Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Ba Mươi Năm Dối Lừa

Ba Mươi Năm Dối Lừa Khi đang dọn dẹp đồ đạc của chồng, tôi tình cờ phát hiện một tờ giấy báo t//ử đã úa màu theo thời gian. Trên đó ghi rõ: con trai tôi—đứa trẻ tôi mang nặng đẻ đau—đã t//ử vo//ng vì n//gạt t//hở ngay khi chào đời, ba mươi năm trước. Vậy thì… Người vẫn gọi tôi là mẹ suốt ba mươi năm qua, rốt cuộc là ai?

Dây Chuyền Tai Hại

Dây Chuyền Tai Hại Một ngày trước kỳ thi đại học, trúc mã tặng tôi một mặt dây chuyền hình mèo cưng. Tôi đang vui vẻ đeo lên cổ thì đột nhiên thấy mấy dòng bình luận hiện lên. 【Chậc chậc, nên tôi mới nói phụ nữ đúng là không có não mà, trong mặt dây chuyền giấu camera siêu nhỏ, ngày mai từng chữ cô ấy viết sẽ bị nhỏ nữ phụ chép vào bài thi của mình!】 【Đúng rồi đó, đây là truyện ngược luyến cẩu huyết không não mà, phòng thi còn chả có máy dò kim loại. Nữ chính sắp tiêu rồi, vì gian lận mà cả đời bị hủy hoại, sau đó vội vã lấy chồng, cuối cùng bị chồng đánh đến chết!】 【Nam chính cũng từ lúc đó mới bắt đầu hối hận, bừng tỉnh nhận ra người mình yêu là nữ chính, rồi bắt đầu báo thù nữ phụ với tên chồng vũ phu, chậc chậc, nam chính điên cuồng cuối cùng cũng bước lên con đường trả thù!】 【Có thể tua nhanh được không chứ, tôi chỉ thích xem đoạn nam chính phát điên thôi ấy! Nghiện thật!】

Phá Kén

Phá Kén Ngày sinh nhật của bạn trai tôi, hắn công bố tin tức sắp đính hôn. Tôi mơ mộng về một tương lai tốt đẹp. Nhưng hắn lại nói với tôi: “Chia tay đi, tôi có người khác rồi.” Tôi uất ức đến đỏ cả hốc mắt, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống. “Tại sao chứ? Là em làm không tốt chỗ nào sao?” “Em cũng có người khác mà, em có chia tay anh đâu.” Thiếu gia của Trình gia luôn cao ngạo lại đột nhiên đỏ bừng mắt. Hắn cắn răng truy vấn: “Là kẻ nào không có mắt dám chạm vào người phụ nữ của tôi?” Người đàn ông tiến vào ôm tôi vào lòng, hôn môi tôi: “Nhỏ giọng một chút, đừng làm thím cháu sợ.”

Nhật Ký Dạy Kèm

Nhật Ký Dạy Kèm Sau kỳ thi đại học, tôi nhận dạy kèm cho một cậu thiếu gia. Vừa bước vào nhà chủ, đã nghe thấy tiếng tranh cãi: “Má à, người khác được tuyển thẳng thì liên quan gì đến con?” “Thành tích đội sổ mà còn mơ vào trường trọng điểm? Ha, chắc chỉ có má mới tin chuyện đó. Muốn làm gia sư của con á? Không có cửa đâu! Kêu cô ta trả tiền lại đi!” Tôi định chào bà chủ rồi rút lui cho lịch sự, ngẩng đầu lại đụng ngay một gương mặt khôi ngô đang đỏ bừng. Thiếu gia nhìn tôi chăm chú, mở lời có chút căng thẳng: “Cái đó… Ý tôi là, phí giờ học tính thiếu rồi, trả lại rồi thì đưa thêm cũng được.” “Tôi tên Lục Phi Trì, giới tính nam, sở thích nữ, cao 1m87, nặng 78kg, dài 18…” “Tôi muốn chọn cô… à không, ý tôi là chỉ muốn cô làm gia sư cho tôi, sinh viên được tuyển thẳng vào Bắc Đại là lựa chọn thích hợp nhất!” Phu nhân họ Lục: ? Tôi: ……  

Năng Lực Hoán Đổi Đáp Án

Năng Lực Hoán Đổi Đáp Án Vào ngày thi đại học, cô ta đã tráo đổi những câu trả lời viết bừa của mình với đáp án mà người khác đã điền cẩn thận. Kết quả, cô ta đạt 708 điểm và trở thành thủ khoa toàn tỉnh. Cô ta không chỉ khoe khoang trước mặt tôi mà còn xây dựng hình tượng “học bá” trên livestream, hưởng thụ vinh quang vô hạn. Nhưng cô ta không biết rằng, người bị hoán đổi đáp án lại là một Chấp Nhiệm Sát, một thực thể tồn tại nhờ vào khát vọng đỗ đạt bảng vàng. Chạm vào vật sở hữu của Chấp Nhiệm Sát, nhất định phải trả giá.

Làm Ơn Mắc Oán

Làm Ơn Mắc Oán Trước kỳ thi đại học, tôi đã khoanh vùng trọng tâm cho cả lớp, không ngờ lại trúng đến 80%. Kỳ thi kết thúc, tôi đỗ vào Thanh Hoa – Bắc Kinh, cả lớp cũng đều đậu vào các trường đại học mơ ước. Ngày gia đình tôi tổ chức ăn mừng, một nhóm cảnh sát đột nhiên xông vào. Thì ra lớp trưởng Hác Điềm Điềm là người đứng đầu tố cáo tôi. Cô ta cùng các bạn trong lớp nói rằng tôi đã có đáp án từ trước, nên mới thành thủ khoa. Tư cách nhập học của tôi bị hủy, mẹ tôi cũng vì tôi mà bị bắt vào tù. Cư dân mạng chửi tôi không biết xấu hổ, nói gian lận kỳ thi đại học thì nên tự kết liễu để tạ tội. Họ kéo tới nhà tôi, tạt sơn, ném trứng thối vào tôi, thậm chí có người còn đăng lệnh truy nã tôi trên chợ đen. Trong vài năm trời, những lời chửi rủa không ngừng khiến tôi mắc chứng rối loạn tâm thần nghiêm trọng, có một đêm tôi đã nuốt cả lọ thuốc ngủ. Không ngờ mở mắt ra, tôi lại quay về trước kỳ thi đại học. Đối mặt với sự hò reo của cả lớp, tôi nhếch môi cười khẽ. Đoán đề, tôi giỏi nhất! Lần này xác suất trúng là 100%! …

AI MÀ CHẲNG CÓ BẠCH NGUYỆT QUANG

Mối tình đầu của Giang Cảnh Dao chưa cưới đã mang thai. Vì danh tiếng của cô ấy, anh yêu cầu tôi nhẫn nhịn làm đối tượng liên hôn, để anh có thể cưới cô ấy trước và giúp đứa trẻ có tên trong hộ khẩu.Anh cùng cô ta tham gia dạ tiệc từ thiện, trước truyền thông thừa nhận đứa trẻ là con của mình.Tôi trở thành trò cười lớn nhất trong giới của họ.Sau đó, anh quay về tìm tôi.Tôi nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình:“Con của tôi không thiếu ba để có hộ khẩu.”Sắc mặt anh tối sầm, nhìn chằm chằm vào bụng tôi, mắt đỏ ngầu:“Là con của ai?”Tôi bình thản cười đáp:“Mối tình đầu của tôi.”Buồn cười thật, ai mà chẳng có mối tình đầu.

Hộp Cơm Gây Nghiệp

Hộp Cơm Gây Nghiệp Khi tôi đang bán lẩu lòng ở ven đường, thì “nữ phụ độc ác” tương lai đang bị mẹ kế đuổi ra ngoài. Hệ thống hối hả thúc giục: “Đi nhanh đi! Đây chính là bước ngoặt khiến cô ta hắc hóa!” Tôi hoảng sợ đến mức hồn vía lên mây, lật đật đẩy xe chạy, nào ngờ lại đánh rơi mất hộp cơm tối. Ngày hôm sau, cô bé ấy,nữ phụ độc ác tương lai ôm chiếc hộp cơm trống trơn đến trước mặt tôi. “Chị ơi, hôm qua chị đánh rơi cái này, em nhặt được ạ.” Tôi nhìn chiếc hộp, hỏi: “Vậy cơm bên trong đâu rồi?” Cô bé né tránh ánh mắt tôi, nhỏ giọng đáp: “Lúc em nhặt thì… bên trong đã trống rồi.” Hệ thống nhảy dựng lên tức giận: “Thấy chưa! Còn nhỏ đã biết nói dối! Thật chẳng lạ gì về sau lại trở thành nữ phụ chuyên phá hoại nam nữ chính!” Tôi quay đầu đi, hờ hững nói: “Vậy là em nhớ nhầm rồi. Hộp cơm của chị còn đầy đồ ăn, cái trống trơn này chắc không phải của chị đâu.”

Gả Nhầm Chồng

Gả Nhầm Chồng Sau khi tiệc cưới kết thúc và đến lúc thanh toán, tôi phát hiện chi phí lên đến hơn 2 triệu tệ! Xem bảng kê mà choáng váng: 100 chai Mao Đài giá 3.000 tệ/chai, 300 con tôm hùm xanh Úc giá hơn 2.000 tệ/con, và 100 con cua hoàng đế giá 1.000 tệ/con! Càng xem tiếp càng thấy lố bịch: 30 đĩa ngọc của khách sạn giá 180.000, 50 cặp ly rượu bằng bạc nguyên chất giá 90.000, chưa kể một đống hải sâm, bào ngư, gà đen được tính theo thùng trong hóa đơn… Thậm chí nồi gang trong bếp, điều hòa cây trong phòng tiệc, cây xanh trong sảnh khách sạn cũng bị tính tiền! Chồng tôi gọi điện đối chất với mẹ chồng, nhưng bà ta lại cực kỳ ngang ngược: “Nhà nó giàu thế mà còn đòi sính lễ 66.000, rõ là cố tình làm khó. Nó muốn đòi mạng nhà mình đấy!” “Những thứ đó là tôi bảo mấy cô mấy dì của anh dọn hết, để dạy cho cái loại ham lợi nhỏ như nhà nó một bài học!” Nhận ra mẹ chồng là người không dễ đối phó, tôi lập tức yêu cầu khách sạn báo cảnh sát. Tôi muốn xem cái đám họ hàng nghèo kiết xác đó lấy gì mà đền khoản nợ khổng lồ này!

Cú Quay Xe Định Mệnh

Cú Quay Xe Định Mệnh Công khai tỏ tình với anh trai hàng xóm mình yêu thầm ba năm. Anh ta lại nắm tay hoa khôi, nói tôi là đồ đeo bám. Trong tiếng đùa giỡn và cười nhạo của mọi người, đầu óc tôi trống rỗng. Ma xui quỷ khiến, tôi gọi tên của nam thần học đường. “Lâm Kỳ, có muốn yêu đương với em không?” Anh nói: “Được đó.” 

Giả Ngoan

Giả Ngoan Tại bữa tiệc, Thẩm Hoài Xuyên thua trò chơi. Anh ta bị phạt phải đăng ảnh hôn em gái khóa dưới rồi ghim lên đầu vòng bạn bè. Mọi người ái ngại nhìn tôi, bạn gái chính thức của anh ta. Bạn anh ta cười nói tôi hiểu chuyện, chắc chắn sẽ không hiểu lầm. Thẩm Hoài Xuyên mỉm cười nhìn tôi: “Hình phạt phải ghim đầu trang ba ngày, Ôn Tích em hiểu chứ?” Tôi không nói gì rồi lấy cớ rời đi. Có người hỏi Thẩm Hoài Xuyên có phải chơi quá trớn rồi không. Thẩm Hoài Xuyên nói tôi ngoan như cún, chơi quá chút thì đã sao? Dù sao, tôi cũng chỉ là một sinh viên nghèo dựa dẫm vào anh ta thì có thể đi đâu được cơ chứ? Ngày thứ ba tôi dọn ra khỏi biệt thự, Thẩm Hoài Xuyên vẫn kiên nhẫn đếm ngược. Anh ta không biết, tối hôm đó tôi đã đến thành phố Vọng Kinh để thực tập. Tôi còn gặp cả em trai anh ta. Tháng thứ hai, anh ta mất kiên nhẫn liền gọi cho tôi. “Ôn Tích, em đừng làm loạn nữa được không? Ảnh anh đã xóa rồi.” Em trai anh ta ôm lấy tôi từ phía sau, khẽ cười: “Anh, cô ấy đã mang thai hai tháng rồi, hay là anh tìm người khác bắt đầu lại đi, được không?”

LIÊN HÔN VỚI KẺ THÙ KHÔNG ĐỘI TRỜI CHUNG

Khi tôi tranh giành dự án hợp tác với đối tượng liên hôn lần thứ n, tôi thật sự không thể kiềm chế được ý muốn tát anh ta.Khi bàn tay tôi chuẩn bị vung lên, trước mắt tôi hiện lên đầy những dòng bình luận lơ lửng:【Aaaaa anh ta không thực sự muốn giành dự án với cô đâu, anh ta chỉ không muốn ly hôn với cô thôi!】【Chỉ cần cô nói một câu là không ly hôn, không rời xa anh ta, nam chính sẽ dâng cả mạng cho cô ngay lập tức!】

Vì Tình Mà Trưởng Thành, Vì Yêu Mà Cứu Rỗi

Vì Tình Mà Trưởng Thành, Vì Yêu Mà Cứu Rỗi Từ khi học mẫu giáo, tôi và Tưởng Tự chưa từng có ba ngày không gặp mặt. Nhưng kể từ khi hai nhà bàn chuyện đính hôn cho chúng tôi… Anh đã tránh mặt tôi suốt một năm trời. Anh chặn hết tất cả phương thức liên lạc của tôi; bảo vệ công ty anh nói người lạ và Tô Thiển Nhiễm không được phép vào; chỉ cần tôi xuất hiện trong tầm mắt anh, anh lập tức quay đầu rời đi… Sau này bạn bè anh cũng không chịu nổi nữa, lén dẫn tôi đi tìm Tưởng Tự. Khi tôi đến nơi, giọng nói lạnh lùng của Tưởng Tự vang lên từ khe cửa phòng bao: “Chỉ cần vẫy tay một cái là chạy tới như con đồ chơi.” “Vừa không có năng lực, lại chẳng có cá tính, đính hôn với cô ta tôi còn thấy mất giá.”

Mẹ Kế Tôi Quá Uy Vũ

Mẹ Kế Tôi Quá Uy Vũ  Nghe đồn mẹ kế của tôi đã “khắc chết” hai người chồng trước và cả bố tôi. Ngay khi bố tôi vừa nhắm mắt, bà ta lập tức cho hỏa táng. Khi tiểu tam và đứa con riêng của bố đến đòi chia tài sản, tất cả đều chế//t lặng. Mẹ kế ngồi trên sofa vắt chân chữ ngũ, vừa cười vừa lật từng tờ tiền: “Phát tài rồi, số tiền này cả đời cũng không tiêu hết.” Tôi núp sau bàn ăn, không dám hé răng nửa lời. Họ hàng xông đến muốn nhận tôi về nuôi, đúng lúc tôi đang phân vân… Bỗng nhiên, một dòng chữ kỳ lạ hiện ra trước mắt: 【Nhanh thế, bắt đầu kịch bản rồi à? Nữ chính sắp bị họ hàng hành hạ, mong đợi quá!】 【Người thân này cực độc ác, sau khi cướp được tiền còn định bán nữ chính vào vùng núi.】 【Sao nào? Khổ tí sau này nam chính sẽ dùng tình yêu bù đắp mà! Gặp được cứu tinh sau nghịch cảnh, đáng yêu quá đi!】 Tôi: ??? Nữ chính nào mà khổ thế này? Giờ ôm chân mẹ kế còn kịp không?

Gì Cũng Biết Mỗi Biết Điều Là Không Biết

Gì Cũng Biết Mỗi Biết Điều Là Không Biết Hàng xóm tôi mang thai, thường xuyên nhờ tôi chở đi làm. Đến giai đoạn cuối thai kỳ, cô ấy ăn kem rồi đột ngột xuất huyết nghiêm trọng. Khi tôi biết chuyện thì đứa bé đã không còn. Chồng cô ta đổ lỗi cho tôi lái xe không cẩn thận, ra tay giết tôi rồi ném xác xuống hồ lạnh giá. Mở mắt lần nữa, tôi quay về thời điểm hàng xóm vừa mới mang thai.

Tiệm Hoành Thánh “Trà Xanh”

Tiệm Hoành Thánh “Trà Xanh” Tôi là khách quen của một tiệm hoành thánh, món hoành thánh ở đó thịt tươi, nước dùng đậm đà. Khi bạn trai du học về, tôi lập tức kéo anh ấy đi ăn, bà chủ tiệm cười chào tôi, rồi tự tay bê ra hai tô hoành thánh có hành. Tôi hơi bối rối, nói rằng tôi không bao giờ ăn hành. Bà chủ vỗ trán: “Ôi, tôi nhầm rồi, lần trước có anh đi cùng cô thích ăn hành.” “Biết cô gái trẻ không có chí tiến thủ lại thích làm đẹp, nhưng cũng không thể lừa tình để kiếm tiền chứ.” Lừa tiền? Nếu tôi nhớ không nhầm thì mặt bằng tiệm hoành thánh này là của bố ruột tôi.

Thanh Mai Không Bằng Thầm Yêu

Thanh Mai Không Bằng Thầm Yêu Lần đầu tiên Thẩm Dương, thanh mai của tôi, thức tỉnh thể chất người sói, bạn bè đã gọi tôi đến giúp anh ta giải tỏa. Nhưng Thẩm Dương lại nói: “Thật không muốn để cô ấy được lợi.” “Người sói bọn tôi một khi đã đánh dấu ai lần đầu tiên thì cả đời này sẽ xem người đó là bạn đời duy nhất.” “Đợi Tiểu Tiểu đến, cho dù cô ấy van xin muốn giúp tôi giải tỏa, tôi cũng phải nhịn.” Thế nhưng anh ta chờ mãi chờ mãi, mà tôi vẫn không xuất hiện. Anh ta không biết rằng, vệ sĩ của anh trai anh ta đã gọi nổ máy tôi: “Cô Diệp, đại thiếu gia từ lâu đã xem cô là bạn đời duy nhất rồi.” “Cầu xin cô, có thể đến hôn anh ấy một cái không?” Hóa ra năm năm trước, khi tôi bị ngã xuống khe núi trong lúc trượt tuyết và gặp nạn qua đời, anh trai anh ta vì cứu tôi mà đã đánh dấu, chia một nửa tuổi thọ người sói của mình cho tôi, mới giành tôi từ tay tử thần về. Đêm khuya, tôi ôm cổ anh trai anh ta, dụ dỗ: “Anh Thẩm, đừng giấu nữa.” “Nói đi, thầm yêu tôi bao nhiêu năm rồi?”  

Ba Tôi Là Thái Tử Gia Bắc Kinh

Ba Tôi Là Thái Tử Gia Bắc Kinh Ba tôi bị tên côn đồ đập vỡ đầu, sau đó nhất quyết nói mình là thái tử gia Bắc Kinh, cả làng đều cười nhạo nhà tôi. Không ngờ, mười chiếc Rolls-Royce sang chảnh chạy vào làng. Ảnh đế ôm chặt chân ba tôi khóc lóc: “Anh ơi, cuối cùng em cũng tìm được anh rồi.” Mẹ tôi suýt thì lên cơn đau tim. Cha già phá gia chi tử, mời ảnh đế diễn màn này chắc phải dốc sạch vốn liếng trong nhà? Ai ngờ chớp mắt lại có mười chiếc Bentley chạy vào làng, ảnh hậu ôm chặt mẹ tôi khóc đến mù cả mắt. “Chị ơi, em tìm chị khổ sở quá.” Hai mắt tôi tối sầm. Lần này nhà tôi thật sự muốn táng gia bại sản rồi!

Anh Đứng Ở Cuối Hồi Ức

Anh Đứng Ở Cuối Hồi Ức Khi kết hôn với Thẩm Từ An, cô 22 tuổi, còn anh 32. Anh không chỉ lớn hơn về tuổi tác, mà những phương diện khác… cũng “lớn” hơn. Ba năm kết hôn, anh dành cho cô sự dịu dàng không bao giờ cạn. Muốn gì cho nấy, nói hái sao là hái sao, nói lấy trăng là lấy trăng, chiều chuộng cô như bảo vật. Chỉ trừ mỗi đêm khuya, khi anh đòi hỏi đến mức cô khóc lóc van xin vẫn bị anh mỉm cười nhẹ nhàng mà không tha. Cô biết, người đàn ông này có rất nhiều tiền, rất nhiều tình yêu, và tất cả đều thuộc về cô. Cho đến ngày cha cô qua đời, cô gọi cho anh 99 cuộc điện thoại, tất cả đều bị anh từ chối. Ngay sau đó, cô nhận được một bức ảnh từ bạn thân: “Hề Hề, đây là chú nhà cậu đúng không? Tớ thấy anh ta đang ôm một người phụ nữ trên phố Paris.” Cô mở ảnh ra nhìn, thấy hai người trong ảnh. Người đàn ông, chính là anh. Còn người phụ nữ, là dì ruột của cô. …

Trộm Nhớ Thương

Trộm Nhớ Thương  “Chồng ơi…” Tôi nhào vào lòng người đàn ông trước mặt, ôm chặt lấy anh. Huhu, tôi mất trí nhớ, mà co//n mẹ nó mất đúng cái phần quan trọng nhất. Ví dụ như, tôi chỉ nhớ rõ chuyện đi bắt gian, nhưng lại quên mất mặt mũi của gã tra nam. Tóm lại, tên đàn ông đang đứng trước mặt kéo tôi đi này,không sai chắc chắn chính là tên tra nam đó . Hừ, chẳng phải muốn cùng tiểu tam chim sẻ một đôi sao? Tôi đây càng không để cho nhắn được như ý! (Hay ho quá thể, nhờ sự tài lanh của mình mà tôi nhân nhầm kẻ thù không đội trời chung là chồng ,hơn nữa tên chồng này còn là kẻ ngoại tình.)