Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Chỉ Có Thể Là Em

Chỉ Có Thể Là Em Mười năm trước, Trần Hành Giản cầm d ao kề vào cổ mình. Nói với cha mẹ anh ta rằng đời này không cưới ai ngoài tôi. Mười năm sau, anh ta lại cầm lấy con d ao ấy lần nữa. Nhưng lần này… là để bắt tôi xin lỗi cô gái nhỏ của anh ta. Người từng thề sẽ không phản bội tôi khi còn trẻ. Giờ đây lại ôm lấy cô gái đang run rẩy trong lòng, xem tôi như ác quỷ, trong mắt không còn chút yêu thương nào của năm xưa. Trong thoáng chốc, tôi như thấy lại thiếu niên năm đó, người từng hứa sẽ yêu tôi trọn đời trọn kiếp. Tôi chợt nhận ra— Mười năm hôn nhân, cuối cùng cũng đã đi đến đoạn kết. Vì vậy, lần đầu tiên tôi mở lời ly hôn: “Trần Hành Giản, chúng ta hãy buông tha cho nhau đi.”

Cẩm Nang Lên Vị Trí Của Tình Cũ

Cẩm Nang Lên Vị Trí Của Tình Cũ Khi tôi đang chuẩn bị quyến rũ Hạ Chấp Tiêu, lại vô tình nhìn thấy em gái của anh ta cưỡng hôn anh ngay trước mắt. Một hàng chữ đạn lóe lên trước mắt: 【Đã chẳng có quan hệ máu mủ, nam chính còn nhịn gì nữa?】 【Đợi đến lúc nữ chính đau lòng ra nước ngoài, anh ta sẽ biết thế nào là giam giữ, là ép buộc yêu thương.】 【Nữ phụ thật rẻ mạt, nam chính còn chẳng muốn chạm vào, vậy mà ngày nào cũng nghĩ cách quyến rũ anh ta.】 【Đừng mơ tưởng nữa, nam chính chỉ muốn đè nữ chính xuống giường mà thôi.】 Vậy là, khi Hạ Chấp Tiêu thu dọn hành lý ra nước ngoài để theo đuổi tình yêu. Tôi thì ôm theo số tiền tích góp được, bỏ trốn. Lúc anh ta gọi điện cho tôi, tôi đang mặc váy cưới. “Bảo bối, sao em không liên lạc gì với anh? Không nhớ anh sao?” Tôi chửi thầm tên tra nam: “Ai là bảo bối của anh? Tôi sắp kết hôn rồi, đừng có gọi bậy.”

TÔI VÀ CHỒNG ĐÃ HOÁN ĐỔI CƠ THỂ

Ngày đầu tiên sau khi hoán đổi, tôi phát hiện ra chồng tôi có một cậu con trai bên ngoài.Người thứ ba chính là cô giáo mầm non của con gái tôi.Tôi khẽ cười, chuyển hết tài sản đứng tên anh ta sang tên con gái mình.Anh ta và cô bồ kia ngay lập tức trắng tay, như trở về vạch xuất phát.Thật sự quá kích thích!

MƠ HỒ KẾT HÔN VỚI ẢNH ĐẾ

Tôi bị mắc chứng mù mặt.Trong một chương trình truyền hình thực tế, khi tôi gọi điện cho người chồng bí mật của mình, điện thoại của nam diễn viên hạng A ngồi bên cạnh tôi lại đổ chuông.Tôi sợ đến mức ném luôn điện thoại, chỉ vào anh ta mà không dám tin:“Anh là chồng tôi?”Anh ấy nhướng mày trêu chọc:“Ngạc nhiên chưa? Vợ tôi không nhận ra chồng mình, tôi cũng bất ngờ lắm đấy.”

Tình Yêu Thời Thanh Xuân

Tình Yêu Thời Thanh Xuân Lúc đang gọi video với bạn trai, đám bạn cùng phòng của anh ấy cứ nhao nhao đòi nhìn mặt tôi. Tôi còn đang cười duyên một cách e lệ, thì điện thoại bỗng bị giật mất. Một giọng nam trầm khàn mang theo tiếng cười vang lên: “Đừng keo kiệt thế, để anh em xem thử chị dâu xinh cỡ nào nào.” Giây tiếp theo, tôi đối mặt — bốn mắt nhìn nhau với người bạn trai cũ mà năm xưa chia tay cực kỳ không êm đẹp. Nụ cười trên mặt anh ta dần tắt ngấm, im lặng mấy giây rồi khẽ giật khóe môi: “Đệt.”

Sự Dịu Dàng Dành Riêng Cho Em

Sự Dịu Dàng Dành Riêng Cho Em Chia tay nửa năm, bạn trai cũ bỗng nhắn tin: “Anh nhớ trước đây em có thoa một màu son đỏ rất đẹp, gửi link cho anh đi, anh muốn mua tặng cô gái anh thích.” Tôi tức đến nổ tung, lập tức phản công điên cuồng: “Là quà của bạn cùng phòng trọ cũ của anh tặng đấy, tự đi hỏi đi.” Vẫn chưa hết giận, tôi lại nhắn: “Quên ai tặng rồi, anh cứ hỏi từng người một nhé.” Giây tiếp theo, anh ta gọi điện đến, gào lên: “Em cắm sừng anh?” Thẹn quá hoá giận à? Có trò hay rồi đây.

Ngoảnh Lại, Hóa Ra Vẫn Là Em

Ngoảnh Lại, Hóa Ra Vẫn Là Em Kẻ đối đầu sống chết với tôi lại mất trí nhớ, tôi liền nhân cơ hội dụ dỗ hắn ăn mặn một lần. Dựa vào mối quan hệ quá rõ nhau, tôi cứ vậy ngang nhiên làm càn. Bình thường hắn luôn lạnh lùng kiêu ngạo, giờ lại bị tôi bắt nạt đến đỏ mắt, chỉ biết nghẹn ngào nói yêu tôi. Mãi đến khi hắn khôi phục ký ức. Lần đầu tiên trong đời tôi hoảng thật rồi, vội vã chuẩn bị chạy trốn. Ai ngờ giây tiếp theo, hắn lại nằm ngay trong phòng ngủ chính của tôi, quần áo nửa kín nửa hở, ánh mắt đầy vẻ câu dẫn nhìn tôi: “Chiêu Chiêu nhanh thế đã chơi chán tôi rồi à?” “Hay chúng ta đổi kiểu chơi khác để tiếp tục nhé?”  

NHẸ NHÀNG CHẠM VÀO TRÁI TIM

Tôi sống chung với Trần Vọng Tân ba năm, thỉnh thoảng lên giường, nhưng không bao giờ hôn nhau.Mối quan hệ của chúng tôi thuần túy chỉ là chuyện nam nữ.Cho đến một ngày, tôi vô tình bắt gặp anh và cô thư ký thân mật, để cô ấy ra vào không gian riêng tư của anh một cách thoải mái.Tôi hiểu và tinh ý nhường chỗ cho họ.Đêm rời đi, tôi gửi cho anh một tin nhắn coi như lời tạm biệt:[Tôi về quê lấy chồng rồi, sau này đừng liên lạc nữa.]Sau đó, khi tôi tiễn người mà mình vừa đi xem mắt ra về. Quay lại, ánh mắt tôi liền chạm phải Trần Vọng Tân.Anh không còn giữ được vẻ mặt ôn hòa và lý trí như mọi khi; anh mất kiểm soát mà dồn tôi vào góc tường:“Hắn có điểm nào hơn tôi? Tiền, quyền… hay là giỏi chiều chuộng em hơn tôi?”

Huyết Án Trong Thùng Sắt

Huyết Án Trong Thùng Sắt Em gái tôi bị người ta hành hạ đến chết, thi thể bị vứt ở nơi hẻo lánh. Sau khi được xử vô tội, hung thủ cười mắng cả nhà tôi: “Đáng đời.” Tôi cũng cười. Bọn chúng không biết, tôi là một người điên! Lần sau gặp lại, bọn chúng cầu xin tôi đưa chúng xuống địa ngục!

LẦN ĐẦU GẶP SẾP ĐÃ YÊU

Công ty tôi vừa có một sếp mới, vừa trẻ lại đẹp trai cực kỳ.Tôi lén chụp ảnh gửi ngay cho cô bạn mới quen trên mạng.“Đẹp trai quá, tớ chết mất, tớ muốn hốt anh ấy về làm chồng hu hu!”Cô ấy không trả lời, nhưng điều đó chẳng làm giảm nhu cầu chia sẻ mạnh mẽ của tôi.“Nhìn cái mũi kia kìa, nghe nói đàn ông mũi như thế khoản kia rất đỉnh đó!”Lần này cô ấy trả lời.……“Cậu có thể thử mà.”

Thư Nhã

Thư Nhã Từ nhỏ, tôi đã được chọn làm con dâu tương lai của nhà họ Bùi. Năm 20 tuổi, tôi gả cho Bùi Túc, một người mắc chứng tự kỷ. Năm năm hôn nhân, Bùi Túc vẫn luôn chán ghét tôi. Không chấp nhận bị tôi chạm vào, càng đừng nói đến chuyện chung giường. Sau đó, anh ấy gặp một cô gái. Trước mặt cô ta, anh thu lại hết thảy sự cáu kỉnh, vụng về mà ngoan ngoãn. Anh viết nhạc tặng cô, cũng chuẩn bị quà cho cô. Ngay cả thư phòng, nơi anh cấm tôi bước vào cũng mở cửa đón cô ấy một cách không giữ lại gì. Tôi biết… Bùi Túc đã có người mình thích. Mà tôi cũng chẳng muốn tiếp tục chăm sóc anh nữa. Vì vậy, tôi tìm đến lão gia nhà họ Bùi, nói rõ: Tôi muốn ly hôn.

TANG DƯ THẨM XUYÊN

Sau khi gia đình bạn trai cũ là Thẩm Hoài Xuyên sa sút, anh bắt đầu bán bánh kếp trước cổng khu chung cư nhà tôi.Nể tình xưa, ngày nào tôi cũng mua một cái bánh ủng hộ anh, không thiếu một ngày.Cho đến một hôm, có một xe bánh kếp mới đến.Tôi không kìm được, mua một cái ăn thử xem thế nào.Ai ngờ bị Thẩm Hoài Xuyên bắt gặp ngay tại trận, anh nhìn tôi với ánh mắt đầy tủi thân:“Anh ta cũng cho em thêm một quả trứng rán à?”Chủ xe bánh mới liếc nhìn xe của Thẩm Hoài Xuyên, cười khẩy:“Dụng cụ của tôi là hàng nhập khẩu từ Ý, trứng thì dùng loại Ngỗng Vàng.“Anh mở hàng hay làm từ thiện vậy?”Thẩm Hoài Xuyên vội vàng chối.Nhưng hôm sau, tôi lại tận mắt thấy Thẩm Hoài Xuyên đưa cho chủ xe bánh mới một tấm chi phiếu, mặt mày nịnh nọt:“Anh ơi, đây là hai triệu, sau này anh có thể sang chỗ khác bán được không?”

Vì Tôi, Câu Chuyện Này BE Rồi!

Vì Tôi, Câu Chuyện Này BE Rồi! Nhiều năm không gặp, Phó Thần Nhan ngàn dặm xa xôi tới đặt bàn tôi. Nét cười hiện lên trên khuôn mặt cô ấy: “Đã lâu không gặp, hot boy học đường.” Rạng sáng, lúc 1 giờ, điện thoại của cô ấy nhận vài tin nhắn. “Chút việc cỏn con mà thôi, không đến mức đó chứ?” “Coi như anh sai, OK?” “Phó Thần Nhan, anh đã cho em bậc thang rồi, nếu em không hạ cái tôi xuống thì nó sẽ biến mất đấy.” Sau đó, điện thoại của cô ấy bắt đầu rung điên cuồng. Tôi tiện tay nhận cuộc gọi, người đàn ông ở đầu dây bên kia tức muốn ọc máu: “Cậu là ai? Phó Thần Nhan đâu?” Tôi nhìn thoáng qua góc nghiêng của người đang ngủ say bên cạnh: “Cô ấy mệt quá, tôi không nỡ đánh thức.”

Ám Dụ

Ám Dụ Anh trai kế của tôi đã tự sát, vào năm mối quan hệ của chúng tôi căng thẳng nhất. Nhưng anh ấy vẫn để lại toàn bộ gia sản kếch xù cho tôi. Cho đến khi tôi mở cuốn nhật ký bị cháy. Mới nhìn thấy tình yêu điên cuồng nhưng kìm nén của anh ấy trong nhiều năm. Mở mắt ra lần nữa, tôi sống lại vào ngày mà nam thần xúi giục tôi bỏ nhà ra đi. “Anh trai em vậy mà lại thích em, anh ta tuyệt đối là một tên biến thái!” Bỏ ngoài tai sự kinh ngạc của nam thần, tôi đi thẳng đến chỗ anh trai kế đang căng thẳng ở góc phòng. “Anh ơi, em không đi đâu.” Anh ấy chỉ cười khổ một thoáng, thay đổi vẻ âm u thường ngày. “Nhóc con, lần này muốn lừa thì lừa lâu một chút được không?”

TÔI LÀ BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA TỔNG TÀI

Tôi là bạch nguyệt quang của bá đạo tổng tài, sắp chết vì bệnh nặng và muốn về nước để phẫu thuật.Nhưng anh trai tôi lại tìm đủ mọi cách để ngăn tôi về nước.Anh ta tin chắc rằng nếu bạch nguyệt quang về nước, bá đạo tổng tài chắc chắn sẽ bỏ rơi thế thân.Anh ta chính là “con chó trung thành” của thế thân.“Đau thì chịu, không cần gấp để cứu.”“Muộn vài ngày phẫu thuật, không chết được đâu, họ sắp kết hôn rồi.”Vì muốn sống, tôi đành liều mạng gọi điện cho bá đạo tổng tài:“Nghe nói em là bạch nguyệt quang của anh, anh có thể đón tôi về nước không?”Nghe nói lúc tôi gọi, họ đang tổ chức lễ cưới, bá đạo tổng tài bỏ lại cô dâu và khách mời, ngay lập tức ngồi máy bay bay qua đêm để đến đây.

LỠ TAY BẮT NẠT ĐẠI CA TRƯỜNG

Hôm đó, đại ca trường đánh nhau, tôi chọn ngay một chỗ xem kịch vui đẹp nhất. Kết quả, đại ca tung một cú đấm, tôi không kịp tránh, ăn ngay một đấm vào mặt. Tôi khóc ròng, nhân cơ hội này bắt đại ca làm người hầu cho tôi một tháng. Đại ca nghiến răng nghiến lợi đồng ý. Đến khi hết hạn, đại ca được “tự do”, tôi lại quay sang bắt anh trai làm người hầu. Ai ngờ, Chí Nham (tên đại ca) đỏ mặt kéo tay tôi đặt lên ngực mình: “Cậu lấy lý do gì mà chọn hắn? Hắn hầu hạ cậu tốt hơn tôi sao?” “Hắn có giàu như tôi không? Hắn có mua bánh kem, trà sữa cho cậu không?” “Hắn có sẵn sàng làm ‘cún’ cho cậu như tôi không?” “Từ giờ để tôi tiếp tục làm người hầu của cậu, được không? Cậu muốn sai bảo thế nào cũng được.”

Không Tha Thứ

Không Tha Thứ Tôi phải lòng Lâm Tự Nam, bạn thân của anh trai tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tôi từng nghĩ anh sẽ từ chối vì khoảng cách mười tuổi giữa chúng tôi, nhưng không, vào sinh nhật tuổi 22, anh không giữ lại chút nào mà chiếm lấy tôi. Tôi ở bên anh 5 năm. Khi tôi dè dặt hỏi: “Chúng ta có thể công khai không?”, anh lại mỉm cười… đưa tôi đến một viện điều dưỡng. Trong căn phòng đơn cao cấp ấy, là người con gái xinh đẹp, mong manh Bạch Nguyệt Quang của anh: Tống Chi. “Trì Ngư,” “Anh có thể ở bên em bao lâu cũng được, nhưng người vợ của anh… chỉ có thể là cô ấy.” Kiếp trước, tôi không tin tình cảm 5 năm chỉ là mây khói. Tôi nổi điên, nhất quyết không chia tay, làm ầm chuyện giữa hai chúng tôi đến mức ai ai cũng biết. Tống Chi nghe tin thì tr.ầ /m c/ả m 44, Lâm Tự Nam hận tôi thấu xương. Sau đó, khi tôi bị b.ắt c/ óc, anh cắt đứt cuộc gọi cầu cứu mà tôi định gọi về nhà, đứng nhìn tôi bị thủ tiêu, ch .t không ai đoái hoài giữa núi rừng hoang vu. Lần nữa mở mắt ra, tôi quay về đúng ngày anh đưa tôi đến viện điều dưỡng ấy. Lần này, tôi mỉm cười chúc phúc, lặng lẽ đặt vé máy bay sang nước ngoài.

CHƯA TỪNG HẾT YÊU EM

Vô tình đi khám răng thì gặp lại mối tình đầu từng chia tay, nhưng anh ấy không còn nhận ra tôi nữa.Sau khi nhổ xong răng, anh ấy chủ động nói: “Cô Từ, thêm WeChat của tôi đi.”Tôi ngập ngừng. Anh ấy khẽ nhếch mép cười: “Đừng hiểu lầm, tôi có bạn gái rồi.”

Quả Báo Cũng Là Quả

Quả Báo Cũng Là Quả Năm lớp 12, cô chủ nhiệm phát hiện có thằng con trai viết thư tình cho tôi. Cô phạt tôi đứng trên bục giảng đọc bản kiểm điểm. Bắt tôi phải thừa nhận trước cả lớp là do tôi lẳng lơ, cố tình quyến rũ con trai để người ta viết thư cho mình. Cây gậy tre của cô đập xuống bục giảng vang lên từng tiếng “cộp, cộp”: “Lần sau mà còn thấy đứa con gái nào trong lớp ăn mặc lố lăng quyến rũ con trai, thì nghỉ học luôn đi!” Về sau, tôi cũng làm giáo viên chủ nhiệm. Con gái út của cô chủ nhiệm cũ lại yêu đương ngay trước mắt tôi…

VAY TIỀN NGƯỜI LẠ

Tôi tham gia một chương trình tạp kỹ. Người dẫn chương trình yêu cầu gọi điện cho người trong giới để vay 100.000 tệ. Tôi vừa lấy điện thoại ra thì đã có cuộc gọi đến. Tôi thuận tay nghe máy.“Alo, cho em vay 100.000 tệ nhé.”Đầu dây bên kia vang lên giọng của Ảnh đế Trầm Yến: “Anh lấy đâu ra tiền? Tiền em ngủ với anh đêm qua còn chưa trả đấy.”