Hiện đại
Chiến Tranh Lạnh Tôi đang chiến tranh lạnh với bạn trai thì phát hiện mình mang thai. Tôi chặn anh ấy, đăng bài lên vòng bạn bè nói rằng mình có thai, rất nhiều bạn bè vào chúc mừng anh ấy. Tôi đăng một bài khác trên vòng bạn bè và chỉ mình anh ấy mới xem được, kèm theo bức ảnh là dòng chữ: “Không phải mẹ không yêu con, chỉ là mẹ không muốn con đến với gia đình không có tình yêu này mà thôi.” Vị trí tại bệnh viện Hắc Tâm.
Từ Bỏ Thẩm Tứ Bạch và tôi kết hôn được bảy năm, hắn cũng bao nuôi nhân tình đã 7 năm. Sau khi tôi mang thai, hắn và nhân tình cắt đứt quan hệ, trở về với gia đình. Hắn nấu cơm cho tôi, cùng tôi đi khám thai. Nhưng ngày nhân tình của hắn gả cho người khác, hắn thất hồn lạc phách, trước mặt mọi người đi cướp dâu. Bọn họ ôm nhau thật chặt, trên mặt đều là nụ cười vui sướng. Tôi cười tự giễu, ngày hôm sau liền đi bệnh viện phá thai. Khi Thẩm Tứ Bạch hốt hoảng chạy tới, tôi đã làm xong cuộc phẫu thuật, tôi đưa đơn ly hôn cho hắn. Hắn đột nhiên đỏ mắt, nức nở một tiếng: “Thời Ngu, em từ bỏ đứa bé, ngay cả anh cũng từ bỏ sao?” Tôi nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: “Thẩm Tứ Bạch, đã bảy năm rồi, lẽ ra tôi nên từ bỏ anh từ lâu rồi. “
Tình Yêu Sụp Đổ Bạn trai cũ trở thành người nổi tiếng hàng đầu rồi hợp tác với công ty để đóng băng tôi, tôi lại quay lại nằm trên giường của thái tử gia để xin tài nguyên. Thái tử gia mặt lạnh lùng: “Cởi bỏ móng tay đi, tối qua cào tôi bao nhiêu lần rồi? Còn dám yêu cầu gì nữa?” Tôi tức giận, nhuộm xanh con chó yêu quý của anh, rồi cùng bạn trai cũ Hình Triều ghi hình chương trình giải trí. Tối đó, thái tử gia đột ngột đến phim trường, đá ngã máy quay: “Ngực không lớn, tính khí lại không nhỏ, lại còn dám bảo tôi hôn một cái.”
Chồng Ơi Chồng À Chồng tôi không hài lòng với cuộc hôn nhân liên minh này, ba năm cưới nhau chưa từng gặp mặt tôi lần nào. Hôm đó hắn trúng thuốc kích thích, trợ lý hắn gọi tôi tới giúp. Xong việc. Hắn không nhận ra tôi là vợ hợp pháp, còn chuyển cho tôi năm trăm nghìn tệ coi như bồi thường. Mắt tôi sáng lên, cảm giác như tìm được bí quyết phát tài. Tôi bắt đầu dốc hết tâm sức quyến rũ hắn. Cho đến khi hắn quyết định nuôi tôi như chim hoàng yến trong lồng. Hắn nói: “Đừng bao giờ yêu tôi, tôi sẽ không yêu em, càng không thể cưới em.” Rồi giữ lấy tay tôi đang cởi áo choàng tắm của hắn: “Đợi đã, để tôi đi ly hôn cái đã.” Giây tiếp theo, hắn bấm số gọi vào điện thoại tôi.
Thính Hạ Tôi và Cố Bắc Thần từ nhỏ đã được đính hôn. Năm tôi 7 tuổi, để cứu anh ta, tôi bị di chứng thành tật nói lắp. Thế nhưng anh ta lại cười nhạo tôi với bạn bè: “Ai mà lại đi ở bên một đứa nói lắp chứ.” “Hôn ước trẻ con hồi nhỏ ấy mà, không tính được đâu.” Tôi bình thản rút lui khỏi thế giới của anh ta, thi đỗ vào ngành y hàng không, còn được bình chọn là bác sĩ thực tập xinh đẹp nhất. Anh ta thì tỏ vẻ rất ghét bỏ: “Một đứa nói lắp nho nhỏ thì làm được trò trống gì chứ?” Cho đến khi, video tuyên truyền tôi quay cùng phi công đẹp trai, ngổ ngáo nhất của ngành hàng không dân dụng bỗng nổi như cồn khắp mạng. Trong video, tôi nói năng trôi chảy, rõ ràng. Còn người bên cạnh tôi thì nhìn tôi bằng ánh mắt nồng nhiệt và chân thành. Đêm hôm đó, tôi đăng một tấm ảnh công khai tình cảm lên vòng bạn bè: 【Đang ở bên chàng trai tôi thầm thích từ năm mười bảy tuổi rồi đó~】 Cố Bắc Thần cuối cùng cũng không thể ngồi yên: “Thẩm Thính Hạ, em đừng quên, chúng ta có hôn ước từ nhỏ đấy.” Người đáp lại anh ta là một giọng cười lười nhác của một người đàn ông khác: “Hôn ước trẻ con thì tính cái gì? Gọi cho bạn gái tôi lúc nửa đêm, anh không thấy có vấn đề à?”
Tùng Lam Tôi là nhị tiểu thư bị lạc của nhà hào môn, không sai, tôi chính là thiên kim thật. Người chị đã lớn lên trong nhà hào môn, cũng là thiên kim thật. Đúng vậy, chúng tôi là chị em sinh đôi. Ngồi trước bàn ăn, tôi lặng lẽ lắng nghe lời xin lỗi của bố ruột, ông Thẩm, cùng ánh mắt đầy áy náy từ anh trai và chị gái sinh đôi. Trong lòng tôi tầm nghĩ: Không cần thiết, thực sự không cần thiết.
Bước Đến Bên Anh Chồng cũ của tôi đã tự tử. Sau khi anh ấy mất, tôi tình cờ đọc được nhật ký của anh ấy và biết được sự thật về lý do anh ấy ly hôn với tôi. Hóa ra không hề có kẻ thứ ba, không hề có chuyện ngoại tình, chỉ có một cuộc đời ngắn ngủi tan vỡ của anh ấy. Một lần tình cờ, tôi quay trở lại 15 năm trước, gặp lại Bùi Tùng năm 11 tuổi. Khi mọi chuyện vẫn còn có thể cứu vãn, tôi đã chọn đứng ra bảo vệ anh ấy vừa nhỏ yếu vừa bất lực, nói với anh ấy rằng: “Đừng sợ, em sẽ bảo vệ anh.” Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Dao Kỳ Tôi đính hôn với Thái tử Bắc Kinh, bạn thân cũng đính hôn với em trai Thái tử. Chúng tôi quyến rũ vị hôn phu của đối phương, sau khi thành công lại giả vờ khóc sướt mướt, bỏ trốn cùng nhau. Có được phí chăm sóc giá trên trời đêm đó, bạn thân hỏi tôi: “Chạy không? Vị hôn phu của cậu quá mạnh mẽ.” “Chạy! Tớ cũng sắp mệt chết rồi.” Chúng tôi đang chuẩn bị chạy thì đụng phải hai lồng ngực rắn chắc. Thái tử và em trai Thái tử đồng loạt cởi bỏ cúc áo, sải bước chân dài tới gần chúng tôi. “Nói chúng ta là lục ca lục đệ?” “Khoản nợ này, tối nay phải tính cho xong.”
Cưới Ai? Và sau bảy năm yêu đương dài lâu với Bùi Vân Châu, cuối cùng chúng tôi cũng đã định ngày kết hôn. Thế nhưng, ngay đêm trước ngày cưới, người con gái trong lòng Bùi Vân Châu – Diệp Thính Tuyết bị bắt gặp say xỉn ngoài phố, bị người ăn xin kéo vào trong ngõ, và cảnh đó bị quay video đăng lên mạng. Bùi Vân Châu lại dùng khả năng của mình, nhanh chóng thay mặt Diệp Thính Tuyết trong video bằng khuôn mặt của tôi, rồi cho đội quân mạng nói rằng tôi trước ngày cưới thì ăn chơi trác táng, đó là quả báo. Anh ta nói với tôi: “Không thể phá hoại hình ảnh trong sáng thuần khiết của Diệp Thính Tuyết được. Dù sao thì em cũng sẽ cưới anh rồi, hình tượng gì không quan trọng, anh không chê, sẽ cưới em như thường.” Tôi cười tức giận, xé rách bộ váy cưới, “Tôi không cưới anh nữa.” Anh ta khinh bỉ nói: “Không cưới anh thì cưới ai? Ngoài anh ra ai thèm lấy em?” Tất nhiên là có người muốn. Chính là kình địch của anh ta, Tổng Giám đốc Cố. Người bạn học tiểu học từng nói dù lúc nào cũng có thể cưới tôi.
Im Lặng Rút Lui Trong giới có tin đồn, thái tử gia thủ đô cuối cùng cũng chán người điếc kia rồi. Hắn tuyên bố tin đính hôn với con gái nhà họ Tống trong buổi họp báo do mình tổ chức. Tôi lấy máy trợ thính xuống, nhìn hắn ở giữa biển người. Sau đó không chút do dự xoay người rời đi. Thái tử gia luôn lạnh lùng, được mọi người vây quanh lập tức phát điên.
Con Gái Tha Thứ Cho Bà Nội Đã Ngược Đãi Con Bé Con gái về quê một chuyến, tha thứ cho bà nội ngược đãi nó từ nhỏ. Bà già đưa cho nó một cây kẹo hết hạn, con bé đã cảm động đón người ta tới thành phố. Sau này bà già bắt tay với con trai út của bà ta lừa gạt con gái tôi sang tên nhà của nó, còn bắt nó gánh trên lưng món nợ khổng lồ. Tôi ra mặt đòi lại giúp con bé, nhưng bị bà già đẩy xuống lầu ngã chết. Lúc mở mắt lần nữa, con gái lưỡng lự ở trước mặt tôi nói: “Mẹ, lần này về nhà ăn tết, con có thể đi thăm bà nội không, bà đang bị bệnh.”
Dành Dành nở hoa Năm lớp mười một tôi đã giúp đỡ cho một cặp anh em nghèo khó. Nhưng sau khi thi đại học bọn họ lại bán tôi vào thôn của bọn họ để làm vợ cho một tên ngốc. Sống lại một lần nữa, tôi nhìn đồng phục bị cô gái làm bẩn. Nở một nụ cười xinh đẹp rực rỡ: “Không có tiền bồi thường vậy thì liếm cho sạch đi.”
Gương Hồn Vào ngày lễ tình nhân, tôi thuê phòng với bạn trai. Anh khăng khăng chọn một căn phòng có gương trước cửa, nói là tiết kiệm tiền. Thật đáng sợ khi phải đứng trước gương vào lúc nửa đêm. Sau khi mây mưa, tôi xuống giường mặc quần áo thì bạn trai đột nhiên nổi giận, tát tôi một bạt tai. Tôi giận dỗi chạy ra khỏi phòng, mở ra một trang huyền học đêm khuya tố khổ. Chủ trang lại đột nhiên nhắn riêng cho tôi: [Trong đồ đạc tùy thân của bạn trai cô, có phải cũng có một cái gương không?] Tôi im lặng. Vì tôi biết mặt trước chiếc đồng hồ bỏ túi mà anh ta luôn đeo trước ngực là một tấm gương.
Lễ Tế Vợ Tôi là một nữ minh tinh hạng mười tám đã hết thời. Sau ba năm nhẫn nhịn và nín nhục, cuối cùng tôi cũng gả vào nhà họ Giang, gia tộc giàu nhất Bắc Kinh. Hôn lễ thế kỷ giữa tôi và Giang Nguyên, con trai độc nhất của nhà họ Giang, tiêu tốn ba tỷ và lập tức trở thành đề tài nóng trên mạng. Thế nhưng, một cao nhân trong giới huyền học lại nói rằng tôi có tướng làm thiếp. Trong phòng livestream, khán giả lập tức bùng nổ: [Thật buồn cười, đã qua 3202 năm rồi mà vẫn còn làm thiếp á?] [Có khi nào không phải làm thiếp mà là làm kẻ thứ ba không?] Tôi lạnh mặt, kết nối trực tiếp và lấy giấy đăng ký kết hôn ra. Ai ngờ cao nhân lại nói: [Trong số người sống, cô đúng là vợ cả. Nhưng tính cả người chết thì chưa chắc.]
Gai Nhọn Thế Gian Nữ streamer mà chồng tôi yêu thích tìm đến tôi, nói rằng cô ta thích chồng tôi và mong tôi thương xót cô ta. Thực sự, tôi đã thấy tội nghiệp cô ta, nên nhanh chóng phân chia tài sản với chồng và ly hôn, đồng thời tự tay giúp họ đăng ký kết hôn. Trong ngày cưới, tôi còn gửi tặng cô ta một món quà lớn: phát lên màn hình lớn giấy báo chẩn đoán ung thư dạ dày của chồng cũ.
Gió Mát Trăng Thanh Buổi họp lớp sau bảy năm xa cách, tôi bất ngờ biết được một chuyện. Cậu học bá lạnh lùng, cao ngạo từng khiến bao trái tim rung động – Kỳ Việt, thời trung học lại… thích tôi? Tôi sững sờ không nói nên lời. Lại chẳng ngờ lớp trưởng còn sốc hơn cả tôi, tròn mắt nhìn tôi như thể tôi từ hành tinh khác tới, rồi bật thốt lớn tiếng: “Không thể nào, Tô Thanh Diệp, chuyện Kỳ Việt thích cậu, cả lớp đều nhìn ra rõ mồn một mà, chẳng lẽ cậu không biết thật á?!” Cả lớp đều biết á?! Tôi còn chưa kịp hỏi kỹ thì ánh mắt đã lơ đãng quét qua cửa, thấy Kỳ Việt vừa được nhân viên phục vụ dẫn vào. Ánh mắt anh chỉ dừng lại trên người tôi đúng một giây. Lạnh nhạt đến mức như đang nhìn một người xa lạ.
Dao Bướm Mẹ là nữ chính trong một tiểu thuyết về cô vợ xinh đẹp. Tôi là đứa con mà các ông bố muốn có chỉ để tận hưởng thú vui đặc biệt. Lần đầu tiên gặp mẹ, bà đang được bố Cố ôm trong lòng cho uống thuốc, mặt bà đỏ bừng, nước mắt đong đầy. Lần cuối cùng tôi thấy mẹ, bà gầy như bộ xương khô, từng bước đi từ dưới tầng hầm lên, mỗi bước đều để lại dấu vết máu. “Tử Do, chạy nhanh đi, bọn họ muốn nuôi dưỡng một cô vợ xinh đẹp tiếp theo.” Tôi dùng một tay đỡ mẹ, tay kia khéo léo bật mở dao bướm. “Mẹ đừng sợ, bọn họ sắp phải xuống địa ngục rồi.”
Chị Họ Thánh Mẫu Kiếp trước khi đứng xếp hàng mua trà sữa với chị họ, bọn tôi trông thấy một người đàn ông cao lớn đánh bạn gái ngay trên phố. Tôi lấy điện thoại ra định ấn 110 báo cảnh sát. Nhưng chị họ lại cướp lấy điện thoại của tôi: “Báo cảnh sát không kịp đâu, cô ấy sắp bị đánh chết rồi! Không phải em từng học võ à, đến giúp đi!” Chị ta lập tức đẩy tôi đến bên cạnh người đàn ông đang nổi điên kia, bản thân thì kéo cô gái nọ đến chỗ an toàn trốn mất. Cuối cùng hại tôi bị chém chết ngay tại chỗ, chị ta lại có được tiếng thơm “girls help girls’, lập hình tượng chiến đấu vì phái đẹp, trở thành blogger có tiếng, kiếm được bộn tiền. Được trao cho một cơ hội sống lại, tôi trở về ngày xảy ra sự việc.
Tây Ương Khi Phó Tây Tân bị mù hai mắt, tôi đưa hắn về nhà. Hắn thích cắn tai tôi và nói hắn là con chó ngoan của tôi. Còn thích ở trong đêm tối dùng hai tay đo đạc cơ thể của tôi, nói muốn hình dung ra bộ dáng của tôi. Sau đó hắn lấy lại thị lực, hắn lại là thiếu gia của Phó thị bị mất tích, sớm đã có người trong lòng. Thừa dịp hắn còn chưa thấy mặt tôi, tôi để lại một tờ giấy chứng tử, biến mất không dấu vết. Trốn năm năm, nghe nói hắn mới kết hôn, tôi mới dám xuất hiện lần nữa. Nhưng máy bay vừa mới hạ cánh, sân bay đã bị rất nhiều vệ sĩ mặc đồ đen vây quanh. Phó Tây Tân cầm áo cưới được đặt may, nụ cười dịu dàng nhưng cố chấp. “Vợ sắp cưới, số đo của năm năm trước không chuẩn rồi.” “Ngoan, bây giờ để anh đo lại.”
Học Yêu Bạn trai tôi có một sở thích nho nhỏ, mỗi lần “thể hiện” xong đều muốn tôi chấm điểm. Từ 0.5 điểm lên đến điểm tuyệt đối, mất đúng 3 năm. Thế nhưng sau khi giành được “max điểm”, kẻ được cả giới quen biết tung hô là “cuồng vợ” lại vội vàng chạy đến trước mặt mối tình đầu để báo công: “Tiểu Lê, anh lấy Dụ Dao ra luyện tay suốt 3 năm, bây giờ đã học được cách yêu một người rồi. Em có thể tha thứ cho anh được không?” Đến ngày cưới, hắn vì tình mà bỏ trốn, dưới sân khấu vớ đại một người đàn ông: “Anh đi thay tôi một lát, dỗ cô ấy vui lên!” Đến khi tôi đăng ảnh giấy đăng ký kết hôn với người đàn ông kia. Tần Sở gọi nổ tung điện thoại của tôi, còn người “chồng nhặt về” kia lại ấn nút nhận cuộc gọi: “Tổng giám đốc Tần à, người đã được tôi dỗ vui rồi thì là của tôi đấy.”