Hiện đại
Chuyện Xưa Của Yểu Yểu Ngày tôi đến tiệm chụp ảnh để chụp di ảnh. Thời Dã dẫn bạn gái mới tới chụp ảnh đính hôn, cô bạn gái lại muốn nhiếp ảnh gia của tôi. Tôi thẳng thừng từ chối. Thời Dã nói tôi vẫn độc ác như trước, chẳng thay đổi chút nào. Đến hôm lấy ảnh, Thời Dã nhìn thấy di ảnh đen trắng của tôi. Trong ảnh, tôi cười sáng bừng, rạng rỡ. Anh ta phát điên rồi.
Đồ Giả Ai cũng biết, công chúa nhỏ giới thượng lưu Bắc Kinh, Sầm Thiến Ninh, thích nhất là sự khác biệt. Điều cấm kỵ nhất là giống người khác. Chỉ vì một câu nói vô tình của người bên cạnh: “Ơ, mắt của người phục vụ này giống cô quá.” Cô ta liền sai người móc mắt người phục vụ, đẩy bà ấy xuống du thuyền dìm chết. Thế là, tôi mất đi người thân duy nhất trên đời. Sau đó, tôi trở thành thế thân của Sầm Thiến Ninh. Dùng khuôn mặt hàng giả giống cô ta nhất, điều mà cô ta hận nhất. Cướp đi tất cả của cô ta.
A Dư Tôi bị ung thư, nhưng bạn trai của tôi không biết. Anh ấy từng từ bỏ trường đại học mà mình mong muốn vì tôi. Cũng đã từng bỏ mặc tôi bị thương tại hiện trường vụ tai nạn để lo lắng chạy đến bên một người phụ nữ khác. Tôi đã chet, vào đúng ngày anh ấy và nữ thư ký cùng nhau đốt pháo hoa ở nước ngoài.
Cơm Âm Bố mẹ tôi luôn thích nấu ăn vào lúc ba giờ sáng. Vì thế, tôi không thể nhịn mà lên mạng đăng bài phàn nàn. Rất nhanh sau đó, có một người dùng trả lời: [Ba giờ sáng nấu ăn, bố mẹ bạn đang nuôi ma đấy!]
Buông Bỏ Ở bên Lục Thanh Phong năm thứ năm, anh ấy liền đem ánh trăng sáng vừa mới ly hôn lại còn đang mang thai về nhà. Tôi buông tay hỏi: “Lục Thanh Phong, hai chọn một, có tôi thì không có cô ta!”. …Anh ấy chọn ánh trăng sáng, còn tôi thì trở thành trò cười. Thật sự là một mối quan hệ tình cảm đầy thất bại. Vậy nên, đứa trẻ này tôi cũng không cần nữa. Sau khi tôi sảy thai anh ấy mắt đỏ hoe, quỳ trước giường gọi biệt danh của tôi: . “A Ngôn, chúng ta sau này cùng nhau sống tốt có được không?”. “Không có sau này, Lục Thanh Phong!”. Kẻ chà đạp lên sự chân thành của người khác đều đáng chết.
Cá Đổi Mạng Bạn trai tôi cực kỳ đam mê câu cá, một ngày nọ anh ấy câu được một con cá lớn toàn thân đỏ rực. Tối hôm đó, anh ấy ôm chặt lấy con cá, thức suốt đêm không ngủ. Tôi chụp ảnh anh ấy cùng con cá rồi đăng bài lên mạng để than thở. Không ngờ lại nhận được một tin nhắn liên tục xuất hiện: [Cá đổi mạng, anh ta đang bị dùng làm công cụ hoán hồn đấy!] [Mau vứt con cá đó đi!]
Tham Hống Vô tình xuyên không đến bảy năm sau. Tôi phát hiện nam thần trường học, người luôn ghét bỏ tôi, đã trở thành chồng tôi, lại còn mỗi ngày quấn lấy tôi không rời. Vậy nên, sau khi trở về hiện tại, tôi lập tức chạy đến tỏ tình với anh. Tuy nhiên, nam thần khi còn là thiếu niên lại nhìn vết hôn rõ ràng trên cổ tôi, giọng điệu lạnh lùng: “Đã có bạn trai rồi thì đừng đến quấy rầy tôi.” Tôi không thể giải thích nổi, đành quay người định rời đi. Nhưng anh lại nắm lấy tay tôi, ánh mắt đau đớn: “Không phải em muốn tôi làm tình nhân trong bóng tối của em sao?” “Em dỗ dành tôi thêm vài câu, có khi tôi sẽ đồng ý.”
Ký Sinh Trùng Bạn bè của Thái tử gia Bắc Kinh luôn cười nhạo chê tôi quê mùa, hoàn toàn không xứng làm người thay thế cho bạch nguyệt quang của hắn. Họ còn đoán rằng tôi sẽ phải dọn đồ ra đi trong vòng một tháng. Tôi cảm thấy lo lắng, vội vàng gọi bảy chị gái của tôi tới, tiến hành huấn luyện khẩn cấp để trở thành thế thân của bạch nguyệt quang. Dù có bị sa thải, tôi cũng không thể để công việc béo bở này rơi vào tay người khác! Cho đến một năm sau, bạch nguyệt quang về nước, Thái tử gia nhìn thấy khuôn mặt của cô ta — đã nôn ra. Hắn run rẩy nói: “Ngấy, ngấy lắm rồi, cả đời này, tôi không muốn nhìn thấy gương mặt này lần nào nữa!”
Một buổi sáng, một tiếng gà gáy vừa kéo mặt trời từ đường chân trời phía đông, thành phố Thanh Dương đã đông đúc người qua lại.Lúc này, tại sân tập võ của gia đình Trần, một nhóm thành viên gia đình Trần đang tập luyện dưới ánh bình minh, từng luồng khí trắng nhẹ nhàng đi vào cơ thể, theo từng nhịp thở, từng đợt khí đục thải ra ngoài.Cạnh sân tập, trên bậc thềm ngồi một thiếu niên. Thiếu niên có gương mặt thanh tú, đôi mắt như hai dòng suối trong, sáng rực và tinh khiết; nhưng cơ thể thì hơi yếu ớt.Lúc này, thiếu niên đang chống cằm nhìn mọi người trên sân tập, trong lòng đầy ngưỡng mộ. Đột nhiên, cậu nhớ ra điều gì đó, nét mặt trở nên ảm đạm.Trong võ học, các võ giả sinh ra với linh mạch bị tắc nghẽn, cần tự tu luyện để thông suốt, và bước đầu tiên là khai linh. Điều kỳ lạ là, từ khi Trần Thanh Vân truyền cho Trần Thiên phương pháp tu luyện, Trần Thiên vẫn không thể khai linh. Võ giả tu luyện khai linh là cơ bản nhất, hầu hết mọi người đều có thể khai linh, chỉ là sớm hay muộn, nhưng ba năm rồi mà Trần Thiên vẫn không thể khai linh, điều này gần như chưa từng xảy ra.
Vừa mới qua Tết, bạn trai đã gửi cho tôi một tin nhắn: “Em yêu, anh sẽ biểu diễn ảo thuật cho em xem nhé!” “Được thôi.” “Bùm! Anh thay lòng rồi, chia tay đi.” “?”
Cơn Mơ Lúc Đau Tôi thích cảm giác đau. Chạy đi xin làm người mẫu xỏ khuyên, lại bị một gã đàn ông trông dữ tợn nắm cổ áo kéo lên. “Biến đi, con nít.” Vậy mà về sau cũng chính anh ta, yết hầu khẽ động, tay siết chặt eo tôi, giọng khàn nhẹ dỗ dành: “Ngoan, ăn nhiều một chút. Không đau đâu.”
Châm Ngôn Tử Thần Gần đây xuất hiện một cuốn tiểu thuyết vô cùng kỳ quặc. Mỗi ngày, vào lúc nửa đêm, nó sẽ được cập nhật. Mỗi lần cập nhật, sẽ có một người chết. Cách thức chết của họ giống hệt với nội dung trong tiểu thuyết. Và tôi, chính là người tiếp theo mà nó tiên đoán sẽ chết.
Hòn Đảo Cô Độc Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc gặp với Giang An sau hai ba ngày lại diễn ra trong đồn cảnh sát. Và với tư cách là vợ hắn, tôi cũng không ngờ phải đến bảo lãnh hắn ra vì một lý do kỳ quặc như vậy.
Cạm Bẫy Anh tôi đưa bạn gái về ra mắt bố mẹ. Kết quả là tôi phát hiện, “chị dâu tương lai” tuần trước vừa tới b//ệnh vi//ện chúng tôi làm th//ủ thu//ật p h//á t h a//i. Mà anh tôi thì mới từ nước ngoài về hôm qua, sau nửa năm du học…
“Chúng ta ly hôn đi.” Tôi ngước nhìn người đàn ông chỉ mới nổi tiếng gần đây.“Chỉ vì tôi không cho cậu mở thẻ thành viên để xem cơ bụng của tôi? Ở nhà có sẵn, sao phải tốn tiền xem làm gì?”Tôi bị câu nói đó doạ cho sợ hãi, nên tôi nhanh chóng quay đầu chạy ra ngoài, nhưng tiếc thay vẫn không tránh khỏi thực tại này.
Chồng Tôi Là Nô Lệ Của Mẹ Ruột Anh trai chồng ly hôn. Chồng tôi liền đón hai đứa cháu trai về nhà, giao cho chúng tôi nuôi. Tôi: “???” Tôi nói: “Anh ta chỉ ly hôn, chứ có ch.t đâu!” Vậy mà chồng tôi vẫn nhất quyết lo cho hai đứa nhỏ, bỏ tiền bỏ công. Lý do của anh ta là: “Anh trai với mẹ tôi đều vất vả lắm rồi.” Thế là tôi ly hôn với anh ta. Kết quả, đến năm thứ ba sau khi ly hôn— anh trai chồng tái hôn với chị dâu. Còn chồng cũ thì… đến tìm tôi để xin tái hôn. Tôi: “Phi! Cút đi đồ đàn ông ngu hiếu!”
Tôi Không Còn Là Cô Gái Ngày Xưa Vào ngày sinh nhật của chồng, tôi vội vã bắt chuyến xe đêm trở về từ nơi công tác. Nhưng người ra mở cửa lại là cô trợ lý mặc áo choàng tắm của tôi. “Chị Linh, em chỉ đến báo cáo công việc với anh Cố thôi, chẳng may bị mưa nên mới tắm nhờ. Chị đừng hiểu lầm…” “Cô còn gì để giải thích nữa?” Chồng tôi, cũng mặc áo choàng tắm, bước ra từ phòng tắm với vẻ mặt đầy chán ghét, ánh mắt nhìn tôi như nhìn kẻ dư thừa. “Cô không phải đi công tác sao? Về làm gì?” Tôi im lặng vài giây, khẽ cười lắc đầu: “Không có gì, chỉ là quay về lấy ít tài liệu thôi.” Tôi tiện tay ném món quà sinh nhật tỉ mỉ chọn lựa vào thùng rác, sau đó nhắn tin cho luật sư: “Giúp tôi soạn đơn ly hôn.” …
Khi mang thai được sáu tháng, Kỷ Ngôn Kỳ bỗng nói, không còn thích tôi nhiều như trước nữa. Tôi khẽ cười: “Vậy anh muốn nói gì? Ly hôn à?” Kỷ Ngôn Kỳ sững người một chút, ánh mắt lướt qua cái bụng đã sáu tháng của tôi. “Anh chỉ đùa thôi, đừng giận mà, em còn đang mang thai.” Nhưng tôi biết, đó không phải lời nói đùa. Anh ta đã phải lòng cô thực tập sinh mới. Anh cùng cô ta xem phim, cùng cô ta trượt tuyết. Khi cô ta bị bắt nạt, anh đứng ra bênh vực. Cô ấy nép trong vòng tay anh khóc: “Nếu em là người đầu tiên gặp anh, liệu anh có cưới em không?” Kỷ Ngôn Kỳ im lặng, chỉ ôm cô ấy càng chặt hơn.