Huyền Huyễn
Đại Vương Tha Mạng! Tôi tên Lan Lan, năm nay hai mươi tuổi, là trợ lý cầm đồ cho ngôi sao nổi tiếng Sở Tô. Gần đây tôi hay gặp những giấc mơ kỳ lạ, mơ thấy mình trở thành vợ của Sở Tô.
Hướng Ra Thế Giới, Tôi Livestream Khai Quật Mộ Tôi nhận lời tham gia một chương trình livestream khảo cổ, nhưng lại bị cộng đồng mạng chế nhạo: “Một bình hoa mong manh, đừng sợ đến mức tè ra quần nhé!” Nhưng tổ tiên tôi ba đời làm nghề trộm mộ mà phát tài. Người sợ đến tè ra quần… phải là đám xác bên dưới chân họ!
Tiệm Vàng Mã 6: Đợi Nhau Ở Cầu Nại Hà Em họ chết trong phòng tân hôn của tôi, thím tôi liền kiện ra tòa đòi bồi thường năm triệu tệ. Vì lý do nhân đạo, tòa án phán tôi phải bồi thường hai trăm nghìn tệ tiền an ủi. Nhưng thím tôi không cam lòng. Bà ta giả ma giả quỷ, khiến tôi sợ đến phát điên, rồi nhốt tôi lại, để bạn trai tôi ra ngoài kiếm tiền bồi thường cho họ. Thế nhưng họ không hề biết, căn nhà đó là nhà giấy, bạn trai tôi là người giấy, thậm chí ngay cả tôi… cũng chỉ là một người giấy.
Đom Đóm Chiếu Sáng Như Lửa Thái tử và Yến Vương là huynh đệ song sinh, từ khi sinh ra đã có thể cảm nhận ngũ giáccủa nhau. Cho nên, mỗi lần ta cùng Thái tử viên phòng, Yến Vương đều…?! Ta đã làm Thái tử phi suốt ba năm, mới biết người khiến ta nhất kiến chung tình trong buổi du xuân ngoại ô năm đó chính là Yến Vương. Gả sai người rồi, vậy thìđâm lao phải theo lao thôi. Một lần nọ, sau khi cung yến kết thúc, ta dùng đai lưng trói tay Thái tử, xoay người làm một lần nữ thổ phỉ. Đợi đến khi ta mệt mỏi nằm trong lòng hắn, bên tai bỗng vang lên một giọng nói lười biếng: “Hoàng tẩu, nàng bình thường trước mặt hoàng huynh ta, cũng chủ động như vậy sao?” Hỏng rồi! Hắn là Yến Vương, không phải Thái tử! Ta run rẩy cả người, Thái tử đang xách kiếm chạy đến đây…
Nguyền Rủa Người Thương Tôi sinh ra đã có thể chất quyến rũ, khi đạt đến cực điểm, trên cổ tay sẽ hiện lên những sợi chỉ đỏ chiêu tài. Chỉ đỏ đứt, tài sản của đàn ông sẽ tăng gấp đôi. Ở bên Cố Viễn Châu suốt 5 năm, hắn lúc nào cũng không kiềm chế nổi trước tôi. Hắn đã hôn đứt vô số sợi chỉ đỏ trên tay tôi, giá trị tài sản của hắn cũng tăng theo cấp số nhân. Vào ngày hắn trở thành người giàu nhất Bắc Kinh, thư ký của hắn bị bắt cóc. Hắn đẩy tôi cho bọn bắt cóc. “Cô ta trời sinh quyến rũ, chỉ cần chạm vào là mềm nhũn, là cực phẩm trong các cực phẩm.” “Quan trọng hơn, chỉ cần ngủ với cô ta một đêm, giá trị tài sản lập tức tăng vọt. Tôi có được vị trí này là nhờ ngủ với cô ta.” Sợ bọn bắt cóc không tin, hắn còn lấy video ân ái giữa tôi và hắn ra, đích thân dạy chúng cách hôn đứt chỉ đỏ. Tôi vừa khóc vừa hỏi hắn vì sao lại làm vậy. Hắn điềm nhiên trả lời: “Thể chất mị hoặc của cô vốn sinh ra để phục vụ đàn ông, dưới ai cô cũng sẽ vui vẻ.” “Chi Chi không giống, cô ấy thuần khiết, mạnh mẽ. Nếu bị người đàn ông khác chạm vào, cô ấy sẽ không sống nổi.” “Cô yên tâm, dù cô ngủ với bao nhiêu người đi nữa, tôi cũng sẽ không chê bai. Danh phận Cố phu nhân vẫn là của cô.” Hắn dẫn Hạ Chi Chi bỏ đi, còn quay lại dặn tôi tận hưởng cho tốt. Tôi mỉm cười nói “được”. Hắn không biết, tiếng “được” đó của tôi chính là khởi đầu đẩy hắn vào đáy sâu không lối thoát.
Ngôn Linh Sư 3: Sinh Tồn Ngày Tận Thế Ngày tận thế đến, em gái tôi thức tỉnh năng lực không gian hiếm có, trở thành người được cả đội cưng chiều. Còn tôi chỉ là kẻ vô dụng, bị bố mẹ và bạn trai xem là gánh nặng, thẳng tay đẩy vào giữa bầy thây ma. Nhưng họ không biết rằng, tôi là một Ngôn Linh Sư. Chỉ cần mở miệng, tôi có thể làm tất cả năng lực của mọi người trở nên vô dụng.
Khách Sạn Lạnh Lẽo Tôi và chồng đi hưởng tuần trăng mật. Giữa đường, chúng tôi lạc vào vùng núi sâu. Nửa đêm, cuối cùng cũng tìm thấy một khách sạn biệt lập giữa lưng chừng núi. Sau khi nhận phòng, tôi nhắn tin báo bình an cho bạn thân. Chẳng ngờ, cô ấy lập tức gửi lại một tin nhắn: “Mau chạy đi! Chỗ đó là nghĩa địa! Ở đó không hề có khách sạn nào cả!” Tôi hoảng hốt đẩy cửa sổ ra. Trước mắt chỉ là bóng tối vô tận. Chạy đi đâu bây giờ? Chồng tôi vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, hơi thở phả nhẹ bên tai, giọng nói trầm thấp: “Em tin anh… hay tin cô ấy?”
Nhìn xuống đôi tay mềm mại trắng nõn của mình, Lâm Khê cuối cùng cũng xác nhận rằng mình đã xuyên không.Hơn nữa, còn xuyên không đến thế giới trong trò chơi tu tiên mà cô yêu thích nhất.Mỗi nữ chính trong đó đều là những nhân vật cô yêu thích.Cô đều hiểu rõ sở thích, tâm tư của mỗi nữ chính, thậm chí cả tư thế chiến bại và điểm yếu của họ.“Thật tuyệt vời—”Hai tay như run rẩy, ngồi trên giường nhìn ngắm căn phòng cổ kính, Lâm Khê dường như cũng run lên vì phấn khích.“Thực sự là… quá tuyệt vời.”Vài phút trước, khi cô đang chỉ trích CG chiến bại của nhân vật chính và đứng dậy để lấy đồ ăn, vì chân yếu và sàn trơn, không may mà sau đầu cô đập mạnh xuống sàn.Trước khi rời khỏi thế giới này, ý nghĩ cuối cùng trong đầu Lâm Khê chỉ còn lại một điều.“Chết rồi—”“Máy tính chưa tắt.”“Lịch sử duyệt web chưa xóa.”“Dù tan xương nát thịt cũng không sợ, chỉ muốn để lại trong sạch cho đời…”
Một Đời Không Quay Đầu Ngày ta cùng phu quân trở về Thiên giới, ta mang thai song thai. Ta không nói gì, chỉ muốn dành cho chàng một bất ngờ. Về đến Thiên giới, Bạch Nguyệt Quang của chàng Thánh nữ đến tìm ta, bị thương ở mắt. Phu quân khẳng định ta vì ghen tuông mà cố ý hãm hại. “Chỉ Lan là Thánh nữ Thiên giới, lương thiện thuần khiết, sao có thể vu oan ngươi?” “Quả nhiên là người phàm hạ tiện, thủ đoạn bẩn thỉu!” Chàng tự tay m…ó..,c mắt ta để tạ tội cho Thánh nữ. Sai người giam giữ nghiêm ngặt, chỉ cho ta ăn đồ thừa cơm cặn. Ta mang song thai, không đủ dinh dưỡng, đau đớn co quắp. Ta cầu xin vì đứa trẻ, nhưng chàng lại nói ta không từ thủ đoạn. “Tam đại đơn truyền của Thiên tộc ta, một phàm nhân như ngươi có thể mang thai song thai sao?” “An Lạc, ngươi đúng là không thấy quan tài không đổ lệ, đến giờ còn dám lừa ta!” Chàng sai người cắt luôn khẩu phần của ta, đến cả cơm thừa cũng không cho. Để sống sót, ta đành tranh ăn với chó. Cho đến ngày chàng cưới Thánh nữ, bắt ta người vợ phàm nhân đến hành lễ. “Bắt An Lạc lăn đến đây, hành lễ thiếp thân với Chỉ Lan. Nếu nàng biết lỗi, thì cho người mang cơm đến.” Cả điện hoảng sợ. Bởi vì đường lên Tru Tiên Đài đã nhuộm đỏ bởi máu ta.
Nhân Sinh Náo Nhiệt Của Trì Nguyện Ta nhặt được ba người nam nhân. Một là yêu quái, một là ma đầu, một là thần tiên. Cả ba người bọn hắn đều bị thương nặng, nằm rải rác trên cùng một ngọn núi ở chân núi, lưng chừng núi và đỉnh núi. Ta đánh xe bò lên núi đốn củi, nhặt từ chân núi lên đỉnh núi, xe đã đầy. Được rồi, về nhà thôi.
Mau Nói Điều Ước Cho Tôi Nghe Nào Tôi bất ngờ bị trói buộc với hệ thống ‘nhà từ thiện’. Tin tốt là tôi có tiền, có rất nhiều tiền. Tin xấu là số tiền này chỉ có thể cho người khác dùng, tôi chẳng được dùng một đồng nào. Tôi giúp thiếu niên rửa chén lau nhà trước cổng trường trả nợ, sau đó cậu ấy trở thành nhà khoa học thiên tài nổi tiếng trong nước. Tôi tài trợ cho những đứa trẻ khát vọng đi học trong thôn nghèo, sau đó cô ấy công thành danh toại, áo gấm về quê, thành lập quỹ từ thiện lấy tên tôi. Tôi trợ giúp nữ diễn viên không chịu bị chèn ép theo quy tắc ngầm, sau đó cô ấy đứng trên bục nhận giải ảnh hậu, nói người mà cô ấy cảm kích nhất trong cuộc đời này chính là tôi. Tôi đầu tư vào ngành công nghiệp chấn hưng nông sản vốn không được mọi người coi trọng, cuối cùng người sáng lập đã trở thành doanh nhân trẻ nổi tiếng nhất trong nước. Cuối cùng khi kết toán, chỉ số từ thiện của tôi đã vượt qua 99,99% người dùng hệ thống trên toàn mạng, đứng đầu bảng xếp hạng. Hệ thống nhà từ thiện: [… Ngài làm thế nào vậy?] Tôi: “… Vận khí đó.”
Nhặt Được Một Nhân Ngư Bên Bờ Biển Tôi nuôi một mỹ nam ngư. Nước mắt của cậu ấy là ngọc trai, có thể bán được rất nhiều tiền. Hôm nay tôi vẫn như thường lệ ép cậu ta khóc, thì trước mắt bỗng nhiên xuất hiện dòng chữ ảo: [Cười chết mất, nam chính muốn tỏ tình với chị gái bảo bối, ai ngờ bị chị bé đánh ngất rồi bắt về nhà, ngày nào cũng bị bắt nạt, nước mắt cũng bị đem bán kiếm tiền, nam chính thảm thật sự.] [Chị gái bảo bối chắc không biết, nam chính là hoàng tử tộc nhân ngư đó. Nếu chị ta chịu làm vương phi thì sẽ được hưởng vinh hoa phú quý không hết, thế mà lại cứ thích trói nam chính, ngày nào cũng đánh cậu ta.] [Với lại, mỗi lần đánh là đánh ngay giữa cái đuôi cá, chị ấy không biết giữa đuôi cá có gì à? Nghĩ thôi đã thấy đau thay nam chính rồi.] [Bạn lầu trên ơi, tui thấy nam chính chưa chắc là đau đâu, rõ ràng là đang khoái còn gì! Không tin thì nhìn xem, chị gái bảo bối vừa dừng tay, nam chính đã tự đưa đuôi cá cọ vào tay chị ấy rồi kìa!] Tay tôi đang vung đánh liền khựng lại. Mỹ nam ngư trước mặt vẫn mang vẻ xấu hổ và phẫn uất tột cùng, nhưng lại âm thầm ưỡn người, chủ động đưa đuôi cá về phía tôi. Lúc này, một dòng chữ nữa lại lướt qua: [Hóng cái cảnh chị gái bảo bối kiếm đủ tiền rồi vứt nam chính trở lại biển, sau đó nam chính bộc phát bản năng thú tính, ngày nào cũng khiến chị bé khóc lóc cầu xin tha thứ! Tội nghiệp bảo bảo, vẫn chưa biết gì đâu ha!]
Truy Thê Trong Trò Chơi Kinh Dị Vì muốn cứu ánh trăng sáng, Phó Doãn Lễ đã ném tôi vào phó bản kinh dị cấp SSS. Anh ta nói: “Lấy phần thưởng vượt ải cứu cô ấy, tôi sẽ cưới em.” Không ai biết, phó bản đó tôi đã từng solo một mình. Sau đó suốt nhiều tháng liền, tôi bặt vô âm tín. Phó Doãn Lễ cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, dẫn theo mọi người xông vào phó bản, đạp tung cánh cửa. Giọng anh ta run rẩy: “Thanh Thanh, đừng sợ, tôi đến đón em về nhà.” Khoảnh khắc tiếp theo, anh ta nhìn thấy— Truyền thuyết về boss phó bản giết người không chớp mắt lại đang ôm tôi vào lòng. Đầu ngón tay hắn cuộn lấy lọn tóc của tôi, khẽ cười: “Vợ à, hắn là ai thế?”
Sổ Tay Của Phù Thủy Tôi bước vào trò chơi sinh tồn “Witch Dungeon”. Thời tiết ở đây u ám và mưa axit không ngừng rơi. Ban ngày, mọi thứ giống như một bức tranh với hai màu đen trắng. Nhưng đêm đến, khắp nơi đầu có quái vật nhảy nhót, rít gào. Để giải lời nguyền, hãy hoàn thành nhiệm vụ. Và tôi đã trải qua một chuyện tình đoạt mạng.
Cổ Án Kỳ Đàm: Cỗ Xe Ngựa Biến Mất Vào một đêm mưa, một cỗ xe ngựa đang di chuyển bỗng nhiên biến mất một cách kỳ lạ từ trên con đường dài. Vụ án mất tích này mãi chưa có lời giải, nhưng người mất tích lại phải chịu thiên phạt, không chỉ bị đưa đến một nơi khác mà còn chịu cảnh bị thiêu sống trong ngọn lửa tàn khốc. Ban đầu tưởng rằng chỉ là một vụ mất tích bình thường, nhưng không ngờ lại biến thành một chuỗi vụ án liên hoàn.
Khôi Lỗi Sư Tôi là một đại sư chuyên điều khiển con rối. Phòng phát sóng trực tiếp bán con rối với giá 19999. Mọi người mắng tôi là kẻ nói dối, tham tiền đến điên. Tôi nói với một bà dì đang mắng dữ nhất: “Cháu trai không chịu học, đúng không? Là dì đấy, hôm nay cháu cho dì dùng thử miễn phí!” Ngay sau đó, mọi người nhìn thấy một gã cứng ngắc, rách rưới cầm giáo đứng sau đứa trẻ. Đứa trẻ đổ mồ hôi đầy trán, múa bút thành văn! Đọc phần 2 tại đây: https://metruyen.mobi/truyen/khoi-loi-su-bat-ma
Roi Đánh Hồn 9: Ngũ Quỷ Vận Tài Một công trường đào được năm chiếc quan tài, bốn chiếc có xác, một chiếc trống không. Công trường liên tục xảy ra những chuyện kỳ lạ, chưa đầy ba ngày, hai công nhân đã phải nhập viện. Tôi được người ta nhờ vả đến công trường để vận chuyển quan tài. Nhưng một vị cao nhân được mời đến công trường, được gọi là đại sư họ Điền, lại ra sức ngăn cản, không cho tôi vận chuyển. Ông ta nói với tôi bằng giọng âm u: “Trong vòng bảy ngày, không ai được phép động vào năm chiếc quan tài này. Ai động vào, người đó sẽ phải thế mạng!”
Trăm Năm Trước Đã Nói Yêu Người Sau khi tôi qua đời, gia đình đã đốt cho tôi một con trâu giấy. Một thời gian sau, tôi phải chăn trâu hằng ngày, tiều tụy đến không chịu nổi. Vì vậy, tôi đành báo mộng cho mẹ: “Con ngày nào cũng phải đi cắt cỏ chăn trâu, rất mệt mỏi.” Không lâu sau, gia đình lại đốt cho tôi một người hầu, nhưng bọn họ đốt quá vội vàng, quên vẽ thêm mắt và tai cho cậu ta. Tôi liền báo mộng cho ba: “Ba, hai người đốt là cái thứ đồ chơi gì vậy? Đã mù lại còn điếc, suốt ngày mò mẫm ra ngoài, con chăn trâu về còn phải đi tìm cậu ta.” Ngày hôm sau, gia đình lại đốt thêm một người hầu khác, lần này thì nhớ vẽ thêm mắt và tai, nhưng lại gãy một cái chân. Tôi lại phải báo mộng cho em trai: “Mấy người có thể để cho chị sống yên ổn được không? Trước chỉ cần chăn trâu, tìm thằng mù là xong, giờ con còn phải cõng thằng què đi khám bệnh, không đi là cậu ta kêu đau.” Mấy ngày sau, gia đình lại đốt cho tôi một đôi nam nữ nhỏ, kèm theo thư bảo rằng cặp đôi này sẽ chăm sóc cho tôi. Tôi thật không chịu nổi nữa, đôi này thì không có vấn đề gì, nhưng suốt ngày bận yêu đương, chẳng làm gì cả, cuối cùng lại để tôi nấu cơm cho chúng. Sáng nào tôi cũng phải nấu xong bữa sáng, ăn xong lại cõng tên què đi khám bệnh, về lại đi chăn trâu, chăn xong trời tối, còn phải đi khắp làng tìm tên điếc. Ông trời ơi, chết rồi mà không cho tôi được vài ngày yên ổn sao?
Con Trai Hoàng Đế Phương Viên không phụ mẫu, không huynh không đệ, muốn tu tiên mà vượt qua cửa ải tình duyên thì chỉ còn cách tìm một nam kỹ kết thành phu thê. Nào ngờ hoa khôi đó lại là hoàng tử lưu lạc nhân gian? Phương Viên, một kẻ tu tiên, lẽ nào lại bận tâm chuyện thế tục? Bỗng dưng thiên đạo khiển trách, nói rằng kẻ giết chân long sẽ bị trời phạt? Khoan đã, ngay từ đầu có ai bảo người đó là chân long thiên tử đâu chứ! Không biết thì không có tội, sao lại đổ lên đầu ta được!
Người Khắc Bia Độ dài: 164 chương Ông ngoại tôi là một thợ đá, nói chính xác hơn, là một người khắc bia. Nghề này vốn chỉ truyền cho con trai, không truyền cho con gái, nhưng nhiều năm trước, ông ngoại đã phạm vào điều cấm kỵ của nghề, khiến cả nhà không còn ai là con trai, và ông còn mắc một trận bệnh nặng. Kể từ đó, ông ngoại không còn làm nghề này nữa, ngày ngày ở nhà nuôi vịt, nuôi gà. Mãi đến khi có người mời ông trở lại khắc một tấm bia trấn mộ, ông ngoại bất đắc dĩ mới chọn tôi, đứa cháu gái ngoại, làm người kế thừa. Ngay ngày đầu học khắc bia, tôi đã gặp phải chuyện kỳ lạ…