Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Sau Cơn Đắm Tàu, Là Anh

  Tháng thứ hai theo đuổi Lục Trình Trạch. Người đàn ông khẽ cười nói: “Cô nghĩ tôi sẽ cần một người phụ nữ đã từng kết hôn sao.” Sau đó. Anh hỏi: “Mấy ngày nay ngủ có hài lòng không.” Tôi nói: “Không tệ, khá hài lòng.” Lục Trình Trạch tức đến bật cười: “Đã để tôi làm cô hài lòng rồi, quay đầu đi xem mắt là có ý gì?” “Rốt cuộc cô muốn một cơ hội, hay muốn một câu trả lời?” “Tôi mẹ nó muốn cô.”

Khi Thiếu Gia Giả Nghèo

  Tôi là sinh viên nghèo, bạn trai còn nghèo hơn cả tôi. Anh nói nhà anh ở nhà cấp bốn, bố mẹ ra ngoài làm thuê, tiền sinh hoạt phí còn không đủ mua cho anh một đôi giày. Tôi không đành lòng, bẻ nửa cái bánh bao cho anh. Cho đến khi tôi đến nhà anh… Cái gọi là nhà cấp bốn ấy hóa ra là tứ hợp viện gia truyền, bố mẹ làm ăn xuất nhập khẩu ở nước ngoài. Còn đôi giày thể thao phiên bản giới hạn mà thiếu gia vòng Kinh thành như anh để mắt tới, tôi có gom cả một năm tiền sinh hoạt cũng không mua nổi. Tôi trầm ngâm một lát, lấy sợi dây chuyền “hàng vỉa hè” anh tặng tôi ra, hỏi anh: “Anh nói thật đi, cái này thật sự mua có tám mươi tệ à?” “Tám mươi vạn.”

Khi Thế Thân Thức Tỉnh

Bạch nguyệt quang của Thẩm Duật Hàn vừa về nước, tôi liền hoàn toàn thu lại tính khí của mình. Không bao giờ hỏi đến những oanh oanh yến yến bên cạnh anh nữa, không gây chuyện nữa, sống đúng như hình mẫu người vợ hoàn hảo trong miệng anh. Dù sao thì, tôi cũng chỉ là một kẻ thế thân. Bạn thân vỗ vai tôi: “Biết điều lại là tốt, không có kim chủ, hai đứa mình chỉ có nước uống gió Tây Bắc.” Lý thì đúng là như vậy. Nhưng tôi càng ngoan, sắc mặt của Thẩm Duật Hàn lại càng trầm xuống. Anh bóp cằm tôi, ánh mắt lạnh lẽo như băng: “Sao không làm ầm lên nữa?”

Anh Luôn Ở Phía Sau Em

Sau khi tôi du học về nước, trúc mã của tôi đã trở thành “Phật tử Kinh Quyển” trong miệng mọi người, người đàn ông luôn đeo chuỗi tràng hạt Phật trên tay. Tôi cứ nghĩ anh đã nhìn thấu hồng trần, tự giác thu lại những tâm tư nhỏ bé của mình. Nhưng người lớn lại có ý tác hợp, muốn tôi và anh liên hôn. Đêm tôi từ chối, anh nắm chặt cổ tay tôi, tức đến run rẩy. “Đi mẹ cái danh Phật tử Kinh Quyển.” “Chuỗi tràng hạt này là bùa bình an em cầu cho tôi vào năm em mười sáu tuổi.” “Nó cản tôi bao nhiêu đào hoa như vậy, Lương Tuế, em không nên chịu trách nhiệm sao?”

Lá Chắn

Tôi đang mang thai tháng thứ 8, bụng to đến mức đi lại cũng thấy khó khăn. Vậy mà mẹ chồng vẫn gọi điện ra lệnh: “Phải về quê ăn Tết, đây là quy củ.” Tôi nói quãng đường xa quá, sợ ảnh hưởng đến thai nhi. Bà ta cười khẩy: “Đám ngôi sao còn bầu bì mà đi khắp nơi đấy, cô làm quá cái gì.” Chồng tôi đứng cạnh im lặng như câm. Tim tôi lạnh ngắt. Khi kể lại chuyện này với bố mẹ ruột, mẹ tôi lập tức nổi trận lôi đình. “Bà ta muốn có cháu à? Được thôi, bảo con trai bà ta xách đồ về quê đi, còn đứa nhỏ thì để bố mẹ nuôi!”

Cặp Đôi Hào Môn – Không Yêu, Chỉ Hận

Cặp Đôi Hào Môn – Không Yêu, Chỉ Hận Tôi bị b//ắt c//óc. Bọn b//ắt c//óc nói, chúng định dùng tôi để tống tiền Chu Triết Viễn, vì tôi là vợ hắn. Ti//m tôi treo lơ lửng bấy lâu, cuối cùng cũng thả xuống. “Tụi anh bắt nhầm người rồi. Trên danh nghĩa tôi là vợ anh ta, nhưng sống ch//ết của tôi, anh ta chẳng buồn quan tâm đâu.” Bọn chúng không tin, lập tức lấy điện thoại gọi tiền chuộc. “Họ Chu kia! Vợ mày – Liên Kiều đang nằm trong tay tao. Muốn cô ta sống thì ngoan ngoãn chuẩn bị một ngàn vạn tiền mặt, trong ba ngày đem đến chỗ tao chỉ định!” Hai giây sau, giọng Chu Triết Viễn lạnh lẽo vô tình vang lên từ đầu dây bên kia. “Vậy à? Thế thì gi//ết cô ta đi. Đỡ phải phiền tôi.” Nói xong, hắn cúp máy. Tên b//ắt có//c đứng đờ ra. Còn tôi thì đã quá quen, cười nhạt đến thản nhiên. Không ngờ đúng không? Người mà chồng tôi thật lòng yêu thương… vốn dĩ không phải tôi.

Chuyên Gia Trang Điểm Người Chết 

Chuyên Gia Trang Điểm Người Chết  Tôi là một chuyên gia trang điểm cho người chết, còn gọi là liệm bà. Khi livestream chia sẻ kiến thức trang điểm, một nữ diễn viên nổi tiếng yêu cầu tôi trang điểm cho cô ta. Cô ta với giọng khinh miệt nói: “Được tôi cho phép trang điểm là vinh dự lớn lao mà cả đời này anh không thể có được.” Nhưng cô ta không biết, tôi chỉ trang điểm cho người chết. Tử khí càng nặng thì càng đẹp, càng hoàn hảo.

Phần 2 – Khương Phù Và Phá Đài Hí

Phần 2 – Khương Phù Và Phá Đài Hí Tôi cùng bạn bè đi cắm trại, gặp một đoàn kịch đang diễn ngoài trời. Bạn tôi tò mò muốn qua xem, nhưng tôi kéo lại. “Đừng đi, đó là vở phá đài*, không phải diễn cho người sống xem.” (Phá đài hí: là nghệ thuật sân khấu truyền thống của Trung Quốc, thường được biểu diễn vào những dịp đặc biệt hoặc lễ hội, cúng tế)

Cánh Én Xuân

Trước kỳ thi đại học một tháng, mẹ tôi khóc nức nở gọi điện cho tôi, nói rằng em trai tôi đã đánh mù một mắt của bạn học, mà gia đình không có tiền bồi thường. Bà bảo tôi về nhà gả cho một người đàn ông đã được chọn sẵn, lấy tiền sính lễ để trả nợ thay em. Bà nói bà sinh tôi, nuôi tôi, tôi chỉ cần báo đáp lần này là coi như hết nợ. Tôi bàng hoàng hỏi: “Tại sao con phải báo đáp mẹ?” “Nếu không muốn sinh con, thì có bản lĩnh đừng lên giường với bố con chứ.”

Khi Mục Tiêu Của Tôi Là Mẹ Của Thái Tử Gia

Khi Mục Tiêu Của Tôi Là Mẹ Của Thái Tử Gia Mẹ của Thái tử gia trong giới Kinh Thành, lúc nào cũng dùng tiền để đuổi đi những cô gái xinh đẹp vây quanh con trai mình. Tôi nhìn mà đỏ cả mắt. Để bà ấy cũng cho tiền tôi, tôi bắt đầu theo đuổi anh ta, còn cố tình tạo ra bầu không khí như thể chúng tôi đang quen nhau. Quả nhiên, mẹ anh ta mắc bẫy, đưa tiền cho tôi và bảo tôi tránh xa con trai bà. Sau khi tạm thời cắt đứt liên lạc với Thái tử gia, mẹ anh ta tỏ ra vô cùng hài lòng, còn đưa luôn khoản thanh toán cuối cùng cho tôi. Nhưng lúc tôi đưa tay nhận thẻ, một bàn tay thon dài bất ngờ đè lên tay tôi. Thái tử gia, Thẩm Tại Châu, với ánh mắt lạnh lùng và sắc bén, liếc nhìn tôi, cười nhạt một tiếng: “Bảo sao đột nhiên không theo đuổi nữa.” Anh cúi người sát lại gần, thì thầm bên tai tôi: “Dám giỡn mặt với tôi? Chán sống rồi à?”

Sau Khi Chạy Trốn, Tôi Trở Thành Bạch Nguyệt Quang

Sau Khi Chạy Trốn, Tôi Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Năm thứ ba sau khi bị cuốn vào những trò lừa đảo ở kinh thành, tôi đã mang thai. Người ta nói rằng Thái tử lạnh lùng kiêu ngạo, không thể nào chấp nhận một con chim hoàng yến cùng đàn con của nó. Vì vậy, tôi đã lén lút bỏ chạy trong đêm. Hắn nổi điên lật tung cả kinh thành cũng không tìm thấy tôi. Khi buộc phải trở về nước, Thái tử đột nhiên xuất hiện. Hắn nắm chặt cổ tôi nói: “Hứa Tri Hạ, em còn biết trở về à?” Con gái tôi vui vẻ chạy đến ôm chặt chân hắn nói: “Mẹ ơi, đây là ba mà con tự mình tìm được!” Con gái ngoan của mẹ, sao con lại tìm ba ruột của mình ở đây?

Giải Thưởng Diễn Xuất Xuất Sắc Của Chim Hoàng Yến

Giải Thưởng Diễn Xuất Xuất Sắc Của Chim Hoàng Yến Để thỏa mãn ham muốn giàu sang, tôi đã lên kế hoạch và qua đêm với đại gia. Vì giống bạch nguyệt quang của Thời Tự nên anh đã nuôi tôi ba năm. Trong thời gian đó, tôi âm thầm tích lũy của cải, tích lũy được một khối tài sản khổng lồ. Thời cơ chín muồi, tôi bắt đầu diễn xuất điên cuồng: “Hóa ra tôi chỉ là thế thân của người khác!” Tôi lặng lẽ rời đi, bắt đầu cuộc sống hạnh phúc bất tận với trai bao và tiểu thịt tươi. Lâu sau, bạn tôi vô tình nhắc đến Thời Tự. Tay tôi vẫn đang sờ cơ bụng, khinh thường hừ lạnh: “Anh ta? Chỉ là một công cụ kiếm tiền thôi.” Tối hôm đó, tôi bị trói về biệt thự. Thời Tự mỉm cười, ngón tay vuốt ve vùng da mềm mại trên cổ tôi. “Bảo bối, tối nay hãy để công cụ phục vụ em thật tốt. “Đảm bảo em sẽ khóc… không ngừng được.”

Và Rồi Tôi Đã Ngủ Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Mình

Và Rồi Tôi Đã Ngủ Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Mình Kẻ thù không đội trời chung của tôi bị mất trí nhớ, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên những dòng bình luận: [Tuyệt vời, nam chính mau hủy hôn ước với cô ta, đi tìm nữ chính đi.] [Ả nữ phụ độc ác cuối cùng cũng sắp xuống mồ!] Vì vậy, khi Tạ Ứng làm ầm ĩ đòi hủy hôn với tôi. Tôi đặt chú chó Samoyed nhỏ vào lòng anh: “Con trai anh, ba ký tám, mới sinh.” Tạ Ứng sững sờ. Từ đó, anh bắt đầu cuộc sống của một người ba hiền từ, sáng dắt chó đi dạo, trưa cho chó ăn, tối tắm cho chó. Cho đến một đêm nọ. Anh đột ngột ngồi dậy trên giường, hét lớn: “Lừa đảo!” “Người với người không thể nào sinh ra chó con!”  

Đừng Ăn Hàu

Đừng Ăn Hàu Ba tôi nuôi hàu rất giỏi. Những con hàu ông nuôi có kích thước lớn, màu hồng nhạt, thịt tươi ngon, cắn một miếng là nước bắn ra. Rất nhiều khách tìm đến chỉ để được thưởng thức thịt hàu của ông. Nhưng mỗi lần có một đợt khách mới đến, sắc mặt mẹ tôi lại tái nhợt đi vài phần.

Bạn Thân "Đáng Quý"

Bạn Thân “Đáng Quý” Tôi và bạn thân cùng gả vào nhà họ Dư, trở thành chị em dâu. Cô ta được cả nhà nuông chiều đến mức trở thành một con vợ ngốc nghếch. Giữa tháng Bảy nắng nóng, cô ta đem miếng thịt hạch có giòi nấu chín rồi cho cháu trai tôi, bé Tráng Tráng, ăn. Thấy vậy, tôi lập tức đưa Tráng Tráng đến bệnh viện rửa ruột. Thế mà bạn thân tôi lại trốn sau lưng chồng tôi, nũng nịu: “Không phải lỗi của bé đâu, bé chỉ thấy có miếng thịt nên muốn nấu cho con trai ăn thôi mà.” “Em chồng à, có phải bé ngốc quá không, làm gì cũng không nên hồn hết hu hu hu…” Tráng Tráng tỉnh lại liền cùng mẹ chồng tôi vu oan, đổ hết tội hại nó trúng độc lên đầu tôi. Từ đó, tôi phải chịu cảnh bạo hành suốt bao năm trời, khắp người không có lấy một chỗ lành lặn. Đến đêm Giao thừa, tôi bị chính Tráng Tráng tàn nhẫn lột da, mất máu đến chết. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại quay về đúng ngày bạn thân tôi đem miếng thịt đầy giòi kia đi nấu.

Bảo Bối Của Rắn Hai Mặt

Bảo Bối Của Rắn Hai Mặt Tôi và chị gái đều là rắn. Nghe đồn thái tử gia giới thượng lưu ở kinh thành Cố Tư Diễn thân thể cường tráng, nguyên dương sung mãn, nên hai chị em tôi quyết định luân phiên làm bạn gái của anh ta để song tu, tăng tu vi. Hôm đó, thái tử gia hỏi chị tôi: “Rắn sợ nhất thứ gì? Thạch tín hay là hùng hoàng?” Tôi tưởng mọi chuyện bại lộ rồi, nên nửa đêm dắt chị giả ch//ết, trốn thẳng về rừng sâu núi thẳm. Nửa đêm, mùi gà rán thơm lừng bay tới, tôi lén thò đầu lên khỏi m//ộ kiếm đồ ăn. Đằng sau chợt vang lên hai tiếng cười lạnh. Hai người đàn ông mặt mũi giống nhau như đúc, đang nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo rờn rợn: “Anh, con này là của ai đấy? Em phân biệt không ra nữa.” “Của anh. Tối qua cô ấy còn bảo, nếu cô ấy ch//ết, anh nhớ cúng cho cô ấy combo gà rán nguyên con ngay trên mộ nữa kìa.”

Chồng Yêu Ơi, Hôn Cái Nào!

Chồng Yêu Ơi, Hôn Cái Nào! Chồng tôi mỗi tháng cho tôi 500 triệu, bảo tôi diễn cảnh yêu đương trước mặt “bạch nguyệt quang” của anh ta. Tôi nhào tới hôn anh ấy sưng cả môi: “Gì mà diễn? Mình yêu thật mà!” Mỗi năm sáu tỷ, đừng nói là yêu, mạn/g tôi cũng cho luôn!

Nơi Lạnh Lẽo Còn Lại

Nơi Lạnh Lẽo Còn Lại Tôi bẩm sinh trí óc không được nhanh nhạy. Sau khi bước vào trò chơi k/inh d/ị, anh bạn thanh mai trúc mã bảo tôi: “Đứng yên ở đây đợi anh quay lại.” Thế là tôi thật thà đứng im, không nhúc nhích. Trong khi các người chơi khác bị hình nhân giấy đuổi cho tan tác chạy loạn,tôi thảnh thơi lấy điện thoại ra đăng story: [Mọi người ơi, mình cũng đang chơi ‘chạy bộ trong linh đường’ đây.] Một con hình nhân giấy lướt tới trước mặt tôi, yêu cầu tôi vẽ điểm nhãn. Tôi hớn hở đồng ý. Ba giây sau, nó trợn cặp mắt lác mà giận dữ gào rú.

Chị Đây Không Nuôi Họ Hàng Chồng

Chị Đây Không Nuôi Họ Hàng Chồng Con gái sắp vào đại học, tôi dự định cho con 3.000 tệ tiền sinh hoạt mỗi tháng. Mẹ chồng biết chuyện liền nói ngay: “Làm người thì phải công bằng, con gái cô được 3.000, thì cháu trai cũng phải được 3.000.” Tôi tưởng mình nghe nhầm, hỏi lại bà ta: “Nó có cha có mẹ đàng hoàng, sao tôi phải cho nó tiền sinh hoạt?” Bà ta ưỡn ngực, nói như lẽ đương nhiên: “Nó đúng là có cha có mẹ, nhưng cha mẹ nó không giàu bằng cô. Cô chú là người có tiền, đương nhiên phải lo cho mọi chi tiêu của nó.” Đúng là điên thật rồi! Tôi quay sang nhìn chồng, không ngờ anh ta lại gật đầu đồng ý: “Hay thế này đi, chúng ta chia đôi. Em lo cho con gái, anh lo cho thằng cháu, vậy mới công bằng.”