Hiện đại
Kiêu Ngạo Hạ Thời Nghiễn không yêu tôi, nhưng lại rất nuông chiều tôi. Vì vậy, tôi trở thành con chim hoàng yến kiêu ngạo nhất trong giới hào môn mà ai ai cũng e ngại. Cho đến khi mối tình đầu, bạch nguyệt quang của anh trở về nước. Chỉ trong một đêm, tôi trở thành chuột chạy qua đường. Tối hôm đó, trước khi rời đi với hành lý đã đóng gói, lẽ ra Hạ Thời Nghiễn nên xuất hiện trong lễ đính hôn cùng với bạch nguyệt quang kia, vậy mà anh lại có mặt ở nhà. Túi hàng hiệu tôi vừa nhét vào túi đựng đồ rơi vương vãi khắp sàn. Anh nhướng mày, giọng điệu nguy hiểm: “Không rơi lấy nổi một giọt nước mắt sao? Nuôi em bao lâu nay đúng là phí công, đồ vô tâm.”
Xử Mẹ Kế Xuyên không thành nữ chính trong tiểu thuyết ngược luyến tàn tâm, tôi quyết định chơi lớn, “tặng” mẹ kế độc ác lên giường tổng tài nam chính. Sáng hôm sau, tôi xông vào bắt gian, kèm theo món quà đặc biệt cho ông bố bỏ vợ con: một video nóng hổi. “Ba thân yêu, cái người đàn ông này… vừa mới ăn nằm với vợ ba xong đó…”
Giai Sơ Tuần thứ hai sau khi chiến tranh lạnh với chú nhỏ, anh ấy công bố hôn sự của mình trước truyền thông. Lúc đó, sợ tôi làm chuyện dại dột, anh còn cho mười gã đàn ông to lớn đứng canh tôi. Nhưng tôi lại hoàn toàn trái ngược với dự đoán, không khóc, không gây chuyện, ngoan ngoãn lạ thường. Sau buổi họp báo. Điện thoại của Hứa Tri Duyện gọi tới: “Đã thu dọn hết vật sắc nhọn chưa? Có gây chuyện không? Trông chừng cô ấy cho kỹ, tối tôi sẽ về.” Quản gia run rẩy liếc nhìn tôi một cái, đáp lại: “Thưa ngài, tiểu thư không sao cả, cô ấy rất yên tĩnh.” “Cô ấy nói, cô ấy nói…” Giọng chú nhỏ trầm xuống: “Nói gì?” “Cô ấy nói, ngài xuất hiện trên tivi trông rất già, đúng là không hợp với cô ấy. Cô ấy đã hiểu rõ nỗi khổ tâm của ngài, quyết định sẽ làm một người cháu ngoan ngoãn nghe lời ngài…” “Tút… tút…” Điện thoại bị dập mạnh.
Đố Mày Thoát Được Phó Bản Này Nam thần dịu dàng mà tôi thầm mến bỗng thay đổi chỉ sau một đêm. Hắn nói tôi là nữ phụ độc ác ở trong sách, chửi tôi là đồ lòng lang dạ thú, bảo tôi rằng ác giả tất có ác báo. Hắn lôi kéo toàn bộ bạn học cô lập tôi, lấy ảnh tôi làm giả video nóng, đập đầu tôi xuống đất, cố ý khiến tôi bị thương trong Hội khỏe toàn trường. Tôi khóc lóc hỏi hắn phải làm sao mới chịu tha cho tôi, hắn cười gằn, đáp: “Tha cho cô ấy à? Trừ khi bố mày rời khỏi phó bản này.”
Phá Kén Ngày sinh nhật của bạn trai tôi, hắn công bố tin tức sắp đính hôn. Tôi mơ mộng về một tương lai tốt đẹp. Nhưng hắn lại nói với tôi: “Chia tay đi, tôi có người khác rồi.” Tôi uất ức đến đỏ cả hốc mắt, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống. “Tại sao chứ? Là em làm không tốt chỗ nào sao?” “Em cũng có người khác mà, em có chia tay anh đâu.” Thiếu gia của Trình gia luôn cao ngạo lại đột nhiên đỏ bừng mắt. Hắn cắn răng truy vấn: “Là kẻ nào không có mắt dám chạm vào người phụ nữ của tôi?” Người đàn ông tiến vào ôm tôi vào lòng, hôn môi tôi: “Nhỏ giọng một chút, đừng làm thím cháu sợ.”
Nhật Ký Dạy Kèm Sau kỳ thi đại học, tôi nhận dạy kèm cho một cậu thiếu gia. Vừa bước vào nhà chủ, đã nghe thấy tiếng tranh cãi: “Má à, người khác được tuyển thẳng thì liên quan gì đến con?” “Thành tích đội sổ mà còn mơ vào trường trọng điểm? Ha, chắc chỉ có má mới tin chuyện đó. Muốn làm gia sư của con á? Không có cửa đâu! Kêu cô ta trả tiền lại đi!” Tôi định chào bà chủ rồi rút lui cho lịch sự, ngẩng đầu lại đụng ngay một gương mặt khôi ngô đang đỏ bừng. Thiếu gia nhìn tôi chăm chú, mở lời có chút căng thẳng: “Cái đó… Ý tôi là, phí giờ học tính thiếu rồi, trả lại rồi thì đưa thêm cũng được.” “Tôi tên Lục Phi Trì, giới tính nam, sở thích nữ, cao 1m87, nặng 78kg, dài 18…” “Tôi muốn chọn cô… à không, ý tôi là chỉ muốn cô làm gia sư cho tôi, sinh viên được tuyển thẳng vào Bắc Đại là lựa chọn thích hợp nhất!” Phu nhân họ Lục: ? Tôi: ……
Hộp Cơm Gây Nghiệp Khi tôi đang bán lẩu lòng ở ven đường, thì “nữ phụ độc ác” tương lai đang bị mẹ kế đuổi ra ngoài. Hệ thống hối hả thúc giục: “Đi nhanh đi! Đây chính là bước ngoặt khiến cô ta hắc hóa!” Tôi hoảng sợ đến mức hồn vía lên mây, lật đật đẩy xe chạy, nào ngờ lại đánh rơi mất hộp cơm tối. Ngày hôm sau, cô bé ấy,nữ phụ độc ác tương lai ôm chiếc hộp cơm trống trơn đến trước mặt tôi. “Chị ơi, hôm qua chị đánh rơi cái này, em nhặt được ạ.” Tôi nhìn chiếc hộp, hỏi: “Vậy cơm bên trong đâu rồi?” Cô bé né tránh ánh mắt tôi, nhỏ giọng đáp: “Lúc em nhặt thì… bên trong đã trống rồi.” Hệ thống nhảy dựng lên tức giận: “Thấy chưa! Còn nhỏ đã biết nói dối! Thật chẳng lạ gì về sau lại trở thành nữ phụ chuyên phá hoại nam nữ chính!” Tôi quay đầu đi, hờ hững nói: “Vậy là em nhớ nhầm rồi. Hộp cơm của chị còn đầy đồ ăn, cái trống trơn này chắc không phải của chị đâu.”
Tiệm Hoành Thánh “Trà Xanh” Tôi là khách quen của một tiệm hoành thánh, món hoành thánh ở đó thịt tươi, nước dùng đậm đà. Khi bạn trai du học về, tôi lập tức kéo anh ấy đi ăn, bà chủ tiệm cười chào tôi, rồi tự tay bê ra hai tô hoành thánh có hành. Tôi hơi bối rối, nói rằng tôi không bao giờ ăn hành. Bà chủ vỗ trán: “Ôi, tôi nhầm rồi, lần trước có anh đi cùng cô thích ăn hành.” “Biết cô gái trẻ không có chí tiến thủ lại thích làm đẹp, nhưng cũng không thể lừa tình để kiếm tiền chứ.” Lừa tiền? Nếu tôi nhớ không nhầm thì mặt bằng tiệm hoành thánh này là của bố ruột tôi.
Anh Đứng Ở Cuối Hồi Ức Khi kết hôn với Thẩm Từ An, cô 22 tuổi, còn anh 32. Anh không chỉ lớn hơn về tuổi tác, mà những phương diện khác… cũng “lớn” hơn. Ba năm kết hôn, anh dành cho cô sự dịu dàng không bao giờ cạn. Muốn gì cho nấy, nói hái sao là hái sao, nói lấy trăng là lấy trăng, chiều chuộng cô như bảo vật. Chỉ trừ mỗi đêm khuya, khi anh đòi hỏi đến mức cô khóc lóc van xin vẫn bị anh mỉm cười nhẹ nhàng mà không tha. Cô biết, người đàn ông này có rất nhiều tiền, rất nhiều tình yêu, và tất cả đều thuộc về cô. Cho đến ngày cha cô qua đời, cô gọi cho anh 99 cuộc điện thoại, tất cả đều bị anh từ chối. Ngay sau đó, cô nhận được một bức ảnh từ bạn thân: “Hề Hề, đây là chú nhà cậu đúng không? Tớ thấy anh ta đang ôm một người phụ nữ trên phố Paris.” Cô mở ảnh ra nhìn, thấy hai người trong ảnh. Người đàn ông, chính là anh. Còn người phụ nữ, là dì ruột của cô. …
Đáng Tiếc Lúc Ấy Đã Bỏ Lỡ Ngày tốt nghiệp đại học, tôi đã không tham dự buổi cầu hôn được Thẩm Gia Dục tỉ mỉ chuẩn bị cho tôi. Thẩm Gia Dục nhắn cho tôi rất nhiều tin. “Tần Sơ Nghi, em định đá tôi thật sao?” “Có người nhìn thấy em cùng người khác vào khách sạn, trước sau cách nhau không xa.” Anh không biết, tôi bị người ta đẩy từ trên tầng cao xuống, hôn mê suốt ba ngày ba đêm. Nhìn đôi chân cụt nửa bên của mình, tôi gõ vài chữ trên màn hình. “Đúng thế, bị anh phát hiện rồi, chia tay đi.” ….
Cam Đường Đoạn Trong lòng Chu Ngôn Đình có một mối tình đầu đã khuất. Năm thứ 4 kết hôn, anh ta nuôi một cô gái rất giống người con gái ấy. Còn tôi, là người cuối cùng trên thế gian này biết chuyện. Hôm đó, tôi và cô gái kia mặc váy đỏ giống hệt nhau. Chu Ngôn Đình cau mày nói với tôi: “Màu đỏ không hợp với em, đi thay bộ khác đi.” Tôi không thay váy mới. Tôi chọn thay… người chồng không thích tôi mặc váy đỏ.
Bạn trai cũ của tôi là cảnh sát.Từ sau khi chia tay, cách ba hôm tôi lại bị gọi lên đồn uống trà.Lý do thì đủ kiểu: tình nghi lừa đảo, buôn người, cố ý phóng hỏa…Tôi chỉ biết khóc không ra nước mắt: “Các chú công an ơi, em là công dân lương thiện mà!”
Ly Hôn Hay Chỉ Là Trò Chơi Tôi đã đóng vai một người vợ hoàn hảo suốt bảy năm, nhưng giờ tôi không thể tiếp tục được nữa. Ban đầu, tôi nghĩ rằng mình có thể cảm hóa được anh, khiến anh yêu tôi. Nhưng thực tế đã chứng minh, chẳng có hy vọng gì. Vì vậy, tôi quyết định nói lời ly hôn với anh, ngay trong ngày kỷ niệm năm năm ngày cưới của chúng tôi. Sau khi ly thân, tôi bắt đầu tận hưởng cuộc sống tự do. Nhưng chưa kịp vui vẻ được mấy ngày, tôi đã bị anh bắt lại. Tôi đâu ngờ rằng, anh còn “thả lỏng” hơn tôi nhiều lần. Tôi co rúm trong góc, run rẩy sợ hãi. Anh kéo cà vạt, nở một nụ cười nhàn nhã: “Ồ, em cũng biết sợ cơ à?”
Chanh Đường Mùa Hạ Ngày họp lớp, biết được tôi đang tìm việc, đám bạn cùng lớp cũ nhao nhao đặt câu hỏi, tạo lập một phòng phỏng vấn thử cho tôi: “Nếu như chúng tôi thuê bạn, bạn sẽ mất đi điều gì?” “Làm thế nào để bán được giày cao gót cho nàng tiên cá?” “Đại não của bạn có màu sắc gì?” …… Sao toàn hỏi mấy cái câu đi ngược lại với loài người vậy? Vòng phỏng vấn mô phỏng vẫn tiếp tục: “Nếu như có năm vị lãnh đạo, nhưng chỉ có bốn cái ghế, phải làm như thế nào?” Não tôi bắt đầu ong ong, mở miệng xà lơ: “Nếu như là lãnh đạo giống như Kỷ Tự Hoài, vậy để người đó trực tiếp ngồi lên đùi tôi là xong rồi còn gì?” Lời vừa ra khỏi miệng, phía sau lưng đã truyền đến một âm thanh trầm thấp. “Hửm?” “Em chắc chưa?” ? ! !
Yêu Thử Nhẫn cưới của chồng tôi bị tình nhân bé nhỏ của anh ta ném thẳng vào bồn cầu. Anh ta thản nhiên giải thích: “Lên giường quên tháo ra, cô nhóc ấy nóng tính quá.” “Em nhìn lại anh đi, anh đã thành ra thế này rồi, em không định chấp nhặt một cái nhẫn nhỏ chứ?” Thậm chí còn khuyên tôi cũng nên ra ngoài “nếm thử của lạ” xem sao. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Bởi vì chiếc nhẫn cưới của tôi… cũng đang nằm trên giường của một cậu trai trẻ. Lấy anh mà suy ra, chắc anh cũng sẽ không tính toán với tôi đâu nhỉ? Vậy mà tôi không ngờ, anh lại đỏ mắt chất vấn: “Thử thì được. Nhưng sao em lại nghiêm túc chứ?”
Từ Bỏ Ánh Trăng Trắng Giang Dã lớn hơn tôi 5 tuổi, nhưng tôi chưa từng gọi anh là “anh”. Tôi nhìn anh thay bạn gái hết người này đến người khác. Mỗi một người, tôi đều ngoan ngoãn gọi là “chị dâu”. Sinh nhật 22 tuổi, tôi chờ suốt cả một ngày, Giang Dã vẫn không đến. Tôi ước rằng mình sẽ không còn thích anh nữa. Kết thúc sinh nhật, khi tôi xuống tầng đổ rác, thì thấy một bóng người quen thuộc. Là bạn thân của Giang Dã – Văn Diễn. “Anh Văn Diễn, sao anh lại tới đây?” “Giang Dã bận không rời đi được, nhờ anh mang quà đến cho em.” “Ồ, cảm ơn anh. Còn phần của anh đâu?” Anh cười nói: “Anh chuẩn bị hai phần. Em trả lời xong câu hỏi của anh, anh sẽ quyết định tặng em phần nào.” “Thu Thu, thích anh ấy rất mệt mỏi đúng không? Hay là đổi người đi, làm bạn gái anh nhé?”
Ba Năm Chỉ Là Quá Khứ Sau khi tỏ tình với Từ Dịch mà thất bại, tôi bị nhà họ Từ đưa ra nước ngoài. Vừa về nước trong ngày, ai cũng hoảng sợ tưởng tôi lại đi tìm Từ Dịch. Ngay cả anh cũng nói: “Vết nhơ lớn nhất đời này của tôi chính là để em gái nuôi mình thích mình.” Bọn họ sợ tôi không từ bỏ, nên giới thiệu cho Từ Dịch rất nhiều cô gái. Anh chẳng từ chối ai, còn ôm eo họ, hờ hững nói với người khác: “Nếu Hoan Hoan có thể dẹp bỏ tâm tư đó, tôi cũng không ngại để cô ấy quay lại.” Anh nghĩ tôi vẫn không quên được anh. Nhưng lần này tôi về nước, thật sự chỉ để kết hôn với người khác.
Chiếc Nơ Của Cô Ấy Tôi vô tình cưỡng hôn thái tử gia lạnh lùng vô tình của giới quý tộc Bắc Kinh, đến mức tôi còn nghĩ sẵn sẽ chôn mình ở đâu rồi. Nhưng không ngờ lại nghe được tiếng lòng của hắn: [Đám cưới của chúng ta phải có 108 bàn nhé!] Trong cơn hoảng loạn, tôi lập tức đẩy hắn ra. Bề ngoài Thái tử gia không nói gì, nhưng trong lòng lại rối tung: [Sao không tiếp tục? Lẽ nào vợ không thèm khát cơ thể của mình ư? Hu hu hu, chẳng lẽ sức quyến rũ của mình tệ đến thế sao?]
Hoa Hồng Vượt Rào Tôi đã làm chó liếm của Hoắc Kiêu hơn hai mươi năm. Một lần tình cờ, tôi nghe được Hoắc Kiêu cười đùa, nói với đám bạn: “Tạ Thính Vãn chẳng thú vị xíu nào, chuẩn một cô gái ngoan. Nếu không phải ông cụ đã định hôn từ bé thì anh đây vốn sẽ không cưới cô ấy.” Đám bạn cười nhạo anh ta: “Anh Kiêu thảm quá mà, bị ép phải cưới sớm.” Một tay Hoắc Kiêu ôm eo cô gái ngồi cạnh, nhả khói thuốc phì phèo: “Đúng vậy, ông đây quá thảm.” Hai tháng sau, tôi công khai mang thai, chuẩn bị tổ chức lễ cưới. Hoắc Kiêu gọi video tới lớn tiếng mắng: “Tạ Thính Vãn, ông đây chưa chạm vào cô, cô lấy đâu ra con? Nói mau! Gian phu là ai?” Khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông bên cạnh tôi, Hoắc Kiêu ngây người: “Chú, chú út?” Người đàn ông nghiêm khắc, mắng khẽ: “Không được vô lễ với thím út cháu!”
Hối Tiếc Muộn Màng Năm thứ ba được bao nuôi, tôi nói dối Tống Chí Thành nói rằng tôi đã mang thai. Hắn lạnh lùng chuyển cho tôi một khoản tiền: “Phá nó đi, cô không xứng để sinh con cho Tống gia.” Sau đó hắn cùng một cô gái môn đăng hộ đối công bố tin tức đính hôn. Tôi không khóc cũng không làm loạn, chỉ lặng lẽ rời đi. Sau đó, Tống Chí Thành lái xe cả một ngày một đêm tìm tới nhà tôi. “Tạ Lê, em còn nợ anh một đứa con.” Tôi lại vô tình bắt gặp người đàn ông mà trong giới kinh doanh không ai dám đụng vào, đang quỳ gối giúp tôi mang giày. Cố Gia Hành cẩn thận vỗ về bụng dưới hơi nhô lên của tôi, tôi mặt mày lạnh nhạt nói. “Tống tổng không phải đã có vợ rồi sao? Hay là…… phương diện kia của anh không được tốt?”