Hiện đại
Đòn Livestream Hoàn Hảo Chỉ mới quen nhau ba ngày, bạn trai đã đề nghị cùng đi dạo phố. Anh ta dẫn tôi vào một cửa hàng đồ hiệu do chính mình chọn, lấy ra cả đống quần áo trị giá hàng triệu, còn xé hết mác ngay tại chỗ. Đến lúc thanh toán, anh ta lại giả vờ nói điện thoại hết pin, bảo tôi tự trả. “Em không thể vừa mới yêu đã nghĩ đến chuyện tiêu tiền của đàn ông chứ!” “Nếu không trả nổi, thì đành phải cùng anh đến đồn cảnh sát trình bày lý do làm hỏng đống hàng đắt tiền đó thôi, may ra còn được giảm án.” Trong lúc đó, phòng livestream trên điện thoại anh ta đã chật kín người vào xem “trò cười đào mỏ”. Tôi chẳng buồn để ý đến nụ cười nham hiểm kia, chỉ quay sang lễ tân bình tĩnh nói: “Đống đồ anh ta vừa chọn vứt đi, mấy món còn lại chuyển hết về nhà tôi.” Vài bộ quần áo chẳng đáng gì với tôi cả. Điều tôi thích là cái cảm giác nhìn những kẻ rẻ tiền cứ tưởng mình đang đi săn, mà không biết chính họ mới là con mồi.
Đột Nhiên Phát Hiên Tiền Sính Lễ Biến Mất Mang thai ba tháng, tôi muốn rút tiền sính lễ để làm quỹ dự phòng. Nhân viên ngân hàng lại nói: “Trong thẻ chỉ còn 6.000 tệ thôi, chị có muốn rút hết không ạ?” Tôi nắm chặt thẻ ngân hàng, lao thẳng đến nhà mẹ chồng: “Bây giờ là thời đại mới rồi, còn ai nói đến sính lễ nữa chứ? Tụi tôi lúc nào nói sẽ đưa mười vạn cho cô?” “Cô mang thai rồi, sau này sinh cháu đích tôn ra, chẳng phải vẫn dựa vào chúng tôi chăm sao? Làm người không thể quá ích kỷ, muốn cái này lại muốn cả cái kia!” “Nếu cô cứ khăng khăng như vậy, thì ly hôn đi. Nhưng ly hôn rồi thì phải trả lại sính lễ mười vạn nhé.” Nhìn người chồng chỉ biết dàn hòa, tôi chợt nhận ra điều gì đó. Sính lễ miệng, tôi không cần nữa! Cuộc hôn nhân nực cười này, tôi cũng không cần nữa!
Tám Năm Một Giấc Mộng Vào đúng ngày sinh nhật tôi, tôi mới biết người chồng đã sống chung suốt 8 năm, đã lén lút qua lại với một cô gái phóng khoáng suốt 4 năm trời. Bạn anh ta còn an ủi tôi: “Chị dâu à, anh Châu chỉ thấy cô ấy khác với mấy cô trong giới, tìm chút cảm giác mới lạ thôi.” “Chứ người anh ấy muốn cùng đi đến cuối đời, vẫn là chị.” Ngay cả anh ta cũng chưa từng cảm thấy mình sai: “Anh có phản bội em về thể x/á/c đâu, thế là chưa đủ sao?” “Anh chỉ là thấy đời sống tinh thần nhàm chán, muốn tìm chút kích thích, chuyện đó em cũng muốn quản à?” Tôi không quản. Vì tôi chưa từng hạ thấp mình, cũng chưa từng muốn giữ lại thứ gì đã vấy bẩn.
Khi Trúc Mã Trở Thành Đại Gia Trúc mã và phú nhị đại cùng theo đuổi tôi, kết quả tôi chọn phú nhị đại. Trúc mã tức giận nói: “Đừng coi thường thiếu niên nghèo. Một ngày nào đó tôi sẽ khiến cậu phải hối hận.” Sáu năm sau, trúc mã lái một chiếc xe sang trọng, bên cạnh còn có mỹ nữ. Tôi tình cờ gặp hắn ta khi đang bán xúc xích nướng ven đường. Hắn ta trêu chọc nói: “Vì là người quen nên tôi sẽ mua thêm hai cái nữa.”
Đố Mày Thoát Được Phó Bản Này Nam thần dịu dàng mà tôi thầm mến bỗng thay đổi chỉ sau một đêm. Hắn nói tôi là nữ phụ độc ác ở trong sách, chửi tôi là đồ lòng lang dạ thú, bảo tôi rằng ác giả tất có ác báo. Hắn lôi kéo toàn bộ bạn học cô lập tôi, lấy ảnh tôi làm giả video nóng, đập đầu tôi xuống đất, cố ý khiến tôi bị thương trong Hội khỏe toàn trường. Tôi khóc lóc hỏi hắn phải làm sao mới chịu tha cho tôi, hắn cười gằn, đáp: “Tha cho cô ấy à? Trừ khi bố mày rời khỏi phó bản này.”
Ba Vạn Ác Ma Làm Việc Cho Tôi Xem bói trực tiếp, chủ phòng nói có ba vạn ác ma đang rình rập tôi. Tôi cười lớn: “Ba vạn nguồn lực mới? Nhanh mang về nhà máy cho tôi.” Những linh hồn ma quỷ tuân thủ nghiêm ngặt chế độ, một tuần chỉ làm bảy ngày, một ngày chỉ làm hai mươi tư giờ. Mỗi ngày mở mắt ra, tôi đều cảm thán: Đây là thời của chị.
Ba Mươi Năm Dối Lừa Khi đang dọn dẹp đồ đạc của chồng, tôi tình cờ phát hiện một tờ giấy báo t//ử đã úa màu theo thời gian. Trên đó ghi rõ: con trai tôi—đứa trẻ tôi mang nặng đẻ đau—đã t//ử vo//ng vì n//gạt t//hở ngay khi chào đời, ba mươi năm trước. Vậy thì… Người vẫn gọi tôi là mẹ suốt ba mươi năm qua, rốt cuộc là ai?
Dây Chuyền Tai Hại Một ngày trước kỳ thi đại học, trúc mã tặng tôi một mặt dây chuyền hình mèo cưng. Tôi đang vui vẻ đeo lên cổ thì đột nhiên thấy mấy dòng bình luận hiện lên. 【Chậc chậc, nên tôi mới nói phụ nữ đúng là không có não mà, trong mặt dây chuyền giấu camera siêu nhỏ, ngày mai từng chữ cô ấy viết sẽ bị nhỏ nữ phụ chép vào bài thi của mình!】 【Đúng rồi đó, đây là truyện ngược luyến cẩu huyết không não mà, phòng thi còn chả có máy dò kim loại. Nữ chính sắp tiêu rồi, vì gian lận mà cả đời bị hủy hoại, sau đó vội vã lấy chồng, cuối cùng bị chồng đánh đến chết!】 【Nam chính cũng từ lúc đó mới bắt đầu hối hận, bừng tỉnh nhận ra người mình yêu là nữ chính, rồi bắt đầu báo thù nữ phụ với tên chồng vũ phu, chậc chậc, nam chính điên cuồng cuối cùng cũng bước lên con đường trả thù!】 【Có thể tua nhanh được không chứ, tôi chỉ thích xem đoạn nam chính phát điên thôi ấy! Nghiện thật!】
Phá Kén Ngày sinh nhật của bạn trai tôi, hắn công bố tin tức sắp đính hôn. Tôi mơ mộng về một tương lai tốt đẹp. Nhưng hắn lại nói với tôi: “Chia tay đi, tôi có người khác rồi.” Tôi uất ức đến đỏ cả hốc mắt, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống. “Tại sao chứ? Là em làm không tốt chỗ nào sao?” “Em cũng có người khác mà, em có chia tay anh đâu.” Thiếu gia của Trình gia luôn cao ngạo lại đột nhiên đỏ bừng mắt. Hắn cắn răng truy vấn: “Là kẻ nào không có mắt dám chạm vào người phụ nữ của tôi?” Người đàn ông tiến vào ôm tôi vào lòng, hôn môi tôi: “Nhỏ giọng một chút, đừng làm thím cháu sợ.”
Nhật Ký Dạy Kèm Sau kỳ thi đại học, tôi nhận dạy kèm cho một cậu thiếu gia. Vừa bước vào nhà chủ, đã nghe thấy tiếng tranh cãi: “Má à, người khác được tuyển thẳng thì liên quan gì đến con?” “Thành tích đội sổ mà còn mơ vào trường trọng điểm? Ha, chắc chỉ có má mới tin chuyện đó. Muốn làm gia sư của con á? Không có cửa đâu! Kêu cô ta trả tiền lại đi!” Tôi định chào bà chủ rồi rút lui cho lịch sự, ngẩng đầu lại đụng ngay một gương mặt khôi ngô đang đỏ bừng. Thiếu gia nhìn tôi chăm chú, mở lời có chút căng thẳng: “Cái đó… Ý tôi là, phí giờ học tính thiếu rồi, trả lại rồi thì đưa thêm cũng được.” “Tôi tên Lục Phi Trì, giới tính nam, sở thích nữ, cao 1m87, nặng 78kg, dài 18…” “Tôi muốn chọn cô… à không, ý tôi là chỉ muốn cô làm gia sư cho tôi, sinh viên được tuyển thẳng vào Bắc Đại là lựa chọn thích hợp nhất!” Phu nhân họ Lục: ? Tôi: ……
Mỹ Nhân Sườn Xám Và Côn Đồ Áo Vest Tôi bị gia đình đón về từ vùng quê Giang Nam. Ngay khi vừa bước chân vào cửa, em gái cùng cha khác mẹ đã cười khẩy khi thấy tôi mặc sườn xám, buông lời mỉa mai như thể tôi vừa bước ra từ triều Thanh, thậm chí còn hỏi tôi có bó chân không. Tôi chỉ mỉm cười không đáp, nhẹ nhàng pha trà, dịu dàng đưa tách trà đã bị tôi lén bỏ thuốc xổ cho nó.
Vì nhìn nhầm avatar của anh trai với avatar của sếp, tôi đã gửi cho sếp một tấm screenshot trên Taobao về băng vệ sinh.Tôi: “Băng vệ sinh hết rồi, chuyển cho em 200 đi.”Sếp: “?”Tôi hỏi lại: “Có vấn đề gì sao?”Thế là sếp chuyển cho tôi 200.Tiếp đó, tôi lại gửi cho sếp một tấm screenshot về nước hoa.Tôi: “Chuyển 800 đi, em mua nước hoa.”Sếp: “… chắc chắn chứ?”Tôi: “Đừng có nói nhảm, chuyển lẹ lên.”Sếp: “Được thôi.” Thế là anh ấy lại chuyển 800 cho tôi.Cuối cùng, tôi gửi tiếp một tấm screenshot về bộ đồ ngủ hình thỏ.Tôi: “Bộ đồ ngủ này đẹp ghê, chuyển 600 cho em đi.”Sếp chuyển 600 xong, không chịu nổi nữa mà hỏi: “Còn cần mua gì nữa không, nói một lần cho xong đi?”Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại một lúc lâu, rồi hét lên một tiếng chói tai—Shit! Nhắn tin nhầm nick rồi!!
Chị Dâu Xấu Tính Giây phút xe hàng lao đến như tên bay, tôi đẩy chồng mình ra. Nhưng tôi lại bị đụng trúng nặng đến mức không thể sinh con, còn phải ngồi xe lăn suốt đời. Anh ta mang theo áy náy thương yêu tôi mười năm, một đời không có con cái. Mọi người đều ngưỡng mộ tôi tìm đúng người rồi, tôi cũng tưởng rằng tôi hạnh phúc cả một đời. Cho đến mười năm sau tôi chết rồi, lại nhìn thấy anh ta và chị dâu cả của anh ta ôm nhau: “Chị dâu, cuối cùng cô ta cũng chết rồi, anh nhớ em và con lắm.” Vẻ mặt chị dâu cả lo lắng hỏi anh ta: “Số thuốc thú y kia anh dọn dẹp sạch sẽ rồi chứ? Với cả lần tai nạn đó anh chắc chắn xử lý xong xuôi rồi?” Chồng tôi an ủi chị ta: “Em yên tâm, đến chết cô ta cũng không biết vụ tai nạn đó là do anh sắp xếp, cô ta không đứng lên được cũng là do anh cho cô ta uống thuốc thú ý, đều trách tên tài xế kia không trực tiếp đâm chết cô ta, hại anh lãng phí cả mười năm, đúng là tức chết anh rồi!” Chị dâu chép miệng một tiếng: “Không sao, sau này chính là thời gian hạnh phúc của một nhà ba người chúng ta rồi.” Đầu óc “ầm” một tiếng, linh hồn của tôi không cam lòng mà tan biến. Mở mắt ra lần nữa, vậy mà tôi quay lại một ngày trước khi tai nạn xảy ra.
Mẹ Kế Ác Độc Không Sụp Đổ Nhân Thiết Xuyên thành mẹ kế độc ác, để không sụp đổ hình tượng,Mỗi ngày tôi đều sai con trai lớn bóc tôm, con trai thứ pha trà, con gái út đấm lưng.Cho đến nửa tháng sau, nam chính trở về nhà.Tôi đã chuẩn bị sẵn hành lý, chờ bị đá ra khỏi cửa.Không ngờ, con trai lớn lại nói:“Ba, ba cũng đừng rảnh rỗi nữa, mau vào trải giường cho mẹ đi.”Tôi: ?
Năng Lực Hoán Đổi Đáp Án Vào ngày thi đại học, cô ta đã tráo đổi những câu trả lời viết bừa của mình với đáp án mà người khác đã điền cẩn thận. Kết quả, cô ta đạt 708 điểm và trở thành thủ khoa toàn tỉnh. Cô ta không chỉ khoe khoang trước mặt tôi mà còn xây dựng hình tượng “học bá” trên livestream, hưởng thụ vinh quang vô hạn. Nhưng cô ta không biết rằng, người bị hoán đổi đáp án lại là một Chấp Nhiệm Sát, một thực thể tồn tại nhờ vào khát vọng đỗ đạt bảng vàng. Chạm vào vật sở hữu của Chấp Nhiệm Sát, nhất định phải trả giá.
Làm Ơn Mắc Oán Trước kỳ thi đại học, tôi đã khoanh vùng trọng tâm cho cả lớp, không ngờ lại trúng đến 80%. Kỳ thi kết thúc, tôi đỗ vào Thanh Hoa – Bắc Kinh, cả lớp cũng đều đậu vào các trường đại học mơ ước. Ngày gia đình tôi tổ chức ăn mừng, một nhóm cảnh sát đột nhiên xông vào. Thì ra lớp trưởng Hác Điềm Điềm là người đứng đầu tố cáo tôi. Cô ta cùng các bạn trong lớp nói rằng tôi đã có đáp án từ trước, nên mới thành thủ khoa. Tư cách nhập học của tôi bị hủy, mẹ tôi cũng vì tôi mà bị bắt vào tù. Cư dân mạng chửi tôi không biết xấu hổ, nói gian lận kỳ thi đại học thì nên tự kết liễu để tạ tội. Họ kéo tới nhà tôi, tạt sơn, ném trứng thối vào tôi, thậm chí có người còn đăng lệnh truy nã tôi trên chợ đen. Trong vài năm trời, những lời chửi rủa không ngừng khiến tôi mắc chứng rối loạn tâm thần nghiêm trọng, có một đêm tôi đã nuốt cả lọ thuốc ngủ. Không ngờ mở mắt ra, tôi lại quay về trước kỳ thi đại học. Đối mặt với sự hò reo của cả lớp, tôi nhếch môi cười khẽ. Đoán đề, tôi giỏi nhất! Lần này xác suất trúng là 100%! …
Mối tình đầu của Giang Cảnh Dao chưa cưới đã mang thai. Vì danh tiếng của cô ấy, anh yêu cầu tôi nhẫn nhịn làm đối tượng liên hôn, để anh có thể cưới cô ấy trước và giúp đứa trẻ có tên trong hộ khẩu.Anh cùng cô ta tham gia dạ tiệc từ thiện, trước truyền thông thừa nhận đứa trẻ là con của mình.Tôi trở thành trò cười lớn nhất trong giới của họ.Sau đó, anh quay về tìm tôi.Tôi nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình:“Con của tôi không thiếu ba để có hộ khẩu.”Sắc mặt anh tối sầm, nhìn chằm chằm vào bụng tôi, mắt đỏ ngầu:“Là con của ai?”Tôi bình thản cười đáp:“Mối tình đầu của tôi.”Buồn cười thật, ai mà chẳng có mối tình đầu.
Hộp Cơm Gây Nghiệp Khi tôi đang bán lẩu lòng ở ven đường, thì “nữ phụ độc ác” tương lai đang bị mẹ kế đuổi ra ngoài. Hệ thống hối hả thúc giục: “Đi nhanh đi! Đây chính là bước ngoặt khiến cô ta hắc hóa!” Tôi hoảng sợ đến mức hồn vía lên mây, lật đật đẩy xe chạy, nào ngờ lại đánh rơi mất hộp cơm tối. Ngày hôm sau, cô bé ấy,nữ phụ độc ác tương lai ôm chiếc hộp cơm trống trơn đến trước mặt tôi. “Chị ơi, hôm qua chị đánh rơi cái này, em nhặt được ạ.” Tôi nhìn chiếc hộp, hỏi: “Vậy cơm bên trong đâu rồi?” Cô bé né tránh ánh mắt tôi, nhỏ giọng đáp: “Lúc em nhặt thì… bên trong đã trống rồi.” Hệ thống nhảy dựng lên tức giận: “Thấy chưa! Còn nhỏ đã biết nói dối! Thật chẳng lạ gì về sau lại trở thành nữ phụ chuyên phá hoại nam nữ chính!” Tôi quay đầu đi, hờ hững nói: “Vậy là em nhớ nhầm rồi. Hộp cơm của chị còn đầy đồ ăn, cái trống trơn này chắc không phải của chị đâu.”
Gả Nhầm Chồng Sau khi tiệc cưới kết thúc và đến lúc thanh toán, tôi phát hiện chi phí lên đến hơn 2 triệu tệ! Xem bảng kê mà choáng váng: 100 chai Mao Đài giá 3.000 tệ/chai, 300 con tôm hùm xanh Úc giá hơn 2.000 tệ/con, và 100 con cua hoàng đế giá 1.000 tệ/con! Càng xem tiếp càng thấy lố bịch: 30 đĩa ngọc của khách sạn giá 180.000, 50 cặp ly rượu bằng bạc nguyên chất giá 90.000, chưa kể một đống hải sâm, bào ngư, gà đen được tính theo thùng trong hóa đơn… Thậm chí nồi gang trong bếp, điều hòa cây trong phòng tiệc, cây xanh trong sảnh khách sạn cũng bị tính tiền! Chồng tôi gọi điện đối chất với mẹ chồng, nhưng bà ta lại cực kỳ ngang ngược: “Nhà nó giàu thế mà còn đòi sính lễ 66.000, rõ là cố tình làm khó. Nó muốn đòi mạng nhà mình đấy!” “Những thứ đó là tôi bảo mấy cô mấy dì của anh dọn hết, để dạy cho cái loại ham lợi nhỏ như nhà nó một bài học!” Nhận ra mẹ chồng là người không dễ đối phó, tôi lập tức yêu cầu khách sạn báo cảnh sát. Tôi muốn xem cái đám họ hàng nghèo kiết xác đó lấy gì mà đền khoản nợ khổng lồ này!
Cú Quay Xe Định Mệnh Công khai tỏ tình với anh trai hàng xóm mình yêu thầm ba năm. Anh ta lại nắm tay hoa khôi, nói tôi là đồ đeo bám. Trong tiếng đùa giỡn và cười nhạo của mọi người, đầu óc tôi trống rỗng. Ma xui quỷ khiến, tôi gọi tên của nam thần học đường. “Lâm Kỳ, có muốn yêu đương với em không?” Anh nói: “Được đó.”