm xúc ổn định như thế, chia tay âu cũng là hợp lý.
Trình Nhất Tôi dùng tiền ép học bá nghèo khó trong lớp làm bạn trai suốt ba năm. Đến trước kỳ thi đại học, tôi lại đề nghị chia tay, trả anh về cho mối tình đầu rồi ra nước ngoài. Sau này, Lục Kỳ An trở thành Ảnh đế thế hệ mới, cùng Nhan Ngu lên sân khấu nhận giải với tư cách là cặp đôi của năm. Còn tôi thì gia cảnh sa sút, dựa vào việc bán ảnh riêng tư của anh để kiếm thêm thu nhập, nhưng lại bị bắt quả tang tại chỗ. Ảnh đế xưa nay vốn luôn dịu dàng, lần đầu tiên lại thay đổi sắc mặt. Lục Kỳ An đè tôi xuống, dáng vẻ thân mật: “Muốn kiếm tiền đến vậy sao? Vậy thì chụp cùng tôi vài bức không thể công khai nhé?”
Lời Nói Dối Chân Thành Tôi nghĩ mình đang dính vào một mối quan hệ loạn luân, nhưng hóa ra anh không phải anh trai ruột của tôi. Khi tiểu thư thật sự mang theo kết quả xét nghiệm ADN đến, tôi lập tức chuồn ngay. Trước khi đi, tôi gọi điện cho Giang Duật Hành: “Em gái ruột của anh đã về rồi, lần này anh có thể làm bạn trai của em được chưa?” “Thiên Ninh, anh đã có người yêu rồi.” Năm năm liên tục bị từ chối, lòng tự trọng của tôi hoàn toàn bị tổn thương. Đau khổ tột cùng, tôi đến thẳng quán bar và gọi 18 người mẫu nam. Trong lúc vui vẻ, tôi buột miệng: “Em trai vẫn là tốt nhất, chân dài eo thon.” Có người không ngồi yên được nữa, lập tức bay về nước bằng máy bay riêng. Đêm đó, anh đè tôi xuống giường, hung hăng hỏi: “Ninh Ninh, em cảm nhận được chưa? Anh không chỉ có chân dài đâu.”
Tiểu Thư Của Anh Ấy Xuyên thành tiểu thư nhà giàu phá sản, hệ thống bắt tôi phải duy trì hình tượng được nuông chiều từ bé. Tôi đành phải bám lấy vị hôn phu nhà giàu lạnh lùng. Đi làm phải có siêu xe đưa đón, chăn ga gối nệm phải là tơ lụa cao cấp, cá ăn cũng phải gắp hết xương. Tôi cứ tưởng anh ấy rất ghét tôi. Khi hệ thống gỡ bỏ, tôi lưu luyến không nỡ rời xa, muốn nói lời tạm biệt. Chưa kịp mở miệng, anh đã nói: “Biết rồi. Mẫu túi phiên bản giới hạn mới ra đã mua xong rồi.” “Đi không nổi à? Mới đi vài bước đã than? Thôi được, lên đây, tôi cõng.” Tôi: “……”
Không Làm Nữ Chính Tôi xuyên không thành nữ chính trong truyện pỏn. Nghĩ đến việc sau này sẽ bị năm người đàn ông yêu thương, mỗi năm lại sinh con một lượt, tôi sợ đến mức ngay trong đêm đã đăng ký học võ judo, karate, taekwondo, cái nào lợi hại thì học cái đó. Học bá trường chúng tôi dùng học lực uy hiếp, tôi thi đỗ đầu tỉnh trong kỳ thi đại học, có vô số trường muốn chiêu mộ tôi nhập học. Người cha nghiện cờ bạc bán tôi cho nam thần eSports, tôi lập tức báo cảnh sát, buôn người là phạm pháp. Nam thần hàng đầu trong giới giải trí muốn giữ tôi làm của riêng, tôi phản đòn bằng một cú quật vai, tiễn anh ta đổi nghề may vá*. *là đi tòo đó các bác. Tạm gác lại nhân phẩm, tận hưởng cuộc đời thiếu đạo đức.
Cậu, người bán dứa?” Tôi là một tiểu thư nhà giàu, gần đây tôi để ý một cậu trai nghèo bán dứa. Sau bao nhiêu nỗ lực theo đuổi, cuối cùng tôi cũng đưa cậu về nhà theo kiểu “Kim ốc tàng kiều”. Sau khi ăn sạch sẽ, tôi đã tính đá cậu ra khỏi nhà. Ai ngờ bị ba bắt quả tang. Ba tôi nhìn cậu trai trẻ bên cạnh tôi, tay cầm tách trà run lên bần bật: “Tạ thiếu gia…” Cậu trai trẻ vẻ mặt thản nhiên, lí nhí: “Ba, con cần ba làm chủ cho con.” “Con đã là người của chị ấy rồi.” Tôi: ?
Anh Ấy Hối Hận Rồi Trước kỳ thi đại học, lớp tôi có một học sinh chuyển trường. Cậu thiếu niên kiêu ngạo mà rực rỡ, khi tôi bị bắt nạt, lại như một tia sáng chiếu rọi vào cuộc đời tôi. Sau đó, tôi nghe thấy cuộc đối thoại của cậu ấy với bạn thân: “Thẩm Hi thật dễ gạt, đến giờ vẫn không biết người sai người đi bắt nạt cô ta là do Trình ca nhờ.” “Chỉ vì cô ta giành mất hạng nhất toàn khối của Kiều Niệm, Trình ca mới đặc biệt chuyển trường tới đây để trả đũa.” “Kết quả là cô ta còn tưởng Trình ca là vị cứu tinh của mình, cứ gọi là đến, sai bảo gì đều làm theo, còn gom góp từng đồng để chuẩn bị quà sinh nhật cho cậu ấy.” Trình Dã tựa lưng vào ghế sô pha, cười một cách tàn nhẫn: “Đúng là dễ gạt thật.” “Nhưng giờ tôi chán rồi, đợi đến đúng đêm trước kỳ thi đại học, tôi sẽ nói chia tay.” Tôi không khóc cũng chẳng làm ầm ĩ, ném món quà đi, cầm theo giấy báo tuyển thẳng mà bước đi dứt khoát, không ngoảnh đầu lại. Sáu năm sau, gặp lại trong buổi họp lớp. Trình Dã đỏ hoe mắt, giữ chặt cổ tay tôi không buông, giọng khàn đi run rẩy: “Tôi đã tìm em suốt 6 năm rồi, Thẩm Hi.” “Sao em có thể tuyệt tình đến thế?”
Tiểu Quỷ Tặng Tài Nửa đêm tỉnh dậy muốn đi vệ sinh, không ngờ lại nhìn thấy hai con quỷ đang trò chuyện bên cửa sổ. Một bé gái nói: “Ai cũng ngủ hết rồi, chán quá.” Một người phụ nữ trung niên đáp: “Ai bảo thế? Chẳng phải có người vừa tỉnh giấc sao?”
Em Muốn Sờ Cơ Bụng Của Anh Anh tôi và mấy người bạn cùng nhau đi du lịch. Mẹ tôi gọi điện nói tôi gọi video với anh trai, quan tâm anh trai một chút. Sau khi điện thoại kết nối, trên màn hình xuất hiện một người đàn ông đang cởi trần, tôi nhìn thấy hết cơ ngực cơ bụng của người ta, không sót lại gì. Anh dùng khăn lau tóc rồi nói: “Anh của em đang tắm ở bên cạnh, sạc của cậu ấy hỏng nên sạc bên chỗ anh.” Tôi nhìn hình ảnh trên màn hình, một lúc lâu sau vẫn chưa bình tĩnh lại được. Khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo đột nhiên xích lại gần ống kính, nở nụ cười xấu xa: “Nhìn thế có rõ không? Có cần hôm nào tận mắt thấy bên ngoài không?”
Chất Dị Ứng Trong Tình Yêu Tôi nhào lên người học thần lạnh lùng định tiến xa thêm một bước, lại phát hiện ra anh dị ứng với phụ nữ. Tôi hoảng loạn lục tìm điện thoại gọi 120. Trước mắt đột nhiên hiện ra hàng loạt bình luận như đạn bắn: 【Nữ phụ cút ra xa giùm được không? Suýt nữa hại chết nam chính rồi, khát thì tự đi tìm gậy mà dùng.】 【Yêu quá đi mất, nam chính chỉ chạm được vào nữ chính, gặp mấy người khác là dị ứng.】 【Đợi nữ chính xuất hiện, nam chính cấm dục kiểu gì cũng biến thành cuồng nhiệt cho xem.】 Nhìn thấy anh được cứu tỉnh lại, bản năng vẫn muốn chạm vào tôi. Tôi lạnh nhạt né tránh: “Tạm biệt nhé, thầy bói nói anh khắc tôi.” Sau khi rời khỏi anh, tôi chơi trò mạo hiểm, nhận lời tỏ tình của một đàn em ngoan ngoãn như cún con. Ngay tối hôm đó, tôi bị Tạ Cảnh Dã nhốt vào tầng hầm. Anh cắn lấy vòng cổ, đưa tới tay tôi, ánh mắt đầy bệnh hoạn xen lẫn một chút rối loạn: “Bảo bối, tôi làm còn tốt hơn tên mặt trắng kia.” “Thử tôi đi, tôi đảm bảo sẽ không ngất nữa đâu.”