Trang chủ Thể loại Huyền Huyễn

Huyền Huyễn

Truy Thê Trong Trò Chơi Kinh Dị

Truy Thê Trong Trò Chơi Kinh Dị Vì muốn cứu ánh trăng sáng, Phó Doãn Lễ đã ném tôi vào phó bản kinh dị cấp SSS. Anh ta nói: “Lấy phần thưởng vượt ải cứu cô ấy, tôi sẽ cưới em.” Không ai biết, phó bản đó tôi đã từng solo một mình. Sau đó suốt nhiều tháng liền, tôi bặt vô âm tín. Phó Doãn Lễ cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, dẫn theo mọi người xông vào phó bản, đạp tung cánh cửa. Giọng anh ta run rẩy: “Thanh Thanh, đừng sợ, tôi đến đón em về nhà.” Khoảnh khắc tiếp theo, anh ta nhìn thấy— Truyền thuyết về boss phó bản giết người không chớp mắt lại đang ôm tôi vào lòng. Đầu ngón tay hắn cuộn lấy lọn tóc của tôi, khẽ cười: “Vợ à, hắn là ai thế?”

Roi Đánh Hồn 2: Xung Sát

Roi Đánh Hồn 2 – Xung Sát Lần đầu tiên theo sư phụ lái xe tải đường dài, nửa đêm tôi bỗng nghe thấy có người gọi tên mình. Tiếng gọi khiến tim tôi đập loạn nhịp. Tôi bám vào cửa sổ xe, thò đầu ra ngoài nhìn, nhưng ngay lập tức bị sư phụ kéo giật trở lại! Ông nhanh chóng hạ cửa kính, phun mạnh đầu thuốc lá đang hút ra ngoài, rồi chỉ tay vào con đường tối đen trước mặt mà chửi rủa không ngớt. Lúc đó tôi còn nhỏ, chẳng biết sư phụ đang chửi ai, chỉ có thể co ro như con tôm trong ghế phụ, không dám lên tiếng. Sau này, tôi một mình lái xe tải suốt hơn mười năm, chưa bao giờ gặp lại tình huống có người gọi tên mình giữa đêm khuya nữa. Cho đến ba ngày trước, tôi đột nhiên nhận được tin sư phụ qua đời. (*) Xung sát: Một nghi thức liên quan đến việc hóa giải điềm xấu, tà khí hoặc các yếu tố không tốt lành trên đường đi.

Roi Đánh Hồn 8: Quỷ Thôn

Roi Đánh Hồn 8: Quỷ Thôn Mấy năm đầu mới bắt đầu chạy xe tải đường dài, sư phụ tôi thường dặn: “Đường quan đạo có thể ngăn sát.” Vì vậy, đừng dễ dàng rời khỏi đường chính, cũng đừng quan tâm tới những “thứ đó” cứ đứng lẳng lặng ngoài lan can vệ đường. Chỉ là gần đây, trên đường tôi chạy xe, tôi luôn nhìn thấy người bạn thuở nhỏ đã chết của mình. Ban đầu, cậu ta chỉ đứng ngoài lan can, chân nhấc lên cứng ngắc. Nhưng dần dần, cậu ta đã có thể đưa một chân bước qua lan can, nửa thân người trườn cả lên mặt đường…

Đạo Trà Xanh Mới Là Chân Ái!

Đạo Trà Xanh Mới Là Chân Ái! Tông môn toàn môn bị diệt, ta – một cường giả Vô Tình Đạo – ngã xuống đất, sắp chết đến nơi thì trông thấy sư muội trà xanh yếu đuối tựa vào lòng Ma Tôn. Nàng chỉ vài câu đã khiến Ma Tôn buông lỏng cảnh giác, sau đó rút dao găm, một kích lấy mạng hắn, báo thù cho tông môn. Ta chấn động sâu sắc. Trọng sinh trở lại, kẻ luôn theo đuổi con đường mạnh nhất như ta, đã bái sư muội trà xanh làm sư phụ. “Vô Tình Đạo không thể giết Ma Tôn, chỉ có Trà Đạo mới là mạnh nhất!” “Xin sư muội truyền thụ cho ta Trà Đạo!” Sư muội trà xanh cả kinh: “Sư tôn, đại sư tỷ luyện kiếm đến hỏng cả đầu rồi!” Nhưng nếu sư muội không muốn dạy thì sao đây? Chỉ có thể đem tinh thần ôn tập thi đại học đời trước của ta ra, lén học lỏm mà thôi.

Thợ Sửa Đèn Đường Nửa Đêm

Thợ Sửa Đèn Đường Nửa Đêm Công ty làm ăn không tốt, đã sa thải nhiều người, trong đó có tôi. Rảnh rỗi gần một tháng, tôi mới tìm được việc. Đó là công việc của thợ sửa đèn đường, bắt đầu làm từ bảy giờ tối đến mười hai giờ đêm. Cho đến khi tôi gặp người phụ nữ áo trắng đó, tôi mới kinh hoàng nhận ra mình đang làm công việc gì.

3. Người Bạn Thân Mất Tích

Người Bạn Thân Mất Tích Tôi xuyên sách, nhưng cuốn sách này lại không có nhân vật nào giống tôi. Chỉ còn hai tiếng nữa thôi, nữ chính sẽ phát hiện ra tôi chết trên chiếc giường xa hoa này, mà còn chết rất thảm. Nói một cách đơn giản, cái chết của tôi quá tàn nhẫn, đến mức biến thành một đống mờ mịt như mosaic. Bởi vì tôi là một nhân vật quần chúng chỉ xuất hiện với tư cách là một cái xác trong cuốn tiểu thuyết này. Hiện tại, nhân vật quần chúng là tôi này, đang nằm trên giường, nhìn vào thời gian trên chiếc đồng hồ báo thức bên cạnh. Nghĩ đến những miêu tả trong truyện, tôi không khỏi rùng mình. Điều đáng sợ hơn cả là tôi nhớ rõ ràng diễn biến câu chuyện trong sách; kẻ sắp giết tôi lúc này đang ẩn nấp ở một góc nào đó trong nhà.

Livestream Giám Định Đồ Cổ 4

Livestream Giám Định Đồ Cổ 4 Tôi livestream giám định đồ cổ thì vô tình kết nối với một streamer đang câu cá ngoài trời. Anh ta m.ó.c từ trong b.ụ.n.g cá một hạt châu, hỏi tôi có đáng giá không. Tôi kinh hãi. “Đây là hoạt thi thiên châu! Mau ném nó xuống dưới nước lại đi.” Khu bình luận mắng tôi ghen ăn tức ở, nhưng họ đâu biết rằng nghìn x.á.c c.h.ế.t hoá thành một hạt châu. Nếu không có hạt châu này trấn áp, đêm nay sẽ có hàng nghìn cái x.á.c c.h.ế.t trồi lên bờ.

Anh Ma Làm Tôi Tan Chảy

Anh Ma Làm Tôi Tan Chảy Khi tôi xem phim ma, tôi đã gặp ma. Anh ta ngồi bên cạnh với vẻ mặt khinh bỉ: “Hừ, phim ảnh toàn là lừa đảo, ma thật không giống như vậy!” Tôi quay đầu lại và mỉm cười nhẹ: “Vậy ma thật thì trông như thế nào? Giống như anh à?”

Hai Thế Giới

Hai Thế Giới Tôi là đứa nghèo rớt mồng tơi, chỉ mong tìm được chỗ nào thuê càng rẻ càng tốt. Anh môi giới nói như pháo rang, nước bọt bay tứ phía, hăng say giới thiệu: “Căn này đang có khuyến mãi: nhà không thang máy giảm 20%, nhà cũ kỹ thì giảm 50%, nhà từng có người mất thì giảm 70%, mà nếu mất kiểu thê lương ám ảnh thì… chỉ còn đúng 10% giá ban đầu!” Tôi gật đầu như gà mổ thóc, hớn hở hỏi: “Có căn nào vừa cũ nát, không thang máy, chủ mất thảm khốc không anh?!” Và thế là tôi dọn vào chốn ở mới. Giá thuê mỗi tháng: âm 3.000 tệ. Vâng, bạn không nghe nhầm đâu – bên môi giới trả thêm tiền cho tôi. Đêm đầu tiên. Vòi nước trong nhà vệ sinh bỗng dưng ào ào chảy như sông mùa lũ. Đèn phòng ngủ nhấp nháy như sàn disco, tắt mở liên tục. Không chịu được nữa, tôi bật dậy, gắt lên với cái bóng lập lờ trong góc phòng: “Điện giá thương mại: một tệ hai một số đó nha!” “Nước cũng không rẻ đâu: năm tệ rưỡi một khối!” “Tiền mấy thứ đó, anh tính trả giùm tôi hả?!”

Sống Lại Thay Đổi Bi Kịch

Sống Lại Thay Đổi Bi Kịch Tin phu quân tử trận được đưa về kinh. Đích tỷ cùng cha khác mẹ của ta, hiện là Hoàng hậu, mượn danh nghĩa thăm hỏi binh sĩ, tự xin cùng ta đến doanh trại lo hậu sự. Nhưng ta biết rõ trong lòng… phu quân ta chỉ giả chết. Ở kiếp trước, hắn vì muốn cùng bạch nguyệt quang là đích tỷ bỏ trốn, đã cố ý giả chết để thoát thân, mặc kệ binh sĩ toàn quân và dân chúng. Kết quả khiến mười lăm thành thất thủ, xác chết chất chồng, máu chảy thành sông. Ở kiếp này, ta đã đến doanh trại trước một bước. “Niêm phong quan tài, lập tức chôn cất!”

Tôi Và Ông Nội Đi Dẫn Xác

Tôi Và Ông Nội Đi Dẫn Xác Mẹ tôi là một góa phụ, nhưng sau ba năm thủ tiết, bà qua đời vì khó sinh. Người trong làng nói rằng tôi khắc mẹ, lại không rõ cha là ai, mang điềm xấu, nên đã vứt tôi vào bãi tha ma để mặc tôi tự sinh tự diệt. Chỉ có ông nội tôi, một người làm nghề dẫn xác, không chê bai mà nhặt tôi về, nuôi lớn trong nhà quàn. Ông nói tôi có mệnh bát tự thuần dương, Chu Tước nhập mệnh, tà ma quỷ quái không thể xâm nhập, chẳng ngại cái âm khí trong nhà quàn. Chỉ tiếc rằng, nghề dẫn xác này đòi hỏi người làm phải có bát tự cứng rắn, diện mạo xấu xí, và truyền nam không truyền cho nữ. Mãi cho đến khi ông nội nhìn thấy tôi, lúc đó mới tròn một tuổi, dùng chiếc chiêng âm nhỏ gõ lên, lắc linh trấn hồn, điều khiển cương thi mà ông dẫn dắt giao chiến với xà yêu, ông mới trầm ngâm suy nghĩ. “Xem ra, cũng không phải là không thể, nhỉ?”

Đạo Sĩ Cà Lơ Phất Phơ

Đạo Sĩ Cà Lơ Phất Phơ Tuyết Mai đứng trước mặt sư phụ, đôi mắt đầy kiên định nhưng lại có chút ngại ngùng: “Sư phụ, con… con thật sự không muốn xuống núi.” Sư phụ cô, một ông lão tóc bạc phơ, vuốt râu nhìn cô, gật gù: “Không muốn à? Nhưng đạo quán này cần sửa chữa, không phải đợi gió tự thổi bay tiền vào đây đâu!” “Vậy con làm sao có tiền?” Tuyết Mai nhíu mày. “Đi kiếm thôi! Hỏi xem người ta có muốn xem vận mệnh không, có ai cần diệt quái không, kiểu gì cũng kiếm được một ít. Đừng có nằm nhà mãi như con mèo lười, con phải tự lo lấy cho mình!” Sư phụ nói, giọng đầy nghiêm túc, nhưng lại pha chút… không thèm quan tâm. Tuyết Mai thở dài, tự nhủ: “Kiếm tiền cũng như đấu ma, chỉ cần gặp người ngu là xong!” Vậy là, cô xuống núi, mang theo hy vọng và một túi tiền rỗng, chẳng biết thế giới ngoài kia sẽ đối xử với cô như thế nào.

Nhận Nhầm Khuê Mật Rồi!!

Nhận Nhầm Khuê Mật Rồi!! Ta coi Mạnh Bà như khuê mật, Mạnh Bà lại nói với ta, hắn là nam nhân. Trong chớp mắt, những trò con bò từng làm cùng khuê mật như một thước phim hài lướt qua trong não ta. Cùng nhau đi ngâm Ôn tuyền, cùng ngủ, cùng xỉ vả Mạnh Quân Thần tướng*… “Huhu… Bà Bà…Hức! Mạnh Quân Thần tướng, ngươi là người tốt nhất Tiên giới, đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với kẻ tiểu nhân như ta.” Mạnh Quân Thần tướng anh tuấn, lạnh nhạt khẽ nhướng mày: “Ồ? Không phải hôm qua còn mắng ta lòng dạ hiểm độc, vừa nhìn đã biết không phải người tốt, nhất định phải tìm được cơ hội làm thịt ta sao?”

Người Giấy Đầu Thai

Người Giấy Đầu Thai Ngày chôn cất bà nội, em gái ra đời. Hai má đỏ hoe và cái miệng nhỏ nhắn của em, cực kỳ giống người giấy trong tang lễ. Ông nội nói, người giấy đầu thai, Địa phủ mở ra, không để ý đến mẹ khóc lóc ngăn cản, muốn dìm chết em gái. Nhưng khi tôi và cha đuổi tới bờ sông, phát hiện ông nội cắm đầu xuống sông, còn em gái nằm ngủ yên ổn bên bờ sông.  

Minh Tinh Tuyến 18

Minh Tinh Tuyến 18 Tôi, một nữ minh tinh tuyến 18. Nhưng bởi vì một đoạn video ngoài ý muốn mà lên hot search. Trong video, tôi ôm một con mèo nhỏ tội nghiệp không còn luyến tiếc gì hít mạnh một hơi, tiếng cười điên cuồng. “Đây là mèo con nhà ai vậy~ha ha ha ha~hóa ra là của nhà mẹ, moa! moa! moa!” “Con mèo nhỏ đáng yêu như vậy~moa~sinh ra đã muốn được mẹ hôn đến chết~moa~” Vào một ngày nọ. Ảnh đế lạnh lùng, kiêu sa trong mắt mọi người Đàm Ngọc đã ép tôi vào góc tường, từ giữa mái tóc đen lộ ra một đôi tai hồ ly. “Hồ ly cũng rất dễ hít, em có muốn suy nghĩ một chút hay không?” Tôi: ?!!

Trước Khi Cái Chết Đến

Trước Khi Cái Chết Đến Tôi là Bạch Nguyệt Quang chết sớm trong truyện ngược. [Điểm cốt truyện hiện tại: Bạch Nguyệt Quang về nước dự tiệc!] [Đếm ngược đến lúc ký chủ tử vong: 30 ngày!] Ha ha, đây không phải tiệc mừng trở về, rõ ràng là bữa tiệc cuối cùng của tôi. Tôi sắp chết rồi. Trước khi cái chết đến, tôi vẫn còn kịp tìm một anh đẹp trai: “Trước khi chết gặp được anh người yêu như này thì sướng phải biết!” Anh đẹp trai nửa cười nửa không: “Được rồi, chị gái hẹn hò với tôi xong nhớ chết nhé.” Wtf??? Anh là tử thần thật đấy à?!

Nữ chưởng môn Ly Ưu

Nữ chưởng môn Ly Ưu Năm bảy tuổi, phụ mẫu đã cứu một tên ăn mày, còn cho hắn đồ ăn và quần áo. Tên ăn mày kia lại nhớ thương tiền tài nhà ta, tàn nhẫn s át h ại hơn mười người Tống gia ta. Ta bởi vì ham chơi về trễ, mới tránh được một kiếp. Sau đó được sư phụ cứu, bái nhập tiên môn, từ đó nghiên cứu tiên thuật. Ngày học thành tài, ta cầm trường k iếm trong tay t àn s át cả nhà kẻ thù. Đại thù được báo, sư phụ tự mình chủ trì hôn sự của ta và đại sư huynh, cũng dự định vào ngày đó đem vị trí chưởng môn truyền cho hắn. Nhưng ngày thành thân, đại sư huynh lại tự tay bóp nát nguyên thần của ta. “Cho dù ngươi có thâm thù đại hận gì, cũng không thể liên luỵ đến con cái hắn. Ngươi rốt cục là có tâm địa á c đ ộc như thế nào, mới có thể đi s át h ại một nữ tử vô tội?” Sống lại một đời, con gái kẻ thù đang quỳ gối trước mặt ta đau khổ cầu xin. Ta vẫn không chút do dự lập tức giet nàng ta. Nhưng lúc này đây – – Mạng đại sư huynh, ta muốn! Vị trí chưởng môn, ta cũng muốn!

Hoàng Tuyền Mạnh Thập

Hoàng Tuyền Mạnh Thập Ta là Mạnh Bà, chủ nhân Hoàng Tuyền, công chức của Minh Phủ. Mỗi ngày, ta đứng trên cầu Nại Hà, đưa bát canh thuốc cho những người đã khuất, giúp họ quên đi tiền duyên, những chuyện cũ. Công việc này, ta đã làm mấy trăm năm rồi.

Bạn Lữ Của Sói Vương

Bạn Lữ Của Sói Vương Xuyên thành một con sói dưới đáy xã hội, để không bị đói, ta quẫy đuôi lấy lòng dưới chân Lang vương. Cho đến khi kỳ sinh sản đến, Lang vương đè ta trong ổ: “Là Lang hậu, ngươi nên thực hiện nghĩa vụ sinh sản đi thôi.” Ta run rẩy dưới thân Lang vương: “Nhưng … nhưng mà… ta là sói đực mà.”

Tương Tư Vọng Cố Nhân

Tương Tư Vọng Cố Nhân Khi cuộc đời ta tồi tệ nhất, sư phụ đã nhặt ta về. Người dạy ta chữ nghĩa lễ nghi, dạy ta tu luyện thuật pháp. Ta thề rằng phải báo đáp ân tình này bằng mọi giá — bằng cách gả cho người! Thế nhưng quay lưng lại, sư phụ liền đẩy ta xuống vực sâu. Ba năm diện bích hối lỗi, cuối cùng ta cũng xuất quan. Sư phụ lại cười, nói sẽ gả ta cho đại sư huynh…