Hiện đại
Thiên Thần Bảo Hộ Chỉ cần anh trai tôi cần là tôi phải cung cấp bạch cầu, tế bào gốc và tủy của mình. Bây giờ anh ấy lại cần một quả thận. “Bọn họ nói nếu hiến thận thì sẽ chết mất, con sợ lắm.” “Cha mẹ ơi, con không muốn chết đâu.” Video khóc lóc cầu xin không muốn chết của tôi lan truyền trên mạng với tốc độ chóng mặt, hơn nữa còn có xu thế càng ngày càng nghiêm trọng. Sau khi mẹ tôi tát tôi một cái thì tôi bị giam lỏng.
Chị Họ Thánh Mẫu Kiếp trước khi đứng xếp hàng mua trà sữa với chị họ, bọn tôi trông thấy một người đàn ông cao lớn đánh bạn gái ngay trên phố. Tôi lấy điện thoại ra định ấn 110 báo cảnh sát. Nhưng chị họ lại cướp lấy điện thoại của tôi: “Báo cảnh sát không kịp đâu, cô ấy sắp bị đánh chết rồi! Không phải em từng học võ à, đến giúp đi!” Chị ta lập tức đẩy tôi đến bên cạnh người đàn ông đang nổi điên kia, bản thân thì kéo cô gái nọ đến chỗ an toàn trốn mất. Cuối cùng hại tôi bị chém chết ngay tại chỗ, chị ta lại có được tiếng thơm “girls help girls’, lập hình tượng chiến đấu vì phái đẹp, trở thành blogger có tiếng, kiếm được bộn tiền. Được trao cho một cơ hội sống lại, tôi trở về ngày xảy ra sự việc.
Không Ngoan Chồng tôi lại đang yêu đương rồi, nuôi một cô gái nhỏ. Bây giờ tôi đã hiểu chuyện, không khóc không làm loạn, còn ân cần giục anh ta đi hẹn hò. Anh ta khá hài lòng, khoe khoang với đám bạn thân: “Thấy chưa, lấy vợ là phải lấy kiểu ngoan như thế này.” Nhưng những người anh em của anh ta lại nhìn nhau với vẻ mặt khác thường. Vì, tôi với bọn họ… đều từng “không ngoan” cả. Đặc biệt là người ngồi trong góc kia – đoá cao lãnh chi hoa đó. Tối qua tôi mệt đến mức một ngón tay cũng không nhấc nổi. Vậy mà anh ta vẫn còn ép hỏi: “Bao giờ mới cho tôi danh phận, hửm, nói đi.”
Trộm Tuổi Thọ Bạn trai tôi khoe khoang rằng mình đã quay trúng một bộ skin giới hạn trong game. Dưới bài đăng, một đống người vào “hít vận may”. Hắn đắc ý trả lời: “Dùng 10 năm tuổi thọ của bạn gái để đổi đấy.” Nhưng hắn không biết rằng, tuổi thọ của hắn, tôi đã sớm dùng sạch rồi.
Chiến Tranh Lạnh Tôi đang chiến tranh lạnh với bạn trai thì phát hiện mình mang thai. Tôi chặn anh ấy, đăng bài lên vòng bạn bè nói rằng mình có thai, rất nhiều bạn bè vào chúc mừng anh ấy. Tôi đăng một bài khác trên vòng bạn bè và chỉ mình anh ấy mới xem được, kèm theo bức ảnh là dòng chữ: “Không phải mẹ không yêu con, chỉ là mẹ không muốn con đến với gia đình không có tình yêu này mà thôi.” Vị trí tại bệnh viện Hắc Tâm.
Bảo Vệ Bạn Thân Khỏi Cặn Bã Sau khi bạn thân nhất cho tôi mượn hai mươi ngàn tệ để mở một cửa hàng thì cô ấy đã bị chồng đánh, phải vào phòng ICU. Tôi quỳ xuống cầu xin hắn ta ký tên để điều trị nhưng hắn đã tát tôi quay trở lại mười năm trước. Năm này chính là lúc tên cặn bã và bạn thân của tôi mới quen nhau. Đừng sợ, bảo bối, tớ sẽ đến cứu cậu!
Có Duyên Không Nợ Giang Hà đã gặp lại Sở Uyển – mối tình đầu của anh ta. Với tư cách là vị hôn thê của Giang Hà, tôi đã tổ chức một bữa tiệc để chào đón cô ta. Trong bữa tiệc, Sở Uyển đã làm vỡ ngọc bình an của Giang Hà. Gia đình họ Giang trông sắc mặt âm u, nhưng Giang Hà chỉ nhẹ nhàng an ủi Sở Uyển đang hoảng loạn. Anh ta nói: “Không sao đâu, để Tần Duyệt cầu một cái khác là được.” Tôi cười khẽ. Đó là bùa bình an mà tôi từng quỳ gối trước Phật tổ ba ngày, leo ba nghìn bậc thang, từng bước một mới cầu được. Chỉ cầu mong Giang Hà bình an, thuận lợi, thân thể khỏe mạnh. Giờ đây bùa bình an đã vỡ, không biết Giang Hà có mạng đợi tôi cầu một cái khác hay không.
Người Đi Hoa Cũng Tàn Kỷ niệm ba năm ngày cưới, tôi đang mang thai tháng thứ năm, lại chứng kiến cảnh Lục Kỳ Niên cùng một cô gái trẻ trong phòng ngủ. Hắn từ tốn đứng dậy, thong thả mặc áo, rồi đuổi cô gái ấy đi. Ánh mắt hắn lướt nhẹ qua bụng tôi, tràn đầy sự chắc chắn và ngạo mạn: “Chuyện này sẽ không có lần sau đâu. Gia Nghi, đừng chấp nhặt mấy chuyện này. Sinh đứa con ra mới là chuyện quan trọng.” Tôi ngơ ngác nhìn hắn. Trong khoảnh khắc này, tôi cảm thấy như chưa từng quen biết người đàn ông trước mặt – người từng nằm bên tôi mỗi đêm. Sau đó, nhân lúc hắn ra ngoài, tôi thu dọn hành lý, mang theo người đập nát ảnh cưới, chém hỏng và phá tung mọi thứ trong căn nhà này, rồi rời đi không quay đầu. Hắn nghiến răng nghiến lợi, nói với bạn: “Tôi muốn xem thử khi Thẩm Gia Nghi sinh con, cô ta còn cứng rắn như thế không.” Hắn còn nói: “Cô ta đã ba mươi tuổi, cái thai cũng hơn năm tháng rồi, chẳng lẽ còn dám bỏ?” Theo ý hắn, tôi đã chủ động liên lạc. Sau khi tôi tiêm thuốc bỏ thai. Để hắn phải chứng kiến cùng tôi, xem đứa con này từng chút một rời bỏ thế giới. Mười năm quen biết, ba năm làm vợ chồng, cuối cùng ngay cả một lời từ biệt êm đẹp, để mỗi người có hạnh phúc riêng, cũng không thể. Vậy thì, cá chết lưới rách, ngọc nát đá tan.
Chương trình truyền hình thực tế, người dẫn phải kiểm tra túi của khách mời để thỏa mãn mong muốn của fan.Ngôi sao nữ mang danh “trà xanh” lôi ra từ ví một bức ảnh có chữ ký của đỉnh lưu.Cô ấy thẹn thùng nói: “Anh Hàng đích thân tặng em đấy.”Tôi liếc qua một cái: “Chữ ký này giả mười mươi, cô mua ở đâu thế?”Cô ta tức điên, trừng mắt nhìn tôi: “Nói linh tinh! Châu Giai Di, cô ghen tị à?”Ngay sau đó, người dẫn chương trình giơ ví của tôi lên trước máy quay và kinh ngạc kêu lên:“Ảnh chụp thân mật của Dao Dịch Hàn và Châu Giai Di!”
Gió Động Lòng Cũng Rung Là chim hoàng yến của Tần Nghiêm, tôi chuyên tâm giúp anh ta giải quyết chứng rối loạn cơ thể. Sau khi mang thai ngoài ý muốn, tôi định sẽ nói với anh. Nhưng lại nghe thấy cuộc đối thoại giữa em gái anh và hệ thống: 【Nữ phụ đến thời điểm này chắc là mang thai rồi chứ?】 【Đúng vậy ký chủ, cứ yên tâm, đợi đến khi Tần Nghiêm biết đến sự tồn tại của đứa trẻ, anh ta sẽ không chút do dự mà xử lý cả hai mẹ con. Phải biết rằng, với tư cách là nữ chính, Tần Nghiêm vốn dĩ định sẵn là của cô.】 Tôi không muốn trở thành pháo hôi, liền quyết định bỏ trốn trong đêm. Trong phòng khám VIP sản khoa, bác sĩ phụ trách mãi vẫn chưa xuất hiện. Lâu sau, một bàn tay với các đốt xương rõ ràng vòng ra từ sau lưng, đặt lên bụng dưới của tôi: “Tiểu Ly, tôi cho phép em tự tiện phá bỏ đứa con của chúng ta rồi sao?”
Diễn Chồng tôi chủ động đưa thẻ lương cho tôi giữ. Nhưng lương vừa về tài khoản là hắn lập tức chuyển đi hết. Bạn bè rủ hắn mời ăn uống, hắn liền lôi tôi ra làm bia đỡ đạn: “Tiền đều nằm trong tay vợ tao rồi, tao lấy đâu ra tiền mời tụi mày ăn nhậu?” Hắn suốt ngày ra vẻ nghèo khổ trước mặt người khác, bày ra bộ dạng yêu vợ thương con. Để mặc tôi bị bạn bè hắn chửi là “sư tử Hà Đông”! Về sau, mẹ hắn bị phát hiện mắc suy thận giai đoạn cuối, mỗi tháng đều phải chạy thận. Bà lại không có bảo hiểm hưu trí, thế là quay sang nhắm vào tôi. Bà nói với tôi: “Tao bệnh rồi, đáng lý con trai tao phải bỏ tiền chữa trị cho tao. Nhưng tiền của nó đều do mày giữ, nên mày phải trả.” Chồng tôi cũng hùa theo: “Đúng đó, lương anh đâu có thấp, mấy năm nay chắc em cũng để dành được không ít rồi, mau lấy ra đóng tiền thuốc men cho mẹ anh đi.” Tôi chỉ thấy nực cười. “Diễn nhiều quá rồi nên tự tin là thật luôn rồi đúng không?”
Vừa Lúc Gặp Đào Hoa Lúc đang phơi quần áo trên ban công, tay tôi run lên, làm rơi chiếc quần lót họa tiết dâu tây dễ thương xuống dưới. Dưới lầu, một cặp đôi đang chuẩn bị hôn nhau, không lệch chút nào, quần lót rơi thẳng lên…đầu nam sinh. “Đúng là định cmn mệnh mà.”
Ly hôn ba tháng, tôi phát hiện mình mang thai.Trong buổi gặp mặt ra mắt sếp mới, tôi nôn đến mức ói cả nước vàng, quay đầu thì bắt gặp ánh mắt nặng nề của chồng cũ.Tôi bán nhà, nghỉ việc, trong đêm thu dọn đồ đạc tính chuồn đi ngay, thế mà lại bị chặn ở sân bay.“Chạy vội vậy? Nói xem lần này tại sao mới vén váy đã muốn biến luôn?”Sếp mới được điều xuống đột ngột, tổ chức cuộc họp khẩn.Tôi ngồi trong phòng họp, nghe mấy tiếng xì xầm bên cạnh, tâm trí cứ để đâu đâu.Tôi chẳng quan tâm sếp mới là ai, chỉ quan tâm đứa bé trong bụng mình.Rời xa Lục Thời Xuyên ba tháng, hôm nay mới phát hiện mình có thai.Con của cái đồ cặn bã đó!Trong lòng tôi âm thầm rủa cho tổ tiên mười tám đời nhà anh ta, thì xung quanh đột nhiên vang lên một tràng vỗ tay, còn có tiếng kêu kinh ngạc.Tôi ngẩng đầu lên nhìn, lập tức giật nảy mình!Người đàn ông đứng trên bục, cao lớn tuấn tú, lại chính là Lục Thời Xuyên?
Tôi hay gửi tin nhắn riêng cho ảnh đế làm sổ ghi chép kỳ sinh lý.Ngày công chiếu phim mới của anh ấy, ảnh đế đặc biệt bước xuống sân khấu để lấy cốc cola lạnh trong tay tôi.“Em hôm nay ăn đồ lạnh à? Không sợ đau bụng sao?”Hot search nổ tung, tôi sững người.Hóa ra ảnh đế thật sự đọc tin nhắn riêng sao? Vậy còn những chuyện tôi từng tưởng tượng về anh ấy khi xem cảnh nóng thì…Ảnh đế uống một ngụm từ ống hút của tôi, cười rạng rỡ:“Mỗi tin nhắn của em, anh đều đã đọc qua.”
Chị Em Plastic Mẹ tôi có một người chị em plastic*. {*𝑌́ 𝑛𝑜́𝑖 𝑔𝑖𝑎̉ 𝑡𝑎̣𝑜.} Vừa khai giảng năm cuối trung học, bà ta đã mang theo con gái, đến nhà tôi ngả bài – – Con gái bà ta là của cha tôi. Bà ta muốn mẹ tôi nhường chỗ, nói đã chịu tủi nhục hơn mười năm, bây giờ đứa nhỏ sắp thi đại học nên bà ta muốn có một cuộc sống tốt đẹp, được danh chính ngôn thuận. Nhưng bà ta đã quên……Đêm giao thừa mười năm trước, bà ta đã cầu xin mẹ tôi thu nhận mình như thế nào. Quên mất tôi cũng học cấp ba, thành tích bỏ xa con gái bà ta mấy con phố. Càng quên cái nhà này là của chúng tôi, người làm chủ chưa bao giờ là cha tôi, mà là mẹ tôi! Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Phòng Live Của Địa Phủ Nửa đêm, tôi vừa nằm xuống ngủ thì phát hiện cửa phòng của mình chưa đóng. Tôi: “Có ma nào không? Đóng cửa giúp tôi, mời anh uống trà sữa gừng!” Vừa dứt lời, cửa phòng ngủ đã đóng rầm lại. Ngoài cửa có một giọng nữ truyền đến: “Tôi lạy! Cô thật quá đáng! Ma quỷ chúng tôi uống nước gừng sẽ bị tiêu chảy! Tôi muốn uống trà sữa QQ ngon tới mức mê ly~”
Kẻ Bắt Nạt Nữ sinh bắt nạt tôi ở trường cấp ba trở thành “dì” dọn nhà xí nhà tôi. Người đàn ông cô ta thích đã trở thành chồng tôi. Hằng ngày tôi đều trêu chọc người trong lòng của cô ta trước mặt cô ta. Nhìn sắc mặt ghê tởm tê tâm liệt phế của cô ta, tôi chỉ cảm thấy hả hê.
Buông Tay Tôi bị mất trí nhớ, nhớ mọi người nhưng duy nhất lại quên anh ta. Tôi nhìn người chồng đẹp trai, tính khí kém cỏi, và rõ ràng là không thích tôi, khẽ nhún vai. “Dành chút thời gian đi, chúng ta ly hôn nhé.”
Bạch Nhiễm Ngày Hứa An Nhiên kết hôn, người yêu tôi đã nhảy lầu từ tầng mười tám xuống. Mở cửa phòng làm việc của anh ta, bên trong toàn là bức họa vẽ Hứa An Nhiên. Nét vẽ thô ráp, điên cuồng nhưng lại mang theo tình yêu nồng cháy của anh ta. Bạn bè nói: “Thanh Thư yêu An Nhiên mười năm, cô ấy từng là ánh sáng duy nhất của cậu ấy.” Mở mắt ra lần nữa, tôi nhìn thấy Thẩm Thanh Thư bị đại ca bắt nạt trong lớp học, lặng lẽ đóng cửa lại. Sau đó, anh ta gõ cửa sổ nhà tôi dưới mưa, giọng khàn khàn tuyệt vọng. “Nhiễm Nhiễm, em không cần anh nữa sao…”
Khương Thời Lúc tôi gặp tai nạn xe cộ nằm viện, con gái riêng Chu Mẫn của chồng kéo tay mẹ con bé đứng trên đầu giường tôi. “Bà phù thủy, sau khi bà chết đi, tôi sẽ để cha mẹ tôi kết hôn lại, ở nhà của bà, đánh con bà.” Dưới sự kích thích của con bé, một hơi của tôi không lên được, nghẹn chết. Lúc mở mắt ra một lần nữa, tôi lại quay về lúc vừa kết hôn với cha con bé. Chu Thanh Nhạc kéo Chu Mẫn rụt rè chỉ vào người tôi nói: “Đây là mẹ mới của con, mau gọi mẹ đi.” Tôi nhanh chóng ngăn cản: “Đừng đừng đừng, vẫn là gọi dì đi, mẹ cũng không thể tùy tiện gọi bậy.”