Trang chủ Thể loại Huyền Huyễn

Huyền Huyễn

Người Chết Sống Lại

Người Chết Sống Lại Người sống nấu cơm cho người chết thì gọi là cơm cúng. Vậy nếu người chết nấu cơm cho người sống thì sao? Trong sáu năm kể từ khi ông tôi qua đời, tôi vẫn thường xuyên ăn những món ăn do chính tay ông nấu. Cho đến một ngày, có một đạo sĩ nói rằng ông tôi là người chết sống lại…

Ánh Sáng Trong Đêm

Ánh Sáng Trong Đêm Nửa năm sau khi chớt. Có người quét mã QR trên bia mộ của tôi. Thêm tôi làm bạn bè. “Cô Tạ, có thể phiền cô chuyển nhà không?” Chưa từng nghe nói ma mà còn phải chuyển nhà! Lừa đảo! Lập tức chặn luôn! Giây tiếp theo, Diêm Vương đích thân gọi điện cho tôi: “Tiểu Tạ à, đến văn phòng ta một chuyến nhé.”

Giúp Ảnh Đế Tìm Em Gái

Giúp Ảnh Đế Tìm Em Gái Tôi livestream bói toán, mỗi ngày một quẻ. Ngay quẻ đầu tiên, tôi đã kết nối với một ảnh đế mới nổi. Trong màn hình, ảnh đế phối hợp tẩy trang. Nhìn gương mặt mộc của anh ta, tôi thầm kêu không ổn! Lông mày bị khuyết, huynh đệ gặp nạn. Em gái anh ta sắp mất mạng rồi! Tôi nghiêm mặt: “Đường Thạch Sơn, thôn Tiểu Hà, mau cứu em gái anh!”

Ba Tháng Mê Hồn

Ba Tháng Mê Hồn Ở quê tôi có một bí thuật gọi là “mượn xác hoàn hồn”. Chỉ cần ba tháng, người ta có thể mượn một cơ thể mới để tái sinh. Trước đây, tôi cứ nghĩ đó chỉ là truyền thuyết. Nhưng rồi tôi bỗng nhận ra một điều kỳ lạ… Diện mạo của tôi ngày càng giống với người yêu đầu của chồng tôi.

Nhẫn Quấn Xác

Nhẫn Quấn Xác Chăm sóc chồng mắc bệnh nan y suốt hai năm, nhưng vì quên đeo nhẫn cưới mà bị anh ta tát một cái. Nhắc đến chuyện này, cô bạn là bác sĩ Đông y nhắc nhở tôi: “Đó gọi là nhẫn quấn xác, mặt trong khắc ngày sinh của cô, mặt ngoài khắc tên của anh ta. Anh ta sống, cô chết. Một mạng đổi một mạng.” Trước khi kết hôn, tôi đã biết hoàn cảnh gia đình của chồng, Tống Thuận Dương, không được tốt lắm. Anh có bốn chị gái, học phí đều dựa vào vay mượn. Mọi người xung quanh đều nhắc nhở tôi đừng để bị anh ta lừa. Nhưng vào ngày cầu hôn, bố mẹ anh bán đi trang sức vàng gia truyền, cộng thêm tiền tiết kiệm hai năm làm việc của Tống Thuận Dương, để đặt riêng cho tôi một chiếc nhẫn kim cương 3 carat. Mặt trong khắc ngày sinh của tôi, mặt ngoài là chữ viết tắt tên anh bằng kiểu chữ uốn lượn, tượng trưng cho lời hứa sẽ bảo vệ tôi trọn đời trọn kiếp. Tống Thuận Dương nghiêm túc hứa: “Anh muốn nói với mọi người rằng hôn nhân không phải là nấm mồ, mà là sự khởi đầu của một cuộc sống tươi đẹp. Từ hôm nay, anh sẽ dành những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này cho em.” “Gia đình em không còn ai, nhưng bố mẹ anh sẽ coi em như con gái ruột. Em là bảo bối của cả gia đình chúng ta.” Chỉ vì câu nói đó, tôi đã đồng ý lời cầu hôn. Dù sau đó một tháng, Tống Thuận Dương được chẩn đoán mắc bệnh nan y, tôi vẫn không rời bỏ, chăm sóc anh suốt hai năm trời.

Dị Ứng Trứng

Dị Ứng Trứng Tôi dị ứng với trứng, mẹ tôi nghĩ tôi quá giả tạo, luôn tìm cách cho tôi ăn trứng. Tôi một lần lại một lần bị xe cứu thương đưa vào bệnh viện, cuối cùng chết vì trứng. Nhưng mẹ tôi vẫn nghĩ là tôi giả vờ, là do ăn quá ít trứng nên mới thế. Mỗi năm khi cúng tôi, bà cũng phải mang theo một bát trứng luộc. Sau đó bà lại mang thai, vui mừng không thể ngừng cười. Bà đứng trước mộ tôi nói tôi chết là đúng. Tôi bay lơ lửng trên không nhìn bụng bà cũng cười không ngừng. “Mẹ ơi, hy vọng mẹ sẽ thích món quà con gửi cho mẹ.”

Trọn Kiếp Bên Người

Trọn Kiếp Bên Người Ngày thái tử đăng cơ, ta bắt gặp hắn và tội thần chi nữ Thẩm Kiều quấn quýt bên nhau trên giường. Hắn đứng chắn trước Thẩm Kiều, trầm giọng nói: “Ta và Kiều Kiều quen biết từ nhỏ, không đành lòng nhìn nàng ấy bị biếm thành quan kỹ. Nàng là hoàng hậu, nên có lòng bao dung.” Ta không nói một lời, xoay người rời đi. Về sau, phụ thân ta dốc lòng phò trợ Bùi Hành ngồi vững trên ngai vàng, nhưng hắn lại vu cáo phụ thân ta tội mưu phản. Ngày đó, máu chảy khắp phủ thừa tướng. Ta bị đánh chết bằng loạn côn nơi hậu cung. Thẩm Kiều giẫm lên mặt ta, cười lạnh: “Lâm Tiêu Tiêu, ai bảo phụ thân ngươi tố cáo phụ thân ta mưu phản, đây chính là báo ứng của các ngươi!” Hai tháng sau, thanh mai trúc mã Mộ Cẩn An của ta, khởi binh tạo phản, máu nhuộm hoàng cung. Ngũ hoàng tử bước qua xác Bùi Hành và Thẩm Kiều, lên ngôi hoàng đế. Nhưng Mộ Cẩn An lại tự vẫn trước mộ phần của ta. Hắn nói: “Tiêu Tiêu, đừng sợ, ta đến để bầu bạn với nàng đây.” Khi mở mắt lần nữa, ta trở về ngày sinh thần năm mười tám tuổi. Hoàng đế mỉm cười hỏi ta: “Tiêu nhi, con muốn một phu quân như thế nào?”  

Quỷ Mượn Thọ

Quỷ Mượn Thọ Anh trai tôi đã cùng chị dâu về quê để dâng hương và mừng thọ cho cụ bà. Cụ bà trăm tuổi đã đưa cho anh tôi một phong bao lì xì. Nhưng khi mở ra, anh phát hiện bên trong là một xấp tiền âm phủ cùng một lọn tóc trắng. Cha mẹ chị dâu vội vàng giải thích rằng cụ bà đã già lú lẫn, nhầm lẫn đặt nhầm tiền thật thành tiền âm phủ. Lọn tóc trắng chỉ mang ý nghĩa chúc “bách niên giai lão”. Thế nhưng, sau khi trở về, anh tôi đột nhiên ngã quỵ và phải nhập viện.

Vị Thần Của Tân Thế Giới

Vị Thần Của Tân Thế Giới Chiến lược nhiệm vụ thất bại, mười giây nữa hệ thống sẽ xử tử ta. [Đếm ngược 10 giây] Vị Thần Quang Minh bị ta trêu đùa đến mức nảy sinh dục vọng cúi xuống hôn lên môi ta, giọng nói vụn vỡ thoát ra qua kẽ răng: “Ta không đồng ý chia tay.” Ta bị xích sắt cấm ma treo lơ lửng, dưới sự trêu ghẹo mập mờ của hắn, lòng ta bỗng chốc trở nên liều lĩnh. Dù sao cũng chết, vậy thì để lão nương dạy ngươi thế nào mới gọi là yêu đương thực sự đi! Ngay khoảnh khắc ta đưa lưỡi ra, vị thần áp sát ta lập tức cứng đờ như một khối đá. Trong đôi đồng tử vàng rực của Azevela, một tia sáng không rõ ý nghĩa thoáng vụt qua, đôi mắt vô cơ tựa hồ như mặt hồ tĩnh lặng bị ai đó ném một viên đá xuống, gợn lên từng vòng sóng nhỏ. “Cái này.” [Đếm ngược 2 giây] [Đếm ngược… đang tính toán lại…] Vị thần cao quý chậm rãi đưa tay chạm lên bờ môi ẩm ướt do bị ta liếm qua. “Ngươi chưa từng dạy ta cái này.” [Sinh mệnh +3 ngày]

Phượng Điệp Trong Mộng

Phượng Điệp Trong Mộng Thái tử và Yến Vương là huynh đệ song sinh, từ khi sinh ra đã có thể cảm nhận ngũ giáccủa nhau. Cho nên, mỗi lần ta cùng Thái tử viên phòng, Yến Vương đều…?! Ta đã làm Thái tử phi suốt ba năm, mới biết người khiến ta nhất kiến chung tình trong buổi du xuân ngoại ô năm đó chính là Yến Vương. Gả sai người rồi, vậy thìđâm lao phải theo lao thôi. Một lần nọ, sau khi cung yến kết thúc, ta dùng đai lưng trói tay Thái tử, xoay người làm một lần nữ thổ phỉ. Đợi đến khi ta mệt mỏi nằm trong lòng hắn, bên tai bỗng vang lên một giọng nói lười biếng: “Hoàng tẩu, nàng bình thường trước mặt hoàng huynh ta, cũng chủ động như vậy sao?” Hỏng rồi! Hắn là Yến Vương, không phải Thái tử! Ta run rẩy cả người, Thái tử đang xách kiếm chạy đến đây…

Thành Phố Ảo Ảnh

Thành Phố Ảo Ảnh “Tôi có chuyện muốn nói với cậu, cậu nhất định không được nói cho ai khác biết.” “Thôi, dù cậu có nói ra, người khác cũng không tin đâu.” Trương Hạo uống cạn ly bia, cười cay đắng như thể vừa e ngại vừa tự giễu: “Tôi đã biết Viên Viên ở đâu rồi.” Con gái của Trương Hạo đã mất tích. Vào đêm hè cách đây vài năm, Trương Hạo như phát điên đập cửa nhà tôi, hỏi tôi có thấy con gái cậu ấy không: “Cậu cho tôi vào xem một chút đi, chiều nay con bé nói muốn đến nhà cậu chơi, cậu có gặp nó không?” Ngoài cửa, Trương Hạo nắm chặt tay tôi như một con thú điên dại. Thời đó camera giám sát còn hiếm, cảnh sát đã kiểm tra vài camera trên đường chính, thông báo tìm người dán khắp nơi, nhưng con gái Trương Hạo như bốc hơi khỏi nhân gian, không một tin tức. Từ đó, Trương Hạo như bị ám ảnh.

Mẹ của Godzilla

Mẹ của Godzilla Trong một show truyền hình, đối thủ cố tình sắp đặt cho tôi làm việc chung với một con chim, hòng khiến tôi bẽ mặt. Ai ai cũng biết, con chim này là thú cưng của Thái tử gia đất Kinh, nổi tiếng khó tính. Tôi chẳng nói chẳng rằng, tát con chim một cái. Ngay lập tức, đối thủ của tôi lên tiếng đầu tiên: “Giang Lệ, cô ngược đãi chim như vậy là không đúng, ngay cả sinh vật nhỏ bé cũng có cảm xúc mà.” Cư dân mạng chế giễu: 【Giang Lệ tiêu đời rồi, lần trước có một sao hạng hai bị chim mổ, giờ chẳng biết bị đóng băng sự nghiệp tới tận đâu. Giờ cô ta còn dám đánh chim nữa chứ.】 Cùng ngày, Thái tử gia ôm chim xuất hiện tại trường quay. Trước mặt bao nhiêu người, hắn bóp đầu con chim, nháy mắt liên tục: “Mau xin lỗi mẹ của mày đi!”  

Phu Quân Là Xà Yêu

Phu Quân Là Xà Yêu Thanh mai trúc mã từng từ hôn với ta đã trở về. Hắn nói, phu quân của ta à một con yêu xà biết ăn thịt người. Hắn đưa ta một lá bùa, bảo ta đặt dưới gối để yêu xà hiện hình. “Đến lúc đó, hãy đi theo ta, Thanh Ly. Kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không phụ bạc nàng nữa.” Ta về nhà liền ném lá bùa đi ngay. Buồn cười thật, phu quân ta là yêu xà chẳng lẽ ta không biết? Hắn đâu hiểu, ta sống tốt đến mức nào! Cần đi theo hắn sao?

Biệt Đội Chó Mèo Hoang

Biệt Đội Chó Mèo Hoang Tôi có một phòng khám thú y, thường xuyên cứu chữa động vật lang thang. Vô tình lạc vào một diễn đàn bí ẩn, phát hiện mình được chúng tôn làm “Bà trùm Hắc đạo”. Kiếm khách Sẹo: “Mẹ nuôi tan làm, ai đi đón đây?” Võ vương Meo Meo: “Dừng đánh thuê, tui đi đón.” Đại sứ Cai Cứt: “Hủy tìm kho báu, tui đi đón.” Bánh Gạo Xanh: “Hoãn hẹn hò, tui đi đón.” Bánh Mì Kẹp Phô Mai: “Hủy săn chuột, tui đi đón.” … Tôi nhìn ra cửa, mèo mèo, chó chó, xếp hàng ngay ngắn. Bảo sao mỗi đêm tan làm, đường về nhà của tôi chưa từng cô đơn.

Thâu Hương Thiết Ngọc

Thâu Hương Thiết Ngọc Đây là năm thứ mười sáu ta xuyên thành nữ phụ, dường như… ta lại thích nam chính mất rồi. Ta là tiểu sư muội của hắn, còn hắn… là “sư nương” tương lai của ta. Đúng vậy! Không sai đâu! Đừng nghi ngờ bản thân! Ta xuyên vào một truyện đam mỹ đấy! Mà vị sư phụ cao lãnh như tiên nhân của ta lại là 0, còn vị sư huynh độc mồm độc miệng kia lại là 1! Ngươi hỏi sao như thế mà ta vẫn có thể thích nam chính à? Hu hu hu, để sét đánh chớt ta rồi cho ta sống lại đi. Bởi vì suốt mười sáu năm nay, ta chưa từng gặp qua nam nhân nào khác, sư huynh với gương mặt ấy cứ mãi đập vào gu thẩm mỹ của ta, không dứt ra được! Còn vì sao lại không thích sư phụ à? Xin lỗi nhé! Ta không dám đâu! Ta sợ kiếm của sư phụ không có mắt, một chiêu chém ta xuyên tim thì tiêu đời. Thế là để cứu rỗi sở thích giới tính của sư huynh, ta kiên trì mỗi ngày tẩy não cho hắn. “Sư huynh à, chân trời góc bể nơi nào chẳng có hoa, cớ gì phải si tình một cọng cỏ?  

Đừng Tùy Tiện Nhặt Đồ

Đừng Tùy Tiện Nhặt Đồ Đồ đạc không thể tùy tiện nhặt. Bất kể là đắt hay rẻ. Bởi vì… ai mà biết được, nó có phải là thứ bị lột ra từ xác chết hay không!

Xoá Tan Băng Tuyết

Xoá Tan Băng Tuyết Thế giới yên lặng đến kỳ lạ. Không tiếng xe cộ, không tiếng điện cao thế rè rè, không tiếng người gọi nhau trên phố, không có cả tiếng động của thực vật. Gió cũng không thổi qua nơi đây, chỉ có một thứ tĩnh lặng bao trùm như tấm chăn khổng lồ, nặng nề đè nén lên mọi giác quan. Mỗi khi bước ra đường, tôi luôn có cảm giác như đang đi vào một không gian hai chiều. Những tòa nhà, những hàng cây khô khốc phủ đầy màu trắng như những hình vẽ nguệch ngoạc trên nền giấy cũ. Mọi thứ thiếu sức sống, thiếu chiều sâu, như thể cả thế giới đã bị ai đó tước mất trái tim.

Huyền Mộng Tâm Giao

Huyền Mộng Tâm Giao Sư tôn lệnh cho ta tiến vào thức hải của người, tiêu diệt tâm ma của người. Nhưng tâm ma lại quỷ quyệt, hơn nữa còn thích trêu ghẹo người khác. Ta nhất thời sơ suất, bị hắn lừa gạt, cùng hắn hoan ái một đêm. Ta không còn mặt mũi nào đối diện với sư tôn, đành lặng lẽ rời khỏi sơn môn. Về sau, ta nghe nói sư tôn đã nhập ma. Không chỉ trở thành Ma giới chí tôn, mà còn lấy thân nam nhi sinh hạ một đứa con. Toàn bộ Ma giới thanh thế lẫy lừng, ráo riết truy tìm ta – kẻ phụ phu bỏ con vô lương tâm này.

Phần 4 - Như Ý Bắt Chồn Tinh

Như Ý Bắt Chồn Tinh Phần 1: Như Ý bắt chuột quỷ Phần 2: Như Ý bắt Yêu Hồ Phần 3: Như Ý bắt Lợn Yêu Phần 4: Như Ý bắt Chồn Tinh Phần 5: Như Ý bắt Cốt Yêu Bạn cùng phòng của tôi là một cô dâu chuyên nghiệp. Cô ấy nói rằng gần đây đã nhận được một hợp đồng lớn, khách hàng rất hào phóng. Tôi nhìn số tiền thù lao được gói trong giấy đỏ và khuyên cô ấy nên từ bỏ công việc này. Nhưng vào ngày diễn ra sự kiện, bạn cùng phòng vẫn lén lút đi. Và rồi cô ấy không quay trở lại. Cô ấy không biết rằng những người tổ chức sự kiện này, đều không phải là con người.

Trả Thù Đêm Giao Thừa

Trả Thù Đêm Giao Thừa “Chúc cả nhà năm mới vui vẻ!” Tôi nở một nụ cười chuyên nghiệp đúng kiểu hậu bối, trơ mắt nhìn nụ cười trên khuôn mặt “người thân yêu quý” đông cứng lại, sau đó méo xệch đi. “A! Ma kìa!” Người phản ứng đầu tiên là chị họ của tôi. Cũng không trách chị ta sợ, năm xưa chị ta đã lừa không ít tiền của tôi mà. Nhưng chị ta nói đúng một nửa, tôi thực sự từng là một con ma.