Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Chiêu Kết Liễu

Chiêu Kết Liễu Chồng tôi thích nắm tay nhân tình cùng nhau chạy marathon. Khi chỉ còn cách vạch đích một bước chân, anh ta đột ngột lên cơn nhồi máu cơ tim. Tôi với tư cách là bác sĩ theo đoàn, đã lập tức có mặt tại hiện trường, nhưng vẫn không thể cứu được anh ta. Mọi người đều an ủi tôi, nói rằng đó là quả báo, tôi đã cố hết sức rồi. Chỉ có tiểu tam của anh ta giống như phát điên, lao đến trước mặt tôi, chỉ thẳng vào mũi tôi, từng chữ từng câu: “Tôi biết rõ, chính cô đã gi .t anh ấy!”

Bi Kịch Trên Chiếc Xe Sang

Bi Kịch Trên Chiếc Xe Sang Vào ngày A thị mưa to gió lớn, một cây cổ thụ bật gốc đ .è nát một chiếc xe sang, hai người trong xe t .ử v0ng tại chỗ. Chiếc xe đó cực kỳ hiếm, trong nhóm lớp bàn tán rôm rả, bảo rằng cả thành phố chỉ có một chiếc như vậy. Bạn học Trần Ngọc Tú ghé sát tai tôi, hí hửng nói: “Xong rồi! Chắc chắn là con bảo thời kê nhà cậu đấy, ba mẹ cậu tiêu đời rồi!” “Chắc lại lái xe đi khoe khoang, bị cây đập ch .t thì đáng đời! Ha ha ha!” “Lý Tiểu Đào, người mà kiêu căng quá cũng không có kết cục tốt đâu, coi chừng người tiếp theo ch .t là cậu đó!” Tôi hoảng loạn đến mức đầu óc trống rỗng. Bỗng điện thoại nhận được tin nhắn: 【Tiểu Đào, trời mưa trên đường về có to lắm không con?】 【Ba mẹ giờ chẳng ra ngoài nổi, chắc không đến đón con ở điểm cuối được rồi.】 Tôi vừa lau nước mắt vừa vội nhắn lại: 【Gì cơ? Không phải chiếc xe gặp nạn là xe nhà mình sao? Vậy ba mẹ…】 Mẹ tôi gửi một tin nhắn thoại, giọng dè dặt: 【Là nhà Trần Ngọc Tú, ba mẹ con bé thuê một chiếc y hệt xe nhà mình.】

Anh Ấy Sắp Bị Câu Thành Cá Rồi

Anh Ấy Sắp Bị Câu Thành Cá Rồi Lục Tiêu rất tiêu chuẩn kép. Một cô gái nóng bỏng lắc hông tới bắt chuyện với anh. Anh thậm chí không thèm ngẩng đầu. “Ngứa thì đi tắm đi.” Ba ngày không gội đầu, mặt mộc ra đường, tôi vừa xuống lầu đã đụng phải anh. Chưa kịp mở miệng, Lục Tiêu đã không nhịn được mà khẽ nuốt nước bọt. “Đừng quyến rũ tôi.” “Nhưng tối nay tôi rảnh.” “Nhà em hay nhà tôi?”

Quan Tài Treo

Quan Tài Treo Khi thuê người xây nhà, ngàn vạn lần đừng bao giờ đắc tội với thợ, nhất là thợ mộc. Ví dụ như tôi, một thằng thợ mộc mới vào nghề, chẳng tài cán gì mấy. Chỉ vì một câu nói của khách hàng làm tôi bực mình, tôi đã lén làm chút trò… kết quả là nhà tan cửa nát. Ông nội tôi biết chuyện, nổi cơn thịnh nộ và tát tôi một cái như trời giáng: “Tai họa sắp ập xuống rồi! Cái trò này phản phệ thì mày mất mạng đấy!”

Sườn Xám Thi Nữ

Sườn Xám Thi Nữ Chị gái tặng tôi bảy chiếc sườn xám được may tỉ mỉ, tôi lần lượt thử từng chiếc trong buổi livestream. Fan hâm mộ đều nói ngưỡng mộ, nhưng streamer đang PK với tôi thì sắc mặt đột nhiên thay đổi. “Chiếc sườn xám này sờ vào có phải mát lạnh mượt mà, mặc lên người thì lạnh buốt như âm khí không?”

Chân Tướng Giá Một Tỷ Sáu Tám

Chân Tướng Giá Một Tỷ Sáu Tám Bạn cùng phòng của tôi rất thích gán nhãn người khác. Ngay ngày nhập học, cô ấy thấy tôi mặc toàn đồ hiệu, liền trợn mắt bảo: “Đồ dùng hàng fake.”Thậm chí để chứng minh mình đúng, cô ta túm lấy túi xách của tôi, cầm kéo cắt thẳng xuống.Cô ta cười:“Da thật thì phải mềm và nhẹ, cái này cứng như thép, chắc chắn là đồ giả. Dù có cắt hỏng trăm cái, tôi cũng đền nổi.”Vừa dứt lời, bảo mẫu của tôi đẩy cửa bước vào.“Bạn học, cô nói đúng, đây không phải là da bò.”“Vì đây là da cá sấu.”Bà ấy giơ màn hình Alipay màu đen ra trước mặt cô ta.“Tôi là bảo mẫu của Nhược Lam, nếu cô muốn bồi thường thì chuyển cho tôi. Tổng cộng là 1,68 triệu tệ.”

Kẻ Phụ Bạc Không Xứng Đáng Có Được Tình Yêu

Kẻ Phụ Bạc Không Xứng Đáng Có Được Tình Yêu Con trai vô tình mở một ngôi sao may mắn trên giá sách của chồng. Tôi cầm ngôi sao giúp con gấp lại nhưng lại phát hiện một dòng chữ thanh tú ở mặt sau. [Nụ hôn đêm giữa mùa hè năm mười tám tuổi, chỉ có ánh trăng và côn trùng chứng kiến, không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng nữa. Ngày 23 tháng 7 năm 2011.] Năm 2011, là năm thứ hai tôi với chồng ở bên nhau. Tôi run rẩy ngồi xổm xuống đất, lại mở một ngôi sao may mắn. [Món quà khai giảng tuyệt vời nhất năm mười chín tuổi, là có người trốn học đến bên tôi. Ngày 9 tháng 10 năm 2012.] Ngày Quốc khánh năm 2012, chồng nói nhà có chuyện, hoãn năm ngày mới trở lại trường. … [Niềm vui thầm kín nhất năm hai mươi bảy tuổi, là có người bỏ cô ấy ở phòng sinh, để cô ấy trở lại vòng tay tôi. Ngày 15 tháng 10 năm 2020.] Hôm đó là sinh nhật con trai, tôi sinh thường, chịu hai lần đau đớn mới sinh được con. Sau khi sinh bị băng huyết, trực tiếp được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt. Hóa ra, lúc đó chồng không thể thoát khỏi công việc, lại đang ở bên chủ nhân của ngôi sao may mắn này.

Con Dâu Chưa Qua Cửa Muốn Lập Quy Củ Cho Tôi

Con Dâu Chưa Qua Cửa Muốn Lập Quy Củ Cho Tôi Trước ngày con trai đính hôn, con dâu tương lai đã đưa ra ba quy tắc với tôi: 1.Cắt trợ cấp sinh hoạt của con gái tôi, để nó tự đi làm kiếm tiền. 2.Chuyển quyền sở hữu căn nhà đứng tên con gái tôi sang cho cô ta. 3.Giao thẻ lương của hai vợ chồng già chúng tôi cho cô ta quản lý. Còn tiền sinh hoạt của vợ chồng tôi, cô ta sẽ phát theo “biểu hiện” của chúng tôi. Tôi không đồng ý, nhưng con trai lại dùng chuyện dưỡng già để ép buộc, nói rằng nếu không phải cô ta thì nó sẽ không lấy ai khác. Nhưng con trai tôi, vốn dĩ không phải con ruột. Nó là đứa trẻ bị bỏ rơi mà tôi nhặt được bên đường. Chỉ có con gái mới là ruột thịt của vợ chồng tôi!

Mẹ Chồng Bị Liệt, Con Dâu Bị Ép Nghỉ Việc Để Chăm Sóc

Mẹ Chồng Bị Liệt, Con Dâu Bị Ép Nghỉ Việc Để Chăm Sóc Sinh nhật ba chồng, cả nhà cùng nhau ăn cơm. Đột nhiên ba chồng nhìn tôi rồi nói: “Mẹ chồng con bị li  ệ  t, cần người chăm sóc suốt ngày đêm. Ngày mai con nghỉ việc đi, ở nhà toàn tâm toàn ý chăm sóc bà ấy.” Tôi đặt đũa xuống: “Lương tháng của con hơn năm ngàn, con không nghỉ việc.” “Nhà mỗi tháng cho con năm ngàn làm chi phí sinh hoạt, cũng vậy thôi.” Sắc mặt ba chồng lạnh hẳn. Em chồng lên tiếng phụ họa: “Chị dâu, chị là con dâu, chăm sóc mẹ chồng là điều đương nhiên.” Tôi nhìn cô ta rồi đáp: “Vậy tôi bỏ ra năm ngàn chi phí sinh hoạt, cô nghỉ việc đến nhà tôi làm giúp việc toàn thời gian nhé.”

Người Truy Hồn 4: Nhân Sinh Rực Rỡ

Người Truy Hồn 4: Nhân Sinh Rực Rỡ Kiếp trước, chị gái ép tôi lấy một tên lưu manh vừa xấu vừa nghèo. Kết quả là mười năm sau, tên lưu manh đó trở thành một nhà đầu tư chứng khoán có giá trị tài sản lên đến hàng chục tỷ, tôi cũng được hưởng ké sự giàu sang. Sau khi được tái sinh, chị gái tôi đã nhanh chân bắt lấy tên lưu manh đó, không tiếc bất cứ giá nào để kết hôn với hắn. Nhưng chị ta không biết rằng. Nhà đầu tư chứng khoán thực sự là tôi. Người đàn ông của chị ta chẳng biết gì cả, chỉ là một con rối mà tôi đặt lên sân khấu.

Nhật Ký Thuần Dưỡng Thú Nhân

Nhật Ký Thuần Dưỡng Thú Nhân Tôi tiếp quản một người sói lông trắng đã bị kiểm soát tinh thần nhiều năm. Khi cởi khuy áo cho hắn, hắn thậm chí còn bình tĩnh hôn lên mu bàn tay tôi, hoàn toàn không phản kháng. Tôi dạy hắn săn mồi. Chu Chỉ giơ móng vuốt ấn lên vai tôi, nhưng không cắn xuống. Chỉ cúi đầu, nhẹ nhàng cọ mặt tôi.

Ba Tôi Ngoại Tình

Ba Tôi Ngoại Tình Kiếp trước, ba tôi 59 tuổi bị phát hiện ngoại tình, ông quỳ xuống khóc lóc nhận lỗi. Nhưng vừa làm xong thủ tục nghỉ hưu, ông liền cuỗm hết tiền trong nhà, dắt theo tiểu tam và con trai của ả cao chạy xa bay. Mẹ tôi vì chuyện này mà mắc bệnh trầm cảm, ôm hận mà qua đời. Tôi sống lại đúng vào ngày ba lên cơn cao huyết áp, cần cấp cứu. Ông ngồi trong phòng khách, tay ôm ngực cầu cứu: “Uyển Uyển, mau… mau gọi xe cứu thương…” Còn tôi thì đang nằm trong phòng ngủ, thong thả đeo tai nghe. Ừm, bài hát này nghe hay thật.

Mùi Son Của Em

Mùi Son Của Em Tôi để điện thoại trong túi mà quên khóa màn hình. Đến khi phát hiện thì… tôi đã gửi hơn 600 sticker cho sếp lạnh lùng của mình. Giữa một loạt sticker “Mami, đói đói” là những tin nhắn phản hồi đầy bất lực của anh ấy: 【Tôi là sếp của em.】 【Đói thì đi ăn.】 【Spam vô ích thôi.】 【Được rồi, tăng lương cho em được chưa?】 【……】 【Được rồi, tôi là mami của em.】 【Lên phòng tôi, tôi cho em ăn.】

Ma Không Đầu Viếng Mộ

Ma Không Đầu Viếng Mộ Trong những cánh rừng rậm rạp nơi núi non hoang dã, thường xuất hiện nhiều chuyện kỳ lạ, và ngôi làng nhỏ dưới chân núi Thái Hành này cũng không phải ngoại lệ. Trong số đó, câu chuyện nổi tiếng nhất chính là truyền thuyết về người con hiếu thảo không đầu thắp hương trên mộ. Chuyện xảy ra vào đầu thập niên 90, vào một buổi sáng sương mù dày đặc. Một người dân trong làng lên núi nhặt củi, thoáng thấy một người mặc áo đen quỳ trước một ngôi mộ, dường như đang thắp hương cho ai đó. Lúc đầu, anh ta không để tâm, nhưng khi tiến lại gần, anh ta hoảng hồn phát hiện người con hiếu thảo đang thắp hương kia lại không có đầu!

Yêu Hoa Báo Thù

Yêu Hoa Báo Thù Ngày Lục Tử Tuân đưa tôi về nhà, hắn đã biết tôi có một năng lực: Có thể hấp thụ bệnh tật trên cơ thể người khác. Hắn dựa vào tôi để chữa khỏi bệnh cho ông nội, nhờ đó giành được quyền quản lý Lục gia. Tôi giúp hắn chữa khỏi bệnh cho đối thủ cạnh tranh, khiến người ta tâm phục khẩu phục, từ đó không còn tranh giành làm ăn với hắn nữa, và hắn một bước trở thành người giàu nhất Giang Thành. Khi hắn bị hạ độc, tôi hút hết chất độc vào người mình, đau đớn đến mức sống không bằng chết, suýt chút nữa không qua khỏi. Tỉnh lại, tôi cảm thấy tim mình như bị xé toạc một vết nứt. Vết máu hắn để lại trong tim tôi cuối cùng cũng phủ bụi, mục rữa đến mức chỉ một cái chạm là vỡ tan. Sau đó, người con gái hắn yêu, mối tình đầu trong sáng thuần khiết, đã mắc bệnh ung thư. Hắn cầu xin tôi cứu cô ta. Tôi miệng thì đồng ý. Nhưng rồi, tôi chuyển căn bệnh đó sang cho hắn.

Chỉ Có Thể Là Em

Chỉ Có Thể Là Em Mười năm trước, Trần Hành Giản cầm d ao kề vào cổ mình. Nói với cha mẹ anh ta rằng đời này không cưới ai ngoài tôi. Mười năm sau, anh ta lại cầm lấy con d ao ấy lần nữa. Nhưng lần này… là để bắt tôi xin lỗi cô gái nhỏ của anh ta. Người từng thề sẽ không phản bội tôi khi còn trẻ. Giờ đây lại ôm lấy cô gái đang run rẩy trong lòng, xem tôi như ác quỷ, trong mắt không còn chút yêu thương nào của năm xưa. Trong thoáng chốc, tôi như thấy lại thiếu niên năm đó, người từng hứa sẽ yêu tôi trọn đời trọn kiếp. Tôi chợt nhận ra— Mười năm hôn nhân, cuối cùng cũng đã đi đến đoạn kết. Vì vậy, lần đầu tiên tôi mở lời ly hôn: “Trần Hành Giản, chúng ta hãy buông tha cho nhau đi.”

Nghĩ Cướp Của Tôi? Xuống Địa Ngục Mà Cướp!

Nghĩ Cướp Của Tôi? Xuống Địa Ngục Mà Cướp! Em gái cùng cha khác mẹ bị bắt cóc, chồng tôi một mình đi cứu, kết quả bị đ/â/m hai nhát rồi rơi xuống biển, sống ch.t chưa rõ. Tôi cười, quyết định khỏi cần phiền đến cảnh sát, trực tiếp xóa hộ khẩu luôn cho lẹ. Người thì mất tích buổi sáng, giấy chứng tử buổi chiều đã cầm về tay, thỏa thuận thừa kế tài sản thì ký ngay trong đêm. Nhìn ba trăm triệu tiền thừa kế trước mặt, tôi suýt nữa cười đến nghẹt thở. Trên đời này… còn có chuyện tốt như vậy sao?

LÉN LÚT YÊU ĐƯƠNG VỚI KẺ THÙ CỦA ANH TRAI

Cuộc chiến thương trường giữa các công ty.Hai tổng giám đốc của hai tập đoàn hẹn nhau quyết đấu dưới tầng.Một trong số đó là anh trai tôi.Khi tôi vội vàng chạy đến để giúp đỡ thì đã quá muộn.Anh trai tôi, vì muốn thể hiện phong cách trước truyền thông, đã bị trật lưng khi cố gắng phô diễn một cú đá ngang Taekwondo.Tôi cẩn thận đỡ anh trai lên cáng cứu thương.Bất ngờ, phía sau vang lên một tiếng cười nhạt:“Thế nào, chẳng lẽ vì loại vô dụng này mà em nói chia tay với tôi sao?”

Bảy Năm Hôn Nhân

Bảy Năm Hôn Nhân Trước năm 17 tuổi, tôi chẳng hiểu sao lại ghét Chu Tẫn. Ghét nhất là lúc nào anh cũng lẽo đẽo theo sau tôi. Nhưng vào mùa đông năm ấy, tuyết lớn bao trùm cả ngọn núi, tôi bị đá lăn đè gãy chân, cả người vùi trong lớp tuyết dày, chỉ có thể nằm đó chờ chết. Chính Chu Tẫn đã bất chấp mọi lời can ngăn, lật tung cả ngọn núi để tìm tôi. Bằng đôi tay lạnh cóng, nứt nẻ đến tím tái, anh đào tôi ra khỏi đống tuyết. Anh cõng tôi xuống núi, vừa đi vừa không ngừng cầu xin thần linh phù hộ cho Dư Niệm. Khi ấy, tôi từng nghĩ, mình sẽ là người anh yêu suốt đời. Cho đến năm thứ bảy sau khi kết hôn, tôi tình cờ tìm thấy một chiếc nhẫn kim cương trong túi áo vest của Chu Tẫn. Bên trong, có khắc hai chữ viết tắt. ZJ, SXY.

Bạch Nguyệt Quang của ai?

Bạch Nguyệt Quang của ai? Tôi gặp Hoắc Cẩn Ngôn ở quán bar. Hắn nắm tay bạch nguyệt quang của hắn, nhìn chiếc nhẫn kim cương đính hôn trên tay tôi, nâng ly cười mỉa. “Mau vậy đã kiếm người thế chỗ? Cái nhẫn kim cương to tướng thế kia, bạn trai mới của cô giàu hơn tôi à?” Tôi: “Giàu hơn anh.” Thái tử gia: “Nực cười, cả Bắc Kinh này ai giàu hơn tôi?” Tôi cười nhạt, từ góc bàn lôi ra lão đàn ông mũi to nhà tôi, thản nhiên đáp: “Ba anh.”