Huyền Huyễn
Thiên Kim Huyền Môn Biết Bắt Ma Tôi lớn lên trong một đạo quán đổ nát đến năm 18 tuổi, cuối cùng thì cũng được người cha giàu có tìm thấy. Vào ngày tôi trở về nhà, cô em kế làm ra vẻ bí ẩn thì thầm vào tai tôi: “Chị à, chị có tin là trên đời này có ma không?” Tôi khẽ mỉm cười rồi vẫy tay về phía ba con quỷ nhỏ đang đứng sau lưng mình, nói: “Mấy đứa, theo chị về nhà ăn ngon mặc đẹp nào!” Muốn cướp đi tài sản kếch xù mà mẹ tôi để lại cho tôi à? Nằm mơ đi!
Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh Sau khi tử vong ngoài ý muốn, Bách Hợp chiếm được cơ hội sinh tồn, vì muốn giữ vững hiện trạng, cô phải xuyên qua nhiều câu chuyện khác nhau để hoàn thành nhiệm vụ.
Bạn Thân Ở Âm Phủ Thu Tiền Cưới Thanh Minh, tôi mang bánh ngọt và trà sữa đi viếng bạn thân, nói với cô ấy rằng tôi sắp kết hôn. Đêm đó, bạn thân gửi mộng cho tôi: “Cưới! Cưới chết đi! Chờ cậu bị hại chết, chôn cạnh tôi, lúc đó không ai đốt đồ cúng, cậu còn ké được của tôi, khỏi làm quỷ đói!” Tôi sững sờ: “Cậu nói chuyện quỷ quái gì vậy?” Cô ấy chỉ tay suýt đâm thủng đầu tôi: “Đồ ngốc! Nhà vị hôn phu cậu chờ ăn hết gia sản nhà cậu, cậu không nhận ra sao?”
Một giọt máu tươi rơi xuống cánh bướm, cánh bướm này chỉ là một món trang trí trên cây trâm, được gắn ngọc. Cánh bướm hút lấy máu tươi, thấm vào viên ngọc.“Ồ? Là máu trinh nữ? Quả thật rất ngọt ngào… không đúng, máu trinh nữ lần này thơm hơn nhiều so với trước đây, đây là máu trinh nữ tinh khiết nhất mà ta từng nếm thử trong trăm năm qua.”Trong bóng tối, yêu hồn bị giam trong trâm, đang trong giấc ngủ chờ đợi người có duyên dùng máu tươi đánh thức.Lần này là cô gái như thế nào, duyên phận ra sao đang chờ đợi hắn kéo tơ hồng? Hắn rất mong đợi…Không, nên nói là hắn mong đợi được thả ra, ngửi mùi vị đầy dục vọng của thế gian, nhìn những con người ngu ngốc trôi nổi trong yêu hận.Hắn là Hà Quan, một yêu hồn bị tiên pháp giam cầm trong trâm, cuối cùng lại được hiện thế.Bên hồ, trong đám lau sậy bạt ngàn, một hình thể nam nhân đang dần dần hiện hình, tóc dài tung bay, thân hình cao ráo, ngũ quan nghiêng nước nghiêng thành, vẻ đẹp yêu kiều tái hiện giang hồ.
Ngàn Năm Luyến Hận Tiểu Ngư Tinh kia dựa vào việc mình là nữ chính, cướp mất trúc mã của ta, cướp mất ân tình cứu mạng của ta, thậm chí còn ngang nhiên chiếm đoạt gia sản mà phụ thân để lại cho ta. Nàng cười híp mắt quấn lấy trúc mã của ta, nước mắt lưng tròng nói: “Tiên nữ tỷ tỷ, ta không cố ý muốn gả cho chàng ấy đâu.” Trúc mã phòng ta như phòng thú dữ, sợ ta làm nàng bị thương. Ta thản nhiên cười nói, sau khi chúc hắn tân hôn vui vẻ xong thì quay người bỏ đi. Làm sao hắn biết được, trong mắt ta làm gì có hắn chứ?
Star Cp Attack ABO x Fudi cực ngolll siêu choáy!!! Ta xuyên thành một con báo săn giữa thảo nguyên mênh mông. Một con báo hoa trông khá zâm zê khả nghi đã để mắt tới ta. Ta cố gắng giải thích cho hắn khái niệm “cách ly sinh sản”. Hắn lại nhân lúc đêm xuống tha ta lên cây, rồi thẳng thừng hóa thành người. Một nam nhân mang vẻ đẹp hoang dã, lai Tây, ghé sát tai ta, giọng khàn khàn: “Ngươi cũng biến đi.” Ta suýt khóc: “Hay là ngươi cắn chớt ta luôn cho rồi…”
Đại Sư Huyền Học Xuống Núi Livestream Bói Toán Nổi Đình Đám Sư phụ đã qua đời, Tần Nhan Kim kế thừa đạo quán. Đạo quán cổ kính trang nghiêm, nhưng nghèo đến nỗi không thể thu được tiền công đức. Nghe nói sư phụ đã để lại bí pháp của môn phái, Tần Nhan Kim lật ra xem, ôi… lại là một phòng livestream. Gần đây, trên một nền tảng xuất hiện một phòng livestream bói toán. Lúc đầu, các cư dân mạng không mấy để ý, sau đó, họ thật sự bị thu hút. [Đại sư, hãy xem giúp vận mệnh của tôi!] [Người có duyên, vận mệnh không quan trọng, mà là hôn nhân của bạn… bạn trai của bạn sắp kết hôn, cô dâu không phải là bạn!] [Tiểu đạo cô, xem khi nào tôi sẽ phát tài!] [Hừ, phát tài? Tôi thấy bạn sắp phát nấm, một tội phạm đáng ghét như bạn còn dám vào phòng livestream của tôi?] Một cuộc gọi báo cáo đã được thực hiện, có kẻ lập tức bị bắt giữ. [Đại sư, chồng tôi ngoại tình, muốn tôi ra đi tay trắng, cầu xin ngài giúp đỡ tôi!] [Người có duyên, nói thật, chồng bạn đã có bạn trai rồi…] Cư dân mạng: Đây là thứ tôi có thể nghe miễn phí sao? Phòng livestream bói toán bỗng chốc nổi đình đám, cư dân mạng hàng ngày canh chừng phòng livestream để hóng hớt. [Đại sư, đại sư, nói thêm chút nữa đi!] Tần Nhan Kim: Tiền công đức thì sao? Cư dân mạng: Góp ngay! Ngoài ra, xem có thể thêm chút bùa bình an, bùa trừ tà không?
Tiệm Vàng Mã 4: Nợ Âm Phải Trả Ảnh đế nổi tiếng muốn mượn cửa hàng vàng mã của tôi để chụp ảnh. Tôi không đồng ý, hắn liền mở livestream xúi giục fan bạo lực mạng tôi. Fan mua trứng thối, chuẩn bị đập phá cửa hàng, nhưng chỉ thấy một căn nhà trống. Ảnh đế không tin, chạy đến cửa hàng chất vấn tôi. Tôi nói với hắn, cửa hàng vàng mã này chỉ những người sắp chết mới thấy được. Hắn tức giận, đập tan tành các đồ giấy vàng mã trong cửa hàng. Đập đi, nợ nần, cuối cùng cũng phải trả!
Hải Dao Là Chuyên Gia Livestream (Phần 4) Link các phần trước: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Tôi là con gái của Tử Thần, vừa mở livestream xem bói. Người đàn ông với đôi mắt thâm quầng, khóc lóc nói: “Đại sư ơi, vợ chồng tôi sức khỏe không có vấn đề gì, nhưng tại sao đến giờ vẫn chưa có con?” Tôi nhẩm tính một lát: “Anh số kiếp không có con, bởi vì…” Ngay giây tiếp theo, phòng livestream bùng nổ.
Thành Phố Ảo Ảnh “Tôi có chuyện muốn nói với cậu, cậu nhất định không được nói cho ai khác biết.” “Thôi, dù cậu có nói ra, người khác cũng không tin đâu.” Trương Hạo uống cạn ly bia, cười cay đắng như thể vừa e ngại vừa tự giễu: “Tôi đã biết Viên Viên ở đâu rồi.” Con gái của Trương Hạo đã mất tích. Vào đêm hè cách đây vài năm, Trương Hạo như phát điên đập cửa nhà tôi, hỏi tôi có thấy con gái cậu ấy không: “Cậu cho tôi vào xem một chút đi, chiều nay con bé nói muốn đến nhà cậu chơi, cậu có gặp nó không?” Ngoài cửa, Trương Hạo nắm chặt tay tôi như một con thú điên dại. Thời đó camera giám sát còn hiếm, cảnh sát đã kiểm tra vài camera trên đường chính, thông báo tìm người dán khắp nơi, nhưng con gái Trương Hạo như bốc hơi khỏi nhân gian, không một tin tức. Từ đó, Trương Hạo như bị ám ảnh.
Gả Qua Cõi Âm Có bao giờ bạn nghe đến chuyện rước dâu vào lúc nửa đêm chưa? Đó là một phong tục ở chỗ chúng tôi. Trước hết phải nhờ thầy xem giờ, rồi tiến hành lễ đón dâu. Khi xưa, chị tôi đã được đón lên đường lúc ba giờ sáng. Cô dâu khoác bộ y phục đỏ, cầm ô, theo sau chú rể cùng người thân của họ, từng bước đi đến nhà trai. Nhưng kể từ đó, chị tôi đi mãi mà không bao giờ quay trở lại. Cho đến khi tôi bước đi trên con đường mà chị từng đi, tôi mới phát hiện ra rằng chị vẫn đang tiến bước về nhà chồng. Một hành trình kéo dài suốt ba năm.
Mẹ của Godzilla Trong một show truyền hình, đối thủ cố tình sắp đặt cho tôi làm việc chung với một con chim, hòng khiến tôi bẽ mặt. Ai ai cũng biết, con chim này là thú cưng của Thái tử gia đất Kinh, nổi tiếng khó tính. Tôi chẳng nói chẳng rằng, tát con chim một cái. Ngay lập tức, đối thủ của tôi lên tiếng đầu tiên: “Giang Lệ, cô ngược đãi chim như vậy là không đúng, ngay cả sinh vật nhỏ bé cũng có cảm xúc mà.” Cư dân mạng chế giễu: 【Giang Lệ tiêu đời rồi, lần trước có một sao hạng hai bị chim mổ, giờ chẳng biết bị đóng băng sự nghiệp tới tận đâu. Giờ cô ta còn dám đánh chim nữa chứ.】 Cùng ngày, Thái tử gia ôm chim xuất hiện tại trường quay. Trước mặt bao nhiêu người, hắn bóp đầu con chim, nháy mắt liên tục: “Mau xin lỗi mẹ của mày đi!”
Hai Lạng Mực, Một Giấc Hoàng Lương Vân Trúc, một họa sĩ ẩn dật, mang trong lòng nỗi day dứt về những mối tình đã qua. Cuộc đời hắn gắn liền với những bức họa của người đã khuất, nhưng bức họa mà hắn trân trọng nhất lại là những bức họa không bao giờ hoàn thiện. Một đêm, hắn mơ thấy Liễu Diêu, một linh hồn lạc lối từ cõi mộng, đến nhờ hắn vẽ lại gương mặt mình bằng “hai lạng mực” từ nhân gian. Nàng hứa đổi lại giúp hắn hoàn thiện bức họa cuối cùng chứa đựng mọi nỗi tương tư.
Giao Nhân Người hầu dâng lên một giao nhân, nói rằng loài này có thể khóc ra ngọc trai. Ta cầm roi ngựa đặt lên cằm hắn, ánh mắt đối diện với một khuôn mặt đầy ngạo mạn và cố chấp. “Ngươi đừng mơ lấy được nước mắt của ta.” “Ồ? Thật vậy sao?” Sau một trận roi phạt, trên thân thể trắng nõn của hắn xuất hiện vô số dấu vết đỏ. Ta ra tay rất có chừng mực, không làm rách da hay chảy máu, chỉ khiến da thịt sưng đỏ. Thân thể cơ bắp săn chắc như ngọc, những vết đỏ như nứt vỡ, đẹp đến lạ kỳ. Hắn cắn răng chịu đựng, quả thật không rơi một giọt nước mắt nào. Sau đó, ta dùng tay dò vào nơi dưới lớp vảy cá của hắn, một chỗ nhạy cảm, nóng bỏng và ẩm ướt không thể không mở ra, để ta thăm dò. “Đừng… xin ngươi…” Chớp mắt, những giọt lệ như mưa, rơi xuống không ngừng.
Hải Sa Và Linh Hồn Than Khóc Ngày đầu tiên dạy học ở vùng núi, đã có một người dân trèo lên giường của tôi. “Cô giáo dạy học là vợ chung của cả làng, đến đây thì đừng nghĩ đến việc rời đi!” Hắn ta cười xảo quyệt, nhưng tôi lại cười còn to hơn hắn. Đã lâu không được chém giết, tay tôi có chút ngứa ngáy rồi.
Gọi Hồn Ảnh Đế Trong một chương trình giải trí linh dị, một nữ nghệ sĩ nổi tiếng đã yêu cầu tôi biểu diễn để giúp cô ấy lấy thêm can đảm. Nhưng cô ta không biết rằng tôi là truyền nhân của quỷ hí, chuyên hát tuồng cho ma quỷ nghe. “Quỷ hí vừa mở, oan hồn khóc. Hí mạc vừa dứt, vạn quỷ xuất.” Tôi cất tiếng, vừa mở mắt sau khi hát xong liền nhìn thấy ảnh đế mới chết đứng ngay trước mặt.
Người Xung Quanh Đều Kỳ Lạ Tôi là thái y, gần đây mọi người xung quanh đều rất kỳ lạ. Thái tử lén lút nói với tôi: “Thái y viện là nơi an toàn nhất.” Cửu hoàng tử lúc nào cũng sợ hãi, rụt rè đứng sau lưng tôi: “Thực ra, sau giờ Ngọ không có thái y viện, chỉ có ngự thiện phòng.” Sau này tôi mới biết, đây là một thế giới vô hạn, tôi là NPC trong đó. Và họ là người chơi.
Tà Thần Tái Xuất 2 Ta tên là Tru, là một tà thần. Một lần, ta mềm lòng cứu một nữ tử. Nàng ấy thu gom tài sản của thiên hạ, dâng tất cả hương hỏa trên thế gian cho ta. Nhưng vẫn chưa đủ, ước mơ cả đời của ta là được lên Phong Thần Bảng. Vì thế, ta đã thử giết một Hoàng đế, nhưng thất bại thảm hại! Sau đó, Thời Gia tìm đến ta, thần bí như thường lệ. “Tru, ngươi còn muốn lên Phong Thần Bảng không? Ta bí mật nói cho ngươi biết, ta có người đứng sau…” Ta vô cùng kinh ngạc. Chỉ mới vài trăm tuổi thôi mà sao có thể thần bí như vậy?!
Vô Diện Nhân Người ta nói, cứ mười triệu người thì có một kẻ vô diện. Chúng không có mặt, chuyên trộm khuôn mặt của người khác để sử dụng. Từ nhỏ, những ai từng gặp tôi đều không thể nhớ được dáng vẻ của tôi. Thậm chí, khi tôi học mẫu giáo, cha mẹ tôi đã từng đón nhầm đứa trẻ khác. Bà ngoại tôi bảo, lý do là vì tôi không có mặt, khuôn mặt của tôi đã bị đánh cắp không lâu sau khi tôi chào đời.
Diệt Cả Làng [Trúc mã làm tôi bị bọn buôn người bắt cóc, tôi đã tiêu diệt cả làng chúng nó.] Khi tôi 8 tuổi, bạn bạn thân của tôi vì ham ăn mà khiến tôi bị bọn buôn người bắt cóc. Bà buôn người rút ra một viên kẹo trái cây. “Cô bé, đi với dì, dì cho con kẹo ăn.” Tôi đáp: “Kẹo trái cây á? Bình thường cháu chỉ ăn kẹo bơ nhập khẩu và sô cô la thôi, không đi, không đi.” Bà ta bán tôi với giá 5 nghìn cho một ông già độc thân trong núi. Tôi: “Gì cơ? Bà nói bao nhiêu? 5 nghìn? Ít nhất cũng phải 10 nghìn chứ, không thì đừng hòng mua được công chúa này.” Ông già muốn tôi làm vợ bé. Đêm đó, tôi làm phế cả đời ông ta, rồi còn đập vỡ đầu ông. “Ông già này, trình độ gì đây? Dám làm chồng tôi á?” Sau đó, cả làng buôn người khóc lóc cầu xin tôi tha mạng. Tôi: “Mấy người phải nói: ‘Công chúa ơi, xin tha mạng!’”