Hiện đại
Sáu Năm Yêu Thương Và Sự Phản Bội Tôi đã ở bên Crush được sáu năm và hắn nói rằng hắn chán nản với điều đó. Ngày hôm sau, học muội Hạ Uyển Như của hắn đã đăng một bức ảnh hai người kề vai nhau trong nhóm. Sau đó cô ta gửi một tin nhắn khác. “Aiya, tôi vô tình đăng nhầm thôi. Mọi người đừng để ý nha, đó chỉ là một sai sót nhỏ mà thôi.” Hết lần này đến lần khác, chính Lục Dục Đình đang thử thách điểm giới hạn của tôi. Ai muốn nói về chuyện đó thì nói còn tôi không muốn nói gì về chuyện đó. Hắn chắc chắn rằng hắn vẫn có thể kiểm soát được tôi. Nhưng lần này, tôi đã trực tiếp chặn và xóa liên hệ với hắn. Hắn thậm chí ngay cả cái bóng của tôi còn không thể chạm vào. Khi Lục Dục Đình đến tìm tôi trong đêm, tôi đã có một người đàn ông khác. Giọng điệu của hắn ta đầy mỉa mai: “Mới có mấy ngày anh không quan tâm đến em, mà em lại cố ý tìm một kẻ khác để chọc tức anh sao?” Tịch Doãn ở bên cạnh lạnh lùng liếc nhìn hắn, chế nhạo: “Lục tổng, loại người không được yêu như anh mới là tiểu tam đấy.”
Ba Mùa Xuân Rực Nắng Ba tôi mất tích trên đường đem bán con trâu già duy nhất trong nhà để mua áo ngực cho mẹ kế. Một tháng sau, ông trở về từ dưới vực, mình đầy thương tích. Ông còn nhớ tôi, nhưng lại quên mất người vợ trẻ mà ban đêm không rời nửa bước. Mẹ kế đóng cửa phòng, đòi ông đưa sổ tiết kiệm. Chẳng mấy chốc bà khóc lóc lao ra ngoài, đến cả tiền sính lễ chưa trả cũng không thèm lấy nữa. “Ba mày đúng là thứ không ra gì! Thân tàn ma dại như vậy rồi mà vẫn còn định làm chuyện đó với tao—” Trên áo bà một mảng đỏ loang lổ, nhìn như dính máu, lại giống như thịt vụn. Mẹ kế bỏ đi, người đánh tôi ít đi một, ban đầu tôi còn thấy nhẹ nhõm. Nhưng rồi tôi nhanh chóng phát hiện, ba có gì đó không đúng.
Chuyện Tình Gió Xuân Năm thứ 3 sau khi kết hôn, Diệp Lê trở về. Tối hôm đó, Tống Thừa Chu lần đầu tiên không ăn cơm ở nhà, vớ lấy áo khoác rồi lập tức đến sân bay. Đêm ấy, anh không về. Tôi lần theo danh sách theo dõi trên Weibo của Tống Thừa Chu, tìm được tài khoản của Diệp Lê. Vừa lướt một cái, Diệp Lê đã cập nhật trạng thái: “Cuối cùng cũng về nước rồi, người yêu và bạn bè đều ở bên cạnh.” Trong ảnh, Tống Thừa Chu nghiêng người về phía cô ta, cùng nhìn vào ống kính. Bao quanh hai người là bạn bè của anh. Tôi tắt điện thoại, nhắm mắt lại. Cũng đóng luôn cả trái tim mình.
Hứa Nhất Và Game Kinh Dị Bởi vì có thể sống lại vô số lần nên tôi bắt đầu tự tử trong game kinh dị. Đối mặt với sự đe dọa của ma quỷ, tôi ngoáy ngoáy lỗ tai. “Tôi đã chán nghe mấy điều này rồi. Cô có thể nghĩ ra cái gì mới không?” Đối mặt với tra tấn của kẻ sát nhân, tôi ngoáy mũi. “Giống như gãi ngứa, nếu không được hãy gọi mẹ mày tới đi.”
Trưởng Thành Trong Im Lặng Kỳ thi đại học kết thúc, em gái đăng lên trang cá nhân hình bó hoa hướng dương bố mẹ tặng kèm dòng trạng thái: 【Cảm ơn bố mẹ đã đưa con đi thi suốt mấy hôm nay, vất vả rồi!】 Mẹ bình luận chúc mừng em cuối cùng cũng vượt qua giai đoạn khó khăn. Bố thì lập tức chuyển khoản lì xì, còn dặn em nghỉ hè phải chơi thật vui. Tôi nhìn mà thấy lòng trống rỗng, thế là nhận lời mời làm việc của một công ty ở xa. Về sau, khi mẹ thấy tôi đăng ảnh một cánh đồng hoa hướng dương trên mạng xã hội, mắt bà đỏ hoe: “Chỉ vì một bó hoa hướng dương mà con nỡ không quay về thật sao?”
Sau Khi Cô Ấy Đồng Ý Sau khi vợ tôi đồng ý với việc “hôn nhân mở”, đám anh em đều ghen tị ra mặt, còn thi nhau đến hỏi tôi bí quyết. Tôi thản nhiên đáp: “Thì cũng chẳng có gì to tát, tôi chỉ nói thẳng là tôi chán rồi. Lục Thu Thu đâu có ngốc, rời khỏi tôi thì cô ấy còn tìm đâu ra cuộc sống tốt thế này?” Có người hỏi lại: “Thế ông không sợ chị dâu cũng ra ngoài tìm người khác à?” Tôi cười khẩy, chẳng thèm để tâm: “Vợ tôi vốn dè dặt, sống giữ kẽ, là người có thể diện, không đời nào làm chuyện đó.” “Với lại, cô ấy cũng ngoài ba mươi rồi, ai còn thèm?” Ngay sau đó, một người bạn gửi cho tôi một đoạn video. “Yến ca, anh xem kỹ đi, người này có giống chị dâu không?”
Chị Đây Rất Cao Quý, Anh Không Xứng Tiểu Thanh Mai bị chẩn đoán ung thư, Cố Thành vì cô ta mà bỏ rơi tôi ngay tại lễ đường. Mọi người đều khuyên tôi nên rộng lượng: “Cô ấy sắp chết rồi, cô đừng chấp nhặt với cô ấy nữa.” Sau này, tiểu Thanh Mai mang thai. Cố Thành muốn tôi nhận con của họ: “Đây là di nguyện của cô ấy, chẳng lẽ em không thể chấp nhận một đứa trẻ chưa chào đời sao?” Tôi cười lạnh: “Vậy cô ta còn muốn được sống chết bên anh, sao anh không đi chết cùng cô ta luôn đi?” Sau khi tôi và Cố Thành hủy hôn, kẻ thù không đội trời chung của anh ta đã công khai theo đuổi tôi. Cố Thành như muốn phát điên. Nhưng liên quan gì đến tôi, Cố Thành hay kẻ thù của anh ta, tốt nhất đừng dính dáng đến tôi nữa.
Năm Giờ Sáng Anh Đào Còn Chưa Ngủ Giang Cảnh Diễn là nam sinh đại học mà tôi tài trợ. Mỗi tuần, cậu ta đến biệt thự của tôi ngủ hai đêm, tôi sẽ chuyển cho cậu ta 50 nghìn tệ. Hôm nay, khi tôi gọi cậu ta tới biệt thự vận động như thường lệ, trước mắt bỗng hiện ra một loạt bình luận. 【Cười chết mất, nam chính thực sự chỉ yêu nữ chính thôi, nữ phụ chẳng qua chỉ là công cụ để luyện kỹ thuật!】 【Nữ phụ còn tưởng nam chính là sinh viên nghèo khổ cơ đấy. Người ta chính là trưởng tôn chính thống của nhà họ Giang giàu nhất nước đấy nhé. Đợi đến lúc nam chính được gia tộc tìm về, nữ phụ sẽ phá sản thôi.】 【Chờ xem nữ phụ hèn mọn quỳ gối, van xin nam chính tha cho một con đường sống.】 Đọc xong đám bình luận ấy, tôi dùng xích sắt trói chặt tay chân cậu ta, bắt nạt cho đến khi nước mắt cậu ta rơi lã chã. Sáng sớm hôm sau, tôi đổi mật mã biệt thự: “Bạn học Giang, sau này đừng đến nữa, tôi đã chán cậu rồi.” Cậu ta loạng choạng một chút, mím chặt môi, xoay người rời đi. Nhưng khi biết tôi định tài trợ sinh viên khác, cậu ta lại đội mưa xuất hiện dưới tầng biệt thự: “Đại tiểu thư, tôi đã học được nhiều chiêu mới rồi.” “Giờ tôi không cần tiền nữa, hãy để tôi tự nguyện hầu hạ cô có được không?”
Thích Đùa, Phải Không? Chồng tôi và cả nhà anh ấy đều rất thích đùa. Tôi và chồng kết hôn đã 3 năm, vẫn chưa có con. Một lần, mẹ chồng đứng giữa đám đông họ hàng, cười nói: “Gà nhà nuôi nửa năm còn đẻ được mấy ổ trứng, có người cưới về ba năm rồi mà vẫn chẳng có động tĩnh gì, còn không bằng con gà mái của tôi.” Tôi kể lại với chồng, anh chỉ thản nhiên nói: “Mẹ anh chỉ đùa thôi mà, em đừng nhỏ mọn thế được không? Bà thích nói gì thì cứ để bà nói, em đừng để bụng.” Đến khi tôi mang thai, tăng hơn chục cân, mẹ chồng nhìn thấy liền bật cười: “Cứ béo thế này, con trai tôi chắc phải đi tìm người khác mất thôi!” Tôi giả vờ không nghe thấy, coi như gió thoảng qua tai. Khi tôi ở cữ sau sinh, bố chồng bỗng bế con gái tôi lên và tu/ng l/ên cao. Con bé bị dọa khóc ré lên. Tôi vội hét lên ngăn lại, chạy tới ôm con, dỗ dành mãi mới nín. Chồng lại bảo: “Trẻ con thích chơi như vậy mà, em làm gì căng thẳng thế. Ba anh đâu có làm gì nó, chỉ là đùa chút thôi.” Mẹ chồng còn nhân cơ hội nói chen vào: “Con gái thì nhát thôi, nếu là con trai thì chẳng bao giờ bị dọa khóc đâu. Mau đẻ đứa nữa đi!” Tôi nhìn đứa con gái bé nhỏ đang run rẩy trong vòng tay mình… Thích đùa đúng không? Vậy thì lần này, tôi sẽ để mọi người cười cho đã đời!
Khi Ác Mộng Kết Thúc Chị dâu tôi đang mang thai, nửa đêm gọi điện kêu tôi về nhà làm cánh gà Coca cho chị ấy ăn cho đỡ thèm. Tôi vừa làm xong, chị ấy liền x//ả.y thai. Sau đó, chị vừa khóc vừa kể với anh trai tôi rằng tôi đã đầu đ/ộc chị. Anh tôi nổi điên, trong lúc giằng co đã đá tôi lăn xuống cầu thang. Dẫn đến li//ệt nửa người. Mẹ tôi không những không đưa tôi đến bệnh viện, mà còn nhốt tôi trong nhà, cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài. Họ tiêu xài hoang phí bằng tiền của tôi, còn tôi thì ch .t đói ngay trong chính căn nhà của mình. Và khi tôi mở mắt ra lần nữa… Tôi đã quay về đúng thời điểm chị dâu gọi điện.
Hồi Ức Của Người Vợ Sau khi ly hôn với vợ, tôi lập tức cắt đứt mọi liên hệ với cô ấy. Tôi cưới một cô bạn gái trẻ trung xinh đẹp, sắm chiếc xe off-road mà mình ao ước bấy lâu. Những ngày tháng tồi tệ cuối cùng cũng trôi vào dĩ vãng. Tôi cảm thấy mình như được sống lại.
Tiệm Vàng Mã 1: Người Giấy Văn Văn Tôi thừa kế tiệm vàng mã của ông nội. Cả nhà bác Cả kéo đến làm loạn, nói rằng con gái không có tư cách thừa kế. Tôi cười lạnh: “Nhà bác sắp gặp đại họa rồi, còn tâm trí đâu mà tranh giành tiệm với tôi?” Sau đó, anh họ gặp tai nạn xe, chị họ mất tích, bác Cả khóc lóc cầu xin tôi cứu gia đình họ. Nhưng tôi cũng chẳng thể làm gì được. Bởi vì tiệm này… chỉ những người sắp chết mới có thể nhìn thấy.
Chương Trình Thực Tế Bạch Liên Hoa Đêm tân hôn, Tống Dĩ Minh dẫn bạch liên hoa về nhà. Còn tôi, tôi đã chuẩn bị sẵn máy quay, livestream toàn bộ quá trình. Một người là ảnh đế, một người là nữ minh tinh trong sáng. Chưa đầy một tiếng sau, livestream bùng nổ. Còn tôi, nhờ buổi livestream này, bắt đầu hot bỏng tay.
Hương Bạc Hà Của Mối Tình Thầm Kín Tham gia một chương trình truyền hình thực tế, MC hỏi:”Chuyện táo bạo nhất mà bạn từng làm là gì?” Tôi giơ tay: “Hồi cấp ba, tôi trộm quần áo của nam thần trường mình, đem đấu giá từ thiện được hai nghìn tệ.” Vua điện ảnh: “Trùng hợp thật, hồi cấp ba tôi từng đánh một thằng nhóc trộm quần áo của tôi.” Đỉnh lưu: “Càng trùng hợp hơn, hồi cấp ba tôi bỏ ra hai nghìn tệ để đấu giá một chiếc áo vì cô gái tôi thích, giữa đường bị đánh một trận rồi bị cướp mất.”
Phần 4 – Thương Nhân Chợ Quỷ Và Tranh Mỹ Nhân Phan Gia Viên giám định bảo vật, một bức tranh giả mạo Đường Dần* vẽ mỹ nhân, ông lão ra giá ba trăm triệu, nói rằng mỹ nhân trong tranh có thể đi vào mộng. Khi có người chỉ ra là tranh giả, tôi đề nghị mua lại với giá ba trăm ngàn. Ông lão lại tức giận, chửi mắng tôi vô lương tâm, định lừa tiền cứu mạng con trai ông. Nhưng ông không biết rằng bức tranh này là một quỷ khí, và tôi đến để cứu mạng con trai ông ta. **Đường Dần tự Bá Hổ, thường gọi là Đường Bá Hổ (7/3/1470 – 7/1/1524) là một danh họa, một nhà thơ nổi tiếng đời nhà Minh, thời Minh Vũ Tông. Đường Dần là một trong bốn tài tử nổi tiếng ở Tô Châu và cũng là một trong Minh tứ gia, nhóm bốn danh hoạ nổi tiếng sống vào đời nhà Minh. (P/s: Tác giả viết là “Đường Dần” nên Chữ xin giữ nguyên.)
Nữ Chưởng Môn Mao Sơn: Hổ Sơn Quân Livestream đoán mệnh, tôi nói: “Ngươi đây cũng là kẻ đại ác nhân.” “Trên lưng ngươi mang ba mạng người.” Tất cả mọi người không tin, nhưng người đối diện lại biến sắc, hỏi tôi làm sao nhìn ra được. Tôi chỉ vào lưng hắn cười: “Bởi vì trên lưng ngươi đang có ba con quỷ bám lấy.”
Hàng Xóm Bất Đắc Dĩ Tôi dắt con gái về nhà, vừa mở cửa đã thấy chồng nằm trên ghế sofa chơi game. Tôi nhẹ nhàng nói: “Hồi nãy em gặp hàng xóm mới dưới lầu, là một cậu bé. Trông giống hệt anh hồi nhỏ.” Chiếc điện thoại trên tay anh rơi xuống, đậ/p trúng mặt. Tôi thong thả tiếp lời: “Chỉ thấy bà ngoại dẫn thằng bé, bảo ba mẹ nó ly hôn rồi. Nghe mà tội.” Chồng tôi cố gắng nặn ra một nụ cười tự tin mà giả trân, nhặt điện thoại lên, nằm xuống lại: “Anh không tin. Mấy đứa nhóc bình thường làm gì đẹp trai được như anh.” Chuẩn thật. Trẻ con bình thường thì không giống. Nhưng con riêng của anh thì có.
Bạn Trai Cũ Là Đạo Sĩ Chia tay 5 năm rồi, gã bạn trai cũ từng bị tôi đá giờ lại mò về. Còn quay sang làm thầy phong thủy. Hắn đứng ngay trước cửa căn biệt thự mới tôi vừa mua, nói: “Tôi coi rồi, căn nhà này phong thủy có vấn đề.” Nghĩ đến địa vị của hắn trong giới huyền học, tôi ráng nhịn. Ai ngờ hắn lại nhìn sang đứa nhỏ đứng cạnh tôi. “Xem qua là biết, đứa này là con tôi.” Tôi sững người tại chỗ. Vãi thật! Cái này cũng tính ra được à?
Dưới Ánh Đèn Mờ Tôi xuyên vào một cuốn truyện ngôn tình thô kệch, trở thành hàng xóm câm của nữ chính. Nữ chính dẫn theo một người đàn ông lạ mặt bị thương tới gõ cửa, cầu xin tôi chữa trị cho anh. Người đàn ông nhìn tôi đầy ẩn ý: “Không nói được? Tốt, đỡ phiền phức.” Sau đó, anh đè tôi xuống, từng nụ hôn rơi xuống cổ tôi: “Ngoan nào, thử xem lần này em có kêu thành tiếng không.”