Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Như Anh Mong Muốn, Tôi Không Còn Yêu Anh Nữa

Như Anh Mong Muốn, Tôi Không Còn Yêu Anh Nữa Trong buổi lễ tốt nghiệp, trúc mã đã tỏ tình với tôi trước mặt mọi người. Xung quanh toàn là tiếng hò reo. Chỉ có tôi là ngơ ngác: “Nhưng… tôi đã có bạn trai rồi.” Toàn trường im lặng. Mắt Tần Tề bỗng đỏ hoe: “Quý Tình, chẳng phải em thích anh nhiều năm rồi sao?”

Chuyện Xưa Của Yểu Yểu

Chuyện Xưa Của Yểu Yểu Ngày tôi đến tiệm chụp ảnh để chụp di ảnh. Thời Dã dẫn bạn gái mới tới chụp ảnh đính hôn, cô bạn gái lại muốn nhiếp ảnh gia của tôi. Tôi thẳng thừng từ chối. Thời Dã nói tôi vẫn độc ác như trước, chẳng thay đổi chút nào. Đến hôm lấy ảnh, Thời Dã nhìn thấy di ảnh đen trắng của tôi. Trong ảnh, tôi cười sáng bừng, rạng rỡ. Anh ta phát điên rồi.

CẢ ĐỜI CHỈ YÊU MỘT MÌNH EM

Tôi là đại tiểu thư tỉnh táo nhất của hào môn.Khi một chàng trai nghèo khó trong trường định tiếp cận tôi, tôi thẳng thừng từ chối:“Theo kịch bản tiểu thuyết, nếu bao nuôi một anh chàng thuần khiết, gia đình tôi chắc chắn sẽ lụn bại, sự nghiệp của cậu thì sẽ phất lên, rồi lúc gặp lại, cậu sẽ cho tôi một cú tát đau điếng.”Quả nhiên, sau này anh ta thật sự đã phất lên.Chàng trai nghèo ngày nào hóa ra là công tử thất lạc của một gia tộc quyền quý ở kinh thành, tài sản và địa vị còn vượt xa nhà tôi.Khi đã trở thành tổng tài bá đạo, anh ta lại tiếp cận tôi lần nữa.Tôi nhìn vào cơ bụng sáu múi của anh mà nuốt nước miếng ừng ực, nhưng vẫn khéo léo từ chối:“Tôi không thích kiểu nam cao nữ thấp, làm tôi là đại tiểu thư mà cảm thấy thấp kém chết đi được.”Thái tử gia dường như nghiến răng nghiến lợi:“Vậy nếu gia đình tôi phá sản, em sẽ ở bên tôi chứ?”Tôi nhìn anh với vẻ mặt như thể anh bị điên:“Cái này còn phải hỏi sao? tất nhiên là không rồi, ai mà thích ở bên một gã đàn ông nghèo cơ chứ?”Ngày hôm sau, tôi bị anh nhốt trong biệt thự, hét đến khản cả giọng.Thái tử gia ép tôi vào chiếc giường lớn sang trọng, mỉm cười dịu dàng:“Đại tiểu thư, dịch vụ của tôi khiến em hài lòng chứ?”

Báo Ứng Của Gia Đình Chồng Tham Lam

Báo Ứng Của Gia Đình Chồng Tham Lam Mang thai hai tháng, tôi ăn gì cũng nôn. Từ khi phát hiện ăn sầu riêng có thể giảm bớt cơn buồn nôn, tôi luôn dự trữ sẵn trong tủ lạnh. Buổi tối, mẹ chồng lại làm cả bàn đầy món thịt. Nhìn thấy, tôi lập tức chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Mở tủ lạnh ra, phát hiện sầu riêng dự trữ từ trước đã không còn. Tôi vội vàng bảo chồng đi mua. Không ngờ mẹ chồng bùng nổ: “Cả bàn thức ăn không có gì hợp miệng nó à? Ngày ngày hầu hạ người khác còn phải bị khinh bỉ, chỉ biết đến mấy quả sầu riêng mấy trăm tệ một quả đó của cô thôi!” Chồng lao đến tát tôi một cái: “Cô lại giở thái độ với mẹ tôi đúng không?” Tôi lập tức về phòng, khóa trái cửa, gọi điện cho bố mẹ. Ngôi nhà này, tôi không cần nữa.

Không Phải Vợ, Chỉ Là Người Ở

Không Phải Vợ, Chỉ Là Người Ở Ngày thứ ba sau đám cưới, mẹ chồng đã đổi khóa cửa nhà chúng tôi. Bà ta cầm chìa khóa đứng trước cửa, lạnh lùng nhìn tôi: “Căn nhà này là của con trai tôi, cô chỉ là người ngoài.” “Muốn vào à? Mỗi tháng nộp 2000 tệ tiền thuê nhà.” Tôi đứng sững tại chỗ, tay vẫn xách túi rau mới mua, không dám tin vào tai mình. Căn nhà tân hôn này là tôi và chồng, Tề Minh Huyền, cùng nhau góp tiền trả trước, tiền vay mua nhà cũng do cả hai người cùng gánh vác. Dựa vào đâu mà bà ta nói đổi khóa là đổi luôn? Tề Minh Huyền từ trong bếp bước ra, thấy cảnh tượng này liền nhíu mày: “Mẹ, mẹ đang làm gì vậy?” Mẹ chồng ngang ngược đáp: “Mẹ làm vậy là vì con, để cô ta biết trong cái nhà này ai mới là người có tiếng nói.” “Đàn bà ấy mà, không được chiều quá, nếu không sau này còn ra thể thống gì?” Tôi hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh: “Cô ạ, trên sổ đỏ căn nhà này có tên cả hai vợ chồng cháu.” “Cháu có quyền sống ở đây.”

Tư Nguyên

Tư Nguyên Ngày thứ ba sau khi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư dạ dày, tôi đã chọn một ngôi mộ cho mình. Nghe nói phong thủy của nó rất tốt, có thể phù hộ cho tôi kiếp sau không còn là một đứa con ruột bị ghét bỏ nữa. Không bị người khác cướp mất cha mẹ, cướp mất anh trai, cướp mất mọi thứ. Không còn… Không được ai yêu thương. Tôi đốt hết ảnh chụp, quần áo, xóa sạch mọi dấu vết cho thấy tôi từng tồn tại. Rồi sau đó tôi cắt cổ tay, nằm vào bồn tắm lẳng lặng chờ chết. Nhưng ai ngờ đột nhiên trung tâm nghĩa trang lại gọi điện thoại cho tôi: “Cô Lục, thành thật xin lỗi. Vì hai người môi giới giới thiệu trùng nên ngôi mộ này cũng được bán cho một vị khách khác mất rồi. Cô… Có tiện nhường mộ không?”

Xuyên Tới Mười Năm Sau

Xuyên Tới Mười Năm Sau Tôi xuyên tới mười năm sau. Thiếu niên dịu dàng đã từng yêu tôi vô cùng sâu đậm. Bây giờ là ông lớn trong giới kinh doanh, chạm tay là bỏng. Điểm nào của anh cũng tốt, chỉ là ánh mắt nhìn về phía tôi, không có kinh ngạc, cũng không có mừng rỡ. Chỉ còn lại một vùng lạnh lùng và hận ý trống rỗng. Tất cả mọi người đều nói, tôi nên trả mạng cho Lục Hoài.  

Bốn Bề Hoang Dã

Bốn Bề Hoang Dã Sau khi ly hôn với Giang Dã, anh quay sang nắm tay ánh trăng sáng của mình. Khi gặp lại lần nữa, tôi đang hát tại quán bar, trong vòng tay anh đã là một người đẹp khác. Tôi đã trở về quỹ đạo ban đầu, còn anh, dường như không thể quay lại được nữa.

KẾ HOẠCH YÊU ĐƯƠNG VỚI TRÚC MÃ

Sau khi tỏ tình với crush mà bị từ chối, tôi chạy thẳng đến nhà thanh mai khóc lóc thảm thiết.Khóc ướt cả ga giường anh ấy.Khóc ướt cả áo vest anh ấy.Hơn mười phút trôi qua, cuối cùng anh ấy cũng không chịu nổi nữa.Anh nâng mặt tôi lên, nước mắt vẫn còn vương trên má.“Đừng khóc nữa, tôi làm bạn trai em. Dù sao anh đây cũng từng là hot boy trường, đâu có thua kém cái tên mặt trắng kia.”“Thật không?”Tôi mừng rỡ phát điên, giữ chặt gáy anh rồi hôn lấy hôn để như chim gõ kiến.Tay không ngừng sờ bụng anh.Crush gì chứ, tất cả chỉ là chiêu trò theo đuổi chồng của tôi mà thôi.

Chim Hoàng Yến Luôn Muốn Bỏ Trốn

Chim Hoàng Yến Luôn Muốn Bỏ Trốn Kim chủ của tôi mất trí nhớ rồi. Trong phòng bệnh, cô thanh mai trúc mã của anh giả mạo làm tôi, nũng nịu nói: “Chồng ơi, em là vị hôn thê của anh mà~” Tôi đứng ngẩn ra tại chỗ. Vừa lau nước mắt vừa âm thầm mừng như điên: 【Cuối cùng cũng không phải đi làm nữa rồi!】 【Trâu khó thuần, ruộng khó cày.】 【Rõ ràng chỉ là kết hôn hình thức, mà tôi lại phải phục vụ cả 365 ngày không nghỉ!】 Tối đó tôi ôm tiền bỏ trốn. Không ngờ lại bị Phó Dụ Bạch dẫn người chặn ngay tại sân bay. Anh nhìn thẳng vào mặt tôi, cười lạnh, tức giận đến run người: “Chồng em sắp bị người khác cướp mất rồi, mà em vẫn còn giả điếc giả mù?” “Bấy nhiêu năm qua, xem như là nuôi em vô ích rồi!”

Tái Sinh Từ Tàn Tro

Tái Sinh Từ Tàn Tro Năm thứ sáu sau khi kết hôn, người chồng xưa nay ăn chay niệm Phật, lạnh nhạt vô dục của tôi bỗng nhiên tát tôi một cái. Lý do là vì đứa con riêng của anh ta với tiểu tam bị tai nạn xe, anh ta cho rằng là tôi thuê người làm chuyện đó. Khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhiên không muốn nhịn nữa. Chỉ muốn buông bỏ tất cả, làm cho mọi người cùng sống không yên. Về sau, anh ta điên cuồng tìm cách bù đắp, nhưng chẳng thể nào quay lại được nữa.

Em Họ Thánh Mẫu

Em Họ Thánh Mẫu Em họ tôi thích mượn tay tôi để rộng lượng bằng tiền của người khác. Khi họ hàng mượn tiền cô ta, cô ta vui vẻ nhận lời, nhưng rồi lại bắt tôi trả tiền, còn cô ta thì trở thành người tốt. Sau đó, họ hàng không trả lại tiền, tôi bị mất một lúc mười vạn tệ. Bạn thân của cô ta không có chỗ ở, nhờ cô ta giúp đỡ, cô ta lại trực tiếp dẫn người ta đến căn nhà mới của tôi. Không chỉ ở miễn phí hai năm, mà còn làm hỏng nhà tôi đến không thể nhận ra, khiến tôi phải sửa chữa lại tốn tám vạn tệ. Khi đi làm, cô ta lại nhất định mời đồng nghiệp đang mang thai uống trà sữa đá, rồi quay sang bắt tôi trả tiền. Một ly trà sữa đá vào bụng, đồng nghiệp đột nhiên bị sảy thai, tôi không chỉ bị tống tiền hơn mười vạn tệ, mà còn bị chồng đồng nghiệp theo dõi, cưỡng hiếp rồi cắt cổ chết. Mỗi lần cô ta làm người tốt, nhưng hậu quả lại do tôi gánh chịu. Và tôi chịu đựng tất cả những điều này chỉ vì cô ta đã cứu tôi, nhưng chỉ sau khi tôi chết mới nghe được cô ta nói: “Lâm Kiều Kiều thật ngốc, cứ nghĩ lần đó tôi cứu cô ta, bị tôi lợi dụng lâu như vậy, tiếc là sau này không dùng được nữa.” Khi mở mắt lại, tôi đã quay về thời điểm cô ta bảo tôi cho mượn tiền lần đầu tiên.

Thư Tình Dành Tặng Cho Em

Thư Tình Dành Tặng Cho Em Bạn thân thích em trai tôi, còn tôi thầm mến anh trai cô ấy. Hai chúng tôi nhìn nhau: “Chơi chút gì đấy kích thích không?” Thế là tôi và cô ấy chơi trò “bị tráo đổi linh hồn”, chuyển qua nhà đối phương ở. Anh cô ấy từ trước đến nay đều lạnh lùng cấm dục, bây giờ lại lộ cơ bụng đi tới đi lui trong nhà. Tôi đơ người 2.5 giây. Sau đó cắn răng quay đầu giả vờ không thèm để ý. Không ngờ rằng túm lấy cổ áo tôi từ phía sau, thấp giọng cười: “Em gái, đừng giả vờ nữa.” “Anh biết là em mà.”

TÌM LẠI CHÍNH MÌNH

Sau ba năm chịu phạt, Cố Đình Quân dẫn theo “bạch nguyệt quang” đến đón tôi. Anh nói: “Nghe nói em đã ngoan ngoãn hơn rồi, vậy cho em một cơ hội để hối cải.”“Chị Tô Vận của em dịu dàng rộng lượng, hãy học hỏi chị ấy, sau này đừng gây chuyện nữa.”Mọi người đều nghĩ tôi sẽ khóc lóc tủi thân, bám lấy anh như cây cỏ cứu mạng. Nhưng tôi chỉ bình tĩnh cúi đầu thật sâu để cảm ơn.Cố Đình Quân nhíu mày: “Triều Nhan, anh là vị hôn phu của em, em không cần phải khách sáo như vậy.”Tôi khẽ mỉm cười, sớm thôi, sẽ không còn là như vậy nữa.Ba năm bị đày đ.ọa, chịu đựng đủ chuyện, cuối cùng tôi cũng tích đủ điểm.Chỉ còn mười ngày nữa thôi, tôi sẽ mãi mãi rời khỏi thế giới này.Từ nay trở đi, *triều nhan mộ lạc, cùng anh đoạn tuyệt mãi mãi.( “Triều nhan mộ lạc” thể hiện ý niệm về sự ngắn ngủi, thoáng qua của cuộc sống, hoặc những điều tốt đẹp nhưng không lâu dài. )

Con Gái Tôi, Họ Bảo Chỉ Đáng Ăn Cơm Thừa

Con Gái Tôi, Họ Bảo Chỉ Đáng Ăn Cơm Thừa Dựa vào việc con gái tôi thể chất yếu, mẹ chồng liền đem cơm thiu mang từ quê lên đút cho con bé ăn. “Đây là cơm trăm nhà đấy, bổ nhất rồi!” “Cứ kiên trì ăn đi, chẳng mấy mà khỏe lên cho xem!” Tôi ngăn lại, mẹ chồng mắng tôi không biết điều, còn mắng tôi bất hiếu. Chồng tôi cũng tỏ vẻ không vui, mắng tôi phụ lòng tốt của người nhà quê. Ngược lại, tôi lạnh mặt, đập mạnh đống “cám heo” đó lên bàn. “Chân mẹ bị trật, cần bồi bổ, mẹ ăn đi.” “Chồng bị thoát vị đĩa đệm, cũng nên bồi bổ, ăn đi.” “Hôm nay nếu hai người không liếm sạch đống đồ ăn cho lợn này, tôi sẽ trở mặt thật đấy!”

AI MÀ CHẲNG CÓ BẠCH NGUYỆT QUANG

Mối tình đầu của Giang Cảnh Dao chưa cưới đã mang thai. Vì danh tiếng của cô ấy, anh yêu cầu tôi nhẫn nhịn làm đối tượng liên hôn, để anh có thể cưới cô ấy trước và giúp đứa trẻ có tên trong hộ khẩu.Anh cùng cô ta tham gia dạ tiệc từ thiện, trước truyền thông thừa nhận đứa trẻ là con của mình.Tôi trở thành trò cười lớn nhất trong giới của họ.Sau đó, anh quay về tìm tôi.Tôi nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình:“Con của tôi không thiếu ba để có hộ khẩu.”Sắc mặt anh tối sầm, nhìn chằm chằm vào bụng tôi, mắt đỏ ngầu:“Là con của ai?”Tôi bình thản cười đáp:“Mối tình đầu của tôi.”Buồn cười thật, ai mà chẳng có mối tình đầu.

Anh Có Chị Gái Kết Nghĩa, Em Có Em Trai Ngoan Ngoãn

Anh Có Chị Gái Kết Nghĩa, Em Có Em Trai Ngoan Ngoãn Chồng tôi có một người “chị gái kết nghĩa” không hề có quan hệ huyết thống. Hai người thân đến mức ngủ chung một phòng, dùng chung một đôi đũa. Tôi bảo họ nên giữ khoảng cách xã giao bình thường, Anh ta liền không kiên nhẫn mà mỉa mai tôi: “Lòng dạ dơ bẩn thì nhìn đâu cũng thấy bẩn. Lâm Thiển, em không thể học chị gái kết nghĩa của anh một chút, hiểu chuyện một tí à?” Hiểu chuyện hả? Trùng hợp là, dạo này tôi cũng vừa quen một cậu em khá hiểu chuyện. Mà hiểu chuyện “trên giường” thì cũng không tệ đâu nhỉ.

Tôi Phát Điên Trong Tiểu Thuyết Cứu Rỗi

Tôi Phát Điên Trong Tiểu Thuyết Cứu Rỗi Tôi xuyên vào tiểu thuyết cứu rỗi với vai người qua đường. Nữ chính được nhà hào môn Phó gia ở kinh đô nhận nuôi. Thế nhưng cô ấy lại hút thuốc, uống rượu, hẹn hò với mấy tên côn đồ, thậm chí khi chưa đủ tuổi còn chơi trò “toilet play” với nam chính, lớn lên thì chỉ một lòng muốn thoát khỏi sự kiểm soát của gia đình. Khi mẹ Phó đến trại trẻ mồ côi để nhận nuôi người, tôi, cũng xuất thân từ trại trẻ mồ côi, lập tức quỳ sụp xuống: “Mẹ ơi! Xin mẹ hãy nhận nuôi con, mẹ biết đấy, từ nhỏ con chưa từng được đi học, con nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của mẹ!!” Tôi bò rạp dưới đất, méo mó, gào khóc, lê lết trong bóng tối: “Mẹ ơi, làm ơn thương xót con đi. Con cầu xin mẹ, tại sao con lại hèn nhát thế này, thật mất mặt quá, nhưng con chỉ muốn được đi học thôi, con có lỗi gì đâu, hu hu hu…” Mẹ Phó vội vàng đỡ tôi dậy: “Đứa trẻ ngoan, mẹ sẽ nuôi con.”

Cô Gái Nhỏ Khương Miên

Cô Gái Nhỏ Khương Miên Mẹ tôi lúc sinh tôi vì khó sinh mà qua đời, anh trai hận tôi 20 năm. 18 tuổi khi tôi bị người ta xâm hại, anh cười nói, nếu tôi chết đi thì tốt. Vào ngày sinh nhật 24 tuổi, tôi leo lên ban công, anh lại khóc không thành tiếng cầu xin tôi, “Anh sai rồi, anh sai rồi mà…” Tiếng gió gào thét bên tai, tôi nhìn anh, cong môi mỉm cười: “Em sắp chết rồi, anh trai, anh có vui không?” Nghe nhạc tại đây

TRÚC MÃ SIÊU CẤP ĐÁNG YÊU

Đi du học trao đổi về, bên cạnh thanh mai trúc mã lại xuất hiện một đóa hoa trắng nhỏ.Mỗi khi tôi và cậu ấy cãi nhau, cô ta sẽ vừa sợ sệt vừa dũng cảm chắn trước mặt bảo vệ cậu ấy: “Cô… cô quá đáng rồi! Cậu ấy đâu phải là con chó của cô!”Tôi kiêu ngạo hất cằm nhìn trúc mã: “Hửm?”Trúc mã không biểu cảm, gạt cô ta sang một bên, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi: “Gâu.”