Hiện đại
Sau khi bám riết lấy học bá nghèo khó và theo đuổi đến cùng, tôi chán rồi.Tùy tiện viện cớ chia tay:“Nhà tôi có tiền, anh thì không. Chúng ta không môn đăng hộ đối, không hợp nhau.”Chia tay xong, tôi lập tức chặn liên lạc, mua vé máy bay đi du lịch ba tháng, chơi bời thỏa thích.Ba tháng sau về nước, tôi phát hiện học bá nghèo ngày nào đã biến thành thái tử gia nhà họ Phó, được ngàn vạn sủng ái.Tôi chết lặng.Giới thượng lưu cười nghiêng ngả, hả hê chờ xem trò cười của tôi.Trong bữa tiệc, thái tử gia cầm ly rượu, lạnh mặt bước về phía tôi.Tôi sợ đến mức chân nhũn ra, lùi sát vào tường, túm lấy vạt áo anh ta, hét lớn:“Tôi có thai rồi, con là của anh!”“Anh không được đánh tôi… mắng cũng không!”“Hu hu hu, tôi mang thai mà anh còn đối xử lạnh nhạt, đồ tra nam!”
Sau Khi Chọc Tức Nam Chính Chỉ khi khiến mức độ chán ghét của nam chính với tôi đạt đến cực hạn, tôi mới có thể quay về nhà. Vì vậy, tôi mở chế độ tự hủy. Anh ta thích cái gì? Tôi giành. Anh ta ghét cái gì? Tôi nhét cho bằng được. Tóm lại, mục tiêu duy nhất là khiến anh ta chán ghét tôi đến tận xương tủy. Nhưng về sau, anh ta lại càng lúc càng dung túng tôi. Thậm chí khi người khác chỉ trích tôi, anh ta vẫn bình thản mở miệng: “Dù sao cô ấy cũng chỉ làm loạn với tôi, mấy người gấp cái gì?”
Ma Không Đầu Viếng Mộ Trong những cánh rừng rậm rạp nơi núi non hoang dã, thường xuất hiện nhiều chuyện kỳ lạ, và ngôi làng nhỏ dưới chân núi Thái Hành này cũng không phải ngoại lệ. Trong số đó, câu chuyện nổi tiếng nhất chính là truyền thuyết về người con hiếu thảo không đầu thắp hương trên mộ. Chuyện xảy ra vào đầu thập niên 90, vào một buổi sáng sương mù dày đặc. Một người dân trong làng lên núi nhặt củi, thoáng thấy một người mặc áo đen quỳ trước một ngôi mộ, dường như đang thắp hương cho ai đó. Lúc đầu, anh ta không để tâm, nhưng khi tiến lại gần, anh ta hoảng hồn phát hiện người con hiếu thảo đang thắp hương kia lại không có đầu!
Em Đã Từng Rất Hiểu Chuyện Hôm tôi phát hiện mình mang thai, chồng tôi thú nhận rằng anh ấy đã ngoại tình. Anh ấy sẵn sàng ra đi tay trắng. Mười năm tình cảm, nói buông là buông được ngay. Anh thu dọn hành lý, lúc tay chạm vào ổ khóa cửa. Tôi không kìm được mà hỏi: “Tại sao?” Anh quay đầu nhìn tôi, khóe mắt đong đầy nước mắt. “Vợ à, xin lỗi em, nhưng Nguyễn Nguyễn là lần đầu tiên của cô ấy, anh phải có trách nhiệm với cô ấy.”
Đôi Cẩu Nam Nữ Ham Vinh Hoa Phú Quý Bạn trai tôi lái xe của tôi, ở trong nhà tôi, rồi lại dắt gái đi hẹn hò. Đã thế, đứa con gái mà thằng chả tán lại chính là bạn cùng phòng của tôi. Thế là, đến sinh nhật bạn cùng phòng, cô ta dẫn chúng tôi đi tham quan nhà của cô ta – một căn hộ rộng 300 mét vuông ngay trung tâm thành phố. Ha ha ha! Gái ơi nhầm nhà rồi, nhà này của tôi cơ mà, ở đâu ra mà nhận vơ đấy? Ơ, hoá ra tôi đang tham quan chính nhà của mình à?
Phần 5 – Người Dọn Dẹp Công Viên Giải Trí Thế Giới Tôi đã mở cánh cửa dẫn vào trò chơi kinh dị cấp 3S. Đây là một thế giới chỉ những kẻ ăn nấm ảo mới có thể hiểu nổi. Kinh dị, dơ bẩn, u ám, đẫm máu, cấm trẻ em dưới 18 tuổi. Tiếng cười ghê rợn của BOSS vang vọng khắp thế giới: “Chào mừng đến với Công Viên Giải Trí Thế Giới, nơi không ai có thể thoát ra.” Hắn không biết rằng tôi là người quét dọn duy nhất của phó bản này, được ông chủ đứng sau trò chơi kinh dị giao phó nhiệm vụ tìm hắn để ký vào một cuốn sách vàng ròng giống như hợp đồng bán thân. Khi tôi dúi cuốn sách vào mặt hắn, thế giới bắt đầu thối rữa. Hắn nhìn tôi chằm chằm: “Không ai có thể chi phối ta.” “Kẻ hèn nhát, tôi chỉ làm một lần thôi.” Khi nguy hiểm ập đến, cái đầu của ông chủ nhảy tưng tưng xuất hiện: “Khuyên ngươi nghĩ kỹ trước khi nói.”
Tôi phải lòng chú nhỏ của bạn thân.Nghe nói anh ấy vai rộng eo thon, dáng người cực chuẩn, chỉ là ít nói ít ham muốn, không gần nữ sắc.Kỳ nghỉ hè năm hai, tôi đến quê bạn thân chơi, cô ấy nhờ chú nhỏ đến đón tôi.Anh ấy tưởng mình đang đón một đứa bé nên phát loa gọi tên tôi:“Em nhỏ Giang Điềm, chú của em đang đợi ở quầy dịch vụ, xin đừng nói chuyện với người lạ.”Tôi đỏ mặt chạy đến, anh ấy nhìn thấy tôi thì ngẩn người một lúc, thái độ có phần xa cách.Thế mà đêm đó, anh lại ôm tôi vào lòng, khoảng cách là âm 19.
Mẹ Chồng Cứ Thích Lấy Đồ Của Tôi Đem Cho Người Khác Mẹ chồng tôi rất thích lấy đồ của tôi đem tặng người khác. Và càng lúc, món bà ấy lấy càng đắt tiền. Tôi từng nói chuyện này với chồng, kết quả lại bị anh mắng là nhỏ nhen. Anh còn nói: “Vì giữ gìn quan hệ mẹ chồng – nàng dâu, chút đồ ấy có đáng gì?” Được thôi, sự việc không xảy ra với bản thân thì đúng là khó thấu hiểu. Vậy để tôi cho anh ta nếm thử cảm giác đó là thế nào.
Bỏ Người Giàu Cưới Người Giàu Hơn Chồng tôi, người bẩm sinh dị ứng với phụ nữ, đột nhiên nuôi một con chim hoàng yến bên ngoài. Cô bé đó sinh ra ở vùng quê, gia cảnh nghèo khổ nhưng lại ngây thơ và siêng năng. Điều này khiến Tiêu Mẫn Hàn, kẻ từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, hoàn toàn mê mẩn. Hắn nghĩ rằng mình giấu giếm rất kỹ, nhưng cuối cùng tôi vẫn biết. Trong buổi tụ họp gia đình, tôi lật tung bàn ăn, nổi điên chất vấn hắn. Thế nhưng hắn còn chẳng thèm ngước mắt lên, chỉ đưa tôi một bản thỏa thuận ly hôn. “Tôi chuẩn bị cầu hôn An An.” “Ký vào đi, tôi sẽ cho cô một nửa cổ phần công ty.” Tôi không đồng ý, hắn liền không ngừng nâng giá. Đẩy tôi khỏi du thuyền, khiến gia đình tôi phá sản. Cuối cùng còn bắt cóc bố mẹ tôi, gắn đầy bom lên người họ. “Ký tên, hoặc nhìn bố mẹ chết sạch, tự cô chọn.” Tôi chấp nhận thua, quỳ gối cầu xin hắn tha cho bố mẹ tôi. Nhưng tiếng “Bùm” vang lên, từng mảnh thân thể bố mẹ tôi văng đầy mặt tôi. “Không! Đừng mà!” Lần nữa mở mắt, tôi quay về ngày phát hiện ra Quý An An. Lần này tôi không khóc cũng không la, lập tức hủy tài khoản, ly hôn, rời xa Tiêu Mẫn Hàn. Nhưng đúng vào ngày tôi biến mất, hắn lại phát điên.
Sau khi chia tay, con mèo nuôi chung cho anh chồng cũ nuôi.Một đêm nọ, tôi thật sự không nhịn nổi nữa.Tôi gọi điện cho anh ấy.“Tôi… thật ra… tôi thật sự rất muốn… chính là, sau khi chia tay, chúng ta có thể…”Anh chồng cũ căn bản không nghe tôi nói xong.Trực tiếp dập máy.Tôi càng khóc to hơn.Cho đến hai mươi phút sau, cửa nhà bị gõ.Anh chồng cũ mặc bộ vest tôi yêu thích nhất.Bên trong hoàn toàn trống rỗng, lộ rõ cơ bụng săn chắc.“Được, có thể làm.”Tôi: ?
Cuộc Chiến Với Cặp Vợ Chồng 1501 Trong nhóm chat cư dân, một người hàng xóm đang mang thaikhông biết xấu hổ, yêu cầu mỗi hộ gia đình đưa cho côta 50.000 tệ. “Chỉ cần 50.000, chồng tôi có thể giúp các cô mang thai đấy.” “Chồng tôi siêu đỉnh, chắc chắn giúp các cô sinh con trai. Một đêm bảy lần, thời gian có hạn, nhanh tay lên nào!” “Đến lúc đó, con cái cả tòa nhà đều là anh em ruột, chuyện tốt biết bao.” Các cư dân khác bị quấy rầy đến mức oán hận đầy mình. Tôi vừa mới mua nhà ở đây, liền gửi một bức ảnh chàng trai cơ bắp đầy e thẹn. “Anh trai mạnh mẽ quá, em thích lắm, anh thấy em có được không? Không cần sinh con trai đâu, người đến là được rồi, thời buổi này muốn tìm một ‘top’ không dễ đâu.”
Bị Tâm Thần Cũng Thật Sảng Khoái Trên tàu điện ngầm, gã đàn ông lặng lẽ kéo khóa quần ngay trước mặt tôi. “Hàng ngon thế này chắc cô em chưa thấy bao giờ đúng không?” Tôi liếc mắt nhìn một cái. “Đúng là chưa bao giờ thấy con hàng nào… nhỏ đến vậy.” Mặt hắn lập tức biến sắc, như thể bị chọc trúng điểm yếu. Hắn điên tiết, vung tay tát tôi một cái nổ đom đóm mắt. Tuyệt vời! Đây tính là phòng vệ chính đáng rồi nhỉ? Tôi có thể tiễn hắn lên đường luôn không?
Tinh Tinh Và Tiểu Vũ Dạy kèm cho thiếu gia nhà sếp. Dạy được ba năm, cậu ta học lại ba năm. Đến năm thứ tư tôi thật sự không chịu nổi nữa. “Thiếu gia à, mình nhất thiết phải đi con đường học hành đầy gian truân này à?” “Hay là cân nhắc về thừa kế gia sản đi?” Thiếu gia nhướng mày, tay vẫn bóp gáy tôi, bắt tôi tiếp tục giảng cái hàm số sin mà tôi đã giảng tới tám trăm lần ấy. Cho đến một lần tôi thay đồng nghiệp tham gia một dự án hợp tác giữa các học viện, cô ấy giới thiệu đối phương: “Đây là đàn em nhỏ hơn ba khóa của tớ.” “Thi đại học được 710 điểm, năm đó được tuyển thẳng vào Thanh Hoa.” “Viện trưởng giành như chó điên mới giành được cậu ấy, học thần đó, người ta xin wechat tớ phải thu phí đấy!” Tôi nhìn ảnh đại diện trên WeChat. Mẹ nó, chẳng phải là cái thằng học đúp ba năm nhà tôi sao?!
Trừng Phạt Gã Hàng Xóm Bại Hoại Hàng xóm nhắn hỏi tôi xin link đôi dép cao gót trong suốt. Sau khi tôi đăng lên nhóm chat. Chủ căn hộ 802 đột nhiên xông vào chửi bới: “Chẳng phải đây là giày của hạng gái rẻ tiền sao?” “Phụ nữ các người thật sướng, chỉ cần banh háng ra là tiền vào đầy tay, không giống như bọn đàn ông chúng tôi phải nai lưng ra làm việc.” “Hơn nữa, cũng may ông trời còn công bằng, trừng phạt cô một bó tuổi rồi vẫn còn chẳng có ai thèm lấy.” “Nếu cô chuyển quyền sở hữu nhà sang cho tôi, rồi sinh cho tôi ba đứa con trai, tiền lương đưa hết cho tôi, làm hết việc nhà, thì tôi miễn cưỡng lấy cô về làm vợ để cô có chốn nương tựa.” Tôi bị chọc giận quá mà cười lên, thứ cóc ghẻ gì đây? Tôi đây vất vả kiếm tiền mua nhà, vậy mà còn bị vu oan. Hôm nay nếu không xử đẹp hắn, thì tôi không phải là tôi.
Thiên Kim Thật Trở Về Mẹ tôi là người thứ ba nhưng lại tự cho mình thanh cao. Bà ta thà sống nghèo khổ bắt tôi nghỉ học đi làm, cũng không chấp nhận tiền trợ cấp nuôi dưỡng từ chính thất. Khi tôi âm thầm cầu cứu cha ruột, bà ta phát hiện rồi gào khóc chửi mắng: “Con là con hoang, sinh ra đã là tội lỗi. Dựa vào đâu mà đòi tranh giành thứ thuộc về con hợp pháp của người khác?” Vì vậy, khi tôi và Tống Minh Ưu bị bắt cóc cùng lúc, bà ta không chút do dự lựa chọn bỏ rơi tôi. Còn nói như người đạo đức lắm: “Coi như nó đang chuộc tội cho chính mình!” Sau đó tôi thành người thực vật, nghe thấy Tống Minh Ưu bên giường gọi bà ta là “mẹ”, tôi mới bàng hoàng nhận ra — Tống Minh Ưu mới là con hoang! Chúng tôi đã bị tráo ngay từ khi sinh ra! Khi mở mắt lần nữa, tôi quay về đúng ngày bị bà ta phát hiện chuyện cầu xin cha ruột giúp đỡ.
Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, tôi đã chia tay Lục Thời Diệc. “Chỉ vì anh giúp cô ấy ước tính điểm mà không giúp em?” Anh cười. “Đúng vậy.” “Được thôi.” Anh mỉm cười: “Đừng hối hận.” Năm tuổi quen nhau, thanh mai trúc mã, cả thanh xuân, anh ta tin chắc tôi không thể rời xa anh ta. Nhưng anh ta không biết rằng, việc ước tính điểm chỉ là cái cớ. Tôi tự ước tính điểm rồi, trường cũng đã chọn xong, là nơi xa anh ta nhất. Lần này, tôi thực sự muốn rời xa anh ta. Từ nay về sau, trời nam biển bắc, mỗi người một phương.
Ly Hôn Phát Tài Một vụ tai nạn xe hơi, chồng tôi và tiểu tam bị thanh sắt đâm xuyên qua người. Cảnh sát hỏi tôi: “Cứu ai trước?” Tôi vung tay dứt khoát: “Hả? Chôn cất hay hỏa táng?”
Người Không Tốt Không Nên Tiếc Kết quả thi được công bố, tôi với vị trí thứ bốn mươi vừa đủ điểm vào lớp chuyên. Lúc chuyển chỗ thể nào lại bị bạn thân khóc lóc chất vấn: “Dựa vào gian lận mới có thể thay thế vị trí của tôi, cậu còn mặt mũi đến đây sao?” Vô số ánh mắt ngờ vực đổ dồn về phía tôi, tôi vội vàng muốn giải thích. Nhưng cậu bạn thanh mai trúc mã lại cau mày nhìn tôi. “Lê Dương, về lớp B của cậu đi, đừng làm mình khó xử.” Tôi không giải thích nữa chỉ âm thầm lặng lẽ nỗ lực. Về sau, tôi được cơ hội tuyển thẳng sớm rời trường, cậu bạn thanh mai trúc mã lại đỏ mắt tìm tới. “Chúng ta đã hẹn cùng nhau thi Nam Đại đúng không? Cậu không cần tôi nữa sao…”
Chỉ Là Ly Hôn Thôi Mà Tôi đi dự đám cưới, chỗ ngồi sát bên lại chính là chồng cũ. Đang ăn tiệc thì tôi nôn nghén mất kiểm soát. Giây tiếp theo, đũa trong tay anh ta rơi xuống. Trông anh ta có vẻ… không giữ được bình tĩnh nữa rồi.