Hiện đại
Mãi Mãi Không Rời Tôi theo đuổi Giang Yến mười năm, cũng tự ti mười năm. Anh ta nói tôi là bạn thân của anh ta, nhưng cả thế giới đều biết tôi thích anh ta. Tôi nhìn phụ nữ bên cạnh anh ta giống như quần áo thay đổi hết người này đến người khác, lấy danh nghĩa bạn bè vẫn ở bên cạnh anh ta một năm lại một năm. Mỗi khi tôi không nhịn được thổ lộ tình cảm với anh ta, anh ta đều bất đắc dĩ cười cười, vỗ nhẹ đầu tôi nói: “Ôn Ôn, đừng làm loạn.” Nhưng, lần này không giống, anh ta khổ cực theo đuổi bạn cùng phòng của tôi hai tháng, tôi cho tới bây giờ chưa từng thấy anh ta đối với nữ sinh nào để tâm như vậy. Sau khi anh ta thông báo chính thức chuyện yêu đương, tôi ở cùng với người khác. Sau đó, anh ta đỏ bừng hai mắt cầu xin tôi: “Ôn Ôn, cho anh thêm một cơ hội nữa, được không?” Hoàn Tiền Shopee Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee. 🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền
Lạt Mềm Buộc Chặt Tôi và bạn thân chơi game với nhau. Chơi được một nửa, cậu ấy buồn đi vệ sinh, lúc đứng dậy không cẩn thận mà bật camera lên. Thế là tôi thấy anh đẹp trai cùng phòng với cậu ấy. Tiếng động bên phía tôi quá lớn nên anh phát hiện ra tôi. Anh lập tức đi đến tắt camera đi. Chỉ nhẹ nhàng để lại một câu… “Muốn nhìn? Đến F222 đi, cho cậu nhìn đủ.”
Ánh Sao Trong Đêm “Xuyên không vào thân xác của nữ phụ độc ác đã bắt nạt nam chính khi còn nhỏ, phải làm sao đây?” Tôi lo lắng cầm điện thoại lên và đăng câu hỏi này lên ứng dụng hỏi đáp X, rồi bồn chồn chờ đợi câu trả lời. Khi nghe thấy tiếng thông báo tin nhắn, tôi thậm chí cảm thấy cộng đồng mạng chính là vị cứu tinh của mình. Nhưng khi mở điện thoại ra, tôi suy sụp. Tại sao lại biến thành viết truyện cho tôi rồi? Mà sao kết quả đều là tôi bị xích bằng dây xích sắt, nhốt trong phòng tối thế?? Tôi: ╰(‵□′)╯ Cảm thấy hết cách cứu vãn, tôi thậm chí còn mở sọp pe ra tìm mua một cỗ quan tài thật là thoải mái cho bản thân. “Chưa đủ 16 tuổi không được kích hoạt thanh toán X” Mọe, đúng là tức phát điên mà.
Cạm Bẫy Anh tôi đưa bạn gái về ra mắt bố mẹ. Kết quả là tôi phát hiện, “chị dâu tương lai” tuần trước vừa tới b//ệnh vi//ện chúng tôi làm th//ủ thu//ật p h//á t h a//i. Mà anh tôi thì mới từ nước ngoài về hôm qua, sau nửa năm du học…
Đám Cưới Máu Gia đình tôi đều là những người bất tử, phú khả địch quốc. Nhưng lại có một truyền thống buồn nôn. Vào đêm tân hôn, tân lang quân phải ngủ cùng với tổ tiên một đêm. Sau đó, tôi phát hiện ra vị hôn phu của mình ngoại tình. Tôi quyết định đưa hắn và tiểu tam về nhà.
Cố Ý Dụ Dỗ 1 Tôi và chồng ly hôn xong, như ý nguyện gả cho lão Vương ở sát vách. Còn chồng trước của tôi cũng như ý nguyện cưới cô góa phụ tên là Hồ Lệ Tĩnh. Vốn tưởng đôi bên mỗi người một nhà, ai nấy yên ổn, nhưng cái gã chồng cũ cùng cô vợ mới của anh ta lại muốn gây chuyện. Chồng cũ chạy sang nhà tôi nói tôi không biết xấu hổ, nói tôi và lão Vương đã lén lút cấu kết với nhau từ lâu. Còn vợ anh ta thì nay chạy sang nhà tôi mượn muối, mai lại chạy sang mượn tiền, mà hễ có dịp là liếc mắt đưa tình với lão Vương nhà tôi. Chồng cũ thì nhiệt tình thích giúp người, vợ hắn mặt dày lại sang gọi “người đàn ông nhà tôi” qua giúp, muốn người đàn ông của tôi gánh nước, bổ củi cho ả. Tôi đời nào chiều theo bọn họ!
Kế Hoạch Thu Hoạch Trứng: Nhật Ký Bác Sĩ Thú Y Và Đội Quân Mèo Vừa chuẩn bị triệt sản cho một bé mèo Silver Shaded, bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng lòng của nó. 【A a a! Bổn gia vừa mới có bạn gái! Đừng biến ta thành thái giám mà!】 Tôi khựng lại, tưởng mình nghe nhầm. Mèo thấy tôi hiểu được nó nói gì, lập tức vểnh tai lên: 【Con người kia! Chỉ cần tha cho Mi, Mi sẽ giới thiệu soái ca cho cô!】 【Lão Đăng nhà Mi! Không chỉ đẹp trai mà hai quả trứng còn to! Chính Mi tận mắt chứng nhận!】
Phu Nhân Chạy Trốn Khỏi Giới Kinh Thành Tôi thay thế hoa khôi trường kết hôn với cậu ấm mù mắt của giới Kinh thành. Hôm cô ấy trở về, tôi phát hiện mình mang thai. Tôi hoảng loạn thu dọn đồ đạc rời đi. Tìm đến một thị trấn hẻo lánh, đặt lịch phá thai. Trở về căn phòng thuê. Trên ghế sofa là người đàn ông cao quý ấy, anh ta đang nghịch chiếc còng tay: “Tiểu ngoan, bỏ nhà đi cũng không cần chạy xa thế chứ.” “Qua đây, tự tay khoá vào đi.”
Tôi bắt gặp sếp tổng công ty và cô thư ký đang đút vịt quay cho nhau ăn. Sau đó, cô thư ký đỏ mặt dúi vào tay tôi một bao lì xì to tướng: “Phí bịt miệng đấy.” “Chị cứ yên tâm, đợi em làm bà chủ rồi, sẽ tăng lương cho chị.” Tôi lặng lẽ tháo nhẫn cưới sau lưng, chúc cô ta sớm toại nguyện. Buổi tối, sếp nhìn vào ngón tay trần của tôi, lạnh lùng hỏi: “Nhẫn đâu?” Tôi ngẫm nghĩ rồi đáp: “Chắc… rơi vào bồn cầu rồi.”
Xé Trà Xanh Trong bữa tiệc liên hoan, bạn cùng phòng đột nhiên nói rằng cô ta thấy tôi không xứng với bạn trai tôi, còn đòi tôi đưa số điện thoại của anh ấy cho cô ta. Tôi không đưa, không ngờ cô ta lại đi mách lẻo với bạn trai tôi rằng tôi quá keo kiệt. Tôi hỏi cô ta có ý gì. Cô ta thản nhiên nói: “Sao cô lại hẹp hòi thế, có người yêu rồi thì không được kết bạn khác giới à? Bình tĩnh một chút đi được không?” Tôi tức giận: “Bình tĩnh cái đầu cô!”
Khi Nữ Phụ Ác Độc Nhìn Thấy Bình Luận Trực Tiếp Tôi là nữ phụ ác độc. Khi đang cưỡi lên người nam chính phản diện bệnh kiều để sỉ nhục, màn hình bỗng hiện ra hàng loạt bình luận: [Nữ phụ mau chạy đi, hắn sắp hắc hóa rồi! Hắn chính thái tử hắc đạo tương lai đấy!] [Bé con này yếu ớt quá, đụng nhẹ đã đỏ mặt. Nếu thật sự bị nhốt vào căn phòng đen nhỏ, chắc khóc ba ngày ba đêm mất!] [Không sao đâu, cô ấy chỉ cần nói một câu hay ho, nam chính sẽ lập tức quỳ xuống làm cún thôi! Vừa hận vừa dỗ là sở trường của hắn mà!] [Nam chính, cảnh sát Anh đã vào chưa? Có phải sắp điều tra học lực của bé con rồi không?!] Tôi: ? Giây tiếp theo, nam chính chậm rãi ngước mắt, giọng khàn khàn mang theo chút bệnh hoạn hỏi: “Giờ tôi đã liếm đủ sạch chưa, đại tiểu thư?”
Giày Lọ Lem Năm thứ tư thầm thương trộm nhớ Bùi Sâm, anh ta lại cãi nhau với hoa khôi trường. Hoa khôi trường tức giận đồng ý lời tỏ tình của tên côn đồ bên ngoài trường. Ai ngờ tên côn đồ đó lại nghiêm túc, bám riết không tha. Hoa khôi trường cuối cùng cũng sợ, khóc như mưa trước bàn của Bùi Sâm. Bùi Sâm cười đùa cợt nhả: “Liên quan gì đến tôi hửm? Bạn gái cũ.” Tôi tưởng lần này bọn họ sẽ chấm dứt hẳn. Nhưng sau khi hoa khôi trường rời đi, Bùi Sâm đột nhiên nhìn về phía tôi: “Cậu đi quyến rũ tên côn đồ đó, thay Miểu Miểu chặn đào hoa.” Tôi không thể tin nổi nhìn anh ta, giọng run rẩy: “Dựa vào đâu?” “Bạn cùng bàn nhỏ, không phải chính cậu đã nói sao? Sẽ nguyện ý làm mọi thứ vì tôi.” Tôi ngây người tại chỗ, xấu hổ đến nỗi không nói nên lời. “Bùi Sâm, cậu lén đọc nhật ký của tôi?” Bùi Sâm cười hờ hững: “Có gì quan trọng, dù sao chẳng phải cũng viết về tôi sao.”
Hóa Ra Tiểu Đáng Thương Lại Là Thái Tử Gia Bệnh Kiều Khi vừa đặt chân vào học viện quý tộc, để không bị bắt nạt, tôi đã để mắt đến Tống Kỳ Duệ – người cũng cô đơn, lạc lõng như tôi – định bụng cả hai có thể sưởi ấm cho nhau. Ai mà ngờ, người đó lại chính là thái tử gia bị cả trường cô lập. Hóa ra, kẻ làm trò hề chỉ có mình tôi! Tôi lập tức thu dọn đồ đạc trong đêm, định ôm đùi người khác để bỏ trốn. Nhưng cậu đã sớm chuẩn bị xích sắt, giọng nói u oán vang lên: “Thế còn tôi thì sao? Bé con không cần tôi nữa à?”
Buông Tay Tôi bị mất trí nhớ, nhớ mọi người nhưng duy nhất lại quên anh ta. Tôi nhìn người chồng đẹp trai, tính khí kém cỏi, và rõ ràng là không thích tôi, khẽ nhún vai. “Dành chút thời gian đi, chúng ta ly hôn nhé.”
Sau Khi Trói Buộc Với Hệ Thống Sau khi bị ràng buộc với hệ thống, hệ thống để cho tôi công lược nhân vật phản diện. Tôi không nghe, trực tiếp cưỡng ép yêu, sau đó ôm con của hắn bay ra nước ngoài. Sau khi sinh con, hệ thống mới run rẩy lên tiếng: “Cô ngủ nhầm người rồi, người cô ngủ cùng chính là… nam chính.” “Nhưng mông Tiểu Bảo không có nốt ruồi.” Tôi cởi tã lót của đứa bé, lộ ra bờ mông bóng loáng mịn màng. Như trong truyện, mỗi đứa trẻ trong gia tộc của nam chính đều có nốt ruồi ở mông. Một giây sau, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ sau lưng. Nam chính đang đứng ở cửa phòng sinh, vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm tôi và đứa bé: “Có cần tôi cởi quần ra cho em xem không?”
Tình Nhân Và Cái Tát Cuộc Đời Tôi làm thư ký cho Tô Cẩm Thần suốt bảy năm, gần đây anh ta đính hôn rồi. Tiểu thư kia khoác tay Tô Cẩm Thần, chỉ vào tôi nói: “Đuổi cô ta đi, chúng ta mới kết hôn.” Tô Cẩm Thần lạnh lùng hất tay cô ta ra: “Vậy thì khỏi cưới.” Tôi: …… Tôi phải giải thích thế nào đây để người ta hiểu tôi chỉ là một thư ký bình thường? Còn đang tính trong lúc chuẩn bị đám cưới tranh thủ hốt một mớ tiền cơ mà.
Từ Ân Nhân Đến Vợ Tổng Tài Tôi nhặt được một người đàn ông bên vệ đường. Anh ta nói mình là thái tử gia trong giới quyền quý ở Kinh thành. Tính khí rất lớn, không dễ chọc. Tôi hoàn toàn không tin. Còn bắt anh ta nhất định phải báo đáp tôi. Anh ta vừa xấu hổ vừa tức giận: “Báo đáp thì báo đáp! Cô cởi quần tôi làm gì?” Tôi lý lẽ đàng hoàng: “Trong phim truyền hình đều diễn thế mà, báo ân cô không hiểu à?!” Anh ta vừa nghiến răng nói sẽ không tha cho tôi. Vừa đỏ mặt nhắm chặt mắt lại. Ba tháng sau. Người nhà anh ta đến đón. Tôi mới phát hiện anh ta đúng là thái tử gia giới Kinh thành. Tôi sợ anh ta trả thù, hoảng quá liền quay đầu bỏ chạy. Kết quả Thẩm Cận Chu đóng chặt cửa lại. Ung dung thong thả cởi thắt lưng, hỏi: “Chạy cái gì?” “Chẳng phải cô nói, mỗi ngày tôi đều phải báo ân một lần sao?”
Chôn Anh Cùng Căn Nhà Cũ Tôi là đinh hộ cứng nhất khu này, chủ đầu tư giằng co với tôi suốt ba năm, hễ thấy tôi là như thấy qu//ỷ. Cho đến hôm nay, trong buổi đàm phán, trước mắt tôi bỗng nhiên xuất hiện từng dòng bình luận bay lơ lửng. 【Đúng là kích thích thật, ngay dưới mí mắt của vợ mà còn cùng thanh mai trúc mã diễn cảnh nóng trong tầng hầm, ghê gớm ghê ha.】 【Lý Vũ Hân – con rùa đội mũ xanh ng//u ng//ốc này, có đòi thêm bao nhiêu tiền đền bù đi nữa thì cuối cùng cũng vẫn bị chồng ăn sạch, rồi chôn x//ác oan uổng dưới tầng hầm thôi.】 Lý Vũ Hân, chính là tên tôi. Tôi tức đến mức hai mắt đỏ ngầu. Lập tức chộp lấy cây bút, ký thẳng tên mình vào bản thỏa thuận giải tỏa. Chỉ thêm một điều kiện kèm theo. “Bây giờ, ngay lập tức, san bằng căn nhà này cho tôi.”
Màn Phản Kích Của Kẻ Bị Coi Thường Mẹ tôi là kiểu phụ nữ hiền như cục bột, còn ba thì thuộc dạng thật thà vô đối. Mà người ta hay nói: “Vật cực tất phản”, thế là hai người đó lại sinh ra tôi, một “hắc quả phụ” quậy tung trời”. Ba tuổi, tôi bỏ thu0^c xổ vô ống nước rồi châm pháo nổ tung nhà vệ sinh công cộng. Năm tuổi, tôi lén lấy nội y của dì Vương quăng vào chăn của chú Triệu, người có bà vợ dữ như cọp. Bảy tuổi, tôi giả danh ba mình viết thư tình cho quả phụ nhà bên. Mười tuổi, tôi suýt chém bay “ông già biến thái dụ trẻ con bằng kẹo”, sau đó treo ông ta lủng lẳng trên cành cây, suýt nữa thành “người tr.e o c/ổ” phiên bản sống. Vì cái danh “con gái phá làng phá xóm” của tôi, ba mẹ không dám về quê mười mấy năm trời. Mãi đến năm tôi tốt nghiệp đại học, điện thoại của bác cả vang lên, mở màn một vở hài kịch đỉnh cao: “Nhà tụi bây không có con trai là tuyệt hậu đó nghen. Bây giờ phải bàn lại chuyện thừa kế.” “Tao kiếm cho con nhỏ nhà bây một mối rồi. Gả nó đi đổi 50 vạn tiền cưới cho con trai tao lấy vợ.” “Đất đai tài sản kiểm kê hết lại, để hết cho thằng cháu tao làm của hồi môn.” “Nghe theo tao, mai mốt tụi bây còn được chôn ở tổ phần tổ tiên.” Ủa? Nhà tôi có mồ tổ hồi nào vậy? Sao không nói sớm? Tôi còn chưa từng đào mộ ai mà!
Vả Mặt Trà Xanh Tiệc sinh nhật của bạn trai vô cùng náo nhiệt, cô nàng trà xanh trong công ty vô thức khoác tay anh ta, nũng nịu làm nũng với anh ta: “Hạo ca, em hơi say rồi, lát nữa anh có thể lái xe đưa em về nhà trước không?” “Chị dâu chắc không để ý đâu!” Cô nàng trà xanh mặt ửng hồng, trong sáng nhưng không kém phần quyến rũ nhưng ánh mắt nhìn tôi lại vô cùng khiêu khích. Bạn trai tôi gần như không chút do dự đồng ý nhưng vẫn tỏ vẻ dò xét hỏi tôi xem anh ta có thể đưa cô nàng về nhà trước không. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng tôi sẽ nổi cơn tam bành như trước nhưng tôi chỉ từ từ nuốt ngụm súp cuối cùng, sau đó lau tay, thản nhiên nói: “Đi đi, đi sớm về sớm, trên đường chú ý an toàn.”