Hiện đại
Ông Đây Mới Là Tình Duyên Của Em! Sau khi phẫu thuật laser mắt, tôi phát hiện mình có thêm một dị năng đặc biệt. Tôi có thể thấy được dây tơ duyên của mọi người. Tôi chủ động đi tìm chồng tương lai của mình, muốn nói cho anh biết sau này tôi với anh là vợ chồng. Vẻ mặt anh vô cùng lạnh lùng: “Cút xa tôi ra một chút.” Tôi: “?” Được, ngài đợi sau này truy vợ hỏa táng tràng đi nhé!
Sau Khi Gặp Em Quán cà phê giảm giá 50% cho trẻ em dưới 5 tuổi và cựu chiến binh, tôi điên cuồng ra hiệu cho đứa con trai sáu tuổi của mình. Con trai: “Chào chú, cháu là cựu chiến binh.” Bạn trai cũ là ông chủ giống như cười mà không phải cười: “Con trai cô à? Cũng thông minh đấy.” Tôi phản kích: “Di truyền từ anh.” … Ấy không phải, anh nghe tôi giải thích đã.
Lũ Cuốn Trôi Chồng Tôi Cùng Tiểu Tam Tôi vừa mới xác nhận mình đã mang thai, vậy mà khi trở về nhà, chỉ thấy một căn phòng trống rỗng đến lạnh người. Trên bàn là một mảnh giấy ghi vội dòng chữ nguệch ngoạc của chồng tôi: “Sinh viên nghèo anh từng tài trợ vừa về nước, anh quyết định đưa cô ấy đến biệt thự mới mua bên hồ để ở tạm hai tháng. Dạo này anh sẽ không về.” Tôi sững sờ đến không thở nổi. Căn biệt thự đó, mua xong chưa từng dám đến ở, bởi sắp đến mùa nước lũ, nơi ấy cực kỳ dễ bị ngập. Nếu nước dâng lên, mà hai người đó bị lũ cuốn trôi thì sao? Nghĩ đến cảnh tượng ấy mà tôi phát hoảng. Nhưng rồi tôi liếc nhìn khắp ngôi nhà rộng lớn này, nghĩ đến số tài sản trị giá cả trăm triệu đang đứng tên tôi, nghĩ đến đứa con tôi đang mang trong bụng, bỗng thấy… Ờ, nếu thật sự họ bị lũ cuốn đi thì cũng… không sao lắm nhỉ? Dù sao số tiền này, chắc tôi cả đời cũng tiêu không hết.
Hoa Trong Gương, Trăng Dưới Nước Khi tôi bị bắt cóc, Trì Thần Dự đang cùng với người tình mới ngắm bình minh, thờ ơ nói với bọn bắt cóc: “Trói đi, chưa vội cứu đâu.” “Cho cô ta học cách ngoan ngoãn, đừng đến làm phiền tôi nữa, như vậy cũng tốt.” Để giữ mạng, tôi chỉ có thể chủ động cởi quần áo, ôm lấy tên cầm đầu, giọng run rẩy cầu xin hắn: “Tôi sẽ nghe lời, đừng giết tôi.” Về sau, Trì Thần Dự cuối cùng cũng chịu đến cứu tôi. Tên cầm đầu chỉ cười, cúi đầu nhìn tôi đang mê man trong lòng hắn: “Mệt lả rồi, chưa chắc còn sức mà đi theo cậu nữa.”
Buông Tay Quá Khứ Tại một bữa tiệc xa hoa của giới thượng lưu Bắc Kinh, vị thiếu gia nổi tiếng phong lưu đã cầu hôn tôi. Anh ta đã công khai đặt tên tôi cho một chiếc du thuyền trị giá hàng trăm triệu. Và còn dùng hàng nghìn chiếc drone để tạo nên tên tôi trên bầu trời đêm. Nhưng ngay trước lễ cưới, tôi vô tình nghe thấy anh ta cười nhạo với bạn bè: “Du Hoan lúc nào cũng vùi đầu vào những thứ chết chóc, trên người lúc nào cũng có mùi xác chết, tôi thậm chí còn không thể hôn nổi cô ấy. Cô ấy đã theo đuổi tôi suốt bảy năm trời, vậy nên tôi mới muốn xem cô ấy sẽ trông thảm hại như thế nào khi vào ngày cưới tôi bỏ trốn với người khác.” Mọi người xung quanh đều cười ồ lên. Đêm đó, Bắc Kinh mưa tầm tã, tôi đã lái xe suốt ba tiếng đồng hồ dưới trời mưa. Toàn thân ướt sũng, tôi gõ cửa nhà của người đàn ông quyền lực ở Bắc Kinh, mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói: “Anh từng nói muốn cưới tôi, lời hứa đó vẫn còn hiệu lực chứ?” Phó Cảnh Xuyên nhìn tôi một cái, rồi ôm tôi vào lòng: “Em đã suy nghĩ kỹ rồi chứ? Lúc đó anh đã nói, sẽ không có ly hôn, trừ khi anh chết đi.”
Tôi tỏ tình với anh chàng bá đạo ở trường, nhưng bị từ chối.Tôi hỏi: “Cậu cao bao nhiêu?”Cậu ta nhướn mày: “Tớ cao 1m85.”Tôi bĩu môi: “Tôi từng hôn cả người cao mét chín rồi đấy, cậu kiêu cái gì?”
Sau cú va đầu, tôi đột nhiên có thể nghe được tiếng lòng của anh trai mình.“Hu hu hu em gái đáng yêu quá đi mất, sau này nhất định phải ở bên cái gã nam chính kia thật sao?”Một giọng máy móc vang lên: “Đúng vậy, nữ chính và nam chính đến với nhau là ý trời, không ai có thể ngăn cản.”Ngay khi tôi nghe được cái “nam chính” ấy hình như là một ông chú ngoài bốn mươi tuổi…Tôi lập tức đồng ý lời theo đuổi của anh hàng xóm, còn giấu gia đình, chớp nhoáng kết hôn với anh ấy luôn.Cười chết mất, tôi mới đôi mươi xuân sắc, nếu lấy chồng thì cũng phải là người cùng tuổi với mình chứ.Bốn mươi á?Anh mà dám cưới tôi, ngày hôm sau tôi sẽ cho anh biết thế nào là bản lĩnh kiên định của con gái hai mươi tuổi.
Con Gái Cũng Là Con Nhà tôi vì giải tỏa mà được bồi thường mười căn nhà, ba mẹ ban đầu nói rõ là tôi và anh trai mỗi người một nửa. Nhưng chị dâu vừa sinh xong đứa cháu gái lại bắt ba mẹ tôi phải chuyển hết 10 căn nhà sang tên cháu. Nếu không thì sau này sẽ không phụng dưỡng ba mẹ, còn dọa sẽ để con gái mang họ mẹ. Ba mẹ tôi thấy chuyện này không ổn, cảm thấy chị dâu có phần quá đáng, nhưng lại không nỡ để cháu gái mang họ khác. Đúng lúc, tôi cũng có một cô con gái. Hơn nữa, vợ chồng tôi hoàn toàn sẵn lòng để con gái mang họ nhà ngoại!
Chồng Tôi Là Chuyên Gia Nhận Diện “Trà Xanh” Chồng tôi từng tài trợ cho một sinh viên nghèo. Cô ta nhân lúc tôi vắng nhà đã mặc trộm áo ngủ của chồng, đăng lên Weibo với dòng caption: “Áo ngủ của anh trai thật thoải mái”, rồi công khai khiêu khích tôi. Nhưng tôi chẳng hề sợ hãi, vài chiêu thôi là khiến cô ta thân bại danh liệt.
Lão Đại Câm Lặng Sau khi bị bán cho một lão đại tàn tật, hắn đặt ra quy tắc cho tôi. Có thể khóc, có thể làm nũng, nhưng không được gọi hắn là chồng. Tôi rất ngoan ngoãn: “Biết rồi, chồng ơi.” Lão đại vành tai đỏ ửng, cứng rắn sửa lại cách xưng hô của tôi. Sau này, trong buổi họp lớp. Khi giới thiệu về lão đại, tôi thản nhiên gọi hắn là “tiên sinh,” mắt không hề chớp. Vậy mà hắn lại ép tôi vào góc hành lang tối tăm, hôn tôi hết lần này đến lần khác. Nghiến răng nghiến lợi như một kẻ ghen tuông điên cuồng: “Tiên sinh sẽ đối xử với em như thế này sao? Không nói với họ tôi là ai, em muốn chừa chỗ cho tên khốn nào đây?”
Yêu Đương Qua Mạng Bị Phát Hiện Thì Phải Làm Sao? Tôi yêu đương qua mạng, đùa giỡn kể về tên côn đồ trong trường. Để không bị lộ, tôi phải giấu kín thân phận, liên tục chuyển đổi giữa hai nhân vật. Ngoài trường, tôi là bạn gái được tên côn đồ chiều chuộng, còn trong trường, tôi chỉ là một nữ sinh vô danh, chẳng ai để ý. Mọi chuyện chỉ thay đổi khi thân phận của tôi bị lộ, chiếc váy bị một bàn tay vén lên. Tôi hoảng sợ, liên tục xin lỗi. Tên côn đồ từ tốn nói: “Lúc lừa tôi thì không sợ, giờ lại sợ rồi à?”
Chú Cún Cam Tâm Tình Nguyện Phó Duật bị tai nạn, mất trí nhớ, ký ức dừng lại ở năm 19 tuổi – khoảng thời gian anh ta tệ bạc nhất. Khi tôi đến tìm anh, anh hoàn toàn xem tôi như người xa lạ, ánh mắt lạnh lùng và xa cách. “Vợ? Cô lừa tôi à? Tôi sao có thể kết hôn được!” Thấy anh phản ứng gay gắt như vậy, tôi đành phải rời đi trước. Nhưng từ sau lần gặp đó, ngày nào anh cũng tìm đủ 800 lý do để xuất hiện trước mặt tôi, nói là tình cờ gặp gỡ. Một tháng sau, anh cầm số điện thoại của tôi đi khoe với đám bạn thân. Bọn họ suýt phát điên: “Không phải chứ anh trai, cả tháng trời anh bận rộn chỉ để xin được số của vợ anh à?”
Vẫn Luôn Yêu Anh Sau khi trở thành chim hoàng yến của lão đại Thượng Hải – Trì Dã, tôi luôn thận trọng từng ly từng tí, ngoan ngoãn và biết điều. Thế nhưng gần đây, tôi liên tiếp phạm phải hai sai lầm nghiêm trọng. Sai lầm thứ nhất, tôi làm mất con chó của anh ấy – là món quà do thanh mai trúc mã tặng. Sai lầm thứ hai, tôi đánh cho thanh mai trúc mã của anh một trận tơi bời. Tôi hoảng loạn, chủ động đề nghị chia tay, trong đêm gom hết tiền bỏ trốn. Một năm sau, không có chuyện gì xảy ra. Tôi tự cho là cơn nguy hiểm đã qua, nên dũng cảm lên sóng livestream kết nối với trai đẹp. Một giây trước, tôi còn buông lời trêu ghẹo, bảo người ta vén áo khoe cơ bụng. Một giây sau, cánh cửa phòng bị người ta mạnh bạo phá tung. Trì Dã đứng đó, khóe môi khẽ nhếch cười: “Nhìn qua màn hình thì có gì vui? Ngoài đời vừa được nhìn, lại còn được sờ. Đúng không?”
Chồng Đẹp Trai Của Tôi Giỏi Thả Thính Lắm
Như Ý Bắt Thi Cô Phần 1: Như Ý bắt chuột quỷ Phần 2: Như Ý bắt Yêu Hồ Phần 3: Như Ý bắt Lợn Yêu Phần 4: Như Ý bắt Chồn Tinh Phần 5: Như Ý bắt Cốt Yêu Phần 6: Như Ý Bắt Thi Cô Phần 7: Như Ý Bắt Nhiếp Bạn đã từng nghe về những đứa trẻ ác độc chưa? Khi tôi dạy ở làng Thượng Liên, tôi đã chứng kiến những đứa trẻ thật sự ác độc. Chúng treo xác động vật đầy máu me trước cửa phòng tôi. Chúng còn dẫn những kẻ lưu manh đến chỗ ở của tôi, tìm đủ mọi cách để lừa tôi mở cửa… Nhưng chúng không biết rằng, tôi là một Phục Yêu Sư. Ngôi làng này đã bị nguyền rủa bởi lời nguyền ác đồng, và đại họa sắp ập đến. Nhưng bây giờ, tôi không định cứu chúng nữa.
Nơi Dừng Chân Hà Thư Diễn từng nói với đám bạn rằng tôi là người con gái biết “câu” giỏi nhất mà anh ta từng gặp. Đám bạn anh ta nghe vậy đều khó hiểu. Hà Thư Diễn cúi đầu, nhấp một ngụm rượu. “Đợi cô ấy đến rồi các cậu sẽ biết.” Tôi vừa bước chân trái vào phòng bao — mặc chiếc váy trắng đơn giản, tóc dài xõa lưng. Chỉ là vừa hít thở một cái. Hà Thư Diễn nhẹ giọng cười khẽ: “Thủ đoạn không tệ.” Đám bạn anh ta: “?”
【Bảo bối ơi, em tan làm rồi~】Chiều hôm đó, được nghỉ sớm trước ngày Tết Dương lịch, tôi lỡ tay gửi nhầm tin nhắn này vào nhóm chat chung của công ty.Đến lúc về đến nhà mới phát hiện… cả nhóm đã nổ tung rồi!Đồng nghiệp thi nhau hùa theo, nhắn: 【Bảo bối~】Tôi: Không dám mở mắt… chỉ mong tất cả là ảo giác!Thế nhưng đến nửa đêm, vị sếp luôn lạnh lùng cao ngạo của tôi lại đứng chờ trước cửa nhà tôi, mắt đỏ hoe, nghiến răng hỏi:“Anh ta cũng cho em bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, và chia thưởng cuối năm như tôi không?”
Bạn Trai Là Đại Bos Game Kinh Dị: Ngôi Nhà Búp Bê Tôi được chọn vào phó bản kinh dị “Ngôi nhà búp bê”. Trong ngôi nhà đầy rẫy nguy hiểm này, những người chơi như những con chuột chạy trốn khắp nơi để sống sót. Tiếng cười kỳ quái trong bóng tối, sự truy sát của chủ nhân ngôi nhà, x@c ch*t chất đống ở các góc cầu thang. Người chơi run rẩy sợ hãi, kẻ ch*t người bị thương. … Đến ngày thứ ba ở đây, tôi che cổ mình. Ở đó có một vết hôn hình trái tim được cố tình tạo ra.
Nam Người Mẫu Mà Tôi Vứt Bỏ Lại Là Thái Tử Gia Thời du học, tôi bao dưỡng một nam người mẫu, ngày ngày hành hạ anh ta. Sau này gia đình phá sản, tôi không muốn trả phí chia tay nên đã buông lời cay nghiệt. “Gần đây tôi gặp một cậu em trai, mới biết trước giờ anh chẳng khiến tôi thấy thoải mái chút nào. Kết thúc đi.” Trong ánh mắt sa sầm của anh, tôi tuyệt tình rời đi. Tưởng rằng đời này sẽ không bao giờ gặp lại. Cho đến nửa năm sau, tôi bị chủ nợ dẫn đến một buổi tiệc rượu, để tiếp đãi một người có quyền thế khuynh đảo – “Tam gia nhà họ Hạ”. Nhìn gương mặt quen thuộc đang ngồi ở vị trí cao kia, tôi hoàn toàn chết lặng! Đêm đó, tôi bị người đàn ông đó đè xuống suối nước nóng, đồng tử dần dần mờ mịt. Sau tai là tiếng cười lạnh lẽo của anh. “Chẳng phải em nói chưa từng thấy thoải mái sao? Vậy thì run cái gì?”