Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Đồ Của Tôi Ai Dám Lấy?

Đồ Của Tôi Ai Dám Lấy? Mẹ kế thừa lúc chồng tôi ngủ say, lén leo lên giường hắn. Nhưng bà ta đâu biết, chồng tôi là kiểu người bệnh hoạn kiểm soát cực mạnh, dù ngủ rồi cũng phân biệt được có phải tôi hay không. Hắn mở mắt ra, một cú đá đạp mẹ kế lăn xuống đất: “Cút, bà mà cũng xứng dùng đồ của cô ấy à?” Mẹ kế sững sờ. Chồng tôi quay đầu nhìn tôi, vẻ tội nghiệp: “Vợ ơi, anh thấy bẩn quá, cần được khử trùng.”

Cô Gái Nhận Tài Trợ Của Bố Tôi

Cô Gái Nhận Tài Trợ Của Bố Tôi Sau kỳ thi đại học, bố tôi từ chối tiếp tục tài trợ cho Hứa Viên Viên. Vì cô ta đã bắt nạt tôi. Hứa Viên Viên không phục, trực tiếp đăng bài lên mạng: [Món quà của số phận đã âm thầm được gắn giá, tôi vẫn rất may mắn vì có cơ hội đi học.] Kèm theo hình ảnh là ảnh chụp tin nhắn bố tôi gọi cô ta đến cổng trường, cùng những vết bầm tím trên người. Bố tôi vì thế bị công kích trên mạng, giá cổ phiếu công ty thậm chí sụt giảm đến phá sản. Bố tôi không chịu nổi cú sốc, nhảy từ tầng thượng công ty xuống. Còn tôi mất đi sự che chở của bố, cũng bị những người dùng mạng đầy nghĩa khí công kích đến chết. Hứa Viên Viên lại vì vậy nổi tiếng, trở thành “bông hoa sen trắng kiên cường” được toàn mạng yêu mến. Tôi tức điên lên. Khi mở mắt lại, tôi quay về ngày Hứa Viên Viên phát động cuộc công kích trên mạng.

Chồng Hờ Thập Niên 80

Chồng Hờ Thập Niên 80 Năm 1983, tôi và em dâu cùng lúc ở cữ. Chu Hải Từ lấy đùi gà, ức gà cho em dâu ăn, còn tôi thì chỉ được phần đầu gà, cổ gà. Tôi không ăn. Chu Hải Từ sa sầm mặt mày: “Bác sĩ nói em dâu thể trạng yếu, ở cữ phải ăn nhiều thịt để bồi bổ. Còn em khỏe mạnh, ăn ít thịt cũng không sao, đỡ bị béo.” Anh ta nói nghe như có lý lắm. Nhưng tôi không muốn bị anh ta tẩy não nữa — tôi muốn ăn thịt. Chu Hải Từ nổi giận, đá mạnh vào giường: “Chỉ là vài miếng thịt thôi mà, em là chị dâu, nhường cho nó một chút thì sao chứ?” Con tôi đang ngủ, bị tiếng động đó làm giật mình, bật khóc thét lên. Tôi nổi điên, chộp lấy cái đầu gà nhét vào miệng anh ta: “Ly hôn! Sống kiểu này tôi không chịu nổi nữa!”

Chỉ Là Ly Hôn Thôi Mà

Chỉ Là Ly Hôn Thôi Mà Tôi đi dự đám cưới, chỗ ngồi sát bên lại chính là chồng cũ. Đang ăn tiệc thì tôi nôn nghén mất kiểm soát. Giây tiếp theo, đũa trong tay anh ta rơi xuống. Trông anh ta có vẻ… không giữ được bình tĩnh nữa rồi.

Bánh Dâu Tây Và Tự Do

Bánh Dâu Tây Và Tự Do Bố mẹ thiên vị chị gái suốt cả đời. Sau khi mở mắt lần nữa, tôi không muốn tranh giành gì nữa cả. Chị muốn suất tuyển thẳng? Cho chị. Chị muốn đề tài nghiên cứu của tôi? Cũng cho chị. Chị muốn bạn trai tôi? Tất cả đều cho chị. Ở kiếp này, tôi chỉ muốn sống yên ổn, sống thật tốt vì chính mình. Đã là con người, tôi chẳng có gì phải áy náy.

Bạn Gái Tôi Bị Bắt Làm Sính Lễ

Bạn Gái Tôi Bị Bắt Làm Sính Lễ Tôi đưa bạn gái về vùng núi quê nhà để dự đám cưới của em họ. Em họ nói rằng thiếu phù dâu, nên nhờ bạn gái tôi tham gia cho đủ số lượng. Ngày cưới, em họ dẫn bạn gái tôi đi đón dâu xong, nhưng không quay lại. Khi tôi cuống cuồng chạy đến nhà cô dâu, thì phát hiện bạn gái mình quần áo xộc xệch, đã bị em trai của cô dâu – người bị bệnh bại liệt – xâm hại. Gia đình cô dâu còn ngang nhiên nói: “Dù sao con gái cũng đã không còn trinh trắng rồi, ở lại làng đừng quay về nữa, gả cho con trai tôi, vừa hay thân lại càng thêm thân.” Tôi lúc đó mới biết, để kết hôn em họ đã thỏa thuận với gia đình cô dâu để đổi dâu. Họ đã coi bạn gái tôi như một phần của sính lễ! Tôi giận dữ tột cùng, lập tức muốn báo cảnh sát. Nhưng bị bố mẹ cô dâu cùng dân làng hợp sức đánh chết, vứt xác nơi hoang dã, bị chó hoang ăn thịt. Bạn gái tôi bị nhốt trong làng, chịu đủ mọi tra tấn, trở thành công cụ sinh sản. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi sống lại vào ngày vừa trở về làng quê. Em họ đang nhìn tôi với vẻ mặt nịnh bợ: “Anh, cho em mượn chị dâu làm phù dâu được không?”

Anh Là Chồng Của Em Phải Không?

Anh Là Chồng Của Em Phải Không? Sau tai nạn xe, trí nhớ của tôi bị xáo trộn. Tôi đã nhận nhầm vị thái tử Kinh Khuyên nằm ở giường bên cạnh, người đang trong tình trạng hôn mê, thành vị hôn phu đã bị thương khi đang cố cứu tôi. Mỗi ngày, em đều đến khóc lóc bên giường anh. “Chồng ơi, anh hãy tỉnh lại đi, chúng ta còn chưa kết hôn và sinh em bé mà.” “Chồng à, anh có nỡ để em thành góa bụa không? Chồng ơi, anh nói gì đi mà.” Ngày xuất viện, tôi lấy lại được trí nhớ và vội vàng bỏ trốn. Ngày hôm sau, tôi bị trói vào giường bệnh của người đàn ông đó. Người đàn ông trên giường cười một cách nguy hiểm: “Vợ yêu, nụ hôn chào buổi sáng của anh hôm nay đâu rồi?”

Tra Nam Và Tình Yêu Đích Thực

Tra Nam Và Tình Yêu Đích Thực Năm thứ ba sau khi kết hôn, Tống Luật Thanh thích thư ký của mình. Vì cô ta, anh không tiếc đoạn tuyệt với gia tộc, không tiếc vứt bỏ vợ con. Ngày anh đi, anh đã quỳ trước bài vị tổ tiên một đêm, để lại toàn bộ tiền cho tôi và con gái. “Anh xin lỗi hai mẹ con em, nhưng không còn cách nào khác, anh yêu cô ấy, có thể vì cô ấy mà từ bỏ tất cả.” “Anh sẽ không quay lại nữa, gia thế cùng tiền bạc sẽ chỉ trói buộc anh. “Sống trong gia đình chỉ có tiền mà không có tình yêu như thế này, coi như anh xui xẻo. “Nếu không thể ở bên người mình yêu thì sống còn ý nghĩa gì?” Tôi liếc anh ta một cái, dứt khoát ký vào “Thỏa thuận ly hôn”, nhận hết số tiền. Tình yêu rách nát, trăm ngàn lỗ thủng. Không cần cũng được.

Trả Giá Cho Tình Yêu

Trả Giá Cho Tình Yêu Tối hôm quyết định ly hôn với Lục Tự Nam, thực sự rất bình thường. Chẳng có gì xảy ra cả. Không có cuộc cãi vã điên cuồng, cũng không có lời mắng chửi quá mức. Chẳng qua là anh ta vừa mới bỏ mặc tôi một mình ở rạp chiếu phim. Ngay sau đó đã xuất hiện trong nhóm bạn cùng trường – “Tôi nghe nói chị Ôn Kiều đã về nước rồi?” “Xong rồi, lần này lại có bao nhiêu nam sinh vì cô ấy mà bỏ vợ bỏ con đây.” “Yên tâm đi, không đến lượt họ đâu, anh Lục đã đi đón rồi.” “Đính kèm ảnh.” Trong ảnh, chồng tôi mặc một chiếc áo khoác dạ đen dài đến đầu gối, tay cầm bó hoa nhài. Ôm chặt ánh trăng trong mộng thời niên thiếu của anh ta. Nhìn kỹ, khóe mắt còn có nước mắt rơi.

Tất Cả Đều Trọng Sinh Trừ Tôi!

Tất Cả Đều Trọng Sinh Trừ Tôi! Ngày điền nguyện vọng vào đại học hôm ấy, trừ tôi ra, tất cả mọi người bên cạnh tôi đều trọng sinh rồi. Bọn họ đều khuyên tôi đừng điền nguyện vọng vào Bắc Đại, nếu không, tôi sẽ mất mạ*g. Tôi nhìn thành tích 366 điểm của bản thân, trầm mặc không nói gì. Bắc Đại? Tôi xứng chắc! Bắc Đại Thanh Kê* chắc vừa sức tôi hơn. (Là một trường đào tạo nghề ở Trung Quốc.)

Nhà Ma Của Cô Gái Thuần Dương

Nhà Ma Của Cô Gái Thuần Dương Tôi trời sinh sợ nóng, đến mức quạt điều hòa phải để 16 độ, mùa đông lạnh giá còn có thể lăn lộn trong sông băng, trưởng thành rồi chỉ hận không ngủ được trong tủ lạnh. Điện phí ngày càng đắt đỏ, tôi từ bệnh lý chuyển sang tìm hiểu huyền học. Một anh chàng tính mệnh trên mạng bảo tôi là “thuần dương nữ” hiếm có trên đời, mệnh hỏa quá vượng cần tiết lửa. Cậu ta khuyên tôi thuê một căn nhà ma để hạ hỏa, tiện thể giúp cậu ta trấn trạch. Rồi cậu ta giới thiệu một căn biệt thự ba tầng được mệnh danh là “tuyệt sát đại hung trạch”, xây ngay trên quỷ môn quan. Nhìn cậu ta ăn mặc như nhân viên bất động sản, tôi nghiến răng ký hợp đồng. Dù sao nhà ma cũng rẻ, chỉ tốn giá một căn hộ nhỏ mà thuê được biệt thự ba tầng, điện nước giá dân, không cần đặt cọc ba tháng, còn đòi gì hơn nữa?

HỆ THỐNG NHẦM TÔI LÀ NỮ CHÍNH

Năm thứ ba sau khi công lược, tôi phát hiện mình mang thai.Hệ thống lại bảo rằng nó đã nhầm nữ chính.Tôi cảm động đến phát khóc, lập tức bỏ trốn ngay trong đêm.Mười phút sau, người chồng tổng tài lẽ ra phải ở nước Anh của tôi xuất hiện trong phòng ngủ.Anh ấy nhìn tôi với ánh mắt tổn thương, môi hơi mím lại: “Ở mục lý do ly hôn, em ghi là anh quá mạnh bạo, có thể sửa được mà.”“Sau này anh sẽ nhẹ nhàng hơn, được không?”Nhìn thấy màu mắt khác thường của anh ấy, tôi bật khóc: “Từ nhỏ em đã sợ rắn.”

Gửi Nhầm Tin Nhắn Cho Đối Thủ

Gửi Nhầm Tin Nhắn Cho Đối Thủ Bạn thân rủ tôi sang ngủ chung, nhưng tôi không may lại gửi nhầm tin nhắn cho đối thủ chết tiệt của mình. [Gọi tiếng “bố” đi, chị sẽ ngủ với cưng.] Hai phút sau, đối thủ nổi khùng. [Còn chưa thu hồi à? Cô định sỉ nhục ai ở đây vậy?] [Đừng nghĩ gửi tin thế này là tôi sẽ tha thứ cho việc cô nói tôi nhỏ hồi sáng.] [Được thôi, sao cô biết tôi mất ngủ tối nay? Nhà tôi hay là khách sạn, cần mang theo gì không?] [Nói gì đi! Đừng có mong tôi sẽ gọi cô là bố nhé!] [Bố…] [Tôi đã gọi cô là bố rồi, còn không phản ứng gì à? Chẳng lẽ còn muốn tôi gọi ra tiếng nữa sao? Nói trước nhé, đừng có mơ!] Một phút sau, một tin nhắn thoại bật lên trên cửa sổ. [“Bố ơi, người ta không ngủ được, muốn bố ôm cơ!”]

GẶP LẠI CHỒNG CŨ Ở PHÒNG SINH

Vào phòng sinh, tôi phát hiện bác sĩ đỡ đẻ cho tôi là người chồng cũ của mình .Tôi kéo tay y tá, năn nỉ cô ấy mau chóng gây mê cho tôi, nhưng có vẻ đã quá muộn.“Chúng ta ly hôn chưa đầy một năm mà em đã có con rồi, chồng mới của em giỏi hơn tôi nhỉ?”Anh ta cầm dao phẫu thuật, mắt lộ rõ sự giận dữ, lạnh lùng nhìn tôi.Tôi cố tình giả vờ ngất, nhưng không thể chịu nổi vì đứa trẻ trong bụng không biết điều.Chân nhỏ của nó đạp mãi trong bụng tôi, đau đến nỗi tôi không kìm được mà bật thốt tiếng chửi thề.“Chết tiệt, cái tên Lữ Tống khốn kiếp nhà anh, nhanh mau lôi con trai anh ra khỏi người bà đây!”

Em Họ Nghiện Làm Người Thứ Ba

Em Họ Nghiện Làm Người Thứ Ba Em họ nghiện làm người thứ ba, nhắm mắt làm ngơ lời khuyên của tôi.  Vì tương lai của nó, tôi nói chuyện này với người lớn, nó bị ép chia tay với tên đàn ông đã có gia đình kia.  Một tháng sau, cuối cùng em họ cũng thông suốt rồi.  Để bày tỏ lòng biết ơn, em họ mời tôi đến nhà làm khách, còn giúp tôi đặt sẵn khách sạn.  Đợi tôi tắm rửa xong, lại phát hiện trên giường có một người đàn ông xa lạ.  Một người phụ nữ dẫn theo một đám người xông tới điên cuồng đánh tôi, còn lột sạch quần áo của tôi quay video lại.  Hóa ra vì để trả thù tôi, em họ dùng ảnh của tôi lên mạng hẹn một người đàn ông đã có gia đình.  Tôi mất đi công việc, bị bạo lực mạng, không chịu nổi gánh nặng, cuối cùng tôi tự sát.  Mở mắt lần nữa, tôi quay lại ngày phát hiện em họ quyến rũ đàn ông đã có gia đình.   

Đường Cùng Tìm Thấy Lối Thoát

Đường Cùng Tìm Thấy Lối Thoát Mẹ tôi năm nay 43 tuổi, vừa được chẩn đoán mang thai ở tuần thứ 22. Cả nhà rơi vào bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Chuyện này không quá nghiêm trọng, nhưng mẹ tôi đã bị liệt toàn thân suốt ba năm nay. Từ cổ trở xuống hoàn toàn không có cảm giác.

Chuyện Quái Dị Đêm Thanh Minh

Chuyện Quái Dị Đêm Thanh Minh Mỗi năm vào ngày Thanh Minh, dân làng tôi đều cấm ra khỏi nhà. Đây là luật lệ của làng. Tôi luôn thắc mắc tại sao lại có một quy tắc kỳ quái như vậy. Nhưng mỗi lần tôi hỏi, cha mẹ đều nghiêm túc cảnh cáo: “Muốn sống thì dẹp cái tính tò mò của con đi!” Họ càng cấm, tôi lại càng muốn biết rốt cuộc trong làng có bí mật gì mà không thể để lộ. Thế nên, tôi không kìm lòng được, quyết định lẻn ra ngoài vào đêm Thanh Minh…

Chuyến Bay Cuối Cùng

Chuyến Bay Cuối Cùng Chồng tôi không thích chuyện chăn gối, nửa năm mới miễn cưỡng một lần, cực kỳ kiềm chế. Tôi cứ tưởng anh là kiểu người sống tiết chế, theo chủ nghĩa cấm dục… cho đến một ngày, tôi vô tình thấy một đoạn video. Trong video, chồng tôi và một người phụ nữ lạ… quấn lấy nhau, nóng bỏng như thiêu đốt. Nghiến răng nhìn đến cuối cùng, một dòng chữ hiện lên: “V tôi 50, tôi giúp bạn lập kế hoạch trả thù.”* *V tôi 50 là cách viết tắt phổ biến trên mạng, có nghĩa là“Chuyển khoản cho tôi 50 tệ, tôi sẽ giúp bạn lên kế hoạch trả thù.”

CHÚ CỦA BẠN THÂN LÀ CHỒNG TÔI

Bạn thân của tôi nói rằng chú hai của cô ấy là một tổng tài bá đạo. Tôi cúi đầu lặng lẽ nhìn qua tin nhắn.Chu Lạc Diễn: “Anh sai rồi, chỉ là hôn nhân bí mật thôi mà?”Chu Lạc Diễn: “Em không muốn công khai thì anh cũng sẽ không ép buộc.”Chu Lạc Diễn: “Vợ yêu, sau này anh sẽ hoàn toàn nghe theo lời em.”Bạn thân cau mày: “Chồng của cậu sao mà tên và ảnh đại diện lại giống chú hai của mình thế nhỉ?”Tay tôi run lên, hoảng hốt.“Ê, giống thế nào được chứ, chú hai mình rất nghiêm khắc, đâu phải kiểu người lãng mạn!”Nghiêm khắc… nghiêm khắc à? Không phải kiểu người lãng mạn sao?

Chàng Khổng Lồ Và Nàng Tí Hon

Chàng Khổng Lồ Và Nàng Tí Hon Đêm trước lễ đính hôn, bạn trai bỏ trốn, nói: “Xin lỗi, anh thực sự không thể cưới một cô gái dưới 1m6 được.” Tôi khóc nức nở: “Nhưng hai năm trước anh đã biết chiều cao của em rồi mà.” Bạn trai nói: “Đúng vậy, em có tiền lại xinh đẹp, anh tự thuyết phục mình chấp nhận nhưng sau đó ngày nào anh cũng nghĩ, dù em có 1m58 cũng được nhưng em chỉ có 1m55! 1m55 thuộc dạng tàn tật hạng hai, anh thực sự không thể chấp nhận được!” Tôi suy sụp khóc lớn, dứt khoát chia tay. Bạn chơi game an ủi tôi gần nửa tháng, không hề chê bai chiều cao của tôi, còn khen 1m55 rất đáng yêu. Tôi rất cảm động, lập CP với anh ấy, bốc đồng yêu qua mạng. Sau đó chúng tôi gặp mặt, anh ấy bay đến thành phố C để gặp tôi. Một người khổng lồ tiến về phía tôi. Tôi kinh ngạc. Vất vả ngước lên nhìn mặt anh ấy: “Anh… cao bao nhiêu?” Anh ấy chột dạ nói: “Hơn một mét chín một chút.” Tôi: “Nói thật đi.” Anh ấy đau khổ nói: “1m99, thực sự chỉ có 1m99, chưa đến hai mét! Em đừng chê anh!”