Hiện đại
Tôi đang làm gia sư ở nhà hot boy trường để dạy kèm cho em trai của anh ấy.Bạn trai qua mạng nhắn tin than phiền với tôi:“Bảo bối, mẹ anh vừa tìm gia sư cho em trai, mà gia sư đó lại là bạn học của anh, cô ta phiền chết đi được.”…Trùng hợp vậy sao? Tôi nhìn Quý Đằng đang nghịch điện thoại trước mặt, cảm thấy hơi bối rối.“Cô gái đó thật khó ưa, anh chẳng thích cô ta chút nào…”Quý Đằng vẫn cúi đầu, vừa nhắn tin vừa lẩm bẩm.Tôi sợ đến mức không dám trả lời tin nhắn.Không lẽ lại trùng hợp đến vậy? Dù bạn trai qua mạng là tôi chọn từ mục “người gần đây”, nhưng cũng không đến mức trùng hợp vậy chứ?“Dương Yên Hi, cô có thể tập trung dạy em trai tôi được không? Đừng suốt ngày nhìn điện thoại nữa.”Quý Đằng thấy tôi nghịch điện thoại, có vẻ không vui.“Được, được.”Tôi miễn cưỡng đặt điện thoại xuống.Anh ấy lại cúi đầu nhắn tin, ngay sau đó, điện thoại tôi rung liên tục…Trời đất, không cho tôi chơi điện thoại thì đừng nhắn tin nữa chứ!
Làm Chủ Mẫu Hầu Phủ, Còn Sợ Một Thiên Kim Giả Như Ngươi Ta là đương gia chủ mẫu của phủ Vĩnh An Hầu.Cuối cùng ta cũng đợi được đến ngày phu quân liệt giường!Toàn bộ thiếp thất, ngoại thất của hắn, ta đã quét sạch không chừa một ai.À, tiện thể phế luôn cả tên gian phu mà hắn nhét dưới danh nghĩa của ta.Vốn đang định nằm trên ghế thất bảo mà hưởng thụ nửa đời sau an nhàn…Ai ngờ, chợp mắt một giấc, lại phát hiện…Ta xuyên không rồi???
Chị gái tôi vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, tính tình trong sáng ngây thơ. Chính chị đã xin ba mẹ đi nhận nuôi một cậu bé từ cô nhi viện tên là Thẩm Tự Cẩn.Ở trường, tôi bị bắt nạt, chị chỉ khuyên nhủ tôi rằng nhịn một chút cho thế giới được yên bình. Nhưng khi Thẩm Tự Cẩn bị kỳ thị, chị lập tức đứng ra bảo vệ cậu ấy, rồi quay sang nói với tôi:“Tình cảm giữa chúng ta là thứ tình cảm cao quý vượt lên cả nam nữ.”Chị tôi chăm sóc cậu ấy từng li từng tí, khi lớn lên thì bí mật đính ước, rồi đưa cậu ấy vào làm việc tại công ty gia đình. Kết quả, Thẩm Tự Cẩn hại công ty phá sản. Ba nhảy từ sân thượng xuống, mẹ đau lòng quá mà hóa điên. Chị lại cùng Thẩm Tự Cẩn cao chạy xa bay.Tôi hỏi chị tại sao lại đi cùng kẻ thù của gia đình, chị chỉ ngây thơ đáp lại:“Tự Cẩn là nam chính, chị đi cùng cậu ấy không phải là lẽ đương nhiên sao? Hơn nữa, chính ba mẹ đã khiến gia đình cậu ấy phá sản, chết trong tay cậu ấy cũng chỉ là báo ứng thôi.”Thì ra chị ấy tự cho mình là người xuyên không, muốn trở thành nữ chính định mệnh của nam chính.Khi tôi mở mắt lần nữa, trước mặt là cậu bé cô đơn lạnh lùng ngồi trong góc cô nhi viện. Tôi lập tức bước qua Thẩm Tự Cẩn, quay sang ba mẹ, nói:“Ba mẹ, con muốn nhận nuôi anh trai đẹp trai kia!”Kiếp này, để kẻ nam phụ âm trầm đánh bại nam chính chắc không phải là quá đáng đâu nhỉ.
Chồng tôi không kịp đợi đến sinh nhật 73 tuổi của mình thì đã ra đi.Năm năm sau, tôi bị đột quỵ đột ngột và ngã gục bên đường. Khi được người ta đưa đến bệnh viện, tôi vẫn ôm chặt cuốn nhật ký mà ông ấy không bao giờ rời khỏi người.Tôi không biết chữ, nên nhờ cô bé cùng phòng đọc giúp những gì ghi trong cuốn sổ đó.Cô bé cầm cuốn sổ, khuôn mặt đầy ngưỡng mộ, “Bà ơi, tình yêu của bà và ông ấy thật thuần khiết, có thể đi cùng nhau suốt cả cuộc đời như vậy.”Rồi cô ấy mở trang đầu tiên và đọc, “Người yêu quý Ngọc Khanh…”Tôi sững sờ, miệng lẩm bẩm, Ngọc Khanh, Ngọc Khanh…Nhưng tôi không phải là Ngọc Khanh.Khi mở mắt ra, tôi thấy một chàng trai nghèo khổ mặc trang phục kiểu Trung Sơn, tay cầm một túi trứng, đứng hơi lúng túng trước cửa nhà tôi. Tôi định đóng cửa lại, nhưng anh ta đưa tay ngăn cản.“Khánh Âm, em không muốn gả cho anh nữa sao?”
Bạn thân của tôi nói rằng chú hai của cô ấy là một tổng tài bá đạo. Tôi cúi đầu lặng lẽ nhìn qua tin nhắn.Chu Lạc Diễn: “Anh sai rồi, chỉ là hôn nhân bí mật thôi mà?”Chu Lạc Diễn: “Em không muốn công khai thì anh cũng sẽ không ép buộc.”Chu Lạc Diễn: “Vợ yêu, sau này anh sẽ hoàn toàn nghe theo lời em.”Bạn thân cau mày: “Chồng của cậu sao mà tên và ảnh đại diện lại giống chú hai của mình thế nhỉ?”Tay tôi run lên, hoảng hốt.“Ê, giống thế nào được chứ, chú hai mình rất nghiêm khắc, đâu phải kiểu người lãng mạn!”Nghiêm khắc… nghiêm khắc à? Không phải kiểu người lãng mạn sao?
Uống say rồi đồng thời tỏ tình với ba anh chàng.Tỉnh dậy sau một giấc ngủ, tôi có thêm ba người bạn trai.Đến ngày ba người họ biết về sự tồn tại của nhau, tôi bị chặn ngay trước cửa nhà.“Niệm Niệm, tốt nhất em nên giải thích xem hai người này là sao đây.”“Chị ơi, có mình em là chưa đủ sao?”“Em giỏi thật đấy, ba người thì chỉ được chọn một thôi.”Tôi rụt rè hỏi: “Liệu… có thể giữ cả ba không?”
Tình Duyên Ngàn Năm Của Hoàng Đế Và Quý Phi Ta là sủng phi của hoàng đế. Sau khi chết một nghìn năm, mộ của ta bị người ta đào lên. Một nhát xẻng của máy xúc đã làm hỏng phượng quan mà ta đã tranh sủng rất lâu mới có được. Ta tức giận đến nỗi đội mồ sống dậy, chạy quanh công trường truy đuổi mọi người như điên. Kết quả là bị một đạo sĩ đi ngang qua thu vào trong hồ lô. Đang lúc ta suy nghĩ cách đục một lỗ trên hồ lô để trốn ra ngoài thì bên tai ta vang lên một tiếng nói thầm. [Thứ này trông giống hệt quý phi chết yểu của ta, chỉ có điều con mắt có hơi đỏ.] Mắt ta đỏ ư? Mắt ta đỏ còn không phải vì bị chọc tức à! Không phải, khoan đã, giọng nói này… Ta kinh hoàng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của đạo sĩ. Bệ hạ, người giấu diếm ta tu luyện tà thuật trường sinh bất lão đúng không?
Quay Trở Lại Những Năm 1970, Tôi Đã Đá Bay Người Đứng Đầu Để Tham Gia Kỳ Thi Tuyển Sinh Đại Học Sau khi trượt kỳ thi đại học, tôi kết hôn với Cố Lâm và vì anh ta mà vất vả lo toan suốt bốn mươi năm. Thế nhưng sau khi anh ta qua đời, tôi lại không được phép tham dự tang lễ, tài sản một nửa để lại cho con cái, một nửa cho mối tình đầu trong sáng của anh ta. Thứ duy nhất anh ta để lại cho tôi chỉ là một câu nói: “Lá thư báo trúng tuyển năm đó bị lấy đi, bốn mươi năm qua tôi đã trả xong món nợ ấy.” Hóa ra, năm đó tôi không hề trượt đại học, mà chính anh ta đã lấy mất thư báo trúng tuyển của tôi để lấy lòng người con gái kia. Tôi làm loạn trong tang lễ, tố cáo bốn mươi năm bất công của mình, nhưng lại bị chính con cái ruồng bỏ. “Bố và dì Lâm mới là một đôi trời sinh, chính mẹ là người chen ngang phá hoại hạnh phúc của họ.” “Nếu mẹ còn làm loạn, đừng trách chúng con bỏ mặc mẹ ở quê để mặc mẹ tự sinh tự diệt!” Tôi uất hận mà ch.t. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại năm tôi thi đại học. Khi đó, thư báo trúng tuyển vẫn còn đang trên đường gửi tới, và cuộc đời tôi vẫn chỉ vừa mới bắt đầu…
Sau khi tốt nghiệp, tôi vẫn chưa tìm được việc làm thì cô bạn thân hỏi tôi có muốn làm chị dâu của cô ấy không.Theo lời miêu tả của cô ấy về anh trai mình thì chính là một người cực phẩm:“Anh trai tớ ít quản, nhiều tiền, mấu chốt là ba năm, có khi năm năm mới về nước một lần, cậu còn có thể tiêu hết hạn mức thẻ tín dụng của anh ấy.”Tôi lập tức đồng ý.Giấy đăng ký kết hôn mới được lấy vào buổi sáng thì quả nhiên, buổi chiều anh trai cô ấy đã ra nước ngoài.Tối đó, tôi dẫn bạn thân đi quẹt thẻ tín dụng tới hạn mức ở quán bar.Tuy nhiên, Lục Diệp lại lập tức bay về ngay trong đêm, vác tôi về căn phòng tân hôn.‘Xem người mẫu nam thì có ích gì? Chồng em mới là vạn năng.'”
Tôi trở lại ngày anh ấy tỏ tình với tôi.Thiếu niên ấy ngồi vắt chân, lười biếng dựa vào lưng ghế sofa, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc mới châm.Ánh mắt của anh ấy lướt qua phòng một vòng rồi dừng lại ở góc.“Vậy thì cô ấy đi.”Trong bầu không khí im lặng, giọng anh không quá cao cũng không quá thấp, toát lên vẻ hời hợt đầy khinh suất.“Này, tôi thích cậu.”
Phần 5 – Người Dọn Dẹp Công Viên Giải Trí Thế Giới Tôi đã mở cánh cửa dẫn vào trò chơi kinh dị cấp 3S. Đây là một thế giới chỉ những kẻ ăn nấm ảo mới có thể hiểu nổi. Kinh dị, dơ bẩn, u ám, đẫm máu, cấm trẻ em dưới 18 tuổi. Tiếng cười ghê rợn của BOSS vang vọng khắp thế giới: “Chào mừng đến với Công Viên Giải Trí Thế Giới, nơi không ai có thể thoát ra.” Hắn không biết rằng tôi là người quét dọn duy nhất của phó bản này, được ông chủ đứng sau trò chơi kinh dị giao phó nhiệm vụ tìm hắn để ký vào một cuốn sách vàng ròng giống như hợp đồng bán thân. Khi tôi dúi cuốn sách vào mặt hắn, thế giới bắt đầu thối rữa. Hắn nhìn tôi chằm chằm: “Không ai có thể chi phối ta.” “Kẻ hèn nhát, tôi chỉ làm một lần thôi.” Khi nguy hiểm ập đến, cái đầu của ông chủ nhảy tưng tưng xuất hiện: “Khuyên ngươi nghĩ kỹ trước khi nói.”
Sau khi trở về nước, tôi phát hiện ra phòng của mình đã bị một sinh viên được tài trợ chiếm giữ.Vừa về đến nhà, cô ta đã lập tức đặt ra hàng loạt quy tắc cho tôi:“Tôi là học sinh xuất sắc được bố bạn đặc biệt bồi dưỡng, thành tích toàn diện ở tất cả các môn. Ông ấy bảo tôi giúp đỡ bạn nhiều hơn, từ nay về sau, bạn phải tuân thủ các quy tắc của tôi, nếu không thì tự chịu trách nhiệm!”“Tôi sẽ thi đại học năm nay, buổi tối tôi cần yên tĩnh để tự học, nên bạn không được đi lại lung tung sau tám giờ tối.”“Cấm sử dụng bất kỳ thiết bị điện tử nào, tôi thường nghe bài giảng trực tuyến, bạn lên mạng lướt điện thoại sẽ ảnh hưởng đến tốc độ mạng của tôi.”“Tiếng ồn từ vật nuôi lớn hơn nhiều so với con người, vì vậy nhà này cấm nuôi vật nuôi. Nếu bạn có nuôi vật nuôi thì phải lập tức tìm cách xử lý!”“Âm lượng khi nói chuyện không được vượt quá mười lăm decibel, nếu không sẽ ảnh hưởng đến việc học của tôi.”“Khi gặp tôi, bạn phải cúi người chào hỏi để làm tâm trạng tôi tốt hơn.”“Để sửa thói quen hoang phí của bạn khi ở nước ngoài, chi tiêu hàng tháng không được vượt quá một nghìn.”“Nếu không thực hiện đúng những quy tắc này, sẽ bị phạt ba trăm.”…Mấy năm không về nước, cô ta thật sự nghĩ mình là đại tiểu thư của cái nhà này rồi.
Sau khi giúp chị tôi hạ thuốc hoàng tử Bắc Kinh, chị ấy bỏ chạy, còn tôi thì không kịp trốn, rồi bị anh ấy bắt giữ.Anh ta cắn nhẹ vào tai tôi, giọng đầy đe dọa: “Em cũng không muốn nhà mình phá sản đâu, phải không?”Ngày hôm sau, dù toàn thân đau nhức, tôi vẫn lén đi gặp người mà gia đình sắp đặt hôn nhân cho tôi.Nhưng hoàng tử bất ngờ xuất hiện, cười lạnh và nhìn tôi: “Vội vàng bỏ đi như vậy, hóa ra là để đi xem mắt với em trai tôi.”Tôi chột dạ đến mức không dám ngẩng đầu lên, lại muốn chạy trốn.Anh ta xông vào phòng tôi, bế tôi lên đùi mình, tay cầm một chiếc lông vũ, lắc lư trước mắt tôi.“Muốn tôi làm anh rể của em đã đành, giờ còn muốn làm chị dâu của em trai tôi à.”“Em nói xem, tôi nên trừng phạt em thế nào đây?”
Xuyên Thành Nữ Minh Tinh Tuyến 18: Tôi Cưỡi Cá Sấu Gây Sốt Toàn Mạng Tôi là một con chuột lang nước, vậy mà lại xuyên vào thân xác một nữ minh tinh tuyến mười tám đang bị toàn dân mạng ném đá. Đối mặt với dân mạng chửi rủa. Tôi vừa nhai rau sống vừa lầu bầu: “Cũng được.” Dân mạng: “……” Trong một show truyền hình, cô tiểu thư kiêu ngạo nửa đêm mò vào phòng tôi. “Cho tôi ôm ngủ một cái được không?” Tôi ngơ ngác khuyên nhủ: “Tốt nhất là đừng.” Cô nàng nói: “Tôi cứ ôm đấy.” Tôi: “Ờ, thì ôm đi.” Dân mạng bàn tán rôm rả: 【Tâm trạng quá ổn định, muốn yêu đương quá đi.】 Và thế là tôi nổi như cồn, cả đám sinh viên trên mạng đồng loạt gọi tôi đi… làm mẹ bọn họ. Tôi cầm điện thoại ngơ ngác, chuẩn bị trả lời. Ông lớn giới giải trí nghiến răng ken két: “Cô mà dám trả lời ‘cũng được’ nữa thử xem?”
Cố Viễn Phàm được biết đến như một tổng tài lạnh lùng, bất cứ nữ nhân viên nào muốn quyến rũ anh đều bị anh đuổi đi không thương tiếc, những công ty dám đối đầu với anh cũng sẽ bị anh tiêu diệt sạch sẽ.Một người đàn ông như vậy…Không ngờ lại là một kẻ si tình đến cực điểm.Tôi cướp nhân viên của anh.“Không sao, làm việc cho người yêu của tôi cũng không khác gì.”Tôi cướp khách hàng của anh.“Không sao, tiền tôi kiếm được cũng là của em hết.”Cuối cùng, tôi làm một chuyện lớn.Tôi lấy nước sôi tưới chết cây phát tài của anh.Anh quả nhiên tức giận.“Thật nguy hiểm! Em không vừa mắt với nó thì cứ nói với anh, lỡ em bị bỏng thì sao?”Một tổng tài mặt lạnh lùng như anh ấy đi đâu rồi?
Có một người phụ nữ đã phá khóa cửa nhà tôi, đập phá loạn xạ, và lấy đi một đống đồ vật đắt tiền với lý do là đánh ghen nhầm.Sau đó, cô ta từ chối xin lỗi: “Dù tôi nhận nhầm người và đến nhầm nhà, nhưng điều đó không có nghĩa là cô ta không phải là tiểu tam. Một cô gái trẻ mà giàu có như thế, ai mà biết tiền từ đâu ra?”Cuối cùng, tôi đã khiến cô ta phải bồi thường đến mức phá sản.
Sau khi tôi được nhận lại gia đình hào môn, cô con gái giả đã xây dựng một mối quan hệ tình cảm sâu sắc với vị hôn phu của tôi.Vấn đề làm sao thực hiện hôn ước trở thành một việc nan giải.Mẹ tôi vung tay quyết định: “Vậy thì cùng gả đi!”Thế là tôi và cô con gái giả cùng gả vào nhà họ Lục.Cô ấy gả cho anh cả, Thái tử gia, còn tôi gả cho em trai, một người trầm tĩnh như Phật tử.Từ chị em trở thành chị em dâu, nhưng chúng tôi vẫn tiếp tục truyền thống cạnh tranh đối đầu.Cô con gái giả: “Công ty tôi lợi nhuận năm vạn rồi!”Tôi: “Tôi sáu vạn.”Cô con gái giả: “Chồng tôi 18cm, có cơ bụng!”Tôi: “Chồng tôi cũng có.”Cô con gái giả: “… Lần sau thi tiếp!”Sau này, nữ thư ký của Thái tử gia bỏ thuốc để quyến rũ anh ta.Cô con gái giả khóc lóc thảm thiết: “Chồng tôi có tiểu tam, tôi muốn ly hôn.”Tôi vừa xoa cái lưng đau nhức, vô thức đáp lại: “Chồng tôi cũng có.”Cô con gái giả vẫn đỏ mắt đáng thương nhìn tôi.Tôi: “Vậy tôi cũng ly hôn nhé?”Chồng Phật tử của tôi: “?”
Tôi xuyên không vào tiểu thuyết tổng tài sau khi bị tai nạn giao thông, trở thành người vợ cũ rắc rối của đại lão.Nghĩ đến kết cục thảm hại của nhân vật gốc, tôi nhanh chóng ký tên mình vào đơn ly hôn.Khuôn mặt của tổng tài, đen lại.“Tống Hân, em đã suy nghĩ kỹ chưa?”Tôi thở dài một cái, ôm chặt lấy đống tiền bồi thường.Đùa à, tiền bồi thường ly hôn khổng lồ, tôi sẽ không trả lại một đồng nào đâu!
Tin tốt: Cả đời này tôi sẽ không bao giờ lo hết tiền.Tin xấu: Tôi cần phải còn sống để tiêu tiền.Tôi vô tình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết.Ở trong đấy, nguyên chủ mà tôi xuyên vào kết hôn thương mại với một vị Phật tử cấm dục trong giới quyền quý Bắc Kinh, nhưng cô ấy lại cố chấp đeo bám lấy anh ta.Sau khi nữ chính xuất hiện, với tính cách trong sáng và đáng yêu, cùng với sự kiên cường của mình, cô ấy đã thành công thu hút lấy vị Phật tử Bắc Kinh ấy.Cuối cùng, vì tình yêu, anh ta từ bỏ mọi quyền lực và cưới nữ chính, yêu thương cô suốt đời.Chỉ có nguyên chủ, nữ phụ độc ác, đã cố tình gây sự với họ, tự đưa mình vào tình cảnh bị đuổi khỏi nhà.Sau khi trở về nhà mẹ ruột, cô ấy tiếp tục đối đầu với nữ chính, khiến gia đình phá sản, và cuối cùng lâm vào cảnh nhảy lầu tự vẫn.Trước khi chết, cô ấy thậm chí còn rủa hai người họ tuyệt tử tuyệt tôn, không có kết cục tốt đẹp.Cuối cùng, ngay cả tro cốt của cô ấy cũng bị rải đi.Và giờ đây, tôi đã xuyên không vào chính cuốn tiểu thuyết này. Xuyên vào vị nữ phụ độc ác ấy.Vì không thể kiềm chế, tôi đã rơi hai hàng nước mắt cho số phận của mình.
Khi mẹ mang thai tôi, bố tôi lại cưới thiên kim của sếp để tiến thân. Hai mươi mấy năm sau, ông ta bảo tôi nhường bạn trai của mình cho con gái của thiên kim.Từ nhỏ, tôi đã biết gia đình mình không giống người khác, nhà tôi không có bố.Bố tôi đã leo lên được một vị trí cao hơn, khi mẹ còn đang mang thai tôi, ông ta đã vội vã cưới thiên kim của sếp.Hiểu biết của tôi về ông ta chỉ dừng lại ở đó, tôi không biết ông tên gì, bao nhiêu tuổi, hay trông như thế nào.Cho đến khi bà ngoại tôi lâm bệnh nặng, bệnh viện số 1 nói rằng ca phẫu thuật của bác sĩ Lâm đã được xếp lịch một tháng sau. Bạn trai tôi muốn giúp tôi đẩy lịch nhưng anh ấy chỉ là bác sĩ nội trú, không có nhiều quyền lực.Nhìn bà ngoại ngày càng yếu đi, dì họ của tôi vô tình nói lỡ miệng, “Hay là để Châu Ngư liên lạc với bố nó thử xem, biết đâu lại có giường bệnh.”Lúc đó tôi mới biết, thì ra bố tôi sống cùng thành phố với tôi và còn có mối quan hệ khá lớn trong bệnh viện số 1.Bà ngoại quát dì, bảo bà đừng nói nhảm, “Không chữa thì thôi, mẹ đã sống đến tuổi này cũng đủ rồi.” Tôi đóng cửa, hỏi dì họ tên của ông ta.Phương Kiến Nghiệp, thì ra bố tôi tên là Phương Kiến Nghiệp.Tôi tìm kiếm cái tên này trên công cụ tìm kiếm, xuất hiện nhiều bài báo, trên trang web chính thức còn có cả số điện thoại liên lạc của ông ta.Điện thoại được kết nối.“Alo, ai đấy?”“Con là Châu Ngư,” móng tay tôi bấm chặt vào lòng bàn tay, “Bố ạ.”