Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Tiệm Hoành Thánh “Trà Xanh”

Tiệm Hoành Thánh “Trà Xanh” Tôi là khách quen của một tiệm hoành thánh, món hoành thánh ở đó thịt tươi, nước dùng đậm đà. Khi bạn trai du học về, tôi lập tức kéo anh ấy đi ăn, bà chủ tiệm cười chào tôi, rồi tự tay bê ra hai tô hoành thánh có hành. Tôi hơi bối rối, nói rằng tôi không bao giờ ăn hành. Bà chủ vỗ trán: “Ôi, tôi nhầm rồi, lần trước có anh đi cùng cô thích ăn hành.” “Biết cô gái trẻ không có chí tiến thủ lại thích làm đẹp, nhưng cũng không thể lừa tình để kiếm tiền chứ.” Lừa tiền? Nếu tôi nhớ không nhầm thì mặt bằng tiệm hoành thánh này là của bố ruột tôi.

Nhật Ký Theo Đuổi Vợ Của Nam Thần Trà Xanh

Nhật Ký Theo Đuổi Vợ Của Nam Thần Trà Xanh Tôi học đại học cùng một trường với em trai ruột. Ngày nào cũng sai bảo nó mang cơm, lấy đồ chuyển phát nhanh. Cho đến một ngày, khung trò chuyện với nó đột nhiên hiện lên dấu chấm than màu đỏ. Tối hôm đó, nam thần lạnh lùng của học viện đột ngột tìm đến cửa phòng tôi, trong tay cầm một đoạn video. Trong video, người hầu tổ truyền của tôi không hề do dự mà nhận lấy một chiếc thẻ, sau đó cam kết sẽ không liên lạc với tôi nữa. Cậu thiếu niên tắt màn hình điện thoại, trông đáng thương đến lạ. Vẻ mặt nghiêm túc nói: “Chỉ vì 100 nghìn mà có thể vứt bỏ chị gái, người đàn ông như thế không đáng tin.” “Chị có thể xem xét em được không?” “Em nhất định sẽ làm tốt hơn anh ta.” Tôi: ??  

Bạn Trai Tôi Mỗi Năm Đều Đi Viếng Mộ Người Yêu Cũ

Bạn Trai Tôi Mỗi Năm Đều Đi Viếng Mộ Người Yêu Cũ Bạn trai tôi mỗi năm đều đi tảo mộ cho người yêu cũ đã mất, còn thường xuyên chăm sóc bố mẹ cô ấy. Anh ấy nói bố mẹ cô ấy xem anh như nửa đứa con, nên anh cần phải báo hiếu với họ. Tôi không thể chấp nhận được, liền đề nghị chia tay. Vậy mà anh lại nghĩ tôi đang giận dỗi để làm cao, còn muốn tôi nhường cơ hội thăng chức cho anh rồi ở nhà chăm lo gia đình thay anh. Tôi là người rẻ rúng đến thế sao? Nhưng cuối cùng thì anh ấy vẫn làm theo đúng cái gọi là “chân thành ban đầu” của mình. Mặc dù thất nghiệp, lang thang ngoài đường, vợ mang thai đứa con không phải của anh rồi s ả//y thai, nhưng đúng là… cuối cùng anh cũng trở thành “nửa đứa con” của người ta rồi đó.

YÊU THỬ TỔNG TÀI LOÀI NGƯỜI

Tôi là nàng tiên cá và đã phải lòng một tổng tài lạnh lùng trên đất liền.Dùng mọi cách từ làm nũng, ỉ ôi, dằn vặt để rồi cuối cùng cũng chinh phục được anh ấy và có một cái kết viên mãn.Nhưng một năm sau, bạch nguyệt quang của anh ấy trở về nước.Tổng tài tổ chức một buổi tiệc hoành tráng trên du thuyền để chào đón cô ta.Tôi nổi giận bơi liền mười cây số trong biển, dùng răng nghiến nát động cơ của du thuyền.Không ngờ đúng không, bà đây thực chất là một con cá mập.

Rượu Vào Không Hỏng Việc

Rượu Vào Không Hỏng Việc Nửa đêm cãi nhau với ba mẹ, tôi dứt khoát xách túi chạy sang nhà bạn thân ngủ nhờ. Tôi vừa chợp mắt được một lúc thì bị cơn buồn tiểu đánh thức. Lơ mơ đi ra ngoài, không biết bằng cách nào lại mò nhầm vào phòng anh trai của Dao Dao. Còn chưa kịp tỉnh táo, tôi đã trèo thẳng lên giường người ta. Tay theo bản năng mò lên ngực anh ta. “Anh cũng biết mà, người như tôi ý chí yếu lắm… anh không mặc áo như vậy, thật sự rất dễ khiến tôi phạm tội.” “Wow… mềm mềm này…” “Đã vào giấc mơ rồi thì đừng trách tôi, đêm nay tôi phải xử anh cho bằng được.” Tôi trở mình, đè cả người lên anh ta. Không ngờ người đàn ông ấy khẽ cười, giọng trầm thấp đầy tà khí. “Chỉ trong mơ mới dám to gan như vậy à? “Sao không thử nói ‘xử tôi’ ngay trước mặt tôi ở ngoài đời xem?”

Cạm Bẫy Tình Yêu

Cạm Bẫy Tình Yêu Tôi là chim hoàng yến ngoan ngoãn nhất của lão đại Bắc Kinh. Luôn luôn đối với hắn bằng tình cảm chân thành, tràn đầy yêu thương. Nghe nói hắn gặp chuyện không may, tôi vội vã thu dọn đồ đạc, nhanh chóng bỏ trốn. Ai ngờ rằng đây chỉ là một cái bẫy mà hắn bày ra. Ngày bị bắt trở lại, Thái tử gia ngồi ở phía trên, giọng điệu âm trầm: “Ban đầu anh định bày ra một cái bẫy để lừa kẻ nội gián, không ngờ em lại chạy nhanh hơn cả nội gián.”

Ngủ Với Em Trai Của Đối Thủ

Ngủ Với Em Trai Của Đối Thủ

Kế Thừa Ánh Sáng

Kế Thừa Ánh Sáng Thiếu gia nhà quyền quý trong giới Kinh thành ghét nhất là loại con gái ham tiền. Đáng tiếc, tôi chính là kiểu người như vậy. Biết được tin này, tôi hỏi Tạ Dận: “Nếu có người tiếp cận anh vì tiền thì sao?” Anh hờ hững trả lời: “Giết.” Tôi: ? Không phải chứ, sao anh vẫn còn là kiểu người tuân thủ pháp luật vậy? Thế thì không ổn rồi, tôi ham tiền đấy. Tôi thu dọn đồ đạc quý giá, nửa đêm chuồn đi. 【Không dây dưa với anh nữa, tôi đi đây, chúc anh sớm tìm được người không ham tiền của anh】 Ba ngày sau, khi tôi đang trả giá ở tiệm thu mua hàng hiệu, bỗng một chiếc thẻ đen đặt trước mặt tôi. Khóe mắt người đàn ông đỏ hoe: “Bé cưng, toàn bộ tiền của anh đều là của em, quấn lấy anh cả đời được không?”

Hoàng Yến Bị Giam Cầm

Hoàng Yến Bị Giam Cầm Năm thứ hai làm chim hoàng yến của Thái tử gia Hỗ Giới, tôi mang thai. Sau khi người nhà hắn biết được, lấy ba ngàn vạn đuổi tôi đi. Tôi nhận tiền, suốt đêm ôm bụng lớn chạy trốn. Nghe nói, Thái tử gia luôn luôn bình tĩnh tự kiềm chế nổi điên trước mặt mọi người, đào ba thước đất cũng phải tìm được tôi. Bốn năm sau, tôi bị bắt trên đường đón con gái đi học về. Đón lấy ánh mắt lạnh như băng của hắn. Tôi cứng đầu nói nhảm: “Tôi kết hôn rồi, xin anh tự trọng.” Không ngờ hắn kéo tôi vào trong ngực, ngữ khí tàn nhẫn: “Làm sao em biết được, tôi đây là thích vợ người ta?” 

Bác Sĩ Mà Không Có Y Đức

Bác Sĩ Mà Không Có Y Đức Trong phòng phẫu thuật, người chồng là bác sĩ phẫu thuật chính cùng với y tá tiểu tam rời đi suốt bốn mươi phút, khiến bệnh nhân t//ử v/ong. Sau đó, anh ta yêu cầu tôi ký vào biên bản thỏa thuận tai nạn y tế. Lúc này tôi mới biết, anh ta luôn nghĩ rằng người nằm trên bàn mổ là mẹ tôi. Tôi lặng lẽ đẩy tờ thỏa thuận về phía anh ta. “Tôi ký cái này không thích hợp. Vẫn nên để con trai của người đã khuất ký thì hơn.”

Nam Thần Bị Mù, Tôi Giả Làm Bạn Gái Anh Ấy

Nam Thần Bị Mù, Tôi Giả Làm Bạn Gái Anh Ấy Năm thứ hai thầm yêu Cố Uyên, đột nhiên nghe tin anh ấy bị mù, bạn gái cũng bỏ đi. Thế là tôi giả làm bạn gái cũ của anh ấy, đưa anh ấy về nhà mình chăm sóc. Anh ấy đẹp trai, lúc xúc động còn rơi nước mắt, khiến tôi càng ngày càng yêu không dứt ra được. Cho đến khi gặp một người bạn chung, nhắc tới Cố Uyên thì người đó ngơ ngác hỏi: “Anh Uyên mù lúc nào vậy? Tối qua còn uống rượu với nhau mà.”

Sang Dư chưa muộn

Sang Dư chưa muộn Kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi nhận được một cuộc gọi. “Chị Tang Dư à… em vỡ ối rồi, sắp sinh rồi… chị có thể bảo anh Thẩm đến nhanh một chút được không?” “Em gọi mãi mà không liên lạc được với anh ấy…” Tiếng nức nở của cô gái vang lên giữa đêm đen, sắc lạnh và chói tai. Người đàn ông vừa vùi mặt vào cổ tôi khẽ sững người, Vội vàng bật dậy, mặc quần áo. Cầm lấy chìa khóa trên bàn rồi lao ra ngoài. Từ đầu đến cuối, không nói với tôi lấy một câu, cũng chẳng thèm quay đầu nhìn lấy một cái. Tôi chết lặng rất lâu. Chỉ đến khi tiếng sấm ngoài trời vang lên, tôi mới dần tỉnh lại. Đứa trẻ cô ấy sinh ra… là con của chồng tôi.

Người Mẹ Không Im Lặng

Người Mẹ Không Im Lặng Sau khi con gái tốt nghiệp đại học, thằng rể nuôi từ bé gửi cho tôi một danh sách. Tôi tưởng hai đứa yêu nhau định đi du lịch tốt nghiệp, đang chuẩn bị chuyển cho chúng hai triệu tệ để chơi cho vui vẻ. Ai ngờ lướt đến một khoản chi phí sửa chữa mà không ghi rõ dùng để làm gì, tôi nghi ngờ nên gọi điện hỏi. Cậu ta trả lời tỉnh bơ: “Đó là tôi đặt trước phẫu thuật vùng kín cho Tuyết Tình, ra ngoài ở cùng nhau kiểu gì cũng dễ xảy ra chuyện, Tuyết Tình trong mắt mọi người luôn là cô gái trong sạch, tôi không thể để cô ấy bị dị nghị.” Người cậu ta nhắc đến – Tuyết Tình – chính là con gái của người giúp việc nhà tôi. Tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì cậu ta nói tiếp: “Tuyết Tình khác với mấy đứa con gái nhà giàu như Lâm Tư Nhã, tụi kia có chơi bời cỡ nào cũng có người chịu trách nhiệm, còn Tuyết Tình thì không được phép có chút vết nhơ nào. Cô chuyển hai mươi triệu qua đi, cứ coi như là quà bù đắp tôi tặng cô ấy, sau chuyến đi tôi đảm bảo ‘mỗi người một ngả’, không bao giờ gặp lại nữa. Cô cũng yên tâm giao con gái và công ty cho tôi!” Tôi tức đến phát điên. Nó dám qua lại với con gái người giúp việc, Còn muốn cưới con gái tôi, tiếp quản công ty tôi? Nằm mơ!

Người Gối Đầu Giường Là Sói Giả Dạng

Người Gối Đầu Giường Là Sói Giả Dạng Kẻ thù không đội trời chung của tôi, Chử Thịnh Niên, gặp tai nạn, cả đời chỉ có thể ngồi xe lăn. Mọi người đều tránh anh ta như tránh tà, còn tôi thì vui vẻ kết hôn với anh. Anh ta tàn phế, tôi lại thấy như mình đang nuôi một con thú cưng, mặc tôi nhào nặn. Lúc vui, tôi ôm anh ngủ. Lúc không vui, tôi bóp gương mặt tuấn tú của anh nhàu nát như bánh bao. Nhìn dáng vẻ anh giận đến đỏ mặt tía tai mà chẳng thể làm được gì, lòng tôi tự nhiên vui lên kỳ lạ. Cho đến một ngày, nhà tôi phá sản, tôi nhận ra có lẽ mình không đủ sức nuôi nổi anh nữa. Tôi âm thầm sắp xếp cho anh một lối thoát, rồi thu dọn hành lý, lặng lẽ rời khỏi kinh đô. Nhưng anh lại đuổi theo, kéo tôi về. Người đàn ông cao lớn đè tôi lên khung cửa sổ sát đất, gằn từng chữ: “Giang Thanh Thanh, em có ý gì đây? Ngủ với tôi xong là muốn chạy à?” Tôi trừng mắt nhìn đôi chân dài thẳng tắp của anh, kinh ngạc thốt lên: “Anh… anh đứng dậy được rồi sao?!”  

Kẻ Hèn Nhát Chỉ Biết Hung Hăng Với Người Nhà

Kẻ Hèn Nhát Chỉ Biết Hung Hăng Với Người Nhà Hàng xóm dùng máy bay không người lái để quay lén tôi khi tôi đang cho con bú. Tôi tức giận kể lại với chồng. Kết quả là anh ta nói tôi tự mình đa tình, còn cười nhạo tôi: “Đã xấu còn lắm trò.” Ba mẹ tôi nghe được chuyện này, lập tức chạy đến nhà ngay trong đêm: “Đồ vô dụng chỉ biết bắt nạt người trong nhà, ngoài việc vênh váo trước mặt phụ nữ, mày còn biết làm gì nữa!”

Kiêu Hãnh

Kiêu Hãnh Vị hôn phu của tôi, Tạ Yến Từ, đang theo đuổi một nữ sinh viên đại học nghèo khó một cách cuồng nhiệt. Cô gái ấy lạnh lùng và kiêu hãnh, không muốn trở thành con chim hoàng yến trong tay kẻ quyền quý. Cô ta đã chặn xe tôi giữa trời mưa tầm tã, vẻ mặt kiên quyết: “Cô Lê, làm ơn hãy quản tốt vị hôn phu của cô, tôi tuy nghèo nhưng không phải ai cũng có thể tùy tiện sỉ nhục.” Để không sỉ nhục cô ta, Tạ Yến Từ đã quay sang hủy hôn với tôi, chi ra hai trăm triệu tệ để rước cô gái ấy về nhà một cách rình rang. Ba năm sau, tôi đính hôn lần nữa. Tạ Yến Từ không mời mà đến, uống rượu đến mức xuất huyết dạ dày trong tiệc đính hôn, phải cấp cứu tại bệnh viện. Diệp Thanh Sương, người đã trở thành bà Tạ, xông vào văn phòng của tôi, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Bây giờ mọi người đều biết cô là ánh trăng sáng mà Tạ Yến Từ không thể quên, tôi trở thành trò cười cho cả giới, Lê Mạn Thư, cô rất đắc ý phải không?”

Sông Ngầm

Sông Ngầm Sau khi mẹ qua đời, cha dượng tôi trở nên nghiện rượu trầm trọng. Hàn Dịch trở thành nơi trú ẩn duy nhất của tôi. Chúng tôi trốn khỏi ngôi nhà vỡ vụn đó, sống nương tựa vào nhau trên gác mái của một khu dân cư nghèo trong thành phố. Anh ấy là em trai hợp pháp của tôi, nhưng cũng là nỗi si mê mà tôi chẳng bao giờ dám thốt nên lời. Ngày thi đại học. Tôi siết chặt tờ thông báo tuyển thẳng trong tay, chạy như bay về nhà. Nhưng qua khe cửa khép hờ, tôi lại nhìn thấy hoa khôi của trường đang dán sát lên lồng ngực trần trụi của anh ấy. Khoảnh khắc cánh cửa ấy đóng lại. Tôi hoàn toàn mất đi mái nhà của mình. Bảy năm sau tái ngộ. Đôi mắt anh đỏ hoe, giữ chặt cổ tay tôi ép lên đầu giường. “Ngày đó tôi căn bản chưa từng đụng vào cô ta… Em thậm chí không thèm chất vấn, đã trực tiếp tuyên án tử cho tôi sao?”

NGƯỜI YÊU ONLINE CỦA TÔI LÀ SẾP TỔNG

Lúc họp, sếp đang thuyết trình PPT.Tôi lén lút nhắn tin tán tỉnh người yêu online của mình:“Không thể nghĩ đến anh quá nhiều, vừa nghĩ đến là đầu óc toàn pixel mất rồi.”Kết quả, giây tiếp theo, câu này liền xuất hiện ngay trên màn hình trước mặt tôi.Cả phòng họp im lặng đến đáng sợ.Anh ấy bình tĩnh lấy điện thoại ra, nhắn lại:“Ngoan, tối nay chụp ảnh cơ bụng cho em.”

SỨA BIỂN VÀ ANH CHÀNG SỬA XE

Dạo này anh bạn hàng xóm của tôi, Lục Tiêu, lúc nào cũng khó chịu với tôi.Anh ta còn hay gắt gỏng với tôi nữa.Tôi hỏi bạn bè xem nên chung sống thế nào.Bạn tôi nói: “Đàn ông đều thích con gái chủ động, cậu phải tỏ ra có khí thế, chinh phục anh ta.”Tôi hiểu ngay và ghi nhớ trong lòng.Lần sau khi Lục Tiêu lại gắt lên với tôi, tôi dứt khoát hôn anh ta.Quả nhiên, anh ta bị dọa đến đỏ mặt, á khẩu không nói nổi câu nào.Tôi ngồi lên người anh ta, dữ dằn hỏi: “Anh… anh phục chưa?”Lục Tiêu mắt đỏ bừng, nghiến răng nói: “Không phục, có giỏi thì ngồi lên mặt tôi luôn đi.”

Bạn Đã Từng Thấy Ai Đó Gặp Báo Ứng Chưa?

Bạn Đã Từng Thấy Ai Đó Gặp Báo Ứng Chưa? Ở nhà bạn trai, tôi tình cờ gặp lại dì út, người đã bị bắt cóc hơn 10 năm trước. Dì ấy không còn là nữ thần khoa múa dịu dàng nhẹ nhàng như trong ký ức nữa. Mà những kẻ từng hành hạ dì suốt từng ấy năm — Người đàn ông mặc vest chỉnh tề bắt tôi gọi là “Bác”. Bạn trai thì nhìn tôi đầy chân thành, quỳ xuống cầu hôn. Đứa em gái út nở nụ cười rạng rỡ, nhưng lại gọi dì là “mụ điên không có gia đình”. Tôi thề, tôi không cố ý bước vào cánh cửa kia.