Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Tuyệt Hậu Cái Nhà Anh Đi

Tuyệt Hậu Cái Nhà Anh Đi Tiểu thanh mai của Thẩm Vọng bị bắt quả tang mở phòng với nhiều người, đúng lúc đội cảnh sát hình sự của bọn họ đi truy quét mại dâm. Để bảo vệ cô ta, lúc làm biên bản, Thẩm Vọng đã đổi tên cô ta thành tôi, bắt tôi đứng ra gánh tội thay. Những năm 90, xã hội vẫn còn khắt khe, chưa thoáng như bây giờ. Tôi bị trường đình chỉ công tác, bị người ta chỉ thẳng mặt chửi là con đĩ, đứa bé trong bụng thì bị dè bỉu là đồ hoang, còn Thẩm Vọng chỉ khoanh tay đứng nhìn, dửng dưng như không có chuyện gì: “Em chỉ chịu uất ức tạm thời thôi, Ngọc Dao còn đang đi học, em muốn thấy cô ấy không tốt nghiệp được à?” Lúc mẹ hắn ép tôi đi phá thai, Thẩm Vọng thì lấy lý do đi làm nhiệm vụ để đưa Linh Ngọc Dao – đang mang thai – đi nghỉ ngơi ở nơi khác. Về sau, cả nhà bọn họ quỳ rạp trước mặt tôi, xin tôi giữ lại đứa bé. Tôi đập tờ giấy xác nhận phá thai vào mặt Thẩm Vọng – kẻ vì cứu Linh Ngọc Dao trong lần làm nhiệm vụ đó mà bị thương đến mức tuyệt hậu rồi nói: “Không có con nối dõi, đúng là đáng đời anh đấy!”

Chồng Tôi Là Yêu Ma Mê Hoặc

Chồng Tôi Là Yêu Ma Mê Hoặc Sau 5 năm kết hôn vì liên minh thương mại, chồng tôi bắt đầu có dấu hiệu kỳ lạ. Anh ấy thường nửa đêm đi tập thể hình, ra ngoài đều xịt nước hoa. Nhưng lại không cho tôi đụng vào người anh, thái độ lịch sự mà xa cách. Tôi không hiểu lý do là gì. Cho đến một đêm nọ, tôi giả vờ ngủ. Tôi nhìn thấy anh đang đối mặt với một chiếc đuôi hình trái tim uốn cong, Vừa đánh vừa khóc: “Tất cả là lỗi tại cái đuôi chết tiệt này, vợ không còn yêu tôi nữa, hu hu hu…” Tôi: ???

Khi Kẻ Thù Phá Sản

Khi Kẻ Thù Phá Sản Sau khi kẻ thù không đội trời chung phá sản, bị người ta trói lại và đưa lên phòng của tôi. Tôi dùng chân giẫm lên cơ bụng của hắn vẽ vòng tròn, hung hăng cười nhạo: “Tiểu tử nhà anh cũng có ngày hôm nay sao?” Đối thủ mặt đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cầu xin cô….. Giúp tôi.” Sau khi ăn sạch sẽ, để sỉ nhục hắn, tôi đã nuôi hắn như một con chim hoàng yến. Cho đến một ngày nọ, bỗng nhiên có tin đồn trong giới rằng tôi sắp liên hôn. Tối hôm đó, tôi tình cờ nghe thấy kẻ thù đang trốn trên ban công, tức giận gọi điện: “Ngày mai công bố tin chúng ta không phá sản.” “Nếu không kịp thì tôi sẽ phải tiếp tục kế hoạch này.” “Tiểu tam thì làm sao? Cậu đừng coi thường những người làm công việc này, tôi rất giỏi việc làm tiểu tam đó.” Tôi: “??”  

Dũng Cảm Bước Ra

Dũng Cảm Bước Ra Đêm Lục Cảnh Trì đi công tác, mọi người đều giấu tôi. Họ đưa đến cho hắn cô thanh mai nhỏ từng vì khiến tôi sảy thai mà phải ra nước ngoài học ngoan. Dù hắn không muốn, nhưng vẫn để cô ta ở bên cạnh làm thư ký suốt ba năm. Ba năm ấy, Lục Cảnh Trì không ít lần hứa với tôi rằng giữa họ hoàn toàn trong sạch. Thế nhưng ngày trở về nước, cô thanh mai lại bụng to vượt mặt bước xuống máy bay. Lục Cảnh Trì nhìn tôi, giọng đầy bất lực. “Di Hoan lấy cái chết ra ép tôi, tôi không thể không đồng ý. Nhưng người tôi yêu nhất vẫn là em, đứa bé sẽ để em nuôi.” Hôm đó, tôi đưa ra tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn từ lâu. Chờ hắn ba năm, tôi đâu phải không có chuẩn bị.

Đảo Ngủ Dưới Ánh Trăng

Đảo Ngủ Dưới Ánh Trăng Vì báo ơn, tôi kết hôn với thiếu gia nhà họ Tô – Tô Vũ, một người kiêu ngạo, ngỗ ngược, luôn cho mình là tâm điểm. Đêm tân hôn, anh ta chỉ vào chiếc giường: “Tôi mắc bệnh sạch sẽ, không thích ngủ chung giường với người khác.” Tôi lập tức cuốn chăn gối rời đi. Sau đó, bạn trai cũ của tôi trở về nước, tìm tôi để quay lại. Tối hôm ấy, Tô Vũ ôm gối, không mời mà đến. Thấy tôi ngơ ngác, anh ta bình thản nói: “Mái nhà dột, miễn cưỡng ngủ tạm với em một đêm.” Tôi gật đầu thông cảm. Tối thứ hai, Tô Vũ lại đến: “Cửa sổ hở, miễn cưỡng ngủ thêm một đêm.” Tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn. Đến tối thứ bảy, tôi chặn anh ta trước cửa, cau mày hỏi: “Hôm nay lại dột cái gì nữa?” Anh ta nhìn tôi, mặt đỏ đến kỳ lạ: “Tim tôi… dột sang chỗ em rồi.”

Kế Hoạch Theo Đuổi Của Tiểu Ngư

Kế Hoạch Theo Đuổi Của Tiểu Ngư Tôi và Trần Cư An – người chú trên danh nghĩa ngoài ý muốn qua đêm với nhau. Nghe nói hắn chưa bao giờ yêu đương, cũng không muốn cho bất kỳ người phụ nữ nào danh phận chính thức. Không bao giờ chạm vào một người phụ nữ tới lần thứ hai. Nhưng lại cùng tôi duy trì mối quan hệ mập mờ suốt nửa năm. Cho đến một ngày, bà Trần mừng rỡ cầm một tấm ảnh cho tôi xem. “Cư An tự mình chọn vị hôn thê, có phải rất xinh đẹp hay không?” Tôi nhìn người phụ nữ xinh đẹp chói mắt kia, cười chúc phúc. “Rất đẹp, rất xứng đôi, chúc mừng chú Trần.” Đêm khuya, Trần Cư An đột nhiên đi vào phòng tôi, “Tang Ngư, trên giường gọi chồng, dưới giường gọi chú, em đang chơi tôi à?”

Không Hối Hận Vì Đã Yêu

Không Hối Hận Vì Đã Yêu Năm thứ tư tôi thích Kỷ Diên Xuyên, tôi nghe thấy anh nói với anh trai tôi: “Tôi làm sao có thể thích em gái của cậu? Như thế chẳng khác nào không ra gì.” Tôi cuối cùng cũng hoàn toàn tuyệt vọng, quyết định không dây dưa với anh nữa, đồng ý với gia đình ra nước ngoài du học. Thế nhưng lần tái ngộ sau đó, anh lại đỏ ngầu cả mắt, chặn tôi lại nơi góc tường, không cho tôi rời đi. Tôi lo lắng đẩy anh ra: “Kỷ Diên Xuyên!” “Anh không phải, anh chính là đồ không ra gì.”

Chồng Và Bạn Thân

Chồng Và Bạn Thân Bạn thân tôi lấy chồng xa, sống ở nước ngoài, ngày ngày khoe cuộc sống yên bình. Nửa đêm nào cũng nhắn tin khoe chồng tâm lý, con trai hiểu chuyện, còn để dành tiền mua túi hiệu tặng mẹ. Cho đến khi tôi đọc được mấy dòng bình luận chạy trên màn hình: 【Tôi đã nói rồi mà, kiểu phụ nữ mê chồng mê con như này sao phát hiện được sự thật? Cái túi đó là thằng con “tu hú” bán đồ trang sức của cô ấy để mua cho tiểu tam đấy! Bực quá, muốn bỏ truyện luôn rồi!】 【Chồng ngoại tình với bạn thân suốt 18 năm, con riêng cũng hơn mười tuổi rồi mà cô ta không hay biết gì?】 【Cái đầu óc này chỉ hợp làm nữ phụ pháo hôi thôi. Cuối cùng còn chết thảm, đến mười năm sau con gái mới thay mẹ báo thù được.】 【Tội nhất là con gái ruột – phải chịu khổ suốt 18 năm vì người mẹ ngu ngốc này, giờ còn sắp bị què chân nữa!】 Tôi lạnh người. Ngước mắt nhìn cô bạn thân đang cười tươi rói trong video, tay đang giơ chiếc túi hàng hiệu lên: “Tư Ảnh, cậu thấy đẹp không? Tớ nói không cần mà con trai tớ cứ đòi tặng cho bằng được ấy!”

Bất Ngờ Trong Phòng Họp

Bất Ngờ Trong Phòng Họp Trong buổi họp trực tuyến, thực tập sinh mới vô tình bật camera. Khi tôi định nhắc nhở thì bạn trai của cô ta đã xuất hiện trên màn hình. Ồ, đây chẳng phải là ông chồng vừa đi công tác một tuần của tôi à?

Hòn Đảo Cô Độc

Hòn Đảo Cô Độc Sau khi Chu Tầm Khiêm khôi phục trí nhớ và trở thành thái tử gia của giới Bắc Kinh, ai cũng chắc chắn rằng anh sẽ ly hôn với tôi.Giờ đây, chỉ một chiếc khuy tay áo trên người anh đã có giá hàng trăm triệu.Còn tôi, dắt theo con gái, lại bị bạn bè anh gọi là “con nhỏ gội đầu từ quê lên”.Chúng tôi nhìn thế nào cũng không xứng đôi.Thế nhưng anh chỉ lạnh nhạt nói: “Ở lại bên cạnh tôi.”Tôi tưởng rằng, cuộc hôn nhân này vẫn còn hiệu lực, tôi vẫn là vợ chính danh của anh.Cho đến khi tin tức anh đính hôn lan khắp giới thượng lưu.Còn tôi, anh chỉ thản nhiên nói: “An An vẫn ở đây, cô ấy sẽ không đi đâu cả.”Tôi chỉ siết chặt vạt áo, rồi đến gặp mẹ anh: “Con muốn rời đi.”Sau đó, tôi một mình về miền Nam.Không mang theo con, cũng không mang theo anh.

Cơn Ác Mộng Mang Tên Sinh Sản

Cơn Ác Mộng Mang Tên Sinh Sản Khi mẹ chồng vì muốn bế cháu mà lén chọc thủng hết đống ba/o ca//o s/u trong nhà tôi. Tôi… đã đổi hết. Đầu tiên là đem đổi cho cô con gái lớn của bà, người đang vụng trộm yêu đương với một anh chàng “ngầu lòi”. Rồi lại đổi luôn cho cô em út, người đang chờ chồng già qua đời để hưởng gia sản. Ngày bà hân hoan sắp được làm bà ngoại, tôi lại lặng lẽ đổi đống bao cao su trong ngăn kéo đầu giường của bà. Sau đó không lâu, cô em họ của bà, goá phụ ba mươi tám năm – đột nhiên có bầu. Khi cả nhà chuẩn bị đại loạn, tôi còn bắt gặp cảnh mẹ chồng, người ngủ riêng giường với ba chồng tôi, đang lén xé vụn một tờ giấy kiểm tra thai. Tốt quá rồi. Sinh con tốt đến thế, vậy thì cả nhà cùng đẻ nhé.

Thì Ra Từ Đầu Đến Cuối… Luôn Là Anh

Thì Ra Từ Đầu Đến Cuối… Luôn Là Anh Năm tôi nghèo rớt mồng tơi, tôi đã nhắm trúng Thái tử gia giới quyền quý thủ đô – Chu Tẫn, dụ dỗ anh ta rơi khỏi thần đàn. Anh ta trông thì lạnh lùng, nhưng thực ra lại chẳng hề biết tiết chế. Tôi đã kiếm đủ lợi, dần dần cũng không chịu nổi nữa. Đúng lúc Bạch Nguyệt Quang – người có hôn ước với anh ta – quay về với vẻ kiêu kỳ. Lần cuối cùng ân ái, tôi không nỡ rời đi, khẽ vuốt lấy cơ ngực anh, nhẫn tâm nói lời chia tay: “Tôi chán rồi.” Ngay giây sau, cổ chân tôi bị nắm chặt. Chu Tẫn cười lạnh một tiếng, thong thả kéo tôi – kẻ đang muốn bỏ trốn – quay lại từng chút một: “Thật sao?” “Chán rồi là muốn chạy à… Em nghĩ tôi là kẻ ngu dễ bị lừa sao?”

Tôi Cũng Không Muốn Làm Nữ Phụ Độc Ác

Tôi Cũng Không Muốn Làm Nữ Phụ Độc Ác Tôi là một nữ phản diện xinh đẹp nhưng ngốc nghếch. Sau khi ngủ với anh trai của nam chính, tôi quyết định bỏ cha giữ con, khởi động kế hoạch báo thù đầy tội ác—để con thay tôi trả mối hận này! Trong sân trường mẫu giáo, tôi chỉ vào con trai của nam chính. “Đó là con trai của kẻ thù mẹ! Con nhất định phải dằn mặt nó, hành hạ nó, khiến nó trở thành con chó của con!” Con gái tôi nghiêm túc gật đầu. “Mẹ yên tâm, con sẽ hoàn thành nhiệm vụ!” Thế là, vào giờ ăn, con bé cướp thịt trong bát cậu ta. Lúc rửa tay, nó chen hàng của cậu ta. Giờ ngủ trưa, nó giật chăn của cậu ta. Nhưng con trai nam chính không những không tức giận, mà còn muốn đi theo con bé về nhà. Ai ngờ, tối hôm đó, cậu ta gọi một cú điện thoại, kéo đến một người—anh trai của nam chính. Người đàn ông chậm rãi tháo cà vạt, từng bước ép sát tôi: “Ngủ xong thì giả vờ như không quen, còn mang thai bỏ trốn?” “Chủ nhân của em dạy em như vậy sao?”  

Thính Hạ

Thính Hạ Từ nhỏ tôi và Cố Bắc Thần đã có hôn ước với nhau. Năm 7 tuổi vì cứu hắn tôi đã mắc tật nói lắp. Nhưng hắn lại giễu cợt tôi với bạn bè: “Ai lại thích đồ nói cà lăm chứ.” “Những người thích tôi hồi nhỏ nhiều không thể đếm hết.” Tôi bình tĩnh rời khỏi thế giới của hắn, thi đậu vào ngành y, được bình chọn là bác sĩ thực tập đẹp nhất. Hắn lại hết sức ghét bỏ: “Một người nói lắp có thể làm ra chuyện gì được chứ.” Cho đến khi tôi và phi công đẹp trai quay video tuyên truyền rồi nổi tiếng trên mạng. Trong video tôi nói chuyện rất rõ ràng. Mà người bên cạnh, ánh mắt nhìn tôi chân thành tha thiết. Đêm khuya hôm đó, tôi đăng một tấm ảnh lên nhóm bạn bè: “Ở cùng một chỗ với thiếu niên năm mười bảy tuổi thầm mến.” Cuối cùng Cố Bắc Thần ngồi không yên: “Thẩm Thính Hạ, em đừng quên chúng ta có hôn ước từ nhỏ.” Đáp lại hắn là nụ cười thản nhiên của một người đàn ông khác: “Anh hối hận sao, mới sáng sớm đã gọi điện thoại cho bạn gái tôi, anh không sao chứ?”

Số Báo Danh

Số Báo Danh Lần đầu gặp Cố Hành là hồi cấp 3, anh là người nổi bật nhất trường, còn tôi chỉ là một trong vô số cô gái thầm yêu anh. Lên đại học, tôi học cùng trường với anh, nghe nói anh thay bạn gái như thay áo, là kẻ phong lưu nổi tiếng trong giới. Vì một trò đùa, anh trở thành bạn trai tôi. Mọi người cười ầm đặt cược: “Gái ngoan à, xem lần này anh Hành chơi chán trong bao lâu?” Thế mà đến đêm khuya, tôi lại khóc, vừa đánh Cố Hành vừa tức giận. Anh vòng tay ôm lấy eo tôi, nhẹ giọng dỗ dành: “Em muốn đánh thế nào cũng được, tất cả là lỗi của anh. Đừng giận anh nữa.”

Dã Hỏa Thiêu Đồng

Dã Hỏa Thiêu Đồng Kỳ thi đại học kết thúc, cả lớp tổ chức chuyến du lịch tập thể. Nữ sinh chuyển trường thầm yêu cậu bạn thanh mai trúc mã chẳng may gặp h/ỏa h o/ạ.n trong lúc đang tắ/m, bị m/ắc kẹt trong phòng tắm, hoảng loạn cầu cứu người ấy. Cậu bạn lập tức lao đi cứu cô, bất chấp nguy hiểm. Tôi vội vàng cản lại, nói bằng giọng thành thật: “Lử/a lớn quá, cậu sẽ gặp ngu/y hiểm đấy! Tôi đã gọi lính cứu hỏa rồi.” Cậu ấy ngừng lại, không xông vào nữa. Cuối cùng, nữ sinh kia được lính cứu hỏa đưa ra ngoài trong tình trạng không mảnh vải che thân. Cô ta không những không cảm ơn mà còn òa khóc, tố cáo rằng danh tiết của mình đã bị phá hủy. Cô ta gọi cậu ấy tới từ biệt: “Giang Dự Bạch, kiếp sau em sẽ yêu anh bằng một trái tim trong sạch. Anh nhất định phải chờ em.” Tự cho rằng bản thân bị sỉ nhụ/c, cô n h//ả.y lầu 44. Mười năm sau, tôi lâm bồn nguy kịch. Cậu ấy lại nhất quyết không ký vào giấy cam đoan mổ lấy con. “Đây là cái giá cô phải trả cho Diêu Diêu. Đều do cô cản tôi lúc đó, nếu không thì người ch .t đã là cô!” Tôi ch .t cùng đứa con trong bụ/ng. Cậu ấy, lại vì cô gái kia mà oán hận tôi suốt 10 năm. Thế nên, khi quay lại một lần nữa, tôi quyết định thay đổi. Tôi không cản cậu ấy nữa. Khi cậu ấy lao vào biển lửa cứu người, tôi còn chu đáo giúp hai người họ… đóng cửa lại.

Giáo Sư Thẩm Ghen Tuông

Giáo Sư Thẩm Ghen Tuông Tôi và Thẩm Tầm Nam đã kết hôn theo thỏa thuận được hai năm, nhưng anh luôn lạnh nhạt với tôi. Mãi cho đến khi ánh trăng sáng của tôi trở về nước, sau khi tham gia một bữa tiệc, tôi mang về một chiếc áo sơ mi nam. Anh say rượu, đẩy tôi vào cửa, ánh mắt nóng rực và kiên quyết. “Em quên rồi sao, chúng ta còn chưa ly hôn?” Đêm đó, giáo sư Thẩm, người luôn ôn tồn nho nhã, trở nên điên cuồng đến cực điểm. Trước lúc rời đi, đôi mắt anh đỏ hoe: “Nhìn anh được không? Anh thật sự không thua kém gì anh ta.”

GẶP ANH Ở LẦN XEM MẮT THỨ MƯỜI TÁM

Lần thứ mười tám đi xem mắt.Tôi lười đến mức chẳng buồn ngẩng đầu: “Tôi ly hôn mang theo hai đứa nhỏ, nếu không được thì để lần sau vậy.”Người đàn ông đối diện khẽ cười một tiếng: “Hình như công ty quy định không được yêu đương?”Cứu với…Ai mà ngờ được chỉ đơn giản đi xem mắt lại gặp ngay ông chủ của mình chứ.Trước tiên, tôi không hề thích thú chuyện xem mắt.Mười bảy lần trước là mẹ tôi ép buộc, lần thứ mười tám này là chị gái trong công ty nhờ tôi đi.

Tây Ương

Tây Ương Khi Phó Tây Tân bị mù hai mắt, tôi đưa hắn về nhà. Hắn thích cắn tai tôi và nói hắn là con chó ngoan của tôi. Còn thích ở trong đêm tối dùng hai tay đo đạc cơ thể của tôi, nói muốn hình dung ra bộ dáng của tôi. Sau đó hắn lấy lại thị lực, hắn lại là thiếu gia của Phó thị bị mất tích, sớm đã có người trong lòng. Thừa dịp hắn còn chưa thấy mặt tôi, tôi để lại một tờ giấy chứng tử, biến mất không dấu vết. Trốn năm năm, nghe nói hắn mới kết hôn, tôi mới dám xuất hiện lần nữa. Nhưng máy bay vừa mới hạ cánh, sân bay đã bị rất nhiều vệ sĩ mặc đồ đen vây quanh. Phó Tây Tân cầm áo cưới được đặt may, nụ cười dịu dàng nhưng cố chấp. “Vợ sắp cưới, số đo của năm năm trước không chuẩn rồi.” “Ngoan, bây giờ để anh đo lại.”

Anh Ấy Thích Thầm Tôi

Anh Ấy Thích Thầm Tôi Thời Quyện bị tai nạn xe nên mất trí nhớ, quên mất chúng tôi đã kết hôn. Tôi đến bệnh viện thăm anh, anh tỏ ra rất lạnh nhạt. Tôi cố nén chua xót bước ra khỏi phòng bệnh thì nghe thấy anh kích động lên tiếng: “Chết rồi, tôi trúng tiếng sét ái tình rồi. “Tôi vừa gặp đã yêu cô gái đó rồi.” “Không dám nghĩ nếu cô ấy là vợ tôi thì tôi sẽ hạnh phúc biết nhường nào.” Tôi, người đã là vợ anh: ???