Hiện đại
Em Họ Thánh Mẫu Em họ tôi thích mượn tay tôi để rộng lượng bằng tiền của người khác. Khi họ hàng mượn tiền cô ta, cô ta vui vẻ nhận lời, nhưng rồi lại bắt tôi trả tiền, còn cô ta thì trở thành người tốt. Sau đó, họ hàng không trả lại tiền, tôi bị mất một lúc mười vạn tệ. Bạn thân của cô ta không có chỗ ở, nhờ cô ta giúp đỡ, cô ta lại trực tiếp dẫn người ta đến căn nhà mới của tôi. Không chỉ ở miễn phí hai năm, mà còn làm hỏng nhà tôi đến không thể nhận ra, khiến tôi phải sửa chữa lại tốn tám vạn tệ. Khi đi làm, cô ta lại nhất định mời đồng nghiệp đang mang thai uống trà sữa đá, rồi quay sang bắt tôi trả tiền. Một ly trà sữa đá vào bụng, đồng nghiệp đột nhiên bị sảy thai, tôi không chỉ bị tống tiền hơn mười vạn tệ, mà còn bị chồng đồng nghiệp theo dõi, cưỡng hiếp rồi cắt cổ chết. Mỗi lần cô ta làm người tốt, nhưng hậu quả lại do tôi gánh chịu. Và tôi chịu đựng tất cả những điều này chỉ vì cô ta đã cứu tôi, nhưng chỉ sau khi tôi chết mới nghe được cô ta nói: “Lâm Kiều Kiều thật ngốc, cứ nghĩ lần đó tôi cứu cô ta, bị tôi lợi dụng lâu như vậy, tiếc là sau này không dùng được nữa.” Khi mở mắt lại, tôi đã quay về thời điểm cô ta bảo tôi cho mượn tiền lần đầu tiên.
Em Bé Búp Bê Nhặt được một con búp bê kinh dị, tôi mang về nhà thì những hiện tượng kỳ quái bắt đầu xuất hiện. Thế nhưng, vì tôi có thần kinh thép, nên khi nó đột nhiên xuất hiện bên đầu giường, nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt u ám, tôi chỉ xoa đầu nó đầy thương cảm: “Muốn ngủ cùng tôi à?” Nói xong, tôi mặc cho nó một chiếc váy hồng rồi nhét vào trong chăn. Sau này, khi gặp phản diện, tôi run rẩy tìm đường trốn. Hắn giữ chặt gáy tôi, nghiến răng nghiến lợi: “Cái váy hồng mới này tôi tỉ mỉ làm suốt một tuần, tay còn bị kim đâm rách hết đây.” “Thế mà em lén lút đem mặc cho con chó?” “Vậy còn cái váy hồng của ông đây đâu!?”
Chim Trong Lồng Ngày thứ hai sau khi ly hôn chia xong tài sản, tôi gặp tai nạn xe và mất trí nhớ. Sau đó, Bùi Tố tìm đến tôi và nói: “Nếu cô không ngày nào cũng phát điên, chuyện tái hôn cũng không phải là không thể.” Tôi cắn muỗng kem, ngẩn người hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Không đâu! Tôi… tôi… thật ra chỉ lấy tiền là được rồi.”
Cặn Bã Nên Dính Lấy Nhau Sau khi tôi cùng Tạ Sầm từ lúc hai bàn tay trắng đi đến lúc gia tài bạc triệu, bạn gái cũ của Tạ Sầm lại nói với tôi: “Tôi sẽ từng bước giành lại Tạ Sầm từ tay cô.” Không phải chứ, lúc loài người tiến hóa, cô ta trốn đi đâu vậy? Cô ta có thể nói ra những lời súc sinh như vậy. Kết quả là, trời ạ, tôi tưởng lịch sử tiến hóa của loài người chỉ bỏ sót mình cô ta, không ngờ còn có một người nữa.
Bước Đến Rực Rỡ Tôi và bạn đại học cùng đạt được một cơ hội trải nghiệm siêu năng lực có thời hạn. Cô ta giành trước, chọn viên thuốc màu đỏ giúp gia tăng thiện cảm của người khác giới với mình. Tôi đành lựa chọn viên thuốc màu xanh, đạt được thời gian gấp đôi, song chỉ có tác dụng với bản thân. Mười năm sau, siêu năng lực cô ta được trải nghiệm đã đến hạn. Chúng tôi gặp lại nhau tại buổi họp lớp. Tôi trở thành giám đốc công nghệ của công ty khoa học công nghệ đứng đầu. Cô ta thì bị gia đình chồng giàu lập mưu đặt bẫy để ruồng bỏ, nghèo rớt đến mức phải đến khách sạn làm nhân viên dọn vệ sinh. Cô ta nổi điên đâm tôi, kéo tôi cùng tái sinh về lại ngày lựa chọn viên thuốc. Lần này, cô ta giành trước, nuốt lấy viên thuốc màu xanh kia, hả hê trông ngóng tôi giẫm vào vết xe đổ của cô ta. Nhưng cô ta đâu biết, ngay từ đầu, viên thuốc tôi muốn chính là viên thuốc màu đỏ kia.
Tam Ca Tự Diễn Chồng tôi – người đàn ông lạnh lùng, c ấ m d ục, gần đây có chút kỳ lạ. Ra ngoài cùng tôi thì phải che kín từ đầu đến chân, chuông cửa vừa vang lên đã lập tức chui tọt vào tủ quần áo, ngày nào cũng nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn cưới trên tay tôi. Cho đến một ngày, tôi vô tình phát hiện trong điện thoại anh ấy có một bản ghi chú được đặt mật khẩu: “Ngủ một giấc tỉnh dậy, tôi từ năm mười tám tuổi xuyên tới năm hai mươi tám tuổi.” “Tin tốt là: tôi thật sự ở bên cô gái mình đã thầm yêu nhiều năm.” “Tin xấu là: trong nhà không có ảnh cưới, tôi không đeo nhẫn cưới, đồ vest trong tủ cũng không phải cỡ của tôi.” “…Xong rồi, tôi là kẻ thứ ba.” Tôi: Hả??
Mất Mát Tuổi Thanh Xuân Lần đầu tiên đến tháng năm mười lăm tuổi, tôi đã làm bẩn ghế sau xe BMW của mẹ. Bà túm tóc tôi lôi xuống xe, tiện tay cầm chiếc túi xách giá vài vạn tệ đập vào bụng tôi. Khi cái tát của bà rơi xuống khiến tôi choáng váng, thì những bạn nam cùng lớp đang chơi bóng đi tới. Họ nhận ra tôi, ánh mắt dừng lại ở chiếc quần đã nhuộm đỏ của tôi. Một khắc này, mẹ tôi đẩy tôi ra. “Bọn họ quen biết mày đúng không?” “Đến đây, đến đây! Dứt khoát mất mặt luôn đi!” Nhìn lan can cầu chỉ cao tới thắt lưng mình. Tôi rất muốn nhảy xuống.
Tôi chết rồi.Tiện tay kéo theo cả sếp tôi xuống âm phủ.Trên đường đến Địa phủ, ảnh mắng tôi suốt dọc đường.Mãi đến giây cuối cùng trước khi đầu thai, ảnh mới mắng mệt, chịu hòa giải với tôi.Tôi chào tạm biệt sếp.Sếp nói: “Nghe cho kỹ, cảm ơn mày, kiếp sau đừng để tao gặp lại nữa.”Ai ngờ, vừa đầu thai xong một giây, chúng tôi lại gặp nhau rồi.Tôi không cố ý chết, cũng chẳng định kéo ai theo cùng.Chỉ là trong buổi team building của công ty, lúc leo núi tôi bị trượt chân, tiện tay níu người đứng bên cạnh.Mà người đó… lại đúng là sếp tôi.Thế là hai đứa cùng nhau rơi xuống vực, chết rất thảm.Vì tôi bị cành cây vướng giữa chừng nên sếp rơi xuống đất trước.Tôi rớt lên người ảnh, lại còn đè gãy thêm mấy cái xương sườn.Dù vậy thì lúc đó cũng không quan trọng nữa rồi.Ngay khoảnh khắc trước khi tắt thở, sếp trợn tròn mắt, ánh mắt tràn đầy uất hận, khó nhọc phun ra một chữ: “Mày…”Tôi đoán chắc ảnh định nói: “Mày con mẹ mày!”Vì đó là câu cửa miệng của ảnh.
Gió Nghịch Mùa Tôi, trong vai bà mẹ chồng ác độc, bị con trai lừa lên một chương trình hòa giải. Trên sân khấu, con dâu tôi, với cái bụng bầu lớn, kể lể bằng giọng nói chán chường, đầy tuyệt vọng về cách tôi đã hành hạ cô ấy: Khi mang thai, tôi không cho cô ấy ăn thịt; Trong thời tiết 40 độ, tôi cấm cô ấy bật điều hòa; Cô ấy tắm quá 5 phút, tôi liền tắt nước nóng; Tôi cố ý đầu độc con chó của cô ấy; Vì nghi ngờ đứa bé trong bụng là con gái, tôi ép cô ấy phá thai. Cô ấy vừa khóc nức nở, vừa kể, thu về trọn vẹn sự đồng cảm và ủng hộ từ khán giả. MC lên án tôi: “Chị cũng là phụ nữ, sao lại độc ác như thế với một người phụ nữ khác?” Khách mời là một người nổi tiếng mỉa mai: “Nhà chị có ngai vàng cần kế thừa chắc?” Giáo sư tâm lý học phân tích sắc bén, chỉ ra: “Đây là hội chứng yêu con trai thái quá.” Khán giả ai nấy đều phẫn nộ: “Kẻ ác chỉ càng già càng tệ hơn!” Ngay trước mặt tất cả, con trai tôi quỳ xuống, khóc lóc van xin: “Mẹ, vì hạnh phúc của con, vì đứa cháu chưa ra đời, mẹ hãy xin lỗi Viên Viên đi!” Giữa làn sóng chỉ trích, tôi bỗng nhiên thông suốt. Tôi quyết định, cả con trai lẫn con dâu, tôi đều không cần nữa.
Cửa Hàng Đồ Cổ Tôi kế thừa cửa hàng đồ cổ mà ông nội để lại. Cửa hàng khác đặt Tỳ Hưu để thu hút tài lộc, còn cửa hàng nhà tôi thì treo đèn giấy trắng dành cho người chết. Đúng vậy, đồ cổ phân âm dương, việc của tôi là buôn bán những thứ của người chết.
Cú Tát Cực Hạn Minh tinh mới nổi là bảo bối trong lòng của Thái tử gia giới kinh thành. Ai nấy đều nâng niu cô, không ai dám chọc vào. Cho đến khi trong chương trình bị nữ minh tinh nổi tiếng tát thẳng một cái giữa mặt. Mọi người đều đang chờ xem, bao giờ tôi bị phong sát. Thi nhau đoán tôi sẽ chết kiểu gì. Về sau, tôi lại biến mất không thấy tăm hơi. Vị Thái tử gia nổi tiếng tàn nhẫn kia lại quỳ dưới chân tôi, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: “Đau không? Mấy chuyện nhỏ thế này, cần gì em phải đích thân ra tay, chẳng phải chỉ một câu nói là xong à.”
Kế Hoạch Cua Lại Bạn Gái Cũ Của Ảnh Đế Giang Tôi và bạn trai cũ gặp nhau ở cục cảnh sát. À, là tôi báo cảnh sát bắt anh ta. Ai bảo nửa đêm nửa hôm anh ta quấn bản thân lại như mấy tên biến thái rồi lắc lư trước cửa nhà tôi chứ? Tôi là một thiếu nữ trẻ tuổi, tôi rất sợ hãi đấy có được không?
Mùa Hè Vô Tận Ngày bạch nguyệt quang của Kim Hoài trở về nước, tôi và cô ta cùng lên hot search. Cô ta là ngôi sao sáng giữa đám đông trong làng giải trí. Tôi bị chế giễu là một cô gái si tình không được đáp lại. Khi Kim Hoài gọi điện với giọng điệu lạnh lùng: “Tối nay có tiệc, tôi sẽ không về nhà.” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe, hắn đang ôm bạch nguyệt quang đi vào khách sạn. “Ừ, ưm…” Chưa kịp trả lời, tôi đã bị một lực mạnh từ phía sau đẩy cho không thở được. Kim Hoài dừng lại một chút: “…Cô đang làm gì vậy?” Tôi cắn môi và cúp máy. Có hơi thở nóng bỏng dán sát vào tai tôi, người đó càng làm mạnh mẽ hơn: “Em đoán xem, hắn có thể nhìn thấy chúng ta từ đây không?”
Một Chút Tình Bạn gái cũ của anh ta trở về nước, Phó Chiếu Sơ liền đề nghị chia tay. Trợ lý đặc biệt của anh ta mang hợp đồng đến tận cửa, giọng điệu lạnh nhạt: “Ngài Phó hy vọng cô có thể giữ thể diện.” Tôi không làm ầm lên, cũng không cò kè mặc cả, chỉ đưa ra một yêu cầu. “Nếu tặng tôi căn hộ, vậy thì phí quản lý phải thanh toán trước 100 năm.” Trợ lý Lâm rõ ràng sững lại, do dự hỏi: “Chỉ vậy thôi sao?” Ánh mắt tôi lướt qua anh ta: “Eo của anh trông cũng rắn chắc đấy. Anh dọn vào ở cùng tôi đi.” “Dù sao tôi cũng sợ cô đơn.”
Làm Ăn Với Ma Khi tôi bày sạp bán hàng, bạn cùng phòng đã cướp đồ từ quầy hàng của tôi. Nhưng cô ta không biết rằng những thứ đó là để bán cho ma. Lấy đồ của ma, phải trả giá bằng mạng sống.
Ký Ức Đã Quên Hai năm sau khi tôi và thanh mai trúc mã kết hôn, bạch nguyệt quang của hắn đã trở lại. Tôi thì gặp tai nạn xe và mất trí nhớ. Khi tỉnh lại lần nữa, hắn thay đổi hoàn toàn sự lạnh lùng trước đây, dịu dàng hôn lên đầu ngón tay tôi. “Em không cần nhớ lại, chỉ cần biết rằng cuộc sống vợ chồng của chúng ta rất hòa hợp.” Nhưng đêm đó, khi tôi ôm gối đứng trước cửa phòng ngủ của hắn, ánh mắt hắn trở nên mờ mịt và giọng nói khàn khàn vang lên: “Em chắc chắn muốn vào chứ?” … Sau này, khi tôi nhớ lại mọi thứ, trong sự buồn bã, tôi thu dọn hành lý và định rời đi. Đúng lúc ấy, tôi bắt gặp hắn vừa say rượu trở về. Hắn không nói không rằng, âm thầm khóa cửa phòng lại, bước đến gần tôi với nụ cười mỉa mai: “Sao thế, định đi tìm học trưởng của em à?” “Em thực sự nghĩ rằng anh đã chết rồi sao?”
Không Ngoan Chồng tôi lại đang yêu đương rồi, nuôi một cô gái nhỏ. Bây giờ tôi đã hiểu chuyện, không khóc không làm loạn, còn ân cần giục anh ta đi hẹn hò. Anh ta khá hài lòng, khoe khoang với đám bạn thân: “Thấy chưa, lấy vợ là phải lấy kiểu ngoan như thế này.” Nhưng những người anh em của anh ta lại nhìn nhau với vẻ mặt khác thường. Vì, tôi với bọn họ… đều từng “không ngoan” cả. Đặc biệt là người ngồi trong góc kia – đoá cao lãnh chi hoa đó. Tối qua tôi mệt đến mức một ngón tay cũng không nhấc nổi. Vậy mà anh ta vẫn còn ép hỏi: “Bao giờ mới cho tôi danh phận, hửm, nói đi.”
Khổ Hạnh Nhân Biết được bạn trai mình là nam chính, còn tôi chỉ là nữ phụ ác độc, tôi đã mang thai con của anh ấy. Tôi giấu đi kết quả xét nghiệm thai kỳ, bịa chuyện: [Tôi không cảm nhận được tình yêu của anh nữa, đến đây là kết thúc. Chúng ta chia tay đi.] Ba ngày sau, tôi khóc lóc thảm thiết trong quán bar để giải tỏa cơn nghiện yêu. Một đôi tay từ phía sau ôm lấy tôi: “Bảo bối, tối nay em muốn anh yêu em như nào đây?”
Trăng Khuyết Ngày tôi đề nghị ly hôn, cuộc gọi đến cho Lục Thúc Minh được thư ký của anh ta trả lời. Giọng cô thư ký trẻ nghe có vẻ nũng nịu. “Tổng giám đốc Lục đang họp, không tiện nghe máy, có chuyện gì chị cứ nói với em.” Cô ta là người tình mới của Lục Thúc Minh. Lần này tôi không cãi cọ hay gây sự, chỉ bình thản nói với cô ta: “Cô nói với anh ta, đơn ly hôn tôi để ở đầu giường.”
Tình Vị Ương Tôi là “chim hoàng yến” ngoan ngoãn nhất bên cạnh Chu Thế Quân. Về sau, khi hắn gặp phải chuyện khó khăn trong việc làm ăn, liền tiện tay tặng tôi cho người khác. Lúc bị kéo lên xe, tôi cố vùng ra chạy về phía hắn khóc lóc cầu xin. Nhưng hắn lại lạnh lùng đẩy tôi ra: “Biết vì sao tôi chưa bao giờ chạm vào em không, Ương Ương?” Cuối cùng tôi cũng hiểu sự quan tâm, chăm sóc của hắn dành cho tôi là để vào thời điểm quan trọng bán tôi đi. Về sau người đàn ông đó bị hắn ám sát sắp chết. Chu Thế Quân tự mình tới đón tôi trở về: “Ương Ương, tôi tới đón em về nhà.” Tôi cười giơ tay lên, cho hắn xem nhẫn cưới ở ngón áp út của tôi, rồi cúi đầu nhẹ nhàng hôn người bên cạnh. “Chu tiên sinh, ngài nhìn xem, tôi đã kết hôn rồi.”