Huyền Huyễn
Giao Nhân Người hầu dâng lên một giao nhân, nói rằng loài này có thể khóc ra ngọc trai. Ta cầm roi ngựa đặt lên cằm hắn, ánh mắt đối diện với một khuôn mặt đầy ngạo mạn và cố chấp. “Ngươi đừng mơ lấy được nước mắt của ta.” “Ồ? Thật vậy sao?” Sau một trận roi phạt, trên thân thể trắng nõn của hắn xuất hiện vô số dấu vết đỏ. Ta ra tay rất có chừng mực, không làm rách da hay chảy máu, chỉ khiến da thịt sưng đỏ. Thân thể cơ bắp săn chắc như ngọc, những vết đỏ như nứt vỡ, đẹp đến lạ kỳ. Hắn cắn răng chịu đựng, quả thật không rơi một giọt nước mắt nào. Sau đó, ta dùng tay dò vào nơi dưới lớp vảy cá của hắn, một chỗ nhạy cảm, nóng bỏng và ẩm ướt không thể không mở ra, để ta thăm dò. “Đừng… xin ngươi…” Chớp mắt, những giọt lệ như mưa, rơi xuống không ngừng.
Ký Sự Chiêu Hồn 1: Gọi Hồn Vợ Tỷ Phú Một tỷ phú giàu có nhớ thương người vợ đã qua đời, triệu tập tất cả các nhà thông linh đến một hòn đảo biệt lập: “Thành công chiêu hồn sẽ được thưởng một tỷ, thất bại thì phải chết.” Một kẻ lừa đảo giang hồ nghe vậy sợ đến run lẩy bẩy, liên tục cầu xin tha thứ. Chỉ một khoảnh khắc sau, viên đạn ghim thẳng vào giữa trán hắn, tức khắc tắt thở. Tôi nhìn mà tim đập thình thịch, trước mắt đột nhiên xuất hiện một dòng chữ chạy ngang: [Đây là bộ phim tài liệu về gã tỷ phú nhớ vợ nên bắt tất cả nhà thông linh chịu chết cùng sao?] [Tôi nhớ hình như cuối cùng chỉ có một nhà thông linh sống sót đúng không?]
Roi Đánh Hồn 8: Quỷ Thôn Mấy năm đầu mới bắt đầu chạy xe tải đường dài, sư phụ tôi thường dặn: “Đường quan đạo có thể ngăn sát.” Vì vậy, đừng dễ dàng rời khỏi đường chính, cũng đừng quan tâm tới những “thứ đó” cứ đứng lẳng lặng ngoài lan can vệ đường. Chỉ là gần đây, trên đường tôi chạy xe, tôi luôn nhìn thấy người bạn thuở nhỏ đã chết của mình. Ban đầu, cậu ta chỉ đứng ngoài lan can, chân nhấc lên cứng ngắc. Nhưng dần dần, cậu ta đã có thể đưa một chân bước qua lan can, nửa thân người trườn cả lên mặt đường…
Tôi Quản Đầu Thai Tôi, nhân viên vàng của phòng đầu thai ở địa phủ, hôm nay bị một linh hồn mới có điểm công đức cao ngất ngưởng chọc cho tức cười. Người ta làm việc 996, tích lũy công đức để tranh vé đầu thai sang châu Phi, vậy mà anh ta, đối diện với ba lựa chọn đầu thai cực phẩm: con trai độc nhất của tỷ phú, thần tượng hàng đầu, gấu trúc quốc bảo, vẫn dửng dưng như không. Tôi chỉ vào sổ công đức ghi hàng tỷ điểm, tức đến nghiến răng: “Nhiều điểm thế này, anh muốn làm gì!” Anh ta cười ngại ngùng: “Dùng cái này đổi lấy việc em làm vợ anh, đủ không?”
Đại Vương Tha Mạng! Tôi tên Lan Lan, năm nay hai mươi tuổi, là trợ lý cầm đồ cho ngôi sao nổi tiếng Sở Tô. Gần đây tôi hay gặp những giấc mơ kỳ lạ, mơ thấy mình trở thành vợ của Sở Tô.
Khách Sạn Lạnh Lẽo Tôi và chồng đi hưởng tuần trăng mật. Giữa đường, chúng tôi lạc vào vùng núi sâu. Nửa đêm, cuối cùng cũng tìm thấy một khách sạn biệt lập giữa lưng chừng núi. Sau khi nhận phòng, tôi nhắn tin báo bình an cho bạn thân. Chẳng ngờ, cô ấy lập tức gửi lại một tin nhắn: “Mau chạy đi! Chỗ đó là nghĩa địa! Ở đó không hề có khách sạn nào cả!” Tôi hoảng hốt đẩy cửa sổ ra. Trước mắt chỉ là bóng tối vô tận. Chạy đi đâu bây giờ? Chồng tôi vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, hơi thở phả nhẹ bên tai, giọng nói trầm thấp: “Em tin anh… hay tin cô ấy?”
Mau Nói Điều Ước Cho Tôi Nghe Nào Tôi bất ngờ bị trói buộc với hệ thống ‘nhà từ thiện’. Tin tốt là tôi có tiền, có rất nhiều tiền. Tin xấu là số tiền này chỉ có thể cho người khác dùng, tôi chẳng được dùng một đồng nào. Tôi giúp thiếu niên rửa chén lau nhà trước cổng trường trả nợ, sau đó cậu ấy trở thành nhà khoa học thiên tài nổi tiếng trong nước. Tôi tài trợ cho những đứa trẻ khát vọng đi học trong thôn nghèo, sau đó cô ấy công thành danh toại, áo gấm về quê, thành lập quỹ từ thiện lấy tên tôi. Tôi trợ giúp nữ diễn viên không chịu bị chèn ép theo quy tắc ngầm, sau đó cô ấy đứng trên bục nhận giải ảnh hậu, nói người mà cô ấy cảm kích nhất trong cuộc đời này chính là tôi. Tôi đầu tư vào ngành công nghiệp chấn hưng nông sản vốn không được mọi người coi trọng, cuối cùng người sáng lập đã trở thành doanh nhân trẻ nổi tiếng nhất trong nước. Cuối cùng khi kết toán, chỉ số từ thiện của tôi đã vượt qua 99,99% người dùng hệ thống trên toàn mạng, đứng đầu bảng xếp hạng. Hệ thống nhà từ thiện: [… Ngài làm thế nào vậy?] Tôi: “… Vận khí đó.”
Truy Thê Trong Trò Chơi Kinh Dị Vì muốn cứu ánh trăng sáng, Phó Doãn Lễ đã ném tôi vào phó bản kinh dị cấp SSS. Anh ta nói: “Lấy phần thưởng vượt ải cứu cô ấy, tôi sẽ cưới em.” Không ai biết, phó bản đó tôi đã từng solo một mình. Sau đó suốt nhiều tháng liền, tôi bặt vô âm tín. Phó Doãn Lễ cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, dẫn theo mọi người xông vào phó bản, đạp tung cánh cửa. Giọng anh ta run rẩy: “Thanh Thanh, đừng sợ, tôi đến đón em về nhà.” Khoảnh khắc tiếp theo, anh ta nhìn thấy— Truyền thuyết về boss phó bản giết người không chớp mắt lại đang ôm tôi vào lòng. Đầu ngón tay hắn cuộn lấy lọn tóc của tôi, khẽ cười: “Vợ à, hắn là ai thế?”
Roi Đánh Hồn 9: Ngũ Quỷ Vận Tài Một công trường đào được năm chiếc quan tài, bốn chiếc có xác, một chiếc trống không. Công trường liên tục xảy ra những chuyện kỳ lạ, chưa đầy ba ngày, hai công nhân đã phải nhập viện. Tôi được người ta nhờ vả đến công trường để vận chuyển quan tài. Nhưng một vị cao nhân được mời đến công trường, được gọi là đại sư họ Điền, lại ra sức ngăn cản, không cho tôi vận chuyển. Ông ta nói với tôi bằng giọng âm u: “Trong vòng bảy ngày, không ai được phép động vào năm chiếc quan tài này. Ai động vào, người đó sẽ phải thế mạng!”
Trăm Năm Trước Đã Nói Yêu Người Sau khi tôi qua đời, gia đình đã đốt cho tôi một con trâu giấy. Một thời gian sau, tôi phải chăn trâu hằng ngày, tiều tụy đến không chịu nổi. Vì vậy, tôi đành báo mộng cho mẹ: “Con ngày nào cũng phải đi cắt cỏ chăn trâu, rất mệt mỏi.” Không lâu sau, gia đình lại đốt cho tôi một người hầu, nhưng bọn họ đốt quá vội vàng, quên vẽ thêm mắt và tai cho cậu ta. Tôi liền báo mộng cho ba: “Ba, hai người đốt là cái thứ đồ chơi gì vậy? Đã mù lại còn điếc, suốt ngày mò mẫm ra ngoài, con chăn trâu về còn phải đi tìm cậu ta.” Ngày hôm sau, gia đình lại đốt thêm một người hầu khác, lần này thì nhớ vẽ thêm mắt và tai, nhưng lại gãy một cái chân. Tôi lại phải báo mộng cho em trai: “Mấy người có thể để cho chị sống yên ổn được không? Trước chỉ cần chăn trâu, tìm thằng mù là xong, giờ con còn phải cõng thằng què đi khám bệnh, không đi là cậu ta kêu đau.” Mấy ngày sau, gia đình lại đốt cho tôi một đôi nam nữ nhỏ, kèm theo thư bảo rằng cặp đôi này sẽ chăm sóc cho tôi. Tôi thật không chịu nổi nữa, đôi này thì không có vấn đề gì, nhưng suốt ngày bận yêu đương, chẳng làm gì cả, cuối cùng lại để tôi nấu cơm cho chúng. Sáng nào tôi cũng phải nấu xong bữa sáng, ăn xong lại cõng tên què đi khám bệnh, về lại đi chăn trâu, chăn xong trời tối, còn phải đi khắp làng tìm tên điếc. Ông trời ơi, chết rồi mà không cho tôi được vài ngày yên ổn sao?
Tiệm Vàng Mã 5: Lửa Thiêu Đốt Tâm Can Cửa tiệm vàng mã của tôi nằm ở nơi giao thoa giữa âm và dương, chỉ có những hồn ma và người sắp chết mới nhìn thấy được. Một người đàn ông đi ngang qua tiệm, nói rằng hắn yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên. Từ đó, ngày nào hắn cũng đến thăm tiệm. Đêm hôm đó, tôi tiếp một vị khách đặc biệt. Làn da cô ấy như ngọn nến bị đốt chảy, tay ôm một đứa trẻ ma quỷ đang gào thét ghê rợn. Cô ấy kể rằng chồng bạo hành cô, mẹ chồng đổ rượu đầy người cô, bố chồng ném tàn thuốc lên người cô. Cả ba người trong gia đình nhốt cô trong căn phòng, đứng nhìn cô bị thiêu sống. Khi có khách đến, tôi đương nhiên sẽ đáp ứng yêu cầu của họ. Vì vậy, khi người đàn ông kia quay lại tiệm, tôi mỉm cười với hắn. Năm tháng sau, tôi mang bụng bầu, bước chân vào nhà họ Hứa.
Tiệm Vàng Mã 1: Người Giấy Văn Văn Tôi thừa kế tiệm vàng mã của ông nội. Cả nhà bác Cả kéo đến làm loạn, nói rằng con gái không có tư cách thừa kế. Tôi cười lạnh: “Nhà bác sắp gặp đại họa rồi, còn tâm trí đâu mà tranh giành tiệm với tôi?” Sau đó, anh họ gặp tai nạn xe, chị họ mất tích, bác Cả khóc lóc cầu xin tôi cứu gia đình họ. Nhưng tôi cũng chẳng thể làm gì được. Bởi vì tiệm này… chỉ những người sắp chết mới có thể nhìn thấy.
Gió Thổi Chim Bay, Cây Động Lòng Trong lúc lịch kiếp, ta vô ý bị một đạo thiên lôi đánh trúng. Không hiểu vì sao, ta biến thành một đứa trẻ ba bốn tuổi, không chút tu vi, ngay cả con gà cũng không giết nổi. Rồi bị kẻ thù không đội trời chung nhặt về nhà. Hắn nhìn ta một hồi lâu, rạch ngón tay ta, nặn vài giọt máu nhỏ vào pháp khí trong tay. Ngay khi tiếp xúc với máu, pháp khí lập tức phát ra ánh sáng đỏ rực. Nhìn luồng sáng đó, hắn lẩm bẩm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Thảo nào có dáng dấp của cố nhân, hóa ra… quả thực là cốt nhục của cố nhân. A Khê, ta thật không ngờ, nàng từ khi nào đã cùng kẻ khác qua lại, còn có cả hài tử!” Ta, kẻ đang ngồi một bên ôm ngón tay bị đau, kêu la ầm ĩ: ??? Đồ ngu! Có bao giờ ngươi nghĩ đến khả năng… ta chính là cố nhân của ngươi không?
Ta là bạch nguyệt quang của Lục Cảnh thời niên thiếu.Và người thế thân cho ta, sắp chết rồi.Lục Cảnh ngày đêm ở bên cạnh nàng, thậm chí còn muốn ta nhường lại vị trí chính thất cho nàng.Chàng nói: “Tống Cửu Cửu, nàng còn tranh giành gì với một người sắp chết?”“Nhưng Lục Cảnh, ngày đó là chàng chủ động cầu thân, vị trí chính thất này cũng là chàng muốn dành cho ta.”
Kế Hoạch Pua Toàn Tu Chân Giới Tôi là một phản diện pháo hôi trong tiểu thuyết tu tiên. Một ngày nọ, khi được cấp trên giao nhiệm vụ tiêu diệt một ngôi làng, tôi tình cờ bắt gặp một đứa trẻ có cốt cách phi phàm. Vừa nhìn thấy tôi, nó đã liều mạng bỏ chạy. Kết quả, nó chạy đến vách núi, để lại lời tuyên thệ báo thù rồi nhảy xuống. Ngay sau đó, hệ thống của tôi vang lên thông báo: “Đinh! Mục tiêu ‘Nhổ cỏ tận gốc’ chưa đạt được, nhân vật chính sẽ gặp được cao nhân ẩn thế, trăm năm sau trở lại báo thù.” Buồn cười ghê. Thế thì tôi cứ thả thêm hơn trăm đứa trẻ nữa, cho vị cao nhân kia một cú sốc nhẹ vậy.
Khi Đàn Ông Mang Bầu Người tôi thầm mến là một tên mọt sách ngây ngô, không hiểu chuyện đời. Để trêu chọc cậu ấy, vào một đêm hè cúp điện năm lớp 12, tôi đã thua trò chơi đại mạo hiểm và phải hôn cậu ấy. Ngày hôm sau, cậu ấy đỏ mắt chặn tôi trên đường tan học: “Bạn học Hứa, tớ, tớ bị cậu hôn đến mang thai rồi.” Tôi muốn nói hôn môi sẽ không mang thai, đàn ông không thể mang thai. Nhưng Thời Diên lại nắm tay tôi rồi đặt lên bụng cậu ấy, nơi đó đang động đậy. “Cậu sờ xem… Em bé đang đá chúng ta.”
Tôi Đào Ngôi Mộ Của Chính Mình Tôi bị người bạn thân hại chết, vậy mà bố mẹ tôi lại nhận cô ta làm con gái nuôi. Bạn trai tôi cũng chuẩn bị cưới cô ta. Tôi phải làm gì đó để bọn ngốc này biết rằng tôi đã chết oan.
Cương Thi Nhà Tôi Lúc nhỏ, tôi là đứa nghịch ngợm nhất nhà. Trong một lần dẫn em trai và em gái lên núi nướng khoai lang, tôi vô tình đốt cháy một mảng lớn khu mộ tổ tiên. Từ mộ của ông bà cố cho đến mộ của người bác mất sớm, tổng cộng tôi đốt sáu ngôi mộ. Bố tôi đã đè tôi ra và đánh vào mông. “Nhà họ Lý của chúng ta qua mấy đời đều chưa từng có khói xanh, lần này thì thấy rồi!” Sau đó, mỗi đêm khi ngủ, tôi đều mơ thấy một người đàn ông mặc quan phục thời nhà Thanh đứng đầu giường, ánh mắt đầy oán hận nhìn tôi. Khuôn mặt của hắn còn trắng hơn cả tôi sau khi chết ba ngày.
Nữ Chưởng Môn Mao Sơn: Hổ Sơn Quân Livestream đoán mệnh, tôi nói: “Ngươi đây cũng là kẻ đại ác nhân.” “Trên lưng ngươi mang ba mạng người.” Tất cả mọi người không tin, nhưng người đối diện lại biến sắc, hỏi tôi làm sao nhìn ra được. Tôi chỉ vào lưng hắn cười: “Bởi vì trên lưng ngươi đang có ba con quỷ bám lấy.”
Tòa Nhà Có 18 Người Yêu Cũ Tôi đã lừa 18 người bạn trai cũ mua nhà ở một tòa nhà dở dang ngoại ô Bắc Kinh. Mọi người đều cho rằng tôi là một kẻ lừa đảo tình cảm, làm cò mồi bất động sản. Nhưng các bạn trai cũ của tôi lại điên cuồng tranh giành nhau: “Cô ấy bảo tôi mua căn 134 mét vuông, lớn hơn của các anh 2 mét vuông! Điều này đủ chứng minh tôi quan trọng hơn trong lòng cô ấy!” “Tôi đã hẹn hò với cô ấy suốt 21 ngày và 3 tiếng, là người lâu nhất!” “Cô ấy yêu tôi nhất!” “Cười chết mất, anh tính cả bảy ngày nghỉ lễ Quốc khánh vào à? Nếu tính ngày làm việc, thời gian tôi ở bên cô ấy mới là dài nhất, được chứ?” “Số nhà của tôi là 1314, đây chính là bằng chứng tình yêu của cô ấy dành cho tôi, không thể chối cãi!” “Tất cả tránh ra! Các anh chỉ là nhân vật phụ trong tiểu thuyết thay thế! Tôi mới là ánh trăng rằm, căn nhà đầu tiên của cô ấy!”