Hiện đại
Bình Luận Thay Đổi Số Mệnh Tỷ phú giả làm lao công, đến cô nhi viện chọn con gái nuôi. Tôi và em gái cùng lúc nhìn thấy các bình luận nổi trên màn hình. 【Đi theo ông ấy đi, thân phận thật sự của ông ấy là người giàu nhất Giang Thành.】 【Làm con gái nuôi của ông ấy sẽ được cưng chiều như tiểu công chúa nhà hào môn.】 Khi tất cả mọi người đều khinh bỉ người lao công, em gái tôi, nhìn thấy bình luận, đã nhanh chân lao vào vòng tay ông ta. “Chú ơi, cháu không chêchú bẩn, cháu là đứa trẻ ngoan nhất ở đây, chú dẫn cháu đi được không?” Em gái tôi được như ý nguyện, được dẫn đi, trước khi đi còn đắc ý nói với tôi: “Chị, em nói nhỏ cho chị biết, ông ấy không phải lao công, mà là người giàu nhất Giang Thành.” “Sau này em trở thành con gái của tỷ phú, muốn bắt nạt chị sẽ càng dễ dàng hơn.” Nhưng em gái không biết, tôi là người trùng sinh. Kiếp trước, chính tôi là người được tỷ phú giả làm lao công dẫn đi từ cô nhi viện. Trên đời này không có chuyện vịt con xấu xí hóa thành thiên nga. Người mà tỷ phú chọn không phải con gái nuôi, mà là đồ chơi cho đứa con trai b//ệnh ho//ạn của ông ta.
Ác Nữ Phong Tình Vạn Chủng Tôi xuyên không thành vai nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết. Nhưng tôi không còn hứng thú gì với việc trở nên độc ác nữa. Ngày ngày tát nữ chính, tay tôi không đau chắc? Ngày ngày đi mua sắm quần áo, thi thoảng ghé công ty nhà mình một chuyến, mỗi tuần làm móng và chăm sóc da mặt, chẳng phải dễ chịu hơn sao? Không ai ngờ rằng, sau một tháng nằm không không làm gì, nam chính lại chủ động tìm đến tôi. Anh ta dồn tôi vào góc tường, đôi mắt đào hoa nhìn chằm chằm: “Trúc Trúc, sao em không còn ghen với anh nữa?”
Quyết Định Không Hối Tiếc Chồng tôi có một mối tình đầu độc ác. Cô ta lấy tiền rồi không quay đầu lại, bỏ mặc Phó Ngôn, người từng vì đuổi theo cô mà gặp tai nạn, để đi ra nước ngoài. Khi cô ta xuất hiện trước mặt anh ta lần nữa, anh ta đầy phẫn nộ, ấm ức, cả người run rẩy. Nhưng anh ta vẫn chọn tha thứ cho cô. Mọi người đều nói, nếu không phải cô ta đã đẩy mẹ Phó Ngôn xuống lầu, có lẽ anh đã gạt bỏ mọi trở ngại để đến với cô ta. Thế nhưng, tôi vẫn chọn kết hôn với anh, vì anh nói rằng muốn cùng tôi xây dựng một tương lai. Tôi đã tin. Cho đến khi tôi đi công tác về và nhìn thấy bọn họ trên ghế sofa, nói cười với nhau, trông như một gia đình ba người. Phó Ngôn theo phản xạ mà che chắn cho cô ta. Ngay cả con trai tôi, đứa bé tôi đã mang nặng đẻ đau mười tháng, cũng nói: “Mẹ ơi, điều ước sinh nhật năm nay của con là ba mẹ sẽ ly hôn.”
Nam Phụ Bệnh Không Hề Nhẹ Gia đình tôi phá sản, Lục Từ nói sẽ giúp tôi. Tôi vội chạy đi tìm anh ta. Nhưng tôi lại nghe thấy anh ta đang cười nhạo cùng bạn bè bên ngoài phòng bao: “Giúp cô ấy á? Làm sao có thể, gọi cô ấy đến chỉ để trêu chọc thôi.” “Cô ấy theo đuổi tôi bao nhiêu năm nay, chán chết đi được. Có cơ hội này, sao có thể bỏ qua chứ?” “Hình ảnh một cô gái ngoan ngoãn bị bắt nạt đến phát khóc, chỉ nghĩ thôi đã thấy thú vị rồi.” Tôi hoàn toàn tuyệt vọng về Lục Từ, quay đầu gọi điện cho kẻ thù của anh ta. Sau đó, Lục Từ bất chấp nguy hiểm, lái xe vượt tốc độ để chặn chiếc xe của Tề Hàn, nhưng lại thấy tôi ngồi trên đùi và hôn Tề Hàn say sưa. Tề Hàn cười vui vẻ: “Cảnh còn lại có lẽ không thích hợp để Tổng giám đốc Lục xem.”
Mẹ Tôi Là Nữ Phụ Tỉnh Táo Mẹ tôi là một nữ phụ trong sách. Để giữ m//ạng sống, mẹ nhanh chóng mang theo tôi và ly hôn với người bố trong lòng chấp niệm về bạch nguyệt quang. Sau đó, để tôi không phải sống những ngày khổ sở, mẹ nhanh chóng tìm cho tôi một người bố mới. Người bố mới vừa đẹp trai lại giàu có. Nhược điểm duy nhất là có khá nhiều bạn gái cũ. Hôm đó, một trong những bạn gái cũ của bố mới đến cười nhạo mẹ. “Cô nghĩ anh ấy cầu hôn cô là vì yêu sao? Thực ra anh ấy vẫn chưa cắt đứt với tôi.” Mẹ tôi khẽ nhấp một ngụm cà phê, thản nhiên đáp: “Ở thời cổ đại, tôi là chính thất, còn cô chỉ là thiếp.”
Kẻ Điên Dịu Dàng Trở lại năm 1983, tôi gắng gượng mở mắt, liếc nhìn đứa con gái vừa mới chào đời, rồi tự véo mình một cái để không ngất đi.
Vả Mặt Bạn Trai Cũ Cặn Bã Hai giờ sáng, tôi vẫn đang nướng đùi gà bên ngoài Đại học Thanh Hoa. Bất ngờ, tôi gặp phải bạn trai, bên cạnh anh ta là một cô gái xinh đẹp dễ thương. Ánh mắt của hai người họ nhìn nhau đầy tình tứ. “Cho một đùi gà nướng. Cảm ơn.” Anh ta không nhìn thẳng vào người bán hàng, nên không nhận ra tôi đang giận dữ sau lớp khẩu trang. Cô gái nói giọng trong trẻo: “Gia Minh, sao chỉ mua có một cái vậy?” “Chúng ta ăn chung.” Giọng nói dịu dàng của Hồ Gia Minh, tôi đã lâu không được nghe thấy. Cô ấy gật đầu e thẹn, quay sang thấy tôi chưa nướng, liền hỏi: “Sao chị không nướng đi?” “Trả tiền trước.” Tôi trả lời lạnh lùng. “Ồ, 15 đồng một cái phải không?” Cô gái vừa nói vừa lấy điện thoại ra thanh toán, Hồ Gia Minh lập tức ngăn lại, “Để anh trả. Làm sao có thể để con gái trả chứ.” Nụ cười rạng rỡ của cô gái khiến tôi đau nhói. “150 đồng.” Tôi nói giọng lạnh lùng. “Cái gì?” Hồ Gia Minh tưởng mình nghe nhầm, mặt đầy vẻ không tin được. Khi tôi kéo khẩu trang xuống, anh ta hoàn toàn sững sờ.
Giữa Lưỡi Dao Và Trái Tim Sau khi say rượu vô tình ngã vào vòng tay của người anh kế lạnh lùng vô tình, tôi phát hiện mình mang thai ngoài ý muốn. Lo sợ hắn sẽ trả thù, tôi quyết định trốn đi với đứa bé trong bụng. Sau đó, khi trở về nước, tôi nói dối ba của đứa trẻ đã qua đời. Tôi giới thiệu hắn với con mình: “Đây là anh của mẹ, con nên gọi là cậu.” Người đàn ông bế đứa bé lên: “Ngoan nào, từ giờ chúng ta sẽ gọi đúng vai vế nhé. Mẹ con gọi cậu là anh, con gọi cậu là ba.”
Tặng Em Ngàn Vạn Tinh Hà Đính hôn ba năm, Tề Trú không hề đề cập tới chuyện làm lễ kết hôn. Tôi cảm thấy không có ý nghĩa. Đêm chuẩn bị nói chia tay, bạn thân mượn rượu hôn Tề Trú. Vì thế lời chia tay của tôi bị coi chỉ là vì giận dỗi. “Cô ấy uống say, huống chi cô ấy lại là bạn thân của em, em đừng có lòng dạ hẹp hòi như vậy được không?” “Không phải là muốn ép anh kết hôn sao? Nói thẳng là được không cần chơi chiêu này.” Tôi cười lắc đầu, kéo tay người đàn ông bên cạnh: “Đúng là muốn kết hôn nhưng không phải với anh.” Sau đó, Tề Trú vọng tưởng dùng một đám cưới hoành tráng thì tôi sẽ quay đầu lại. Tôi giơ chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út lên cho hắn ta xem. “Thật ngại quá, tôi thật sự kết hôn rồi, kết hôn nữa là phạm pháp.”
Cuộc Đời Tôi, Tôi Nắm Giữ Con em kế mới đến suốt ngày giành giật đồ của tôi. “Chị ơi, phòng chị rộng ghê á.” Không cần nó mở miệng, ba tôi đã tống tôi ra khỏi phòng, bắt dọn vào cái kho chật chội. “Ước gì em cũng có bạn trai tốt như anh Sở Hàn của chị.” Ngay hôm đó, Sở Hàn đá tôi, nói em kế mới là chân ái của hắn. “Chị giỏi thật đó, không như em, đến bài luận cũng chẳng viết nổi.” Trước buổi phản biện kín, giảng viên đưa bài luận tốt nghiệp của tôi cho nó. Ba khốn nạn tôi không cần, thằng người yêu tồi thì cho luôn. Nhưng đã dám cướp bài luận tốt nghiệp của tôi, thì tao sẽ lấy mạng mày!
Chồng tôi bị mất trí nhớ rồi.Tôi dịu dàng nói với anh: “Em là vợ của anh, anh rất yêu em.”Đ.ọc tr,u yện tại pa ge Băp cải d,a,ng y.e.u để ủ,ng, hộ t.ác, giả !Tin tốt là: Nửa câu đầu là thật.Tin xấu là: Nửa câu sau là giả.
Người Được Chọn Thay Thế Anh trai tôi mua được một món đồ cổ bằng đồng thanh ở chợ đen. Khi đổ đầy nước vào, món đồ này có thể trò chuyện với người từ thời cổ đại. Anh dùng lời ngon tiếng ngọt, để dụ dỗ một tiểu thư thế gia xuyên không đến đây. Cô gái ấy không chỉ dịu dàng hiền thục mà còn vô cùng hào phóng, khéo léo. Anh trai tôi cảm thấy rất hài lòng, khoe khoang khắp nơi rằng anh không cần sính lễ mà vẫn có thể lấy được vợ. Sau đó, anh lại muốn giở trò cũ, học theo người xưa để cưới thêm ba vợ bốn nàng hầu. Tôi khuyên anh nên cẩn thận khi sử dụng món đồ đồng này. Nhưng anh cho rằng tôi nhỏ mọn, đố kỵ vì anh sở hữu bảo vật. Thậm chí, anh sợ tôi phá hỏng chuyện tốt và tiết lộ bí mật, nên đã hợp sức với mẹ đẩy tôi ngã từ cửa sổ xuống. Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đã được trọng sinh.
Cháu Gái Bà Lão Bán Hàng Năm tôi tám tuổi, bà nội cô đơn nhặt tôi về, một đứa trẻ không ai muốn, cho tôi một mái nhà.Chúng tôi nương tựa vào nhau, bà mở một tiệm tạp hóa nhỏ ở đầu làng, bán đồ lặt vặt, nhặt ve chai để nuôi tôi.Tôi kiềm chế tính khí ngang tàng, trở thành cô cháu gái ngoan ngoãn của bà, học hành chăm chỉ, lớn lên như kỳ vọng của bà.Cho đến khi tiệm tạp hóa của bà bị một tên “đánh giả” trên mạng hãm hại, yêu cầu bồi thường ba mươi vạn.Bà cụ cả đời chưa từng thấy số tiền lớn như vậy, sợ liên lụy đến tôi, lặng lẽ tr//eo cổ t//ự v//ẫn.Khi tôi đến bệnh viện, bà đã đầy thương tích, hôn mê bất tỉnh, bác sĩ nói bà không còn ý chí sống.Tên “đánh giả” kia, nhờ đoạn video bị cắt ghép ác ý, thu về vô số lượt xem và người hâm mộ, còn được tung hô là “chiến sĩ chính nghĩa”, hắn ngang nhiên tuyên bố trên mạng:“Đối với loại dân gian xảo này, phải ra tay thật mạnh, đánh cho cửa tiệm của bà ta phá sản mới thôi!”Nhìn bộ mặt trơ trẽn của hắn, tôi cười lạnh, ra tay mạnh à? Không phải chỉ mình mày biết làm đâu.
Ly Hôn Là Tự Do Ngày con gái giành được thủ khoa toàn tỉnh, Lữ Văn Bân với tư cách là giảng viên ngôi sao của một trung tâm luyện thi, được mời phỏng vấn. Anh ta nói: “Việc học của con gái tôi là do một tay tôi phụ trách, con học xong lúc mấy giờ thì tôi mới đi ngủ, tôi luôn đồng hành cùng con bé.” Nhưng anh ta không nói rằng, chính áp lực học hành quá mức từ anh ta đã khiến con bé mất ngủ triền miên, suýt mắc b/ệ/nh tâm lý. Anh ta còn nói: “Vợ tôi chỉ là bà nội trợ, chẳng quản gì, cũng không kiếm tiền, cả nhà đều do tôi nuôi.” Chắc anh ta quên mất rằng, trừ tiền học và sinh hoạt phí cho con gái, tôi đã lâu lắm rồi không ngửa tay xin anh ta một đồng. Phóng viên hỏi, dự định tổ chức ăn mừng thế nào cho con gái. Anh ta lập tức xua tay: “Trẻ con mà, ăn mừng gì chứ. Tôi đã chuẩn bị sẵn giáo trình đại học cho nó rồi. Không đi từng bước thì sao đến được ngàn dặm. Con đường tương lai của con bé, tôi phải chuẩn bị từ bây giờ.” Anh ta tự nhận mình là người nhìn xa trông rộng, tính trước mười bước. Nhưng đâu biết rằng, sáng nay khi anh ta lên đường đi phỏng vấn, tôi và con gái đã lên máy bay sang Singapore. Đi xem concert của Taylor Swift, thần tượng bao lâu nay trong lòng con bé. Còn lại ở nhà, chỉ là một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn đặt ngay trên bàn.
Trò Hề Mang Tên Tình Yêu Ngày nhận giấy kết hôn, tôi không đợi được chú rể của mình, chỉ đợi được thông báo nguy kịch vì anh ta trở thành người thực vật. Lục Diễn bị tai nạn xe khi đang trên đường đi lấy nhẫn cưới cho tôi. Bác sĩ nói với tôi rằng, anh ấy có ý chí sống rất mạnh, biết đâu có thể gặp kỳ tích. Tôi khẽ đặt tay lên bụng nơi ấy đang nuôi dưỡng đứa con mà chúng tôi mất hai năm để chuẩn bị. Kỳ tích lớn nhất chính là sinh mệnh nhỏ bé này, phải không? Tôi nắm chặt tờ kết quả siêu âm thai, chạy như bay về phòng bệnh, nhưng vừa đến cửa thì nghe tiếng cười ha hả bên trong. “Vẫn là anh Diễn lợi hại, bày một vụ tai nạn giả, kéo dài thời gian đăng ký kết hôn, chơi chán mười cô gái rồi tỉnh dậy cưới con ngốc kia!” “Mười cô thì đủ gì? Dù sao con ngốc kia biết quản lý công ty, ít nhất chơi thêm năm ba năm nữa, đợi chơi chán rồi lại ‘tỉnh’! Dù sao con bé cũng yêu cậu ta đến ch đi sống lại, nhất định phải gả cho cậu ta!” Từng giọt m//áu trong người tôi như đông cứng lại. Ngay sau đó, tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc của người đàn ông mà tôi đã yêu tám năm vị hôn phu “người thực vật” của tôi. Anh ta bật cười nhẹ, trong giọng nói là sự giễu cợt và khinh thường. “Vội gì chứ, đợi cô ta đưa công ty về đúng quỹ đạo rồi tôi mới tỉnh, dù sao con ngốc yêu đương mù quáng đó, tôi nói gì cô ta chẳng nghe.” Yêu đương mù quáng. Thì ra, tình yêu chân thành của tôi trong mắt anh ta chỉ là một trò hề. Tôi quay người, bước vào văn phòng bác sĩ. …
Không Tha Thứ Kỳ thi đại học kết thúc, bạn trai và các bạn học đã như nguyện đăng ký vào trường Đại học Hàng không vũ trụ mà họ mơ ước. Để ăn mừng việc đăng ký thành công, cô bạn thanh mai của bạn trai đã kéo bạn trai và các bạn học đến tiệm x//ăm của nhà cô ấy để x/ăm mình. Tôi kéo tay anh ấy, ý tốt nhắc nhở, nói cho anh ấy biết chuyên ngành kỹ thuật hàng không không cho phép có hình xă/m. Kết quả lại bị anh ấy tá//t mạn/h một cái, các bạn học xung quanh càng châm chọc tôi, “Tô Vân Chi, sao cô lại trơ trẽn thế? Anh Tề và Vi Vi mới là thanh mai trúc mã, cô không phải vì ghen tị không muốn chúng tôi đến tiệm nhà cô ấy xă/m mình sao!” Tôi tức đến gần như ngất đi, nhưng vì tương lai của bạn trai mà vẫn kéo anh ấy rời đi. Không ngờ hôm sau thanh mai trúc mã lén lút xách hai thùng xăng, một mồi lử//a thiê/u sốn//g tôi và bố mẹ trong nhà. Và bạn trai cùng các bạn học còn để giúp thanh mai trúc mã thoát tội, tạo ra bằng chứng ngoại phạm cho cô ấy. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi trở về ngày bạn trai và thanh mai trúc mã vào tiệm xă/m.
Nghĩ Nhiều Rồi Tôi chia sẻ ảnh cosplay váy cưới mới của mình cho bạn thân nhưng lại gửi nhầm cho anh trai cô ấy. Tôi lập tức thu hồi tin nhắn, rồi gửi lại ảnh cho bạn thân. Bình thường cô ấy trả lời tin nhắn rất nhanh, nhưng lần này lại lâu lắm mới online. “Muốn nghe chuyện thú vị về anh trai tớ không?” “Anh tớ vừa khóc đấy! Vừa nấu ăn vừa rơi nước mắt, còn cứng miệng bảo là do khói dầu mỡ quá cay.” “Tớ nghe anh ấy lẩm bẩm cái gì mà kết hôn rồi mới nói cho tôi…” “Anh tớ thất tình rồi phải không?”
Có Thật Sự Là Người Nhà? Mẹ mất rồi, ba dắt con gái của người ông ta từng thầm thương trộm nhớ về nhà. Cô ta cướp mất ba, cướp luôn cả hai anh trai. Rồi đúng ngày tôi làm lễ trưởng thành, cô ta để lại một cuốn nhật ký rồi biến mất không một dấu vết. Về sau, nội dung trong nhật ký bị lộ ra. Hơn nửa quyển nhật ký kể lại quá trình tôi bắt nạt cô ta. Ba trách tôi, hỏi tại sao người rời đi không phải là tôi? Anh hai hận tôi, dẫn theo đám du côn đến bắt nạt, làm nhục tôi. Anh cả càng căm tôi đến thấu xương, ngay trong ngày thi đại học, bẻ từng ngón tay của tôi. Sau này. Tuyết Chi bình an trở về. Bọn họ bắt đầu hối hận, lần lượt cầu xin tôi quay lại. Nhưng họ đâu biết—— Tôi chết rồi.
Chia Tay Người Từng Yêu Phó Trì chê tôi nói lắp, chưa bao giờ muốn tôi bước vào thế giới của hắn ta. Bạn bè tụ tập, anh em của hắn ta trêu chọc: “Cậu cãi nhau với cà lăm thế nào?” Tiểu Thanh Mai của hắn ta cười nói: “Một câu mà nói mất ba phút, thật ngốc. Lần trước cô ấy không nói nên lời, trông như sắp khóc luôn.” Mọi người cười lớn: “Có vẻ như không có ý định cho người ta danh phận.” Phó Trì tỏ ra không quan tâm, nói: “Chỉ là một người nói lắp thôi, chơi chán thì chia tay.” Sau đó, tôi nắm tay anh trai hắn ta xuất hiện tại bữa tiệc. Đối đáp trôi chảy. Phó Trì nắm cổ tay tôi, lạnh lùng hỏi: “Em nói trôi chảy lại từ khi nào vậy?” Người đàn ông bên cạnh ôm eo tôi, cười nói: “Xin lỗi, cô ấy mắng chửi người vẫn luôn rất mượt.”
Bí Mật Của Đứa Con Nuôi Một giây trước khi sắp tắt thở, tôi mới biết được đứa con trai mà mình đã nuôi nhiều năm lại là con riêng của chồng. Mở mắt ra lần nữa, chồng tôi lại một lần nữa dẫn đứa con riêng đến trước mặt tôi. “Vợ à, chúng ta nhận nuôi nó đi.” “Thôi, vẫn để mẹ chồng nuôi đi, làm em trai anh.”