Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Mất Mát Tuổi Thanh Xuân

Mất Mát Tuổi Thanh Xuân Lần đầu tiên đến tháng năm mười lăm tuổi, tôi đã làm bẩn ghế sau xe BMW của mẹ. Bà túm tóc tôi lôi xuống xe, tiện tay cầm chiếc túi xách giá vài vạn tệ đập vào bụng tôi. Khi cái tát của bà rơi xuống khiến tôi choáng váng, thì những bạn nam cùng lớp đang chơi bóng đi tới. Họ nhận ra tôi, ánh mắt dừng lại ở chiếc quần đã nhuộm đỏ của tôi. Một khắc này, mẹ tôi đẩy tôi ra. “Bọn họ quen biết mày đúng không?” “Đến đây, đến đây! Dứt khoát mất mặt luôn đi!” Nhìn lan can cầu chỉ cao tới thắt lưng mình. Tôi rất muốn nhảy xuống.

Lỡ Kéo Sếp Xuống Âm Phủ

Tôi chết rồi.Tiện tay kéo theo cả sếp tôi xuống âm phủ.Trên đường đến Địa phủ, ảnh mắng tôi suốt dọc đường.Mãi đến giây cuối cùng trước khi đầu thai, ảnh mới mắng mệt, chịu hòa giải với tôi.Tôi chào tạm biệt sếp.Sếp nói: “Nghe cho kỹ, cảm ơn mày, kiếp sau đừng để tao gặp lại nữa.”Ai ngờ, vừa đầu thai xong một giây, chúng tôi lại gặp nhau rồi.Tôi không cố ý chết, cũng chẳng định kéo ai theo cùng.Chỉ là trong buổi team building của công ty, lúc leo núi tôi bị trượt chân, tiện tay níu người đứng bên cạnh.Mà người đó… lại đúng là sếp tôi.Thế là hai đứa cùng nhau rơi xuống vực, chết rất thảm.Vì tôi bị cành cây vướng giữa chừng nên sếp rơi xuống đất trước.Tôi rớt lên người ảnh, lại còn đè gãy thêm mấy cái xương sườn.Dù vậy thì lúc đó cũng không quan trọng nữa rồi.Ngay khoảnh khắc trước khi tắt thở, sếp trợn tròn mắt, ánh mắt tràn đầy uất hận, khó nhọc phun ra một chữ: “Mày…”Tôi đoán chắc ảnh định nói: “Mày con mẹ mày!”Vì đó là câu cửa miệng của ảnh.

Gió Nghịch Mùa

Gió Nghịch Mùa Tôi, trong vai bà mẹ chồng ác độc, bị con trai lừa lên một chương trình hòa giải. Trên sân khấu, con dâu tôi, với cái bụng bầu lớn, kể lể bằng giọng nói chán chường, đầy tuyệt vọng về cách tôi đã hành hạ cô ấy: Khi mang thai, tôi không cho cô ấy ăn thịt; Trong thời tiết 40 độ, tôi cấm cô ấy bật điều hòa; Cô ấy tắm quá 5 phút, tôi liền tắt nước nóng; Tôi cố ý đầu độc con chó của cô ấy; Vì nghi ngờ đứa bé trong bụng là con gái, tôi ép cô ấy phá thai. Cô ấy vừa khóc nức nở, vừa kể, thu về trọn vẹn sự đồng cảm và ủng hộ từ khán giả. MC lên án tôi: “Chị cũng là phụ nữ, sao lại độc ác như thế với một người phụ nữ khác?” Khách mời là một người nổi tiếng mỉa mai: “Nhà chị có ngai vàng cần kế thừa chắc?” Giáo sư tâm lý học phân tích sắc bén, chỉ ra: “Đây là hội chứng yêu con trai thái quá.” Khán giả ai nấy đều phẫn nộ: “Kẻ ác chỉ càng già càng tệ hơn!” Ngay trước mặt tất cả, con trai tôi quỳ xuống, khóc lóc van xin: “Mẹ, vì hạnh phúc của con, vì đứa cháu chưa ra đời, mẹ hãy xin lỗi Viên Viên đi!” Giữa làn sóng chỉ trích, tôi bỗng nhiên thông suốt. Tôi quyết định, cả con trai lẫn con dâu, tôi đều không cần nữa.

Cửa Hàng Đồ Cổ

Cửa Hàng Đồ Cổ Tôi kế thừa cửa hàng đồ cổ mà ông nội để lại. Cửa hàng khác đặt Tỳ Hưu để thu hút tài lộc, còn cửa hàng nhà tôi thì treo đèn giấy trắng dành cho người chết. Đúng vậy, đồ cổ phân âm dương, việc của tôi là buôn bán những thứ của người chết.

Cú Tát Cực Hạn

Cú Tát Cực Hạn Minh tinh mới nổi là bảo bối trong lòng của Thái tử gia giới kinh thành. Ai nấy đều nâng niu cô, không ai dám chọc vào. Cho đến khi trong chương trình bị nữ minh tinh nổi tiếng tát thẳng một cái giữa mặt. Mọi người đều đang chờ xem, bao giờ tôi bị phong sát. Thi nhau đoán tôi sẽ chết kiểu gì. Về sau, tôi lại biến mất không thấy tăm hơi. Vị Thái tử gia nổi tiếng tàn nhẫn kia lại quỳ dưới chân tôi, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: “Đau không? Mấy chuyện nhỏ thế này, cần gì em phải đích thân ra tay, chẳng phải chỉ một câu nói là xong à.”  

Kế Hoạch Cua Lại Bạn Gái Cũ Của Ảnh Đế Giang

Kế Hoạch Cua Lại Bạn Gái Cũ Của Ảnh Đế Giang Tôi và bạn trai cũ gặp nhau ở cục cảnh sát. À, là tôi báo cảnh sát bắt anh ta. Ai bảo nửa đêm nửa hôm anh ta quấn bản thân lại như mấy tên biến thái rồi lắc lư trước cửa nhà tôi chứ? Tôi là một thiếu nữ trẻ tuổi, tôi rất sợ hãi đấy có được không?

Mùa Hè Vô Tận

Mùa Hè Vô Tận Ngày bạch nguyệt quang của Kim Hoài trở về nước, tôi và cô ta cùng lên hot search. Cô ta là ngôi sao sáng giữa đám đông trong làng giải trí. Tôi bị chế giễu là một cô gái si tình không được đáp lại. Khi Kim Hoài gọi điện với giọng điệu lạnh lùng: “Tối nay có tiệc, tôi sẽ không về nhà.” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe, hắn đang ôm bạch nguyệt quang đi vào khách sạn. “Ừ, ưm…” Chưa kịp trả lời, tôi đã bị một lực mạnh từ phía sau đẩy cho không thở được. Kim Hoài dừng lại một chút: “…Cô đang làm gì vậy?” Tôi cắn môi và cúp máy. Có hơi thở nóng bỏng dán sát vào tai tôi, người đó càng làm mạnh mẽ hơn: “Em đoán xem, hắn có thể nhìn thấy chúng ta từ đây không?”  

Làm Ăn Với Ma

Làm Ăn Với Ma Khi tôi bày sạp bán hàng, bạn cùng phòng đã cướp đồ từ quầy hàng của tôi. Nhưng cô ta không biết rằng những thứ đó là để bán cho ma. Lấy đồ của ma, phải trả giá bằng mạng sống.

Ký Ức Đã Quên

Ký Ức Đã Quên Hai năm sau khi tôi và thanh mai trúc mã kết hôn, bạch nguyệt quang của hắn đã trở lại. Tôi thì gặp tai nạn xe và mất trí nhớ. Khi tỉnh lại lần nữa, hắn thay đổi hoàn toàn sự lạnh lùng trước đây, dịu dàng hôn lên đầu ngón tay tôi. “Em không cần nhớ lại, chỉ cần biết rằng cuộc sống vợ chồng của chúng ta rất hòa hợp.” Nhưng đêm đó, khi tôi ôm gối đứng trước cửa phòng ngủ của hắn, ánh mắt hắn trở nên mờ mịt và giọng nói khàn khàn vang lên: “Em chắc chắn muốn vào chứ?” … Sau này, khi tôi nhớ lại mọi thứ, trong sự buồn bã, tôi thu dọn hành lý và định rời đi. Đúng lúc ấy, tôi bắt gặp hắn vừa say rượu trở về. Hắn không nói không rằng, âm thầm khóa cửa phòng lại, bước đến gần tôi với nụ cười mỉa mai: “Sao thế, định đi tìm học trưởng của em à?” “Em thực sự nghĩ rằng anh đã chết rồi sao?”  

Trăng Khuyết

Trăng Khuyết Ngày tôi đề nghị ly hôn, cuộc gọi đến cho Lục Thúc Minh được thư ký của anh ta trả lời. Giọng cô thư ký trẻ nghe có vẻ nũng nịu. “Tổng giám đốc Lục đang họp, không tiện nghe máy, có chuyện gì chị cứ nói với em.” Cô ta là người tình mới của Lục Thúc Minh. Lần này tôi không cãi cọ hay gây sự, chỉ bình thản nói với cô ta: “Cô nói với anh ta, đơn ly hôn tôi để ở đầu giường.”  

Tình Vị Ương

Tình Vị Ương Tôi là “chim hoàng yến” ngoan ngoãn nhất bên cạnh Chu Thế Quân. Về sau, khi hắn gặp phải chuyện khó khăn trong việc làm ăn, liền tiện tay tặng tôi cho người khác. Lúc bị kéo lên xe, tôi cố vùng ra chạy về phía hắn khóc lóc cầu xin. Nhưng hắn lại lạnh lùng đẩy tôi ra: “Biết vì sao tôi chưa bao giờ chạm vào em không, Ương Ương?” Cuối cùng tôi cũng hiểu sự quan tâm, chăm sóc của hắn dành cho tôi là để vào thời điểm quan trọng bán tôi đi. Về sau người đàn ông đó bị hắn ám sát sắp chết. Chu Thế Quân tự mình tới đón tôi trở về: “Ương Ương, tôi tới đón em về nhà.” Tôi cười giơ tay lên, cho hắn xem nhẫn cưới ở ngón áp út của tôi, rồi cúi đầu nhẹ nhàng hôn người bên cạnh. “Chu tiên sinh, ngài nhìn xem, tôi đã kết hôn rồi.”

Mẹ Tôi Là Nữ Phụ Độc Ác

Mẹ Tôi Là Nữ Phụ Độc Ác Tôi xuyên vào bụng của nữ phụ đang mang thai, trở thành một đứa trẻ mới sinh. Ba tôi là ảnh đế, sau khi say rượu cùng mẹ tôi xuân phong nhất độ mà có tôi. Nhưng trong tiểu thuyết, tôi căn bản không được sinh ra! *春风一度; [chūnfēngyīdù] ; Hán Việt: XUÂN PHONG NHẤT ĐỘ ; giao hợp; làm tình.  

Giang Nguyễn

Giang Nguyễn Buổi tiệc thường niên của công ty Lục Yến Châu, mốitình đầu của anh ta và tôi mặc đồ giống hệt nhau. Tất cả mọi người đều nói anh ta nhất định sẽ đứng về phía tôi. Nhưng anh ta lại nói với tôi: “Hoặc là cởi ra ngay, hoặc là lập tức cút!” Tôi thay đổi hình tượng ngoan ngoãn, tạt một ly rượu vang đỏ vào người bọn họ. Chuyển khỏi biệt thự ra biển để giải khuây. Ngày hôm sau có cảnh báo bão, cảng bị phong tỏa. Anh trai anh ta khuyên anh ta dỗ tôi về. Anh ta thản nhiên nói: “Chỉ là một thế thân mà thôi, tôi sớm đã chơi chán rồi, anh muốn thì đi mà dỗ.” Sau đó cảng thông thương, Lục Diễn Châu hung dữ chặn tôi lại: “Giang Nguyễn, chơi chán rồi chứ, về nhà với tôi!” “Đừng dọa vợ tôi, vất vả lắm mới dỗ về được.” Anh trai anh ta cười bá đạo: “Hơn nữa, cô ấy nên yêu tôi, chứ không phải đồ giả mạo như cậu.”

Thẩm Niệm

Thẩm Niệm Chị gái tôi đã làm cho mèo cưng của Thái tử gia thế giới ngầm, Tề Yểm, bị thương. Vị hôn phu của tôi bắt tôi mặc một chiếc váy ngắn gợi cảm, trói tay bịt mắt tôi rồi đưa đến giường Thái tử gia để tạ tội. Trước khi bị cưỡng chế đưa đi, tôi quỳ xuống cầu xin anh ta đừng đối xử với tôi như vậy. Thế mà anh ta dịu dàng dỗ chị gái tôi ngủ, rồi quay sang nói với tôi bằng giọng lạnh lùng: “Em và Niệm Niệm trông giống hệt nhau, em không thay cho cô ấy, chẳng lẽ lại để cô ấy đi chết sao?” Nhưng chỉ hai ngày sau, anh ta đã thấy hối hận, bèn đến đòi người. Tề Yểm ôm tôi vào lòng, cười nói: “Em yêu à, bảo tên hôn phu của em cút ra xa đi.”  

Lòng Thiên Vị Của Mẹ

Lòng Thiên Vị Của Mẹ Mùng ba Tết về nhà ngoại, mẹ tôi đưa cho con gái tôi một phong bao lì xì. Tôi mở ra, bên trong chỉ có hai mươi tệ. Trong khi con của anh trai với chị gái tôi, mỗi đứa đều nhận được hai nghìn tệ. Tôi tìm mẹ để hỏi lý do, nhưng bà tỏ vẻ đương nhiên. “Anh trai con ở Bắc Kinh, chị gái con ở Thượng Hải, cả hai đều là người có tiền đồ, giờ mẹ đối tốt với chúng, sau này về già còn có thể nhờ cả hai đứa nó.” “Còn con, lấy một công chức nhỏ, nghèo đến nỗi không mua nổi chiếc xe, mẹ còn trông mong gì ở con?” Sau đó lúc bà bị bệnh nằm viện, nằm trên giường bệnh không ai quan tâm, bà khóc rồi gọi điện cho tôi. “Dao Dao, mẹ hai ngày không ăn gì rồi, con làm ơn mang cho mẹ chút gì đó ăn đi…”  

Tôi Là Một Tang Thi

Tôi Là Một Tang Thi Tôi là một tang thi. Sau ba lần cắn Thẩm tổng, tôi bị hắn túm lấy tóc, mỉm cười dạy dỗ: “Như thế không giết được tôi đâu. Ngoan, cởi đồ tôi ra, rồi cắn xuống dưới.” Hắn nắm tay tôi, đặt móng vuốt tôi lên ngực hắn: “Tim ở đây.” Tiếp tục kéo xuống: “Mạng, ở đây.” “Nhớ kỹ chưa?” Hắn cười khẽ: “Đến đây nào, bảo bối. Giết tôi đi.”

Cô Gái Thích Ăn Khổ

Cô Gái Thích Ăn Khổ Cô sinh viên được tài trợ học bổng thích kéo mọi người cùng chịu khổ một cách vô bổ. Huấn luyện quân sự quá nóng, tôi tự bỏ tiền túi mua Coca lạnh cho các bạn cùng lớp uống. Cô ta lại đứng ra, mở miệng là một bài thuyết giáo: “Nhược Nhược, tôi biết gia cảnh cậu tốt, nhưng tiền của bác không phải do gió thổi đến, cậu nên thông cảm cho bố mẹ, chứ không phải như bây giờ vung tay quá trán.” “Hơn nữa, việc trường sắp xếp huấn luyện quân sự vốn là để rèn luyện ý chí của chúng ta, cậu làm như vậy là đang phá rối trật tự.” Sau đó, vào ngày thời tiết nóng 38 độ, tôi mở điều hòa trong ký túc xá cùng bạn cùng phòng xem chương trình giải trí. Cô ta không nói không rằng trực tiếp tắt điều hòa đi. “Tối nay cũng không quá nóng, trước đây ở quê tôi, trời ba mươi mấy độ, quạt còn không dám bật, các cậu chưa từng biết khổ là gì, chẳng biết tiết kiệm chút nào.” Nghe xong, tôi lập tức gọi điện cho bố, ngừng việc tài trợ cho cô ta. Thích ăn khổ phải không? Từ nay về sau cho cô ta ăn thỏa thích!

Tình Thương Méo Mó

Tình Thương Méo Mó Mẹ tôi phát điên lên bắt chị tôi đang là nghiên cứu sinh từ bỏ công việc lương cao về quê thi làm giáo viên, bàmuốn mọi chuyện theo mong muốn của bà nên đã đến công ty chị tôi làm loạn. Lại ép chị tôi chia tay bạn trai ưu tú, giới thiệu cho một người đàn ông cao 1m65 “biết sống ngày này qua tháng nọ”. Chị tôi khóc lóc phản đối, cuối cùng không chống lại được câu “đều là muốn tốt con” của bà, chị tôi đã nghe theo. Chị tôi từ mức lương cao ngất ngưởng giờ trở thành lương bốn nghìn một tháng, còn lấy một ông chồng vô dụng, thậm chí còn mất luôn cả sức khỏe. Nhưng mẹ tôi lại đi khắp nơi khoe khoang chị tôi ngoan ngoãn hiểu chuyện. Sau khi sắp đặt xong cho chị tôi, mẹ tôi lại để mắt đến tôi vừa mới vào đại học. Mẹ tôi nghĩ rằng tôi sẽ là con rối mới của bà ta. Nhưng tôi sẽ buông bỏ nhân phẩm. Tận hưởng cuộc sống thiếu đức.

Tình Thân Lạnh Lẽo

Tình Thân Lạnh Lẽo Tôi đùa rằng mình bị mất trí nhớ. Không ngờ bố mẹ sững người, khi ra khỏi phòng bệnh họ nói: “Nó thậm chí không nhớ gì cả, vậy chuyện chúng ta bán nhà cưới của nó, lấy tiền mua nhà cho em trai nó thì cũng đừng nói cho nó biết.” Nghe thấy những lời này. Tôi cúi đầu không nói gì, họ không biết. Tôi vừa nhận được khoản chia lợi nhuận 30 triệu đô la Mỹ.

Cô Bạn Thân Ích Kỷ

Cô Bạn Thân Ích Kỷ  Bạn thân và bạn trai cô ấy chuẩn bị mua nhà, cô ấy yêu cầu tôi chi một nửa tiền. “Chúng ta có mối quan hệ tốt, sau này chắc chắn cậu sẽ thường xuyên đến ở.” “Cậu bỏ ra tám mươi vạn nhân dân tệ, mua một phòng trong căn nhà mới của tớ đi.” “Cậu lại cho tớ vay thêm tám mươi vạn nhân dân tệ, trả một lần, để tránh phải trả lãi cho ngân hàng.” Tôi không có nhiều tiền tiết kiệm như vậy, nhưng bạn thân không tin, lập tức trở mặt. “Cậu thật sự chỉ nhìn vào đồng tiền, coi mấy đồng bạc đó quan trọng thế sao!” “Đồ keo kiệt, một xu cũng không chịu rút ra, ôm lấy đống tiền thối của cậu mà chết đi!” Cô ta còn đi khắp công ty bôi nhọ tôi, nói thành tích tốt của tôi là do dùng các biện pháp không chính đáng. Nhưng cô ta quên mất rằng, chính tôi đã dẫn cô ta vào công ty, chính tôi đã dẫn dắt cô ta làm dự án. Sau đó, bạn thân nợ hàng triệu, bị bạn trai chia tay, quỳ bên chân tôi cầu xin. Tôi dùng chân đá cô ta ra. Con chó nuôi không thuần, không xứng đáng có cơ hội thứ hai.