Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Đâm Đầu Vào Lửa

Đâm Đầu Vào Lửa Hỏi: Có bộ tiểu thuyết nào nữ chính động lòng trước, ban đầu nam chính rất lạnh nhạt với nữ chính, nhưng sau đó lại phải theo đuổi người ta sấp mặt không? Đáp: Tôi mắc bệnh ung th//ư, vào ngày nhận được kết quả, tôi đã trả tự do cho Bùi Chiêu và hoàn toàn biết mất khỏi thế giới của anh ấy. Nhưng tôi quả thật rất có khiếu làm bi//ến thái, trong nhà lắp đầy những đôi mắt của tôi. Camera 4K cho tôi thấy tất cả mọi thứ của Bùi Chiêu một cách vô cùng rõ nét. Tôi cứ nghĩ anh ấy sẽ cảm thấy như trút được gánh nặng, ai ngờ đâu cái người chỉ mong tôi c.h.ế.t quách đi cho rồi ấy lại quỳ lạy trước mặt Phật Tổ hết lần này đến lần khác. Chỉ cầu xin để tôi có thể sống tiếp.  

Khách Sạn Lạnh Lẽo

Khách Sạn Lạnh Lẽo Tôi và chồng đi hưởng tuần trăng mật. Giữa đường, chúng tôi lạc vào vùng núi sâu. Nửa đêm, cuối cùng cũng tìm thấy một khách sạn biệt lập giữa lưng chừng núi. Sau khi nhận phòng, tôi nhắn tin báo bình an cho bạn thân. Chẳng ngờ, cô ấy lập tức gửi lại một tin nhắn: “Mau chạy đi! Chỗ đó là nghĩa địa! Ở đó không hề có khách sạn nào cả!” Tôi hoảng hốt đẩy cửa sổ ra. Trước mắt chỉ là bóng tối vô tận. Chạy đi đâu bây giờ? Chồng tôi vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, hơi thở phả nhẹ bên tai, giọng nói trầm thấp: “Em tin anh… hay tin cô ấy?”

Khấu Tâm

Khấu Tâm Đêm trước ngày đính hôn, bạn trai tôi đột nhiên khôi phục ký ức. Tôi mới biết được, người đàn ông tôi yêu thương bấy lâu vốn là một cảnh sát nằm vùng. Và còn có một người vợ chưa cưới từ thuở thiếu thời. Cô ấy tìm đến tôi, nước mắt long lanh như những giọt mưa đọng trên cánh hoa lê: “Nếu lần đó anh ấy bình an trở về từ nhiệm vụ, chúng tôi đã thành đôi rồi.” “Cầu xin cô… hãy trả anh ấy về với tôi…” Tôi im lặng hồi lâu, rồi khẽ đáp: “Được.” Sau đó, tôi chấp nhận lệnh điều chuyển công tác đến một thành phố khác. Ba năm sau, tôi bị một kẻ cầm dao bắt cóc ngay đầu đường. Anh xuất hiện để cứu tôi. Khi tôi định lén lút bỏ đi lần nữa, anh đã nắm chặt cổ tay tôi. Giọng anh nghiêm nghị: “Em lại định bỏ đi mà không từ biệt một lần nữa sao?”

Đứa Cháu Có Hiếu

Đứa Cháu Có Hiếu Trong lễ tang bà nội, ông nội bảy mươi tuổi dẫn về một bà lão sáu mươi sáu tuổi. “Đây là Sở Oánh, là mối tình đầu của ông nội, sau này sẽ là bà nội mới của các con! “Tiền sính lễ ông định cho là sáu mươi sáu vạn, mỗi năm một vạn, cảm ơn bà ấy đã chờ đợi ông lâu như vậy.” “Ngôi nhà cổ này, ông cũng định thêm tên bà ấy vào, của ông cũng là của bà ấy.” “Còn các con, mau lại đây thưa bà nội mới đi!” Hả? Sáu mươi sáu tuổi, mối tình đầu? Bà nội tôi mười tám tuổi đã lấy ông rồi! Vậy chẳng phải đã ăn năm mươi năm cơm sống rồi sao? Bà nội tôi ăn được, tôi thì không ăn được! Lập tức tôi tiến lên bốp bốp chát chát ông ta một cái! “Cái thứ rể không nên nết! Bà nội tôi còn chưa để tang đủ ba năm, mà ông đã dám tái giá?” Sở Oánh khóc lóc đi đỡ ông nội tôi, hướng về quan tài bà nội tôi mà cáo trạng. “Diệp Hòa! Đây chính là đứa cháu gái tốt mà bà dạy dỗ đấy ư?” Tôi cũng bốp bốp chát chát bà ta một cái. “Tái giá là thiếp, biết điều thì hành lễ trước mặt bà nội tôi đi! Huống chi bà còn chưa vào cửa, ai cho bà làm càn như thế hả?” “Căn nhà cũ này, bà nội tôi đã sớm chuyển sang tên tôi! Muốn thêm tên vào ư? Nằm mơ giữa ban ngày cưng nhé!”

Hàng Xóm Quái Đản

Hàng Xóm Quái Đản Ngay ngày đầu tiên chuyển đến khu nhà mới, tôi đã bị bà hàng xóm trong nhóm cư dân quấy rầy điên cuồng: [Toàn thể thành viên, áo len đan tay thủ công quý mới giá ba nghìn tám một chiếc, khăn quàng cổ đan tay thủ công một nghìn sáu một chiếc, tất cả mọi người phải mua một bộ trở lên, không giới hạn số lượng.] [Hộ 1701, hộ mới chuyển đến phải đặt tối thiểu ba bộ, tổng cộng mười sáu nghìn hai trăm đồng, xin tự giác chuyển khoản thanh toán đầy đủ cho tôi, nếu không sẽ phải tự chịu hậu quả!] Nhìn tin nhắn trong nhóm, tôi cố gắng nhớ lại kỹ thuật giao tiếp ứng xử mà y tá đã dạy tôi khi còn ở bệnh viện tâm thần. Lúc này tôi nên nói [Được rồi, xin bà tránh xa tôi một chút, cảm ơn.]

Chó Đào Mộ

Chó Đào Mộ Sau khi ông nội chết, thi thể đã bị con chó vàng già mà ông nuôi mười năm đào lên. Chú Hai cảm thấy không may, nên đã đánh chết con chó vàng một cách tàn nhẫn. Đêm hôm đó, ông nội từ trong quan tài ngồi dậy. Tôi tận mắt thấy ông chôn thi thể con chó vàng dưới gốc cây hòe trong sân.

Bông Tai Hoa Trà

Bông Tai Hoa Trà Ba tôi không thích tôi, điều đó tôi đã biết từ khi còn rất nhỏ. Bởi vì tôi không phải là đứa con trai mà ông mong muốn. Để sinh được con trai, ông đã đưa tôi đi nơi khác: “Con trai mới là gốc rễ, tao đâu có cần con gái.” Chưa từng được sống trong tình yêu thương, điều đó khiến tôi đau khổ trong một thời gian dài. Nhưng khi cần người chăm sóc lúc già, ông lại nói: “Con trai chẳng làm được việc gì, con gái vẫn là chỗ dựa dẫm tốt nhất.” “Nhị Muội, ba già rồi, sau này chỉ trông cậy vào con thôi!”

Cặp Đôi Phòng Trọ

Cặp Đôi Phòng Trọ Tôi và Hứa Trì là cặp đôi sống chung trong phòng trọ. Dạo gần đây anh ấy thường ra khỏi nhà từ sáng sớm, đến khuya mới về, bóng dáng cũng chẳng thấy đâu. Tức giận quá, tôi tát anh một cái. Ngay lập tức, màn hình hiện lên dòng bình luận: 【Nam chính đã chuẩn bị lấy nhẫn cầu hôn trong túi ra rồi, bị nữ phụ tát một cái mà dằn lại.】 【Chỉ cần nữ phụ có thể bao dung và thấu hiểu nam chính thêm chút nữa, thì cả khối gia tài to như núi về sau đã không rơi vào tay nữ chính.】 【Một cái tát, tát bay luôn lòng tự trọng cuối cùng của nam chính, hai người từ đó chia đôi ngả…】 Tôi nhắm mắt lại, rồi giơ tay — thêm một cái tát nữa. “Trong túi anh đang giấu cái gì?”

THẦN GIAO CÁCH CẢM

Tôi và kẻ thù không đội trời chung của tôi có khả năng cảm nhận lẫn nhau.Anh ấy chọc tôi, tôi sẽ tự tát mình.Tôi chọc anh ấy, anh ấy sẽ ngâm mình vào nước lạnh.Tóm lại, cả hai đều tìm cách hành hạ đối phương một cách “tàn nhẫn” nhất có thể.Cho đến một ngày, khi tôi đi làm và ngủ gật, đầu tôi nghiêng qua, miệng vô tình đập vào bàn và bị sưng lên.Chỉ vài phút sau, kẻ thù không đội trời chung của tôi vội vã chạy đến.Anh ấy nâng mặt tôi lên, nhìn trái nhìn phải, rồi lớn tiếng quát trước mặt mọi người: “Tên khốn nào vừa dám hôn người của tôi vậy!”

Tiến Về Phía Trước

Tiến Về Phía Trước Ngày tôi phá thai. Bạch Nguyệt Quang của chồng tôi sinh con, anh ấy đi làm hộ sinh cho người ta. Trong những ngày tôi biến mất. Từ đầu đến cuối tôi vẫn không thể đợi được một cuộc gọi của anh ấy. Cho đến khi tôi đề nghị ly hôn với anh ấy. Anh ấy nói: “Niệm Niệm, anh sai rồi, chúng ta đừng ly hôn được không em?” Nhưng tên tôi không phải Niệm Niệm. Niệm Niệm, là người trong lòng của anh ấy.

Phần 5 - Như Ý Bắt Cốt Yêu

Như Ý Bắt Cốt Yêu Phần 1: Như Ý bắt chuột quỷ Phần 2: Như Ý bắt Yêu Hồ Phần 3: Như Ý bắt Lợn Yêu Phần 4: Như Ý bắt Chồn Tinh Phần 5: Như Ý bắt Cốt Yêu Phần 6: Như Ý Bắt Thi Cô Một người bạn gọi điện cầu cứu vào lúc nửa đêm: “Nhanh cứu tôi! Có một người trần truồng vào nhà tôi!” Tôi mắng cậu ta là đồ điên, chuẩn bị tắt điện thoại. Cậu ta đã gửi video qua. Trong video giám sát, một bộ xương người trắng toát đang đi qua đi lại trong phòng khách.

Nhiều Năm

Thích Chu Cảnh Trạm suốt 7 năm, tôi đã tỏ tình vô số lần, anh ta cũng từ chối vô số lần. Ngày lễ tốt nghiệp, dưới sự xúi giục của bạn bè, anh ta hôn tôi trước mặt tất cả các bạn cùng lớp. Tôi cứ nghĩ anh ta cuối cùng cũng đồng ý ở bên tôi rồi. Cho đến hôm sinh nhật anh ta, tại bữa tiệc, tôi đến muộn vài phút. Và nghe thấy cuộc trò chuyện giữa anh ta và bạn bè. “Cậu thật sự muốn ở bên Ninh Ngữ Đường à? Thế còn Tống Thanh Việt thì sao, cậu định chia tay với cô ấy sao?” “Liên quan gì đến Tống Thanh Việt, chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường.” Tôi lặng lẽ đóng cửa phòng bao lại, xoay người rời đi mà không quay đầu. Tôi không còn tham gia những buổi tụ tập có anh ta, cũng không tìm hiểu bất kỳ tin tức gì về anh ta nữa. Anh ta nói muốn đính hôn, tôi mỉm cười chúc phúc. Tôi chuẩn bị kết hôn với người anh em tốt của anh ta, thì Chu Cảnh Trạm lại tìm đến tận cửa, chất vấn vì sao anh ấy ở trong nhà tôi. Người anh em tốt của anh ta cười lạnh, phản bác: “Tôi ở nhà vị hôn thê của mình, cậu có ý kiến sao?”

Buông Bỏ

Buông Bỏ Ở bên Lục Thanh Phong năm thứ năm, anh ấy liền đem ánh trăng sáng vừa mới ly hôn lại còn đang mang thai về nhà. Tôi buông tay hỏi: “Lục Thanh Phong, hai chọn một, có tôi thì không có cô ta!”. …Anh ấy chọn ánh trăng sáng, còn tôi thì trở thành trò cười. Thật sự là một mối quan hệ tình cảm đầy thất bại. Vậy nên, đứa trẻ này tôi cũng không cần nữa. Sau khi tôi sảy thai anh ấy mắt đỏ hoe, quỳ trước giường gọi biệt danh của tôi: . “A Ngôn, chúng ta sau này cùng nhau sống tốt có được không?”. “Không có sau này, Lục Thanh Phong!”. Kẻ chà đạp lên sự chân thành của người khác đều đáng chết.

Thiên Nhãn

Thiên Nhãn Dưới sự giúp đỡ của vị đại sư, em trai tôi đã khai mở thiên nhãn. Từ đó trở đi… Đứa em trai ngốc nghếch của tôi dường như biến thành một người hoàn toàn khác. Nó nói chuyện chững chạc hơn người lớn, thậm chí còn có thể tiên đoán tương lai. Nhưng niềm vui chẳng kéo dài. Chẳng bao lâu sau, em trai tôi mắc bệnh quái lạ, miệng liên tục nôn ra thứ ô uế. Dưới sự tra hỏi gắt gao của bà cô am hiểu kỳ môn dị thuật, cuối cùng bố tôi run rẩy quỳ sụp xuống đất, ngửa mặt gào khóc: “Là con nha đầu chết tiệt đó trở về báo thù rồi…” “Nhất định là nó!” “Đến chết, nó cũng không muốn để cho lão tử được sống yên ổn!”

Yêu Thầm Thầy Châu

Yêu Thầm Thầy Châu Tôi kết hôn chớp nhoáng với một giảng viên đại học. Nửa tháng sau khi kết hôn, không chịu nổi sự lạnh nhạt của anh ta, tôi hối hận rồi. Cắn răng đề nghị ly hôn: “Tôi cảm thấy… chúng ta không hợp…” Anh ta lại lạnh mặt, ép tôi xuống dưới thân, giọng khàn khàn: “Chưa thử mà đã biết không hợp sao?”

Tham Hống

Tham Hống Vô tình xuyên không đến bảy năm sau. Tôi phát hiện nam thần trường học, người luôn ghét bỏ tôi, đã trở thành chồng tôi, lại còn mỗi ngày quấn lấy tôi không rời. Vậy nên, sau khi trở về hiện tại, tôi lập tức chạy đến tỏ tình với anh. Tuy nhiên, nam thần khi còn là thiếu niên lại nhìn vết hôn rõ ràng trên cổ tôi, giọng điệu lạnh lùng: “Đã có bạn trai rồi thì đừng đến quấy rầy tôi.” Tôi không thể giải thích nổi, đành quay người định rời đi. Nhưng anh lại nắm lấy tay tôi, ánh mắt đau đớn: “Không phải em muốn tôi làm tình nhân trong bóng tối của em sao?” “Em dỗ dành tôi thêm vài câu, có khi tôi sẽ đồng ý.”

Hào Quang Thiếu Nữ

Hào Quang Thiếu Nữ Bố mẹ ruột không cho tôi gọi họ là bố mẹ, bắt tôi gọi là chú, dì. Sau này, tôi thi đỗ vào Thanh Hoa. Họ gặp ai cũng nói: “Đây là con gái tôi…” Tôi cười phản bác: “Chú, dì ơi, không thể nhận con bừa bãi được.”

Thanh Mai Trúc Mã Trong Truyện Cứu Rỗi

Thanh Mai Trúc Mã Trong Truyện Cứu Rỗi Thanh mai trúc mã của tôi chỉ cần cách xa tôi một chút là sẽ phát tác chứng lo âu. Cho đến khi một cô gái tự xưng là nữ chính của thể loại truyện “cứu rỗi” – Nghiêm Mạn Mạn – xuất hiện bên cạnh anh ấy. Từ đó, thanh mai trúc mã vì cô ta mà đ//ánh nhau, vì cô ta mà trốn học, thậm chí người chưa từng uống giọt rượu nào như anh ấy lại vì cô ta mà chắn rượu. Bố mẹ bắt tôi liên hôn với đại ca giới cảng thành, tôi vì muốn ở bên thanh mai trúc mã mà lấy chuyện nhảy lầu ra uy hiếp. Thanh mai trúc mã cười nhạo tôi: “Cô ta mà dám nhảy thật, tôi còn nể cô ta vài phần. Đừng diễn nữa, cô không mệt chứ tôi mệt rồi.” Bình luận bay đầy màn hình: 【Nữ phụ thật hồ đồ, đối tượng liên hôn của cô là đại phản diện bệnh kiều, đại ca mạnh nhất trong truyện này đấy.】 【Hắn ta yêu cô đến phát cuồng, thấy cô thế này ghen tị đến mức chỉ muốn nhốt cô vào nơi không ai nhìn thấy, mỗi ngày đổi kiểu chơi cô.】 Một kẻ đam mê đủ mọi kiểu chơi như tôi, lập tức rút chân đang đứng lơ lửng trên sân thượng xuống. “Tôi đổi ý rồi, anh ta định khi nào cưới tôi vậy?”

Phần 2 - Khôi Lỗi Sư Bắt Ma

Khôi Lỗi Sư Bắt Ma Tôi là Khôi Lỗi Sư, chuyên điều khiển rối, xuyên vào thế giới linh dị trường học. Một ma nữ bị phân xác đưa móng vuốt về phía tôi. Tôi hét lên: “Em sẽ dùng đất sét để làm cơ thể cho cô!” Một cô bé ma mê đàn piano khóc lóc và muốn tôi xuống chơi cùng cô bé. Tôi vẽ người giấy để chơi trò diều hâu bắt gà. Hề hề, trên đời này không có gì mà Khôi Lỗi Đại Sư như tôi không làm được!

Sếp Tổng Mê Tôi Như Điếu Đổ

Sếp Tổng Mê Tôi Như Điếu Đổ Lần đầu đi công tác cùng sếp… tôi đã ngủ với anh ta. Sau đó, tôi hoảng hồn đến mức chỉ muốn cắt đứt mọi liên quan: “Cái đó… anh cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tôi không để bụng đâu.” Ai ngờ người đàn ông lúc nào cũng lạnh lùng kiêu ngạo ấy, lại tỏ ra có chút… ủy khuất? Anh nắm lấy cổ tay tôi, giọng trầm khàn: “Ngủ với anh rồi, em còn muốn phủi tay không chịu trách nhiệm à?”