Hiện đại
Thuê Nhà Của Ma Tôi là một con ma và một cô gái đã chuyển đến ngôi nhà ma ám mà tôi đang sống. Để dọa cô ta, tôi đã bay ra phía sau trong khi cô ta đang rửa mặt. Không nghĩ tới, cô ta nắm lấy tai tôi: “Anh nói anh là con ma đẹp trai mà anh lại muốn nhìn lén khi tôi đi tắm à?”
Hơi Ấm Gia Đình Hồi nhỏ, cả gia đình nhà tôi tự lái xe đi du lịch. Bố mẹ dẫn chị gái, em trai đi tham quan danh lam thắng cảnh, còn tôi bị bỏ quên trong xe bốn tiếng đồng hồ, suýt chết ngạt. “Ôi, chúng tôi quên mất con bé, cứ để con bé ở trong xe đợi chúng tôi là được.” Khi cảnh sát liên lạc với bố mẹ tôi, họ đã nói như vậy. Hai mươi năm sau, xảy ra động đất. Chị gái bế cháu trai, em trai dắt con chó của mình, bố tôi cầm sổ tiết kiệm với giấy tờ tùy thân. Cả nhà vội vã chạy trốn nhưng không ai nhớ đến mẹ tôi đang cảm lạnh ngất xỉu. Sau đó, mẹ tôi khóc gọi điện cho tôi. “Ôi, họ quên mất mẹ sao?” “Ngoan ngoãn ở nguyên chỗ đợi người khác đến tìm mẹ… hóa ra là không được sao?”
Đóa Hoa Nở Muộn Tôi là một Beta sống trong thế giới ABO, xung quanh toàn là Alpha siêu cấp cơ bắp. Vì thế tôi chỉ có thể che giấu bản thân, cho đến một ngày, thuộc tính Omega trong tôi đột ngột thức tỉnh. Sau khi bị phát hiện, đám Alpha lực lưỡng lập tức vây quanh tôi: “Giờ thì… chọn một người đi?”
Ngỗng Se Duyên Mười năm đèn sách không ai hay, một ngày rượt ngỗng cả trường biết.Trên confession của trường, ai đó đã dán bức ảnh tôi mặt mày dữ tợn đang rượt theo đít một con ngỗng.Chủ nhân bé ngỗng giận dữ:“Đứa nào, là đứa nào rượt con trai tôi làm nó sợ tới mức không đẻ được thì thôi, đã thế lại còn—”“Nhổ trụi lông đít của nó là ý gì hả!???”Tôi đáp lại:“Nó cắn nát bài thi cuối kỳ của tôi, không rượt nó để nhổ lông thì chẳng lẽ rượt anh để nhổ sao?”Chủ nhân con ngỗng im lặng một lúc, nói:“… Cũng không phải là không được.”
Kỳ nghỉ đông sắp đến, tôi kiếm được một công việc làm thêm đúng kiểu “thần tiên”. Trực đêm ở khu lăng mộ hoàng gia, 1.300 tệ một ngày! Chỉ nghĩ đến việc nghỉ đông có thể kiếm đủ tiền sinh hoạt cho nửa năm là tôi đã cười đến tận trong mơ. Hoàn toàn không để ý ánh mắt muốn nói lại thôi của đồng nghiệp ca ngày. Cho đến nửa đêm, có người gõ cửa. Tôi vừa ngáp vừa đứng dậy, lúc đó mới chợt nhớ ra câu dặn dò kỳ lạ trước khi họ tan ca: “Ban đêm, bất kể là thứ gì gõ cửa, cũng tuyệt đối không được mở.”
Khi tôi và Trì Dã chia tay, chúng tôi cãi nhau đến mức vô cùng căng thẳng. Anh tức giận đấm mạnh vào tủ kính, máu chảy không ngừng. Cuối cùng anh lại quỳ xuống đất, ôm lấy eo tôi, giọng run rẩy: “Khúc gỗ, mắt em mù rồi sao, sao em có thể thích người khác, tôi không chia tay, không có chuyện gì là ngủ một giấc không giải quyết được, em nói đúng không? Bảo bối ngoan, chúng ta không chia tay…” Vài năm sau, tôi cùng bạn bè khởi nghiệp thất bại, bất đắc dĩ phải đi cầu xin tổng giám đốc điều hành của Tập đoàn Hải Thượng. Người đàn ông đó chính là Trì Dã. Trên bàn ăn, anh lắc nhẹ ly rượu, thân người hơi ngả ra sau, nhướng mày nhìn tôi: “Hứa Đường, không có chuyện gì là ngủ một giấc không giải quyết được, em nói đúng không?”
Tôi đi quán bar gọi nam người mẫu, không ngờ lại gọi trúng nam thần từng thầm thích hồi cấp ba. Nhìn đóa hoa cao ngạo rơi khỏi thần đàn, tôi không giấu được xót xa, vung tay một cái: “Đừng làm nghề này nữa, sau này tôi nuôi anh.” Hứa An nhìn tôi, trong mắt lóe lên một tia u tối khó nhận ra. Nhưng cuối cùng anh vẫn không từ chối, theo tôi về nhà. Cho đến khi tôi vô tình nghe được anh nói chuyện với người khác. “Chỉ vì một dự án nhỏ có hai trăm triệu mà gọi điện tới làm phiền thế giới hai người của tôi với vợ tôi.” “Tôi khó khăn lắm mới dụ được cô ấy ở bên tôi, anh mà lỡ miệng nói ra thì xong đời.”
Đừng Dạy Tôi Về Tình Thân Bà nội tổ chức tiệc mừng thọ 99 tuổi, đích thân phát bao lì xì cho từng đứa cháu trước mặt mọi người. Cháu trai cả: “Bà thương con, tặng 88.000 tệ!” Cháu trai thứ hai: “Bà yêu con, tặng 88.000 tệ!” Cháu út: “Bà cưng con, tặng 88.000 tệ!” Đến lượt tôi: “Ôi chao, quên chuẩn bị của con mất rồi.” Cả sảnh cười ồ lên. Tôi lập tức đứng dậy rời khỏi bàn tiệc. Trong thang máy, tôi gửi một tin nhắn: Hủy bỏ tư cách VIP trọn đời của bà nội tại bệnh viện Hiệp Hòa, ngừng toàn bộ khoản chi trả tạm ứng viện phí. Ba phút sau, bác cả hốt hoảng chạy theo giữ tôi lại: “Cháu dám cắt đường sống của bà, cháu còn là người nữa không?” Tôi bật cười lạnh: “Tôi đã chi ba triệu cho bà chữa bệnh, để rồi nhận lại một màn sỉ nhục giữa bàn tiệc. Vậy thì ai mới không phải là người?”
Một Lần Yêu Đủ Để Sống Năm thứ ba sau khi gả cho Thẩm Tuấn, tôi mới nhận ra mình là người vợ trước độc ác trong sách. Ngu ngốc, ngang ngược, lại còn hay ghen tuông vô cớ. Cuối cùng vì đắc tội với nữ chính mà rơi vào kết cục nhảy lầu tử vong. Để giữ mạng, tôi không còn tự tìm đường chết nữa, còn âm thầm tác hợp cho hai người họ. Thế nhưng sắc mặt của Thẩm Tuấn lại ngày càng u ám. Cho đến một ngày nọ anh không thể nhịn thêm được nữa, trong mắt dâng trào sát khí: “Em muốn đẩy tôi về phía cô ta?” “Em muốn vứt bỏ tôi?” “Ngu Ca, là tôi quá dung túng cho em rồi, vậy mà lại để em nảy sinh suy nghĩ như thế này…”
Không Còn Là Vợ Anh Nữa Tiểu tam gửi cho tôi ảnh thân mật của cô ta với chồng tôi, kèm dòng chữ: “Chồng chị nói chị như một con cá ch//ết.” Tôi không trả lời. Tôi gọi thẳng cho xưởng in, yêu cầu in gấp 1.500 bản, dán kín toàn bộ khu chung cư nhà cô ta. Ngày hôm sau, cô ta khóc lóc gọi điện cầu xin tôi, nói rằng mình biết sai rồi. Tôi cười: “Đừng vội. Món này chỉ mới là khai vị. Phần quà lớn hơn, tôi chuẩn bị cho cả hai người.”
Tháng thứ hai theo đuổi Lục Trình Trạch. Người đàn ông khẽ cười nói: “Cô nghĩ tôi sẽ cần một người phụ nữ đã từng kết hôn sao.” Sau đó. Anh hỏi: “Mấy ngày nay ngủ có hài lòng không.” Tôi nói: “Không tệ, khá hài lòng.” Lục Trình Trạch tức đến bật cười: “Đã để tôi làm cô hài lòng rồi, quay đầu đi xem mắt là có ý gì?” “Rốt cuộc cô muốn một cơ hội, hay muốn một câu trả lời?” “Tôi mẹ nó muốn cô.”
Tôi là sinh viên nghèo, bạn trai còn nghèo hơn cả tôi. Anh nói nhà anh ở nhà cấp bốn, bố mẹ ra ngoài làm thuê, tiền sinh hoạt phí còn không đủ mua cho anh một đôi giày. Tôi không đành lòng, bẻ nửa cái bánh bao cho anh. Cho đến khi tôi đến nhà anh… Cái gọi là nhà cấp bốn ấy hóa ra là tứ hợp viện gia truyền, bố mẹ làm ăn xuất nhập khẩu ở nước ngoài. Còn đôi giày thể thao phiên bản giới hạn mà thiếu gia vòng Kinh thành như anh để mắt tới, tôi có gom cả một năm tiền sinh hoạt cũng không mua nổi. Tôi trầm ngâm một lát, lấy sợi dây chuyền “hàng vỉa hè” anh tặng tôi ra, hỏi anh: “Anh nói thật đi, cái này thật sự mua có tám mươi tệ à?” “Tám mươi vạn.”
Bạch nguyệt quang của Thẩm Duật Hàn vừa về nước, tôi liền hoàn toàn thu lại tính khí của mình. Không bao giờ hỏi đến những oanh oanh yến yến bên cạnh anh nữa, không gây chuyện nữa, sống đúng như hình mẫu người vợ hoàn hảo trong miệng anh. Dù sao thì, tôi cũng chỉ là một kẻ thế thân. Bạn thân vỗ vai tôi: “Biết điều lại là tốt, không có kim chủ, hai đứa mình chỉ có nước uống gió Tây Bắc.” Lý thì đúng là như vậy. Nhưng tôi càng ngoan, sắc mặt của Thẩm Duật Hàn lại càng trầm xuống. Anh bóp cằm tôi, ánh mắt lạnh lẽo như băng: “Sao không làm ầm lên nữa?”
Sau khi tôi du học về nước, trúc mã của tôi đã trở thành “Phật tử Kinh Quyển” trong miệng mọi người, người đàn ông luôn đeo chuỗi tràng hạt Phật trên tay. Tôi cứ nghĩ anh đã nhìn thấu hồng trần, tự giác thu lại những tâm tư nhỏ bé của mình. Nhưng người lớn lại có ý tác hợp, muốn tôi và anh liên hôn. Đêm tôi từ chối, anh nắm chặt cổ tay tôi, tức đến run rẩy. “Đi mẹ cái danh Phật tử Kinh Quyển.” “Chuỗi tràng hạt này là bùa bình an em cầu cho tôi vào năm em mười sáu tuổi.” “Nó cản tôi bao nhiêu đào hoa như vậy, Lương Tuế, em không nên chịu trách nhiệm sao?”
Tôi đang mang thai tháng thứ 8, bụng to đến mức đi lại cũng thấy khó khăn. Vậy mà mẹ chồng vẫn gọi điện ra lệnh: “Phải về quê ăn Tết, đây là quy củ.” Tôi nói quãng đường xa quá, sợ ảnh hưởng đến thai nhi. Bà ta cười khẩy: “Đám ngôi sao còn bầu bì mà đi khắp nơi đấy, cô làm quá cái gì.” Chồng tôi đứng cạnh im lặng như câm. Tim tôi lạnh ngắt. Khi kể lại chuyện này với bố mẹ ruột, mẹ tôi lập tức nổi trận lôi đình. “Bà ta muốn có cháu à? Được thôi, bảo con trai bà ta xách đồ về quê đi, còn đứa nhỏ thì để bố mẹ nuôi!”
Cặp Đôi Hào Môn – Không Yêu, Chỉ Hận Tôi bị b//ắt c//óc. Bọn b//ắt c//óc nói, chúng định dùng tôi để tống tiền Chu Triết Viễn, vì tôi là vợ hắn. Ti//m tôi treo lơ lửng bấy lâu, cuối cùng cũng thả xuống. “Tụi anh bắt nhầm người rồi. Trên danh nghĩa tôi là vợ anh ta, nhưng sống ch//ết của tôi, anh ta chẳng buồn quan tâm đâu.” Bọn chúng không tin, lập tức lấy điện thoại gọi tiền chuộc. “Họ Chu kia! Vợ mày – Liên Kiều đang nằm trong tay tao. Muốn cô ta sống thì ngoan ngoãn chuẩn bị một ngàn vạn tiền mặt, trong ba ngày đem đến chỗ tao chỉ định!” Hai giây sau, giọng Chu Triết Viễn lạnh lẽo vô tình vang lên từ đầu dây bên kia. “Vậy à? Thế thì gi//ết cô ta đi. Đỡ phải phiền tôi.” Nói xong, hắn cúp máy. Tên b//ắt có//c đứng đờ ra. Còn tôi thì đã quá quen, cười nhạt đến thản nhiên. Không ngờ đúng không? Người mà chồng tôi thật lòng yêu thương… vốn dĩ không phải tôi.
Chuyên Gia Trang Điểm Người Chết Tôi là một chuyên gia trang điểm cho người chết, còn gọi là liệm bà. Khi livestream chia sẻ kiến thức trang điểm, một nữ diễn viên nổi tiếng yêu cầu tôi trang điểm cho cô ta. Cô ta với giọng khinh miệt nói: “Được tôi cho phép trang điểm là vinh dự lớn lao mà cả đời này anh không thể có được.” Nhưng cô ta không biết, tôi chỉ trang điểm cho người chết. Tử khí càng nặng thì càng đẹp, càng hoàn hảo.
Phần 2 – Khương Phù Và Phá Đài Hí Tôi cùng bạn bè đi cắm trại, gặp một đoàn kịch đang diễn ngoài trời. Bạn tôi tò mò muốn qua xem, nhưng tôi kéo lại. “Đừng đi, đó là vở phá đài*, không phải diễn cho người sống xem.” (Phá đài hí: là nghệ thuật sân khấu truyền thống của Trung Quốc, thường được biểu diễn vào những dịp đặc biệt hoặc lễ hội, cúng tế)
Trước kỳ thi đại học một tháng, mẹ tôi khóc nức nở gọi điện cho tôi, nói rằng em trai tôi đã đánh mù một mắt của bạn học, mà gia đình không có tiền bồi thường. Bà bảo tôi về nhà gả cho một người đàn ông đã được chọn sẵn, lấy tiền sính lễ để trả nợ thay em. Bà nói bà sinh tôi, nuôi tôi, tôi chỉ cần báo đáp lần này là coi như hết nợ. Tôi bàng hoàng hỏi: “Tại sao con phải báo đáp mẹ?” “Nếu không muốn sinh con, thì có bản lĩnh đừng lên giường với bố con chứ.”