Huyền Huyễn
Người Khắc Bia Độ dài: 164 chương Ông ngoại tôi là một thợ đá, nói chính xác hơn, là một người khắc bia. Nghề này vốn chỉ truyền cho con trai, không truyền cho con gái, nhưng nhiều năm trước, ông ngoại đã phạm vào điều cấm kỵ của nghề, khiến cả nhà không còn ai là con trai, và ông còn mắc một trận bệnh nặng. Kể từ đó, ông ngoại không còn làm nghề này nữa, ngày ngày ở nhà nuôi vịt, nuôi gà. Mãi đến khi có người mời ông trở lại khắc một tấm bia trấn mộ, ông ngoại bất đắc dĩ mới chọn tôi, đứa cháu gái ngoại, làm người kế thừa. Ngay ngày đầu học khắc bia, tôi đã gặp phải chuyện kỳ lạ…
Miểu Liên Tiên Tử Ta và thiên đế đã hòa ly ba năm rồi. Vậy mà hôm nay hắn đột nhiên lại chạy tới, tay còn cầm theo một mảnh giấy mua bán nhà đất hung hăng ném vào mặt ta. “Miểu Liên! Mảnh đất của bản tôn ở núi Bắc Hoang từ bao giờ lại thành đất của nàng vậy!” “Hả? Sao mới mấy năm không gặp mà thiên đế càng ngày càng vô vị vậy.” Ta đứng dậy khỏi chiếc trường kỉ mềm mại, đưa tay nhặt mảnh giấy lên. Phía bên trên tờ giấy, giấy trắng mực đen viết rất rõ ràng — [Núi Bắc Hoang đã được Trạch Hoa thiên đế tặng lại cho Miểu Hoa nữ tôn, hiện tại đã thuộc quyền sở hữu của Miểu Hoa nữ tôn.] Là đêm qua ta lợi dụng lúc hắn say rượu mà lừa được. Tiểu đồng gác đêm không đúng lúc lại đem ngọc mộng bước vào. “Nữ Tôn, ngọc mộng của Thiên Đế vỡ rồi, phải làm sao đây?” Chỉ thấy cảnh mộng như một làn khói, chầm chậm hiện ra. Ta ôm cổ Thiên Đế, rót rượu vào miệng hắn: “Trạch Hoa, nếu chàng đưa đất cho ta, ta sẽ để chàng muốn làm gì thì làm.” Sau đó ta lấy được khế đất, phóng bước đi mất, hoàn toàn quên lời hứa. Đôi mắt Thiên Đế phát ra làn khí lạnh, ta tưởng hắn sẽ trách tội ta vì đã đùa bỡn hắn. Không ngờ hắn lại nắm lấy cằm ta, ánh mắt rực rỡ sinh động. “Miểu Liên, nàng lừa ta, lấy núi của ta mà không thực hiện lời hứa.”
Sự Tích Núi Côn Luân Sư tôn mang về từ trần gian một nữ tử. Ta và sư huynh hít một ngụm khí lạnh: Sư tôn to gan thật! Môn quy của phái Côn Luân chất cao như núi, trong đó điều quan trọng nhất chính là: Tiên phàm khác biệt, không thể phá vỡ. Nếu phạm phải, bị tước tiên thân, đày xuống trần gian. Sư tôn đây là lấy thân thử pháp điển à?! Vậy chẳng phải ta và sư huynh sắp thành trẻ mồ côi rồi sao!!! Điều này tuyệt đối không thể xảy ra! Để không trở thành cô nhi, ta và sư huynh lập tức lập thành tổ đội “tháo dỡ”, nhất định phải phá tan hai người này, kéo sư tôn trở về chính đạo!
Nữ Nhi Nhập Mộng Đêm thành hôn cùng Tống Vân Trình, ta đã có một giấc mộng. Trong mộng là một nữ hài phấn điêu ngọc trác, nàng khóc lóc kêu gào với ta: “Mẹ, đừng gả cho hắn, người sẽ chết đó! “Hắn sẽ vì nữ nhân khác mà tự tay giết người!”
Đừng Lên Tiếng! Bạn cùng phòng của tôi đều trốn sau màn giường và chỉ phát ra âm thanh. Họ có phải là bạn cùng phòng của tôi không? Đừng lên tiếng, có người vào ký túc xá. “Đừng ngủ, có người sẽ chết.” “Đừng tin người ngoài.”
Yêu Hoa Báo Thù Ngày Lục Tử Tuân đưa tôi về nhà, hắn đã biết tôi có một năng lực: Có thể hấp thụ bệnh tật trên cơ thể người khác. Hắn dựa vào tôi để chữa khỏi bệnh cho ông nội, nhờ đó giành được quyền quản lý Lục gia. Tôi giúp hắn chữa khỏi bệnh cho đối thủ cạnh tranh, khiến người ta tâm phục khẩu phục, từ đó không còn tranh giành làm ăn với hắn nữa, và hắn một bước trở thành người giàu nhất Giang Thành. Khi hắn bị hạ độc, tôi hút hết chất độc vào người mình, đau đớn đến mức sống không bằng chết, suýt chút nữa không qua khỏi. Tỉnh lại, tôi cảm thấy tim mình như bị xé toạc một vết nứt. Vết máu hắn để lại trong tim tôi cuối cùng cũng phủ bụi, mục rữa đến mức chỉ một cái chạm là vỡ tan. Sau đó, người con gái hắn yêu, mối tình đầu trong sáng thuần khiết, đã mắc bệnh ung thư. Hắn cầu xin tôi cứu cô ta. Tôi miệng thì đồng ý. Nhưng rồi, tôi chuyển căn bệnh đó sang cho hắn.
Bạn Cùng Phòng Của Tôi Là Ma Tôi thấy một bài đăng nói rằng, ma chỉ có thể xác định phương hướng vào ban đêm dựa trên mũi của hai chiếc giày. Nếu một chiếc có mũi hướng lên, chiếc còn lại hướng xuống, thì ma sẽ không biết đi hướng nào. Tôi cười vì cho rằng bài đăng mê tín, liền mở livestream để vạch trần sự thật. Nhân lúc bạn cùng phòng không có ở đây, tôi liền đổi hướng tất cả giày của họ. Kết quả là đêm đó, tôi thấy ba người bạn cùng phòng cứ xoay vòng vòng trên sàn nhà.
Cổ Nữ Sáng ngày thi đại học, mẹ kế bỏ thuốc vào đồ ăn của tôi. Kết quả là trong lúc thi, cả phòng thi đều nghe thấy tiếng hét thảm thiết của em gái tôi! Nó quần áo xộc xệch, hoảng loạn lao ra khỏi nhà vệ sinh…
Roi Đánh Hồn 6: Sa Mạc Gobi Tôi lái xe tải lớn vận chuyển than về phía Tây Bắc. Sáng hôm đó, khi chúng tôi đang xếp hàng chờ bốc hàng, thì bất ngờ nghe thấy ai đó hét lớn: “Không xong rồi! Có người bị đè dưới đống than!” Chúng tôi vội chạy tới giúp. Nhưng lật tung cả núi than lên, cũng không thấy bóng người nào. Người công nhân vừa la hét lúc nãy hoảng hốt, lắp bắp giải thích: “Không thể nào, rõ ràng tôi thấy dưới đống than có một đôi tay người nhăn nheo!”
Si Mị Vọng Lượng Vị tiên quân có quan hệ một đêm với ta lúc này lại muốn giết ta. Y chưa kịp chỉnh trang y phục, nhưng thanh kiếm trong tay đã đặt lên cổ ta, chỉ cần tiến thêm một chút nữa là có thể lấy mạng ta. Ánh mắt ta lướt qua xương quai xanh lộ ra một nửa của y, không kìm được mà nhìn xuống thêm vài phần, rồi lại phải miễn cưỡng thu lại trước sát khí lạnh lẽo của y. Vậy nên, ta tiếc nuối thu ánh mắt về, nhẹ nhàng đưa hai ngón tay đẩy thanh kiếm ra một chút, khóe môi vẽ lên một nụ cười: “Tiên quân đây là đang làm gì?” Người này thật kỳ lạ, rõ ràng đêm qua y cũng rất hưởng thụ, vậy mà sáng sớm lại rút kiếm đối đầu với ta. Ta đã từng gặp qua những tên sở khanh vô sỉ nhất cũng không đến mức này. Mắt y tràn ngập sắc đen cuồn cuộn, dường như nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi dám…”
Mượn Tiền Đổi Thọ Dạo này, tôi cứ hay mơ thấy bạn cùng phòng đến tìm tôi để mượn tiền, nhưng mỗi lần chỉ mượn một hai tệ. Tôi kể chuyện này cho một người bạn khác nghe, vẻ mặt cậu ta biến sắc: “Thứ mà bạn cùng phòng của cậu muốn mượn không phải là tiền, mà là tuổi thọ của cậu!” “Khi tiền của cậu bị mượn hết, tuổi thọ cũng trao hết cho người ta, tới lúc đó cậu sẽ chết trong mơ.” Sau đó, ở trong mơ tôi không cho hắn ta mượn tiền nữa, nhưng đâu ngờ hắn ta thẳng tay cướp luôn!
Hoa Hoa Doanh Chí Sau khi viên phòng cùng vị phò mã lạnh lùng trầm ổn, ta—một thiếu nữ huyết khí phương cương—lại thèm khát thân thể của hắn. Phò mã thận trọng từ chối, cùng ta hòa ly. Hiện tại ta đã đăng cơ, thứ ta không có, ta nhất định phải đoạt lấy bằng mọi giá! Trước tiên, ta quyết định tìm một tuyệt thế thần tiên nam tử để giải khuây cái đã.
Tiệm Vàng Mã 2: Đổi Mộ Cải Vận Tiệm giấy vàng mã của tôi chỉ làm ăn với người chết. Một ông lão đã qua đời nói rằng ngôi nhà của mình bị dột mưa, nhờ tôi đến trước mộ đốt một căn biệt thự bằng giấy. Con trai của ông lão đập nát đồ giấy vàng mã, nói rằng tôi muốn lừa tiền. Sau khi việc làm ăn tuột dốc không phanh, hắn thắp cho tôi ngàn ngọn đèn trường minh để cầu xin tôi giúp đỡ. Tôi nhìn cỏ mới mọc trên ngôi mộ: “Trong ngôi mộ này, căn bản không phải chôn cha anh.”
Tiệm Vàng Mã 4: Nợ Âm Phải Trả Ảnh đế nổi tiếng muốn mượn cửa hàng vàng mã của tôi để chụp ảnh. Tôi không đồng ý, hắn liền mở livestream xúi giục fan bạo lực mạng tôi. Fan mua trứng thối, chuẩn bị đập phá cửa hàng, nhưng chỉ thấy một căn nhà trống. Ảnh đế không tin, chạy đến cửa hàng chất vấn tôi. Tôi nói với hắn, cửa hàng vàng mã này chỉ những người sắp chết mới thấy được. Hắn tức giận, đập tan tành các đồ giấy vàng mã trong cửa hàng. Đập đi, nợ nần, cuối cùng cũng phải trả!
Hạt Giống Nữ Nhân Mười năm nay, ngôi làng của chúng tôi không còn bóng dáng phụ nữ, chỉ toàn những kẻ độc thân cằn cỗi. Đúng lúc ấy, một ông lão kỳ quái xuất hiện. Ông lấy ra từ túi một hạt giống và nói: “Chỉ cần gieo hạt này xuống đất, một người phụ nữ xinh đẹp sẽ mọc lên.” Không ai tin, nhưng tất cả đàn ông trong làng đều tranh nhau lấy một nắm hạt giống. Một tháng sau, hạt giống nảy mầm. Ba tháng sau, trên cánh đồng bắt đầu mọc lên những chiếc đầu phụ nữ…
Cửa Hàng Áo Liệm Sau một vụ tai nạn xe hơi, tôi bỗng nhiên có khả năng nhìn thấy những khoảnh khắc cuối cùng của người chết thông qua quần áo của họ. Ban đầu, tôi nghĩ rằng mình đã thức tỉnh một năng lực đặc biệt và từ đây cuộc sống sẽ thay đổi. Nhưng giấc mơ ấy nhanh chóng tan vỡ khi xuất hiện một sinh vật giống người mà không phải người, giống quỷ mà không phải quỷ. Hắn nói: “Là ta dùng tu vi để đổi lấy năng lực này, cô phải bồi thường cho ta.” Dưới sự giúp đỡ dường như vô hình của hắn, tôi không chỉ hồi sinh cửa hàng áo liệm của ông nội, mà còn phát hiện ra rằng vụ tai nạn xe hơi hóa ra là một cái bẫy tử thần được sắp đặt từ trước.
Thành Phố Ảo Ảnh “Tôi có chuyện muốn nói với cậu, cậu nhất định không được nói cho ai khác biết.” “Thôi, dù cậu có nói ra, người khác cũng không tin đâu.” Trương Hạo uống cạn ly bia, cười cay đắng như thể vừa e ngại vừa tự giễu: “Tôi đã biết Viên Viên ở đâu rồi.” Con gái của Trương Hạo đã mất tích. Vào đêm hè cách đây vài năm, Trương Hạo như phát điên đập cửa nhà tôi, hỏi tôi có thấy con gái cậu ấy không: “Cậu cho tôi vào xem một chút đi, chiều nay con bé nói muốn đến nhà cậu chơi, cậu có gặp nó không?” Ngoài cửa, Trương Hạo nắm chặt tay tôi như một con thú điên dại. Thời đó camera giám sát còn hiếm, cảnh sát đã kiểm tra vài camera trên đường chính, thông báo tìm người dán khắp nơi, nhưng con gái Trương Hạo như bốc hơi khỏi nhân gian, không một tin tức. Từ đó, Trương Hạo như bị ám ảnh.
Mẹ Hiền Con Thảo Bà Hồ thích nhất là phóng sinh, mà những thứ được phóng sinh thì đủ mọi loại trên đời. Từ rùa tai đỏ đến bèo lục bình, từ nước khoáng đến quần áo bông. Thậm chí còn quá đáng hơn, giờ đây bà muốn “phóng sinh” cả trẻ con, mà lại là con nhà người khác. Làm tất cả những việc này, bà liên tiếp nhặt được tiền suốt bảy ngày. Bà đắc ý, nói đó là phước báo nhờ công đức mà bà đã tích lũy. Nhưng thực ra, đó lại chính là tiền mua mạng của bà.
Cố Nhân Quy Ta là một nhân sâm tinh tu luyện vạn năm, trong lúc độ kiếp bị thương, được lão hoàng đế mang về cung làm phi tử. Ta giả vờ nói mình biết chữa bệnh, dùng râu nhân sâm chữa khỏi bệnh cũ cho hoàng hậu. Thái tử tính tình cao ngạo hỏi ta: “Quý phi nương nương, có thể chữa bệnh tương tư cho cô không?” Ta nghe xong thì vô cùng phấn khích, lập tức chạy đi tìm hoàng hậu nói: “Tỷ tỷ, ta đã bảo ánh mắt nhi tử của tỷ nhìn ta không được trong sáng mà! Quả nhiên ta thắng cược rồi, mau đưa trâm Như Ý cho ta!” Lúc này, hoàng đế vén rèm bước ra, ánh mắt mang theo sát khí nhìn thái tử, nhưng lại nắm lấy tay ta: “Ồ? Thái tử vô lễ với nàng sao? Sao trẫm lại không biết chuyện này?”
Bí Thuật Sư Công chúa để mắt đến phu quân của ta, phu quân lấy cớ đã có gia thất để khéo léo từ chối nàng. Ngày hôm sau, công chúa ném đầu ta xuống chân phu quân. “Giờ thì chàng không còn gia thất nữa rồi.” Phu quân không rơi một giọt nước mắt, ôm đầu ta lên xe ngựa của công chúa. Công chúa không biết rằng, người mà nàng cướp đi là bí thuật sư đáng sợ nhất Trung Nguyên.