Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Cạm Bẫy Tình Yêu

Cạm Bẫy Tình Yêu Tôi là chim hoàng yến ngoan ngoãn nhất của lão đại Bắc Kinh. Luôn luôn đối với hắn bằng tình cảm chân thành, tràn đầy yêu thương. Nghe nói hắn gặp chuyện không may, tôi vội vã thu dọn đồ đạc, nhanh chóng bỏ trốn. Ai ngờ rằng đây chỉ là một cái bẫy mà hắn bày ra. Ngày bị bắt trở lại, Thái tử gia ngồi ở phía trên, giọng điệu âm trầm: “Ban đầu anh định bày ra một cái bẫy để lừa kẻ nội gián, không ngờ em lại chạy nhanh hơn cả nội gián.”

Bí Mật Trong Ruộng Ngô

Bí Mật Trong Ruộng Ngô Kiếp trước, tôi phát hiện mẹ chồng l/én /lút ch ui vào ruộng ngô với một người đàn ông, sợ hãi không dám nói ra, chỉ dám lén lút về nhà kể cho chồng nghe. Kết quả là tôi bị chồng và bố chồng đ á n h đ a p d ã m a n, m ù m ột m ắt, q uè m ột c hân. Sống lại một lần nữa, tôi lại trở về đúng cái ngày mẹ chồng ch ui vào ruộng ngô. Tôi chọn cách không vạch trần, nhưng lần này không hề do dự, ch â m một mồi lửa đốt sạch ruộng ngô đó.

Âm Thai

Âm Thai Mẹ nuôi nhận nuôi tôi, là để mượn vận may cho cả nhà. Nhưng vận may của nhà họ ngày càng kém hơn. Họ đâu có biết, tôi đã chết lâu rồi. Thứ họ mượn là vận số của người chết. Mượn vận của người chết, phải lấy mạng ra đền.

VỢ HỢP ĐỒNG CỦA TỔNG TÀI MẶT ĐƠ

Ông nội qua đời, tôi được gửi gắm đến chốn thành thị, nương nhờ vị hôn phu đã được định sẵn từ nhỏ.Người đến đón tôi là một chàng trai tuấn tú, ngũ quan sáng sủa, trạc tuổi tôi.“Anh 21 tuổi, là hôn ước do ông nội sắp đặt. Em muốn cưới trước rồi yêu, hay yêu trước rồi cưới, anh đều được.”Từ đằng xa, một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề bước tới, dáng cao chân dài, khí thế bức người.Mặt đen sì như đáy nồi, giọng trầm thấp:“Sao? Em thấy tôi không vừa mắt à?”

Khó Cưỡng

Khó Cưỡng Tôi là con dâu mà mẹ kế của Thẩm Kinh Xuyên tỉ mỉ lựa chọn. Anh ta căm ghét mẹ kế, vì vậy cũng căm ghét tôi. Ba năm kết hôn, số lần anh ta ngủ lại trong nhà đếm trên đầu ngón tay. Chưa từng chạm vào tôi, luôn tránh tôi như tránh rắn rết. Dưới một sự trùng hợp trớ trêu, tôi lại ngủ với anh họ của anh ta—Thẩm Kinh Hách. Số phận trêu ngươi, tôi còn uống phải thuốc giả và mang thai con của anh. Sau này. Thẩm Kinh Xuyên nói: “Thư Thư, em và con, tôi đều muốn!” Thẩm Kinh Hách liếc anh ta một cái đầy khinh miệt: “Tránh ra! Cách xa vợ con tôi ra.”  

Khi Mẹ Giở Chiêu Tại Cuộc Họp Phụ Huynh

Khi Mẹ Giở Chiêu Tại Cuộc Họp Phụ Huynh Con gái tôi vừa chuyển tới trường mới, thì hội phụ huynh và giáo viên chủ nhiệm lập tức “dằn mặt”. Hội trưởng hội phụ huynh thì mỉa mai: “Mẹ của bé Thanh Thanh à, công việc hội rất phức tạp, mà chị học vấn thấp thì không hiểu cũng dễ hiểu thôi, cứ phối hợp là được.” Giáo viên chủ nhiệm cũng không kém cạnh: “Chị nên có tầm nhìn lớn hơn một chút, đừng vì vài chuyện nhỏ mà khiến bé Thanh Thanh bị cô lập trong lớp.” Ai nấy đều bảo tôi nên nhẫn nhịn vì con. Nhưng xin lỗi, tôi chưa bao giờ là kiểu mẹ phải cúi đầu. Tôi lật ngược thế cờ: – Đăng ảnh bằng tốt nghiệp Bắc Đại. – Gọi điện thẳng cho tổng giám đốc nhà máy, hủy hợp tác chỉ vì… vợ ông ta đòi đuổi con tôi khỏi trường. – Tung bằng chứng cô giáo chủ nhiệm và hội phụ huynh chia chác tiền quỹ lớp. “Cô Trương, hay là mình hẹn nhau lên Phòng Giáo dục làm ly trà nhỉ?”

TRẢ GÓP BA ĐỜI , TRẢ NỢ CẢ ĐỜI

“Rầm——” một tiếng động lớn vang lên, chiếc xe ba bánh của bố tôi đâm thẳng vào một chiếc Maybach đen tuyền như đá núi lửa.Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống, cả người toát ra khí lạnh khiến ai cũng phải dè chừng.Dưới cặp kính gọng vàng, đôi mắt anh ta lạnh lùng như băng giá.Ông tôi sợ đến hồn vía lên mây, run rẩy móc từ túi ra tấm ảnh của tôi.“Cậu thanh niên, cái xe này… có thể trả góp không? Trả trong ba thế hệ, đây là đời thứ ba của tôi đó!”

CHỒNG TÔI LÀ NAM CHÍNH TRONG TRUYỆN NGÔN TÌNH

 Tôi và Kỳ Châu kết hôn chớp nhoáng.Mới cưới được một tháng, trong lòng anh ta chỉ toàn công việc.Bảy giờ sáng rời nhà, mười một giờ đêm mới về.Nằm trên giường thì cứng như khúc gỗ, đứng dậy thì lạnh như tảng băng, lời nói cũng chẳng có chút thú vị nào.Trên mặt anh ta như viết rõ rành rành: Tôi đối xử với cô vậy là tốt lắm rồi, tôi có cầm dao đâm cô không? Không có đúng không?

Vì Tình Mà Trưởng Thành, Vì Yêu Mà Cứu Rỗi

Vì Tình Mà Trưởng Thành, Vì Yêu Mà Cứu Rỗi Từ khi học mẫu giáo, tôi và Tưởng Tự chưa từng có ba ngày không gặp mặt. Nhưng kể từ khi hai nhà bàn chuyện đính hôn cho chúng tôi… Anh đã tránh mặt tôi suốt một năm trời. Anh chặn hết tất cả phương thức liên lạc của tôi; bảo vệ công ty anh nói người lạ và Tô Thiển Nhiễm không được phép vào; chỉ cần tôi xuất hiện trong tầm mắt anh, anh lập tức quay đầu rời đi… Sau này bạn bè anh cũng không chịu nổi nữa, lén dẫn tôi đi tìm Tưởng Tự. Khi tôi đến nơi, giọng nói lạnh lùng của Tưởng Tự vang lên từ khe cửa phòng bao: “Chỉ cần vẫy tay một cái là chạy tới như con đồ chơi.” “Vừa không có năng lực, lại chẳng có cá tính, đính hôn với cô ta tôi còn thấy mất giá.”

Ngày Em Quên Anh

Ngày Em Quên Anh Tôi theo đuổi Chu Văn bảy năm. Lúc đi học giúp hắn làm bài tập, mua cơm, chiếm chỗ. Thậm chí còn giúp hắn theo đuổi các cô gái. Lúc đi làm, giúp hắn làm bản thảo, gọi cơm, tiếp khách hàng. Chúng tôi đã cãi vã lớn vào một tuần trước và bây giờ hắn mời tôi đến bữa tiệc đính hôn của hắn. Tôi ở quán bar uống say mèm, tiện tay chặn một người lại hỏi: “Anh đẹp trai, kết hôn với tôi không?”

Livestream Giám Định Đồ Cổ 1

Livestream Giám Định Đồ Cổ 1 Tôi đang livestream giám định đồ cổ thì vô tình kết nối với đỉnh lưu giới giải trí. Trong màn hình nhanh chóng xuất hiện một bàn tay già nua, đỉnh lưu bảo tôi đoán niên đại. Tôi nhíu mày. “Bì thi ngàn năm!” Đỉnh lưu cười chết: “Cô đang nói gì vậy, đây là bà của tôi mà.” Tôi nghiêm túc nói: “Bì thi bảy ngày đổi da, bảy ngày sau sẽ giết bảy người, đây là đêm cuối cùng, anh mau chạy đi!”

Bạn Trai Tôi Ngoại Tình Rồi

Bạn Trai Tôi Ngoại Tình Rồi Sắp hết giờ làm việc, sếp lại giao thêm cho tôi một nhiệm vụ khẩn cấp. Bạn trai tận tụy của tôi ngay lập tức gửi đến một tin nhắn quan tâm: “Em yêu, dù bận rộn đến đâu cũng phải nhớ ăn cơm nhé.” Tôi vừa hờ hững đáp lại một câu “được”, vừa mở camera giám sát trong nhà. Nhìn hai người họ trên chiếc giường tôi mua, tình tứ không biết ngượng. Bắt tôi làm trâu làm ngựa, còn muốn cướp bạn trai của tôi? Ăn của tôi, dùng của tôi, còn chê tôi là kẻ cuồng công việc? Một nút lưu lại, quấn lấy nhau tới chết cho tôi!

Trò Chơi Tình Yêu Được Tính Toán Từ Lâu

Trò Chơi Tình Yêu Được Tính Toán Từ Lâu Sau hai năm kết hôn giả với thiếu gia giới hắc đạo để qua mặt cha mẹ anh ta, thì anh bị tai nạn và mất trí nhớ. Đúng lúc hợp đồng cũng đến hạn, tôi cầm bản thỏa thuận đến tìm anh đòi nốt khoản còn lại: “Còn thiếu 100.000, thanh toán xong thì ly hôn.” Người đàn ông ngậm điếu thuốc, nhíu mày khó chịu rồi chuyển cho tôi 1 triệu: “Đã là vợ chồng lâu năm rồi, còn bày trò hờn dỗi gì nữa, có thể ngoan một chút không?” Tôi đầy dấu hỏi trên mặt, cố gắng giải thích, nhưng khi đối diện với gương mặt u ám của anh, tôi chợt nhớ ra người này hình như không dễ chọc vào, đành phải im lặng. Cho đến khi một người phụ nữ tự xưng là mối tình đầu của anh tìm tới khóc lóc: “Yến Cận, anh mất trí rồi, em mới là vợ thật của anh mà.” Tôi nhìn thấy cơ hội đến, vừa hay chuẩn bị lẻn ra cửa trốn. Kết quả là cánh tay dài của anh vươn ra, giữ chặt tôi ép vào tường không thả, đầu không hề ngẩng lên mà ra lệnh cho vệ sĩ: “Ở đâu chui ra cái đồ trà xanh rẻ tiền này, tưởng tôi ngu đến mức không phân biệt nổi vợ mình à?”

Acc Chính Hư Thì Tạo Acc Phụ

Acc Chính Hư Thì Tạo Acc Phụ Con gái tôi muốn đoạn tuyệt quan hệ với tôi để cưới một thằng nghèo kiết xác, tôi gật đầu đồng ý, tiện tay quăng ra một tờ phiếu khám thai: “Bác sĩ nói tôi với ba cô sức khỏe vẫn tốt, ai ngờ về già lại có thêm con. Sau này, em trai cô sẽ là người thừa kế toàn bộ tài sản.” “Đúng lúc cô muốn đoạn tuyệt, vậy thì sau này cũng sẽ không tranh giành gia sản với em trai mình chứ?” Con gái tôi và bạn trai nó đứng đờ người như hai khúc gỗ mục.

EM LỠ THÍCH ANH TỪ HỒI CÒN TRẺ TRÂU

Khi xin nghỉ phép, tôi lỡ tay gõ thiếu chữ h trong từ “tôi bị sốt” (我发烧了)rồi gửi thẳng cho tổng tài.Đầu óc đang choáng váng mà tôi lại còn lỡ dại tiếp tục gửi tin nhắn dồn dập:“Anh Phó, làm ơn cho em đi!”“Xin anh thương em một chút!”“Em thật sự chịu không  nổi nữa rồi!”Cuối cùng, tôi lại lỡ tay thêm cú nữa:“Hu hu hu, giờ em chỉ muốn ngủ thôi!”Tổng tài ngẫm nghĩ mất năm phút rồi nhắn lại:“Chịu đựng thêm một chút được không?”“Anh còn một cuộc họp nữa.”

MỘT BƯỚC THÀNH CHỊ DÂU CỦA BẠN THÂN

Bạn thân gặp tai nạn xe nên nhờ tôi đến nhà lấy vài bộ đồ để thay.Không ngờ vừa vào cửa, tôi đã bị anh trai của cô ấy nhận nhầm thành tên trộm, trực tiếp khóa cổ suýt chút nữa lấy mạng tôi.Tôi tức đến phát điên, câu chửi thề đã đến bên miệng, nhưng vừa quay đầu nhìn anh, tôi lại nuốt xuống.Một là vì anh ấy rất đẹp trai, hai là vì anh ấy không mặc đồ bên ngoài.Một số chỗ… quá rõ ràng…Anh ấy còn có cơ bụng, chân cũng dài.Toàn thân tỏa ra hơi thở nam tính mạnh mẽ, ngay cả sợi tóc cũng vừa khớp với gu thẩm mỹ của tôi.Mặt tôi đỏ bừng, muốn nhìn sang chỗ khác, nhưng mắt lại như không nghe lời, cứ lén liếc về phía đó.Anh trai của bạn thân bình tĩnh, chậm rãi lấy đồ từ tủ ra mặc vào, sau đó hỏi tôi: “Em đến lấy đồ cho Tĩnh Tĩnh à? Cô ấy sao rồi?”“Tai nạn xe, đang nằm viện.”Anh ấy nhíu mày, tôi tưởng anh sốt ruột, ai ngờ anh nói: “Không gọi cho tôi, chắc là không nghiêm trọng, hơn nữa lỗi là của cô ấy.”

Sau Khi Nữ Phụ Ngọt Ngào Sụp Đổ

Sau Khi Nữ Phụ Ngọt Ngào Sụp Đổ Khi tỏ tình với Lục Kỳ Niên, tôi đột nhiên phát hiện anh ấy là nam chính trong một cuốn tiểu thuyết, mà nữ chính lại không phải là tôi. Tôi lập tức sụp đổ, khuôn mặt méo mó, giật phăng bức thư tình từ tay anh. “Tôi mang mùi mực sách, sao dám đụng tới mùi tình dục trên người anh?” “Tạm biệt.” Lục Kỳ Niên: ? Về sau, tôi bị Lục Kỳ Niên ôm chặt trong lòng mà hôn điên cuồng. Trong lúc thở dốc, anh lạnh lùng cười nhạt: “Dốc hết tâm tư để quyến rũ em, vậy mà em lại nói tôi lẳng lơ?” “Thật là giỏi.”  

Lời Hứa Hóa Hư Vô

Lời Hứa Hóa Hư Vô Kết hôn 5 năm, tôi và Thẩm Tự Bạch vẫn chưa có con. Sau này, chúng tôi làm thụ tinh ống nghiệm suốt 3 năm. Cuối cùng, đến năm thứ 8, tôi mang thai đôi thành công. Thế nhưng khi thai được hơn 4 tháng, tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa anh ta và bạn. “Cậu bị tinh trùng yếu, người ta hứa hẹn thời gian 3 năm, làm tới bảy tám lần thụ tinh, nhìn mà già đi cả chục tuổi. Thế mà cậu lại lén chuyển phần lớn tài sản trong hôn nhân sang tên tiểu tam, có phải quá độc ác rồi không?” Thẩm Tự Bạch chỉ nhướng mày, mặt không đổi sắc. “Nếu không vì thấy cô bé kia phải làm thụ tinh thì tội nghiệp, tôi đã ly hôn với cô ấy từ năm ngoái rồi.” “Cậu chưa thấy vợ tôi bây giờ đâu, cởi đồ ra là một đống thịt, mặt đầy tàn nhang vì bầu bí, nhìn mà muốn nôn.” Tôi cúi đầu nhìn tờ kết quả siêu âm đang cầm trong tay, sau đó xoay người, đến bệnh viện đặt lịch p/h/á t/h/a/i.

Vãn Diễm

Vãn Diễm Năm thứ 5 ở bên Túc Dã, tôi quay phim ở nước ngoài, gặp phải bạo loạn ở địa phương. Tiếng súng, tiếng thét chói tai, còn có ánh lửa tàn. Trong sự hỗn loạn, tôi tìm chỗ trốn đi, run giọng gọi cho hắn nói tôi đang rất sợ. Tiếng cười duyên của người phụ nữ xen lẫn giọng nói lãnh đạm qua loa của hắn. “Bảo bối, hiện tại anh còn bận rất nhiều việc.” Tiếng bíp ngắn ngủi vang lên, khoảnh khắc ấy, tôi hoàn toàn chết tâm. Lãng tử chính là lãng tử làm sao có thể vì tôi mà quay đầu lại. Nhưng sau đó, một người luôn lạnh lùng như hắn lại không bỏ xuống được. Túc Dã đỏ mắt gắt gao giữ chặt cổ tay tôi, hèn mọn cầu xin: “Cầu xin em, đừng quay cảnh hôn với hắn.”