Hiện đại
Cậu bạn thanh mai trúc mã của tôi, Phí Tư Hành, dường như rất đặc biệt với cô học muội mới tới.Tất cả mọi người đều nói rằng, chàng trai lạnh lùng ấy cuối cùng cũng động lòng.Hôm đó, tôi và đàn em cùng bị kẹt trong đám cháy, cậu ấy không chút do dự, bế đàn em rời đi.Bảy năm thầm thương của tôi cuối cùng cũng chấm dứt.Nhưng sau này, khi có chàng trai khác tỏ tình với tôi, cậu ta lại giữ chặt cổ tay tôi, giọng nói đầy kìm nén.“Vũ Chiêu, đừng nói với tớ là cậu định nhận lời cậu ta.”“Cậu thay lòng nhanh đến vậy sao? Cái gọi là thích tớ của cậu nói buông là buông, đúng không?”
Vả Mặt Thiên Kim Giả Trà Xanh Làng tôi gặp thiên tai, mất điện mất nước, đường sá bị cắt đứt. Vậy mà cô tiểu thư giả đến thăm lại nhất quyết đổi một trăm vạn mà tập đoàn quyên góp thành đầy xe hạc giấy sặc sỡ. Khi tôi tiếp nhận vật tư cứu trợ, đã thẳng tay vứt đống rác chiếm chỗ sống còn ấy đi. Cô ta khóc lóc tủi thân trên livestream: “Hạc giấy tượng trưng cho lời chúc phúc và tình cảm, là thứ quý giá nhất với tôi. Sao chị có thể vứt nó đi? Chị thật lạnh lùng!” Về sau, tôi được gia đình ruột nhận lại. Khi cô ta đòi một ngàn vạn tiền bồi thường để rời đi, tôi liền phản đòn, cho người chở đến hai toa tàu hạc giấy. “Ha, tặng cô nè, thứ quý giá nhất của cô đấy!”
Vạch Mặt Chị Dâu Giả Tạo Tôi rót cho cháu trai nửa ly nước trái cây. Chị dâu lập tức làm ầm lên, nói nhà chị ta chỉ uống nước ép tươi. Còn định lôi cháu tôi đi rửa ruột cho bằng được. Tôi hắt thẳng phần nước còn lại vào người chị ta. “Chị nên đi rửa não thì hơn đấy.”
Chất Dị Ứng Trong Tình Yêu Tôi nhào lên người học thần lạnh lùng định tiến xa thêm một bước, lại phát hiện ra anh dị ứng với phụ nữ. Tôi hoảng loạn lục tìm điện thoại gọi 120. Trước mắt đột nhiên hiện ra hàng loạt bình luận như đạn bắn: 【Nữ phụ cút ra xa giùm được không? Suýt nữa hại chết nam chính rồi, khát thì tự đi tìm gậy mà dùng.】 【Yêu quá đi mất, nam chính chỉ chạm được vào nữ chính, gặp mấy người khác là dị ứng.】 【Đợi nữ chính xuất hiện, nam chính cấm dục kiểu gì cũng biến thành cuồng nhiệt cho xem.】 Nhìn thấy anh được cứu tỉnh lại, bản năng vẫn muốn chạm vào tôi. Tôi lạnh nhạt né tránh: “Tạm biệt nhé, thầy bói nói anh khắc tôi.” Sau khi rời khỏi anh, tôi chơi trò mạo hiểm, nhận lời tỏ tình của một đàn em ngoan ngoãn như cún con. Ngay tối hôm đó, tôi bị Tạ Cảnh Dã nhốt vào tầng hầm. Anh cắn lấy vòng cổ, đưa tới tay tôi, ánh mắt đầy bệnh hoạn xen lẫn một chút rối loạn: “Bảo bối, tôi làm còn tốt hơn tên mặt trắng kia.” “Thử tôi đi, tôi đảm bảo sẽ không ngất nữa đâu.”
Sau lễ trao giải, ảnh đế bị bắt gặp đứng bên đường giữa đêm muộn, vừa khóc vừa gọi điện than thở.“Có ai đối xử với cô ấy tốt hơn tôi không? Sao cô ấy có thể làm vậy với tôi chứ!”Tối hôm đó, hot search bùng nổ.Còn tôi và mẹ tôi thì hoàn toàn ngơ ngác.Bởi vì lúc nãy, khi Hình Chi gọi cho mẹ tôi, bà đã bật loa ngoài.Nhưng vấn đề là… chúng tôi đã chia tay được hai tháng rồi mà?!
Tại buổi tiệc cưới.Lương Quan liếc nhìn bàn tay tôi đang khoác lên cánh tay anh ấy.Giọng anh lạnh lùng: “Chỉ là liên hôn thôi, đừng giả bộ tình cảm.”Tôi không buông ra mà siết chặt hơn, giọng nhẹ nhàng:“Diễn thì diễn cho trót.”Nghe vậy, anh hất tay tôi ra, đầy vẻ chán ghét mà chỉnh lại tay áo.“Minh Thu, đã bốn năm rồi, đừng tưởng tôi còn chưa quên cô. Đừng có mơ nữa!”Về sau, khi tôi vật vã đau đớn trong phòng sinh,Y tá nói rằng người nhà đứng bên ngoài khóc đến mức thảm thiết, suýt ngất xỉu mấy lần rồi.
Bị nam thần làm nhục công khai.Tôi kéo trúc mã đang đứng trong đám đông hóng hớt, lửa giận dâng lên, hôn cậu ấy một cái.Sau này, nam thần lại đến tỏ tình với tôi một lần nữaTrúc mã đặt tay lên vai tôi: “Thấy chưa? Đây là vợ tôi, một đêm năm lần!”Nhưng rõ ràng tối qua tôi chỉ dậy đi vệ sinh năm lần mà thôi!
Thế gian đều nói rằng Chu Tần Xuyên lạnh lùng, cao ngạo, nhưng anh ta lại như một con chó, đuổi theo tôi suốt mười năm.Cho đến khi tôi bị người ta đẩy vào biển lửa, anh cũng không hề do dự, vứt bỏ khối tài sản hàng tỷ để theo tôi mà đi.Sống lại một đời, tôi quyết định không làm người phụ nữ chỉ biết trêu đùa anh nữa, mà sẽ toàn tâm toàn ý đối tốt với anh.Đáng tiếc, có vẻ như anh cũng đã sống lại.“Lâm Hoán, em còn muốn như kiếp trước, coi anh như chó mà dạy dỗ nữa sao, hửm?”Tôi bị anh ép vào góc tường, buộc phải ký vào đơn ly hôn.Anh nói rằng, đời này, anh tuyệt đối sẽ không cần tôi nữa.Tuyệt đối không.
Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Sau Khi Mất Trí Nhớ Biến Thành Chú Cún Nhỏ Dính Người Sau khi kẻ thù không đội trời chung của tôi gặp tai nạn xe và mất trí nhớ, tôi đặc biệt chạy đến bệnh viện để chế giễu hắn. Nhưng không ngờ, vừa bước vào cửa, tôi đã bị hắn ôm chặt, còn dụi đầu vào ngực tôi mà nũng nịu: “Vợ ơi, em đi đâu vậy? Đừng bỏ rơi anh mà.” Tôi: ???!!! Hắn mất trí nhớ rồi liền lập tức biến thành một chú cún nhỏ đáng thương, còn nhận nhầm tôi là vợ hắn sao?!
Xuyên vào tiểu thuyết tổng tài bá đạo, tôi trở thành đệ tử xuất sắc của dì Trương trong bếp.Và rồi tôi bắt đầu hẹn hò với quản gia đẹp trai, lạnh lùng.Trong bữa ăn, dì Trương bưng lên bàn một đĩa bào ngư được trang trí tinh tế, sau đó quay lưng đi, bỏ phần bào ngư còn lại vào một cái tô to cho tôi.“Ăn nhiều chút, không đủ thì nói dì, còn nhiều lắm.”Tổng tài thất tình, đi uống say mèm.Quản gia vẫn như thường lệ, mang đến bát canh giải rượu, tiện tay hâm cho tôi một ly sữa, nhẹ nhàng khuyên:“Về ngủ thêm chút đi, không thì mai nhức đầu đấy.”Tổng tài: “?”Cứ như vậy, thế giới như được chỉnh thành chế độ im lặng, chỉ còn lại âm thanh từ cái “sụp đổ” tinh thần của tổng tài.
Tôi bị đẩy vào một show hẹn hò.Tiểu hoa nhỏ do chính bạn trai tôi nâng đỡ muốn chơi khăm tôi, nên cô ta xúi giục đạo diễn bắt tôi theo đuổi vị thái tử lạnh lùng của giới quyền quý Bắc Kinh.Tôi nhìn sang đối diện, nơi Thẩm Yến Sâm đang nở nụ cười đầy ẩn ý, rồi chìm vào suy tư.Họ không biết rằng, đêm qua, trong bữa tiệc mừng đóng máy bộ phim mới, Thẩm Yến Sâm – người nồng nặc mùi rượu – đã chặn tôi ngay trước cửa nhà vệ sinh nữ.Không chỉ cư/ỡ/n/g hôn tôi, anh ta còn liếm vành tai tôi, lời nói như van xin:“Nghe nói em chia tay Cố Minh Châu rồi?”“Vậy… thử với tôi xem? Được không?”
Tôi và ánh trăng sáng của mình gặp lại nhau, lúc này mẹ anh ấy đang túm tóc mẹ tôi mà chửi rủa là “đồ độc phụ.”Rõ ràng anh không nhận ra tôi, nhưng trái tim tôi vẫn đập loạn nhịp.
Chết Mày Chưa? Cho Mày Chừa Con bé con nuôi của tôi đậu đại học xong thì ba mẹ ruột của nó mò đến, đòi nhận lại con. Tôi ngăn cản, nhưng nó vẫn lén lút đi nhận. Cuối cùng, vì ba mẹ ruột, nó bày trò giết tôi. Nên, khi sống lại lần nữa, tôi lập tức trả nó về cho ba mẹ ruột. Kết quả, mới về đó được vài ngày, nó đã hối hận. Vì ba mẹ ruột đến tiền học đại học cũng không muốn bỏ ra cho nó. Vậy nên, nó cầu xin tôi nhận lại. Tôi cười khẩy: “Chỗ tôi không phải bãi rác tái chế.”
Năm thứ hai làm “chim hoàng yến” của Cố Cảnh Xuyên, ông trùm quyền lực đất kinh đô, anh ta gặp tai nạn xe hơi và bị liệt đôi chân.Anh trai của anh tìm đến tôi, yêu cầu tôi chăm sóc một Cố Cảnh Xuyên đã thay đổi tính tình.Bề ngoài tôi đồng ý, nhưng thực chất đã mua vé máy bay ra nước ngoài ngay trong đêm.Một tháng sau, tôi ôm một chú “cún con” nhỏ bé trong lòng, không kìm được mà than thở với bạn thân.“Phải giả vờ trước mặt cái bộ mặt lạnh như tiền ấy suốt hai năm, tôi đã chán ngấy từ lâu rồi.”“Giờ thành tàn phế rồi mà còn muốn ràng buộc cả cuộc đời tôi. Hắn ta xứng à…”Lời chưa dứt, tôi đã bị người ta bế ngang lên, trước mắt là gương mặt âm u của Cố Cảnh Xuyên.Đêm khuya, ngón tay thon dài của người đàn ông lướt qua dấu nước mắt nơi khóe mắt tôi, giọng khàn khàn:“Đừng khóc, kẻ tàn phế này vẫn yêu em.”
“Rầm——” một tiếng động lớn vang lên, chiếc xe ba bánh của bố tôi đâm thẳng vào một chiếc Maybach đen tuyền như đá núi lửa.Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống, cả người toát ra khí lạnh khiến ai cũng phải dè chừng.Dưới cặp kính gọng vàng, đôi mắt anh ta lạnh lùng như băng giá.Ông tôi sợ đến hồn vía lên mây, run rẩy móc từ túi ra tấm ảnh của tôi.“Cậu thanh niên, cái xe này… có thể trả góp không? Trả trong ba thế hệ, đây là đời thứ ba của tôi đó!”
Quy Tắc Nuôi Chim Hoàng Yến Năm đó, khi tôi mắc chứng sợ xã hội nặng nhất, tôi đã bao nuôi một anh công nhân thô kệch. Mỗi lần hẹn anh ấy qua đêm, tôi đều hồi hộp đến mức không thở nổi. “Xin, xin hỏi… tối nay anh có rảnh… làm cái đó với tôi không?” Anh ấy cúi đầu, khẽ cắn một cái lên khuôn mặt đang đỏ bừng của tôi. “Muốn cái đó hả, phải trả thêm tiền.” “Không, không thành vấn đề!” Tôi vội vã gật đầu lia lịa. Mãi đến khi tôi bất ngờ phá sản, đành đau lòng nói lời chia tay, định thả tự do cho anh ấy. Anh công nhân đang hút thuốc sau cuộc yêu nghe xong, bỗng lười biếng rút ra một tấm thẻ đen Amex, tiện tay đưa cho tôi. “Cầm lấy, tiếp tục bao nuôi tôi.” “Ai cho phép em thả tôi tự do vậy?”
Chi Ngôn Trên một show thực tế, tôi và một tiểu hoa đán “trà xanh” bị yêu cầu gọi điện cho một người khác giới và nói câu “Em yêu anh”. Kết quả, cả hai đứa đều gọi cho Thái tử gia giới giải trí, hot boy số một đất Bắc Kinh. Đến lượt cô ta, Thái tử gia đáp lại đầy thâm tình: “Anh cũng yêu em.” Đến lượt tôi, Thái tử gia giật bắn mình: “Cô bị uống nhầm thuốc à?!” Trong chớp mắt, tôi bị toàn mạng réo gọi là “chó liếm”, còn tiểu hoa đán thì nở nụ cười đắc ý, nói với tôi: “Dù chị có là bạn gái cũ của anh ấy thì sao? Người anh ấy yêu bây giờ là em.” Cô ta đâu biết… tôi không phải bạn gái cũ. Tôi là chị ruột cậu ta. Thằng em não yêu đương này, tôi không tin mình không trị được.
Tham gia chương trình hẹn hò trực tuyến, tổ chương trình ghép đôi cho tôi với một “Thái tử gia” mặt lạnh như tiền.Tôi tức giận gào lên:“Ai cơ?!“Thái tử gia á?“Tổ chương trình, các người dám thật đấy!”
Huấn Luyện Cún Con Giang Trí Xuyên mắc chứng rối loạn cảm xúc hưng trầm. Vậy mà lại đính hôn với tôi – một kẻ nhát gan, giả vờ ngoan ngoãn. Hôm đó, Giang Trí Xuyên đập phá tan tành mọi thứ trong nhà. Còn mắng Giang lão gia không kiêng nể gì. “Ông là cái thá gì mà dám thay tôi quyết định? Cô ta nhát như chuột, xinh đẹp thì có ích gì?” “Bắt tôi cưới cô ta á? Hừ, trừ khi tôi chết!” Vừa quay người lại thì thấy tôi đang run rẩy trốn bên cầu thang. Giang Trí Xuyên ngưng thở trong chốc lát. Đột nhiên đỏ mặt, giọng điệu dịu đi: “Cha yêu quý à, thật ra kết hôn cũng không phải không được. Hay là chúng ta định vào tháng sau đi… à không, tuần sau… thôi thì ngày mai luôn vậy.” Tôi: ??
Chồng Hờ Thập Niên 80 Năm 1983, tôi và em dâu cùng lúc ở cữ. Chu Hải Từ lấy đùi gà, ức gà cho em dâu ăn, còn tôi thì chỉ được phần đầu gà, cổ gà. Tôi không ăn. Chu Hải Từ sa sầm mặt mày: “Bác sĩ nói em dâu thể trạng yếu, ở cữ phải ăn nhiều thịt để bồi bổ. Còn em khỏe mạnh, ăn ít thịt cũng không sao, đỡ bị béo.” Anh ta nói nghe như có lý lắm. Nhưng tôi không muốn bị anh ta tẩy não nữa — tôi muốn ăn thịt. Chu Hải Từ nổi giận, đá mạnh vào giường: “Chỉ là vài miếng thịt thôi mà, em là chị dâu, nhường cho nó một chút thì sao chứ?” Con tôi đang ngủ, bị tiếng động đó làm giật mình, bật khóc thét lên. Tôi nổi điên, chộp lấy cái đầu gà nhét vào miệng anh ta: “Ly hôn! Sống kiểu này tôi không chịu nổi nữa!”