Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Bạn Trai Tôi Là Thần Game

Bạn Trai Tôi Là Thần Game Bạn trai tôi là người đứng đầu bảng xếp hạng người chơi game k/inh d/ị. Còn tôi… lại đang lén đi làm “qu/ỷ sai” trong game, đóng vai NPC qu/ái v/ật hù dọa người ta. Anh ấy toàn đi những phó bản cấp SSS. Còn tôi thì mãi quẩn quanh ở làng tân thủ. Vốn dĩ nước giếng không phạm nước sông. Cho đến một ngày… Phó bản SSS bị anh ấy gần như “quét sạch”. Hệ thống gấp rút lôi tôi qua bên đó… cho đủ số lượng qu/ái v/ật. Tôi lóng ngóng bước vào, còn chưa dọa được ai, đã tự làm mình hoảng sợ. Kết quả bị người chơi trong phòng chat mắng tới tấp: “Phó bản SSS sao lại có con quái nhát gan thế này, dọa người chưa xong đã dọa chính mình!” “Ng/u hết phần thiên hạ rồi, quái gì mà còn bị lạc đường trong phó bản, định diễn hài à?” “Tội nghiệp ghê, thôi trốn cho kỹ đi, gặp người khác thì còn đỡ, chứ mà gặp Sư Thần thì xác định là tan xác ngay lập tức.” “Mấy ông trên đừng nói vậy… Sư Thần gi/ết toàn boss khủng cấp SSS, con tép riu này chắc khỏi cần ra tay, tự dọa mình ch/ết trước rồi.” Tôi cố gắng trốn tránh, chỉ mong anh ấy không phát hiện ra mình đang lén lút “đi làm thêm”. Nhưng rồi… loạng choạng thế nào lại chạy thẳng đến trước mặt bạn trai mình. Cả phòng chat như nín thở chờ tôi bị anh ấy một đ/ao ti/ễn về điểm hồi sinh. Vậy mà người đàn ông được mệnh danh là “Thần chân chính” trong bảng xếp hạng game thủ… Lại cúi xuống dịu dàng,nhéo má tôi một cái,cười khẽ: “Ngoan, còn muốn giết bao nhiêu người chơi nữa? Anh giúp em.”

Con Trai Tôi Là Đạo Sĩ

Con Trai Tôi Là Đạo Sĩ Tôi bị ép tham gia một chương trình thực tế kinh dị dành cho mẹ và bé. Con trai năm tuổi của tôi, vốn đang tu luyện ở đạo quán, đã tức tốc bắt xe đến cứu cái mạng chó của tôi. Trong khi các bé khác khóc lóc thảm thiết, con trai tôi thì xông lên, dán ngay một lá bùa và hét: “Mẹ, bám chặt lấy ‘áo khoác da’ của mẹ đi.” Tôi cứ tưởng mình sẽ bị cả mạng xã hội chửi bới là kẻ hèn nhát, nhưng không ngờ cả tôi lẫn con trai lại nổi như cồn.

Nhà Tôi, Tôi Giữ

Nhà Tôi, Tôi Giữ Vừa tan ca về nhà, tôi đã thấy bà Vương đối diện chặn ngay trước cửa. “Tiểu Trần à, dì muốn bàn với cháu chuyện này.” Tôi còn chưa kịp tra chìa khóa vào cửa thì bà ta đã không nhịn được mở miệng: “Căn nhà này dì thấy ưng rồi, bán cho dì nhé, bốn nghìn tệ.” Tay tôi khựng lại, tưởng mình nghe lầm. “Bà Vương, bà nói gì cơ?” Bà ta thản nhiên lặp lại: “Bốn nghìn tệ, bán căn nhà này cho dì. Con trai dì sắp cưới vợ rồi, cần nhà ở.” Căn nhà tôi mua với giá 400.000 tệ, bà ta mở miệng đòi mua 4.000? …  

Mười Năm Không Thể Quên

Mười Năm Không Thể Quên Ngày tôi và Trịnh Tuấn kết hôn, Khúc Quang Từ mặc váy cưới đứng dưới sân khấu, đôi mắt ngấn lệ nhìn anh: “Cả đời này em chỉ dám liều một lần này thôi, anh có đi với em không?” Tôi thấy thật nực cười. Trịnh Tuấn đương nhiên sẽ không đi với cô ta. Cô ta yêu anh suốt 10 năm, mà anh thì ghét cô ta cũng từng ấy thời gian. Vậy mà khi cô ta tuyệt vọng đứng trên s/ân thư.ợ/ng, Trịnh Tuấn lại gào thét gọi tên cô, lao đến bất chấp tất cả, nắm chặt lấy tay cô. Cả hai cùng rơi xuống, cho đến lúc ch .t, Trịnh Tuấn cũng không buông tay. Lúc thu dọn di vật của anh, tôi vô tình thấy một bức thư tay Khúc Quang Từ gửi cho anh. Trong thư là những dòng giãi bày về nỗi khổ đa/u yêu mà không được, cùng tiếc nuối nhiều năm. Cuối thư, có một dòng hồi đáp của Trịnh Tuấn. Nét chữ mạnh mẽ, từng nét đều nặng trĩu. Anh viết: “Nếu sớm nhận ra được lòng mình thì tốt rồi. Anh đã phụ em, cũng phụ cả chính mình.” Quay về những năm tháng cũ. Năm lớp 11, bên hành lang trường, có bạn học huých nhẹ tôi: “Cái cậu học sinh chuyển trường ấy cứ nhìn cậu hoài, hai người quen nhau à?” Tôi mắt không liếc sang, bước lướt qua: “Không quen.”

Nghiệp Báo Gia Đình

Tôi bị người ba ngh/iện c/ờ b/ạc đẩy xuống từ ban công, rơi trúng ngay bà nội vừa đi chợ về, khiến bà ch/ết ngay tại chỗ. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại đang nằm trong bệnh viện… đi kh/ám th/ai. Hai cô gái nhỏ tuổi đứng bên cạnh tôi, đôi mắt long lanh gọi tôi một tiếng “Mẹ ơi!”. Tôi sững sờ tôi đã xuyên hồn vào chính bà nội của mình! Vậy trong bụng tôi bây giờ là… ba tôi ư?! Bác sĩ cầm kết quả siêu âm, khuôn mặt đầy tươi cười: “Đứa bé rất khỏe mạnh, đã được bốn tháng rồi.” Tôi thở phào nhẹ nhõm. May quá, vẫn còn kịp. “Bác sĩ, ph/á th/ai đi.” Câu nói ấy khiến cả phòng bệnh chấn động. Chồng tôi tức là ông nội kiếp trước của tôi nắm tóc tôi kéo dậy, giáng cho tôi mấy cái t/át ngay giữa bệnh viện. “Thưa người nhà! Đây là bệnh viện! Nếu còn ra tay nữa, chúng tôi sẽ gọi cảnh sát!” Bác sĩ và y tá vội vàng xông vào can ngăn.

Cô Dâu Là Mẹ Chồng Tôi

Cô Dâu Là Mẹ Chồng Tôi Sắp tổ chức đám cưới rồi, mẹ chồng tôi đột nhiên bảo muốn mặc váy cưới cùng tôi lên sân khấu. Bà nói thời trẻ khổ cực, giờ muốn bù đắp tiếc nuối năm xưa. Chồng tôi đồng ý luôn, còn khuyên tôi phải rộng lượng hiếu thảo, thông cảm cho mẹ anh. Tôi gật đầu lia lịa, ừ thì… chẳng phải chỉ là mẹ vợ cùng cưới với con dâu thôi sao, có gì ghê gớm! “Anh yên tâm, em đồng ý mà.” “Em cưới lần đầu, mẹ anh cưới lần hai, một lễ cưới thu hai lần phong bì, vừa tiết kiệm vừa kiếm lời, đúng là song hỷ lâm môn, ngày lành tháng tốt!” “Hay thế này đi, em còn trẻ, sống lâu hơn, em chờ cũng được! Để mẹ anh cưới trước, em xếp hàng phía sau!” Chỉ tiếc một điều. Chuyện mẹ chồng tái hôn này, ba chồng tôi… có biết không nhỉ?

Bị Bán Làm Thú Cưng Cho Yêu Quái

Bị Bán Làm Thú Cưng Cho Yêu Quái “Con người này bao nhiêu tiền một con?” Trước chiếc lồng, một vòng y/êu qu/ái xúm lại hỏi giá của tôi. Tôi ngồi một mình trong lồng, uể oải ăn từng quả vải. Y/êu qu/ái đồng loạt kinh hô: “Cô ta biết bóc vỏ vải kìa, lợi hại thật!” “Còn biết nhả hạt nữa chứ, đáng yêu quá đi mất!” “Tôi muốn mua! Tôi muốn mang về ghép giống với tiểu nam nhân nhà tôi, sinh ra thật nhiều, thật nhiều tiểu nhân loại xinh đẹp!” Ghép giống?! Tôi không đồng ý!

Tiểu Ma Tước Được Sủng Lên Trời

Sau kỳ thi đại học, tôi còn chưa kịp cởi bộ đồng phục rá/ch tả tơi thì mẹ tôi đã vội vã dắt về cho tôi một ông bố dượng mới toanh. Bố dượng lạnh lùng nhìn tôi nói: “Cô không phải con ruột tôi, đừng mong tôi đối xử tốt.” “Đây là một triệu xem như quà ra mắt, từ giờ mỗi tháng chỉ có đúng mười vạn tiền sinh hoạt!” Mẹ tôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói: “Đều là tại mẹ vô dụng, để con chịu ấm ức thế này…” Ấm ức này đúng là tuyệt vời! Thật sự quá tuyệt vời! Tôi còn đang nhắm đến ông anh cùng cha khác mẹ chưa từng gặp mặt kia, vị tổng tài lạnh lùng, cao mét tám, 28 tuổi, IQ 180, mỗi lần cởi áo là khiến người ta vừa thở dốc vừa choáng váng. Ai nói con người không thể “muốn cái này, muốn cái kia, rồi còn muốn thêm nữa” chứ?

Khúc Tam Tấu Lệch Quỹ Đạo

Khúc Tam Tấu Lệch Quỹ Đạo Khi Trần Thâm cuối cùng cũng quyết định chia tay tình nhân để quay về với gia đình, tôi lại đề nghị l/y h ôn. Anh không phản ứng như tôi tưởng, không hợp tác, mà ngược lại còn lộ rõ vẻ hoang mang lúng túng. Tôi thật sự không hiểu nổi đàn ông.

Tổng Tài Cũng Biết Ghen

Tổng Tài Cũng Biết Ghen Tôi vô tình bấm nhầm gọi cho sếp đúng lúc đang giúp em trai thử áo len mới. “Nhỏ quá, không cho vô.” “Sao có thể? Đo đúng size của em rồi mà.” “Chặt quá! Nhẹ tay chút, đau, đau!” “Rồi rồi, chị đang giúp mà.” Tôi dùng sức kéo mạnh, vừa dỗ: “Ngoan nào, xong rồi nè, để chị xoa xoa cho.” “Chị chắc không đó?” Nó túm lấy cổ áo bị siết chặt, thở hồng hộc như bị bóp cổ. Về sau nghe đồn, hôm đó sếp tôi đang họp thì nhận một cuộc gọi bí ẩn, sắc mặt đen thui dần theo từng phút. Anh không nói lời nào, chỉ xả một trận dữ dội khiến 28 trưởng phòng gồng mình khóc sạch nước mắt.

Mưu Tính Của Bạn Trai Cũ

Mưu Tính Của Bạn Trai Cũ Tôi lướt trúng một bài viết hot: 【Bạn gái nghỉ việc ôn thi công chức, muốn dọn về nhà tôi ở, có nên đồng ý không?】 Bình luận hot nhất là: 【Còn phải nghĩ à? Dọn về thì chẳng khác gì có ngay một bảo mẫu không lương.】 【Vừa không cần trả công, tiền thuê khách sạn cũng tiết kiệm luôn.】 【Chơ/i chán rồi chia tay, còn có thể đòi lại tiền thuê nhà, điện nước mấy tháng.】 Bình luận toàn là mắng chửi. Nhưng người để lại bình luận hot vẫn đắc ý ra mặt: 【Tụi mày ganh tỵ vì tao nghĩ ra cách tiết kiệm tiền thôi.】 【Mỗi ngày tao chỉ cần giả vờ quan tâm việc ôn thi của bạn gái, là có thể ăn cùng, uống cùng, ngủ cùng mà không tốn đồng nào.】 Tôi tưởng là bài câu view, định thoát ra, Thì giây tiếp theo nhận được một tin nhắn: 【Bé con, hôm nay ôn bài thế nào rồi?】

Chơi Khô Máu Với Ban Quản Lý

Chơi Khô Máu Với Ban Quản Lý Cuối năm, ban quản lý bất ngờ đăng một tin trong group cư dân. “@Tất cả mọi người, đêm Giao Thừa sắp đến rồi. Để mọi người có thể ăn một bữa cơm tất niên yên tâm và cảm nhận được sự quan tâm của công ty quản lý, chúng tôi chính thức mở dịch vụ đặt cơm tất niên.” “Menu cơm tất niên như sau: Một bàn 19999 tệ (khoảng 74 triệu VND). Đặt nhanh kẻo hết. Ai không đặt, hậu quả tự chịu!” Tôi liếc qua menu, toàn món ăn gia đình, cùng lắm trị giá 500 tệ, vậy mà họ dám thu tôi gần 20000? Thật sự nghĩ tiền tôi là từ gió mà ra à? Group im phăng phắc. Mọi người có vẻ đều đang đợi ai đó lên tiếng trước. Vài phút sau, quản lý lại nhắn thêm: “Nếu đến ngày mai chưa có phản hồi, sẽ mặc định đã đặt.” Tôi không nhịn được nữa. ….

Gia Quy Của Mẹ Tôi

Gia Quy Của Mẹ Tôi Vừa bước ra khỏi phòng thi đại học, Mẹ tôi đã đăng ba dòng “gia quy” vào group gia đình: 1.     Học phí và sinh hoạt phí đại học – tự lo. 2.     Ở nhà – phải trả tiền thuê và điện nước. 3.     Mỗi tháng – nộp thêm 1.000 tệ phụ cấp gia đình. Tôi còn chưa kịp trả lời, người giao hàng đã mang đến… vali hành lý của tôi. Mẹ gọi điện, giọng thản nhiên: “Con đã 18 tuổi, từ giờ mẹ không có nghĩa vụ nuôi dưỡng nữa.” “Tự giác ra ngoài đi làm.” Rồi… cúp máy. Và chặn số tôi luôn. Một năm sau, ba tôi tìm đến, chưa kịp ngồi đã hỏi thẳng: “Triệu Vũ, có phải mẹ con đưa sổ đỏ cho con rồi không?” Tôi nhìn về phía ngăn bí mật trong đáy vali – nơi đang giấu chiếc túi tài liệu đó, rồi làm bộ ngơ ngác đáp: “Con và mẹ đã cắt đứt quan hệ lâu rồi, con nghe không hiểu ba đang nói gì.”

Kiếm Ta Ngông Cuồng

Kiếm Ta Ngông Cuồng Vì là học sinh diện “năng khiếu”, nên thanh mai trúc mã của tôi luôn coi thường tôi. “Các cậu học sinh năng khiếu thì nhàn nhã rồi, điểm thấp cũng được vào trường tốt.” “Tớ vẫn khâm phục Chu Ngâm hơn, cô ấy có thể dựa vào thực lực mà thi vào Thanh Hoa.” Chu Ngâm là hoa khôi đang theo đuổi cậu ấy dạo gần đây. Tôi không phản bác. Tại buổi lễ tuyên thệ trước kỳ thi đại học, bầu trời đột nhiên xuất hiện một khe nứt. Hàng loạt yêu ma từ đó tràn xuống. Chu Ngâm đang phát biểu trên sân khấu hoảng loạn luống cuống. Tôi bước lên, tay xách ki/ếm, vỗ nhẹ vai cô ấy: “Được rồi, để tôi.” …  

Em Gái Là Thiên Kim Giả

Em Gái Là Thiên Kim Giả Vào kỳ nghỉ hè năm đó, em gái tôi là Kiều Hoan, lén lút trèo lên một chiếc xe van đen. Tôi giả vờ không thấy, xoay người bước đi. Kiếp trước, tôi đã ngăn nó lại. Kết quả, nó hậ/n tôi suốt mấy chục năm. Đến sinh nhật con gái tôi, nó đã cho cả một liều th/uo^c đ.ộ/c vào hộp s.ữ/a bột. Khi nhìn con tô i n/ôn ra m.á/u, nó cười như phát đ/iê/n: “Nhớ kỹ, nó là do mày hại ch .t!” “Mày đã hủy cả đời tao, tao cũng sẽ khiến mày sống không bằng ch .t!” “Năm đó sao m/ày không để tao lên xe?!” Tôi từng muốn liều mạng với nó, nhưng lại bị đ .â/m thà/nh người thực vật. Sống vật vờ thêm vài năm, cuối cùng cũng ch .t. Lần nữa mở mắt ra… tôi trở về đúng ngày hôm ấy. Ngày mà Kiều Hoan lén trèo lên chiếc xe đó.

Cô giáo vs Mẹ Thái Tử

Cô giáo vs Mẹ Thái Tử Rạng sáng, phụ huynh gọi cho tôi: “Cô giáo, cô đang lên cơn kh/át đà/n ông à?!” Tôi ngơ ngác: “Gì cơ? Tôi chưa có ý định tìm người yêu đâu.” Ngay sau đó, tin nhắn tới tấp như bão quét: “Nếu không thì sao cô lại c ở.i qu/ầ/n của co/n tôi?!” “Nó mới 3 tuổi, cô không biết na/m n/ữ khác biệt à?!” “Nó còn chưa mất tri/nh trắ/n.g mà cô đã ph/á đời nó rồi, sau này sống sao đây?!” “Hôm nay cô phải cho tôi một lời giải thích! Không thì mai tôi lên phòng giáo dục ki/ện cô!” Tôi hít sâu một hơi. Hôm sau, tôi tổ chức họp phụ huynh khẩn cấp: “Xin lỗi các vị, nhận được lời góp ý từ mẹ của học sinh Diệu Tổ.” “Kể từ hôm nay, vì lý do ‘nam nữ khác biệt’, đề nghị tất cả bé trai lớp mầ/m tự đi v/ệ si.n/h!” Một giây sau, phòng họp phụ huynh nổ tung.

Sốc! Chồng Tôi Là Boss Trong Trò Chơi Kinh Dị

Sốc! Chồng Tôi Là Boss Trong Trò Chơi Kinh Dị Sau khi vào trong game đánh quái thú để thăng cấp, tôi gửi tin nhắn cho chồng của tôi: [Chồng ơi, buổi tối em muốn ăn hải sản, yêu anh.] Sau đó, tôi cứ thế giết quái một cách sảng khoái. Kết quả, cuối cùng cũng gặp được boss ẩn, hắn ngồi trên ngai vàng với vẻ mặt thiếu kiên nhẫn. “Vợ ta còn đang chờ ta về nấu cơm, các ngươi chỉ có mười phút.” Tôi: “???!!!” Ôi trời?! Sao tên boss này lại trông giống hệt chồng tôi thế?

CHÍNH CUNG VÀ HAI MƯỚI TÁM CẬU EM TRAI NGOAN

Bố tôi bị trĩ phải nhập viện.Ông bảo tôi tan làm xong đến trông coi KTV giúp ông.Một mình tôi bận không xuể.Gọi mấy thằng em đẹp trai qua phụ một tay.Tàn tiệc.Thằng em họ hỏi: “Chị, tối nay lại qua nhà em chứ?”Tôi chỉ sang em ruột mình: “Thôi, tối nay ngủ nhà nó.”Chuyển khoản cho thằng em họ một vạn tệ tiền lương: “Tiền công hôm trước.”Nó vui mừng quá vừa ôm vừa hôn: “Chị ơi, mai chọn em đi, em cầm cự được hai tiếng lận!”“Tới nhiều lại chán, để sau đi.”Sau đó.Tôi bị đối tác ép sát lên bàn họp.Người đàn ông lạnh lùng, cao quý, mắt đỏ hoe nhượng bộ:“Em có thể nuôi nhiều cá, nhưng chính cung nhất định phải là anh.”

Em Là Cô Gái Đáng Yêu Nhất Trần Gian

Em Là Cô Gái Đáng Yêu Nhất Trần Gian Tổng tài lạnh lùng mang một con vẹt tới công ty. Tôi nhanh nhảu nịnh nọt: “Ông chủ, chim của anh nhỏ nhỏ mà đáng yêu ghê! Em sờ một cái được không ạ?” Anh ấy im lặng mất mấy giây, rồi khẽ gật đầu. Tôi vừa định đưa tay ra thì… thực tập sinh mới liền nhanh tay hơn, sờ lấy sờ để vào con vẹt. Ngay lúc ấy, trước mắt tôi hiện ra một loạt bình luận lơ lửng như màn hình trực tiếp: 【Phó bản mới mở rồi nha! Đoán xem lần này nữ chính tốn bao lâu để tóm được nam chính?】 【Hy vọng là tối nay! Tôi sắp không chịu nổi, cho tôi ăn thịt lẹ đi!】 【Sếp tổng lạnh lùng và thực tập sinh mặt trời nhỏ, couple này đáng yêu ghê! Còn nữ phụ á, tránh ra cho người ta yêu nhau đi!】 … Tôi khựng lại vài giây, ngượng ngùng rút tay về. Ai ngờ con vẹt lại vỗ cánh bay thẳng đến đậu lên vai tôi, rúc đầu vào cổ tôi dụi dụi, còn líu lo gọi: “Ma ma~!”

Roi Đánh Hồn 7: Tai Hoạ Trên Đường Núi

Roi Đánh Hồn 7: Tai Hoạ Trên Đường Núi “Sau khi gặp hiện trường tai nạn, đừng nhìn chằm chằm.” “Nửa đêm nếu có người vẫy xe, đừng tùy tiện dừng lại.” “Đừng tưởng lái xe tải lớn thì khí thế mạnh mẽ mà tránh được tai họa.” Những lời căn dặn của sư phụ, tôi vẫn luôn khắc ghi suốt hơn mười năm qua. Thế nhưng đêm nay, tôi đã phá lệ. Nửa đêm, tôi gặp một gia đình bốn người đang vẫy xe. Người đàn ông, vừa thấy đèn pha xe tôi, liền phịch một tiếng quỳ gối bên vệ đường, liên tục dập đầu van xin. Chiếc xe hơi màu đen của họ nghiêng lệch bên lề đường, trông như bị hỏng hóc. Cả bốn người đều có vẻ mặt kinh hồn bạt vía. Tôi để họ lên xe. Người đàn ông ngồi ghế phụ, mặt mày tái mét, run rẩy kể rằng vừa rồi có một chiếc siêu xe màu đỏ kỳ lạ liên tục rượt đuổi họ trên đoạn đường núi này. Tôi an ủi hắn rằng không cần lo lắng, tôi lái xe đầu kéo hạng nặng, không ai dám gây chuyện. Đúng lúc đó, radio bắt đầu phát tin tức về một vụ tai nạn giao thông: Trên đoạn đường núi này, vừa xảy ra một vụ va chạm nghiêm trọng giữa một chiếc siêu xe đỏ và một chiếc xe hơi đen. Người tài xế của chiếc siêu xe đỏ đã tử vong tại chỗ.