Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Tra Nữ Cao Cấp

Tra Nữ Cao Cấp Trong phòng thay đồ, tôi bắt gặp Chu Tự và học muội đang hôn nhau nồng nhiệt. Học muội mặc áo cưới của tôi, làn váy vén đến thắt lưng. Chu Tự thỏa mãn nhếch môi: “Trước khi kết hôn muốn tìm chút kích thích, em có muốn thử không?” Vài ngày sau, hắn ta chơi chán học muội, đùa hỏi tôi: “Dạo này em bé thế nào rồi, không ngủ với người khác chứ?” Hắn còn chắc chắn nói với bằng bạn bè rằng: “Lộ Tịch yêu tôi như vậy, không dám làm xằng bậy đâu.” Nhưng hắn không biết, tra nữ cao cấp thích ngụy trang thành kẻ yêu đương não tàn. Lúc đó tôi ở trên giường, cố gắng trả lời: “Chỉ có anh làm cho tôi đi ngủ, còn anh ấy làm cho tôi cả đêm không ngủ.” Phó Tứ Đình ở phía sau không kiên nhẫn nhận điện thoại. “Nào có những người khác chứ, tất cả mọi người đều là người một nhà.” Ngày đó, Chu Tự suýt đập nát cửa nhà Phó Tứ Đình!

Mẹ Kế Của Tôi

Mẹ Kế Của Tôi Bố tôi tìm cho tôi một người mẹ kế. Ngày đầu tiên bà ấy vào nhà đã đưa tôi đến bệnh viện. “Bác sĩ, con bé này bị đau dạ dày, phải điều trị thế nào ạ?“ Tôi lại nghe thấy tiếng lòng của bà ấy với hệ thống. “Ký chủ, nữ chính ợ hơi là thiết lập của cô vợ nhỏ, đáng yêu biết bao! “Tôi chỉ biết đây là bệnh, phải chữa thôi.“ Tôi không hiểu cô vợ nhỏ là gì. Cho đến sau này. Tôi gặp được nam chính định mệnh của mình. Anh ta ném cho tôi một tấm thẻ, bá đạo mạnh mẽ. “Làm người phụ nữ của tôi“. Tôi cười khẩy. “Có mấy số không vậy, mà khẩu khí lớn thế?“ “Noãn Noãn, sau này cô ấy sẽ là mẹ mới của con, chăm sóc cuộc sống của con.“ Bố tôi ngồi xổm trước mặt tôi, chỉ tay về phía người phụ nữ sau lưng. Dịu dàng xinh đẹp, giống như tiên nữ tôi thấy trong phim truyền hình. Bà ấy cười vẫy tay với tôi. “Xin chào Noãn Noãn.“ “Hệ thống, cô ấy là nữ chính sao?“ “Đúng vậy ký chủ, nữ chính của truyện cô vợ nhỏ đều rất thiếu tình thương, xin hãy dùng tình yêu nuôi dưỡng bông hoa mỏng manh này, cho đến khi cô ấy ở bên nam chính“ Tôi không biết tại sao mình có thể nghe thấy những âm thanh kỳ lạ. Tôi rụt rè chào mẹ kế, không kìm được mà ợ một cái. Bố tôi cưng chiều xoa mũi tôi. “Noãn Noãn ợ hơi rồi, đáng yêu quá.“ Tôi xấu hổ khoanh tay. Nhưng tôi thấy mẹ kế có vẻ phức tạp. “Mùi này… vừa chua vừa hôi, ông ta khen được sao?“ Tôi lén ngửi thử. Hình như, đúng là hơi khó ngửi thật.

Thời Gian Hôn

Thời Gian Hôn Khi cơn khát da bùng phát, tôi cầu xin Cố Thịnh giúp tôi giảm bớt. Nhưng tôi không đợi được anh ta, mà lại nhận được cuộc gọi từ bạn cùng phòng của anh ta. Trong điện thoại, Cố Thịnh chán nản nói với bạn mình: “Có bệnh thì đi chữa, chẳng lẽ tôi không có cuộc sống riêng sao?” “Dạo này cậu không có việc gì, giúp tôi đối phó với cô ấy đi. Khi cô ấy phát bệnh cũng không biết nhờ ai.” Tôi buồn đến mức rơi nước mắt, liền nhắn tin cho bạn cùng phòng của anh ta: “Tôi thấy khó chịu, cậu có thể đến giúp tôi không?” Sau đó, bạn cùng phòng của anh ta nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt của tôi, cười khẽ. “Khó chịu cũng khóc, thoải mái cũng khóc.” “Nghe lời, để dành nước mắt cho sau này nhé.”

Thẩm Trầm Âm

Thẩm Trầm Âm Sau khi yêu tôi, Bùi Lăng Xuyên luôn bề bộn nhiều việc. Bận đi chơi bóng, đua xe, tâm sự với em gái nuôi. Đi hẹn hò thì cho tôi leo cây nhiều lần. Đều là anh trai hắn thay hắn nhận quà tôi chuẩn bị. “Thật có lỗi với cô Thẩm rồi, em trai tôi có việc, để tôi nhận thay.” Sau đó, anh trai hắn quấn cà vạt quanh cổ tay tôi. “Không bằng đêm nay, cũng do tôi làm thay.” “Tôi thắt nơ bướm còn đẹp hơn em trai tôi, nhất định em sẽ thích.” Sáng sớm hôm sau, Bùi Lăng Xuyên chặn ngoài cửa phòng ngủ, đỏ mắt: “A Âm, em đi ra gặp anh –” Anh trai hắn đóng cửa lại giọng nói lãnh đạm: “Không biết lễ phép.” “Chị dâu em tối hôm qua mệt muốn chết rồi, để cho cô ấy nghỉ ngơi thật tốt đi.”

Hoa Hồng Dại

Hoa Hồng Dại Sau một đêm hoang đường với chú, tôi liền muốn chạy trốn, ra nước ngoài du học. Sau đó, người đàn ông lòng dạ độc ác không chớp mắt nói: “Xuất ngoại cũng được, ba năm sau nhất định phải về nước.” Vài năm sau, tôi mang theo đứa bé vừa ra khỏi sân bay, đã bị vệ sĩ của Phó Cận Niên “mời” lên xe. Tôi run rẩy ngụy biện: “Cháu… cháu kết hôn rồi…” Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười quen thuộc, không có chút ấm áp, “Nhiễm Nhiễm, để con của anh theo họ người khác, lá gan của em cũng đủ lớn rồi đấy.”

Chiếu Nhiên

Chiếu Nhiên Tôi đã làm chim hoàng yến của Thẩm Tuần suốt 3 năm trời. Nhưng dạo gần đây, anh ta có vẻ hơi kỳ lạ. Tại buổi họp lớp, có người ồn ào trêu chọc: “Nghe nói hai người ở cùng khu biệt thự, chẳng lẽ đang yêu nhau sao?” Tôi vội vàng giải thích, còn lấy một bức ảnh của một anh chàng bất kỳ trên ins ra làm bằng chứng. “Không phải đâu, tôi có bạn trai rồi!” Nghe vậy, Thẩm Tuần ở đối diện nghiến răng nghiến lợi, suýt nữa bóp vỡ ly rượu trong tay. Điện thoại tôi đúng lúc nhận được tin nhắn WeChat của anh ta: 【Tôi không phải là bạn trai em sao?!】 【Tôi kém cỏi đến mức không thể công khai sao?!】 【Ba năm qua em coi tôi là gì hả!!】 【Là máy rót tình miễn phí à?!】 Tôi: “?”

Biển và Anh

Biển và Anh Người tôi thầm yêu suốt mười năm đã qua đời vào mùa hè năm 18 tuổi. Vào ngày mùng 7 tháng 7 năm tôi 25 tuổi, anh xuất hiện trước mặt tôi với chiếc ô trên tay. Gương mặt vẫn còn nét thiếu niên, tôi nhìn anh, không kìm được nước mắt. Tôi biết, đây chỉ là một giấc mơ tôi đã mua.

Xuất Chúng

Xuất Chúng Cùng bạn thân mua vui uống say với người mẫu nam, ngoài ý muốn đụng phải đội cảnh sát trong chiến dịch chống mại dâm. Cảnh sát đến bắt người là một anh chàng đẹp trai. “Ngoại trừ uống rượu ra, còn có hành vi nào khác hay không?” Tôi khiêu khích nhìn hắn: “Anh là bạn trai của em, em có thật sự ngủ với người khác hay không thì anh nhìn qua là phải biết rồi chứ?” Hắn không chút hoảng hốt, ngữ khí lạnh nhạt: “Hứa tiểu thư, tôi phải nhắc nhở cô một câu, chúng ta đã chia tay được một tháng rồi.”

Văn Nguyệt

Văn Nguyệt Ngày thứ bảy làm gia sư cho Trần Vọng Dã, tôi mơ thấy tương lai. Trong mơ, Trần Vọng Dã của hai năm sau nắm chặt lấy cổ tay tôi, ghì tôi xuống bàn học và hôn tôi đến mức quên cả trời đất. Giật mình tỉnh giấc, tôi chẳng biết phải kể chuyện này với Trần Vọng Dã thế nào. Bởi vì, cậu ta đang lạnh lùng nói với đám bạn về tôi: “Tôi ghét Dương Văn Nguyệt. Cho dù tất cả phụ nữ trên thế giới này chết hết, tôi cũng không thể nào thích cô ta.” …

Tái Sinh

Tái Sinh Tôi nhìn thấy ảnh họp mặt lớp trong trang cá nhân của chồng tôi. Những người đàn ông khác đều đi cùng vợ, chỉ có anh ta đi một mình. Đứng sát cạnh anh ta là Trần Duyệt Đình, hoa khôi trường hồi trước vừa ly hôn. Họ đứng ở vị trí trung tâm, cười như một đôi vợ chồng hạnh phúc. Dòng chữ đính kèm làm tôi đau nhói: “Chúng tôi đều rất hạnh phúc.” Vì vậy khi anh ta đề cập đến ly hôn, tôi đồng ý ngay lập tức. Ngược lại, chính anh ta lại là người do dự.

Không Muộn

Không Muộn Trúc mã ngày ngày lôi kéo tôi làm những chuyện xằng bậy. Ăn quen bén mùi, vậy mà anh ta chưa từng cho tôi một danh phận. Đám bạn của anh ta nhao nhao: “Lục Thận, được đấy nhé, dễ dàng chiếm được thế cơ mà. Thẩm Yểu ngày nào cũng quấn lấy mày, sao còn chưa cho người ta một danh phận?” Lục Thận nheo mắt cười khẩy: “Tao phải luyện tập trước đã.” Tôi ném bỏ chiếc bánh kem mà tôi tự tay làm, ôm quà đi ra khỏi chỗ đó. Lục Thận cứ nghĩ chỉ cần lạnh nhạt vài ngày là tôi sẽ vội vàng quay lại xin lỗi, làm lành với anh ta. Nhưng ngày qua ngày, tôi vẫn biệt tăm. Cuối cùng, Lục Thận mắt đỏ hoe đến chặn trước cửa nhà tôi, giọng khàn đặc: “Yểu Yểu, làm bạn gái anh nhé?” Cánh cửa mở ra, một người đàn ông nhẹ nhàng ôm eo tôi: “Vợ à, anh ta là ai vậy?”

Báu vật

Báu vật Từ nhỏ tôi bị lừa, lại bởi vì lớn lên có vẻ ngoài xinh đẹp. Bị người tỉ mỉ dạy dỗ để chuyên câu dẫn những thiếu gia có tiền. Đêm đó, trong căn phòng xa hoa bậc nhất ở Úc. Triệu Dung Tranh thỏa mãn nhìn về phía tôi đang nước mắt lưng tròng. “Đừng khóc nữa, nợ của anh trai em anh sẽ trả giúp cho, sau này em đi theo anh.” Tôi cầm tiền, sau khi dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành hắn xong liền biến mất không dấu vết. Năm năm sau, tin tức thất thiếu gia của Triệu gia ở Hồng Kông muốn ly hôn để cưới một quả phụ làm chấn động toàn thành phố. Lúc này Triệu Dung Tranh đã là người cầm quyền Triệu gia, tự mình ra mặt giải quyết vụ bê bối này. Hắn ngồi ở trên cao nhìn xuống phía tôi đang tỏ vẻ ngoan ngoãn nhu nhược. “Tại sao, đàn ông Triệu gia chúng tôi, mỗi người đều phải thua trong tay cô một lần?”   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Giai Sơ

Giai Sơ Tuần thứ hai sau khi chiến tranh lạnh với chú nhỏ, anh ấy công bố hôn sự của mình trước truyền thông. Lúc đó, sợ tôi làm chuyện dại dột, anh còn cho mười gã đàn ông to lớn đứng canh tôi. Nhưng tôi lại hoàn toàn trái ngược với dự đoán, không khóc, không gây chuyện, ngoan ngoãn lạ thường. Sau buổi họp báo. Điện thoại của Hứa Tri Duyện gọi tới: “Đã thu dọn hết vật sắc nhọn chưa? Có gây chuyện không? Trông chừng cô ấy cho kỹ, tối tôi sẽ về.” Quản gia run rẩy liếc nhìn tôi một cái, đáp lại: “Thưa ngài, tiểu thư không sao cả, cô ấy rất yên tĩnh.” “Cô ấy nói, cô ấy nói…” Giọng chú nhỏ trầm xuống: “Nói gì?” “Cô ấy nói, ngài xuất hiện trên tivi trông rất già, đúng là không hợp với cô ấy. Cô ấy đã hiểu rõ nỗi khổ tâm của ngài, quyết định sẽ làm một người cháu ngoan ngoãn nghe lời ngài…” “Tút… tút…” Điện thoại bị dập mạnh.

Không Thẹn Với Lòng

Không Thẹn Với Lòng Tôi và Lục Minh là đôi vợ chồng trẻ đã bên nhau từ thuở học sinh. Từ chiếc áo đồng phục đến chiếc váy cưới, từ tầng hầm chật hẹp đến căn biệt thự riêng biệt, chúng tôi đã đi cùng nhau suốt 12 năm. Tôi từng nghĩ rằng hôn nhân của chúng tôi vững như bàn thạch, cho đến khi tôi phát hiện anh ấy ngo/ại tìn/h. Hôm đó, anh đang ở bệnh viện cùng tôi chờ sinh, thì có một cuộc điện thoại gọi đến. Giọng cô gái bên kia run rẩy nức nở, khẩn thiết cầu xin Lục Minh đến với cô ta. Lục Minh ngập ngừng một lúc rồi quay người… bước ra khỏi phòng bệnh. Anh bỏ lại đứa con chưa chào đời. Bỏ lại người vợ đã cùng anh đi hết 12 năm cuộc đời. Và bỏ lại luôn cả mái ấm mà chúng tôi đã vất vả mới gây dựng được.

Thuyền Muộn

Thuyền Muộn Tôi phát hiện chồng mình ngoại tình vào lúc đang mang thai 4 tháng. Đã lâu lắm rồi hai đứa không thân mật. Sợ anh nhịn quá lâu sẽ khó chịu, buổi sáng đi khám thai tôi còn cẩn thận hỏi bác sĩ, bà ấy bảo sau ba tháng là có thể sinh hoạt vợ chồng lại. Tối đó, tôi chủ động lại gần, vòng tay ôm lấy eo anh. Anh lúc đó nửa mê nửa tỉnh, khẽ rên một tiếng, giọng nói khàn khàn mang theo tiếng cười mơ hồ: “Bảy lần rồi còn chưa đủ hả, mèo con ham ăn quá…”

Sống Lại, Tôi Muốn Lấy Lại Những Thứ Thuộc Về Mình

Sống Lại, Tôi Muốn Lấy Lại Những Thứ Thuộc Về Mình Tôi luôn ổn định ở vị trí đầu tiên toàn thành phố, nhưng điểm thi đại học lại chỉ đủ để vào cao đẳng. Em họ học kém của tôi lại trở thành thủ khoa thành phố, được Thanh Hoa Bắc Đại tranh giành. Cô ta khóc lóc nói rằng, nếu không phải vì tôi thường xuyên gian lận, cũng sẽ không có kết cục như này. Thầy cô với bạn học lên án tôi, bố mẹ không tin tôi, cư dân mạng liên tục tấn công tôi. Trong tuyệt vọng cùng cực, tôi nhảy lầu, lúc mở mắt ra thì tôi đã quay lại lớp 12. Lần này, tôi có thể nghe thấy tiếng lòng của em họ. 【Học đi, học giỏi đi, dù sao sau này điểm số cũng là của tôi.】  

Hôn Nhân Thời Tiền Tệ

Mười năm hôn nhân, cuối cùng tôi cũng được “vị tiểu tam sinh viên trẻ trung” của chồng ghé thăm. Cô ta ôm bụng bầu, cười nhạt đầy ẩn ý: “Có con gà mái già không đẻ được trứng, lại cứ ôm khư khư ổ gà nhà hào môn.” Tôi vừa đưa tay vuốt lại mấy sợi tóc lòa xòa thì Chu Thành Huy đã vội nghiêng người che chắn cho cô ta. Phản ứng nhanh như chớp khiến tôi không nhịn được bật cười. Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, từng chữ rạch rõ ràng: “Con gà non mới anh nuôi? Tươi quá nhỉ. Còn anh? Gà trống già?” Anh ta không dám cãi, chỉ đứng yên chắn trước cô gái mềm yếu kia. Tốt lắm. Anh ta quên rồi à? Quên mình đã từng là “tiểu Chu” thế nào mới leo lên làm “Tổng Giám đốc Chu”? Vậy thì… để tôi giúp anh trở lại điểm xuất phát.

Chuyện Ở Lớp Học, Sữa Học Đường

Chuyện Ở Lớp Học, Sữa Học Đường Cô giáo chủ nhiệm ra lệnh cho phụ huynh “tự nguyện” đặt mua sữa của trường. Tôi nhìn vào bảng thành phần, phát hiện hàm lượng protein còn ít hơn cả lương tâm của trường học này. Thế là tôi lịch sự từ chối. Kết quả, ngày hôm sau, cô giáo chủ nhiệm dẫn đầu phong trào cô lập con gái tôi. Cô ta quay video cả lớp giơ hộp sữa lên, đồng thanh nói “Cảm ơn mẹ!” Chỉ có con gái tôi hai tay trống trơn, đứng ngay giữa khung hình. “Số tiền nhỏ, nhưng thể hiện mức độ quan tâm của phụ huynh dành cho con cái.” “Không có sữa uống, khác gì trẻ mồ côi?” “Sau này, bạn nào đặt sữa sẽ được ưu tiên làm cán bộ lớp.” Tôi lập tức gọi đường dây nóng của thị trưởng để tố cáo. Sự việc ầm ĩ đến mức hiệu trưởng phải đứng ra phát biểu: “Đăng ký sữa là tự nguyện, không ai bị ép buộc.” Sau đó, tôi gửi toàn bộ ảnh chụp màn hình tin nhắn lên các phương tiện truyền thông lớn. Chỉ muốn nhờ họ dịch giùm xem “tự nguyện” nghĩa là cái quái gì.

Sếp Tôi Là Trai Tân

Sếp Tôi Là Trai Tân Sau khi sếp đi công tác nước ngoài, cô thực tập sinh mới đột nhiên tuyên bố mình đang mang thai con của sếp. Dựa vào cái thai trong bụng, cô ta thản nhiên nằm dài trong văn phòng sang trọng của sếp, tự xưng là “vợ sếp” rồi bắt đầu ra luật với bọn tôi. “Thứ nhất, từ nay các người không được ăn cơm trong công ty, vì tôi chỉ cần ngửi thấy mùi dầu mỡ là buồn nôn.” “Thứ hai, tất cả các người phải toàn tâm toàn ý phục vụ tôi. Chỉ cần tôi mở miệng, lập tức phải làm theo.” “Thứ ba, cấm mở điều hòa trong văn phòng. Tiếng máy nén khiến tôi không ngủ được.” “Nếu ai không làm được, thì cút hết đi cho tôi!” Bọn tôi dè dặt như đi trên băng mỏng, chỉ sợ làm cô ta khó chịu, nhưng dù cẩn thận đến đâu vẫn bị cô ta gây khó dễ đủ đường. Không thể nhịn thêm nữa, tôi bấm máy gọi cho sếp. Tôi định nghỉ việc rồi hét vào điện thoại: “Sếp có thể đưa vợ sếp đang mang thai về nhà được không? Cô ta sắp khiến công ty phá sản rồi đấy!” Thế nhưng, ở đầu dây bên kia, sếp đang ở tận bên kia đại dương lại giận dữ hét lên: “Mang thai cái gì? Tôi còn là trai tân trong sáng đây! Cô đang nói nhảm cái quái gì thế?!” …

Sếp Tui Biến Thành Cún Rồi!

Sếp Tui Biến Thành Cún Rồi! Tôi đến nhà sếp để đưa tài liệu, một con cún đã mở cửa cho tôi. Đừng hiểu lầm, không phải là tui đang khịa ai đâu. Mà thật sự đã có một chú cún ra mở cửa thật á!