Hiện đại
Sau khi tốt nghiệp đại học, bạn thân của tôi bị người yêu đá.Tôi khuyên nhỏ: “Đừng có mê trai quá mà rối não. Một thằng nhãi con mà cũng khiến mày bỏ ăn bỏ uống hả?”Cho đến khi tôi tình cờ gặp anh trai của nhỏ ở nhà nó.Năm đó tôi đứng đút tay túi quần, nhìn anh trai người ta mà nghĩ: chưa thấy ai bám người như tôi, vậy mà vẫn có người còn bám hơn cả tôi.
Khi hoa khôi tỏ tình với nam thần học đường, tôi lại vừa vặn đi ngang qua, tay còn đang cầm cây kem.“Xin lỗi, nhưng tôi không thích cậu.”Lục Tinh Trạch vẻ mặt ngớ ngẩn, nhưng lại đẹp trai đến mức khiến người ta muốn tha thứ.Tôi giữ thái độ “không liên quan đến mình” và vội vã bước nhanh rời khỏi hiện trường.“Anh thích Đường Tinh Nhiên đúng không?”Hoa khôi bất ngờ chỉ đích danh tôi, khiến tôi không chỉ thấy oan uổng mà còn như bị sét đánh ngang tai.Liên quan quái gì tới tôi?“Ờ… chắc là…” – Giọng Lục Tinh Trạch lắp bắp vọng lại.Anh ta đang do dự cái gì chứ?“Đúng vậy, tôi rất thích Đường Tinh Nhiên.”Tôi đứng hình tại chỗ.Lục Tinh Trạch, anh đùa tôi đấy à?
【Bảo bối ơi, em tan làm rồi~】Chiều hôm đó, được nghỉ sớm trước ngày Tết Dương lịch, tôi lỡ tay gửi nhầm tin nhắn này vào nhóm chat chung của công ty.Đến lúc về đến nhà mới phát hiện… cả nhóm đã nổ tung rồi!Đồng nghiệp thi nhau hùa theo, nhắn: 【Bảo bối~】Tôi: Không dám mở mắt… chỉ mong tất cả là ảo giác!Thế nhưng đến nửa đêm, vị sếp luôn lạnh lùng cao ngạo của tôi lại đứng chờ trước cửa nhà tôi, mắt đỏ hoe, nghiến răng hỏi:“Anh ta cũng cho em bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, và chia thưởng cuối năm như tôi không?”
Anh trai tôi là thái tử gia của giới giải trí Hồng Kông.Bạn gái cũ của anh lại là vị hôn thê của thái tử gia giới Thượng Hải – Hạ Lâm Châu.Để giúp hai người họ sớm ngày gương vỡ lại lành, tôi vừa dỗ vừa lừa, khiến Hạ Lâm Châu chủ động lui hôn với tôi.Hôm anh trai tôi ôm mỹ nhân về dinh cũng đúng ngày sinh nhật của Hạ Lâm Châu.Tôi không còn giữ dáng vẻ đóa bạch liên vô hại nữa, một cước đá đổ bánh sinh nhật của hắn.“Đàn ông tôi từng chơi nhiều không đếm xuể, anh tưởng tôi còn coi trọng anh chắc?”Nói dứt câu, tôi lập tức mua vé máy bay đêm, bay thẳng về Hồng Kông.Hai tuần sau, Hạ Lâm Châu ánh mắt âm trầm, đè tôi xuống giường vừa hôn vừa cắn:“Hử? Không coi trọng? Vậy trước đó là ai cầu xin tôi yêu cô đến phát điên hả?”
Tâm Sự Của Thanh Mai Tôi và Diêm Triển Sĩ đã được đính hôn từ khi cả hai còn bọc tã. Anh ta không thích tôi, tôi biết điều đó rất rõ. Khi đính hôn, anh ta nói: “Thời hạn 2 năm, trong thời gian đó tôi sẽ không can thiệp vào việc của em.” Ý ngoài lời là, tôi cũng đừng xen vào chuyện của anh ta. Đợi đến khi thời hạn kết thúc, sẽ nói với ông cụ là tính cách không hợp rồi chia tay trong hòa bình. Hai năm sau, Bạch Nguyệt Quang của Diêm Triển Sĩ trở về nước. Tôi chủ động tìm đến ông cụ nhà họ Diêm để bàn chuyện ly hôn. Vậy mà Diêm Triển Sĩ lại trước mặt ông cụ thẳng thừng phủ nhận: “Giận dỗi chút thôi, ly hôn gì chứ? Không có chuyện đó!”
Khi đang đi dạo dưới khu nhà, tôi tình cờ gặp lại người từng thầm mến hồi cấp ba.Hai người, một thùng rượu.Nói chuyện đến tận nửa đêm.Dựa vào hơi men, tôi…
Sau Khi Cô Ấy Đồng Ý Sau khi vợ tôi đồng ý với việc “hôn nhân mở”, đám anh em đều ghen tị ra mặt, còn thi nhau đến hỏi tôi bí quyết. Tôi thản nhiên đáp: “Thì cũng chẳng có gì to tát, tôi chỉ nói thẳng là tôi chán rồi. Lục Thu Thu đâu có ngốc, rời khỏi tôi thì cô ấy còn tìm đâu ra cuộc sống tốt thế này?” Có người hỏi lại: “Thế ông không sợ chị dâu cũng ra ngoài tìm người khác à?” Tôi cười khẩy, chẳng thèm để tâm: “Vợ tôi vốn dè dặt, sống giữ kẽ, là người có thể diện, không đời nào làm chuyện đó.” “Với lại, cô ấy cũng ngoài ba mươi rồi, ai còn thèm?” Ngay sau đó, một người bạn gửi cho tôi một đoạn video. “Yến ca, anh xem kỹ đi, người này có giống chị dâu không?”
Em Từng Nghĩ Mình Sẽ Mãi Yêu Anh Sau khi ước lượng điểm thi đại học, tôi cố tình báo thấp 350 điểm để trêu bạn trai. Anh ta căng thẳng hỏi: “Em chắc là chỉ được từng ấy điểm thôi à?” Tôi làm mặt mếu, nói: “Ừm, hôm thi bị đau bụng nên làm bài không tốt, chắc phải thi lại năm sau mất rồi.” Vậy mà đêm hôm đó, anh ta lại nhắn tin chia tay. Ngay sau đó, anh ta đăng công khai chuyện yêu đương với Á khoa trên vòng bạn bè. Lúc ấy tôi mới biết, hóa ra anh ta đã đặt cược trước vào cả hai người. Tôi nắm trong tay tin nhắn trúng tuyển từ Thanh Hoa và Bắc Đại, bình tĩnh gửi lời chúc phúc cho anh ta. Hết kỳ nghỉ hè, tôi ngồi lên chuyến tàu đi Bắc Kinh, còn anh ta thì lại bước xuống chuyến xe đến Hạ Môn, khản giọng hỏi tôi: “Lương Hạ, vậy ra em vẫn luôn lừa anh sao?”
Hóa Thân Lao Tù Tôi tỉnh dậy trong một cuốn tiểu thuyết bệnh kiều, nam chính bị khiếm thính bẩm sinh. Anh ngoan ngoãn như một con chó, mặc cho tôi hành hạ. Sau đó, tôi đã thành công chinh phục anh, đang định thoát ra thì bị anh tóm gọn. Anh học theo cách tôi đã từng làm, ép tôi vào cửa sổ sát đất rồi dùng giọng điệu mê hoặc rõ ràng. Chân tôi run lẩy bẩy, giọng nói bất giác mang theo tiếng khóc: “Dừng lại!” Anh đưa tay tháo máy trợ thính ở tai phải, giọng nói phóng túng. “Bảo bối, em quên rồi sao? Anh không nghe thấy.”
Sau cú va đầu, tôi đột nhiên có thể nghe được tiếng lòng của anh trai mình.“Hu hu hu em gái đáng yêu quá đi mất, sau này nhất định phải ở bên cái gã nam chính kia thật sao?”Một giọng máy móc vang lên: “Đúng vậy, nữ chính và nam chính đến với nhau là ý trời, không ai có thể ngăn cản.”Ngay khi tôi nghe được cái “nam chính” ấy hình như là một ông chú ngoài bốn mươi tuổi…Tôi lập tức đồng ý lời theo đuổi của anh hàng xóm, còn giấu gia đình, chớp nhoáng kết hôn với anh ấy luôn.Cười chết mất, tôi mới đôi mươi xuân sắc, nếu lấy chồng thì cũng phải là người cùng tuổi với mình chứ.Bốn mươi á?Anh mà dám cưới tôi, ngày hôm sau tôi sẽ cho anh biết thế nào là bản lĩnh kiên định của con gái hai mươi tuổi.
“Thành Toàn” Phượng Hoàng Nam Lúc sắp ch .t, chồng tôi đứng bên giường bệnh, thẳng thắn thừa nhận rằng anh ta và “ánh trăng sáng” trong lòng mình đã có với nhau một đứa con ở bên ngoài. “Nếu không phải vì em, Phương Tĩnh Nghi đã chẳng bị què một chân. Chúng ta nợ cô ấy… một đứa con.” “Nhưng em yên tâm, ngoài đứa bé đó ra, cả đời này anh chưa từng vượt quá giới hạn.” Con trai tôi cũng phụ họa theo: “Mẹ à, vì mẹ mà bố với dì Phương lỡ dở cả đời. Chút bao dung đó mẹ cũng không thể dành cho bố sao?” Hai người họ đứng trước giường tôi, nét mặt chân thành đến mức khiến tôi, người sắp lìa đời lại trở thành người dưng nước lã. Tôi tức đến bệnh tim phát tác, cấp cứu không kịp. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về 30 năm trước. Chàng trai trẻ Trương Vệ Đông nhìn tôi chăm chú: “Hứa Lệ Nhiên, tuy em không đẹp lại không có học thức, nhưng anh bằng lòng cưới em.” Tôi đẩy tay anh ta ra, thẳng thừng đáp: “Tôi không đồng ý.”
Chim Hoàng Yến Độc Ác Dựa Vào Bình Luận Đạn Màn Để Lật Kèo Tôi là chim hoàng yến mà Hạ Hành Tiêu nuôi dưỡng. Trên giường thì lười biếng, cứ lâu một chút là kêu đau kêu mệt. Mua sắm thì nhanh như gió, ra sức tiêu tiền của anh. Cho đến khi tôi nhìn thấy một loạt bình luận đạn màn: [Những ngày tháng sung sướng của nữ phụ độc ác sắp kết thúc rồi, nữ chính vạn người mê, được cả thế giới yêu chiều sắp gặp nam chính!] [Cô ta sẽ hãm hại nữ chính đủ kiểu, cuối cùng bị nam chính ghét bỏ.] [Chưa kịp bị nam chính bỏ, cô ta đã cuỗm tiền của anh ta chạy theo một tên nhà giàu giả mạo. Kết quả bị hắn lừa hết tiền, bị lấy thận, chết thảm trong căn phòng thuê rách nát.] [Đáng đời! Chỉ có nữ chính hiền lành, không ham mê vật chất mới xứng đáng được lão đại yêu thương!] Tôi không muốn mất đi công việc lương ba trăm nghìn tệ một tháng này. Từ đó về sau, tôi không còn lười biếng nữa, trên giường như được tiêm thuốc kích thích, không để lại cho nữ chính dù chỉ một cơ hội nhỏ. Hạ Hành Tiêu cười mà như không cười: “Em định làm tôi đột quỵ để hưởng toàn bộ tài sản của tôi à?”
Học Sinh Tôi Tài Trợ Không Muốn Để Tôi Lên Bàn Ăn Học sinh nghèo tôi tài trợ thi đỗ đại học. Tôi tổ chức tiệc mừng lên đại học cho cậu ta, nhưng cậu ta lại không cho tôi ngồi cùng bàn: “Nếu để người ta biết người tài trợ cho em chỉ là một người bình thường, sau này em còn biết ngẩng đầu lên thế nào?” “Chị đừng đến nữa, để bạn trai thiếu gia nhà giàu của chị tới là được.” Tôi tức đến mức tay run lên. Tôi đã chia tay với thiếu gia đó từ lâu rồi, mà nguyên nhân chia tay lại chính là vì anh ta khinh thường cậu học sinh này. Vậy mà cậu ta lại chẳng thèm bận tâm: “Thiếu gia chỉ là không quan tâm đến chị thôi. Người tài giỏi như em đây, chắc chắn anh ta sẽ coi trọng.” Tôi lập tức hủy bỏ bữa tiệc mừng lên đại học của cậu ta, cắt đứt tiền tài trợ và mọi liên hệ với cậu ta. Được, được lắm. Vậy thì để cho cái người thiếu gia khinh thường cậu, đến coi trọng cậu đi.
Bạn trai chuyển khoản một triệu, tôi tưởng là phí chia tayTrước khi xuất ngoại, Lâm Mặc chuyển cho tôi một khoản tiền khổng lồ.Tin nhắn chỉ vỏn vẹn bốn chữ: [Tự lo lấy thân].Tôi hiểu rồi, đây chính là cách anh ấy nói lời tạm biệt.Cầm tiền trong tay, tôi bắt đầu cuộc sống độc thân tiêu xài thả ga – mua sắm, du lịch khắp nơi.Hai tuần sau, anh ấy lôi tôi từ trong lòng huấn luyện viên ở khu nghỉ dưỡng ra:“Biết hưởng thụ quá nhỉ.”Tôi ngượng ngùng cười:“Chẳng phải anh cho tôi tiền chia tay sao? Không tiêu thì uổng.”Anh im lặng vài giây, rồi đột nhiên nổi giận:“Phí chia tay cái gì! Đó là học phí tôi cho em! Em chẳng phải bảo muốn sang Paris học nấu ăn à!”
Chim Hoàng Yến Và Vị Tổng Tài Mê Tình Của Cô Ấy Năm thiếu tiền nhất cuộc đời, tôi trở thành chim hoàng yến của Phó Hàn Thanh. Hết hạn hợp đồng, anh cầm trái dâu tây hỏi tôi: “Đây là quả gì?” “Trả lời đúng thì tôi sẽ cưới em.” Tôi đáp: “Sầu riêng.” Anh em của anh khuyên can: “Bỏ đi, cô ta căn bản không yêu cậu.” Phó Hàn Thanh gầm lên: “Cái đồ chó độc thân thì biết gì chứ? Cô ấy chỉ là phản ứng chậm thôi.” Anh em của anh: ???
Đại Lão Cố Chấp Hàng Ngày Đều Phát Điên Năm thứ năm thầm thương trộm nhớ chú nhỏ, tôi bèn mượn rượu làm càn với anh. Nhưng vừa hôn một cái đã tỉnh rượu. Hóa ra anh là nam chính, định mệnh của anh là bạn cùng phòng đại học của tôi. Còn tôi chỉ là nữ phụ độc ác, một công cụ giúp cho tình cảm của họ càng thêm nồng nhiệt. Cuối cùng, anh ghét bỏ tôi, tống tôi vào bệnh viện tâm thần. Cơn tức bốc lên đỉnh đầu, tôi mượn hơi men tát anh một cái. Xin lỗi nha, không thèm yêu nữa. Ông già này ai thích thì lấy. Sau đó vào ngày nam nữ chính trong cốt truyện gốc bắt đầu cuộc sống hòa hợp, tôi đã bao một người mẫu nam. Khi đang nhét tiền vào thắt lưng quần của chàng trai đó, người đàn ông kia gần như phát điên đã lao tới khiêng tôi về. Đêm đó, có nhiều lần tôi định bò xuống giường, nhưng lại bị anh nắm chân kéo về. “Sao cưng phải bỏ chạy chứ? Chú nhỏ hầu hạ em không thoải mái sao?”
Chim Hoàng Yến Của Thái Tử Gia Năm thứ hai làm chim hoàng yến của Thái tử gia Hỗ Giới, tôi mang thai. Sau khi người nhà hắn biết được, lấy ba ngàn vạn đuổi tôi đi. Tôi nhận tiền, suốt đêm ôm bụng lớn chạy trốn. Nghe nói, Thái tử gia luôn luôn bình tĩnh tự kiềm chế nổi điên trước mặt mọi người, đào ba thước đất cũng phải tìm được tôi. Bốn năm sau, tôi bị bắt trên đường đón con gái đi học về. Đón lấy ánh mắt lạnh như băng của hắn. Tôi cứng đầu nói nhảm: “Tôi kết hôn rồi, xin anh tự trọng.” Không ngờ hắn kéo tôi vào trong ngực, ngữ khí tàn nhẫn: “Làm sao em biết được, tôi đây là thích vợ người ta?”
Trò Chơi Tình Yêu Được Tính Toán Từ Lâu Sau hai năm kết hôn giả với thiếu gia giới hắc đạo để qua mặt cha mẹ anh ta, thì anh bị tai nạn và mất trí nhớ. Đúng lúc hợp đồng cũng đến hạn, tôi cầm bản thỏa thuận đến tìm anh đòi nốt khoản còn lại: “Còn thiếu 100.000, thanh toán xong thì ly hôn.” Người đàn ông ngậm điếu thuốc, nhíu mày khó chịu rồi chuyển cho tôi 1 triệu: “Đã là vợ chồng lâu năm rồi, còn bày trò hờn dỗi gì nữa, có thể ngoan một chút không?” Tôi đầy dấu hỏi trên mặt, cố gắng giải thích, nhưng khi đối diện với gương mặt u ám của anh, tôi chợt nhớ ra người này hình như không dễ chọc vào, đành phải im lặng. Cho đến khi một người phụ nữ tự xưng là mối tình đầu của anh tìm tới khóc lóc: “Yến Cận, anh mất trí rồi, em mới là vợ thật của anh mà.” Tôi nhìn thấy cơ hội đến, vừa hay chuẩn bị lẻn ra cửa trốn. Kết quả là cánh tay dài của anh vươn ra, giữ chặt tôi ép vào tường không thả, đầu không hề ngẩng lên mà ra lệnh cho vệ sĩ: “Ở đâu chui ra cái đồ trà xanh rẻ tiền này, tưởng tôi ngu đến mức không phân biệt nổi vợ mình à?”
Tôi Đã Từng Là Thế Giới Của Em Năm Thẩm Gia Thụ lâm vào bước đường cùng nhất, tôi cắt toàn bộ viện trợ, đuổi anh ra khỏi ngôi nhà tổ. Anh vứt bỏ hết tự tôn, cúi đầu cầu xin tôi cho một con đường sống. Sau đó, cha mẹ ruột tìm lại được anh, chỉ trong một bước, anh trở thành tay đầu tư trẻ nhất trong giới tài chính. Năm năm sau gặp lại, anh mặc vest cao cấp, đứng trước cửa tiệm hoa của tôi. “Cô chủ, cho tôi một bó hoa hồng.” Tôi lê chân, khập khiễng vén rèm đi ra. Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi giao nhau, ánh nhìn anh dừng lại trên gương mặt đã biến dạng của tôi, sững sờ.